Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Giá Mà...(Ngày Của Cha 21-06)

  • adminA

    Cha Va Con Gái (Video kèm theo)

    **Người cha và con gái cùng vui vẻ đạp xe lên một ngọn đồi. Cha chào tạm biệt cô bé và chèo thuyền ra hồ, rồi mất hút vào chiều tà. Nhưng cô bé đợi mãi, đợi mãi mà không thấy cha trở về. Ngày trôi đi, cô dần lớn lên, trưởng thành, lập gia đình, nhưng vẫn qua ngọn đồi ấy, cái hồ ấy, vẫn ngóng trông cha về. Rồi cô thành một bà lão, cái hồ đã cạn khô. Cô có thể bước ra cánh đồng và cuối cùng đã tìm được cha mình.

    Câu chuyện cảm động về tình cha con do đạo diễn người Pháp Michaël Dudok de Wit thực hiện. Phim này đã đoạt giải Oscar dành cho phim hoạt hình ngắn năm 2000. **

    Phim dài 8:30 phút và không có lời thoại, nên bạn không cần biết tiếng Pháp để thưởng thức.

    https://youtube.com/watch?v=

    Chúc mọi người vui vẻ.Cùng xem,suy nghĩ và chia sẻ với nhau nha !
    Thân.

  • adminA

    Thật lòng là giờ mới biết có Ngày Của Cha! Xin cảm ơn về điều này rất nhiều! Một ngày thật ý nghĩa mà! 🙂

  • adminA

    Hum nay là ngày của cha, con quên béng đi mất, đang làm việc bỗng nghe mấy người trong công ty nói, con mới nhớ đến, thật là ... có lỗi wá, cha ui. Ngày mai con thi, ngày hum nay con định sẽ ko về nhà, nhưng mà ... giờ mới nhớ ngày lễ của cha, thoai con viết xong bài này, hết giờ làm con sẽ về chơi với cha vậy. Mai thi con có thể bỏ, còn ngày của cha 1 năm chỉ có 1 ngày, con ko về thì con thật bất hiếu

    Con ngồi đây viết blogs, nhưng con biết chẳng bao giờ cha đọc được, vì cả đời cha, đâu rành về vi tính, mở 1 cái máy thế nào cha còn ko biết, nghĩ lại cũng tại tụi con, nhà có 2 cái máy lúc nào cũng 2 thằng cắm đầu chơi game, ko bao giờ hướng dẫn cho cha sử dụng, nhiều khi con đưa ra ý định mua thêm 1 cái, để cha dùng, mà cha cứ ko cho :frown:

    Cha già rồi, ngày càng yếu, con cũng mong sao cho mình sớm ra trường, kiếm được tiền để cha khỏi phải đi làm nữa, nhìn đôi bàn tay của cha, do công việc làm vàng, nên nó cháy đen, nhiều vết xướt do kim loại nó cắt... con buồn lắm, nhưng con biết làm gì đây, khi con còn chưa thể kiếm được nhiều tiền, nhiều khi ngồi nghĩ con thấy mình... thật ... kém cỏi

    Cha tôi từ nhỏ rất nghèo, chỉ học tới lớp 5 là phải nghỉ, để lo cho những người em, cả cuộc đời cha tôi rất cơ cực, thân là con trai trưởng (tôi biết, vì tôi cũng là con trưởng) phải lo toang mọi việc trong nhà, gánh nặng rất cao. Cũng may ông trời có lòng thương, cho cha con gặp được mẹ, 1 người phụ nữu rất hiền, lại giỏi giang, mẹ con 1 tay đã dìu dắt cả gia đình ...

    Mỗi lần nhà tôi mua sắm gì "mẹ thường dặn tôi, con chứ cho cha con chọn lựa thoải mái, bao nhiêu tiền cũng được, cha con khi xưa nghèo lắm, giờ có chút tiền dư dã, cứ để cho cha hưởng thụ", tôi hiểu, tôi rất hiểu, vì mẹ tôi khi xưa là 1 tiểu thư khuê các, nên mẹ muốn dành hết mọi niềm vui cho cha. Nhưng nghĩ cũng thật tội nghiệp mẹ, khi xưa chẳng phải đụng đến 1 ngón tay, từ khi gặp cha tôi và có 2 đứa con trai, phải sớm hôm tần tảo.

    Thằng con thì ăn chơi lêu lỏng, chẳng bao giờ đụng tới 1 ngón tay, nghĩ lại thấy mình thật bất hiếu, nhưng mẹ ui, con ... 😢. Mẹ tôi thích 1 cửa hàng thời trang, còn cha tôi rất thích đi xe hơi, tôi biết điều đó, tôi đã hứa với cha mẹ rằng, con sẽ ráng học, dù có chết, con cũng phải mua cho cha mẹ, nhưng ... ko biết sao :frown:, vì hiện giờ, số tiền con kiếm ra, rất nhỏ bé ... thật ko biết đến bao giờ con mới có thể thực hiện được lời hứa với cha mẹ


    Hum nay ngày lễ của cha, có 1 chút tâm sự trong lòng cùng chia sẽ, mong các bạn đừng cười chê, chúc cho tất cả người cha trên đời này luôn hạnh phúc

    rove

  • adminA

    Cha Va Con Gái (Viết cho Ngày Của Cha 21 -06)

    Bố con mình lại dắt tay nhau đi...
    Đến nơi Bố đã từng đến, Bố nhé?

    **

    Một chiều đông, Bố dắt con ra với dòng sông xanh thẳm nghiêng mình chờ đợi. Có đám mây trắng bay lơ lửng trên đầu Bố con mình. Con chỉ cho Bố đám mây trắng nhé. Một cái ôm và nụ cười Bố dành cho con, rồi Bố đi vào lòng sông... Con không nói gì cả. Vì con biết Bố có lí do để phải đi. Con không chạy theo Bố tới tận triền sông. Vì con muốn từ trên bờ sẽ nhìn thấy dáng Bố từ xa.
    Xa... xa lắm... Bố cứ xa con, dần dần từng chút một... Tới khi con không thể nhìn thấy bóng Bố thấp thoáng được nữa, tới khi con biết Bố đã thực sự xa con.

    Nhưng con biết Bố sẽ chỉ tạm thời xa con thôi, chỉ là tạm thời trong chốc lát, rồi mai hay ngày kia Bố sẽ lại trở về với con, phải không Bố? Vì thế con sẽ không lo lắng nhiều đâu. Con sẽ không thấp thỏm nhiều đâu. Vì con biết Bố sẽ về.

    Con sẽ về nhà, chăm sóc ngôi nhà mình, còn có Mẹ đang chờ con ở nhà, con sẽ đi đón Bố ngày mai nhé, được không Bố?

    Rồi ngày mai cũng đến nhanh thôi Bố à. Và con vẫn đứng đây. Nhưng sao Bố không trở về. Con trông mãi, ngóng mãi. Mắt con sẽ nhoèn đi mất nếu cứ đứng nhìn thế này mà xung quanh không có một chút gì. Không có một chút gì Bố ạ. Sao Bố mãi chưa về? Mẹ và con đều rất nhớ Bố... Nhưng con biết Bố không phải người từ biệt là mãi mãi, nên Bố sẽ về nhanh thôi. Và Bố sẽ thấy con đứng đây, bất kể ngày nào, giờ nào, Bố nhé?

    "Con sẽ không khóc đâu,
    Thật đấy.
    Chỉ...
    Rất buồn..."

    Dòng nước vẫn trôi, hàng cây vẫn vươn đều. Con vẫn đạp xe ra đây... Chỉ có Bố không trở về.

    "Bố đừng hẹn con gái Bố mùa xuân
    Ẩm ướt lắm, đường vào nhà trơn tuột..."


    Ngày mai, ngày kia, tuần sau, tuần sau nữa, tháng tới, tháng tới nữa. Rồi một mùa mới lại đến. Mùa xuân rồi Bố ạ. Từng nhánh cây đã bắt đầu nhú chồi non mới. Con đang lớn lên từng ngày. Tự hỏi liệu Bố có ngỡ ngàng khi trông thấy con đã lớn. Con sẽ lớn nhanh lắm, sẽ bắt kịp Bố nhanh lắm. Mau về đi Bố ơi, để xem con lớn thế nào...

    "Bố đừng hẹn về dịp giữa tháng Năm
    Mùa hè nóng cả những ngày không nắng
    Có con ở nhà sao vẫn vắng lặng
    Sáu giờ, đồng hồ đã reo sáng loạn lên rồi..."

    Đi đâu rồi con cũng sẽ trở về với Bố. Các bạn hỏi tại sao con hay đi tụt lại phía sau. Đơn giản chỉ vì con thấp thoáng trông thấy một bóng thuyền từ xa. Một gợn sóng lăn tăn nhỏ cũng có thể là tín hiệu của Bố. Dòng sông trôi trôi mãi, vẫn còn có con đây. Con sẽ là người đầu tiên chạm mặt Bố, giúp Bố, đưa Bố trở về ngôi nhà thân yêu của gia đình mình, Bố sẽ cười thật tươi, được không Bố?

    "Bố đừng hẹn về ngày sang thu
    Tóc mẹ rụng nhiều, trời hanh hao quá thể
    Ông bưu tá già nhét cái thư xanh qua khe cửa
    Thư loang vệt nước dài, mỏng như lá xa cành"

    Con ước gì Bố cũng có thể gửi về một lá thư. Thời gian đã trôi đi hết bao lâu rồi? Tưởng như trước mắt con vẫn là Bố, đang đứng yên bình cùng ngắm cảnh hoàng hôn với con. Con đã trưởng thành, đã là người có gia đình. Gặp mặt con lúc này không biết Bố có nhận ra con không? Con đã khác quá nhiều với ngày ấy. Nhưng Bố có tin trong tim con vẫn là hình ảnh nụ cười Bố? Con biết Bố vẫn bình an. Tiếng sóng trôi trong lòng sông vẫn nhắc con Bố sẽ về, nhất định Bố sẽ về. Con trông thấy lá thư xanh Bố gửi cho con, ngòai ô cửa, trong làn gió, trong màu nắng se nhẹ vàng tênh... Bố vẫn đang trở về. Từng ngày, con sẽ vẫn chờ đợi mùi sóng từ Bố. Con không chỉ có một mình, còn có gia đình bé nhỏ bên cạnh con, con sẽ đứng trên bờ sông để có thể phóng tầm mắt xa hơn, xa hơn nữa. Xa hơn cái ảo ảnh con vẫn đang ngày đêm ngóng chờ...

    "Mùa lạnh rồi Bố đủ áo ấm chưa?
    Mẹ cứ ngồi đan phong phanh bên cửa sổ
    Ngòai kia gió lùa đi từng sáng từng chiều..."

    Từng mùa cứ lần lượt trôi qua. Xuân, Hạ, Thu, Đông. Lại một Xuân, Hạ, Thu, Đông nữa... Con đã bằng tuổi với Bố ngày xưa. Có bao giờ Bố tự hỏi Mẹ còn sống hay đã chết? Sao Bố không trở về? Bố sẽ trở về chứ? Vàng tơi bao mùa nắng. Lòng sông bắt đầu khô kiệt dần. Phép màu mà cả đời con trông đợi vẫn chưa xảy ra. Làm thế nào mà con thuyền Bố về được trong lòng sông đã cạn?

    "Bố ạ, con sẽ không chờ nữa
    Khi chiều qua,
    Những chiếc bóng đổ vàng,
    Bố không về..."

    Con đã là một bà lão. Vẫn với chiếc xe đạp ngày xưa của Bố. Con sẽ đi tìm Bố, con sẽ không ngóng trông nữa, con sẽ bước vào lòng sông. Bao năm tháng chờ đợi sẽ hóa thành bọt bể không Bố? Kia rồi con trông thấy con thuyền của Bố. Không biết tự bao giờ đã trụ lại ở đây. Con thuyền Bố đã đi, con thuyền vẫn còn lưu lại mùi vị Bố. Chậm rãi từng bước chân, đã bao giờ con nhận ra mình không thể chạy đến với Bố nữa. Con thuyền cũng giống như Bố vậy, êm đềm và dịu dàng biết bao. Lần đầu tiên sau bao năm, con lại thấy đám mây trắng trôi bồng bềnh phía xa, có phải dấu hiệu Bố sẽ trở về? Và kìa, Bố đã đứng đó tự bao giờ. Vậy là con đã không nhầm. Con đã chờ Bố, và Bố đã về. Con không nhầm, không thể nhầm. Liệu yêu thương có nhầm được không Bố? Ánh mắt Bố đáp lại câu hỏi của con rồi. Con sẽ chạy đến bên Bố ngay, ngay thôi Bố à. Cuối cùng thì Bố cũng trông thấy con đã lớn. Con hóa nhỏ bé trước Bố, mọi thứ như vỡ òa. Cuối cùng thì Bố cũng trông thấy con từng bước trưởng thành. Bố cười với con rồi. Và con thấy mình ấm áp biết bao trong vòng tay Bố. Cả cuộc đời con chỉ để dành cho một cái ôm này mà thôi. Chỉ cần được Bố ôm, con có thể thanh thản mãi mãi... **

    [CENTER]"Bố hẹn về lần thứ bao nhiêu?
    Đường xa quá, trời mưa, trời nắng quá"[/CENTER]

  • adminA

    Cha công tác về, để cho mấy cha con chơi với nhau mẹ dọn dẹp bếp núc. Kết thúc một tối bận rộn của mẹ, lên đến phòng khách thấy ba cha con thế này đây,

    Thương không?


    "Nàng Ba thỏ thẻ “Papa đau lưng mẹ à, con matxa cho Papa ." 🙂

    --- Sưu Tầm ---
    Nguồn : http://my.opera.com/DHBA/blog/2008/06/19/cha-va-con

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB