Mẹ, con yêu mẹ nhứt nhứt trên đời 
Mẹ tôi
-
Nhớ Mẹ.
Nhớ Mẹ

Chợt nghe vọng tiếng ầu ơ
Lòng ta chùng lại tuổi thơ hiện về.
Tỉnh đi em những cơn mê
Ðể nghe thơ thẩn vỗ về tiếng ru.Ầu ơ ... Trong những chiều Thu
Ðong đưa tiếng võng ai ru dịu dàng.
Bên đời có trẻ đi hoang
Nhặt vài ba chiếc lá vàng cô đơn
Quên đi dăm nỗi tủi hờn
Gởi về cho Mẹ vạn lời nhớ thương.Giờ chắc tóc mẹ bạc sương !?
Giờ trong mắt mẹ có vương bùi ngùi !?
Giờ rằng biết mẹ còn vui !?
những ngày tịnh độ cuối đời phù vân.
Giờ chắc mẹ đã ân cần
sớm chiều kinh kệ vui thân, vui đời ...Con đây lòng vẫn ngậm ngùi
Viết dâng về mẹ đôi điều nhớ thương
Bao giờ con hết vấn vương...(Đắc Tài)
-
Mẹ tôi.
Mẹ tôi

Mẹ tôi lưng còng tuổi hạc xương mai
Mẹ tôi kiên trì nhọc nhằn đôi vai
Tảo tần xuôi ngược sớm hôm
Chẳng nề vất vả gió sương
Thương con mẹ gánh mọi nỗi ưu phiềnMẹ tôi héo mòn vì đàn trẻ thơ
Dạy con hiếu đạo đậm đà tình thâm
Mẹ hiền như Mẹ Quán Âm
Dịu dàng nhẫn nhục chính tâm
Mong con khôn lớn mai sau thành ngườiMẹ là dòng suối trong
Là vườn cây thắm tươi
Là đồng ruộng thơm mùa lúa mới
Mẹ là lũy tre xanh
Là liếp cải hoa vàng
Mẹ là tất cả tình thương vô bờBàn tay ân cần dịu hiền chở che
Hằn sâu trán mẹ một đời truân chuyên
Tình mẹ như ngọc lưu ly
Rạng ngời khắp cả thế gian
Lung linh soi sáng tâm con đời đời(Thơ : Thích Tín Nghĩa)
-
Mẹ tôi.
Mẹ tôi

Suốt cuộc đời mẹ chẳng lúc nào vui
Ơi câu hát “con cò” đau từng khúc ruột
Trên đồng xa hay trên dòng sông vắng
Một chiếc xuồng con chèo chống thâu đêmMắt thâm quầng lo cái mặc cái ăn
Cái áo vá vai cái quần vá đáy
Mẹ với cha oằn vai đóng thuế
Giọt mồ hôi và giọt nước mắt cân bằngMỗi đứa con sinh ra là mẹ sinh thêm nhọc nhằn
Ao rách thêm, quần vá nhiều thêm
Tiếng hát ru con nao lòng trưa vắng
Hạt muối mặn môi sao lời mẹ ngọt ngào!Có niềm vui nào trong mắt mẹ đâu
Chỉ thấy mây chiều lặn sân trong đó
Sông quê ta bên bồi bên lở
Bờ nhà mình ngày một khuyết sâuSuốt cuộc đời con chẳng thấy mẹ vui
Nỗi lo toan đốt tro tàn mái tóc
Con: đứa nhỏ, đứa chống càn, đứa theo giặc
Riêng đám cháu thơ kề cận bà thôiChiến tranh kéo dài như một trận mưa dai
Mẹ dặn mình sao kham nổi
Khi mẹ mất đất quê mình giải phóng
Tiếc lòng con mẹ chẳng hưởng được ngày vui.(Phù Sa Lộc)
-
Công ơn của mẹ

Vất vả từ thuở còn son
Nay ngày của Mẹ mà con chưa về
Đường dài con vẫn mải mê
Ân tình, nhân nghĩa, lời thề nặng vai.Tóc huyền nay đượm sương mai
Nỗi lòng Mẹ cũng nguôi ngoai, dịu dần
Con ghi ơn Mẹ ngàn lần
Con tạc nghĩa Mẹ muôn phần kính yêu.Mẹ cho con thật là nhiều
Hoa thơm, trái ngọt, lẽ điểu phải hay
Suốt cuộc đời Mẹ dang tay
Đón đàn con nhỏ đêm ngày chờ mong.Vẫn là dòng giống Lạc Long
Mẹ Âu Cơ mãi là vòng tay êm
Canh khuya bóng Mẹ bên thềm
Lời ru, câu ví con thêm lớn dầnTrưởng thành - con vẫn rất cần
Mẹ bên con mãi - là xuân cho đời
Ngày của Mẹ - con dâng lời
Công ơn của Mẹ trọn đời con ghi.(sưu tầm)
Chào bạn! Có vẻ như bạn quan tâm đến cuộc trò chuyện này, nhưng bạn chưa có tài khoản.
Bạn cảm thấy mệt mỏi vì phải cuộn qua cùng một bài đăng mỗi lần truy cập? Khi đăng ký tài khoản, bạn sẽ luôn quay lại đúng vị trí bạn đã xem trước đó và có thể chọn nhận thông báo về các bình luận mới (qua email hoặc thông báo đẩy). Bạn cũng có thể lưu lại các bài đăng yêu thích và bình chọn cho các bài đăng để thể hiện sự ủng hộ của mình đối với các thành viên khác trong cộng đồng.
Với sự đóng góp của bạn, bài viết này sẽ còn tuyệt vời hơn nữa 💗
Đăng ký Đăng nhập