Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Cung Tơ Chiều xưa của tôi!

  • adminA

    Vừa đi Đà Lạt về ^^ Hôm Chúa Nhật ghé Cung Tơ Chiều, lần đầu tiên đến nên mình đi sớm lắm, mình là khách đầu tiên của ngày hôm đó luôn áh ^^.
    Bữa đó gặp mấy ông khách lố nhố, nói năng to tiếng (mà có thấy bị chủ quán nhắc nhở gì đâu). Lúc chị chủ nói sẽ hát bài Phút cuối của Lam Phương thì mấy ông oang oang đòi chị "hát bài Đêm cuối đi chị Giang, đừng hát bài Phút cuối không hay đâu" rồi cười hô hố. Sau đó chị chủ quán cũng trêu ghẹo lại (hình như là khách quen). Rồi nào là "chị Giang ơi, hát bài gì mà nổi tiếng của Lê Uyên Phương đó, mà tui quên tên bài đó là bài gì rồi" (pótay.com) rồi người ta vừa hát xong Diễm xưa thì mấy ông đó lại oang oang "Diễm Xưa, Diễm Xưa đi chị, lâu rồi không nghe" (chứ không biết nãy giờ mấy ổng nghe cái gì nữa). Làm mất hứng dễ sợ, thấy giống như mình bị xúc phạm, nên 10h15' mình về luôn.
    Thiệt tình quán rất có sức cuốn hút, nhưng vẫn thấy sao sao áh, giống như là có phần kinh doanh nhiều hơn chia sẻ âm nhạc như mọi người nói. Vì âm nhạc thì không chỉ quanh quẩn những Diễm xưa, Hạ trắng hay Cát bụi... (50k cho 1 ly đen hoặc trà atiso ^^, mặt cô bé phục vụ thì lạnh như tiền ^^) Khi về mình cứ thấy bức rức như là bị mất đi cái gì đó mình nâng niu, ngưỡng mộ (vì trước đây chỉ đọc những bài viết nói về CTC nên mình thích lắm).
    Sáng hôm sau mình muốn đến đó để nói với cô chủ quán cái cảm xúc khó tả của mình... nhưng rồi lại thôi. Vì biết đâu đó là cách người ta kinh doanh.
    Đọc bài của bạn viết về CTC ngày xưa mình thấy nó giống như những gì mình mong đợi, mình sẵn sàng trả nhiều tiền hơn để có được cảm giác ngồi ở CTC ngày ấy. Hay tại mình cầu toàn quá, không biết nữa...
    Nếu lần sau có lên Đà Lạt, mình sẽ ghé quán lần nữa, nhưng nhất định không phải là tối thứ 7 hay CN.
    P/s: Đây chỉ là cảm nhận của riêng mình, nếu có gì làm các bạn không hài lòng thì mình chịu. ^^!

  • adminA

    Quán này từ lúc khai trương đến giờ có đi 3 lần.
    Lần 1: Lúc mới khai trương, quán ít khách. Tuy là khách lạ nhưng cũng được chị chủ quán tới ngồi nói chuyện, hát song ca vài bài tuy là mình hát dở. Nhận xét là chỗ ngồi ấm áp, thân thiện, giá chấp nhận được. Chị chủ quán được cái hát to, nhưng đàn còn yếu.
    Lần 2: Sau lần 1 vài năm, đi với một khách quen của chủ quán. Nhận xét là quán quá đông khách, không gặp chị chủ quán. Nhạc mở nhỏ đến mức khó mà nghe thấy. Không khí ngột ngạt. Ngồi chen chúc. Phục vụ chậm. Lần này được mời nên không biết giá cả thế nào. Bắt đầu cảm thấy chán.
    Lần 3: Đi với một số đứa bạn từ SG lên. Mình cũng chẳng muốn đi, nhưng tụi nó cứ đòi đi cho biết, và lần này biết thiệt. Chạy xe dò dẫm lên tới cổng thì có người yêu cầu tắt máy xe dẫn bộ. Đi vào quán thì chẳng thấy nhân viên phục vụ đâu, loay hoay tìm ghế thì không có ghế trống mà cũng chẳng thấy ai hướng dẫn. Đứng giữa quán một hồi, bắt đầu cảm thấy quê quê thì có khách bỏ về nên mới có chỗ ngồi. Ngồi chờ nữa tiếng mà chẳng thấy ai tới hỏi han. Khách ngồi xung quanh thì cứ nói chuyện thậm thà thậm thụt, không dám nói to. Trên bàn thì có bảng hướng dẫn "đi nhẹ chân, tắt điện thoại, nói chuyện vừa đủ nghe", tự nhiên cảm thấy mất tự do dễ sợ. Ngồi một lát nữa thấy chẳng ai quan tâm nên kéo nhau về, đi quán khác. Lần này quê với đám bạn dễ sợ, mình đi cà phê cũng nhiều và khắp các thành phố du lịch nhưng chưa bao giờ lâm vô hoàn cảnh này, mà lại ngay tại thành phố quê mình. Tự nhủ: "chẳng cần, lần sau cho vàng cũng chẳng vào".
    Không biết có ai bị giống mình chưa, mỗi lần đám bạn nhắc đến cà phê đó cảm thấy quê quê. Đúng là độc nhất vô nhị!

  • adminA

    cung tơ chiều xưa đâu rồi?

    vì muốn chia sẻ với các bạn quá mà mình phải đăng nhập vào diễn đàn này á:). CTC bây giờ chắc không còn gì ngoài cái vỏ có vẻ huyền bí mang đầy màu sắc kỉ niệm rồi. mình hoàn toàn cảm nhận được những sự khó chịu của mọi người về nơi này, có lẽ khi yêu quá thì luôn cảm thấy khổ sở lúc nó mất đi chăng???

    mình cũng đã từng rất yêu quí nơi này, đã từng chọn nó như 1 nơi sẽ dừng chân khi cảm thấy mệt mỏi vì cái ồn ào náo nhiệt của đời sốn thường ngày, trên hết là được ngồi trong cái không khí âm nhạc ấm cúng mà quán mang lại nhưng giờ thì nó không còn. mình đã cố gắng đến thẽm 1 vài lần nữa nhưng toàn cảm giác chán ngán và buồn bã. Cô chủ quán có lẽ ý thức được sự "nổi tiếng" của mình rồi chăng mà không còn chút gì gọi là tôn trọng những vị khách của mình nữa??Tôi thường nghĩ nếu cô này mà chuyển sang hát rock thì không 1 giọng ca VN nào hiện tại của mình hát bằng rồi :P, sự gào thét, nhấn nhá không đúng lúc của cô ấy (mà 1 số người cho rằng đó là hát mạnh) luôn làm lỗ tai tôi lùng bùng và khổ sở..."còn đâu em ngoan, tóc rối ngổn ngang..." nữa??

    Tại sao lúc nào cũng phải khoe mình thuộc rất nhiều bài hát thì mới được?? giờ ở đó quá ít khách đến để thưởng thức mà hình như đến để khẳng định mình pro như thế nào thì phải.
    Bức xúc quá nên viết rất là lung tung:):nhiumay:

    Hôm nào các bạn giới thiệu cho mình quán khác nhé:verycraz:

  • adminA

    xin lỗi đã spam nhưng mà nick bạn ở trên giống nick mình 1 cách lạ thường... 😞 😞

  • adminA

    Ồ, mình cũng xin lỗi bạn nhé, mình không cố ý. đây chỉ là nick mình dùng để chơi cstrike thôi, hôm qua đọc bài thấy máu quá nên lock vô viết:)

    chỉ là mình rất yêu thương đàlat, mong bạn không phiền.

    -kaze-

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB