Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Mẹ tôi

  • adminA

    Mẹ tôi

    ## Mẹ tôi
    *## *

    *### Mẹ tôi tóc xanh nhuộm bạc tháng ngày
    Mẹ tôi đau buồn nặng trĩu đôi vai
    Bao năm nuôi đàn trẻ thơ nhỏ dại
    Cầu mong con mình có một ngày mai

    Mẹ tôi nắng mưa chẳng ngại nhọc nhằn
    Mẹ tôi mỉm cười nhìn bóng con ngoan
    Không than không phiền dù lâm hoạn nạn
    Lòng tin con mình xứng thành người dân

    Chiều chiều, bên liếp lều tranh
    Mẹ tôi đứng đợi đàn con
    Trước gió tóc trắng loa xòa
    Đôi mắt dịu hiền như bể tình thương

    Lòng người mong ước ngày sau
    Đàn con xứng thành người dân
    Nhưng nay con đã nên người
    Thì nay còn đâu bà mẹ hiền xưa

    Chiều nay đốt hương tưởng niệm trước mồ
    Nhìn khói đau lòng tưởng nhớ năm xưa
    Công ơn sinh thành ngày nao đền trả
    Mẹ ơi con nguyền nhớ lời mẹ khuyên*
    *### *
    ( Như Quỳnh )

  • adminA

    Nắng Sớm

    Nắng Sớm

    *## *

    ### Vệt nắng lung linh khóm trúc tàn
    sương mờ chen bóng mẹ chân quê
    oằn vai kẽo kẹt đôi quang gánh
    mòn dép mỏi chân khắp nẻo đàng
    xào xạc gió lay bờ dậu trúc
    lào xào đuà lá gót chân qua
    Í ơi rao gọi mời quà vặt
    buổi sáng làng quê có nắng vàng

    (Sưu Tầm)

  • adminA

    Khi mẹ vắng nhà - Trần Đăng Khoa

    Khi mẹ vắng nhà

    *## *

    ***Khi mẹ vắng nhà, em luộc khoai
    Khi mẹ vắng nhà, em cùng chị giã gạo
    Khi mẹ vắng nhà, em thổi cơm
    Khi mẹ vắng nhà, em nhổ cỏ vườn
    Khi mẹ vắng nhà, em quét sân và quét cổng

    Sớm mẹ về, thấy khoai đã chín
    Buổi mẹ về, gạo đã trắng tinh
    Trưa mẹ về, cơm dẻo và ngon
    Chiều mẹ về, cỏ đã quang vườn
    Tối mẹ về, cổng nhà sạch sẽ
    Mẹ bảo em: Dạo này ngoan thế!

    • Không mẹ ơi! Con chửa ngoan đâu
      Áo mẹ mưa bạc màu
      Đầu mẹ nắng cháy tóc
      Mẹ ngày đêm khó nhọc
      Con chưa ngoan, chưa ngoan!***

    1967
    Tập Góc sân và khoảng trời.
    (Trần Đăng Khoa)
    *## *
    *## *

  • adminA

    Mẹ ốm.

    Mẹ ốm

    *## *

    *## *
    *### Cánh màn khép lỏng cả ngày
    Ruộng vườn vắng mẹ cuốc cày sớm trưa
    Nắng mưa từ những ngày xưa
    Lặn trong đời mẹ đến giờ chưa tan.

    Khắp người đau buốt, nóng ran
    Mẹ ơi! Cô bác xóm làng đến thăm
    Người cho trứng, người cho cam
    Và anh y sĩ đã mang thuốc vào.

    Sáng nay trời đổ mưa rào
    Nắng trong trái chín ngọt ngào bay hương
    Cả đời đi gió đi sương
    Bây giờ mẹ lại lần giường tập đi.

    Mẹ vui con có quản gì
    Ngâm thơ kể chuyện, rồi thì múa ca
    Rồi con diễn kịch giữa nhà
    Một mình con sắm cả ba vai chèo.

    Vì con, mẹ khổ đủ điều
    Quanh đôi mắt mẹ đã nhiều nếp nhăn
    Con mong mẹ khoẻ dần dần
    Ngày ăn ngon miệng, đêm nằm ngủ say.

    Rồi ra đọc sách, cấy cày
    Mẹ là đất nước, tháng ngày của con...*

    (Trần Đăng Khoa)

    Trần Đăng Khoa nổi tiếng là một thần đồng về thơ khi đang còn học lớp ba trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Thơ của Khoa trong sáng giản dị mà dạt dào cảm xúc, đầy tình yêu thương con người và thiết tha yêu quê hương đất nước. Biết bao em nhỏ Việt Nam yêu thích những bài thơ của Khoa viết và bài thơ “Mẹ ốm” cũng vậy. Tác giả đã bộc lộ tình cảm của một người con với mẹ - một tình cảm rất hồn nhiên của tuổi niên thiếu.

    Mở đầu bài thơ, tác giả đã miêu tả cảnh mẹ ốm bằng hình ảnh so sánh:
    “Mọi hôm mẹ thích vui chơi.
    Hôm nay mẹ chẳng nói cười được đâu”

    Thường ngày mẹ hay ăn trầu, đôi má lúc nào cũng đỏ hồng lên. Thế mà hôm nay mọi cảnh vật trong nhà thật buồn bã. Lá trầu cũng như lặng đi và héo khô trong cơi trầu. Những lúc rỗi rãi mẹ thường ngâm nga Truyện Kiều, giờ mẹ bị ốm nên “Truyện Kiều gấp lại trên đầu...”.

    Mẹ vốn là người lam làm tần tảo. Khi mẹ ốm thì “Ruộng vườn vắng mẹ cuốc cày sớm trưa”. Cả cuộc đời mẹ vất vả gian nan nay bị ốm, tác giả đã cảm nhận được và thể hiện qua hình ảnh:

    “Nắng mưa từ những ngày xưa
    Lặn trong đời mẹ đến giờ chưa tan”.

    Tác giả - một em thiếu niên 10 tuổi đã liên tưởng từ hình ảnh “nắng mưa” mà thấy được sự vất vả, những thăng trầm của cuộc sống mà người mẹ đã phải trải qua. Vì vậy mà tác giả như hiểu được người mẹ đang phải chịu sự “đau buốt, nóng ran” khi bị ốm.

    Rồi tình làng nghĩa xóm, sự quan tâm của mọi người tới mẹ cũng được nhà thơ thể hiện rất mộc mạc, giản dị mà thắm đượm tình người:

    “Mẹ ơi, cô bác xóm làng đến thăm.
    Người cho trứng, người cho cam
    Và anh y sĩ đã mang thuốc vào”.

    Điều đó chứng tỏ rằng, hàng ngày mẹ sống tốt với mọi người nên khi mẹ ốm mọi người quý mến và thương cảm tới mẹ. Còn nhà thơ - em bé thiếu niên Trần Đăng Khoa bấy giờ đã thấu hiểu nỗi vất vả cực nhọc của mẹ trong cuộc sống lam lũ mà em đã từng chứng kiến và cảm nhận được:

    “Cả đời đi gió, đi sương
    Bây giờ mẹ lại lần giường tập đi”.
    “Cả đời đi gió đi sương” là hình ảnh ẩn dụ diễn tả sự vất vả, gian khổ của người mẹ.

    Trong cuộc sống lao động cực nhọc, mẹ đã từng trải qua và vượt lên tất cả để vì cuộc sống và vì tương lai tốt đẹp của các con. Khoa còn hiểu được qua thành ngữ “đi gió đi sương” là nói lên được sự vất vả gian khổ, lao động trong những điều kiện thời tiết khắc nghiệt, sớm tối lặn lội. Cảm nhận được như vậy, chứng tỏ tác giả rất yêu thương mẹ, muốn làm tất cả những gì để mẹ vui lòng mà chóng khỏi ốm:

    “Mẹ vui con có quản gì
    Ngâm thơ, kể chuyện rồi thì múa ca”.

    Khoa còn làm được cả những việc vượt ngoài khả năng mà trước đây bản thân chưa làm được: “Một mình con sắm cả ba vai chèo” - một em thiếu niên thật là ngoan ngoãn, có thể lúc trước còn nhõng nhẽo, hay vòi vĩnh mẹ nhưng bây giờ mẹ ốm đã biết thể hiện sự hiếu thảo của mình qua sự chăm sóc mẹ. Nhìn những nếp nhăn hằn trên khuôn mặt của mẹ, Khoa rất cảm động và thấy vô cùng biết ơn mẹ:

    “Vì con mẹ khổ đủ điều
    Quanh đôi mắt mẹ đã nhiều nếp nhăn”.

    Vì vậy mà trong lòng của nhà thơ lúc nào cũng ước:

    “Con mong mẹ khoẻ dần dần
    Ngày ăn ngon miệng đêm nằm ngủ say”.

    Thật cảm động biết bao trước tình cảm đẹp đẽ của một người con - một cậu bé chưa đầy 10 tuổi trước cảnh “Mẹ ốm”. Bài thơ còn hay ở câu kết mà tác giả đã nói hộ chúng ta về lòng biết ơn vô hạn của những đứa con với các bà mẹ:

    “Mẹ là đất nước, tháng ngày của con”.
    Phải chăng đó cũng là tình cảm của mỗi chúng ta khi nghĩ về mẹ: Con yêu mẹ nhất trên đời, con yêu mẹ như yêu đất nước và mẹ chính là Tổ quốc của riêng con !

    (Trần Thị Thành (Báo Bắc Giang)
    *## *

  • adminA

    Đổi cả thiên thu tiếng Mẹ cười

    Đổi cả thiên thu tiếng Mẹ cười

    ### ...Ví mà tôi đổi thời gian được
    Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười.

    ***### ***

    ***### ***

    *Nhắc chiếc phone lên bỗng lặng người

    Tiếng ai như tiếng lá thu rơi
    Mười năm mẹ nhỉ, mười năm lẻ
    Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi

    Buổi ấy con đi chẳng hẹn thề
    Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn khê
    Mười năm tóc mẹ màu tang trắng
    Trắng cả lòng con lúc nghĩ về

    Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn
    Bên đời gió tạt với mưa tuôn
    Con đi góp lá nghìn phương lại
    Đốt lửa cho đời tan khói sương

    Tiếng mẹ nghe như tiếng nghẹn ngào
    Tiếng Người hay chỉ tiếng chiêm bao
    Mẹ xa xôi quá làm sao vói
    Biết đến bao giờ trông thấy nhau

    Đừng khóc mẹ ơi hãy ráng chờ
    Ngậm ngùi con sẽ dấu trong thơ
    Đau thương con viết vào trong lá
    Hơi ấm con tìm trong giấc mơ

    Nhắc chiếc phone lên bỗng lặng người
    Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi
    Ví mà tôi đổi thời gian được
    Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười.*

    ( Trần Trung Đạo )

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB