Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Khi lấy chàng - Nhật ký của cô dâu trẻ

  • adminA

    **5. Mình là gái có chồng!
    **
    Thật kỳ lạ là đám đàn ông đi đâu cũng kêu: "Anh chưa gì sứt!", có khi chỉ vào cái nhẫn cưới sờ sờ ở tay mặt vẫn tỉnh bơ bảo: "Nhẫn đeo cho vui ấy mà". Phụ nữ, có thể lúc có người yêu rồi vì ngượng mà bảo: "Em chưa gì sứt". Nhưng nếu đã có chồng thì bảo có chồng thôi.

    Vụ án chiếc nhẫn cưới không chủ...

    Dạo mới cưới chàng gầy. Chắc không phải lỗi tại mình. Họ hàng cứ trêu là mình làm thế nào cho chàng béo lên đi. Mình nghĩ thầm: "Tát cho mấy tát là hai má phính lên ngay thôi mà. Còn muốn tay cơ bắp thì cứ chịu khó bế mình từ tầng một lên tầng ba và ngược lại ngày khoảng 30 lần là toại nguyện thôi".

    Sáng, mình thường tràn ngập trong đầu những việc cần làm trong ngày. Mình vội vàng công tác đánh răng rửa mặt vì cái tật ngủ nướng. Trời ơi, mùa đông mà, ai chẳng thế. Tập thể dục ba năm không bằng nằm thêm một tí mà. Bỗng chiếc nhẫn vàng vọt để chênh vênh trên nắp bình giật nước bồn cầu làm mình để ý. Căm thù thật, đây không phải là lần đầu tiên. Mình quyết định giấu nó dưới gối và im lặng.

    • Chết rồi em ơi! - chàng hốt hoảng chạy từ nhà tắm ra nhưng nhìn thấy ánh mắt mình đang đưa từ bát mì đưa lên thì khựng lại - À, à, không, không có gì!

    • Có gì thì anh cứ nói. Nhà tắm có ai dọn đến ở à?

    • Không, không có gì đâu.

    Chàng vừa đánh trống lảng vừa lặng lẽ đi tìm các ngóc ngách, hình như chàng biết được nếu nói ra, chắc tối nay chàng ra ban công mà làm bạn với đám Xương Rồng của chàng. Chàng lo lắng tìm trong ánh mắt đắc thắng của mình.

    Chiều...

    Mình hí hửng đi làm về với dự định sẽ xử lý vụ chàng chuyên gia quên đeo nhẫn cưới trước khi đi làm. Quả này sẽ làm cho ra nhẽ.

    Nhưng thật bất ngờ!

    Chàng, trời ơi, sao lại thế kia????

    Chàng hoan hỉ chạy ra cổng dắt xe cho mình, cười tươi lắm. Hình như chàng cố tình để cho cái nhẫn lấp lánh nhiều hơn dưới ánh sáng chiều le lói.

    Sao lại thế nhỉ, sao chàng lại có nó???? Mà hình như cái nhẫn đó còn hoan hỉ hơn cả chàng. Nó như muốn ưỡn ngực sáng hơn trước, không xây xước như trước và vừa với chàng hơn trước.

    Minh hớt hơ hớt hải chạy về phòng, lật cái gối lên, thò tay xuống lớp nệm.

    Ơ.......ơ...

    Cái nhẫn mình túm được vẫn còn đây. Sao lại thế?

    Tối...

    Chàng làm ra vẻ thân thiện mới dám hỏi mình:

    • Em lấy nhẫn của anh sáng nay à?

    • Nhẫn nào? - mình phản bác

    • Thôi mà, em không thắng được anh đâu.

    • Nhẫn nào, ơ anh này vô duyên, nhẫn chẳng ở trên tay anh đấy thôi.

    Chàng chẳng nói nữa, quay mắt vào cái điện thoại chơi game. Lòng mình tức điên lên.

    Im lặng toàn thành phố.

    Mình không nhịn được nữa, không thể kiềm chế được lâu hơn, minh lao đến chàng, túm cổ chàng, mắt trợn lên và hét (tất nhiên âm lượng chỉ đủ chàng nghe, bố mẹ chồng mà nghe thấy chắc mình khỏi phải đeo nhẫn):

    • Anh lấy cái nhẫn này ở đâu ra?

    • Ơ... anh...

    • Nói đi, nói đi, em không làm gì anh đâu.

    • Thì em trao nó cho anh hôm cưới còn gì.

    ..........
    ..........
    Cuộc tranh đấu đầy gam go mà chàng nhất quyết không chịu khai ra. Biết làm thế nào đây. Mình đành thay đổi chiến thuật, nhẹ nhàng, lấy nhu thắng cương vậy.

    • Nói đi, nói đi, em không làm gì anh đâu. Em sẽ trả anh cái nhẫn cũ.

    • Anh... anh (chàng còn cảnh giác lắm)... Anh tìm mãi trong phòng không thấy, nên giờ nghỉ trưa anh quay lại Bảo Tín Minh Châu mua cái mới. Nhưng họ không bán một cái... nên... nên anh mua cả đôi!

    • Thế anh lấy tiền đâu ra mua ngay trưa nay? Mình điên lắm rồi nhưng cố ra vẻ

    • Hì, hì...cái này thì....

    • Nói đi mà.

    • Hì… hì.... Anh vay tạm tiền em để dành mua laptop.

    Trời ơi, tôi ngã ngửa.

    Tự tôi hại tôi rồi.

    Trời ơi, có vợ chồng nào có hai nhẫn cưới không? Có ai lại như chàng của tôi không? Chắc để dành sau này đẻ con trai mà cho nó mất. Ối giời đất ơi.

    Tôi lăn đùng ra giường và… ức. Vừa buồn cười vừa ức.

    Vụ án những biển số xe...

    Chàng hiền lắm, hiền đến mức giống như cái ao bèo trong một tác phẩm nào đó của Thạch Lam. Tức là có ném viên gạch nào xuống cũng chỉ tủm một tiếng, dập dềnh một tí rồi thôi. Tình yêu giống như món thịt bò xào cần tỏi, thêm chút ít hạt tiêu rắc qua thì ngon biết nhường nào. Giờ, món xào của mình nhạt nhẽo đến phát ghét.

    Hôm ấy tan sở về mình lại để quên di động ở phòng làm việc. Đành về đến nhà rồi gọi điện cho anh Lâm cùng phòng mang về giúp mình. Sáng mai mang đến cho mình là xong. Phòng mình khóa đang sửa. Ông anh vui vẻ nhận lời.

    Thượng đế trêu ngươi, cuộc sống đầy rẫy những điều kỳ lạ.

    Đúng hôm ấy, chàng đi công tác Trung Quốc hai ngày.

    Tất nhiên, đêm không dám gọi cố định vì máy đó ở tầng 1, mình ở tầng 3, chàng gọi di động....

    Hôm sau...

    Ông anh cùng phòng kể lại chuyện có bốn cuộc nhỡ anh không dám nghe. Đến cuộc thứ 5 đành nhấc máy báo là Hiền quên máy, tôi cầm hộ. Có thế mới được đi ngủ yên.

    Mình cười ha hả bảo ông anh yên tâm, chàng lành khô à, không vấn đề gì đâu.

    Chiều...

    • Em à, anh về rồi. Anh đi đón em đây.

    • ….

    • À, em không phải lo, anh chờ dưới cổng rồi. Thế nhá…

    17h30, mình ra khỏi cổng công ty, nhìn thấy chàng đang ngồi trên xe máy trước cổng. Gớm mọi hôm mà đón vợ là sà vào quán nước. Thế mà hôm nay tử tế thật.

    • Ơ, số gì mà anh ghi đầy tay thế?

    Tôi tò mò khi chuẩn bị leo lên xe chàng thì nhìn thấy lòng bàn tay nhằng nhịt đầy số của chàng. Chàng cười tinh quái và hỏi tôi thật ơi là thật:

    • Em ơi em, số nào là số xe thằng Lâm đấy?

    Ối trời ơi, tôi được bữa cười rụng rốn. Hóa ra, cái ao bèo của tôi cuối cùng cũng biết ghen! Tôi nhìn chàng cười và chỉ cho chàng ông râu quai nón, cơ bắp cuồn cuộn bất chợt đi qua. Chàng cũng nhìn tôi và cười.

  • adminA

    6. Mẹ chồng

    Ai sinh ra con trai cũng có lúc được làm mẹ chồng. Chỉ trừ phi con trai người ta... ế. Còn các trường hợp đau buồn hơn thì không buồn nói đến làm gì. Hai chữ mẹ chồng khiến cô gái nào cũng ớn lạnh. Vừa sợ vừa bao hàm nhiều thử thách. Biết đâu... lại được mẹ chồng cưng thì sao?

    Ngày mình còn học cấp III, mẹ từng bảo: "Đấy, tôi có anh cả chưa người yêu đấy, cô có lấy thì yêu nó đi. Tôi đi xem bói rồi, năm 40 tuổi, nó sẽ làm tổng giám đốc". Nghe mà vừa sợ vừa tham. Sợ vì mẹ cứ tôi tôi cô cô, tham vì thể nào đời mình cũng giàu, vợ tổng giám đốc cơ mà. Hì... hì... ước mơ cuộc sống sau này của mình chỉ giản dị thôi, sao cho cuộc sống này được hạnh phúc, hạnh phúc đến nỗi đi siêu thị không bao giờ phải nhìn giá tiền là được rồi.

    Ngày mình học đại học, dù con bạn đã sang Nhật du học nhưng một năm mình cũng cố gắng thu xếp một lần mua hoa quả đến chơi. Lần nào mẹ cũng lấy sữa chua cho ăn. Ngu thế, dạo đó mình lại không biết ăn sữa chua, nên mắt trước mắt sau là dúi vào gầm gường. Không biết khi mình ra về, mẹ có khốn khổ đi tìm cái cốc không nhỉ?

    Năm thứ hai làm sinh viên, con bạn về nước thăm nhà, mình đội mưa đến chơi. Ngồi đến 10h chưa về vì lâu ngày không gặp, hai con bé lắm chuyện để tám. Mẹ nói: "Thôi, cô không về mà dọn hàng cho mẹ cô à?". Khổ quá, trời mưa nhà mình có bán hàng đâu. Nhưng mẹ nói thế, mình tự ái, mình về. Suốt con đường mưa, mình tự nhủ: "Sẽ không bao giờ thèm đến cái nhà này nữa!!!".

    Năm cuối làm sinh viên, khi con trai mẹ bắt đầu cưa mình. Mẹ trách chàng không đưa người yêu về nhà. Mẹ không biết đó là mình, nên mẹ hào hứng muốn xem mặt con bé nào mắc mưu con trai mẹ đây. Mẹ và các dì chiều nào cũng ngồi đầu làng buôn chuyện, và đoán già đoán non xem con bé này là con bé nào. Nếu có vinh dự được có con trai, chắc sau này mình cũng thế.

    Chàng lại le te kể lại y nguyên cho mình. Mình chỉ cười mà không tới. Mình vẫn tự ái lời mẹ nói khi xưa. Và bản thân mình vẫn cảm thấy sợ mẹ.

    Ra trường, đi làm được một năm, mình và chàng rủ nhau cưới. Ngu thật, biết thế ở vậy thì giờ có phải vẫn còn eo ót không. Ngày xưa, đám con gái chơi thân với nhau ở khu tập thể chẳng rủ nhau ở vậy cho giai nó thèm thì gì. Vậy mà lại đồng ý cưới. Thật ra bội ước lời thề với đám bạn gái vì còn bồng bột. Suốt ngày bị bố đẻ mắng mỏ là đồ lười, đồ ngu nên mình tức, muốn đi lấy chồng cho giải thoát thôi. Chứ lúc đó vẫn thích đi tụ tập hơn là đi chơi với chàng. Ấy vậy mà dự định cuối năm cưới.

    Một buổi trưa tháng sáu, đang chui vào kho linh kiện IC để ngủ, chàng gọi điện: "Em ơi, bà nội anh mất". Sững sờ và chia sẻ. Mong chàng đừng buồn, cố gắng việc gia đình giải quyết ổn thỏa. Nhưng chàng lại cười: "Úi giời, chuyện bình thường ấy mà. Bà già thì phải chết thôi, cũng gần trăm tuổi rồi. Anh có phải nhà bác cả đâu, em không phải lo". Vậy mà mình lại lo. Nhà chàng có việc, sao lại không lo. Đúng là con dở hơi. Còn chàng, đúng là vô tâm số một. Ngày đưa ma mình tới viếng. Lâu lắm rồi, mình mới lại tới nhà chàng. Vì chàng, mình tự vượt qua tự ái. Mặc quần áo tối màu và lặng lẽ đi sau chàng.

    Đoàn xe đến Văn Điển, mình tới chào bố mẹ chàng, lúc ở nhà bố mẹ bận nên mình không dám làm phiền. Mẹ đón mình bằng một nụ cười: "À, con đến từ bao giờ thế. Uống nước này!" Mình sững sờ vì sự nồng hậu của mẹ trước bao người. Hình như, mình có cảm giác mẹ biết chuyện mình với chàng. Mình bối rối, lí nhí trước mẹ: "Cháu xin lỗi, cháu đến muộn". Mẹ còn chưa kịp nói gì thì tiếng các bà bác đã cắt ngang câu chuyện. Đến giờ hạ huyệt rồi, mẹ phải ra khóc cho đủ lệ bộ. Công nhận, mẹ khóc to thật. Nhưng sau này, trên đường về, các bà bình luận, mẹ vẫn chưa khóc khéo bằng các bà.

    Cuối năm ấy, cả hai đứa hí hửng đi xem ngày. Rồi chàng cũng hí hửng về khoe với mẹ. Chàng hứa sẽ gọi điện báo lại ngay.

    Tiếng chuông reo, chàng hẹn gặp ở quán cà phê, mình hồi hộp rồi lo lắng. Trời ơi, mình sắp sang trang đời mình đây.

    • Em à, có chuyện này... quan trọng... anh... anh... muốn nói.

    Chàng ấp úng mãi không nên lời mà mình tụt cảm hứng. Linh cảm phụ nữ mách cho mình rằng có chuyện rồi. Nhưng mình mạnh mẽ. Mình là cơn bão cơ mà. Mình sẵn sàng nghe.

    • Em à,... chúng mình... chúng mình... không... cưới nhau... năm nay được.

    Mắt mình mở tròn to, sững sờ và cần một câu trả lời nhanh gọn. Vì sao?

    • Mẹ nói... mẹ nói...

    Chàng vẫn ấp úng, chàng khó nói. Chàng vẫn thế, nhát gan y như dạo đèo mình bị công an bắt được vì đi ngược chiều ở đường Hàng Bài vậy. Nhưng lần này chàng không run bắn lên làm rơi điện thoại, lần này mình cũng không đứng ra cưa chú công an để xin cho chàng, lần này... tự chàng phải nói.

    • Mẹ nói mẹ đi xem bói, người ta bảo bà nội ghê gớm. Chết là sẽ rủ đi theo mình ba người. Mà họ nhà anh từ dạo đó chết thêm hai cụ rồi. Giờ cưới em về, nhà đen, dễ chết thêm người nữa, nên mẹ bảo để năm sau. Chờ ai đó chết nốt cho đủ ba người thì yên tâm cưới.

    • .......

    • .............

    .............

    ..............

    .............

    Khoảng không im lặng, cốc sinh tố mãng cầu của mình cũng im lặng, tách cà phê của chàng im lặng, chàng cúi mặt im lặng, và những giọt nước mắt của mình cũng im lặng.

    Mình còn biết nói gì nữa. Mình cảm thấy đau. Nơi mình đặt tình yêu ngự trị hình như bị vỡ.
    Mình cảm thấy rũ rượi, cảm thấy mất mát, cảm thấy chơi vơi, cảm thấy bị phản bội, cảm thấy trống rỗng.

    Giá mà có lý do khác cho chuyện cưới lúc này thì có lẽ mình đã không có cảm giác như bây giờ. Trời ơi, một lý do mà chính mình cũng không tưởng tượng được.

    Mình cảm thấy chàng thật vô tích sự.

    Mình cảm thấy căm thù chàng.

    Mình còn biết nói gì đây nữa!!!

    Cơn bão ư? Giờ chỉ là cơn gió lang thang.
    ..............

    ............

    Khoảng không vẫn im lặng

    ...............

    .............

    Chàng chăm chú nhìn mình. Còn mình, cúi mặt uống ừng ực cốc sinh tố. Hai tay đỡ cốc run lên. Mắt không nhìn rõ chàng vì ướt. Mình cố bít miệng để khóc không thành lời. Uống hết cốc của mình rồi, mình lấy nốt tách cà phê còn chưa kịp cho đường của chàng, làm phát ực hết.

    • Anh cho em về.

    Mình cố nén cái nghẹn ứ ở cổ như có cục gạch trong yết hầu để nói cho tròn vành.

    Chàng lại van xin và mình nhất quyết muốn lẩn trốn. Mình thấy mình có lỗi với bản thân mình. Mình muốn về ngay với mẹ đẻ để khóc. Mình càng sợ mẹ chàng hơn.

    Suốt con đường, hai đứa không nói câu gì vì mình bận khóc. Mình khóc không phải vì lễ cưới vớ vẩn kia, mình khóc vì ức. Mình có phải là đồ bỏ đi đâu mà bị đối xử như con hủi vậy. Rồi chàng nữa, điều vô lý đến như vậy mà chàng lại nghe lời mẹ ư? Mình khóc vì tất cả những thứ đó. Xuống xe, mình nhìn chàng như lần cuối. Mình đã thề với chàng, không bao giờ mình thèm gặp chàng nữa. Vì sớm muộn gì, lấy chàng cũng có ngày mình bị mẹ chàng lót lá chuối tống ra khỏi nhà với một tội vớ vẩn nào đó. Còn chàng, chắc có lẽ sẽ chỉ biết đứng nhìn mà thôi.

    Hai tháng sau...

    Mẹ đem kể với cả làng là chúng nó bỏ nhau rồi. Lạ thật, không hiểu mẹ lấy thông tin đó ở đâu ra thế không biết. Cả làng tin, chỉ có chàng là không tin. Chàng lặng lẽ đổi chiến thuật. Giờ, chàng cưa bố mẹ đẻ mình. Khơi dậy tình thương của bố mẹ mình bằng cái vẻ thật thà tội nghiệp. Còn bố mẹ đẻ mình, mắc mưu, quay ra mắng mình tàn tệ.

    Một năm sau...

    Mình lại ngồi sau xe mà mình đã thề.

    Ngày sang dạm ngõ, mẹ và bố, dì út sang nhà mình. Suốt buổi nói chuyện, mẹ tự hào quảng cáo con trai mẹ đẹp trai nhất làng, tài giỏi nhất làng, ngoan nhất làng. Mẹ quay ra bảo mình đanh đá, ghê gớm hơn con bé bạn, tức là con gái mẹ. Giữa bài phát biểu của mẹ, cả họ nhà mình nhìn nhau ngơ ngác: "Ơ, thế họ chê con Hiền như vậy thì sang đây làm gì?" Buồn cười. Thế mà lễ dạm ngõ cũng qua êm ả.

    Rồi lễ ăn hỏi cũng tới. Giữa cái thời buổi toàn người và xe này, mẹ hãnh diện dẫn đoàn 7 cái xích lô lọng vàng sang nhà mình đặt viên gạch xí chỗ. Mẹ cẩn thận mặc cái áo dài nhung đỏ, trang điểm tí chút và làm tóc xoăn vỏ bào. Công nhận, mẹ đẹp thật. Giờ mình đã hiểu vì sao mẹ khen con trai mẹ đẹp trai.

    Rồi thì ngày cưới nữa, khi một ngày ồn ào cuối cùng cũng qua. Mình mệt mỏi bước vào nhà tắm. Lần đầu tiên trong đời mình cảm thấy mình có lỗi với mẹ. Dù mẹ có nói gì đi nữa, nhưng thật tâm mẹ đâu có ghét bỏ gì mình đâu. Đôi khăn mặt mới với đôi bàn chải đánh răng trong phòng tắm mẹ cẩn thận xếp ngay ngắn. Bộ ga gối mẹ đích thân đi mua cho vợ chồng mình. Mẹ làm mình thay đổi cách nghĩ. Mẹ ơi, con sẽ cố gắng bớt lười để làm con dâu ngoan của mẹ. Sáng mai, con sẽ dậy sớm...

    Nửa năm sau, chàng mới kể lại: mẹ quý mình là vì sau lễ ăn hỏi, tự dưng mẹ cứ chơi lô là thắng. Trong một tuần từ lúc ăn hỏi đến lúc cưới, mẹ thu về được mấy chục triệu. Có bà nói, con dâu nó hợp đất nhà bà đấy. Thế là mọi việc êm xuôi.

    Thật không thể tin được.

  • adminA

    7. Cái Tết đầu tiên của mèo con

    Đó là tên một câu chuyện được học từ thời còn nhỏ, cũng chẳng nhớ của lớp mấy nữa. Nhưng cái cảm giác thương con mèo con lần đầu tiên tới căn bếp lạ dưới sự soi mói của bác nồi đồng, chị chổi xuể... vẫn còn y nguyên. Và giờ, với cái Tết này, không hiểu sao mình lại nhớ đến câu chuyện ấy.
    .**.. Gói bánh chưng...
    Năm nay, thấy mẹ bảo: "Gói bánh chưng" làm mình lo lắng. Tính mình vốn chậm chạp, rồi lại cẩu thả nữa nên rất không yên tâm nếu cọ lá, hay làm bất cứ cái gì quan trọng.
    Nhớ hồi còn học cấp III, con bạn thân yêu anh khóa trên, dở hơi lại xung phong đến nhà anh ấy nhận phần cọ lá. Mình thương bạn, lại nể vì lời rủ rê nên cũng đi. Thế là từ sáng sớm đến trưa muộn, hai con bé chưa cọ được mấy trăm lá thì đã hát hết các bài đã thuộc, chưa thuộc hay chỉ ư ử âm điệu rồi. Đành lòng vừa làm vừa mắng nhau là đồ ngu thôi. Giờ nghĩ đến gói bánh mà sợ.
    Năm nay công ty cũng bận, nhiều hợp đồng nên công việc thiết kế cũng thường xuyên phải về sau 8h tối. Sếp hí hửng lắm, giáp Tết mà mình vẫn ở lại làm cho xong việc. Có lần sếp bắt tay an ủi: "Cố gắng em nhé, Tết này sẽ thưởng em to nhất!!!". Sếp đâu biết rằng, mình cũng vui lắm khi có việc mà làm đến giờ này. Mình trốn mấy cái bánh chưng thôi!!!
    .**.. Đi sắm Tết...
    Khác hẳn những ngày xưa Tết đến, năm nay mình ky cóp để nhỡ đâu đi sắm Tết với mẹ chồng. Nhưng mẹ đuổi, mẹ bảo thà đi với mấy bà già còn hơn đi với mình. Mẹ bảo đi với mình rách việc lắm. Đành lòng ngậm ngùi biếu mẹ tiền sắm Tết, còn thui thủi chờ tối chồng về thì mách chồng thôi.
    ................. - Thì em kệ mẹ, em cứ phải đi cùng làm gì. Mẹ thích thế.

    • Nhưng mà em muốn thân thiết hơn.
    • Em chỉ lắm chuyện, nhà anh thế đấy. Không phải đi đâu. Kệ mẹ làm gì thì làm.
      Chàng quay mặt vào cái game mobile chết tiệt làm mình buồn thối ruột. Chàng sống thoáng quá thì phải. Thoáng đến nỗi những cố gắng vun đắp tình đồng đội đồng chí của mình với gia đình nhà chàng thổi bên tai phải sẽ chạy ào luôn ra tai trái thì phải. Chàng không giúp mình như gián điệp giúp quân đội ta, như hoa tiêu chỉ lối, chàng cho rằng mình lắm chuyện. Mình chỉ có chàng là đồng minh thôi mà. Sao chàng lại thế chứ.
    • Này, em bảo.
      Mình làm vẻ thân thiết sán tới bên chàng với bộ mặt nghiêm túc.
    • Gì?
      Chàng nhíu mày vì trả lời các câu hỏi của mình chàng sẽ không liền mạch chơi game được.
    • Anh nên bỏ em đi.
    • Sao lại thế?
      Mắt chàng vẫn dán vào điện thoại, mồm vẫn nói và toàn thân vẫn không thay đổi.
    • Em lấy giấy bút cho anh nhé.
    • Có gì thì em nói đi, cứ vòng vèo. Anh ghét nhất tính vòng vèo của em đấy.
      Chàng gắt lên nhưng vẫn ở mức độ kiềm chế được. Còn mình, sự kiên nhẫn của mình cũng trào lên gần đến cổ rồi. Mình đang cố dìm nó xuống đây. Chàng ghét tính đó ư? Mình không nhớ rõ, nhưng chắc thời yêu nhau chàng sẽ không nói thế. Vì tất nhiên, nếu nói thế thì giờ ngồi bên mình là anh khác chứ không phải là chàng.
    • Em thấy chỉ có ba thứ anh nên lấy làm vợ chứ không phải là em: tivi kênh HBO, máy tính với Internet và cái điện thoại với game nữa đấy.
      Chàng im lặng. Mắt vẫn nhìn điện thoại, tay vẫn bấm bấm. Cái điện thoại vẫn bíp bíp như để trêu tức mình.
      .......

    ...........

    5 phút sau...

    • Hả, em vừa nói cái gì cơ, nói lại anh nghe nào?
      ...........

    Mình xông vào, giằng lấy điện thoại trên tay chàng, kéo cái cạp quần chàng, và.... vứt cái điện thoại vào trong đó. Cho cái điện thoại chết vì sặc.
    Tết đến rồi...
    Mình là con một. Ngày xưa bố mẹ ham vui nên không nhớ ra là phải đẻ thêm thì phải. Vì vậy mà đi lấy chồng rồi, thương bố mẹ ở nhà đơn độc lắm. Tết đến, lại càng thương bố mẹ nhiều hơn.
    Ngày trước, Tết đến hai mẹ con còn tíu tít đi mua đồ ăn Tết. Ngày tất niên còn bày trò món nọ món kia. Mấy ngày tết bạn bè mình còn đến ăn uống tán phét với bố. Giờ thì có còn ai nữa đâu.
    Từ cách đó mấy hôm, mình đã xin phép mẹ chồng cho phép hôm tất niên được ăn một bữa ở nhà ngoại, và một bữa sẽ ăn ở nhà nội. Mẹ chồng đồng ý, mình tưng bừng chờ đón cái Tết. Mẹ mình cũng thế, tưng bừng chuẩn bị làm cơm để con gái về.
    ....

    Đêm giao thừa, giữa cái rét của bà già mùa đông vô duyên, đứng bên chàng, bên cả Hồ Tây nữa, pháo hoa nổ đì đẹt mà đẹp mê hồn, mình vẫn được chàng mừng tuổi. Lần này là 100.000đ. Mình cười: "Tiền mất giá quá anh nhỉ, mới có lúc nào chỉ cần mừng 2.000đ phải không anh". Chàng cười, xoa đầu mình, vòng tay ôm lấy vợ và thì thầm: "Chúc mừng năm mới, bà xã!".
    Mình đã khóc vì hạnh phúc. Ước gì thời gian đừng trôi.
    Sáng mồng 1...
    Mới 8h sáng, mình còn chưa muốn chui ra khỏi chăn vì tối qua đi đón giao thừa, qua Quốc Tử Giám xin chữ và về Hà Đông đi lễ Bia Bà đến 3h sáng. Năm nào cũng thế, mình quen đón giao thừa như vậy rồi. Thế nhưng có lệnh triệu tập, chàng hốt hoảng gọi mình dậy chỉn chu nhanh chóng vì bố tổ chức buổi họp thì phải. Mình mắt nhắm mắt mở làm theo yêu cầu. Lạ nhỉ, có việc gì vào sáng mồng 1 đâu.

    Xuống đến tầng 1, mình là đứa xuống muộn nhất. Nhưng không khí âm u cũng đủ để mình hiểu có điều gì không hay đang xảy ra rồi. Cả nhà im bặt. Chỉ có chàng là cúi gằm. Thôi chết, lại chuyện gì nữa đây. Lặng yên trước bài nói đang dở dang và đang cao trào của bố, mình mới hiểu ra rằng, việc mình về nhà đẻ ăn tất niên là đi ngược lại truyền thống gia đình nhà chàng. Bố không cho phép hai bữa tất niên không có đủ các thành viên. Và mình đã gián tiếp giết chàng.
    ....

    Sau cơn bão ấy, chàng đã bị đánh gục. Về phòng, nằm cuộn tròn không ăn gì, không đi đâu cho đến ngày hôm sau. Khổ thân, cái ao bèo của mình ngoài biết ghen còn biết dỗi nữa. Mình cũng sợ, cũng chỉ vô hồn ngồi góc nhà ăn hết cái này đến cái khác. Thương chàng mình không dám nói, chứ thật lòng mình cũng buồn. Không lẽ bố mẹ đẻ mình ngày tất niên thui thủi hai thân già hay sao? Không lẽ không có quyền ăn cơm với con gái hay sao?
    Kết thúc câu chuyện của mèo con, chú mèo đã thắng. Nó không còn sợ hãi nữa, nó có thể vượt qua hoàn cảnh để trưởng thành. Còn mình, nỗi thất vọng và sợ hãi bắt đầu bao trùm nhiều hơn, cái mốc để có thể trưởng thành ngày một xa hơn. Và hình như những ngày tới mới là bắt đầu.

  • adminA

    **8. Đám cưới người bạn thân
    **
    Nó mời mình ăn cưới nó chỉ trước có hai ngày. Dạo nó về nước được một năm, cũng đèo cô bé đó đến nhà mình và giới thiệu là chị gái. Không biết trùng lặp hay sao ấy, trước nó cũng bảo là coi mình như chị gái mà. Mình hết ngạc nhiên lại đến sượng sùng.

    • Ngày kia tao cưới nhé!
    • Ơ, mày nói thật hay đùa thế?
    • Tao nói thật, tao cưới cái con bé hôm tao dẫn sang nhà mày ấy.
    • Thật hay đùa đấy, sao giờ mới báo tao?
    • Thật mà, 11h trưa mai nhá, tại Nhà văn hóa trung tâm huyện Thanh Trì.
    • Thật đấy à?
    • Thật, thế nhé. Nhớ mang cả thằng con trai cả đi, đường xa để nó đèo đỡ vất vả.
      ….
      Cú điện thoại cúp rồi mà mình vẫn không hiểu là thật hay đùa. Bạn thân đấy, nó cưới ư?
      Ngày đi ôn thi đại học, trong cái lớp cấp tốc sát kỳ thi, chỉ có mình là con gái. Trong lớp, mình được bầu là lớp trưởng. Cũng đúng thôi, Viện Đại học Mở khoa công nghệ thông tin lấy đâu ra phụ nữ, nhất là cách đây hơn tám năm. Vì vậy có nhiều anh chàng hay trêu lắm. Buồn cười, dạo đó mình ghét tất cả.
      Buổi ôn thi nào cũng thế, 9h tối mới tan. Từ Hà Đông đạp xe về Bưởi, lúc nào mình cũng thấy có thằng cha đạp xe đi theo mình. Mình rẽ Ngã Tư Sở nó cũng rẽ, mình đi tắt Quan Nhân nó cũng đi, mình hướng về Cầu Giấy nó cũng hướng. Vậy là lần nào mình cũng co giò lên đạp thật nhanh. Về đến nhà hôm nào cũng đứt cả hơi.
      Một tối, đói quá, ra chơi mình đi lượn lờ bách hóa Thanh Xuân, và sà vào quán cháo vịt. Vừa ngồi xuống lau cái thìa, thằng cha đáng ghét ấy đã xuất hiện. Nó cũng ăn cháo vịt. Và… nó chọn chỗ ngồi cạnh mình!
    • Bà tưởng tôi bám đuôi hả?
    • Ơ, thế là thế nào? (mình giật mình vì sự trắng trợn của thằng cha đáng ghét)
    • Này, đừng có tưởng bở nhé, nhà tôi cũng đi lối đó. Nhà tôi ở Xuân Thủy.
    • Thì ai bảo gì đâu, ăn đi rồi vào lớp.
      Mình ngượng chín cả mặt vì sự sai lầm của mình. Chắc mỗi lần nó đi theo mình là nó buồn cười lắm đấy. Giờ lại còn táo tợn đề cập thẳng vấn đề nữa chứ. Thật không thể chịu nổi người này.
    • Ăn xong rồi, ăn sau trả tiền nhá.
    • Ơ.
    • Cảm ơn trước.
      Mình nhanh nhẹn lau miệng và lao về lớp như một viên đạn. Để mặc nó với hai bát cháo. Mặc kệ nó có đủ tiền trả hay không, nhưng mình trả thù được món nợ đó, mình đỡ tức.
      Một tháng sau.
      Ngày nhập học, mình há mồm kinh ngạc khi nó và mình học chung một lớp. Tên trong sổ điểm lại chỉ cách nhau có ba người. Hiếu với Hiền mà, vậy nên kiểm tra hay thi lần nào cũng dễ bị ngồi gần nhau. Trời ơi, đúng là ghét của nào trời trao của nấy thật.
      Năm đầu tiên, bọn mình chỉ học những môn cơ bản. Thầy toán quý mình nên thường được gọi lên làm bài mẫu. Lần nào thầy cũng khen kết quả, nhưng… lần nào nó cũng nói nhỏ đủ nghe khi mình đi qua: “Làm ngu thế không biết, may mà đúng được kết quả”. Mình tức nó lắm. Mình tức nó thật.
      Năm thứ hai, có rất nhiều chuyện xảy ra khi đời sinh viên gõ cửa. Nhà ở Hà Nội, nên mình không biết cảnh sống ở trọ, mà ước được ở ký túc cũng không được. Ấy vậy mà mình gây ra không ít rắc rối với tất cả mọi thứ xung quanh. Thượng đế trêu ngươi, lần nào cũng là nó. Nó xông ra như anh hùng cứu mỹ nhân. Nó xông ra giải quyết các vấn đề như là việc của nó. Và… mình với nó trở thành bạn thân từ lúc nào.
      Thường nó đến đón mình đi học, bữa nào có xe máy thì cùng vi vu. Bữa nào có xe đạp mỗi đứa một cái. Nó kêu thà chết chứ không đèo mình. Nó bảo mình lần nào ăn gì cũng ăn lắm, nên nặng nó không đèo nổi. Bữa đó, lớp phải học cả ngày, đứa nào trong lớp cũng uể oải. Vậy là buổi trưa cả hội cùng nhóm đề tài rủ nhau về nhà mình làm lẩu cá nhậu nhẹt, rồi về trường học tiếp. Mùa đông mà, lẩu là đúng nhất. Sinh viên mà, lẩu cá là rẻ nhất.
      Lũ con trai phởn trí lấy rượu của bố mình ra uống nên lừ đừ hết cả. Nhà hết giấy ăn, mẹ thật thà đưa cho tụi mình giấy báo để thay giấy ăn đang cần khẩn cấp để còn về đi học. Khổ thân, sau bữa nhậu, đứa nào đứa nấy mặt đen lem luốc, mực từ giấy báo được lau vào mặt, lại dính mỡ nên cả phi đội đều đáng được đưa vào kỷ lục Việt Nam môn trang điểm ấn tượng, hay thật! Rồi còn chỉ nhau cười chế nhạo nữa chứ. Thật là…
      Nó hét toáng lên khi mình lo ngại một lũ lừ đừ lên xe về trường đi học. Nó bảo: “Chỉ có tao mới có tư cách đèo mày, tao không say tẹo nào!”. Và mình thì tham đi xe máy.
      H…u..ỳ..n…h…!!!
      Xe máy đổ đánh ầm khi đi qua Sở thú, chỉ vì tốc độ nhanh và một em bé chạy vụt qua đường. Mình và nó, chìm trong cái vũng nước ổ voi trời mới mưa hôm qua. Mùa đông. Áo len trắng và quần bò xanh đẹp nhất bộ của mình. Thế là xong.
      Nó thường không hay ngồi cạnh mình, nó hay ngồi bàn dưới để làm camera quan sát và bình phẩm thì phải. Chỉ có mấy anh chàng rỗi hơi là hay xin ngồi cạnh. Và tất nhiên, lần nào trên đường đi học về, nó đều chê bai và bình phẩm thằng cha nào ngồi cạnh mình.
      Nhưng hôm đó nó lại ngồi cạnh.
    • Sao hôm nay mày tử tế thế? - Mình hỏi mỉa mai.
    • Tao thấy mày ngồi mà nước từ mặt ghế cứ ròng ròng chảy, nước từ áo len ấy. Tao sợ không ai dám ngồi cạnh mày nên tao ngồi thôi.
    • Căm thù!!!
      Mình rít lên đủ để nó nghe và làm ra vẻ chú tâm vào bài học. Mình ghét nó thế không biết, mình ướt và rét thế này là tại nó hết.
      5 phút
      10 phút
    • Hiếu ơi, tao rét quá, tao về đây, tao không chịu được nữa.
    • Tao đưa mày ra ban công hóng gió nhé. Gió một lúc là khô thôi.
    • Khô sao được mà khô, tao ướt hết cả ba lớp rồi đây này.
    • Giời ơi, có là gì đâu, tao ướt cả năm lớp nhé - Rồi nó còn lấy tay ra hiệu để miêu tả - lớp quần bò này, lớp quần đông xuân này, lớp quần đùi này, lớp quần này nữa này và lớp da tao nữa.
      Phải công nhận thế giới này hiếm có ông đàn ông nào trơ trẽn như nó, thô quá thể. Nhưng thì thầm đến thế thôi cũng phải đi hóng gió với nó thật. Oái oăm, càng đứng trước gió, càng rét.
    • Thôi, nhất quyết là tao về đây, rét quá. Tao mà chết là lớp không kịp bầu cán bộ lớp đâu.
    • Đâu, đưa tao xem nào.
    • Vớ vẩn, mày cứ đứng đây cho bao giờ khô đủ năm lớp của mày. Tao về đây. Căm thù…
    • Khoan đã!!!
      Vậy là hai đứa bỏ ba tiết cuối. Dù sao cũng điểm danh rồi. Hôm đó gió mùa rét lắm, gió cứ tát vào mặt người đi xe máy như thể kẻ thù vậy. Mình đành phải cúi xuống nép vào lưng áo nó. Hai hàm răng va vào nhau cạp cạp. Bỗng nhiên nó vòng tay ra sau cầm tay mình. Nhét vào túi áo nó. Và… nắm chặt tay mình mãi trong túi.
      Con đường im lặng.
      Nó im lặng.
      Mình im lặng.
      Chỉ có cái xe máy Đài Loan chùng xích là kêu như tàu hỏa.
      ………….
    • Này!
    • Hả?
      Bỗng nhiên nó phá cái khoảng lặng rối ren giữa hai đứa làm mình bị dứt ra khỏi luồng suy nghĩ: “Nó đang có ý đồ gì đây!”.
    • Tao thấy mày rét quá thì mới nắm tay thôi đấy nhé.
    • Ừ, thì mày có cái vị gì đâu mà tao phải nghe giải thích - Mình bực mình bật lại - Tao nghĩ mày như em trai tao nên mới để yên đấy chứ.
    • Ờ, tao cũng nghĩ mày là chị gái nên mới nắm tay đấy nhé. Đừng có hiểu lầm.
      ... Khoảng không lại im lặng…
    • Này!!
    • Gì???
    • Nhưng mà tao dặn trước nhé - lại là nó với cái giọng cẩn trọng - Mày không được yêu tao đâu đấy!
    • Ơ, cái thằng này, mày bị dở hơi à? - Mình tức khí - Tao điên à mà yêu mày.
    • Thì đấy là tao cứ dặn trước.
    • Đồ dở hơi!!!
      Không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng kể từ đó cứ thằng cha nào trong lớp có ý định cưa mình là nó lại bình phẩm. Những hôm hai đứa tổ chức nấu cái gì đó cùng ăn nó lại lôi ra chê bai dè bỉu. Về sau quá đáng hơn, kể cả những anh khác hay ngồi ngoài quán của mẹ, nó cũng liệt người ta vào dạng xấu xa hết chỗ nói. Còn nó, lâu lâu lại thấy đèo một cô tới nhà mình chơi, hôm sau lại hỏi: “Trông thế nào? Được không?”. Mình trả đũa: “Xì, dây thần kinh tình yêu của mày bị đứt à? Thế mà cũng chọn” . Và… lại không thấy cô bé ấy xuất hiện nữa.
      Năm thứ 3
      Gia đình nó có chuyện, nó phải bỏ dở chuyện học hành để sang định cư bên Nga với gia đình. Ngày nó lên máy bay mình không tiễn, chỉ tối hôm trước hai đứa rủ nhau đi uống cà phê mà thôi.
    • Dạo Tết tao thấy lá số của mày cũng được đấy chứ. Thôi, mày đi nước ngoài cho rộng tầm mắt. Mừng cho mày.
    • Số tao lận đận lắm. Trong lá số ấy người ta bảo: năm tao 30 tuổi làm ăn sẽ lụi bại, năm tao 40 tuổi mới có vẻ gỡ gạc được, năm tao 50 tuổi mới có tí của để, năm tao 60 tuổi mới làm ăn được. Lấy đâu ra mà được.
    • Ơ, tao nhớ là họ nói năm mày 65 tuổi sẽ đại cát đại lợi mà. Mày cứ đi đi. Bao giờ 65 tuổi thì về gặp tao nhé.
    • Không ạ, để tao mốc à?
    • Tao có bảo mày để mốc đợi ngày nắng thì mang ra phơi đâu. Chỉ bảo mày và tao sẽ chờ nhau ở cuối con đường tình mà.
    • Ừ, năm hai đứa mình 65 tuổi nhé.
      Cả hai đứa cùng cười, nhưng không hiểu sao trong lòng mình muốn khóc. Chả hiểu vì cái gì. Còn nốt một năm nữa thôi là ra trường rồi, nhưng nó và mình sẽ không còn được cùng đi bảo vệ đồ án tốt nghiệp nữa, không còn ai chiều về rủ mình xà vào hàng bánh chuối trên đường Láng nữa, không còn ai mắng mình là Hiền tồ tẹt nữa.
      Đêm hôm ấy, cà phê làm mình mất ngủ. 1h sáng, nó gọi điện cho mình, hai đứa lại tâm sự đến 2h sáng. Tâm sự cũng không phải, tâm sự gì mà thi nhau nói xấu thầy cô ở trường.
      Nó đi và chẳng còn ai bình phẩm các chàng trai đến cưa mình nữa.
      Thi thoảng, nó vẫn gọi điện về. Chứ mình làm gì có tiền mà gọi cho nó.
      Bốn năm sau, vô tình nó gọi về trước ngày mình cưới một tuần. Nó không bình luận gì cả. Chỉ hỏi: “Có hoãn được hai tháng để chờ tao về không?”. Mình trả lời: “Không! Cái này do người lớn quyết định”. Nó bảo: “Ừ, thế thôi, chúc mày hạnh phúc”. Cúp máy, tự dưng mình lại muốn khóc.
      Hai ngày trước khi cưới.
      Mình và chú rể tương lai lên thăm bà nội đang điều trị tai biến mạch máu não trong viện. Mình có kể với bà rằng: “Thằng Hiếu mấy hôm trước có gọi về chúc cháu hạnh phúc bà ạ”. Bà chỉ cười gật gật thôi. Trước khi về, khi chú rể xuống lấy xe, bà nắm lấy tay mình thì thầm:
    • Hôm hai đứa chúng mày rủ nhau đi uống cà phê tạm biệt ấy, lúc mày đang chỉnh trang trên gác, nó có bảo với bà rằng: “Chỉ vì tự ái một câu nói đùa mà cháu mất hết bà ạ”.
      Con đường về, vẫn đoạn đường toàn mùi bánh chuối rán, tự dưng mình bật khóc. Lần này, mình khóc vì hai đứa dở hơi ngày nào nắm tay nhau, không phải ướt vì mưa cho nó ra dáng lãng mạn một tí, mà là ướt vì ngã xe máy.
      Hai năm sau.
      Nó mời mình ăn cưới nó chỉ trước có hai ngày. Dạo nó về nước được một năm, cũng đèo cô bé đó đến nhà mình và giới thiệu là chị gái. Không biết trùng lặp hay sao ấy, trước nó cũng bảo là coi mình như chị gái mà. Mình hết ngạc nhiên lại đến sượng sùng.
      Đêm trước hôm nó cưới.
      Tâm trạng mình cứ thế nào ấy, buồn kiểu gì khó tả lắm. Đàn bà thật phức tạp và tham nữa. Mình lên mạng và tâm sự với một người bạn trong thành phố Hồ Chí Mình, mình bảo:
    • Chắc là buồn vì tham, giờ phải chia sẻ thằng bạn thân cho cô gái khác rồi.
    • Mất hẳn chứ chia sẻ đâu mà chia sẻ.
      Câu trả lời làm mình như bị giật ra khỏi u mê. Ừ, lấy đâu ra mà chia sẻ. Mất hẳn rồi. Cảm giác lúc này cứ như bị ai móc túi cái gì thật quý giá. Tiêng tiếc thế nào ấy. Kỳ cục thật.
  • adminA

    chị ơi post tiếp đi mà, em đọc thấy rất hay.

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB