Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Mẹ tôi

  • adminA

    Ôi địa cầu, mẹ của tôi ơi !

    ## Ôi địa cầu, Mẹ của tôi ơi..!###

    地球,我的母亲!

    天已黎明了,
    你把你怀中的儿来摇醒,
    我现在正在你背上匍行。
    地球,我的母亲!

    我背负着我在这乐园中逍遥。
    你还在那海洋里面,
    奏出些音乐来,安慰我的灵魂。
    地球,我的母亲!

    我过去,现在,未来,
    食的是你,衣的是你,住的是你,
    我要怎么样才能够报答你的深恩?
    地球,我的母亲!

    从今后我不愿常在家中居处,
    我要常在这开旷的空气里面,
    对于你,表示我的孝心。
    地球,我的母亲!

    我羡慕的是你的孝子,
    那田地里的农人,
    他们是全人类的保姆,
    你是时常地爱顾他们。
    地球,我的母亲!

    我羡慕的是你的孝子,
    那炭坑里的工人,
    他们是全人类的Prometheus,
    你是时常地怀抱着他们。
    地球,我的母亲!

    我想除了农工而外,
    一切的人都是不肖的儿孙,
    我也是你不肖的子孙。
    地球,我的母亲!

    我羡慕那一切的草木,
    我的同胞,你的儿孙,
    他们自由地,自主地,
    随分地,健康地,
    享受着他们的赋生。
    地球,我的母亲!

    我羡慕那一切的动物,
    尤其是蚯蚓——
    我只不羡慕那空中的飞鸟:
    他们离了你要在空中飞行。
    地球,我的母亲!

    我不愿在空中飞行,
    我也不愿坐车,乘马,著袜,穿鞋,
    我只愿赤裸着我的双脚,
    永远和你相亲。
    地球,我的母亲!

    你是我实有性的证人,
    我不相信你只是个梦幻泡影,
    我不相信我只是个妄执无明。
    地球,我的母亲!

    我们都是空桑中生出的伊尹,
    我不相信那缥缈的天上,
    还有位什么父亲。
    地球,我的母亲!

    我想宇宙中的一切的现象,
    都是你的化身:
    雷霆是你呼吸的声威,
    雪雨是你血液的飞腾。
    地球,我的母亲!

    我想那缥缈的天球,
    只不过是你化妆的明镜,
    那昼间的太阳,夜间的太阴,
    只不过是那明镜中的你自己的虚影。
    地球,我的母亲!

    我想那天空中一切的星球,
    只不过是我们生物的眼球的虚影;
    我只相信你是实有性的证明。
    地球,我的母亲!

    已往的我,只是个知识未开的婴孩,
    我只知道贪受着你的深恩,
    我不知道你的深恩,不知道报答你的深恩。
    地球,我的母亲!

    从今后我知道你的深恩,
    我饮一杯水,
    我知道那是你的乳,我的生命羹。
    地球,我的母亲!

    我听着一切的声音言笑,
    我知道那是你的歌,
    特为安慰我的灵魂。
    地球,我的母亲!

    我眼前一切的浮游生动,
    我知道那是你的舞,
    特为安慰我的灵魂。
    地球,我的母亲!

    我感觉着一切的芬芳彩色,
    我知道那是你给我的赠品,
    特为安慰我的灵魂。
    地球,我的母亲!

    我的灵魂便是你的灵魂,
    我要强健我的灵魂来,
    报答你的深恩。
    地球,我的母亲!

    从今后我要报答你的深恩,
    我知道你爱我你还要劳我,
    我要学着你劳动,永久不停!
    地球,我的母亲!

    从今后我要报答你的深恩,
    我要把自己的血液来
    养我自己,养我兄弟姐妹们。
    地球,我的母亲!

    那天上的太阳——你镜中的影,
    正在天空中大放光明,
    从今后我也要把我内在的光明来照照四表纵横。

    (Quách Mạt Nhược - 郭沫若, Trung Quốc)

    Ôi địa cầu, Mẹ của tôi ơi..!

    Ôi địa cầu, mẹ của tôi ơi!
    Trời đã sáng rồi
    Hãy lay tỉnh đứa con trong lòng mẹ
    Tôi còn bò trên lưng mẹ đây thôi

    Ôi địa cầu, mẹ của tôi ơi!
    Mẹ cõng tôi chơi lượn ở Vườn Trời
    Mẹ ở trên mặt biển
    Tấu nhạc lên an ủi linh hồn tôi

    Ôi địa cầu, mẹ của tôi ơi!
    Cả quá khứ, hiện tại, tương lai
    Mẹ cho tôi những nào ăn, mặc, ở
    Tôi làm sao đền đáp được ơn Người

    Ôi địa cầu, mẹ của tôi ơi!
    Tôi không muốn sống ở trong nhà nữa, từ nay
    Tôi muốn ở nơi khí trời thông thoáng
    Bày tỏ lòng tôi hiếu với Người

    Ôi địa cầu, mẹ của tôi ơi!
    Tôi ghen với nông dân, con hiếu của Người
    Họ, người vú của toàn nhân loại
    Mẹ vẫn thường âu yếm họ không thôi

    Ôi địa cầu, mẹ của tôi ơi!
    Tôi ghen với công nhân, con quý của Người
    Họ, Prometheus của toàn nhân loại
    Mẹ vẫn thường ôm ấp họ không thôi

    Ôi địa cầu, mẹ của tôi ơi!
    Tôi ghen với cỏ cây - anh em tôi và con cháu của Người
    Chúng tự chủ, tự do tự nhiên và lành mạnh
    Hưởng những gì cuộc sống đã giành nuôi

    Ôi địa cầu, mẹ của tôi ơi!
    Tôi ghen với muôn loài, ghen nhất với loài giun thôi
    Tôi không ghen với loài chim bay lượn
    Chúng bỏ mẹ mà đi vì muốn lượn trên trời

    Ôi địa cầu, mẹ của tôi ơi!
    Tôi không muốn lên bay lượn trên trời
    Tôi không muốn cưỡi ngựa, ngồi xe, đi giày, mặc tất
    Tôi muốn cứ chân không để gần mẹ suốt đời

    Ôi địa cầu, mẹ của tôi ơi!
    mẹ là người làm chứng của tôi
    Tôi không tin mẹ chỉ là bào ảnh
    Tôi không tin tôi là một thứ ma trơi

    Ôi địa cầu, mẹ của tôi ơi!
    Chúng tôi là Y Doãn từ Không Tang sinh đẻ ra thôi
    Tôi không tin trên trời cao vòi vọi
    Còn có người cha nào trông coi

    Ôi địa cầu, mẹ của tôi ơi!
    Tôi cho tất cả vũ trụ là hoá thân của Người
    Sấm sét, đó là tiếng Người hô hấp
    Tuyết, mưa kia là máu của Người sôi

    Ôi địa cầu, mẹ của tôi ơi!
    Tôi cho bầu trời vòi vọi kia là tấm gương của Người
    Mặt trời ban ngày, mặt trăng buổi tối
    Cũng chỉ là hư ảnh của Người trong tấm gương soi

    Ôi địa cầu, mẹ của tôi ơi!
    Tôi cho bao nhiêu sao mọc trên trời
    Là hư ảnh của mắt các loài sinh vật
    Tôi chỉ tin rằng mẹ làm phép thử đấy thôi

    Ôi địa cầu, mẹ của tôi ơi!
    Tôi ngày xưa là đứa bé vô tri
    Chỉ biết hưởng công lao của mẹ
    Không biết công ơn, không biết trả ơn Người

    Ôi địa cầu, mẹ của tôi ơi!
    Từ nay tôi sẽ thấu ơn Người
    Uống chén nước dù là sương trên trời rơi xuống
    Tôi biết là sữa. cháo mẹ nuôi tôi

    Ôi địa cầu, mẹ của tôi ơi!
    Khi nghe những tiếng nói cười
    Tôi biết đó là lời mẹ hát
    Để riêng an ủi linh hồn tôi

    Ôi địa cầu, mẹ của tôi ơi!
    Khi nhìn bao cảnh vật chơi vơi!
    Tôi biết đó là dáng hình mẹ múa
    Để riêng an ủi linh hồn tôi

    Ôi địa cầu, mẹ của tôi ơi!
    Khi cảm bao hương mát màu tươi
    Tôi biết đó là đồ chơi của mẹ
    Để riêng an ủi linh hồn tôi

    Ôi địa cầu, mẹ của tôi ơi!
    Linh hồn tôi cũng là linh hồn Người
    Tôi muốn giữ linh hồn khoẻ mạnh
    Để đền ơn mẹ trọn đời

    Ôi địa cầu, mẹ của tôi ơi!
    Từ nay tôi sẽ trả ơn Người
    Tôi biết mẹ yêu tôi còn muốn tôi lao động
    Tôi xin học Người lao động mãi không thôi

    (Người dịch: Hoàng Trung Thông)

  • adminA

    Mẹ tôi.

    Mẹ tôi

    Ngày qua ngày thức khuya dậy sớm.
    Gánh trên vai nào rau cải dưa hành
    Từng đồng lời kiếm được quá mong manh.
    Phải vất vả để nuôi đàn con nhỏ.
    Mẹ đã sống cuộc đời như thế đó!
    Có bao giờ tìm được miếng ăn ngon.
    Từng củ khoai cũng dành để cho con.
    Bằng tất cả tình thương: Người Mẹ!
    Tôi đã biết từ khi còn rất bé.
    Con đường quê Mẹ đi sớm về trưa,
    Trời rạng đông khi tầm tả cơn mưa.
    Mẹ vẫn dậy để gánh hàng ra chợ.
    Bao năm qua, lũ chúng con đã lớn…
    Đã trưởng thành trong cuộc sống hôm nay.
    Nỗi buồn đau ngỡ đã nguôi ngoai.
    Mẹ bệnh nặng từ tháng ngày đau khổ!
    Bệnh nan y!! Mẹ đã mang nghiệt ngã??
    Trớ trêu thay cho số phận con người!!??
    Nỗi khổ đau đã mang cả cuộc đời.
    Nay đã có miếng ngon – Không ăn được ??
    Mẹ đã sống trọn đời mực thước.
    Giờ ra đi … ôi! tiếc nuối khôn cùng.
    Về cõi vĩnh hằng hư ảo, mông lung.
    Cho tất cả chúng con…
    Bài học cuộc đời

    Từ: LÒNG MẸ.
    (Hoàng Vũ)

  • adminA

    Viết cho mẹ tôi.

    Viết cho Mẹ tôi

    Có một thời...
    Mẹ đi bán hàng rong
    khổ cực
    chiếc nón lá tả tơi

    Hàng hiên dột nát không đủ che cho mẹ tôi
    Cơn bão đời người
    Cơn bão của một thời
    khó nhọc

    Tình yêu tôi không thể che cho mẹ tôi
    Sự nặng nề của những lời lẽ cục cằn
    giá buốt

    Bóng mẹ liêu xiêu
    Giữa cái nắng oi ả buổi chiều
    Giữa những cơn giông cuộc đời
    cuồng quay
    gầm thét

    Mẹ nuôi tôi vào đại học
    Bằng tiền bán kem
    Bàn tay mẹ tảo tần
    chằng chịt
    gân
    Sự nhọc nhằn
    lo toan
    hiện lên
    từng nét

    Ngòai trời giá buốt
    Bàn tay này ủ ấm cho tôi
    Khi tôi lẻ loi
    Bàn tay vỗ về, che chở

    Một chiều ký túc xá
    Nhận quà mẹ gửi cho
    Món quà
    bọc trong chiếc áo còn ấm hơi của mẹ
    Tôi ôm áo
    Mắt rưng rưng
    Con đường học
    gian truân
    Nhưng sao bằng đường đời của mẹ?

    Bao nhiêu năm vất vả
    Bao nhiêu ngày gian nan
    Mẹ vẫn dịu hiền như một vầng trăng
    Lặng thầm nuôi con, lặng thầm chịu đựng

    (Nguyễn Phan Quế Mai)

  • adminA

    Mẹ tôi.

    Mẹ tôi

    Mẹ tôi là cả bầu trời
    Mênh mông tình mẹ biển đời mẹ yêu
    Thân cò lặn lội sớm chiều
    Oằn vai gánh nặng trăm điều một thân
    Tháng ngày vất vả lên dần
    Trông con mỏi mắt thương gần thương xa
    Mẹ ơi mẹ khổ qua’ mà
    Trên khuôn mặt mẹ những là nếp nhăn
    Xin me đừng lo nữa mẹ ơi
    Các con nay đã lớn khôn rồi
    Mái tóc mẹ nét già đã điểm
    Đếm cuộc đời ngày tháng dần trôi

    (NguyenQuangBinh)

  • adminA

    Thơ Cho Mẹ.

    Thơ cho Mẹ

    Nếu cổ tích người ta bắt đâù bằng ngày xưa ông bụt
    Thì cổ tích của con xin bắt đầu
    Bằng ngày xưa có mẹ ...

    Cái hạnh phúc hiền hoà không của riêng ai
    Đó là hạnh phúc được gần kề bên mẹ
    Con lớn với bạn bè, nhưng muôn đời nít trẻ
    Khi sà vào lòng nũng nịu "Mẹ, mẹ ơi ..."

    Con muốn cài không chỉ một đóa hồng tươi
    Trên ngực áo để mỉm cười kiêu hãnh
    Con muốn cài triệu triệu đóa hoa xanh
    Cho tất cả những mẹ hiền yêu mến

    Con cái là thuyền mẹ cha là bến
    Có đi đâu rồi cũng ngược về bờ
    Đời chông gai đời không đẹp như mơ
    Nên bão giông con lại tìm tay mẹ

    Tháng năm tàn phai bàn chân nứt nẻ
    Mẹ đi nhặt nhọc nhằn cho con nhẹ gót êm
    Xoè bàn tay đủ mười ngón con mềm
    (Tay của mẹ cũng vừa thêm vết sạm)

    Mẹ là nắng xanh, xua vầng mây xám
    Thơm ngọt ngào từng ngày mới con đi
    Mẹ là trăng sao, là ánh sáng diệu kỳ
    Giữa đêm đen soi đường con khua bước

    Mẹ là tất cả những gì con mơ ước
    Hôn nghìn lần lên tóc mẹ bạc phơ
    Màu xanh mượt mà xưa đổ ngọt sông thơ
    Mẹ đổi cho con lấy một đời của mẹ

    Con hát câu ca dao thương yêu về mẹ
    Bằng tấm lòng đứa con trẻ - kính dâng
    Bút mực nào viết hết nghĩa tri ân
    Ngôn từ nào tả hết lòng thương mẹ ...

    **(sưu tầm)

    **

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB