“Tik tik! Tik tik! Em đang làm gì đó? Trước khi nhắm mắt ngủ, hãy nhớ đến tôi...”
Tôi nhớ tuần trước vừa đến Đà Lạt, định gọi về nhà thì máy báo... hết tiền. Thế là từ sân bay tôi đi một mạch đến một cửa hàng điện thoại mua card. Trong lúc chờ cô gái nạp tài khoản giùm, tôi bước ra ngoài, ngắm đường phố. Hình như có ai đang nhìn ngó mình! Tôi quay vào, kịp thấy một chiếc áo xanh con trai vừa khuất sau quầy. Một cảm giác khó tả, một bóng dáng vừa lạ vừa quen... Cô gái nhoẻn cười bối rối (?) trả lại máy. Tôi tần ngần giây lát, rồi quyết định bước ra. Ối, sao mình hay vu vơ... Về đến khách sạn, báo tin cho mẹ, cho Thẫm biết đã đến nơi bình yên, tôi lăn ra ngủ. Không khí mát mẻ của cao nguyên cho tôi một giấc ngon lành đến chập tối.
Tik tik! Tik tik! Một tin nhắn có nội dung lạ:
“Chào em đã trở lại! S.”
Tôi căng đầu ra nghĩ ngợi. Một người tên S., ở đây? Tôi không có bà con, bạn bè ở đây. Còn những người quen được trong dạo đi thực tế thì cũng chẳng thân đến mức có thể nhận ngay ra tôi trong buổi chiều này sau mấy năm trời không liên lạc. Và cách gặp lại cũng bí ẩn, hao hao giống như trong... tiểu thuyết chuyện tình!
Có thể là ai nhỉ? Tôi lưu số máy của tin nhắn, gọi địa chỉ những hồi chuông dài. Thôi thì thôi vậy. Chỉ là trò đùa của ai đó, biết số máy của tôi. A, tôi sực nhớ lúc ở cửa hàng điện thoại. Tôi nghĩ không phải là cô gái trẻ. Bóng áo xanh. Có thể là người đó. Nhưng để làm gì? Tôi hai mươi tám tuổi không còn trẻ để làm đối tượng cho các chàng trai lạ trêu đùa. Thế thì sao nhỉ?
Liên tiếp tôi nhận được những tin nhắn sau đó. Những tin nhắn thoạt đầu có vẻ vu vơ tôi không quan tâm lắm, nhưng lời lẽ thân quen quá, đến những lúc tôi chờ, lúc không, ở cái nơi mà từng dốc phố, đồi cây đều gợi nhớ kỷ niệm với một người, dần dà cứ như men rượu nhẹ, mà người không quen nhấp những loại nước có cồn như tôi hơi... chếnh choáng.
Bởi vì - có lúc tôi có cảm giác S. là... anh. Chẳng lẽ là sự tình cờ, trong cuộc đời này có hai người với hai mối quan hệ quá đỗi giống nhau? Đúng không? Ngoài anh ra, còn ai có thể hiểu tôi vậy, buổi sáng, vừa mở mắt - “Bản Romance, tay anh dạo, đang êm đềm...", buổi trưa, - “Món légumes trộn vừa nhìn đã thấy ngon” và buổi tối - những âm thanh cứ nối nhau vang lên báo những tin chuỗi dài tưởng chừng vớ vẩn, nhưng theo tôi cảm nhận, lại đầy tâm trạng - “Ước gì tôi có thể bên em”, “Rất muốn được nhìn thấy em lúc này...”... Có khi tôi trả lời, có lúc không. Nhưng hình như máy bên kia không quan tâm đến điều đó: chỉ cần gửi tin mà không mong nhận lại. Đều đặn như vậy đã mười ngày nay.
Có khi tò mò quá, tôi muốn ghé lại cửa hàng điện thoại hỏi thăm, nhưng cuối cùng lại thôi, vì thấy... kỳ, vu vơ!
Đã có một chiều, không dằn lòng được, tôi gọi taxi về Hai Bà Trưng, tần ngần hồi lâu trước ngôi biệt thự quét vôi màu xám hồng một dạo lui tới.

Người đàn ông lạ huơ không biết gì về chủ nhà cũ: Có lẽ họ đã đi nơi khác. Nhưng thâm tâm, tôi cho rằng anh còn ở thành phố này, có phải vì vẫn tin, như ngày xưa khi chia tay, anh nói: Sẽ chờ em đến ngày trở lại...?