Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Tạp...!

  • adminA

    Có ai hông thèm nhõng nhẽo không nhỉ?

                 Chồng cũng thèm... nhõng nhẽo              
    
                                                                                    08/03/2010 5:00                  
                                                                                                    
    
                                                                                                     **PN - Mỗi khi giao mùa, mưa  gió bất thường làm vợ bị cảm. **                      
                                                              Chồng  lo lắng lắm, hết sờ trán để \"dò nhiệt\", lại quay sang bấm đầu, bóp chân  tay, cạo gió... Buổi trưa sau giờ tan tầm, chồng tranh thủ vào hiệu  thuốc tây, rồi tạt ngang chợ mua miếng thịt, ít cọng hành. Về nhà là lao  ngay vào bếp. Bắc nồi cháo, băm thịt, thái hành. Khi vợ tỉnh giấc,  chồng múc cháo ra tô, rắc ít tiêu cay nồng và cho hành lá thật nhiều,  bưng tô cháo nghi ngút khói, thơm lừng đến tận giường. Vợ ăn xong, chồng  lấy thuốc cho uống. Thế là hôm sau, vợ hết cảm, làm việc trở lại. Có lẽ  nhờ tô cháo hành, nhờ mấy viên thuốc và nhờ tình yêu thương của chồng  nên vợ mới chóng lành bệnh như vậy.
                            ![](http://www.phunuonline.com.vn/honnhan-giadinh/2010/Picture/phamvu/lso15cn/chongcung.jpg)                 Đôi khi  chồng cũng bệnh, miệng đắng chẳng thiết ăn gì, nằm thiêm thiếp trong  phòng. Vợ đi bán hàng về, hỏi qua loa: \"Có... chết được không đó, sao mà  nằm mãi vậy?\". Rõ câu ấy vợ đùa, nhưng đùa giỡn lúc này thật là quá vô  tình, khiến chồng nghe buồn len lén tâm tư.
    

    Chồng nhờ vợ nấu cho bát cháo hoa ăn lót dạ. Vợ kêu con ra tiệm tạp hóa mua gói cháo ăn liền, chế nước sôi vào, bảo con gọi ba xuống bếp mà ăn. Còn vợ, lật đật lên nhà trên xem phim Hàn Quốc. Chồng gượng ra khỏi giường, nhìn tô cháo nhạt nhẽo hương vị, nhạt cả tình cảm, nghẹn ngào không thể nuốt. Đành uống tạm ly sữa, ăn cái bánh ngọt để khỏi xót ruột vì mấy viên thuốc vừa uống.
    Vợ đâu biết, bình thường tuy là "cây đa cây đề”, nhưng lúc đổ bệnh, chồng vẫn mềm như cọng miến nhúng nước sôi. Khi đó, chồng rất cần có vợ ở kề bên để nhõng nhẽo tí chút, để được an ủi, vỗ về và được vợ tự tay nấu cho bát cháo đậm đà nghĩa tào khang. Điều hết sức giản đơn như vậy mà vợ không hề để tâm tới, khiến chồng cảm thấy đau thân xác thì ít, mà nhức nhối con tim thì nhiều.
    Tiếc cho chồng, gặp phải người vợ đã không khéo tề gia, lại vụng cả nội trợ, nên chồng cứ mãi thèm... một bát cháo mỗi khi cơ thể bất an. Ra tiệm ăn thì ngon bằng mấy ở nhà, nhưng làm sao sánh được bát cháo do tự tay vợ nấu bưng lên cho chồng. Cái ngọt của thịt cá chẳng là gì so với vị ngọt của ân tình. Vợ ơi! Có nhận ra điều ấy không? Đôi khi chồng thấy mình thua cả anh Chí Phèo, vì anh ấy còn được ăn bát cháo hành của Thị Nở giúp tỉnh cơn say. Chồng phải đối mặt với tô cháo ăn liền, hỏi sao không tủi phận làm chồng!!!
    Cái lỗ mọt vẫn có thể làm đắm thuyền! Chồng mong nhưng dòng chữ này vợ đọc được, để thuyền tình ta có thể đi trọn tới bến nhân gian.
    Vinh An

  • adminA

    Một giọng hát cất lên xé tan khoảng không thinh lặng của con hẻm đang dần về khuya. Bài hát quen đến nỗi chỉ một câu thôi cũng đủ nhận ra tựa đề và tác giả. Tiếng guitar dìu dặt, giọng ca trầm ấm khiến người nghe cảm thấy bâng khuâng rồi tự hỏi đã bao lâu rồi mình chẳng hề nghe bài nhạc này? Cuộc sống với những hối hả của đủ thể loại mong muốn khiến người ta đánh mất bản sắc riêng của chính mình. Và rồi một ngày... người ta chợt nhận ra "tôi của ngày hôm qua đâu rồi?"

    http://musiccache01.socbay.com:88/socbay_music3/1/202/258dd4db3039d680564995ea7e0b2297.mp3

  • adminA

    Hôm nay cô đã được nghe một câu chuyện bí mật. Nó đã làm cô suy nghĩ rất nhiều. Một người anh mà cô thần tượng từ nhỏ đến lớn đã từng "nhúng chàm" dẫn đến chuyện khá nghiêm trọng xảy ra mà ngay cả cha mẹ cũng chẳng thể làm gì để cứu vãn nổi. Cô đã nghĩ anh là người đàn ông hoàn hảo vậy mà giờ đây lại không phải. Thì ra đời sống khó khăn và phức tạp ngoài tầm hiểu biết của cô. Dẫu biết rằng ranh giới giữa sự sống và cái chết là rất mong manh, chẳng ai biết đằng sau cái chết sẽ là gì nhưng bên này sự sống người ta vẫn cứ hối hả. Đôi khi cần một chút tĩnh lặng để nhìn thấy mình đang ở đâu, nhận ra mình đang làm gì và nghĩ ngợi xem mình đang muốn gì lắm chứ.

  • adminA

    Những ngày mưa năm ấy

    Cũng vào những ngày mưa như thế... Sao tâm trạng giống mìn thế vậy??? Một năm trôi qua, giờ vẫn nhớ. Em sẽ viết tiếp những ngày mưa...:verycraz:

  • adminA

    Có một câu nói mà cô sẽ mãi mãi tự nhắc đi nhắc lại với bản thân mình: *"Sống không trân trọng, chết khóc thương có ý nghĩa gì?" *

    Con người ta ai ai cũng chạy theo tình cảm, theo cái tôi của riêng mình mà quên đi tình cảm của người khác, quên đi sự tồn tại của người khác. Để rồi đến một ngày, chợt nhận ra mọi thứ mình theo đuổi cũng chỉ là phù phiếm. Hôm nay còn cười nói đó, hỏi han đó, dặn dò đó nhưng mai đã vĩnh viễn tan biến không một dấu vết. Bài học cuộc đời sao mà đắt giá đến thế? Liệu cô có đủ sức để tỉnh ngộ khỏi cơn mê này không?

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB