Hai mươi tám năm...và tôi có những ước mơ tan vỡ giữa cuộc đời này...
Tôi không có nhiều quá nhiều mơ ước cao vời vợi như những đứa trẻ khác (hay có chăng là tôi đang tự an ủi mình không có những ước mơ cao xa)...
Tôi những tưởng mình có thể làm rất tốt một số việc trong cuộc đời những rồi có lúc tôi nhận ra mình dở tệ. Tôi lao vào học và tìm cho mình những luồng kiến thức mà mọi người vội đánh rơi đâu đó. Khi người ta trẻ, người ta không muốn khép lại cuộc đời mình, mà muốn đi xa hơn, bay cao hơn. Để rồi khi dừng lại và quay đầu nhìn lại quãng đường đã qua, bất chợt, thấy đời mình tròn trĩnh như con số 0.
Tôi lười, lười nhất thế gian này. Tôi có thể tập trung hàng giờ làm một vấn đề, nhưng tôi cũng có thể bỏ bê hàng tháng trời, hàng năm trời với những điều tôi vốn say mê. Tôi thích đi. Tôi không thích gọi là du lịch mà đi để khám phá, để được đến những cung đường mới, con người mới, không gian mới và tôi Hít thở luồng không khí mới. Từ bé, Mẹ đã không thể giữ chân đứa con như tôi bên cạnh mình. Tôi đi miết mãi dẫu biết rằng phía sau lưng tôi vẫn còn đọng lại những giọt nước mắt của Mẹ. Và tôi sắp đi trên một con đường khác, mới hơn và những dự định tôi lại ghi dấu buồn trên mắt Mẹ.
Con đường phía trước nhạt nhòa đến nỗi tôi chẳng thể phác thảo bản kế hoạch cho riêng mình nhưng...tôi vẫn sẽ đi như tôi vốn dĩ đã làm.
Không có điều chi đáng sợ hơn sự tuyệt vọng của bản thân.
Khi tôi viết những dòng này là tôi đang cực kỳ tuyện vọng về bản thân mình, thực sự tôi đã làm tốt điều đó chưa? Và tôi đã thực sự đạt được những điều tôi kỳ vọng? Tôi chưa hề ảo tưởng về bản thân mình nhưng tôi biết đang đứng ở đâu giữa cuộc đời này. Khi tôi ý thức được mình đang thụt lùi hay vả chăng là tôi đang không đạt được những điều tôi hướng đến thì tôi sẽ bước đi nhanh hơn. Không phải bất kỳ thất bại nào cũng đến từ bản thân nhưng điều tốt nhất là phải nhìn nhận lại bản thân để có thể tiếp thu và thay đổi, để con đường đi bớt gập ghềnh hơn.
Những ước mơ tan vỡ không phải lúc nào cũng không tốt. Rồi những ước mơ khác sẽ xanh hơn trên miền ước mơ đã vỡ tan...
Đi về đâu khi ngày đã tắt?