Chài! thì em nhỏ lắm mà ,à mà nè em cũng thấy mình hơi bảo thủ quá. Người dân ở đây cũng tốt lắm nhưng mà mấy đứa trong lớp thì nhìu chuyện để kể lắm, những lúc vui buồn càng cảm thấy nhớ nhà thêm.
Đại khái là khi họ đã giàu sang thì họ nhìn lại những người khó khăn hơn mình để bố thí và làm phúc.
Còn mấy đứa trong lớp thì cứ sưu tập tên cha mẹ nhau để..... khi nào cần thì chọc!
Người Đà Lạt qua cách nhìn của người An Giang!!!
-
-
Chà chắc ai trong cảnh mới biết đc cảm xúc của em bây giờ phải không hà!
đây là hình hai anh em (sinh đôi) của em chụp cách đây 1 năm tết năm ngoái
vì hoàn cảnh mà hai anh em phải xa nhau

còn đây là hình thằng em của em cũng vào thời gian đó
hai anh em đánh xập vào lúc trung thu 2006 nè
còn tại sao phải xa nhau thì dài lắm khi nào rảnh thì em kể cho.
Chào bạn! Có vẻ như bạn quan tâm đến cuộc trò chuyện này, nhưng bạn chưa có tài khoản.
Bạn cảm thấy mệt mỏi vì phải cuộn qua cùng một bài đăng mỗi lần truy cập? Khi đăng ký tài khoản, bạn sẽ luôn quay lại đúng vị trí bạn đã xem trước đó và có thể chọn nhận thông báo về các bình luận mới (qua email hoặc thông báo đẩy). Bạn cũng có thể lưu lại các bài đăng yêu thích và bình chọn cho các bài đăng để thể hiện sự ủng hộ của mình đối với các thành viên khác trong cộng đồng.
Với sự đóng góp của bạn, bài viết này sẽ còn tuyệt vời hơn nữa 💗
Đăng ký Đăng nhập