Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Nhà ma ở Đà Lạt?

  • adminA

    Ngôi nhà ma và ông lão giữ nhà

    Dọc theo đèo Prenn ngoằn ngoèo, nằm chênh chếch bên con đường quanh co khúc khuỷu dẫn lên Đà Lạt, ngôi biệt thự cổ kính quét vôi trắng vắt mình trên sườn đồi thông hun hút gió. Những người dân trong vùng kể rằng ngôi nhà này đã có niên đại hàng trăm năm. Một khoảng thời gian đủ dài để làm cho mọi cửa kính của ngôi nhà trở nên hoen ố, ngả vàng. Mỗi khi gió từ phía thung lũng lùa vào, các tấm kính lại rung lên bần bật như muốn tung ra. Chỉ riêng âm thanh khô khốc đó thôi cũng biến nơi này thêm đượm màu hoang phế.

    “Tiếng tăm” lan xa

    Tôi bần thần bước vào ngôi nhà. Vừa qua khỏi cánh cửa được ai đó đánh dấu chữ thập bằng phấn trắng, tôi như lạc ngay vào một thế giới khác, cách biệt hẳn với không gian bên ngoài. Không khí trì nặng. Một cảm giác bất an lập tức lùa vào trong tôi. Âm u lạnh lẽo đến rợn người. Tôi nghe rõ từng hơi thở và nhịp đập gấp của tim mình.

    Cái chết đầu tiên mà người ta kể lại là của một phụ nữ người Thượng. Kế bên ngôi nhà có một cái giếng nhỏ sâu hun hút, dễ đến năm chục thước. Vào một ngày, đã lâu lắm rồi, người ta phát hiện một xác chết ở dưới giếng. Giếng đã khô nước, cái xác dựng đứng dưới đó không biết bao nhiêu ngày, da thịt đã bắt đầu rữa.

    Khi đưa được tử thi lên miệng giếng người ta biết đó là một cô gái nhờ mái tóc dài xổ ra. Không ai biết tại sao lại có cái xác ấy trong lòng giếng, người ta cũng không điều tra được nguyên nhân của cái chết ấy. Điều duy nhất người ta có thể xác định được là người phụ nữ Thượng trước khi bị ném xuống giếng đã bị giết bằng dao.

    Kể từ đó, ngôi nhà bắt đầu ẩn trong lòng nó một truyền thuyết ma quái. Những người chủ ngôi nhà chẳng bao lâu sau phải tự rời khỏi tổ ấm của họ. Nhiều năm trôi qua, chẳng ai dám bén mảng đến ngôi nhà. Cái tên “Ngôi nhà ma đầu đèo Prenn” có lẽ được truyền miệng từ khoảng thời gian ấy.

    Đến những năm 1960 , vài đứa trẻ chăn bò dò dẫm vào ngôi nhà hoang kia đã phát hiện ra trên gác của ngôi nhà có hai xác chết quắt queo nằm cạnh nhau, tay trong tay. Người dân trong vùng lại ồn lên một lần nữa. Nghe nói cảnh sát đã vào cuộc điều tra nhưng chẳng tìm ra manh mối nào.

    Có vẻ như đó là một vụ tự tử vì tình. Ngôi nhà hoang càng trở nên quái dị đến nỗi ngay cả cánh lái xe tải phớt đời nhất cũng không có gan dừng xe ở khu vực này. Cũng bởi thế, “tiếng tăm” của ngôi nhà càng lan xa.

    Thời gian trôi qua, lại có một người con gái, không hiểu vì lý do buồn đời hay buồn tình, tìm đến ngôi nhà, thắt dây thừng vào cổ tìm đến cái chết… Sau đó, lời đồn về những cái chết bí ẩn khác tại ngôi nhà đầu đèo tiếp tục lan truyền với đủ thứ hình ảnh ma quái được thêu dệt.

    Chuyện của người giữ nhà

    Tôi đứng sững trong căn phòng lớn của ngôi nhà. Phòng trống hoác, mặt trước nhìn thẳng ra thung lũng, hai bên có mấy cánh cửa nhỏ đóng chặt. Trong không khí có một cái gì đó là lạ. Tôi như nín thở.

    Bất chợt, phía sau lưng tôi có tiếng động nhẹ. Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng.

    Quay đầu khó khăn, tôi điếng người khi nhìn thấy một hình nhân đang đứng bất động ngay cửa ra vào. Nhìn kỹ, hóa ra đó là một ông già gầy guộc và khá cao, khoảng 70 tuổi, cặp mắt soi mói chiếu thẳng vào tôi.

    Tôi và ông lão cứ đứng sững như thế đến nửa phút. Rồi ông lão cất tiếng, giọng khàn khàn, hỏi tôi là ai. Khi nghe tôi giới thiệu, gương mặt ông lão mới giãn dần. Thì ra, ngôi nhà giờ thuộc sở hữu của một công ty chuyên về dịch vụ dầu khí của tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu và ông Minh - tên ông già - được công ty kia thuê để trông coi ngôi nhà nhiều năm nay.

    Chúng tôi ngồi uống trà nóng bên một khung cửa sổ xộc xệch trong căn phòng phụ sát phòng lớn, nơi được ông Minh dùng làm bếp. Trời về chiều, không khí mỗi lúc càng lạnh hơn.

    Mắt dõi lên đỉnh đồi trước mặt, ông Minh húng hắng kể bằng giọng Huế: “Có lần vào buổi đêm, tôi đang ngủ thì nghe như có tiếng ai kêu khóc. Ban đầu, tôi chỉ nghĩ đó là tiếng gió hú. Bỗng có tiếng gõ cửa. Một cô gái hiện ra ngoài cửa kính, thân hình tiều tụy, còn mặt thì thảng thốt đến nỗi tôi không biết đó là người hay là ma nữa. Cô gái khẩn khoản nhờ tôi đi cùng lên đỉnh đồi. Cô ta nói trong nước mắt nức nở khiến người khác không thể không mủi lòng.

    Tuy chẳng biết sự thể gì nhưng nghĩ mình đã gần đất xa trời, sống nơi hiu quạnh, hắc ám này năm bảy năm nay thì cũng chẳng còn gì để phải sợ nữa. Thế là tôi theo cô ta lên đỉnh đồi phía sau nhà. Lên đến nơi, cô ta chỉ vào một nấm đất nhỏ nói rằng cô ta trót đẻ hoang, hài nhi đã chết và cô ta chôn đứa bé trên đỉnh đồi này. Cô ta muốn nhờ tôi chứng kiến cho đứa con đã mất của mình…”.

    Một lần nữa, tôi nhìn kỹ ông lão giữ nhà, không biết có nên tin vào điều ông ta vừa kể không. Nhưng rõ ràng cái cảm giác lo lắng cứ bám riết lấy tôi.

    Tôi cùng ông lão giữ nhà đi lên đỉnh đồi, nơi chôn cất hài nhi của người phụ nữ kia. Tôi rùng mình nhìn nấm đất nhỏ bé trước mặt, lòng đầy nghi hoặc. Thôi, cứ cho đó là truyền thuyết, lại một truyền thuyết nữa, về một cái chết khác liên quan đến ngôi nhà.

    Tôi chỉ còn kịp tranh thủ chút ánh sáng còn lại của ngày để ghi lại vài tấm ảnh về nấm mồ không tên kia...

    Một đêm thức cùng “nhà ma”

    Mấy chục năm trước đây, ông Minh vốn không phải là một người nghèo. Khi đó ông có một đội xe đò chạy liên tỉnh. Nhưng rồi tài sản của ông lụn bại dần cho đến khánh kiệt. Giờ đây, ông trở thành người đặc biệt khi đơn độc trú ngụ trong một ngôi nhà hoàn toàn không bình thường chút nào.

    Tôi ngồi im lặng quan sát ông, cứ tự hỏi vì sao ông lại có thể bình thản sống trong ngôi nhà đáng sợ này hàng chục năm trời nay. “Con người quan trọng nhất là ở cái tâm, có cái tâm rồi thì chẳng phải sợ gì ma quỷ nữa” – ông Minh cười ý nhị.

    Rồi ông lụi cụi đi tưới hoa. Phía dưới đồi, ông có mấy liếp rau và su hào. Đó là cái rẫy của ông. Ở đây, ông sinh hoạt như người dân tộc, gần như tự cung tự cấp. Tài sản còn lại của ông hầu như chẳng đáng gì, bao gồm cả con chó nhỏ chạy lạc vào ngôi nhà này mà ông đang nuôi.

    Cùng với con chó, hội họa, hay nói đơn giản hơn là một cách tập tành vẽ tranh – những bức tranh mực tàu mà ông chỉ có thể tặng chứ không bao giờ bán – đó là niềm vui sống duy nhất của ông. Còn tại sao chỉ vẽ bằng mực tàu thì thật dễ hiểu: Ông lão chỉ có chừng ấy tiền mà thôi.

    Thế nhưng, đó lại là một con người tự trọng, vì đáng lẽ ra với không ít khách đến tham quan ngôi nhà ma đầu đèo này, ông đã có thể làm được chí ít cái động tác thu “vé vào cửa”. Vậy mà, ông lại không hề nhận tiền của ai, còn tận tình hướng dẫn khách lên lầu xuống gác.

    Đêm trong ngôi nhà

    Ngược hẳn với dự tính ban đầu, đêm đó tôi đã ngủ lại ngôi nhà đầu đèo. Ông Minh cười hóm hỉnh, hỏi tôi muốn ngủ phòng nào. Trước đó trong bữa ăn tối, tôi đã bốc lên nói rằng tôi muốn có đôi chút cảm xúc gì đó để có thể viết một truyện ngắn về ngôi nhà này.

    Đã trót thì phải trét, nhưng vấn đề là phòng nào? Trong ngôi nhà này, căn phòng nào cũng đều có lịch sử ớn lạnh của nó. Nếu là phòng hướng Đông thì đã từng có một tay anh chị ở chợ Đà Lạt, không biết cá cược với chúng bạn thế nào, đến xin ông Minh cho ở ba đêm.

    Nhưng chỉ đến đêm thứ hai, tay này mặt cắt không còn hột máu, nói như thét vào mặt ông lão giữ nhà là đã thấy một người đàn bà mặc đồ trắng, tóc tai rũ rượi cứ kéo chân hắn. Còn nếu là căn phòng mà cô gái treo cổ ở phía Tây thì càng đáng sợ hơn, vì vết sơn đỏ mà cơ quan chức năng làm dấu trên tường chỗ có buộc dây thòng lọng vẫn còn sờ sờ ra đó.

    Thế là chỉ còn duy nhất căn phòng nằm chính giữa ở tầng trên.

    Tai quái thay, căn phòng này lại có đến ba cửa. Cả ba cửa đều không có khóa, chưa kể cánh cửa ra vào luôn sẵn sàng bật tung mỗi khi có một cơn gió thốc tới. Suốt đêm đó, tôi không tài nào ngủ được, dù đã tự cố trấn an mình bằng mọi lý lẽ.

    Đêm càng khuya, gió càng mạnh, quăng quật và lồng lộn. Tôi ngồi nép sát vào vách tường, cố làm sao để có thể quan sát đồng thời cả ba cánh cửa. Đến 1g sáng, tôi bắt đầu có ảo giác, mắt tôi bắt đầu nhìn thấy những ảo ảnh chập chờn ở phía sau những cánh cửa.

    Có một thoáng, khi tôi vừa nhắm mắt lại, cánh cửa ra vào bỗng bật tung ra. Tôi điếng người, cảm thấy máu trong cơ thể mình đông cứng lại. Đến 5g sáng, không còn đủ sức chịu đựng nữa, tôi bật dậy như lò xo, lao xuống cầu thang. Vừa hết cầu thang, tôi suýt ngã nhào khi trông thấy một cái bóng dài ngoằng.

    Trấn tĩnh lại mới nhận ra ông lão giữ nhà. Chẳng cần phải hỏi, chỉ nhìn mặt tôi, ông hiểu ra tất cả.

    Đoạn kết về ông lão giữ nhà

    Thời gian trôi qua, tôi không còn thấy ngôi nhà ma ấy đáng sợ nữa. Chỉ có điều, thỉnh thoảng nó vẫn làm trong tôi trào lên một cảm xúc khó tả, một thứ cảm giác cô quạnh của hình ảnh ông lão lọm cọm bước đi trên sườn đồi trong ráng chiều hôm.

    Nhiều lần, người ta nghe nói đến những dự án cải tạo lại ngôi nhà để phục vụ vào việc kinh doanh du lịch, nghe đâu còn có cả một ý tưởng lớn lao hơn. Nhưng rồi, mọi thứ cứ lãng quên dần, chẳng biết có còn ai đoái hoài tới chúng hay không.

    Chỉ biết một điều hiển nhiên là ngoài ông lão thân cô thế cô đang giữ nhà, thật sự không một ai khác có đủ can đảm để coi đó là chỗ ở, hay là chỗ vui chơi của mình.

    Bẵng đi một thời gian, tôi không có dịp lên Đà Lạt nên không gặp lại ông lão giữ nhà. Thế rồi nhân lễ kỷ niệm 110 năm của thành phố sương mù, tôi lên Đà Lạt liền ghé lại ngôi nhà. Tôi nhìn thấy một ông già, nhỏ tuổi hơn ông Minh một chút, đang đứng trên cầu thang ngôi nhà.

    Tôi vội hỏi thăm về ông lão giữ nhà thì được trả lời: “Ông ấy chết rồi”. Tôi bàng hoàng. Tôi xin phép vào phòng khách thắp nhang cho ông Minh. Chỉ có một lư hương nhỏ đặt trên cái bàn xiêu vẹo, ngoài ra chẳng còn gì khác. Lát sau thấy tôi với ông Minh có vẻ là chỗ thân tình, ông già giữ nhà mới nói nhỏ: “Nghe nói là ông ấy uống thuốc trừ sâu”.

    Tôi bật hiểu. Việc ông lão giữ nhà bị con cái hắt hủi thì tôi đã từng nghe, chỉ có điều tôi không ngờ mọi chuyện lại kết thúc như thế này.

    Những đợt gió lạnh từ phía thung lũng tràn thốc vào ngôi nhà. Tôi ngẩng lên nhìn người kế nhiệm ông Minh. Ông ấy tên là Mận. Lại một ông già nữa. Nhưng ông già này còn mới quá, hay chính xác hơn là còn trẻ quá so với bề dày thời gian của cái nơi mà ông đang coi giữ.

    Thậm chí, hỏi chuyện mới hay ông ta còn không biết có một cái giếng đã bị lấp đi nằm bên hông của ngôi nhà, nơi có một cô gái bị giết....

    @ Có mấy cái clip, mọi người xem thử nhớ, nghi là Đà Lạt có... ma thiệt rùi quá hà 😛

    YouTube - Những câu truyện ma Đà Lạt

    YouTube - Truyện ma Đà Lạt 2

    YouTube - Truyện ma Đà Lạt 3

    YouTube - Truyện ma Đà Lạt 4

    YouTube - Truyện ma Đà Lạt 5

    YouTube - Truyện ma Đà Lạt 6

  • adminA

    **em nghe nói cũng nhìu mà có thiệt ko vậy anh Tin...
    ghê quá **

    em coi thử cái truyện ma 2 có thấy gì đâu anh Tin
    toàn ng` mà..=.=''

  • adminA

    **em nghe nói cũng nhìu mà có thiệt ko vậy anh Tin...
    ghê quá **

    em coi thử cái truyện ma 2 có thấy gì đâu anh Tin
    toàn ng` mà..=.=''

    @ Đó là phóng sự người ta nói về "ma" ở Đà Lạt, đeo headphone vào hay bật loa lên để nghe em 😉

  • adminA

    em có để phone đấy chứ...
    mà sợ nó nói nói em tắt tiếng rùi..=.=''

  • adminA

    Qua đêm tại ngôi biệt thự ma Đà Lạt

    Nhiều người rỉ tai nhau, Đà Lạt có những căn biệt thự ma. Qua đêm ở đó, quả thật là kinh khủng!

    Sự đồn đãi này, vô tình tạo một hấp lực đặc biệt khiến du khách muốn đến và tìm hiểu về Đà Lạt, bên cạnh thú vui giải trí, thư giãn trong không khí trong lành, cảnh vật thơ mộng của một xứ sở ngàn hoa. Để “thử thách” mình, tôi đã có một chuyến săn ma, qua đêm trong chính căn biệt thự mà nhiều người đồn đãi có nhiều… ớn lạnh!

    Hành trình "săn ma"…

    Ròng rã gần 6 tiếng đồng hồ, từ Thành phố Hồ Chí Minh, tôi mới đặt chân đến được Đà Lạt. Cảm giác chinh phục đèo bằng xe máy khiến tôi hồ hởi khi dừng chân trước hồ Xuân Hương, nơi được xem là thơ mộng nhất của thành phố ngàn hoa.

    Phố đã lên đèn và đêm bắt đầu đặc lại. Đón tôi là K, anh bạn người địa phương. K tỏ vẻ bất ngờ khi nghe tôi bày tỏ ý định sẽ qua đêm tại căn biệt thự ma để chờ trời sáng.

    K nói: “Ở đó làm gì. Lạnh lẽo lắm. Về khách sạn ngủ cho sướng!”. Biết thì biết vậy, nhưng lên Đà Lạt lần này, tôi đã quyết định phải “săn ma” để tìm thử cảm giác.

    Thận trọng, tôi nhờ K tìm giúp một phòng ở khách sạn. Trước là để có chỗ nghỉ ngơi, tắm gội, sau là để cất đồ vì chuyến đi xa của tôi có quá nhiều hành lý. Khách sạn nằm trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, giá cả tương đối dễ chịu: 240.000 đồng/phòng/ngày đêm.

    Đêm ở Đà Lạt chừng như dài hơn nơi khác và người Đà Lạt cũng không thức khuya như dân Sài Gòn. Vậy nên, cuộc hội ngộ giữa tôi với K và vài người bạn mới quen nhanh chóng kết thúc sớm. Ly rượu đầu hôm chưa đủ thấm, cái lạnh vì thế cứ mặc sức lan toả trong cơ thể.

    Chợt thấy lạnh, tôi hỏi anh bạn đồng nghiệp: “Giờ liệu có nên đi?!”. Anh bạn đồng nghiệp hứng khởi: “Có gì mà sợ. Chỉ là những câu chuyện kể. Có ai dám chắc là mình đã từng thấy ma bao giờ đâu!”. “Ừ, thì đi!” – tôi quyết.

    Con đường Trần Hưng Đạo cực kỳ vắng vẻ. Dường như người Đà Lạt ái ngại khi đi qua lối này. Hai bên đường, những dãy nhà hoang mà nhiều người đồn đãi, cho đó là những biệt thự ma lần lượt hiện ra, lãnh lẽo, u ám. Những câu chuyện kể về các oan hồn mà tôi từng nghe kể được tua lại trong đầu như những thước phim trả ngược.

    “Người ta nói, ở những căn biệt thự này có ma. Ghê lắm. Buổi tối ngang đó một mình dễ nghe tiếng rên, tiếng hú” – Giọng của N, một người dân địa phương văng vẳng.

    Lại có tiếng của H – bạn K: “Hôm trước Tết một người bà con của em mới tự tử ở chỗ đó. Chết bằng cách thắt cổ. Chỗ đó giờ lạnh lẽo lắm!”

    “Bạn không nên lên đó. Dù tin hay không, các bạn cũng không nên đùa với nó!” – giọng đe doạ của một người bạn từng gắn bó với Đà Lạt, làm tôi hơi… hoảng!

    …Tất cả chỉ thoáng qua. Vì chí tôi đã quyết.

    *
    Những căn biệt thự hoang như thế này ở Đà Lạt quá nhiều *

    Tiếp cận

    Giờ đây, tôi và anh bạn đồng nghiệp đã có mặt ngay trước căn biệt thự mà mọi người cho là rất kinh khủng của Đà Lạt. Căn biệt thự được đóng kính cổng nhưng bức tường rào không cao quá đầu người chẳng lấy gì làm khó khăn khi tôi… đột nhập.

    Trong ánh đèn lờ nhờ phát ra từ cây đèn pin nhỏ, tôi phát hiện ra tấm giấy trắng in dòng chữ đen có nội dung “Hiện nay công trình đang thi công, đề nghị không ai được vào bên trong” dán ngay gần mép cửa.

    Không gian đặc sẫm. Chỉ có những tiếng gió vấn vít nơi ngọn thông nghe rờn rợn. Một tấm chiếu được trải xuống nền nhà thấp ẩm. Anh bạn tôi bật quẹt, đốt một ánh nến. Anh lửa cháy le lói. Mùi âm ẩm từ đất bốc lên, ngai ngái. Vậy là đêm nay tôi và anh bạn đồng nghiệp sẽ ngủ trong ngôi biệt thự ma!

    Trằn trọc mấy lần mà không ngủ được. Tôi lôi chai rượu đã thủ sẵn từ chiều giấu trong ba lô, rủ anh bạn đồng nghiệp khề khà cho ấm. Gió lạnh theo khe hở của cánh cửa mục nát lùa vào, rờn rợn.


    Trong căn nhà hoang này, đã từng có một người đàn ông treo cổ tự tử

    Anh bạn uống chút rượu, rồi hồn nhiên kể: “Người ta nói những căn biệt thự này được xây hồi thời Pháp. Không biết vì lý do gì mà người ta bỏ trống, riết rồi thành nhà hoang”.

    Tôi góp chuyện: “Biết đâu tại phong thủy hay kiến trúc không hợp với không gian, khí hậu ở đây nên người ta khó ở”.

    Anh bạn cười gằn: “Chứ không phải tại có thế lực siêu hình nào đó à? Tui nghe kể, thời chiến tranh có nhiều người chết”.

    “Cái đó thì không biết” – tôi nói – “Nhưng tui có nghe kể một câu chuyện: có 3 chàng sinh viên nọ, vốn liều lĩnh nên thách đố nhau, người nào dám ngủ qua đêm ở biệt thự ma thì hôm sau sẽ được bao một chầu. Tối đó, chàng sinh viên nọ cầm đèn mò tới, định ở qua đêm chờ trời sáng. Đêm càng lúc càng sâu mà mặt trời chờ hoài không thấy rạng. Bất ngờ, chàng sinh viên nhìn thấy bóng một chiếc đầm màu đỏ chảy dài từ trên cầu thang xuống. Hoảng hồn nhưng rồi cũng định thần lại, chàng trai càng tiến gần thì bóng chiếc đầm màu đỏ càng lùi lại. Sau này tìm hiểu, chàng sinh viên mới biết, hoá ra dưới hầm rượu căn nhà có một bộ hài cốt nữ, bên cạnh là cuốn sổ tay nhật kí nhàu cũ ghi lại lý do vì sao cô tự tử”.

    “Câu chuyện ấy có thật không?” – anh bạn tôi ngờ vực.

    “Cũng chẳng biết. Chỉ nghe kể. Và người ta còn nói rằng, trong những ngôi biệt thự này, ban đêm khi đi ngang còn nghe cả những tiếng hú, tiếng khóc” – tôi nói.

    • Vậy mà nãy giờ có nghe, có thấy gì đâu?

    • Thì vậy! - tôi và anh bạn đồng nghiệp trôi vào giấc ngủ.

    *
    Lối hành lang hun hút tối trong một căn biệt thự hoang tại Đà Lạt *

    Không cần lý giải!

    Tôi thức dậy khi tia nắng đầu ngày chiếu xiên qua mặt. Nhìn đồng hồ, vẫn chưa tới 6 giờ sáng. Anh bạn đồng nghiệp của tôi thì đã dậy từ khi nào.

    Thấy tôi còn lơ mơ ngủ, anh cười: “Tối qua có thấy gì không?”. Tôi lắc đầu: “Chẳng thấy gì. Chỉ thấy người hơi ê ẩm!”.

    Đó là hậu quả của việc nằm đất, trong căn nhà ẩm thấp – anh bạn tôi nói thế.

    “Thế còn anh bạn, có thấy gì không?”, tôi hỏi lại.

    Anh bạn cười: “Có. Một ánh sáng vụt qua!”. Tôi chau mày, anh bạn cười lớn: “Đùa thôi. Chứ có thấy gì đâu!”.


    Bên trong ẩm thấp của một ngôi nhà hoang được đồn đãi là có ma

    Một nhiếp ảnh gia có tiếng của Đà Lạt khi nghe chúng tôi mang đề tài này ra phiếm luận đã nhìn nhận: “Tin hay không là tùy các bạn. Chuyện ma cỏ, tôi, nghĩ, nó thuộc về thế giới tâm linh. Riêng với với tôi, một người sống lâu năm ở cái xứ sở sương mù Đà Lạt này, tôi chưa bao giờ thấy ma xuất hiện ở khu biệt thự ma dù người ta vẫn hay đồn rằng nơi ấy có nhiều điều huyền hoặc. Tôi nghĩ, người ta thấy ma là thấy trong tâm tưởng, trong tiềm thức. Chẳng hạn, một đứa bé khi mới sinh ra sẽ không biết sợ ma, nhưng theo thời gian, lớn lên, nó nghịch ngợm sẽ bị cha mẹ nhát kiểu nghịch ngợm quá sẽ bị ma bắt, riết rồi in sâu trong tiềm thức, trong trí óc tưởng tượng. Tôi đoán là các bạn đã có một đêm không yên giấc và ngủ ngon khi phải qua đêm trong một ngôi nhà hoang, lạnh, nền đất ẩm thấp".

    Có lẽ đúng vậy. Sau chuyến săn ma, tôi chỉ thấy lưng mình hơi mỏi!

    @ nh0cdl: Dzậy là em cũng... sợ, hehe, dzậy tin Đà Lạt có ma hông nà 😄

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB