Có lẽ Đà Lạt là cao nguyên lộng gió nên tiếng nói cũng nhẹ nhàng, ngọt ngào thanh thoát chứ không quá trau chuốt, đọng lại trong tâm hồn của du khách và những người đi xa luôn nhớ về, có lẽ đó mà giọng người Đà Lạt có thương hiệu riêng. Nhưng mình vẫn hơi lúng túng khi phân biệt với giọng người Đak Lak và Buôn Mê Thuột.
Thương hiệu "Người Đà Lạt"
-
Đã từng lưu trú ở Đà Lạt 1 năm rồi. Giờ bồi hồi nhớ lại. Cảm giác xưa... con người đà lạt thật dễ mến hiền hòa như khí hậu nơi đây vậy. Nhớ lắm nếp nhà ẩn mình sau lùm cây Dã Quỳ. Rồi Festival hoa năm đầu tiên ấy. Bồi hồi rạo rực quá. Hẹn với Đà Lạt là sẽ về nơi đây sinh sống mà chưa thực hiện được. Nhớ lắm Đường Bùi Thị Xuân ngày 2 buổi đi về. Nhớ cả công viên Yersin nơi thả diều mỗi chiều nắng đẹp. Nhớ tô bún bò của chị Tảo ở ấp Ánh Sáng khi đêm về. ... nhớ nhiều lắm.... mọi thứ thật thân quen... còn mình thì đã già.
Chào bạn! Có vẻ như bạn quan tâm đến cuộc trò chuyện này, nhưng bạn chưa có tài khoản.
Bạn cảm thấy mệt mỏi vì phải cuộn qua cùng một bài đăng mỗi lần truy cập? Khi đăng ký tài khoản, bạn sẽ luôn quay lại đúng vị trí bạn đã xem trước đó và có thể chọn nhận thông báo về các bình luận mới (qua email hoặc thông báo đẩy). Bạn cũng có thể lưu lại các bài đăng yêu thích và bình chọn cho các bài đăng để thể hiện sự ủng hộ của mình đối với các thành viên khác trong cộng đồng.
Với sự đóng góp của bạn, bài viết này sẽ còn tuyệt vời hơn nữa 💗
Đăng ký Đăng nhập