**Con đường thử thách của các nhà du lịch **
Sự tồn tại các sườn dốc đứng khiến cho cao nguyên Lâm Viên vượt lên cao, phân biệt hẳn với các khu vực núi và cao nguyên xung quanh là một nguyên nhân cơ bản hình thành nên các ngọn thác và các chùm thác tự nhiên. Đương nhiên muốn lên Đà Lạt bằng con đường ngắn nhất thì con đường đó phải có độ dốc rất cao. Con đường đó thường dành cho các nhà thể thao leo núi, cũng có khi là con đường lăn gỗ của những người khai thác rừng. Nước mưa cũng lợi dụng những con đường ấy mà lao nhanh xuống chân núi, sức mạnh "cưa trời" của nó thường đào sườn thành những rãnh sâu và bóc sạch lớp đất tơi trên mặt, để trơ ra những sống đá, mỏm đá gồ ghề. Nếu bạn cũng là người ưa mạo hiểm, đi chơi núi muốn thử sức mình bằng những con đường dốc đứng cheo leo thì xin mời bạn ! Chỉ xin nhắc bạn cần lưu ý một chút mà thôi. ở đoạn dốc đứng, đã leo lên thì cố mà leo lên tiếp, tụt xuống là điều tối kỵ, hụt chân một cái là có thể lăn xuống tận chân dốc, không hiểu điều gì sẽ xảy ra... Trên đường leo lên gặp một mỏm đá nhô ra hoặc một khóm cây bụi ngang tầm với, bạn hãy cảnh giác ! Rất có thể đó là một tảng đá lăn xuống dốc, gặp chướng ngại, tạm thời dừng lại, rồi đất mùn, có chỗ dựa đọng lại, phủ lên khiến ta dễ lẫn với một mỏm đá gốc nhô ra. Khi bạn bám vào, đu lên, sức ỳ của tảng đá không thắng nổi trọng lượng cơ thể bạn nó sẽ bật tung ra và cùng với bạn lăn xuống chân núi ! Trong trường hợp này tai nạn không thể lường hết, không chỉ cho bạn mà cho cả đoàn người tiếp bước theo sau, nhất là tảng đá thường lăn theo kiểu nhẩy cóc tạo ra sức mạnh giáng xuống rất ghê gớm. Cũng như vậy một khóm cây có thể phát triển dựa vào một lớp mùn mỏng trên vách đá, nó cũng dễ dàng bật tung cả chùm rễ mỏng mảnh để cùng người leo núi lăn xuống vực !
Không hiểu chỉ do ý đồ xây dựng một con đường ngắn nhất thông thương giữa Đà Lạt và vùng đồng bằng ven biển Nam Trung Bộ, hay còn vì muốn tạo ra một con đường có sức hấp dẫn đặc biệt đối với khách tham quan Đà Lạt mà người ta đã xây dựng nên con đường mang số hiệu 11, nối liền Phan Rang - Đà Lạt. Thú vị nhất là trên tuyến này người ta lại tổ chức cả đường ô tô lẫn đường xe lửa. Ô tô thì xuất phát từ bến Phan Rang, còn xe lửa thì khởi hành từ ga Tháp Chàm. Đoạn đường đầu tiên đặt trên dải đồng bằng duyên hải nhỏ hẹp với địa hình hơi lượn sóng, xe, tầu đi êm ả, nhẹ nhàng lên đến Crông-pha ở độ cao chừng 200 m. Từ đây xe phải vượt qua một cái đèo rất dốc. Ô tô phải đi theo đường uốn khúc vòng đi vòng lại nhiều lần, nhiều lúc theo kiểu xoáy trôn ốc để tạo ra độ dốc nhỏ. Mặc dầu máy móc và thắng (phanh) đã được kiểm tra kỹ lưỡng, song người lái vẫn luôn luôn ở trong tâm trạng căng thẳng, thận trọng, còn khách trên xe dù cho đã qua lại tuyến đường này nhiều lần khi đi trên đèo Crông-pha cũng không sao tránh khỏi cảm giác hồi hộp, không yên dạ. ở ga Crông-pha xe lửa phải được kiểm tra thật kỹ càng. Từ đây lên dốc đường ray phải mắc bánh răng khế để tàu khỏi bị tụt xuống và phải sử dụng hai đầu máy, một máy kéo ở đầu, một đẩy ở cuối. ấy thế mà xe lửa cũng chỉ lăn bánh một cách ì ạch trong tiếng thở phì phò nặng nhọc của hai đầu máy. Người ta kể lại rằng vào một năm nào đó, trước cách mạng tháng Tám một đoàn xe lửa đã bật khỏi đường ray, lăn xuống vực, làm chết mấy trăm người, đầu máy toa xe đổ vỡ tan tành. Và hình như cũng từ khi xảy ra tai nạn kinh khủng đó tuyến đường sắt nguy hiểm này bị loại bỏ.
Qua gần 30 km đường dốc nguy hiểm xe lên đến đỉnh đèo, mọi người thở phào nhẹ nhõm. Khí hậu á nhiệt đới trên núi, ở độ cao 1.000 m có tác dụng phục hồi sức khỏe một cách nhanh chóng. Từ đỉnh đèo nhìn trở lại đoạn đường vừa qua, tầm mắt mở rộng trải dài đến tít tận vùng biển xanh bao la. Trước mắt một thang mầu xanh phối hợp một cách hài hòa, tạo nên một cảnh đẹp thanh bình, êm ả: rừng cây xanh đậm trên vách đá cheo leo. Xa xa là đồng lúa xanh ánh vàng rập rờn như sóng nước. Xa hơn nữa là mặt biển xanh màu ngọc bích trải dài vô tận. Bất giác mọi người gặp nhau cùng một ý nghĩ khen cho ai khéo đặt cho đèo này cái tên là đèo "Ngoạn Mục" (belle vue). Đứng giữa đèo cao lộng gió mà say sưa ngây ngất đất trời. Cứ cái tinh thần sảng khoái, cái cảm giác ngất ngây, cái cơ thể dễ chịu ấy xe đưa khách tiến vào thành phố Đà Lạt theo những con đường lượn sóng, khi lên, lúc xuống nhẹ nhàng, có lúc thoắt nẩy sinh cảm giác chơi vơi, bay bay trong không trung, có lúc qua màng nhĩ tai cảm thấy rõ rệt sự thay đổi áp lức của khí trời. Những tình cảm thơ mộng đối với một thành phố du lịch trên cao được tăng lên gấp bội. Xe đỗ, du khách bước vào khách sạn với niềm hân hoan phấn lhởi, không thể nào còn phát hiện ra nỗi ưu tư phiền muộn hay vẻ uể oải chán chường. Người Đà Lạt chào đón du khách niềm nở, thanh lịch.
Quà tặng vô giá của tạo hóa
Sự chênh lệch độ cao giữa bề mặt cao nguyên Lâm Viên và các bề mặt thấp hơn ở kề bên, sự tồn tại các vách cao nguyên dốc đứng với các ngọn thác và chùm thác không chỉ có sức hấp dẫn đối với các nhà du lịch mà còn được các nhà khoa học, các nhà kinh tế để mắt tới từ lâu. Không nói, ai cũng hiểu rằng yêu cầu xây dựng cơ sở vật chất của chủ nghĩa xã hội cần điện đến mức độ nào. Trong điều kiện thiên nhiên nhiệt đới gió mùa ẩm, nước ta là xứ sở của những dãy núi và những dòng sông. Trong ngôn ngữ Việt Nam hai từ "núi" và "sông" ghép lại với nhau đã trở thành từ đồng nghĩa với "Tổ quốc". Nhân dân ta vẫn thường nói non sông ta, giang sơn, gấm vóc của ta chính là theo nghĩa đó. Mặc dầu nước ta có nhiều bể than lớn, song loại tài nguyên này đâu phải là vô tận, trong khi nguồn nước "trời cho" lại vô cùng phong phú nên thủy điện phải là nguồn điện năng quan trọng bậc nhất. Trong kỹ thuật thủy điện thì năng lượng của dòng nước được tạo ra từ độ chênh cao mực nước. Do đó đập nước là một bộ phận phải nghĩ tới trước tiên. Chúng ta đã xây dựng đập Thác Bà cao 44 m, coi như một công trình thí nghiệm. ở đây đã có bao nhiêu vấn đề hóc búa về kỹ thuật đã được đặt ra và đã được xử lý. Hiện nay đập thủy điện Sông Đà có quy mô cực lớn, cao 128 m là do sức người tạo nên. Phải thấy rằng những con số hàng chục, hàng trăm mét độ cao của các đập thủy điện là những công trình không nhỏ về sức người, sức của và thời gian. Thực ra đập Thác Bà là kết quả của cả một quá trình "dời núi, lấp sông". Còn đập Sông Đà là một "công trình thế kỷ", là cuộc đọ sức vô cùng gay go, ác liệt và là sự chiến thắng vinh quang của hàng ngàn, hàng vạn các nhà khoa học, các chuyên gia, kỹ sư, kỹ thuật viên, công nhân Việt Nam và Liên Xô trước thiên nhiên...
Trong khi đó ở vùng núi và cao nguyên Tây Nguyên hùng vĩ này thiên nhiên đã tạo dựng sẵn cho chúng ta những độ chênh cao mực nước tới hàng trăm, thậm chí hàng nghìn mét. Lẽ nào chúng ta có thể bỏ qua nguồn tài nguyên thiên nhiên vô cùng quý giá này !
Tại sườn đông nam của cao nguyên, dọc theo quốc lộ 11 người ta đã lợi dụng độ chênh cao giữa Đơn Dương (1.018 m) và Crông-pha (210 m), nối liền hai dòng Đa Nhim và Crông-pha chênh nhau tới 800 m theo độ cao, tạo ra một nguồn thủy năng lớn cung cấp cho nhà máy thủy điện Đa Nhim. Tât nhiên vấn đề xử lý kỹ thuật ở đây hoàn toàn không đơn giản. Qua đèo Ngoạn Mục tới Đơn Dương là một nơi nghỉ chân, tham quan rất thú vị. ở đây, tại nơi hợp lưu giữa sông Đa Nhim và sông Crông-lét người ta đã đắp một cái đập dài 1.460 m với chiều ngang đáy đập rộng 180 m, mặt đập rộng 6 m, chiều cao đập 38 m, nối liền hai triền núi granit có đỉnh cao 1.500 m, tạo thành một hồ nước rộng chừng 10-11 km2, dung tích khoảng 165 triệu nét khối nước. Từ đáy hồ người ta đã đào một đường hầm thủy áp dài tới 5 km, đường kính 3,5 m, xuyên qua lòng núi đá granit rắn chắc đưa nước sông Đa Nhim từ sườn tây về sườn đông, đến đầu dốc Eo Gió. Từ đây nước được truyền vào hai ống thủy áp bằng hợp kim sáng loáng, có đường kính trên 1 m, qua chiều dài 2.040 m xuống đến Crông-pha. Lượng nước lớn, chảy tập trung trong lòng ống thủy áp có độ dốc 46 độ đã tạo ra một thủy lực lớn làm chuyển động một hệ thống bốn tuốc bin của bốn máy phát điện có công suất mỗi máy 40.000 kw. Trên các tấm ảnh chụp chắc chắn không thể lẫn nhà máy thủy điện Đa Nhim với các nhà máy thủy điện khác bởi sự hiện diện của hai đường ống thủy áp đặc biệt của nó.
Khách tham quan công trình thủy điện Đa Nhim ngoài mục đích tham quan kinh tế công nghiệp còn được thỏa mãn cả nhu cầu tham quan cảnh đẹp. Toàn cảnh hồ Đa nhim là một sự kết hợp hài hòa giữa trời mây, non, nước tạo nên một thắng cảnh khó có thể so sánh với một nơi nào khác. Cảnh hồ trên núi này dễ làm cho những người đa cảm liên tưởng tới các đêm trăng thanh gió mát, trong cái tĩnh mịch gần tuyệt đối của trần gian như xuất hiện một bầy tiên nữ diễm kiều trong những bộ xiêm y trắng muốt của những cánh thiên nga.
Thị trấn Đơn Dương đông vui, nhộn nhịp, mang dấu hiệu của một sự chuyển tiếp khá lý thú giữa cái "Đà Lạt" và "không Đà Lạt". Những dãy phố san sát các cửa hàng, cửa hiệu, các quán giải khát, các tiệm cà phê... Tất cả đều dang rộng tay đón chào khách thập phương một cách hồ hởi, nhiệt tình. ở đây người ta không trương các khẩu hiệu "vui lòng khách đến, vừa lòng khách đi" nhưng thái độ phục vụ của những người bám hàng rõ ràng là đã gây được thiện cảm của những người mua. Qua phát âm của người thị trấn Đơn Dương dễ phát hiện ra họ chính là dân của tứ phương tụ hội...