Thơ như thế này. Chẳng khác nào nói đừng yêu Anh Phương NST

Anh Phương toàn đòi cắm usb thôi 
Đừng dại yêu dân IT
-
-
Ôi input anh vào lẳng lặng.
Từng dòng thơ nặng trĩu memory
Program này em vương vấn làm chi
Muốn exit nhưng lòng không chịu quit
Đã lỡ thế em chẳng cần exit
Hai đứa mình save it nha anh
Tuy enter em sợ mộng không thành
Program kẹt, anh alter là chết
Nhưng
Em tin tưởng anh đã delete hết
Không return kết lại tình xưa
Phần em giờ như một printer
Chỉ in mãi, in hoài "anh exist"
Đời sống mới ta cùng nhau edit
Việc trong ngoài anh page up, em page down
Anh apple, em sẽ là mouse
Anh hard disk, em là microchip
Program này em keep thiên thu!
-
*Luồng suy nghĩ biến thành cơn gió cát,
Phủ lấp lên những ngọn đồi ký ức còn đâu.
Chip thần kinh lạnh lẽo như băng,
Ngắt điện rồi còn hoạt động sao đây.
Ôi! Nhớ em như USB đầy,
Muốn xóa đi nhưng nhát tay format,
Đành mặc kệ xung thần kinh cảm giác,
Gọi tim yêu theo từng khắc thời gian.
*-st-
Chào bạn! Có vẻ như bạn quan tâm đến cuộc trò chuyện này, nhưng bạn chưa có tài khoản.
Bạn cảm thấy mệt mỏi vì phải cuộn qua cùng một bài đăng mỗi lần truy cập? Khi đăng ký tài khoản, bạn sẽ luôn quay lại đúng vị trí bạn đã xem trước đó và có thể chọn nhận thông báo về các bình luận mới (qua email hoặc thông báo đẩy). Bạn cũng có thể lưu lại các bài đăng yêu thích và bình chọn cho các bài đăng để thể hiện sự ủng hộ của mình đối với các thành viên khác trong cộng đồng.
Với sự đóng góp của bạn, bài viết này sẽ còn tuyệt vời hơn nữa 💗
Đăng ký Đăng nhập