**Đà Lạt, thủ phủ của những loài hoa **
Nhờ nằm ở độ cao một ngàn năm trăm mét trở lên mặc dù ở một vĩ độ thấp (11độ 57 phút), thuộc một xứ sở mà "chỉ hai bước nhảy là tới xích đạo" như lời nhận xét của một tác giả phương Tây nào đó, Đà Lạt vẫn mát mẻ quanh năm. Nhiệt độ trung bình năm khoảng 18 độ C. Nhiệt độ đó phân bổ khá đều hòa trong năm. Trung bình tháng nóng nhất không quá hai mươi độ, tháng lạnh nhất ít khi xuống dưới mười lăm độ. Lượng mưa dao động từ 1.500mm đến 1.800mm. Mặc dù cũng có một mùa khô, nhưng mùa khô Đà Lạt không gay gắt và kéo quá dài như các vùng khác ở Tây Nguyên. Không đâu trên đất nước ta lại được thiên nhiên ưu ái như Đà Lạt. Đây là vùng rất thích hợp với việc trồng một số loài cây quý có nguồn gốc ôn đới. Trong đó, từ nhiều năm nay hoa đã chiếm giữ một vị trí quan trọng trong cơ cấu cây trồng và là nguồn xuất khẩu đáng tự hào của Lâm Đồng.
Ngoài một khối lượng hoa khá lớn đưa về thành phố Hồ Chí Minh và một vài thành phố khác của miền Nam, trước đây, hằng năm Đà Lạt xuất khẩu ra nước ngoài hơn 20 tấn hoa. Năm cao nhất đạt gần 30 tấn. Trồng hoa và xuất khẩu hoa tươi đã trở thành một nghề sản xuất truyền thống, một ngành hoạt động kinh tế quan trọng đem lại nguồn thu nhập đáng kể cho một bộ phận khá đông bà con Đà Lạt.
Có thể gọi Đà Lạt là thành phố hoa. Riêng lan, ở Đà Lạt có gia đình trồng được trên 300 loại khác nhau (1).
Ngoài những loại hoa quen thuộc, ở Đà Lạt còn có những loài (2) hoa độc đáo ít thấy có ở những nơi khác chỉ mới nghe tên đã gợi niềm mơ ước được ngắm nhìn: hoa "Quận chúa", hoa "Vũ nữ", hoa "Thiên điểu". Có loài hoa tên gọi là "Bất tử" nom nó rất giống hoa Cúc Đồng Tiền nhưng rất nhiều màu sắc: đỏ , tím, vàng... quanh năm thắm màu tốt tươi. Hoa "óoc-tăng-xia", hoa "Mimoza" thì trông như những chùm bóng bay màu vàng tỏa hương thơm ngát. Hoa "Lồng đèn" trông tực chiếc đèn lồng màu đỏ lơ lửng trên nhành cây.
(1) Hiện nay con người đã biết 230.000 loài hoa, trong đó có hơn 30.000 loài được sử dụng và 12.000 loài được vun trồng chăm bón. Riêng lan đã phát hiện được khoảng 750 chi với từ 20.000 đế 25.000 loài. Phong lan là họ lớn nhất trong lớp một lá mầm và là họ lớn thứ hai sau họ cúc (Asteraceae) trong ngành thực vật.
(2) Từ "loài", "giống" dùng trong cuốn sách này chỉ là những từ ngữ dùng theo thói quen để chỉ sự biệt lập giữa cá thể này với cá thể khác, hoàn toàn không có ý nghĩa về phân loại.
Vường Bích câu và những loài hoa quý
Men theo bờ hồ Xuân Hương đi dọc đường Trần Quốc Tuấn, vượt qua chiếc cầu, từ đó nước hồ chảy vào suối Cam Ly, vòng bên phải lần theo đường Nguyễn Thái Học và tiếp đó là đường Bà Huyện Thanh Quan, đi miết lên phía bắc, vườn Bích Câu nằm cạnh một con suối nhỏ kẹp giữa hai ngọn đồi. Một bên là đồi Sân Cù, cao 1.508 mét và bên kia, ngọn đồi khác cao 1.503 mét. Trên đồi lúp xúp những lùm cây nhỏ xen một vài khóm thông thưa và đây đó những mảng rừng xanh còn sót lại. Vườn Bích Câu nằm chênh chếch ở chân đồi, nơi có con suối nhỏ đổ vào hồ.
Vườn không rộng lắm nhưng có bao nhiêu là hoa đẹp. Bước vào công viên, dọc hai bên lối đi là những luống hoa Tú Cầu. Nó còn những tên gọi khác nôm na nhưng nghe rất hấp dẫn: hoa Bút Tiên, hoa Mâm xôi đang mùa nở rộ. Loài hoa, luôn thay đổi màu sắc có bông rất to. Mỗi bông là cả một chùm hoa lớn đến nỗi chiếc cành trở thành quá mảnh mai cứ chao đảo hoài trước mỗi làn gió thoảng. Dưới ánh sớm ban mai, những cụm hoa chen chúc làm sáng cả một mẩu vườn trông cứ như những nạm ngọc long lanh muôn ngàn tia sáng hồng, sắc tía. Tú cầu vừa rực rỡ muôn màu lại vừa mộc mạc đậm đà tràn đầy một sức sống tiềm tàng của nhựa đất, hương trời. Không phải chỉ có ở vườn Bích Câu mà Tú Cầu còn được trồng ở nhiều nơi: trong mỗi vườn, tại các câu lạc bộ. Hoa trồng trong các chậu cảnh đặt trước phòng khách của ủy ban, của Ty nông nghiệp, Chi cục thống kê, khách sạn Đà Lạt, Palace, Duy Tân, Ngọc Lan v.v... Tú Cầu được trồng rất nhiều ở trước nhà ga. Có lẽ không đâu bằng Đà Lạt, tú cầu được trồng rất nhiều và đẹp đến thế!
Men theo một lối đi nhỏ, qua khỏi những căn nhà xinh xinh, có lẽ là nhà đón khách, núp bóng dưới rặng cây Hồng trà, một loại cây cảnh giống như cây liễu lả lướt xõa làn tóc mềm mại buông dài gần chấm đất đung đưa trước gió. Chẳng hiểu vì đâu loại cây này lại được gọi là "Hồng". Nom nó thật quá xa lạ với các loại Hồng mà ta thường gặp. Một dàn Mống rồng đầy hoa, chìa những cành vàng rực phe phẩy như vẫy gọi như mời chào du khách đừng vì quá vội đến khu vườn chính mà quên sự có mặt của chúng. Và lạ thay người nào đi qua cũng nâng khẽ cành hoa đưa sát vào mũi thơm nhẹ đài hoa rồi khẽ khàng buông cành rảo bước. Nhìn hoa lòng tôi chạnh nhớ tới mấy câu trong bài thơ ? Hoa Mống rồng mùa thu? của Võ Thanh An:
- "Lại nhớ nhau khi mỗi lúc thu về *
- Náo nức con đò *
- Náo nức bờ đê *
- Dòng nước xoáy cuốn theo bao bèo bọt *
- Hoa Mống rồng chín ở đâu mà thơm như mít mật *
- Hơn một lời thề hoa lại đến dâng hương..." *
Trong vườn, những luống hoa dăng hàng thẳng tắp. Nào Trà Mi, Thông xà, nào Lồng đèn, Đỗ Quyên, nào Hồng, nào Cúc, Thược Dược, Lay- dơn, Xác pháo, Cốt mốt, Păng xê v.v.. Không sao kể xiết! Có những tên hoa nghe rất lạ: Britgit Bac dot, Vanda, Parisbii, Odorata, Côcơlicôv.v.. Côcơlicô mảnh mai óng ả, sắc hoa vàng tươi nom rất đẹp mắt chỉ nhìn thấy hoa đã những muốn nâng niu. Còn hoa Xu xi ở đây thì có đến mấy loại khác nhau. Có loại cánh đơn màu vàng nhạt, có loại màu đậm hơn cánh kép. Có những loại vừa mới nhập vào ta từ đất nước xa xôi. Đến đây hoa hòa nhập ngay với cuộc sống tốt lành của cao nguyên, đang đua sắc cùng bao loài hoa khác. Mỗi luống là một dòng hoa tất cả đều vươn cành khoe sắc. Thật khó có thể phân biệt được hoa nào đẹp hơn hoa nào. Tôi chợt nảy ra ý nghĩ so sánh và hỏi người bạn đi cùng:
- Anh thích nhất loại hoa nào?
- Bây giờ thì tôi chỉ thích có được bông Hồng vàng kia để tặng chị - Anh bạn tôi nói đùa và đưa tay chỉ mấy khóm hồng phía trước. Cô bạn gái đi cạnh, nghe vậy cũng góp vui: - còn em chỉ thích Hồng nhung, màu sắc của nó mới thắm rực làm sao. Tôi bỗng nhớ tới một câu phương ngôn không biết đọc được ở đâu ? Về sắc đẹp và khẩu vị không nên tranh cãi hơn thua?. Còn ở nước ta, Nguyễn Du cũng đã nói lời bất hủ ? Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ?. Nghĩ vậy nên tôi bỏ ý định tìm hiểu xem hoa nào đẹp nhất. Quả vậy, tùy lứa tuổi và tùy tâm trạng ở mỗi lúc mỗi nơi mà người ta chọn để trao gởi cho nhau hoa này hay loài hoa khác. ở Hà Nội đã trở thành tục lệ, trong ngày cưới chú rể tặng cô dâu bó hoa Lay-dơn trắng. Khác với Hà Nội, ở Sài Gòn, Đà Lạt... cô dâu lại thích ôm bó Hồng bạch kết tua dài. Còn nếu như ở Hà Nội, các cụ coi việc sưu tầm hoa Phong Lan là niềm vui của tuổi già thì ngược lại ở Đà Lạt phần đông các cụ thích trồng và ngắm Địa Lan. Hoa Hồng biểu tượng của tình yêu và sắc đẹp được giới thanh niên ưa chuộng hơn cả. Còn các cụ thích Cúc và Lan. Không biết tự bao giờ mà nhân dân ta từ nam lên bắc bắc đều dùng hoa Huệ phúng viếng ma chay. Trong các đền chùa cổ kính, trên các bàn thờ tổ tiên bên cạnh bát hương, lư trầm bao giờ cũng có bó Huệ trắng trong một màu thanh khiết, hương thơm dịu, hắt hiu, gợi niềm nhớ tiếc dến nao lòng.
Ở vườn Bích Câu, Thông xà, Trà mi trồng thành hàng. Hai loại cây này nghe đâu phải mất mười lăm, hai mươi năm mới cao được một, vài mét. Bán rất đắt tiền. Một bồn hoa, những người chịu chơi, dám bỏ hàng trăm "đô" để mua cho các quý phu nhân. Thường ở những nhà khách lớn và nơi giao tế người ta phải mua một chục ngàn đồng một gốc Hồng trà hoặc Bạch trà để trang trí. Lần đầu tiên ở Đà Lạt tôi được biết loại Trà mi đỏ. Còn Hồng thì có đến năm, bảy loại khác nhau: Hồng nhung, Hồng đào, Hồng phấn, Hồng bạch và thật dến ngỡ ngàng khi đứng trước vẻ đẹp lạ lẫm của những bông hồng đen, hồng tím. Có ai đó vừa ngắm hoa vừa thích thú ngâm nga, ghép thêm vần cho bài thơ "Thơ xuân nói chuyện hoa" của Tế Hanh:
*"Không chỉ có hoa hồng - hồng *
*Mà còn hoa hồng - đỏ *
*Còn nữa hồng - trắng sữa *
*Còn nữa hồng - vàng *
*Vẫn còn... còn nữa. *
*Đà Lạt còn có hồng - xanh *
*Hồng - tím *
*Hồng - đen" *
Ở Việt Nam ta, có lẽ hồng nhung được ưa chuộng hơn cả. Hồng nhung Đà Lạt vừa to bông, hương thơm dịu. Mỗi ngày lễ, tết, mỗi bông giá hàng trăm đồng. Hồng vàng cũng đẹp lắm. Chả vậy mà vẫn thường nảy ra những cuộc tranh luận: hồng nhung và hồng vàng hoa nào dẹp hơn? Khách châu Âu thường chọn mua hồng vàng. Sắc màu vương giả, thanh cao của nó thường gợi niềm quý mộ. Còn hồng bạch ít khi thiếu mặt trong lễ cưới. Nó được dùng để kết vòng cho các cô dâu và cài lên ngực áo các chàng rể mới. Ở châu Âu người ta gọi hồng bạch là "Maries" có nghĩa là "cô dâu" là "hoa cưới". Trước đây, riêng hồng mỗi năm bán thu về hàng chục triệu dồng, đem lại nguồn lợi không nhỏ cho các gia đình trồng hoa. Chẳng biết đã có ai may mắn được dịp so sánh hoa hồng Đà Lạt với những bông hồng thuộc "xứ sở hoa hồng" hay chưa? Có điều chắc chắn nếu xét riêng về thời khí và đất đai của Đà Lạt, thì những đều kiện trồng hồng ở Đà Lạt không thua kém về bất cứ phương diện nào so với Bungari. ở đây còn một loài hoa nữa rất lạ mắt và đẹp gọi là cây lễ bạn. Trên chiếc cành rất thẳng, tròn vươn cao những chiếc lá hình lưỡi mác giống như một chùm sáng xanh tia ra các phía. Dưới vòm lá có năm bông hoa quây tròn, chúc ngược lên màu đỏ rực. Mỗi bông hoa có sáu tràng hoa đỏ, hằn lên đều đặn những dường gân mảnh màu vàng tươi tựa những chiếc đèn chùm bóng kính đỏ vàng. ở phần đáy phủ một lớp lông tơ màu huyết dụ có dính điểm ở những chấm sáng tròn lung linh như những ánh sao nhỏ xíu. Một chùm nhụy hoa vươn dài phóng ra tia vàng làm cho nhành hoa trở nên lộng lẫy rực sáng như cả bảy sắc cầu vồng đều quy tụ tại đây, trên một nhành hoa.