Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Dã Quỳ

  • adminA

    ...Nếu hướng dương là Mặt trời thì dã quì sẽ là Mặt trăng. Mặt trời làm cả thế giới bừng sáng nhưng hào quang rực rỡ của nó khiến người ta chói mắt. Còn Mặt trăng, ta có thể ngồi thâu đêm để ngắm ánh sáng diệu kỳ của nó, để tìm thấy chút yên bình giữa cuộc đời náo nhiệt, chút hạnh phúc giữa khổ đau, chút hi vọng giữa tăm tối… vậy mà ít ai nhận ra điều đó, để suốt đời dã quì vẫn chỉ là hoang dại mà thôi…

  • adminA

    **Lang thang trên đồi Quỳ
    Nghe thu về trong gió
    Chốn xưa như bở ngỡ
    Rối nhịp bàn chân ai

    Dã Quỳ vàng phôi phai
    Hẹn cùng ta có nhớ
    Bao năm đời lỡ dỡ
    Bao năm đời đa đoan

    Ta bây giờ cô đơn
    Lối xưa Quỳ vẫn nỡ
    Con đường vàng rực rỡ
    Gió đưa mùa hương về
    Xua ngày dài lê thê

    Lung linh đồi Dã Quỳ
    Bâng khuâng chiều thương nhớ
    Yêu người từ muôn thưở
    Người đi rồi có hay?
    Dã Quỳ nở cho ai?

    Sưu tầm

    **

    Lang thang trên đồi Quỳ
    Nghe Thu về trong gió...

    Nói đến Mùa Thu, thật ra Dalat không có mùa Thu, chỉ có 2 mùa mưa & nắng. Khi những cơn mưa muộn màng qua đi nhường chỗ cho những cơn gió ấm và bầu trời xanh, mây trắng, năng vàng rực rỡ . Thấp thoáng đây đó trên những ngọn đồi hoang, bên những lối đi vắng, bên hàng rào nhà ai đó, những đóa hoa dã Quỳ vàng bung nở báo hiệu mùa khô bắt đầu.

  • adminA

    gianglongdl;46835:
    Ai mà có cùng suy nghĩ vậy ta??

    là mình nek 🙂 ý tưởng lớn gặp nhau đó mà 😄

  • adminA

    Có một người mình yêu quý rất yêu hoa Dã Quỳ.
    Nên mình cũng vậy...!

  • adminA

    Ngày xửa ngày xưa, nơi buôn sóc nọ có chàng K'lang của núi rừng yêu tha thiết nàng H'limh của con suối.Ngày ngày chàng K'lang vào rừng săn bắt thú rừng còn nàng khéo léo dệt tấm chăn kiệu chồng (vì theo tục lệ của bộ tộc nàng con gái trước khi lấy chồng phải dệt một tấm chăn thật đẹp để mang về nhà chồng). Rồi tối tối họ lại quây quần đốt lửa và múa hát cùng dân làng trong buôn. Cuộc sống vui vẻ hạnh phúc của họ cứ trôi đi.

    Đến một ngày kia khi H'limh chờ hoài đến tối mà vẫn không thấy K'lang đi săn về, nàng lo lắng từ buôn sóc nàng đi tìm K'lang, nàng cứ đi, đi mãi đi hết mười mấy con suối, mười mấy ngọn núi rồi mà không thấy người yêu của mình đâu cả. Mệt quá nàng ngủ thiếp đi trong giấc mơ nàng thấy K'lang gọi nàng và bảo nàng hãy đi thêm một con suối nữa sẽ gặp chàng ở đó. Nàng giật mình rồi đi tiếp đến cuối nguồn nàng nhìn thấy K'lang đang bị những tên hung ác của bộ tộc Lasiêng trói chặt. Nàng chạy lại ôm lấy chàng mặc cho những mũi tên, những ngọn giáo đâm vào da thịt. Mặc cho bao nhiêu đau đớn nàng vẫn quyết bảo vệ cho người yêu cho tới khi nàng bị trúng mũi tên độc cuối cùng của chàng La rihn con trai tộc trưởng Lasiêng. Vì quá hờn ghen với tình yêu của H'limh dành cho k'lang chàng đã buông lơi mũi tên hận tình. Chàng cũng không ngờ người lãnh trọn mũi tên ngiệt ngã ấy lại là H'limh - người con gái mà chàng ngày đêm thương thầm trộm nhớ mà không được đáp lại tình cảm.
    Từ đó cứ mỗi độ tháng mười nơi nàng H'limh chết lại nở ra một loài hoa có màu vàng rực. Người ta thường gọi là hoa Dã Quỳ. Cây hoa Dã quỳ rất dễ mọc và mọc rất nhanh những cánh hoa màu vàng tràn đấy sức sống mãnh liệt như tình yêu chung thủy.


Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB