Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Viết cho tan nỗi nhớ

  • adminA

    Viết cho ngày xưa

    Viết cho ngày xưa

    Ngày xưa à, anh còn nhớ không, một ngày tháng Tám hai mùa trăng trước, anh và em rẽ hai lối khác nhau?

    Em lặng lẽ bước đi, không dám quay đầu nhìn lại phía sau. Khi em muốn khóc, em sẽ ngước mắt lên trời để không ai thấy được nước mắt của em. Có bao nhiêu dòng tâm trạng như thế em đã đọc được trên mạng. Vào giây phút ấy, em thấy những đám mây cuối chiều lặng lẽ bay và em không khóc...
    Hai mùa trăng đi qua, những người bạn chung của chúng ta, có người thành chồng thành vợ, có người chia ly, có người vẫn cô đơn và có những người đã tìm được niềm vui mới. Em bình yên với một công việc mới ở nơi xa lạ, không anh. Trong những giấc mơ, đôi khi thấp thoáng một ánh mắt, một nụ cười, một khuôn mặt thân quen nhưng lại cứ nhạt nhòa dần, nhạt nhòa như những ký ức cũ.

    Đêm Trung thu, mưa nhiều hơn ngày Thất tịch. Có lẽ Chức Nữ lại khóc khi phải xa Ngưu Lang. Bất chợt em nhớ đến câu chuyện ngày xưa anh vẫn kể, câu chuyện về ước vọng tình yêu vẹn tròn trong một đêm rằm trăng sáng. Chiều nay, vô tình nghe lại bản tình ca anh thường hát cho em nghe qua điện thoại. Vẫn những ca từ, giai điệu cũ mà trái tim em không lỗi nhịp nữa rồi. Cả bản tình ca cũ đó, em cũng không còn thích như xưa. Khi anh nới với em, "không có gì mãi mãi", em đã không tin hoặc giả không muốn tin, bây giờ mới biết rằng anh đã đúng...
    Hai mùa trăng đã đi qua, em từ bỏ rất nhiều thói quen cũ. Em hài lòng với cuộc sống mới, bình thản với những hoài niệm mang tên anh. Đêm trung thu... mưa... giấc ngủ chập chờn. Chuông điện thoại đổ liên hồi, em bắt gặp số điện thoại quen thuộc mà em đã xóa khỏi danh bạ từ lâu. Tin nhắn nhắc nhở những tháng ngày đã qua, nuối tiếc và hy vọng mong manh. Đã lâu quá rồi, đã qua hai mùa trăng rồi, cảm xúc trong lòng em đã lắng xuống. Em đi vào giấc ngủ nhẹ nhàng...
    Ngày xưa ơi, em không quên những kỷ niệm cũ, cũng như chưa từng tiếc nuối vì đã quen và dành tình cảm cho anh. Nhưng tất cả đã qua rồi, yêu thương cũng đã nhạt nhòa. Hãy để ký ức ngủ yên anh nhé! Tạm biệt anh, ngày xưa...

  • adminA

    bài entry hay thật đó cảm động quá

  • adminA

    thật là hay, thật là ý nghĩa và cảm động vì chắc cũng có tâm trạng 🙂

  • adminA

    Càng viết càng nhớ ấy chứ nhỉ 🙂

    Chúc bạn may mắn với những gì bạn chọn, nhé.

  • adminA

    Lại một ngày thứ bảy nữa cũng đã đến....hix..không biết từ bao giờ mình ghét cay ghét đắng cái ngày này...Được nghỉ làm-ở nhà một mình....Thỉnh thoảng bạn bè có rủ đi cafe hay tụ tập nhưng đó chì lả con số ít trong số hàng trăm ngày thứ 7 mà mình đã trải qua chỉ một mình...hix hix...
    Ở nhà dọn dẹp rồi lại đi ra đi vào...Đôi khi mình muốn hét lến ..A....a.....a...tại sao cuộc đời mình lại tẻ nhạt đến vậy? Liệu đó có phải là cuộc sống mình muốn, mình cố gắng tạo ra nó không nhỉ?Nhưng cũng có lúc mình nghĩ..Liệu đó có phải là một khoãng lặng để mình nghĩ về những gì mình đã làm trong những ngày qua? Mình được gì và mất gì?
    Cuối cùng thì mình nhận ra rằng, thứ bảy cũng không phải là một ngày tệ nhất của mình. Có lẽ mình quá cô đơn nên mới ghét ngày thứ bảy ......sorry mày nhé thứ bảy cô đơn....

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB