Nắng tháng Tư buông tiếng lòng hậm hực, em đi tìm gì trong thuở ấy những tàn phai…
Khơi chi cho ngày tháng đau thêm hoài trong nhức buốt, khơi chi cho lệ ướt tim mê, lòng nghẹn đắng con đường cũng chẳng thể tịnh yên. Khơi chi cho tôi vướng víu hết trọn vẹn những bận sầu, tôi chết rồi em thôi hãy về lại nơi em đi.
Tôi mới hồi sinh thôi, tôi mới tìm cho mình lối đi riêng trầm lặng và không em. Xin em đừng để nước mắt đau thêm cắn xé tôi những mỏi mòn. Hãy tìm về nơi con đường hoài niệm, tìm về nơi mọi thứ như chưa có một sự bắt đầu rõ rệt nhất. Tôi chẳng lạc vào em, tôi chẳng ru em câu gì cả. Chỉ có con đường trải nắng, lá me đổ những hồn nhiên tôi thôi.
Em về đi, lau khô cho giọt nước mắt em rơi kìa, để ánh mắt trong tròn chẳng thấm lệ nữa tim rơi.
Em sẽ là người lữ khách bước ngang qua đời tôi, còn tôi chỉ là chút bối rối say men tình vì những hơi thở em, một thời từng làm tôi ngả nghiêng.
Em ngoan nhé, những ấp ủ trong tiếng thanh âm dài men theo vị đắng cổ họng buồn.
Em bình yên nhé, để tôi rơi vào lọt thỏm khoảng lặng xa. Nín đi thôi đôi mi ngoan ướt nhẹ vị cuộc đời, nhân sinh cõi người có ai bao giờ có thể nhặt lại được đâu.
Thôi thì cứ để cho tạo hóa sắp đặt, để lòng tôi toại nguyện một giấc mơ chưa bao giờ có thật khi bên em. Thôi thì con sông dài còn nhiều bến đỗ khác bình yên, đời em con gái chênh vênh nhưng cũng chẳng phải ngày nào cũng đầy rẫy tối tăm.
Còn tôi, còn khoảng trời tôi bây giờ sẽ chẳng còn lưu dấu nhỏ một chữ nữa tên em.
Quên tôi đi vì tháng ngày qua chỉ là một vệt thời gian dối trá, xóa sạch tôi đi vì tôi chỉ là vệt mực lem tàn sau cơn mưa vô thức ùa về ướt trên vai.
Quét sạch tôi đi, quét như một tiếng chổi vô tình ru lá khô về tìm cằn cỗi, yêu thương tan đi rồi đời người lại có những yêu thương khác mượt mà hơn.
Để tôi, để em còn mang trong mình những mềm mại vốn có. Để nụ cười bớt sân si vì cuộc đời còn lắm những chua ngoa. Tôi sẽ là tôi nhưng yêu bản thân tôi hơn trước, tôi chẳng vô tình nhưng cũng chẳng ngu muội mà yêu ai đến dại khờ như một lần từng yêu em.
Tháng tư qua rồi thì qua nữa một lần nữa có lẽ cũng chẳng thêm đau. Em qua rồi, tôi chỉ xem em như một cơn gió ngọt ngào vừa bước khẽ qua tôi. Xin hãy lưu lại và giữ cho nhau những thanh âm của ngọt ngào. Cơn đau xa rồi, màu hạnh phúc lại nở rộ tìm về những mùa hoa. Hạnh phúc em như con sông trải đong đầy nhiều bến đỗ, bình yên tôi về trong thoảng thức lòng vẹn khôi.
Tạm biệt nhé nắng tháng tư hò hẹn, tôi và em, ta xa nhau chẳng vướng bận từ đây.
Chia tay rồi bảo đừng làm phiền cuộc sống của nhau nhưng vẫn online hằng ngày chỉ để xem người ấy có online không.