Em đến bên đời
hoa vàng một đóa
một thoáng hương
bay bên trời phố hạ
nào có ai hay ta gặp tình cờ
nhưng là cơn gió
em còn cứ mãi bay đi
em đến bên đời
hoa vàng rực rỡ
nào dễ chóng phai
trong lòng nỗi nhớ
ngày tháng trôi qua
cơn đau mịt mù...
... (Trịnh Công Sơn)
https://youtube.com/watch?v=gTTnJ2lhLPc
Dalat mưa mãi, những cơn mưa như kéo dài bất tận, mặt đường lúc nào cũng ướt sũng, mưa & mưa ... mùa này là vậy đôi khi thấy mưa đẹp nhưng buồn quá, mưa cũng đem đến biết bao kỷ niệm.
Nhưng mình cảm giác chợt thèm 1 ít nắng vàng, một làn gió thoảng đủ để vi vu những hàng thông xanh, thèm cái cảm giác một mình lang thang qua những con đường vắng vào những ngày tháng 11 khi mà trời Dalat trong xanh đầy nắng gió nhưng se lạnh và khi những triền đồi hoang phủ một lớp hoa vàng óng ả ấm áp hoang dại của Dã Quỳ, thèm cái quãng đời học sinh thơ dại, thèm cái cảm giác của mối tình đầu ngây ngất. Ôi! kỷ niệm thật là đẹp! Nếu Dalat thiếu vắng hoa Dã Quỳ mình nghĩ tuổi thơ của mình không thể có được những cảm giác vàng rực dễ thương đến vậy...:xauho:
![]()
![]()
![]()
Dã Quỳ vàng rực trên nền trời xanh mây trắng

*Em có biết hoa Dã Quỳ đang thắm
Đón mùa Đông giá buốt yêu thương
Em có biết sương mù rơi....lạnh lắm!
Đón ngày mơ, năm tháng vô thường
Hãy ngát hương bay!
Những nụ hoa e ấp
Hãy đón chào những buốt lạnh vô biên
Hãy đến và đi cho hồn thơ chết ngất
Hãy giấu trong tim trăn trở nỗi niềm*

Vàng đến thắt lòng nhau
Vắt kiệt mình trong cơn khát đam mê
Tự đốt cháy quên mình hoang dại
Tự đốt cháy quên mình tê tái
Hoa dã quỳ!

Tôi yêu Dalat, yêu hoa Dã Quỳ, yêu những đồi thông xanh bạt ngàn, những hồ nước, những giòng suối xanh trong, yêu những gì bình dị nhất, yêu đến nỗi chẳng biết phải nói gì nữa :xauho:







