Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Cung Tơ Chiều xưa của tôi!

  • adminA

    Jasmin;12679:
    Hỏng thấy Tùng on tưởng bận gì đó chớ, ai ngờ bịnh. Giờ hết chưa? :kis: Ở Dalat thì Tùng bịnh, ở Sg thì Phương bịnh, 2 ngừi rủ nhau bịnh he :biggrin: Ráng hết bịnh mau mau đi tuần sau J lên tới rùi tưng bừng cho lớn nhe.

    HT hỏng có bịnh, HT khỏe nhưng HT giận J rùi. Sao mà giận dai thía ko bít, năn nỉ cả đêm hỏng ăn thua. Kỳ này tội của J lớn lắm roài :tears: Mọi ngừi phụ J năn nỉ HT đi :help:

    Tùng, HT hỏng phải tuýp người của Tùng vậy chớ tuýp ngừi của Tùng ra sao? Có mường tượng được miếng nào hông? Kể chút chút chia sẻ anh chị em nghe chơi Tùng (giống TB hẻ :biggrin:)

    **Hehe, ok J! Tưng bừng luôn J hén!

    • Tùng cũng chỉ lo là đến ngày tổ chức chương trình mà Tùng nằm bẹp dí thui nè J. Đà Lạt mùa mưa là Tùng bệnh vặt liên khúc hà, không nặng nên cũng mau khỏi lắm J. Thanks J quan tâm ( ai giống ông Tb kia chứ? :hokthem:) 🙂

    • Phươngadmin mà bệnh gì, cảm thoai, cảm thương nàng đó mà J, bệnh của Phương là bệnh muốn vợ đó mờ, J kiếm cho Phương admin nàng nào đi là ổng khỏi liền hà, kekeke:verycraz:

    • HT ơi, TK nói nà, giận dai quá là nhanh già lắm, người ta biết lỗi rùii, tha thứ liền đi, sống đơn giản cho lòng nó thanh thảnh nà, nhen HT nhen! kakaka:jump:

    • Tuýp của Tùng á hả? Cũng giống giống TB, nhưng mà thích mỗi cái đầu tóc phong trần của Tb thoai, còn lại hổng thích gì nữa hết, kakaka

    • Su yêu dấu: Tìn iuu này, chỉ mãi giành cho mìn Su thoai! Kakaka :snog:

    **

  • adminA

    sudem79;12680:
    Jas, tuýp người của Tùng iêu là Su nè Jas, rứa mà cũng không nhận thấy!!!!!:frown:

    Giờ nhận ra rùi, Su có mái tóc phong giựt, xí lộn, phong trần giống TB, hèn chi thấy Tùng mentioned điểm này :biggrin:

    CapheTung;12682:
    **Hehe, ok J! Tưng bừng luôn J hén!

    • Tùng cũng chỉ lo là đến ngày tổ chức chương trình mà Tùng nằm bẹp dí thui nè J. Đà Lạt mùa mưa là Tùng bệnh vặt liên khúc hà, không nặng nên cũng mau khỏi lắm J. Thanks J quan tâm ( ai giống ông Tb kia chứ? :hokthem:) 🙂

    • Phươngadmin mà bệnh gì, cảm thoai, cảm thương nàng đó mà J, bệnh của Phương là bệnh muốn vợ đó mờ, J kiếm cho Phương admin nàng nào đi là ổng khỏi liền hà, kekeke:verycraz:
      **

    Giờ J rút ra được điểm chung roài Tùng, ngừi có dáng tre miễu như Tùng và Phương thì trái gió trở trời là nhõng nhẽo liền :verycraz:. Chứ có da có thịt như J và HT thì dễ gì bịnh chớ :biggrin:

    P bị ho, sốt, sổ mũi... hỏng bít có phải là "tương tư nàng ca sĩ" giống như Quang Lê hông, hy vọng P hỏng có "đập vỡ cây đàn" :jump:

  • adminA

    Jasmin;12690:
    Giờ nhận ra rùi, Su có mái tóc phong giựt, xí lộn, phong trần giống TB, hèn chi thấy Tùng mentioned điểm này :biggrin:

    He he, giờ tóc gọn gàng lắm rùi, mém chút nữa thành húi cua luôn j ơi!!!!:jump:

    Jasmin;12690:
    Giờ J rút ra được điểm chung roài Tùng, ngừi có dáng tre miễu như Tùng và Phương thì trái gió trở trời là nhõng nhẽo liền :verycraz:. Chứ có da có thịt như J và HT thì dễ gì bịnh chớ :biggrin:

    P bị ho, sốt, sổ mũi... hỏng bít có phải là "tương tư nàng ca sĩ" giống như Quang Lê hông, hy vọng P hỏng có "đập vỡ cây đàn" :jump:

    Ko biết P có bị dinh H1N1 ko vậy ta!!! :894:

  • adminA

    Vừa đi Đà Lạt về ^^ Hôm Chúa Nhật ghé Cung Tơ Chiều, lần đầu tiên đến nên mình đi sớm lắm, mình là khách đầu tiên của ngày hôm đó luôn áh ^^.
    Bữa đó gặp mấy ông khách lố nhố, nói năng to tiếng (mà có thấy bị chủ quán nhắc nhở gì đâu). Lúc chị chủ nói sẽ hát bài Phút cuối của Lam Phương thì mấy ông oang oang đòi chị "hát bài Đêm cuối đi chị Giang, đừng hát bài Phút cuối không hay đâu" rồi cười hô hố. Sau đó chị chủ quán cũng trêu ghẹo lại (hình như là khách quen). Rồi nào là "chị Giang ơi, hát bài gì mà nổi tiếng của Lê Uyên Phương đó, mà tui quên tên bài đó là bài gì rồi" (pótay.com) rồi người ta vừa hát xong Diễm xưa thì mấy ông đó lại oang oang "Diễm Xưa, Diễm Xưa đi chị, lâu rồi không nghe" (chứ không biết nãy giờ mấy ổng nghe cái gì nữa). Làm mất hứng dễ sợ, thấy giống như mình bị xúc phạm, nên 10h15' mình về luôn.
    Thiệt tình quán rất có sức cuốn hút, nhưng vẫn thấy sao sao áh, giống như là có phần kinh doanh nhiều hơn chia sẻ âm nhạc như mọi người nói. Vì âm nhạc thì không chỉ quanh quẩn những Diễm xưa, Hạ trắng hay Cát bụi... (50k cho 1 ly đen hoặc trà atiso ^^, mặt cô bé phục vụ thì lạnh như tiền ^^) Khi về mình cứ thấy bức rức như là bị mất đi cái gì đó mình nâng niu, ngưỡng mộ (vì trước đây chỉ đọc những bài viết nói về CTC nên mình thích lắm).
    Sáng hôm sau mình muốn đến đó để nói với cô chủ quán cái cảm xúc khó tả của mình... nhưng rồi lại thôi. Vì biết đâu đó là cách người ta kinh doanh.
    Đọc bài của bạn viết về CTC ngày xưa mình thấy nó giống như những gì mình mong đợi, mình sẵn sàng trả nhiều tiền hơn để có được cảm giác ngồi ở CTC ngày ấy. Hay tại mình cầu toàn quá, không biết nữa...
    Nếu lần sau có lên Đà Lạt, mình sẽ ghé quán lần nữa, nhưng nhất định không phải là tối thứ 7 hay CN.
    P/s: Đây chỉ là cảm nhận của riêng mình, nếu có gì làm các bạn không hài lòng thì mình chịu. ^^!

  • adminA

    Quán này từ lúc khai trương đến giờ có đi 3 lần.
    Lần 1: Lúc mới khai trương, quán ít khách. Tuy là khách lạ nhưng cũng được chị chủ quán tới ngồi nói chuyện, hát song ca vài bài tuy là mình hát dở. Nhận xét là chỗ ngồi ấm áp, thân thiện, giá chấp nhận được. Chị chủ quán được cái hát to, nhưng đàn còn yếu.
    Lần 2: Sau lần 1 vài năm, đi với một khách quen của chủ quán. Nhận xét là quán quá đông khách, không gặp chị chủ quán. Nhạc mở nhỏ đến mức khó mà nghe thấy. Không khí ngột ngạt. Ngồi chen chúc. Phục vụ chậm. Lần này được mời nên không biết giá cả thế nào. Bắt đầu cảm thấy chán.
    Lần 3: Đi với một số đứa bạn từ SG lên. Mình cũng chẳng muốn đi, nhưng tụi nó cứ đòi đi cho biết, và lần này biết thiệt. Chạy xe dò dẫm lên tới cổng thì có người yêu cầu tắt máy xe dẫn bộ. Đi vào quán thì chẳng thấy nhân viên phục vụ đâu, loay hoay tìm ghế thì không có ghế trống mà cũng chẳng thấy ai hướng dẫn. Đứng giữa quán một hồi, bắt đầu cảm thấy quê quê thì có khách bỏ về nên mới có chỗ ngồi. Ngồi chờ nữa tiếng mà chẳng thấy ai tới hỏi han. Khách ngồi xung quanh thì cứ nói chuyện thậm thà thậm thụt, không dám nói to. Trên bàn thì có bảng hướng dẫn "đi nhẹ chân, tắt điện thoại, nói chuyện vừa đủ nghe", tự nhiên cảm thấy mất tự do dễ sợ. Ngồi một lát nữa thấy chẳng ai quan tâm nên kéo nhau về, đi quán khác. Lần này quê với đám bạn dễ sợ, mình đi cà phê cũng nhiều và khắp các thành phố du lịch nhưng chưa bao giờ lâm vô hoàn cảnh này, mà lại ngay tại thành phố quê mình. Tự nhủ: "chẳng cần, lần sau cho vàng cũng chẳng vào".
    Không biết có ai bị giống mình chưa, mỗi lần đám bạn nhắc đến cà phê đó cảm thấy quê quê. Đúng là độc nhất vô nhị!

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB