Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Mẹ tôi

  • adminA

    Mẹ tôi.

    Mẹ tôi

    Mẹ tôi hơn bảy mươi rồi
    Lưng còng ôm trọn quảng đời gian nan
    Cha thời lam lũ trên ngàn
    Đàn con nheo nhóc cưu mang đến giờ

    Niềm riêng bao nỗi tái tê
    Chắt chiu lòng mẹ chở che tháng ngày
    Quanh năm bám đất cấy cày
    Quên thời con gái gió bay giữa trời

    Ba chìm bảy nổi chơi vơi
    Vẫn chưa sung sướng thảnh thơi cõi người
    Mưa dầm gió bấc ngậm ngùi
    Âm thầm mẹ chịu không lời oán than

    Tơ lòng rút ruột vì con
    Suối nguồn nghĩa mẹ mênh mang đường trần
    Gió chiều thổi nhẹ bâng khuâng
    Hình như bóng mẹ triền sông quê nghèo!

    (Nguyễn Minh Quang)

  • adminA

    Mẹ tôi.

    Mẹ tôi

    “Mẹ tôi trẻ và xinh”
    Ngày ấu thơ tôi vẫn thường nghĩ thế
    Sau này lớn lên tôi hiểu rằng con trẻ
    Đứa nào cũng yêu và ngưỡng mộ mẹ mình

    Mẹ tôi hình như không xinh
    Má không măng tơ, môi không đỏ
    Tóc không dài để vờn bay cùng gió
    Mắt chẳng long lanh, miệng không thanh thoát nét cười

    Nhưng bàn tay mẹ tôi ấm áp một đời
    Lại ram ráp từng gãi lưng tôi hồi bé
    Trán tôi sốt, mẹ áp má vào mát thế
    Lúc tôi buồn tìm vai mẹ, buồn vơi

    Những ngày xưa đi học dưới mưa rơi
    Tôi vui sướng được về nhà với mẹ
    Bếp đã sực hơi than, ngọn lửa reo khe khẽ
    Quần áo được hong khô. Mưa ở lại bên ngoài

    Những buổi đêm tôi thức chép bài
    Nghe sau lưng tiếng chân đi rón rén
    Thấy ánh mắt dịu dàng thương mến
    Vuốt ve bàn tay mỏi của tôi

    Ngày cha tôi qua đời
    Mẹ không khóc nhiều, chỉ có tóc bạc dần từng phút
    Lặng nghe gió chiều vi vút
    Có phải hồn cha vẫn bên mẹ vỗ về?

    Mẹ tôi hình như không xinh nhưng từng làm cha say đắm yêu mê
    Trong Nhật ký cha gọi mẹ là Mạc Thủy
    Dòng nước Thu giản dị
    Trong vắt và chân thành cuốn hết đá ngầm đi

    Chọn tên con, cha nhắn gửi điều gì
    Mà đặt tên con đằng sau tên mẹ?
    Mẹ lo lắng, chở che
    Mẹ cùng con cả trong ý nghĩ
    Bằng cái tên, mẹ thao thức với con, mẹ nhỉ?... Suốt đời...

    Tôi ước ao được giống mẹ tôi
    Không xinh và chẳng còn trẻ nữa
    Nhưng mãi là ngọn lửa
    Trọn vẹn trong tim của duy nhất một người…

    (Thuỵ Anh)

  • adminA

    Áo mẹ ta.

    Áo mẹ ta

    Mẹ ta mặc áo cánh nâu
    Nhọc nhằn ruộng nẻ bạc màu nắng mưa
    Cày đồng đang buổi ban trưa
    Mồ hôi ướt áo mẹ vừa vá xong

    Nắng lên áo lụa ai hồng
    Áo nâu sờn rách mẹ hong trước nhà
    Bạc như màu đất quê ta
    Chắt chiu sỏi đá ươm ra hạt mầm

    Con qua trăm núi ngàn sông
    Thương về dáng mẹ trên đồng áo nâu...
    Sáng nay nắng rọi giàn trầu
    Có con bướm mặc áo màu mẹ ta...

    (Hoàng Anh Tuấn)

  • adminA

    Mẹ tôi.

    Mẹ tôi

    Mẹ tôi dòng dõi nhà quê
    trầu cau thừ thuở chưa về làm dâu
    áo sồi nâu, mấn bùn nâu
    trắng trong dải yếm bắc cầu nên duyên

    cha tôi chẳng đỗ trạng nguyên
    ông đồ hay chữ thường quên việc nhà
    mẹ tôi chẳng tiếng kêu ca
    hai tay đồng áng lợn gà nồi niêu

    chồng con duyên phận phải chiều
    ca dao ru lúa câu Kiều ru con
    gái trai bảy đứa vuông tròn
    chiến tranh mình mẹ ngóng con, thờ chồng

    bây giờ phố chật người đông
    đứa nam đứa bắc nâu sồng mẹ thăm
    (tuổi già đi lại khó khăn
    thương con nhớ cháu đêm nằm chẳng yên)

    mẹ tôi tóc bạc răng đen
    nhớ thương xanh thắm một miền nhà quê.

    (Nguyễn Trọng Tạo)

  • adminA

    Mẹ tôi.

    Mẹ tôi

    Anyám

    A bögrét két kezébe fogta,
    úgy estefelé egy vasárnap
    csöndesen elmosolyodott
    s ült egy kicsit a félhomályban -

    Kis lábaskában hazahozta
    kegyelmeséktől vacsoráját,
    lefeküdtünk és eltünődtem,
    hogy ők egész fazékkal esznek -

    Anyám volt, apró, korán meghalt,
    mert a mosónők korán halnak,
    a cipeléstől reszket lábuk
    és fejük fáj a vasalástól -

    S mert hegyvidéknek ott a szennyes!
    Idegnyugtató felhőjáték
    a gőz s levegőváltozásul
    a mosónőnek ott a padlás -

    Látom, megáll a vasalóval.
    Törékeny termetét a tőke
    megtörte, mindíg keskenyebb lett -
    gondoljátok meg, proletárok -

    A mosástól kicsit meggörnyedt,
    én nem tudtam, hogy ifjú asszony,
    álmában tiszta kötényt hordott,
    a postás olyankor köszönt néki

    (1931. január 6.)
    Nguồn: Nhịp cầu thế giới - Hungary

    Mẹ tôi

    Sưởi ấm hai tay, ca nước nóng
    Chiều tà chủ nhật, bóng mẹ tôi
    Mỉm cười, mẹ chẳng hé môi
    Nghỉ ngơi trong chút nắng rơi cuối ngày

    Chiếc nồi nhỏ mới rời tay mẹ
    Đựng thức ăn, nhà chủ dành cho
    Đem nằm luống nghĩ phân so
    Họ ăn chắc cả nồi to hết rồi

    Mẹ tôi đó mảnh mai, mất sớm
    Giống bao người thợ giặt, tuổi cùn
    Kiếp nghèo vác nặng, chân run
    Là nhiều quần áo khói hun đau đầu

    Nghề bẩn thỉu sông vùng rừng núi
    Mây đùa vui, khây khỏa tâm hồn
    Khí trời thay đổi đường thôn
    Đàn bà giặt giũ sông khôn nơi này

    Nhớ lúc mẹ không là được nữa
    Tấm thân còm vùi dập cạn hơi
    Ngày càng gầy yếu, mẹ ơi!
    Hỡi ai vô sản, nghĩ thời ra sao?

    Giặt giũ nhiều, mẹ còng lưng xuống
    Thuở đó, tôi đâu biết rằng Người
    Từng mơ áo sạch khoác ngoài
    Thoảng anh bưu điện đoái hoài hỏi thăm

    (Người dịch: Thanh Sơn và Xuân Huê)

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB