Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Hoa dại

  • adminA

    hiểu pjk của chú em còn kém quá....chú em xem lại khả năng đọc hiểu của chú em đi nhá...đúng là luôn luôn lắng nghe...mà lâu lâu mới hiểu....thứ 1 là sai chính tả quá nhiều.....(4 điểm).....thứ 2 từ "chơi" ở nghĩa nào,ko pjk suy xét à....(6 điểm)....= 10 điểm / 100 điểm....

  • adminA

    mong bạn BỐ _ GIÀ_Si_ Ka_Đét đọc lại nội quy diễn đàn! chào thân ái 🙂

  • adminA

    Tiếp theo...

    Chương 8

    Con tàu đánh cá quen thuộc từ từ tiến vào bến, tiếng cót két khi nó đánh bánh lái để tiến sát vào bờ khiến Trinh rợn người. Ngước mắt nhìn lên boong Trinh không thấy cái bóng dáng thân thương của bố đâu cả chỉ thấy từng người từng người trên tàu hướng về Trinh với khuôn mặt ảm đạm vô cảm làm đôi bàn tay đang đưa lên vẫy tàu phải buông thong xuống. Tàu cập bến, chẳng ai đi xuống cho dù Trinh và đám người ở dưới đã nhao nhao chuẩn bị lên boong xếp cá. Chú Long quét tia nhìn lạnh lẽo xuống từng khuôn mặt háo hức lên boong trầm giọng:

    •     Chuyến này không có cá đâu! Mọi người tản ra xem nào!
      

    Mặc những tiếng xôn xao đang rộ lên bởi câu nói của mình chú Long âu yếm quay sang Trinh nhỏ nhẹ:

    •     Trinh! Lên đây với chú!
      

    Bước từng bước trên cái miếng ván bắc vội từ thành tàu vào bờ đá, Trinh bước thoăn thoắt lên boong tàu dù miếng ván không ít lần tròng trành bởi con sóng biển xô vào thân tàu bắn lên những bọt trắng xóa. Boong tàu hôm nay sạch sẽ lạ thường, chẳng có đám dây thừng vứt bừa bãi, chẳng vảy cá trắng tinh, ngay cả những chiếc lưới cũng được nằm gọn gẽ phía đuôi tàu. Trinh ngơ ngác đảo mắt vào phòng lái tìm bố thì chú Long đã đến bên cạnh vuốt lên mái tóc chưa kịp chải vì vội vàng ra đón bố:

    •     Mẹ đâu cháu?
      

    Trinh im lặng nhìn chú rồi lắc cái đầu:

    •     Mẹ cháu bảo bố cháu bắt ở nhà nên nhất quyết không ra khỏi nhà đâu ạ!
      

    Chú Long quay sang chú Thắng đứng gần đấy như hội ‎y’ rồi gật nhẹ với nhau một cái. Sau đó chú hít vào một hơi thật dài dù không khí của biển hôm nay vô cùng trong lành. Ngồi xuống trươc mặt Trinh, đôi bàn tay rắn chắc của chú ôm nắm chặt vào hai bả vai Trinh nghiêm giọng:

    •     Cháu phải hết sức bình tĩnh nhé! Bố cháu…
      

    Trinh không chờ chú nói hết mà ngắt lời:

    •     Bố cháu ốm hả chú! Sao cháu không thấy bố đâu
      

    Chú Long mím chặt bờ môi, đôi mắt đỏ hoe, những chiếc răng xỉn vàng cắn chặt vào nhau bật từng tiếng ngắt quãng nhưng với Trinh nó chẳng khác nào sét đánh:

    •     Bố cháu.. mâ..t rồ..i Trinh ơi! Chá..u và..o đó..n bố về đi!
      

    Tai Trinh ù đi, lắp bắp:

    •     Chú.. nó..i gì c..ơ ạ!
      

    Chú Long không nói nữa chú gục mặt xuống để tránh cái nhìn của Trinh bàn tay run run chỉ vào khoang nghỉ giữa tàu.

    •     Chá..u và..o..
      

    Trinh chẳng chờ được đến hết câu nói, lao vào khoang nghỉ như một cơn lốc, mùi tanh nồng của cá quen thuộc không làm tan đi cái mùi của tử thi xộc vào mũi. Nơi góc khoang Bố Trinh nằm yên bất động đôi bàn tay đặt hờ lên ngực cứng nhắc, cánh mũi thẳng đơ không phầp phồng, đôi gò má gầy gò bữa nào giờ phồng lên vì bị chương, gương mặt đen đúa giờ trắng bệch khiến Trinh bất động. Đôi môi run rẩy nhìn người bố thân yêu ngày nào định cất tiếng gọi nhưng đầu óc Trinh quay cuồng, bàn chân Trinh run rẩy, đôi mắt hoa lên và cả người Trinh đổ sập xuống. Cái thân thể bé nhỏ của Trinh dường như không đứng vững trước sự mất mát này.

    Tỉnh dậy trong tiếng khóc, tiếng quát tháo om sòm, tiếng xỉ vả cãi cọ. Trinh hé dần đôi mắt nhìn ra. Ngọc đội khăn tang ôm lấy cái quan tài gào thét “bố ơi! Sao bố bỏ con đi thế này!”, mẹ đứng bên quan tài đôi mắt vô cảm nhìn ra cửa để mặc các cô các chú đay nghiến trong nước mắt:

    •     Tại cái con đĩ này! Mà anh phải chết anh ơi! Nó có thèm nhỏ giọt nước mắt nào đâu cho anh tôi đâu!
      
    •     Anh ơi là anh! Sao anh lại vì nó ra khơi để rồi phải trúng gió ngã xuống biển thế anh ơi.
      

    Và cô út dường như ko chịu nôi lao vào mẹ Trinh cào cấu:

    •     Chính mày! Mày giết anh tao, mày biết anh tao yếu như thế chỉ vì suốt ngày rượu từ những đồng tiền nhơ bẩn của mày, mà mày còn ép anh tao phải ra khơi ah. Giờ anh tao chết thảm mày đền mạng cho anh tao.
      

    Các chú phải xúm vào kéo cô út vào tận buồng trong mới giúp mẹ Trinh có thể đứng cúi đầu bên linh cữu bố. Trinh cấu mạnh vào tay mình, cố nhắm mắt lại và tự nhủ ‘có lẽ đây là giấc mơ! Mình phải mau tỉnh để còn đi đón bố” nhưng cái cảm giác đau từ chỗ véo vào làm Trinh biết nó không phải giấc mơ. Chiếc khăn tang ai đó đeo cho Trinh buông thong xuống cổ làm Trinh trở về với thực tế. Lao cái hộp gỗ tạo bở những miếng ván Trinh ôm chặt lấy gào nức nở:

    •     Bố ơi! Bố đi rồi! chích chòe đi rồi! sao không mang con theo! Bố ơi giờ con biết sống thế nào! Ai động viên con học nữa! Sao bố nỡ để lại đứa con gái của bố.
      

    Rồi Trinh lại ngất đi, nhưng cứ tỉnh là Trinh lại lao vào chiếc quan tài của bố mà khóc, đôi chân tê dại không cản được đoi bàn tay Trinh bám xuống nền nhà lết từng đoạn về áo quan bố mà khóc. Đôi bàn tay bé nhỏ cố níu vào miếng ván lạnh lẽo để kéo bố lại. Trong cơn mơ màng bởi mệt mỏi và đau đớn Trinh thấy gió biển từng cơn nhè nhàng lướt qua người như vỗ về, tiếng sóng ì ào đâu đó vọng đến tai Trinh như muốn an ủi. Nó khiến Trinh như chiếc đèn sắp cạn dầu vụt sáng “Phải rồi! Chính biển! Chính những cơn sóng, những ngọn gió đã đánh cắp hạnh phúc của gia đình Trinh! Lấy đi chích chòe bé bỏng! Cướp đi người bố thân yêu” Trinh hận biển và Trinh muốn rời xa khỏi biển, tránh xa nó càng xa càng tốt….

    Thêm một lần nữa dân xóm chài lại tụ tập ngòai nhà Trinh để chia buồn, để thắp cho bố Trinh nén nhang và đưa tiễn người con của biển về với cát bụi, có tiếng chép miệng đầy ai óan “Sao cái nhà này khổ thế! Hơn một năm thôi mà cả cha và con trai duy nhất kéo nhau rời cuộc sống”. Tiếng kèn tiếng trống thê lương vọng ra liên hồi khiến ai cũng thương cảm ngậm ngùi. Đoàn người nối đuôi nhau mang theo tiếng nức nở hờn trách, tiếng khóc thảm thương, tiềng kèn trống ai óan. Ngôi làng bé nhỏ trở lên yên tĩnh lạ thường khi đòan đưa tiễn khuất bóng. Gió vẫn thồi vào những hàng phi lao, sóng vẫn rì rào vô tri giác xô bờ cát ngòai xa, thiên nhiên vẫn là chính nó vẫn lạnh lùng và đôi khi rất tàn nhẫn.

    Chương 9

    Mặt trời mùa hè bắn những tia nắng chói chang và phả hơi nóng như thiêu như đốt xuống sân trường trong tiếng ve kêu râm ran. Bóng râm của vài cây phượng đỏ ối lác đác quanh sân không giúp được gì cho đám đông học sinh đang chen chúc xô đẩy cố lần mò tên mình trên cái bảng đen dán chi chit giấy thông bao điểm thi vào cấp 3. Mặc chiếc áo trắng chuyển qua màu cháo lòng từ lâu lắm rồi bởi thời gian Trinh đưa bàn tay khẳng khiu đen nhẻm lên mặt quẹt những giọt mồ hôi đua nhau lăn dài trên gương mặt mặt cũng đen chả kém, rướn cái dáng dong dỏng cao nhìn vào phía trong tìm tên nhưng hàng người phía trên xô đẩy khiếp quá nên Trinh không tài nào đứng yên mà ngó được. Vật lộn mãi rồi cũng lách được đám đông để áp sát cái bảng đen dán điểm ấy, Trinh căng đôi mắt cay xè bởi mồ hôi chảy vào nhìn theo đầu ngón tay run run dò tên mình, từng cái tên Phạm Ngọc Trinh hiện ra làm toàn thân Trinh run rẩy, tim trinh đập từng tiếng thình thịch rõ ràng.

    Cái tên đầu trượt nhưng ngày sinh không phải làm Trinh thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm rồi lại dò tiếp tên thứ hai 18 điểm cho 2 môn Tóan 10 văn 8, ngày sinh trùng khớp. Trinh muốn nhảy lên reo hò như bao nhiêu đứa khác đỗ vào cái trường chuyên này nhưng Trinh kịp dừng lại. Lách mình ra khỏi đám đông Trinh thở một hơi thật dài đưa tay buộc lại mái tóc xơ xác rối bời Trinh sung sướng nhảy cẫng lên tự reo trong lòng “Mình đỗ rồi! Mình vào trường chuyên rồi! Bố ơi con đã đỗ rồi” nghĩ đến đấy Trinh co giò chạy thục mạng về phía nhà gửi xe, lấy xe đạp một mạch về nhà Trinh muốn đến bên bàn thờ bố để bao công này.

    Hớn hở dựng xe trước cổng đưa bàn tay đầy vết chai của mình tháo sợi xích sắt cuốn quanh cánh cổng hoen gỉ tróc sơn gần hết Trinh định bụng vào sân sẽ gào thật to cho mẹ và Ngọc biết rằng mình đã đỗ, đỗ với số điểm rất cao vào cái trường nhất nhì huyện này. Để hàng xóm nghe thấy mà biết rằng dân làng chài không phải kẻ nào cũng ít học, suốt ngày chỉ biết đến mớ tôm con cá. Chợt đôi bàn tay Trinh phải dừng lại vì có tiếng tranh cãi trong nhà vọng ra, ngừng mọi họat động hướng đôi tai về phía căn nhà cấp 4 quen thuộc Trinh nhận ra từng giọng người:

    •     Giọng của chú ruột: Nhà này bố(ông nội) chưa sang tên anh cả, bây giờ chích chòe xấu số, anh không may mà chết thảm bởi cái thói đĩ điếm của mày(mẹ Trinh) nên giờ họ nhà tao lấy lại.
      
    •     Giọng của cô thứ: Hết ngày giỗ đầu anh tao mày biến ngay lên cái nhà hàng cao đẹp kia thoải mái mà đàn đúm chứ đừng lởn vởn ở cái nhà này cho vấy bẩn vong hồn anh tao. Nhà này không phải của mày, đất này không có chỗ cho đứa như mày
      
    •     Giọng mẹ gào lên: chúng mày lấy quyền gì đuổi tao ra khỏi nhà này, tao vẫn là vợ của chồng tao, còn hai đứa Trinh và Ngọc nữa chẳng lẽ chúng mày cũng không coi chúng nó là con dòng họ chúng mày ah. Anh chúng mày chưa kịp giỗ đầu mà chúng mày đã xâu xé mẹ con tao thế này hả. Chúng mày ác thế!
      
    •     Tiếng cô út the thé át lời: Mày câm miện lại đi đừng có già mồm ăn vạ, làm đĩ thì đi chỗ khác mà làm. Hai đứa sẽ ở đây, cái Trinh thì mai mối bên nhà ông Hùng đầu xóm sang năm sẽ gả chồng, còn cái Ngọc sẽ ở với tao tại căn nhà này, tao sẽ nuôi nó.
      
    •     Tiếng những người khác nhao nhao phản đối: Không được, Ngọc sẽ ở với anh(với chị) mày là út đừng có mà chuyên quyền anh(chị)…
      

    Thu đôi bàn tay khẳng khiu khỏi cánh cổng, Trinh vô cảm đưa đôi mắt mọng nước chực trào ra nhìn vào phía trong. Tự tưởng tượng ra các cô các chú xúm xít quanh mẹ đay nghiến tranh dành ngôi nhà mặc dù trên đầu những thân thiết của Trinh là bàn thờ bố. Không chịu nổi thêm Trinh nhảy lên chiếc xe đạp nữ ọp ẹp phóng vọt đi trong cái nắng chang chang. Trinh muốn đạp ra biển ngồi để mặc mọi người nhưng Trinh ghét biển ghét những con sóng ngọn gió nên đổi hướng đạp về nghĩa trang nơi bố và Chích chòe nằm sâu dưới lòng đất mát rượi. Dốc sạch túi Trinh mua một bó hương nhỏ một bao diêm rồi dắt chiếc xe dọc theo con đường mòn tiến sâu vào nghĩa trang. Áo trinh ướt đẫm mồ hôi bởi ánh nắng như lửa đốt nhưng Trinh vẫn cảm nhận được không khí lạnh lẽo cô quạnh từ những nấm mồ trắng toát dọc hai bên đường phả ra.

    Mộ chích chòe chỉ là cái ụn đất đắp nhô cao phía sâu bên trong nơi có hàng cây phi lao tỏa bóng râm xuống che cho em Trinh khỏi cái nắng. Trinh sụt sùi thắp vài nén nhang cắm lên mộ em và mấy ngôi mộ xung quanh, quỳ xuống bên mộ em Trinh nức nở, Trinh thương em quá, “giá mà em còn sống giờ này chắc gia đình mình vui vẻ lắm em biêt không chích chòe của chị, nếu chị không lơ đãng trông em hẳn giờ em đã có bao nhiêu bạn bè ở mái ngói sân trường, giá như…” Trinh không nói được nữa chỉ còn tiếng nấc cụt thoát ra liên tục từ cái miệng mếu máo và đôi mắt dàn dụa. Vái lậy mộ em Trinh bước thật nhanh khỏi chỗ em nằm, bước chân bắt đầu xiêu vẹo bởi đói, mệt, xúc động tìm đến nơi người bố thân yêu nằm yên dưới ba tấc đất.

    Cái ụn đất nơi bố nằm hiện ra trước mắt khiến Trinh bình tâm lại, quẹt tay lau thật sạch những giọt nước mắt, hít thở thật sâu để những cơn nấc kìm lại. Trinh muốn bố thấy mình thật vững vàng rắn rỏi, để bố thấy bố không uổng công dạy dỗ tin tưởng vào Trinh những ngày bố còn sống. Thắp những nén nhang trong khi mồ hôi tua túa rơi lên mộ bố, Trinh nâng niu từng nén cắm lên mộ. Quỳ trước bố với đôi mắt ánh lên niềm vui Trinh thầm khấn “Bố ơi! Con đã vào được trường chuyên rồi! Con đã không phụ lòng tin của bố bố ạ! Con sẽ cho bố xem điểm của con bây giờ bố nhé”, lấy tờ giấy ôly trắng được gấp nếp cẩn thận mở ra, điểm từng môn đã được Trinh nắn nót ghi vào khi xem điểm hiện ra. Cẩn thận nhìn lại một lần nữa Trinh đưa đôi bàn tay nhớp nháp mồ hôi vuốt cho thật phẳng rồi lấy bao diêm ra. Cúi đầu vài một lần nữa Trinh quẹt que diêm, mùi diêm sinh xộc lên mũi và ánh lửa đỏ hiện lên trong cái nắng hè chói chang, nhẹ nhàng đưa tờ giấy vào ngọn lửa Trinh chợt nhớ đến câu chuyện “Cô bé bán diêm” năm nào vẫn đọc cho chích chòe và Trinh như thấy bố đang mỉm cười với mình khi xem điểm thi, đôi mắt sáng ngời và nụ cười hạnh phúc nở trên gương mặt xương xẩu như hiện ra trước mặt Trinh trong ánh lửa của que diêm . Trinh nhìn bố thầm nói “Bố ơi! Con sẽ không chịu lấy chồng sớm! Con sẽ học để vào học đại học! Con sẽ cho bố xem nhiều thứ nữa qua những que diêm con bật! Bố hãy chờ bố nhé! Con sẽ không từ bỏ đâu”.

    Rời khỏi nghĩa trang với khuôn mặt đỏ gay vì nắng nhưng Trinh chẳng màng đến, Trinh quyết phải cho bố thêm nhiều niềm vui nữa dù bố đã nằm sâu dưới lòng đất lạnh.

    **
    Chương 9**

    •     Chúng mày chọn đi! Hoặc là theo tao ở cùng với chú Tuấn(bồ của mẹ) hoặc là ở lại cái nhà này mà chờ ngày lấy chồng. Mà tao báo trước chúng mày chọn ở lại thì đừng bao giờ tìm đến tao.
      

    Tiếng mẹ Trinh lạnh tanh nhưng rành rọt từng từ làm không khí căn nhà sau bữa tối trở nên ngột ngạt dù gió biển vẫn lồng lộng thổi vào. Ngọc cắn môi đắn đo nhìn sang như trông chờ vào quyết định của chị. Lẽ ra Ngọc chẳng phải đắn đo thế này đâu, nó sẽ hét ngay vào mặt mẹ không chút lưỡng lự nào là nó không đời nào đi theo mẹ cả, có đánh chết cũng thế thôi. Chỉ bởi vì Trinh đã kể cho em gái mình về cái buổi trưa nay khi những người ruột thịt của hai chị em tranh dành nhau ngôi nhà và sẽ đẩy những đứa cháu mình đi lấy chồng như bán mớ rau con cá, Thế nên Trinh chỉ nhìn lại em ra dấu cho nó im lặng rồi quay sang nhìn mẹ:

    •     Mẹ định lấy chú ấy khi còn chưa mãn tang bố sao?
      

    Mẹ Trinh nhìn sang ánh mắt có chút gì bối rối:

    •     Không! Tao không lấy thêm chồng nữa đâu mà chúng mày lo! Đời tao một chồng đã đủ khốn khổ rồi!
      
    •     Nếu chúng con theo mẹ thì sẽ như nào! Mẹ tính sao với hai đứa chúng con
      

    Giọng Trinh chua chát mặc cả với mẹ ruột mình

    •     Chúng mày yên tâm! Nhà chú Tuấn cũng chỉ có mình chú ấy! Hòan cảnh không đến nỗi nào, chúng mày vẫn được học hành đầy đủ, có phòng riêng.
      

    Ngưng lại một lúc mẹ Trinh đe nẹt:

    • Nhưng chúng mày đừng nghĩ là lên đấy để ăn và chơi, hàng ngày còn phải ra cửa hàng ăn mà phụ giúp bán hàng và bưng bê. Đừng nghĩ là tao nuôi không chúng mày, ai cũng phải làm hết.

    Trinh im lặng không hỏi gì thêm nữa, cái đầu óc hẵng còn non nớt của Trinh bắt đầu tính tóan. “Mình không thể ở lại đây chờ lấy chồng được! Mình còn phải học, Ngọc cũng thế! Đời nào các bà cô ông chú chịu nuôi không công hai đứa chờ đến ngày 2 chị em học hành nên người. Họ chỉ chực tống mình và em ra khỏi cai nhà này càng sớm càng tốt. Mình sẽ không bao giờ phải nhìn thấy biển nữa, mình sẽ được học tốt hơn, mình sẽ vào đại học”. Nhìn lên bàn thờ bố Trinh cắn răng dưa ra quyết định của mình:

    •     Vậy thì chúng con theo mẹ! Chỉ cần mẹ vẫn đảm bảo cho chúng con học tập đầy đủ việc gì chúng con sẽ nghe theo mẹ
      

    Mẹ Trinh hơi ngỡ ngàng trước quyết định đấy, bà không nghĩ là 2 đứa lại chịu theo bà, đời nào chúng nó chịu tiếng là bỏ bố theo người mẹ như thế. Nhưng giây phút ngỡ ngàng trên gương mặt đẹp mặn mà của đàn bà hồi xuân cũng qua đi. Mẹ Trinh đằng hắng 1 tiếng để lấy lại giọng:

    •     Được! Nếu chúng mày đã quyết định thế thì giỗ đầu bố mày xong cả nhà dọn đi! Trả lại mấy bức tường để các chú các cô chúng mày đục ra chia nhau.
      

    Cái giọng mỉa mai của mẹ làm Trinh chua chát, người ta vẫn có câu “sểnh cha còn chú” vậy mà 2 chị em bây giờ phải đi tìm sự sống nơi khác để những gì còn sót lại của bố cho những người em ruột bố xâu xé. Trinh hận, hận lắm nhưng biết làm sao khi Trinh còn chưa lo nổi cho cái thân mình ăn học huống chi còn cho đứa e gái duy nhất của mình.

    Giỗ đầu bố! Khách đến lưa thưa, chẳng phải vì bố sống không biết trước sau trên dưới, mà vì họ sợ những anh chị em của bố, sợ khi từng người bóng gió nhắc khéo rằng trước bố cho vay cái này, giúp cái kia, giờ sao chưa thấy đánh tiếng trả. Những ai không nợ nần gì bố thì cũng ái ngại bởi cái cảnh cả nhà xúm vào xâu xé bắt nạt ba mẹ con Trinh và họ biết những đồng tiền phúng cũng chẳng bao giờ đến tay được 2 đứa mà sẽ lại vào túi những kẻ hằm hè cắn xé nhau để tranh dành nó.

    Không khí ảm đạm thưa thớt chẳng ảnh hường gì đến cái mâm trên của các bậc chú bác trong họ đang ngồi dưới bàn thờ bố mà hăng say cười nói đánh chén. Tiếng cụng li, tiếng nhai xương rau ráu, tiếng bàn tán rôm rả làm Trinh không dám nghĩ đây là giỗ bố chỉ biết câm lặng dưới bếp nuốt nước mắt vào trong chờ đợi những câu gọi gần như ra lệnh để bưng bê dọn dẹp. Dường như cái tin Trinh và Ngọc sẽ theo mẹ đã khiến buổi giỗ thành bữa tiệc mừng thì đúng hơn, những người khách cũng ái ngại mà xin phép ra về trước sau khi ăn uống qua loa. Hai chị em Trinh dọn dẹp mấy mâm tít phía ngòai sân mà vẫn nghe rõ mồn một từng câu:

    •     Cái phần vốn anh cả đóng vào thuyền thì tính thế nào nhỉ? Hay hai đứa mày lấn phần đấy cho chồng xuống tàu đi biển cùng mà chia chác. Chỉ cần đưa anh 1/3 số vốn góp bằng tiền mặt là được
      

    2 bà cô ruột Trinh nhao nhao lên:

    • Anh khôn vừa thôi! Nhà anh đã lấy rồi giờ lại còn đòi lấy 1/3 phần vốn nữa là sao! Mình ăn biết ăn cơm để bọn này húp cháo ah.

    Bữa tiệc đang dần tàn tự dưng lại huyên náo bởi chủ đề ngừoi ngoài nhìn vào mà xót xa, họ lại tranh lại cãi khi chị em Trinh, con người anh cả của họ đang cặm cụi lau dọn ngòai sân. Mãi rồi thì mọi người cũng tạm hài lòng bởi phần xâu xé được từ những gì còn lại của người anh cả, lúc đấy họ mới để y đến 2 đứa cháu ruột của mình đang cắm mặt dọn dẹp ngòai sân:

    •     Đúng là con nhà tông có khác! Thấy chỗ nào có thịt là bỏ đi ngay chả phải ở lại ăn cá muối làm gì.
      
    •     Chả biết có nhớ đến sức bố nó cày ngòai biển nuôi chúng nó không mà giờ phủi áo bỏ đi như con mẹ nó.
      
    •     Học cho lắm vào mà không biết nhận thức thì học làm cái gì! Cứ như con mình ít học lại hay chỉ biết bám bố bám mẹ chứ không vong ân bội nghĩa.
      

    ……………………………………………….

    Nhiều lắm những câu cay nghiệt nhằm vào Trinh và Ngọc, bờ vai run lên rồi khóc nấc thành tiếng mà Trinh vẫn lặng lẽ thu bát dọn mâm. Mặc kệ cho từng giọt nước mặn chát lăn dài trên gò má xương xẩu Trinh tự biết mình chẳng nên đôi co với những kẻ không đáng làm cô làm chú mình như thế. Nhưng Trinh quên mất Ngọc, đứa con gái vốn chẳng biết sợ thằng con trai nào trong cái xóm chài này vứt ngay bó đũa trên tay rồi lao vào nhà gào lên:

    •     Các cô các chú tốt đẹp lắm đấy! Đẩy bọn cháu đi được rồi, chia xong nhà rồi chưa mừng ah sao còn phải rỉa rói nữa, ở đây thì bọn cháu cũng ra ôm bờ kè mà ngủ chứ chẳng được nằm nhà khi làm gì có cái gì bố cháu để lại cho bọn cháu. Các người không đáng làm cô làm chú tôi.
      

    Đám người trong nhà ngỡ ngàng im lặng vài giây rồi cũng sấn sổ mà lao vào Ngọc với đủ các giọng điệu đe dọa và thóa mạ khiến Trinh phải lao vào chắn trước em:

    •     Các cô chú thông cảm Ngọc còn nhỏ dại, có gì cháu sẽ bảo ban lại em nó
      

    Quay sang em cao giọng quát:

    •     Ngọc! Không được hỗn! Chị đánh cho đấy
      

    Mặc cho Ngọc cự nự muốn đôi co tiếp Trinh lôi xềnh xệch em ra ngòai cổng:

    •     Em đi chơi đi! Để đấy chị làm nốt cho, kệ họ đừng quan tâm!
      

    Rồi trinh quay vào mặc cho Ngọc vẫn dậm chân giọng đầy uất hận:

    •     Nhưng.. Nhưng.. Bọn họ… 
      

    Cùng mẹ và em thu dọn đám đồ đạc cá nhân ít ỏi của mình để chuẩn bị đi, tất cả chẳng có gì nhiều ngoài sách vở và vài bộ quần áo, cái gì trong nhà cũng đã được các cô chú đánh dấu lấy phần từ trước. Bộ salong mẹ mua, chiếc tivi màu, cái tủ bích phê, đồng hồ treo tường, giường và thậm chí cả cái bàn học mọt sắp hỏng cũng đã có chủ. Mẹ kéo Trinh và Ngọc ra bàn thờ bố và chích chòe, thắp mấy nén nhang rồi rầm rì khấn vái. Trinh không nghe rõ mẹ khấn gì, chỉ nhìn bố thầm hứa “Con sẽ học thật tốt! Sẽ thành người có ích cho xã hội! Con sẽ về thăm bố thường xuyên! Bố nhớ phù hộ cho chúng con bố nhé”

    Ngôi nhà 3 tầng khang trang nằm sát mặt đường quốc lộ làm Trinh và Ngọc ngập ngừng không dám bước vào. Tầng một là nhà hàng ăn uống khá rộng, khách khứa ra vào tấp nập, có vài người khách quen nhận ra mẹ cất giọng thân mật chào hỏi “Ah Bà chủ! Lâu lắm mới gặp”, “Hôm nay có món gì hay không em?”… Mẹ cũng đon đả trả lời rất vui vẻ, dường như mẹ đã quá quen với từng người khách, từng công việc ở đây. Một người đàn ông cao lớn đầu cắt cua khá dữ dằn, gương mặt hơi rỗ bước nhanh ra chỗ 3 mẹ con đang đứng:

    •     Em mới lên ah! Có đưa hai đứa lên không
      

    Mẹ nở nụ cười tưoi roi rói nhìn người đàn ông vừa bước ra rất âu yếm:

    •     Vâng em vừa lên! Đây là Trinh và Ngọc
      

    Rồi quay sang 2 chị em nghiêm giọng:

    •     Đây là chú Tuấn mẹ đã nói, 2 đứa chào chú đi
      

    Lí nhí cất tiếng chào Trinh và Ngọc cũng chả dám nói gì hơn vì vừa sợ vừa lạ lẫm bởi cái không khí đông đúc như này.

    Chú Tuấn tỏ ra khá niểm nở tiến đến xoa đầu hai chị em thân mật:

    •     Rồi hai đứa lên phòng đi chú chuẩn bị phòng riêng rồi, cứ coi như đây là nhà, học hành được đến đâu cứ học, thi thoảng chạy xuống phụ giúp chú là được rồi. Nhà chỉ có mình chú nhiều khi cũng buồn lắm.
      

    Thái độ của chú Tuấn làm Trinh và Ngọc bớt đi sự ngượng ngùng riu ríu theo chú lên phòng dành riêng cho 2 chị em. Căn phòng đẹp ngòai sức tưởng tượng của Trinh, rộng phải đến 40m2, tường quét ve xanh toát lên cảm giác mát mẻ, bộ bàn học mica còn đẹp hơn cả bàn giáo viên trên trường kê gọn gẽ trong góc, chiếc giường ngủ rộng rãi còn mới tinh nằm sát ngay bên cái tủ quần áo cũng đẹp chả kém… Tất cả cứ làm Trinh mắt tròn mắt dẹt nhìn vào. Chú Tuấn phải lên tiếng mới khiến Trinh trở về với hiện tại:

    •     Phòng chú kê tạm cho hai chị em nên chắc còn thiếu nhiều thứ! Thiếu gì cứ bảo chú, chú mua dần cho đừng ngại!
      

    Câu nói làm Trinh phải vội vã xua tay:

    •     Dạ thế này tốt quá rồi chú ạ! Bọn cháu chẳng cần gì hơn nữa đâu!
      

    Sau đó chú dẫn Trinh qua phòng tắm, sân phơi quần áo, phòng ăn, phòng khách, chỗ nào cũng khiến Trinh và Ngọc đờ đẫn bởi sự sang trọng, hiện đại. Chẳng có cái gì trong nhà chú là Trinh không lóng ngóng khi đụng vào cả

    Chú Tuấn rất chiều 2 chị em Trinh nên chẳng bao lâu Trinh và Ngọc cũng tỏ ra quy chú mặc dù trong lòng Trinh chẳng ai có thể thay thế bố, mỗi khi nhìn mẹ vui vẻ âu yếm bên chú Trinh lại quặn lòng nhớ bố vào phòng tắm để nước mắt trào ra trên chiếc bồn rửa mặt sang trọng. Công việc của chị em Trinh hàng ngày khá nhàn hạ, hàng ngày chỉ xuống bưng bê vào giờ ăn sáng, ăn trưa và ăn tối, nhiều hôm cũng chẳng phải bưng bê gì nhiều vì dù có thêm chị em Trinh chú Tuấn vẫn thuê người làm thêm.

    Về vấn đề học hành chị em Trinh được chú Tuấn rất ủng hộ, sách vở mua không thiếu dù là những cuốn ngoài chương trình hay nâng cao. Trinh có nhiều thời gian học tập nên lực học rất khá, nhờ được tiếp xúc nhiều người Trinh cũng trở nên họat bát hơn tham gia được rất nhiều họat động đòan đội trong trường, Trinh còn được bầu làm bí thư của lớp nhờ sự năng nổ của mình. Ngoài ra Trinh còn là thành viên của đội tuyển học sinh giỏi của trường.

    Ăn uống đầy đủ, cả ngày trong nhà, đi học gần trường khiến Trinh như lột xác ở cái tuổi dậy thì. Làn da đen đúa bởi nắng và sóng biển ngày nào đã được thay bởi màu trắng hồng hào. Mái tóc dài đen nhánh thả dọc theo cái lưng phẳng phiu kéo dài đến tận hông đã chiếm chỗ của cái mái tóc xơ xác năm nào. Thừa hường cái dáng cao ráo của bố giờ ăn uống đầy đủ khiến cơ thể Trinh nảy nở đẹp đến kỳ lạ. Bộ ngực căng phồng nhựa sống lúc nào cũng phập phồng thổn thức bên dưới lớp áo Trinh mặc. Đôi chân thẳng tắp trắng mịn màng. Khuôn mặt thanh tú trắng trẻo, đôi mắt buồn ươn ướt nằm ngay trên gò má cao lúc nào cũng chực ửng hồng bởi nắng, mệt hay đơn giản là tập trung học cao độ . Trinh đẹp một cách lạ thường, ngay cả Trinh cũng không hề nhận biết được vẻ đẹp của mình đến như nào. Chỉ biết khách hàng đến quán ngày một đông mong được chiêm ngưỡng cái dáng thướt tha của Trinh, những dôi mắt hau háu thèm khát luôn nhìn vào bộ ngực căng phồng nhún nhảy theo từng bước Trinh chạy ngang dọc bê đồ, cái đuôi tóc dài ngúng nguẩy trên 2 cái mông nảy nở khiến ai cũng có thể dừng ăn mà nhỏ dãi ngó theo.

    Những cây si và cái đuôi mọc ngày một nhiều hơn đằng sau cái đuôi tóc mượt mà của cô nữ sinh lớp 11 nhưng Trinh không màng đến, Trinh chỉ muốn học, học thật giỏi để vào đại học, để mang bảng điểm ra khoe bố bên cạnh những que diêm dù bây giờ bật lửa lúc nào cũng sẵn. Chẳng có người con trai nào làm Trinh thấy tin tưởng như bố, quy như chích chòe cả thế nên trái tim Trinh vẫn đóng chặt cửa trước những cây si, khuôn mặt đẹp không tì vết chỉ biết nở nụ cười làm người ta mê đắm từ chối khéo những câu ong bướm sỗ sàng hay những lời tỏ tình lãng mạn. Trinh cứ thế, cứ học, cứ lớn và vẻ đẹp ngày một rực rỡ hơn, nó đánh thức bản năng của bất kỳ thằng đàn ông con trai nào đứng trước Trinh và vô tình nó cũng đánh thức một người mà ngay cả Trinh cũng không ngờ đến….

    Còn tiếp...

  • adminA

    Tiếp theo...

    Chương 10

    •     Chúng mày chọn đi! Hoặc là theo tao ở cùng với chú Tuấn(bồ của mẹ) hoặc là ở lại cái nhà này mà chờ ngày lấy chồng. Mà tao báo trước chúng mày chọn ở lại thì đừng bao giờ tìm đến tao.
      

    Tiếng mẹ Trinh lạnh tanh nhưng rành rọt từng từ làm không khí căn nhà sau bữa tối trở nên ngột ngạt dù gió biển vẫn lồng lộng thổi vào. Ngọc cắn môi đắn đo nhìn sang như trông chờ vào quyết định của chị. Lẽ ra Ngọc chẳng phải đắn đo thế này đâu, nó sẽ hét ngay vào mặt mẹ không chút lưỡng lự nào là nó không đời nào đi theo mẹ cả, có đánh chết cũng thế thôi. Chỉ bởi vì Trinh đã kể cho em gái mình về cái buổi trưa nay khi những người ruột thịt của hai chị em tranh dành nhau ngôi nhà và sẽ đẩy những đứa cháu mình đi lấy chồng như bán mớ rau con cá, Thế nên Trinh chỉ nhìn lại em ra dấu cho nó im lặng rồi quay sang nhìn mẹ:

    •     Mẹ định lấy chú ấy khi còn chưa mãn tang bố sao?
      

    Mẹ Trinh nhìn sang ánh mắt có chút gì bối rối:

    •     Không! Tao không lấy thêm chồng nữa đâu mà chúng mày lo! Đời tao một chồng đã đủ khốn khổ rồi!
      
    •     Nếu chúng con theo mẹ thì sẽ như nào! Mẹ tính sao với hai đứa chúng con
      

    Giọng Trinh chua chát mặc cả với mẹ ruột mình

    •     Chúng mày yên tâm! Nhà chú Tuấn cũng chỉ có mình chú ấy! Hòan cảnh không đến nỗi nào, chúng mày vẫn được học hành đầy đủ, có phòng riêng.
      

    Ngưng lại một lúc mẹ Trinh đe nẹt:

    • Nhưng chúng mày đừng nghĩ là lên đấy để ăn và chơi, hàng ngày còn phải ra cửa hàng ăn mà phụ giúp bán hàng và bưng bê. Đừng nghĩ là tao nuôi không chúng mày, ai cũng phải làm hết.

    Trinh im lặng không hỏi gì thêm nữa, cái đầu óc hẵng còn non nớt của Trinh bắt đầu tính tóan. “Mình không thể ở lại đây chờ lấy chồng được! Mình còn phải học, Ngọc cũng thế! Đời nào các bà cô ông chú chịu nuôi không công hai đứa chờ đến ngày 2 chị em học hành nên người. Họ chỉ chực tống mình và em ra khỏi cai nhà này càng sớm càng tốt. Mình sẽ không bao giờ phải nhìn thấy biển nữa, mình sẽ được học tốt hơn, mình sẽ vào đại học”. Nhìn lên bàn thờ bố Trinh cắn răng dưa ra quyết định của mình:

    •     Vậy thì chúng con theo mẹ! Chỉ cần mẹ vẫn đảm bảo cho chúng con học tập đầy đủ việc gì chúng con sẽ nghe theo mẹ
      

    Mẹ Trinh hơi ngỡ ngàng trước quyết định đấy, bà không nghĩ là 2 đứa lại chịu theo bà, đời nào chúng nó chịu tiếng là bỏ bố theo người mẹ như thế. Nhưng giây phút ngỡ ngàng trên gương mặt đẹp mặn mà của đàn bà hồi xuân cũng qua đi. Mẹ Trinh đằng hắng 1 tiếng để lấy lại giọng:

    •     Được! Nếu chúng mày đã quyết định thế thì giỗ đầu bố mày xong cả nhà dọn đi! Trả lại mấy bức tường để các chú các cô chúng mày đục ra chia nhau.
      

    Cái giọng mỉa mai của mẹ làm Trinh chua chát, người ta vẫn có câu “sểnh cha còn chú” vậy mà 2 chị em bây giờ phải đi tìm sự sống nơi khác để những gì còn sót lại của bố cho những người em ruột bố xâu xé. Trinh hận, hận lắm nhưng biết làm sao khi Trinh còn chưa lo nổi cho cái thân mình ăn học huống chi còn cho đứa e gái duy nhất của mình.

    Giỗ đầu bố! Khách đến lưa thưa, chẳng phải vì bố sống không biết trước sau trên dưới, mà vì họ sợ những anh chị em của bố, sợ khi từng người bóng gió nhắc khéo rằng trước bố cho vay cái này, giúp cái kia, giờ sao chưa thấy đánh tiếng trả. Những ai không nợ nần gì bố thì cũng ái ngại bởi cái cảnh cả nhà xúm vào xâu xé bắt nạt ba mẹ con Trinh và họ biết những đồng tiền phúng cũng chẳng bao giờ đến tay được 2 đứa mà sẽ lại vào túi những kẻ hằm hè cắn xé nhau để tranh dành nó.

    Không khí ảm đạm thưa thớt chẳng ảnh hường gì đến cái mâm trên của các bậc chú bác trong họ đang ngồi dưới bàn thờ bố mà hăng say cười nói đánh chén. Tiếng cụng li, tiếng nhai xương rau ráu, tiếng bàn tán rôm rả làm Trinh không dám nghĩ đây là giỗ bố chỉ biết câm lặng dưới bếp nuốt nước mắt vào trong chờ đợi những câu gọi gần như ra lệnh để bưng bê dọn dẹp. Dường như cái tin Trinh và Ngọc sẽ theo mẹ đã khiến buổi giỗ thành bữa tiệc mừng thì đúng hơn, những người khách cũng ái ngại mà xin phép ra về trước sau khi ăn uống qua loa. Hai chị em Trinh dọn dẹp mấy mâm tít phía ngòai sân mà vẫn nghe rõ mồn một từng câu:

    •     Cái phần vốn anh cả đóng vào thuyền thì tính thế nào nhỉ? Hay hai đứa mày lấn phần đấy cho chồng xuống tàu đi biển cùng mà chia chác. Chỉ cần đưa anh 1/3 số vốn góp bằng tiền mặt là được
      

    2 bà cô ruột Trinh nhao nhao lên:

    • Anh khôn vừa thôi! Nhà anh đã lấy rồi giờ lại còn đòi lấy 1/3 phần vốn nữa là sao! Mình ăn biết ăn cơm để bọn này húp cháo ah.

    Bữa tiệc đang dần tàn tự dưng lại huyên náo bởi chủ đề ngừoi ngoài nhìn vào mà xót xa, họ lại tranh lại cãi khi chị em Trinh, con người anh cả của họ đang cặm cụi lau dọn ngòai sân. Mãi rồi thì mọi người cũng tạm hài lòng bởi phần xâu xé được từ những gì còn lại của người anh cả, lúc đấy họ mới để y đến 2 đứa cháu ruột của mình đang cắm mặt dọn dẹp ngòai sân:

    •     Đúng là con nhà tông có khác! Thấy chỗ nào có thịt là bỏ đi ngay chả phải ở lại ăn cá muối làm gì.
      
    •     Chả biết có nhớ đến sức bố nó cày ngòai biển nuôi chúng nó không mà giờ phủi áo bỏ đi như con mẹ nó.
      
    •     Học cho lắm vào mà không biết nhận thức thì học làm cái gì! Cứ như con mình ít học lại hay chỉ biết bám bố bám mẹ chứ không vong ân bội nghĩa.
      

    ……………………………………………….

    Nhiều lắm những câu cay nghiệt nhằm vào Trinh và Ngọc, bờ vai run lên rồi khóc nấc thành tiếng mà Trinh vẫn lặng lẽ thu bát dọn mâm. Mặc kệ cho từng giọt nước mặn chát lăn dài trên gò má xương xẩu Trinh tự biết mình chẳng nên đôi co với những kẻ không đáng làm cô làm chú mình như thế. Nhưng Trinh quên mất Ngọc, đứa con gái vốn chẳng biết sợ thằng con trai nào trong cái xóm chài này vứt ngay bó đũa trên tay rồi lao vào nhà gào lên:

    •     Các cô các chú tốt đẹp lắm đấy! Đẩy bọn cháu đi được rồi, chia xong nhà rồi chưa mừng ah sao còn phải rỉa rói nữa, ở đây thì bọn cháu cũng ra ôm bờ kè mà ngủ chứ chẳng được nằm nhà khi làm gì có cái gì bố cháu để lại cho bọn cháu. Các người không đáng làm cô làm chú tôi.
      

    Đám người trong nhà ngỡ ngàng im lặng vài giây rồi cũng sấn sổ mà lao vào Ngọc với đủ các giọng điệu đe dọa và thóa mạ khiến Trinh phải lao vào chắn trước em:

    •     Các cô chú thông cảm Ngọc còn nhỏ dại, có gì cháu sẽ bảo ban lại em nó
      

    Quay sang em cao giọng quát:

    •     Ngọc! Không được hỗn! Chị đánh cho đấy
      

    Mặc cho Ngọc cự nự muốn đôi co tiếp Trinh lôi xềnh xệch em ra ngòai cổng:

    •     Em đi chơi đi! Để đấy chị làm nốt cho, kệ họ đừng quan tâm!
      

    Rồi trinh quay vào mặc cho Ngọc vẫn dậm chân giọng đầy uất hận:

    •     Nhưng.. Nhưng.. Bọn họ… 
      

    Cùng mẹ và em thu dọn đám đồ đạc cá nhân ít ỏi của mình để chuẩn bị đi, tất cả chẳng có gì nhiều ngoài sách vở và vài bộ quần áo, cái gì trong nhà cũng đã được các cô chú đánh dấu lấy phần từ trước. Bộ salong mẹ mua, chiếc tivi màu, cái tủ bích phê, đồng hồ treo tường, giường và thậm chí cả cái bàn học mọt sắp hỏng cũng đã có chủ. Mẹ kéo Trinh và Ngọc ra bàn thờ bố và chích chòe, thắp mấy nén nhang rồi rầm rì khấn vái. Trinh không nghe rõ mẹ khấn gì, chỉ nhìn bố thầm hứa “Con sẽ học thật tốt! Sẽ thành người có ích cho xã hội! Con sẽ về thăm bố thường xuyên! Bố nhớ phù hộ cho chúng con bố nhé”

    Ngôi nhà 3 tầng khang trang nằm sát mặt đường quốc lộ làm Trinh và Ngọc ngập ngừng không dám bước vào. Tầng một là nhà hàng ăn uống khá rộng, khách khứa ra vào tấp nập, có vài người khách quen nhận ra mẹ cất giọng thân mật chào hỏi “Ah Bà chủ! Lâu lắm mới gặp”, “Hôm nay có món gì hay không em?”… Mẹ cũng đon đả trả lời rất vui vẻ, dường như mẹ đã quá quen với từng người khách, từng công việc ở đây. Một người đàn ông cao lớn đầu cắt cua khá dữ dằn, gương mặt hơi rỗ bước nhanh ra chỗ 3 mẹ con đang đứng:

    •     Em mới lên ah! Có đưa hai đứa lên không
      

    Mẹ nở nụ cười tưoi roi rói nhìn người đàn ông vừa bước ra rất âu yếm:

    •     Vâng em vừa lên! Đây là Trinh và Ngọc
      

    Rồi quay sang 2 chị em nghiêm giọng:

    •     Đây là chú Tuấn mẹ đã nói, 2 đứa chào chú đi
      

    Lí nhí cất tiếng chào Trinh và Ngọc cũng chả dám nói gì hơn vì vừa sợ vừa lạ lẫm bởi cái không khí đông đúc như này.

    Chú Tuấn tỏ ra khá niểm nở tiến đến xoa đầu hai chị em thân mật:

    •     Rồi hai đứa lên phòng đi chú chuẩn bị phòng riêng rồi, cứ coi như đây là nhà, học hành được đến đâu cứ học, thi thoảng chạy xuống phụ giúp chú là được rồi. Nhà chỉ có mình chú nhiều khi cũng buồn lắm.
      

    Thái độ của chú Tuấn làm Trinh và Ngọc bớt đi sự ngượng ngùng riu ríu theo chú lên phòng dành riêng cho 2 chị em. Căn phòng đẹp ngòai sức tưởng tượng của Trinh, rộng phải đến 40m2, tường quét ve xanh toát lên cảm giác mát mẻ, bộ bàn học mica còn đẹp hơn cả bàn giáo viên trên trường kê gọn gẽ trong góc, chiếc giường ngủ rộng rãi còn mới tinh nằm sát ngay bên cái tủ quần áo cũng đẹp chả kém… Tất cả cứ làm Trinh mắt tròn mắt dẹt nhìn vào. Chú Tuấn phải lên tiếng mới khiến Trinh trở về với hiện tại:

    •     Phòng chú kê tạm cho hai chị em nên chắc còn thiếu nhiều thứ! Thiếu gì cứ bảo chú, chú mua dần cho đừng ngại!
      

    Câu nói làm Trinh phải vội vã xua tay:

    •     Dạ thế này tốt quá rồi chú ạ! Bọn cháu chẳng cần gì hơn nữa đâu!
      

    Sau đó chú dẫn Trinh qua phòng tắm, sân phơi quần áo, phòng ăn, phòng khách, chỗ nào cũng khiến Trinh và Ngọc đờ đẫn bởi sự sang trọng, hiện đại. Chẳng có cái gì trong nhà chú là Trinh không lóng ngóng khi đụng vào cả

    Chú Tuấn rất chiều 2 chị em Trinh nên chẳng bao lâu Trinh và Ngọc cũng tỏ ra quy chú mặc dù trong lòng Trinh chẳng ai có thể thay thế bố, mỗi khi nhìn mẹ vui vẻ âu yếm bên chú Trinh lại quặn lòng nhớ bố vào phòng tắm để nước mắt trào ra trên chiếc bồn rửa mặt sang trọng. Công việc của chị em Trinh hàng ngày khá nhàn hạ, hàng ngày chỉ xuống bưng bê vào giờ ăn sáng, ăn trưa và ăn tối, nhiều hôm cũng chẳng phải bưng bê gì nhiều vì dù có thêm chị em Trinh chú Tuấn vẫn thuê người làm thêm.

    Về vấn đề học hành chị em Trinh được chú Tuấn rất ủng hộ, sách vở mua không thiếu dù là những cuốn ngoài chương trình hay nâng cao. Trinh có nhiều thời gian học tập nên lực học rất khá, nhờ được tiếp xúc nhiều người Trinh cũng trở nên họat bát hơn tham gia được rất nhiều họat động đòan đội trong trường, Trinh còn được bầu làm bí thư của lớp nhờ sự năng nổ của mình. Ngoài ra Trinh còn là thành viên của đội tuyển học sinh giỏi của trường.

    Ăn uống đầy đủ, cả ngày trong nhà, đi học gần trường khiến Trinh như lột xác ở cái tuổi dậy thì. Làn da đen đúa bởi nắng và sóng biển ngày nào đã được thay bởi màu trắng hồng hào. Mái tóc dài đen nhánh thả dọc theo cái lưng phẳng phiu kéo dài đến tận hông đã chiếm chỗ của cái mái tóc xơ xác năm nào. Thừa hường cái dáng cao ráo của bố giờ ăn uống đầy đủ khiến cơ thể Trinh nảy nở đẹp đến kỳ lạ. Bộ ngực căng phồng nhựa sống lúc nào cũng phập phồng thổn thức bên dưới lớp áo Trinh mặc. Đôi chân thẳng tắp trắng mịn màng. Khuôn mặt thanh tú trắng trẻo, đôi mắt buồn ươn ướt nằm ngay trên gò má cao lúc nào cũng chực ửng hồng bởi nắng, mệt hay đơn giản là tập trung học cao độ . Trinh đẹp một cách lạ thường, ngay cả Trinh cũng không hề nhận biết được vẻ đẹp của mình đến như nào. Chỉ biết khách hàng đến quán ngày một đông mong được chiêm ngưỡng cái dáng thướt tha của Trinh, những dôi mắt hau háu thèm khát luôn nhìn vào bộ ngực căng phồng nhún nhảy theo từng bước Trinh chạy ngang dọc bê đồ, cái đuôi tóc dài ngúng nguẩy trên 2 cái mông nảy nở khiến ai cũng có thể dừng ăn mà nhỏ dãi ngó theo.

    Những cây si và cái đuôi mọc ngày một nhiều hơn đằng sau cái đuôi tóc mượt mà của cô nữ sinh lớp 11 nhưng Trinh không màng đến, Trinh chỉ muốn học, học thật giỏi để vào đại học, để mang bảng điểm ra khoe bố bên cạnh những que diêm dù bây giờ bật lửa lúc nào cũng sẵn. Chẳng có người con trai nào làm Trinh thấy tin tưởng như bố, quy như chích chòe cả thế nên trái tim Trinh vẫn đóng chặt cửa trước những cây si, khuôn mặt đẹp không tì vết chỉ biết nở nụ cười làm người ta mê đắm từ chối khéo những câu ong bướm sỗ sàng hay những lời tỏ tình lãng mạn. Trinh cứ thế, cứ học, cứ lớn và vẻ đẹp ngày một rực rỡ hơn, nó đánh thức bản năng của bất kỳ thằng đàn ông con trai nào đứng trước Trinh và vô tình nó cũng đánh thức một người mà ngay cả Trinh cũng không ngờ đến….

    Chương 11

    Cân số hải sản tanh nồng của cô bán hàng một lần nữa để ghi sổ, Trinh cố gắng ghi tăng thêm 1KG và đánh giá chất lượng hàng tốt hơn mức bình thường một chút để có giá cao hơn. Trinh thương những người mang hàng giao cho nhà lắm, luôn bị mẹ chèn ép quá đáng, đánh tụt cân, chê hàng tươi và dập nát để ép giá. Bởi vì mẹ Trinh quá hiểu cái nghề cá như thế nào, nếu không bán được cho nhà Trinh, mang sang các cửa hàng khác họ chỉ chọn hàng ngon còn vứt lại phần ươn đơn giản là họ không đông khách để lấy tất như nhà Trinh, còn ôm ra chợ thì phải ngồi giữa chợ cả ngày bạc mặt khản cổ mời chào mà chưa chắc đã bán được hết có khi còn phải ôm về nhà ăn thay cơm. Cô bán hàng gương mặt già nua đen đúa, cánh tay khẳng khiu run run cầm tờ giấy Trinh ghi để ra ngòai nhận tiền trong ánh mắt đầy cảm kích. Những lời nói cảm ơn còn đang mấp máy sau bờ môi khô cằn nứt nẻ thì mẹ Trinh bước vào. Bà giật lấy tờ giấy đọc kỹ rồi nhìn vào chậu tôm cá dưới nền nhà giọng hoạnh họe:

    •     Sao hàng thế này mà mày đánh giá hàng loại 2 hả Trinh, mày có mắt nhìn không đấy?
      

    Bới tay vào đống tôm cá bà the thé cái giọng:

    •     Toàn dập nát thế này mà loại 2 ah, đổ cho lợn chưa chắc nó ăn ấy chứ, cái này được loại 3 là tốt lắm rồi. Mà sao còn nhiều nước thế này Trinh! Mày làm cho nhà này hay mày đi làm thuê thế vào lấy cái rổ ra đây! Đổ vào vẩy hết nước đi rồi cân lại cho tao xem nào! Toàn cái lũ ăn hại chả được việc gì!
      

    Cô giao hàng đưa đôi mắt như van lơn nhìn mẹ Trinh:

    •     Chị ah! Hàng này sao loại 3 được chị cũng từng làm nghề chị biết mà, chỉ có một ít bị dập do vận chuyển từ xa về, mùa này sóng lớn tránh làm sao được cá nó bị dập trong khoang 1 ít. Chị nhìn lại giúp em với! nhà em đợt này cần tiền quá thằng con trai mới bị gẫy chân.
      

    Mẹ Trinh chẳng buồn nhìn lại lấy một cái lạnh giọng:

    •     Nhà này cũng chạy ăn từng bữa chẳng phải đi làm từ thiện, hợp tình thì mua không thì mang đi chỗ khác. Mà báo trước đã mang đi thì đừng bao giờ mang lại cái nhà này nhé! Đây không thiếu gì chỗ mua đâu.
      

    Trinh nhìn người đàn bà giao hàng cúi đầu bên chậu hải sản tanh ngòm trả lời “vâng” run run dưới cái nhìn đầy thỏa mãn và hả hê của mẹ mà uất ức. Không chịu nổi Trinh cao giọng bênh vực:

    •     Mẹ vừa phải thôi! Người ta khó khăn mới nhờ đến mẹ! Nhà mình bán hàng tốt nhập cao cho người ta một tí có sao đâu! Trước mẹ cũng phải chạy chợ từng ngày mẹ hiểu mà!
      

    Trợn tròn mắt một lúc rồi mẹ Trinh gào lên:

    •     Mày bị điên hả con! Học nhiều quá lú lẫn rồi ah? Tiền ăn học của mày lấy từ đâu ra biết không, mày có giỏi thì cút đi theo nó mà sống được không?
      

    Tiếng ồn ào vọng ra ngòai khiến dượng Trinh chạy vào:

    •     Sao? Có chuyện gì mà ồn ào thế?
      

    Mẹ đưa mắt nhìn Trinh giọng rít lên:

    •     Cái con nhiều chữ kia nó đang bắt tôi phải trả thêm tiền mồ hôi xương máu cho người ngòai kia kìa, anh cứ bênh cho nó học nhiều bây giờ thì hậu quả đấy.
      

    Dượng nhìn Trinh và mẹ rồi giọng cười nói làm không khí căng thẳng giãn ra:

    •     Ôi giời tưởng có chuyện gì mà mẹ con cãi nhau, bà ra tính tiền cho khách đi để đấy tôi lo, hôm nay mồng 1 mà cãi cọ nhau mất vui.
      

    Không chờ mẹ phản ứng thêm dượng đẩy mẹ ra ngòai hàng rồi đóng cửa lại đưa đôi mắt trìu mền nhìn Trinh:

    •     Con lên nhà học đi để đấy dượng lo cho!
      

    Quay sang bà hàng cá giọng dượng nhỏ nhẹ:

    •     Tiền cứ theo phiếu cũ Trinh nó ghi tôi trả cho chị, đây chị cầm lấy
      

    Người phụ nữ lập cập cầm vội những đồng bạc từ bàn tay dượng lí nhí cám ơn trong đôi mắt biết ơn nhìn vào Trinh rồi đi ra. Trinh thấy nhẹ nhõm cả người và thấy cảm kích dượng vô cùng. Hơn một năm nay lúc nào dượng cũng luôn bênh Trinh như vậy, không những thế còn thuê nhiều người hơn để Trinh chẳng phải làm việc nhiều thi thoảng lén mẹ dúi tiền cho Trinh để “mua sắm lặt vặt và chơi bạn bè” như dượng nói

    Tiến đến sát Trinh, dượng đưa bàn tay vuốt nhẹ gò má trắng trẻo:

    •     Thôi lên nhà tắm rửa rồi học bài đi, việc dưới này có người làm với dượng lo rồi
      

    Bàn tay dượng vuốt má trượt xuống cổ và vai làm Trinh hơi gai người, vội vàng lách mình khỏi Trinh nhỏ nhẹ “vâng” rồi tung tăng lên gác. Không ngoái nhìn lại nhưng Trinh vẫn có cảm giác nóng bừng sau gáy như có ai đang nhìn xóay vào cơ thể mình.

    Cài chặt cửa phòng tắm Trinh để dòng nước mát lạnh từ chiếc vòi hoa sen mơn trớn trên cơ thể mình. Từng tia nước mát xa nhè nhẹ lên cơ thể nõn nà khiến Trinh cảm thấy vô cùng thư thái.. Đang thả mình theo cảm giác đê mê thì tiếng mẹ réo rắt dưới nhà khiến Trinh bừng tỉnh:

    •     Con Trinh đâu rồi! Xuống đây giúp một tay nào! Nghỉ hè rồi còn chết dí trên phòng làm cái gì! Nhanh lên!
      

    Khẩn trương lau người mặc quần áo, Trinh bám vào cái lan can gỗ chạy dọc theo từng bậc cầu thang lát đá hoa xuống nhà:

    •     Mẹ bảo gì ạ? Con vừa tắm xong
      

    Mẹ Trinh dúi vội vào tay Trinh xấp tiền:

    •     Sang nhà bác Nghị thanh tóan tiền mấy két bia với lại bảo bác chuyển thêm cho 10 két nữa! Nhớ đếm đủ đấy!
      

    Cầm xấp tiền Trinh lách cửa ngách tránh khỏi ánh mắt như muốn đốt cháy quần áo và những câu trêu đùa sàm sỡ của đám thực khác để đi bộ sang cái đại lí bia rượu bánh kẹo nằm bên kia đường. Đứng dưới gốc bàng râm mát trong ánh nắng gay gắt trưa hè Trinh cất giọng gọi vượt qua đám bánh kẹo lổn nhổn xếp trước cửa hàng:

    •     Bác Nghị ơi!
      

    Không có tiếng trả lời khiến Trinh phải gọi to thêm vài lần nữa mới thấy bóng người đi ra. Một anh chàng mặc chiếc quần bò và áo phông đi ra cất giọng lạ lẫm hỏi:

    •     Em mua gì! Bác Nghị đi vắng rồi lát mới về
      

    Trinh định thần nhìn lại người vừa đáp lời mình, một anh chàng có dáng vẻ thư sinh, gương mặt sáng sủa thông minh, làn da trắng trẻo nụ cười có vẻ hơi gượng gạo nhưng cũng đủ để khoe ra hàm răng trắng tinh nằm phía trong đôi môi đỏ hồng như con gái. Trinh chưa gặp anh chàng này bao giờ dù sang đây lấy hàng không biết bao lần, chắc chắn không phải dân vùng này bởi cái nước da và dáng vẻ thư sinh không chút cháy nắng cơ bắp như dân vùng biển. Hơi rụt rè Trinh lên tiếng:

    •     Dạ em ở hàng ăn Thái Tuấn bên kia đường sang thanh tóan tiền hàng đợt trước và lấy thêm ạ
      

    Anh chàng ra vẻ khổ sở gãi đầu gãi tai ấp úng:

    •     Nh..ưng bác anh chưa về! mà anh chẳng biết em là ai cả và giá bán thế nào, hay em chờ một lúc bác anh về được không?
      

    Ngập ngừng 1 lát rồi Trinh cũng đồng ‎y:

    •     Vâng thế cũng được vậy e đợi bác một lúc ạ! 
      

    Anh chàng thư sinh cao ráo trắng trẻo đẹp trai mời Trinh vào nhà ngồi đợi, sau một vài câu xã giao bỡ ngỡ Trinh cũng biết anh chàng đó tên Phong, vừa học hết năm 1 đại học trên HN, hè năm nay về thăm bác tiện thể nghỉ mát luôn. Lần đầu được gặp một sinh viên đại học, Trinh tỏ ra vô cùng háo hức, đôi má ửng hồng đầy phấn khích hỏi Phong liên tục về thủ đô, về cuộc sống của một sinh viên về những khó khăn gặp phải. Phong cũng không hề dấu diếm kể cho Trinh nghe mọi thứ vui buồn của sinh viên năm 1, cái giọng điềm đạm từ tốn thi thoảng pha trò làm Trinh cứ rúc rich cười mà không để y đến ánh mắt Phong cũng dần nhìn Trinh say đắm. Hai người mải miết trò truyện mãi đến khi bác Nghị về mới giật mình dứt ra. Thanh tóan tiền hàng cũ và đưa bác số hàng mới mẹ cần lấy chiều nay Trinh chào bác và Phong ra về. Nụ cười kèm câu chào nhỏ nhẹ của Phong làm Trinh thấy vui vui và quên hết việc bị mẹ mắng sáng ngày.

    Từ buổi đó vào những lúc chiều muộn vắng khách, Trinh thường bắt gặp Phong ngồi một mình ở chiếc bàn kê tít ngòai vỉa hẻ của cửa hàng. Đôi mắt thông minh đằng sau cặp kính trắng luôn sáng ngời mỗi khi thấy bóng dáng yêu kiều thướt tha của Trinh đi ra, sau vài lần chỉ biết đỏ bừng đôi gò má lí nhí chào Phong rồi vào nhà, dần dà Trinh cũng mạnh dạn ngồi lại nói chuyện với Phong. Hai người trở nên thân mật hơn từ lúc nào ko rõ chỉ biết rằng đôi mắt buồn ươn uớt sau hàng mi cong vút của Trinh luôn ngóng chờ bóng dáng Phong ở góc bàn ấy, mỗi khi không thấy cái bóng dáng ấy Trinh lại thẫn thờ cả chiều và tối về ngồi trong phòng thẫn thờ bên đống sách vở học chẳng vào được vì tâm hồn còn để đâu đó ngòai kia.

    Nhưng rồi những buổi thân mật cười đùa trước hiên nhà Trinh không còn được thoải mái như xưa nữa, dượng Trinh luôn tìm cách sai Trinh đi đâu đó hoặc bắt lên nhà học, ánh mắt luôn khó chịu khi Phong bước vào quán khiến Phong cũng ái ngại còn Trinh thì ấm ức bởi thái độ kỳ lạ của dượng. Có thắc mắc thì dượng cũng chỉ qua loa giải thích “nó không phải người vùng này cần đề phòng hơn con ạ! Với lại sang năm lên lớp 12 rồi con tập trung mà học”. Dượng Trinh có thể cấm cản trước mặt chứ làm sao ngăn được 2 con tim rung động lén lút gặp nhau. Hai người thường hẹn nhau ở đầu con dốc cách nhà 1 đoạn vào những buổi chiều tàn để đi dạo bên nhau. Cái kiểu gặp gỡ dấu diếm như này làm cho Trinh vừa cảm thấy hồi hộp vừa phấn khích, mặc dù chỉ là đi dạo bên nhau chuyện trò về bạn bè, gia đình, triết lí cuộc sống hay đôi khi Phong cất tiếng hát những bài hát tiếng anh ấm áp. Nhiều lúc Trinh cảm thấy tim mình như ngừng đập khi ánh mắt của Phong xóay vào đôi mắt buồn của Trinh cùng giai điệu ngọt ngào của bài Hello “Hello! Is this me you’re loking for! I can see it in your eyes…”.

    Tháng hè của Phong nhanh chóng kết thúc, chàng thư sinh Hải Phòng đã đến lúc phải từ biệt Trinh để lên đường về Hà Nội. Một ngày trước khi đi Phong muốn Trinh dẫn mình đi thăm biển, dù anh biết Trinh không hề muốn ra đó bởi những nỗi đau anh đã được Trinh chia sẻ. Nhưng Phong vẫn nhất định muốn ra làm thái độ cương quyết từ chối của Trinh phải mềm lòng trước anh. Hai bóng người im lặng giữ một khoảng cách nhất định đi dạo trên bờ cát trong nắng chiều đang dần tàn phía chân trời. Từng cơn sóng biển vẫn nhè nhẹ vỗ vào hai đôi chân trần đang in dấu chân trên cát. Mỗi đợt sóng đến Trinh lại thấy mình run rẩy sợ hãi, bước đi của Trinh hướng dần về phía bờ kè chắn sóng để không phải chạm vào nước biển mặn chát. Phong như hiểu được tâm trạng bèn kéo Trinh ngồi lền bờ kè đá, nhìn vào đôi mắt long lanh của Trinh anh thấy một nỗi buồn vô hạn trong đấy nó còn sâu thẳm hơn biển cả ngòai kia khiến lòng anh chơi vơi. Cất giọng xóa tan bầu không khí u buồn:

    •     Em biết sóng biển từ đâu mà có không?
      

    Im lặng hồi lâu Trinh khe khẽ đáp lời:

    •     Từ gió anh ạ!
      
    •     Vậy những cơn sóng lớn chôn vùi thuyền bè có từ đâu?
      

    Trinh cắn môi đáp lời:

    •     Từ những cơn bão ạ
      

    Phong vẫn đều đều cái giọng:

    •     Thế còn những hố cát kia là do ai tạo ra?
      

    Trinh ngỡ ngàng quay sang nhìn Phong, ánh mắt buồn bã đã có phần chuyển sang phẫn nộ, nhưng Phong không màng đến anh tự đáp lời mình:

    •     Là do con người tạo ra em ạ! Ngay cả những vết hà xé ngang dọc bàn chân người cũng không phải của biển.  Sóng là do gió, biển động là do bão, biển chỉ có mang lại sự ấm no hạnh phúc bằng những của ngon vật lạ trong lòng nó. Thế nên em đừng giận biển nữa, đừng  oán trách nữa.
      

    Rồi mặc Trinh ngồi trên bờ kè tóc xõa bay dài trong gió Phong nhảy xuống bờ cát cầm một chiếc que. Anh vạch chi chit những đường ngang dọc lên bờ cát rồi hướng lên bờ kè nói tiếp:

    •     Em nhìn xem, nếu a rạch lên bờ cát những đường ngang dọc này thì biển cũng dịu dàng tìm đến hàn gắn lại cho nó như chưa từng bị rạch, em là người con của biển, hãy bao dung như biển em nhé! Hãy thứ tha cho những ngọn gió vô tình, hãy như biển để xoa dịu những vết thương lòng của chính em và người thân nữa.            
      

    Những câu nói đầy tình cảm và chân thành của Phong làm Trinh xúc động, như cảm thấy mình được cởi bỏ niềm óan hận từ bấy lâu, nụ cười Trinh nở dần như đóa hoa lan rừng trên gương mặt thanh tú, đôi mắt nhòe lệ nhìn Phong đang nô đùa với biển. Không chờ hơn nữa, Trinh thả thân hình thon thả của mình xuống bờ cát, Trinh chạy, cười, té nước vào Phong, Trinh đã trở về với cô bé ngày xưa, vô tư, không hận thù, không oán trách. Tiếng cười trong sáng liên tục hòa với sóng biển rì rào tạo nên khúc hòa tấu cùa tình yêu quê hương, tình yêu đôi lứa chớm nở và Trinh đã biết đến tình yêu đầu đời khi người con trai ấy ôm Trinh vào lòng đặt lên má Trinh một nụ hôn khi dòng nước mắt vẫn còn vương trên khuôn mặt…..

    Chương 12

    Sau buổi chiều hôm ấy Phong đã đi về HN mang theo lời hẹn ước của Trinh “Em sẽ đỗ đại học để đến với anh! Anh chờ em nhé”. Trinh ở lại với phố phường quen thuộc mà thấy trong lòng nỗi nhớ phong cồn cào, đi đâu Trinh cũng tưởng tượng ra được bên canh Phong cười nói và Trinh dồn nỗi nhớ ấy vào những dòng thư tay gửi đi liên tục. Trinh chỉ mong cho mùa hè mau hết để Trinh lao vào học, rồi sẽ thi đại học và được bên Phong cả ngày. Những cơn mộng mị của Trinh luôn có hình bóng Phong trong đấy, anh cầm tay dẫn Trinh đi khắp các con phố HN trong tiếng cười hạnh phúc của cả hai.

    Thấm thoát mấy tháng hè cũng trôi đi, Trinh lại cắp sách đến trường với quyết tâm học còn cao hơn cả năm trước khi bây giờ còn có thêm tình yêu chấp cánh cho ước mơ. Năm cuối cấp bài vở nhiều cộng thêm việc ôn luyện kiến thức ngoài chương trình chưa kể còn phải tham gia đội tuyển học sinh giỏi khiến Trinh bận túi bụi không có thời gian phụ giúp mẹ và dượng nữa. Nhưng dượng Trinh hòan toàn ủng hộ đôi khi còn quát cả mẹ để Trinh không phải làm việc vặt trong nhà tòan tâm tòan y học hành khiến Trinh vô cùng biết ơn dượng. Tuy nhiên Trinh cũng có cảm giác đôi mắt dượng nhìn Trinh ngày một khác, nó không còn ấm áp quan tâm như ngày Trinh mới đến mà có cái gì đấy thèm khát như những đôi mắt của những kẻ sàm sỡ Trinh vẫn hay gặp. Tự cho là mình hay tưởng tượng vớ vẩn nên rồi Trinh cũng gạt bỏ đi những suy nghĩ không hay về dượng mình để tập trung học.

    Vào một buổi tối muộn, khi trời đã về khuya, Trinh vẫn miệt mài bên chiếc đèn bàn nơi góc phòng kệ cho Ngọc đã cuộn tròn mình trong chiếc vỏ chăn ngủ ngon lành. Tiết trời mùa thu mát mẻ làm cho đôi mắt Trinh cả ngày chưa ngủ cứ chực sụp xuống, cố gắng giải xong bài toán thì Trinh cũng không chịu được nữa mà thiếp luôn đi trên chiếc bàn học của mình. Trong cơn mộng mị của mình Trinh mơ mình chạy tung tăng như chú chim sẻ non ra khỏi lớp hướng về phía cổng trường đại học nơi Phong đang mỉm cười dang tay đón Trinh. Anh ôm Trinh vào lòng vuốt ve mái tóc mượt mà đen nhánh, rồi thơm lên đôi má bầu bĩnh của Trinh trong khi tay còn lại xiết chặt chiếc eo tròn lẳn để cả bộ ngực nảy nở của Trinh áp vào ngực anh hòa chung nhịp đập con tim. Bất ngờ anh đưa tay luồn cổ áo lách chiếc áo lót trắng hồng của Trinh mân mê lên đôi gò bồng đào xinh xắn làm Trinh hốt hoảng. Trinh cố cựa ra khỏi tay anh nhưng anh không cho thoát, bàn tay anh tham lam mân mê vày vò bộ ngực thiếu nữ mặc kệ tiếng phản đối của Trinh. . Trinh hoảng sợ cứ ú ớ không lên lời, cơ thể cứ cứng đờ lại, rồi như không chịu đựơc Trinh dãy mạnh người choàng tỉnh giấc. Đôi mắt chưa kịp mở Trinh đã cảm thấy cái gì đó vừa vội vã chạy khỏi chiếc quần chun như một tia chớp, vẫn còn gục trên bàn nên bầu ngực no tròn của Trinh nằm trong chiếc áo con xộc xệch đập ngay vào đôi mắt vừa mở.

    Vừa ngóc đầu lên Trinh đã giật mình bởi tiếng dượng với cái giọng khàn khàn khác hẳn ngày thường:

    •     Con thức khuya vừa thôi! Dượng mang nước cam cho con này
      

    Tỉnh hẳn ngủ Trinh đưa dưa tay lên kéo vội lại cái cổ áo xộc xệch ngỡ ngàng hỏi:

    •     Sao dượng chưa ngủ còn sang đây làm gì ạ?
      

    Câu trả lời ậm ừ có phần lấp liếm làm Trinh hơi nghi ngờ:

    •     À.. ừ thì dượng vừa đi wc thấy phòng con vẫn để đèn tưởng quên tắt, bước vào lại thấy con ngủ quên trên bàn nên dượng xuống pha nước mang lên cho con
      

    Câu nói vừa dứt dượng đưa đôi tay nung núc thịt lên vuốt vào mái tóc mượt mà khiến Trinh gai người:

    •     Thôi con học tiếp đi! Dượng về phòng ngủ tiếp đây
      

    Và bước vội vã ra khỏi phòng Trinh

    Ngồi lại một mình đưa đôi mắt vào cốc nước cam để trên bàn Trinh cảm thấy có gì đó ngờ ngợ, cúi xuống nhìn vào chiếc quần thun đang mặc Trinh thấy mép quần lót trắng lộ hẳn ra phía bên ngoài, đưa vội tay xuống chỉnh lại quần Trinh thầm nghĩ “Rõ ràng lúc nãy có cảm giác như ai đó sờ soạng cơ thể mình! Chẳng lẽ là dượng, nhưng mình cũng mơ là bị anh sàm sỡ mà?” mông lung giữa hai dòng suy nghĩ Trinh cũng thấy đau đầu nên thôi không ngồi võ đóan nữa. Với tay tắt chiếc đèn bàn để căn phòng chìm trong bóng tối, Trinh lò dò về giường vén màn chui vào nằm cạnh Ngọc để cái cơ thể mệt mỏi chìm vào giấc ngủ.

    Sau hôm đấy Trinh chỉ hơi nghi ngờ dượng nhưng rồi dượng vẫn tỏ ra bình thường nên Trinh chẳng để ‎y’ gì đến nữa lại vui vẻ và thân mật như mọi lần. Cho đến một hôm vào lúc nửa đêm khi Trinh vừa mới gục mặt xuống bàn cho bớt mỏi cổ và nhắm đôi mắt lại thư dãn một lúc thì đột ngột cánh cửa phòng két nhẹ một tiếng rồi có ai đó bước vào. Hé đôi mắt nhìn xuống sàn thấy đôi dép nam bước từng bước nhẹ nhàng trên cái nền gạch hoa làm Trinh chắc chắn đấy là dượng. Cái thái độ rón rén của dượng làm mối nghi ngờ bấy lâu nay tưởng đã nằm im lại bùng lên trong tâm trí của Trinh. Vẫn ra vẻ đang ngủ, Trinh để mặc dượng đến gần, tiếng cạch khô khan đập vào tai khi dượng để cốc nước lên bàn kèm hơi thở gấp gáp của dượng làm Trinh sợ hãi, phải cố gắng lắm mới không run người lên dù gai ốc đã nổi đầy. Dượng đứng bên một lúc rồi vuốt nhẹ lên mái tóc dài óng ả của Trinh sau đó hơi lay nhẹ vào bờ vai thon thả như để thăm dò. Thấy Trinh không có phản ứng gì, đôi bàn tay dượng bắt đầu luồn vào chiếc cổ trắng ngần của Trinh rồi bò vào ngực như một con rắn độc trườn đi, mỗi lần nhích xuống là mỗi lần Trinh bàng hoàng, ghê tởm, cái kẻ Trinh yêu qúy vẫn hàng ngày tỏ thái độ quan tâm hóa ra lại là một tên bệnh hoạn. Làm sao Trinh để đôi bàn tay nhơ nhớp ấy chạm vào bầu ngực trinh nguyên của mình được, Trinh giả vờ cựa mình ú ớ khiến cái tay thô ráp nhơ bẩn ấy rút vội về chuẩn bị lặp lại màn kịch “mang nước cho con” đêm hôm trước. Trinh cũng cố nén cơn giận dữ để tham gia cái vở kịch dượng đang đóng cho yên chuyện, nhưng cố ném theo một câu lạnh lùng khi dượng rời khỏi phòng:

    •     Lần sau dượng cứ kệ con! Không cần phải vào tận phòng như này đâu ạ !
      

    Đó cõ lẽ là câu gọi “dượng” xưng “con” cuối cùng vì Trinh chẳng còn tí tôn trọng con người bệnh hoạn đấy từ khi phát hiện ra bộ mặt thật. Trinh tránh mọi cuộc tiếp xúc riêng chỉ có 2 người, ăn cơm thì ừ hứ chẳng nói gì, hỏi chỉ vâng dạ lấy lệ, buổi tối học Trinh khóa thật chặt cửa phòng lại mặc cho Ngọc ngơ ngác:

    •     Chị khóa làm gì cho bí phòng!
      

    Với Trinh bây giờ mỗi lời ngọt ngào quan tâm của lão chẳng bằng những câu trêu ghẹo sỗ sàng của đám thanh niên mất nết thi thoảng Trinh gặp. Trinh thấy lợm giọng khi phải vâng dạ với cái kẻ dâm dục như lão. Trinh chỉ mong sao mình mau mau kết thúc năm học để rời khỏi cái mảnh đất này lên trường ĐH. Trinh sẽ tự vừa học vừa làm như anh Phong vẫn kể để nuôi sống bản thân chứ không thèm đồng nào của lão nữa. Nhưng Trinh không biết rằng cuộc sống chẳng có gì là theo mong muốn của Trinh cả, dù đã bao lần ông trời chứng minh điều đó cho Trinh. Và có lẽ trời cao lại muốn chứng minh thêm một lần nữa về cái gọi là số phận nghiệt ngã.

    Còn tiếp...

  • adminA

    Tiếp theo...

    Chương 13

    Vào một buổi tối khi mẹ và ngọc đi ăn cỗ bên nhà ngoại rồi chẳng hiểu sao bị trúng gió nhẹ phải nằm lại nghỉ bên đấy. Ngọc cũng ở cùng chăm mẹ để sáng hôm sau cùng về, nghe lão ta hí hửng báo tin mà Trinh rợn hết cả người. Mặc kệ lão ăn cơm một mình với đám người làm dưới nhà Trinh vẫn ru rú trên gác ôm đống sách vở với lí do là mệt không muốn ăn tránh phải chạm mặt lão. Trời tối muộn là Trinh lập tức khóa chặt cửa phòng lại , Trinh ám ảnh bởi bước chân của lão ta, sợ hãi bởi căn nhà rộng rãi giờ chỉ còn có 2 kẻ 1 là con 1 là người. Rồi thì vừa lo cho mẹ, vừa đề phòng lão nên Trinh học mãi cũng không vào. Hơi mệt mỏi vì không ăn uống mấy lại nghĩ ngợi nhiều nên Trinh kiểm tra cửa một lần nữa buông màn và thiếp đi mong trời nhanh sáng.

    Chập chờn một lúc rồi Trinh cũng an tâm say giấc bởi chiếc chìa khóa phòng đã để dưới gối êm ái. Nhưng Trinh không ngờ rằng căn nhà này phòng nào cũng có chìa khóa phụ và khi bóng đêm bao phủ xuống cả căn nhà tĩnh mịch, chỉ thi thoảng có tiếng ôto chạy ngòai đường vọng vào cũng là lúc ông bố dượng đểu cáng của Trinh đã có mặt bên giường. Bao ngày khao khát cái cơ thể nõn nà của Trinh giờ đã đến lúc lão tận hưởng. Lão run rẩy vén chiếc màn lên đưa cái tấm thân nung núc thịt vào giường, cổ họng của lão thi thoảng lại vang lên những tiếng ực nho nhỏ khi nuốt nước bọt. Lão tự biết hôm nay là cơ hội có một không hai nên đã không hề ngủ chỉ ngồi nhìn đồng hồ căn đúng 3h sáng mò vào đây. Lão mừng húm vì tính toán đúng giờ Trinh say giấc, cái công chăm bẵm chiều chuộng bảo vệ Trinh giờ đã đến lúc tận hưởng.

    Nằm cạnh, sát vào hơn, sát nữa mùi cơ thể trinh nguyên của người con gái mới lớn đập vào mũi, toàn thân lão nóng bừng lên, đôi bàn tay nhớp nháp mồ hôi trộm vòng qua bờ eo thon thả sau lớp áo ngủ của Trinh, lão lê sát thân hình béo ị của mình vào sát lưng Trinh, cái vật giống đực của lão căng phồng lên tự bao giờ bên trong chiếc quần đùi cọ vào mông TRinh. Đưa miệng đầy râu ria lởm chởm áp vào mái tóc Trinh hít hà, lão như con thú dữ vờn con mồi trước khi tận hường, ngón tay chạm khẽ vào bầu ngực nảy nở đang phập phồng theo nhịp thở, đôi chân lông lá áp sát vào cặp chân dài thẳng tắp của đứa con hờ.Rồi dường như con thú dữ bắt đầu hết kiên nhẫn, lão đưa dần những ngón tay như móng vuốt tách nhẹ cúc áo Trinh, từng cái từng cái một rất chuyên nghiệp và khéo léo. Khi lão hòan tất công việc thì cơ thể nõn nà ấy cựa mình nằm ngửa người lại phơi ra bộ ngực trắng ngần nhấp nhô trong chiếc áo lót dưới ánh đèn đường nhờ nhợ chiếu qua cửa sổ. Lão ngẩn ngơ nhìn vưu vật của tạo hóa, chao ôi! Cả đời lão chưa bao giờ thấy cái thân thể nào hòan mỹ thế dù rắng miếng bánh ngon lành ấy lão còn chưa bóc xong.

    Cánh mũi Trinh thở đều trên gương mặt đẹp ngây thơ trong sáng không hay biết bàn tay lão đã khéo léo lột chiếc áo con của mình ra. Giờ đây trước mặt lão là hai của núi hùng vĩ vươn thẳng trên bộ ngực trắng ngần, sườn núi chạy thẳng tắp xuống cái bụng phẳng phiu như con đường quốc lộ trước nhà, nó bị chặn lại bởi chiếc quần thun mỏng manh bó sát vào vùng cấm càng khiến lão như hóa rồ. Lão không chịu thêm được nữa, úp mặt thẳng vào một bên mà nút mạnh, bàn tay thô nhám ôm lấy bên còn lại bóp. Mùi cơ thể con gái chưa biết đến cơ thể đàn ông xộc thẳng vào miệng vào mũi lão, cái cảm giác mềm mại mát rượi truyền vào đôi bàn tay lão làm lão đê mê. Cái dục vọng đen tối căng phồng khắp từng mạch máu thớ thịt lão, gò thái dương lão giật giật. Không còn sợ sệt gì, lão kéo mạnh quần Trinh xuống mặc cho hành động thô bạo của lão đã đánh thức Trinh

    Choàng tỉnh bởi cảm giác lạnh lẽo và bị dày xéo trên cơ thể, Trinh cứng người mất vài giây để nhận ra cái bóng đen như con đười ươi đang liên tục phả hơi thở hôi hám vào mặt mình, tiếng nhóp nhép từ cái miệng tham lam và đôi bàn tay chiếm lĩnh các vị trí nhạy cảm trên cơ thể làm Trinh kinh hoàng. Trinh gồng sức giãy mạnh ra gào lên:

    •     Ông làm gì tôi! Ông cút ngay ra khỏi đây
      

    Nhưng làm gì có ai nghe thấy tiếng Trinh trong căn nhà rộng rãi vắng vẻ này, lão đáp lời Trinh trong tiếng khàn khàn bởi ham muốn:

    •     Chiều dượng đi! Rồi dượng sẽ cho con tất! Dượng yêu con, yêu từ lâu lắm rồi!
      

    Cố kéo chiếc áo che bầu ngực tránh khỏi đôi mắt hau háu của lão đang nhìn vào, Trinh run run nói trong tiếng nấc:

    •     Ông cút đi! Tôi ghê tởm ông
      

    Tiếng nói vừa thốt ra từ cái miệng xinh xắn cũng là lúc lão dượng nhảy chồm thân hình lông lá từ đầu đến chân như con đười ươi lao vào Trinh. Lão đè cả khối thịt gần 1 tạ lên người làm Trinh muốn nghẹt thở, cái mồm lởm chởm râu của lão liên tục áp vào bộ ngực Trinh, bàn tay còn lại luồn xuống phía dưới để lột quần. Trinh gào thét dãy dụa, phía dưới thân thể lão trong từng tiếng ngắt quãng:

    •     Không! Cút đi! Cút đi đồ khốn nạn!
      

    Càng dãy dụa thì bụng và đôi chân mịn màng của Trinh càng tiếp xúc nhiều với cái vật quái quỷ cứng như cây gậy chọc lên chọc xuống thân thể Trinh. Nó khiến cho ham muốn của lão dượng càng lên tợn và lão đẩy nhanh tiến độ nhằm chiếm đọat cơ thể nõn nà này. Cả hai cái quần đã bị bàn tay thô bạo giật rách tơi tả, những miếng vải rách cứa vào đùi làm Trinh đau thấu tim, mọi thứ giờ đã phơi bày ra trước con quỷ dâm dục. Sự lạnh lẽo thấm vào vùng cấm làm Trinh như được tiếp thêm sức mạnh, ghé răng vào bàn tay đang chặn cổ, Trinh dồn sức cắn thật mạnh, cơn đau bất ngờ làm lão dãy nảy người lên khiến cơ thể Trinh được thả lỏng. Lập tức Trinh đẩy lão qua một bên rồi lấy sức đạp thật mạnh vào bộ hạ lão. Tiếng rú như con lợn bị chọc tiết thoát ra khỏi cái miệng hôi hám át cả tiếng khóc của Trinh. Dù đau đớn thấu tim nhưng khi nhìn thấy cái cơ thể trần truồng của Trinh đang loay hoay chui khỏi màn để trốn chạy thì lão chẳng còn cảm thấy gì từ vết cắn và cái đạp nữa.

    Lao thân hình nung núc thịt đè Trinh suống sàn nhà lạnh toát lão giang tay tát thật mạnh vào gương mặt hốt hoảng cực độ và đầm đìa nước mắt của Trinh. Cái tát từ cánh tay tòan thịt và thịt của lão làm Trinh nổ đom đóm mắt súyt chút nữa ngất đi, có cái gì mằn mặn thấm vào đầu lưỡi của Trinh, chưa kịp đưa tay quẹt miệng xem đó là gì, cái tát thứ hai lại giáng xuống khiến Trinh đập hẳn đầu vào sàn nhà, giọng lão rít lên như một con rắn độc:

    •     Mày cắn ai hả con đĩ này! Sướng không muốn sướng muốn khổ àh! Mày gào lên đi xem ai giúp mày, mà có người giúp mày thì sao. Ba mẹ con mày mà tao đuổi ra khỏi nhà có dám về bên nhà thằng bố mày ở không hay là lại ra đứng đường cả lũ. Tao với con mẹ mày chẳng có hôn thú gì thế nên chúng mày chỉ như người ở thôi, đừng có mà ra vẻ trinh nguyên. Tao mà đuổi thì cả nhà thành hoa dại cỏ dại ngòai đường cho mấy thằng nghiện nó dày xéo hết biết chưa? Biết điều nằm im đấy tao vẫn còn tử tế. 
      

    Cơn đau rát trên khuôn mặt diễm lệ đầy nước mắt có lẽ không bằng những lời nói trắng trợn của lão. Phải! Lão nói đúng quá, cả ba mẹ con giờ lão đuổi thì chẳng thể sống được khi đã quen ăn trắng mặc trơn, 2 cái tát thật lực, cú vật người xuống sàn và những câu chửi rủa của lão khiến cơ thể Trinh rã rời chẳng thể nào ngọ nguậy được, đôi bàn tay vô lực đẩy thân hình lên không được, nhịn đói từ chiều càng không giúp gì cho đôi chân rã rời bởi vật lộn. Trinh chỉ còn dãy dụa phản kháng yếu ớt trong tuyệt vọng khi thân thể lông lá của lão kèm hơi thở phì phò áp lên từng khúc thân trắng ngần của mình. Tiếng thờ ồ ề của lão càng rõ hơn, cái miệng đầy nhớt dãi áp lên bầu ngực Trinh, lão hả hê luồn tay xuống kê cái đầu tù tù bóng nhãy vào cửa mình Trinh, quẫy đạp chẳng làm được gì khi cả thân thể và tâm hồn Trinh bị đánh chóang váng.

    Cái vật ghê tởm tách mép lao vào vội vã, nó trượt dọc lên theo con lạch nhỏ bật ra khiến lão dượng càng nôn nóng vội vã, lão thò hẳn tay xuống dí vào rồi trân người ấn xuống. Cảm giác như có ai đấy xé tọac thân thể mình ra mà trinh không có sức kêu, nước mắt lã chã rơi trêng gương mặt giờ đã oán hận nhìn vào kẻ làm dượng mình. Nhưng lão có thèm để y’ đến cái gương mặt Trinh đâu lão còn đang sung sướng tận hưởng cơ thể trinh nguyên. Những cú đi vào cơ thể Trinh vang lên tiếng lạch bạch và nỗi đau xé lòng, Trinh lả người đi trong nỗi đau đớn và ê chề. Mỗi lần cái bụng mỡ đập vào người trinh kèm cơn đau rát phía dưới cơ thể vọng lên Trinh lại vẽ cho mình những hình ảnh như cô bé bán diêm.

    Phạch, cái đau xé toạc thân thể: Trinh nhìn thấy mẹ vui vẻ bán hàng, thu tiền, đon đả chào khác với nụ cười tươi rói trên môi.

    Phạch, rát buốt nơi cửa mình: Trinh thấy em đùa vui với lũ bạn trên chiếc mini nhật mới cứng mẹ mua cho quay lại vẫy tay chào Trinh đi học.

    Bạch, cú thúc sâu đau thấu tim gan: Trinh cầm tờ giẫy đỗ đại học rời khỏi căn nhà ghê tởm, Phong đón Trinh trong vòng tay che chở vỗ về từng cơn đau trong Trinh.

    Khi hơi thở lão ồ ề nặng nhọc và cái vật kinh tởm căng phồng trong người Trinh: Trinh thấy bố nhìn Trinh rồi lặng lẽ quay đầu bước đi về phía con sóng dữ. Trinh đưa đôi tay như muốn kéo bố lại gào thét lên “Bố ơi! Sao bố nỡ bỏ lại chúng con? Sao bố để con khổ thế này! Bố mang con đi với con muốn bên bố, bên chích chòe”

    Và lúc lão dượng nhấc cái tấm thân nhơ nhớp ra khỏi cơ thể Trinh với khuôn mặt hả hê thỏa mãn cũng là lúc Trinh không còn tin vào câu truyện cổ tích nào nữa. Trinh không chết gục như cô bé bán diêm mà tâm hồn Trinh đã chết, chết như đóa hoa dại bên đường không ai hay biết.

    Lão bỏ đi rồi chỉ còn Trinh nằm lại cái sàn nhà lạnh ngắt, cả vùng dưới đau rát như ai đấy cầm dao xể ngang dọc, Trinh chẳng buồn ngồi dậy cứ để mình lão lồ giữa phòng, ánh mắt trân trân nhìn lên trần. Trinh đã mất đi đời con gái bởi con quỷ khốn nạn trong nhà, bởi kẻ mà Trinh dã từng yêu quy’ coi như cha mình rồi Trinh cười, tiếng cười như điên dại, như mỉa mai cuộc đời, mỉa mai những câu truyện cổ tích. Nhưng chẳng cười được lâu, Trinh lại khóc, khóc cho sự mất mát, khóc cho số phận của mình, khóc cho cái giá của từng miếng ăn ba mẹ con Trinh vẫn ăn hàng ngày.

    Cười, khóc, nấc, trợn trừng mắt nhìn lên trần nhà trắng xóa, Trinh lịm đi lúc nào không biết, chỉ khi được đánh thức bởi những tiếng thở phì phò và cảm giác đau rát trở lại phía dưới Trinh mới mở mắt. Vẫn là lão dượng, hình như chưa thỏa mãn và còn tiếc rẻ, lão quay lại để tiếp tục nhấp nhô cái thân tòan thịt đầy lông trên đóa hoa bị dày xéo cả đêm vẫn còn vương nơi sàn nhà. Trinh không buồn dãy dụa mà làm sao dãy dụa khi cơ thể Trinh bải hoải khi tâm hồn Trinh đã chết. Mặc cho trời đã sáng trưng kẻ khốn nạn ấy vẫn cưỡi lên thân thể phía dưới rống lên từng tiếng khóai lạc. Bỗng cái cửa phòng bật tung, lão hốt hoảng dừng lại nhìn ra. Nơi cửa phòng Mẹ Trinh đang giương ánh mắt căm hận nhìn vào……

    **
    Chương 14**

    Nhấc tấm thân khỏi cơ thể Trinh, ông dượng hờ ôm đống quần áo lách khỏi cửa phòng, vứt lại câu xin lỗi lí nhí với mẹ Trinh:

    •     A..nh xi..n lỗi! Anh không kiềm chế được với lại Trinh cũng…
      

    Từng lời nói lí nhí như muỗi vo ve nhưng chẳng khác nào sét đánh ngang tai, Trinh không ngờ lão có thể bịa ra được những lời bỉ ổi đấy. Uất hận Trinh dồn sức đứng người dậy, thân thể trần truồng đầy vết bầm tím xiêu vẹo giữa gian phòng. Chỉ tay vào cái kẻ bỉ ổi Trinh cố thét lên trong tiếng nấc:

    •     Ông dám bịa đặt thế ah! Đồ khốn nạn! Ông tưởng có thể lừa được mẹ tôi sao!
      

    Nhưng lão chẳng thanh minh mà bước thẳng về phòng với thái độ trơ tráo kệ mặc Trinh run rẩy xiêu vẹo. Mẹ Trinh tiến đến đứa con gái mình với gương mặt phủ sương mờ, bà chậm rãi từng bước, toàn thân rung lên nhè nhẹ biểu hiệu sự tức giận cực độ. Trinh nào có thấy thái độ đấy khi thân thể rã rời mỏi mệt. Hướng về mẹ run run gọi “mẹ ơi!” rồi òa khóc nức nở Trinh nhấc cái chân đầy những vết máu nham nhở lao vào mẹ mong được mẹ ôm như ngày thơ bé.

    “Bốp” một cái tát thẳng tay vào mặt kèm tiếng gào thét làm Trinh bàng hoàng:

    •     Mày định làm đĩ trong nhà này hả? Mày ngủ cả với chồng tao là sao? Mà có biết thế nào là luân thường đạo l‎y nữa không.
      

    Giây phút ngỡ ngàng qua đi Trinh căm phẫn gào lên với mẹ:

    •     Mẹ tin lời con hay tin lời lão đấy! Mẹ không thấy hay mẹ cố tình không thấy cái cảnh con mẹ bị người ta cưỡng hiếp! Mẹ có phải là người không?
      

    Những tưởng mẹ sẽ tỉnh ra mà lao đi tìm lão dượng khốn nạn thế mà người mẹ Trinh tôn kính lao vào con cấu xé như kẻ cướp chồng mình:

    •     Phải tao chẳng tin lời ai cả, tao chỉ nhìn thấy mày nằm phơi thân cho giai nó làm thôi, mày thèm thế sao không ra đường mà kiếm ai. Mày định cướp cái nhà này rồi tống tao ra khỏi nhà phải không, tao là mẹ mày cơ mà. Nếu cái đấy là cưỡng hiếp thì cả cái huyện này đi tù hết rồi và ngay cả tao cũng bị cưỡng hiếp đấy đồ con đĩ con già mồm.
      

    Trinh bị đánh bị cấu xé chửi bới, tóc tai rũ rượi phủ lên bộ ngực đầy vết cắn vết dày xéo thâm tím, đôi chân xiêu vẹo chực ngã vẫn tiếp tục được vẽ những vết chỉ màu đỏ ối từ cửa mình Trinh tuôn ra. Vậy mà Trinh vẫn không để mình nằm xuống không những thế Trinh còn nghiến chặt hàm răng chống trả lại, Trinh chẳng việc gì phải tôn thờ mẹ nữa, cũng lao vào mẹ đánh, cào, cấu, cắn xé:

    •     Bà không phải mẹ tôi, bà chỉ biết có tiền và tiền thôi!
      
    •     À mày đánh lại tao hả con đĩ! Giờ thì mày trở mặt rồi ah!
      
    •     Chính bà mới là đĩ khi theo trai làm bố tôi chết thảm
      

    Hai mẹ con như hai con thú lao vào nhau gầm thét, sức mạnh của Trinh từ sự oan ức, phẫn uất, căm hận khiến mẹ Trinh cũng phải hoảng sợ, bà vừa chống trả vừa tru tréo:

    •     Nó định giết tôi! Nó giết tôi cướp chồng cướp nhà tôi!
      

    Đôi mắt đỏ ngàu bắn tia nhìn lạnh lẽo xuyên qua mớ tóc rối bời phủ lên trên gương mặt đầy vết cào cấu, Trinh mặc kệ mẹ mình gào thét tiếp tục lao vào, bỗng một vòng tay nhỏ nhắn ôm chặt lấy Trinh kéo lại:

    •     Chị dừng lại ngay đi!
      

    Tiếng Ngọc như quát khiến Trinh bừng tỉnh, nhìn mẹ vẫn đang cố lao vào mình, nhìn em kéo thân thể lõa lồ của Trinh rời xa mẹ rồi Trinh òa khóc nức nở. Tiếng khóc còn chưa thoát ra khỏi căn phòng đã bị chặn lại bởi tiếng Ngọc:

    •     Chị khóc cái nỗi gì nữa! Em cũng thấy chị và dượng như thế nào rồi! Sao chị không nhận lỗi mà còn làm thế với mẹ!
      

    Trinh nín bặt, chẳng khóc nổi “em gái mình đấy ư! Mẹ mình kia sao? Người thân duy nhất của mình trong nhà sao lại thế này?”. Đầu óc quay cuồng Trinh không hiểu mình mơ hay tỉnh nhưng một cái tát nữa đến từ mẹ khiến Trinh hiểu ra rằng đây là cơn ác mộng có thật:

    •     Mày cút ngay khỏi nhà tao! Đi mà làm điếm ở chỗ khác đừng có ở nhà này mà cướp chồng tao.
      

    Đôi bàn tay đưa lên gỡ từng ngón tay Ngọc xiết quanh mình Trinh nhẹ nhàng bảo em:

    •     Em cứ buông chị ra, chị không sao đâu
      

    Ngọc nới dần cánh tay ra khỏi người chị cất giọng buồn bã:

    •     Dù sao nó cũng xảy ra rồi! Chị xin lỗi mẹ đi! Em không trách chị đâu
      

    Lắc mái tóc rối bời giọng Trinh vô hồn:

    •     Không em ạ! Rồi ngày nào đó em sẽ hiểu
      

    Quay sang mẹ gằn giọng:

    •     Bà không phải đuổi tôi cũng đi khỏi cái nhà này cho bà thỏa lòng!
      

    Lê từng bước khóc nhọc mặc lại quần áo trong cái nhìn chả chút thương xót của mẹ và sự thương hại của em. Trinh lặng lẽ xếp ít quầ áo vào chiếc balo cũ sờn bố để lại ngày xưa, chưa bao giờ Trinh thấy mình cô độc đến thế, Trinh muốn đi khỏi đây mãi mãi để không bao giờ chịu thêm nỗi đau nào nữa. Ngọc nhìn chị rồi quay sang mẹ van lơn:

    •     Mẹ tha lỗi cho chị ấy đi! Đừng để chị ấy đi!
      

    Mẹ Trinh cất tiếng cười mai mỉa:

    •     Để xem nó đi được bao lâu! Đói rũ xương phải mò về thôi! Không quỳ xuống xin lỗi tao thì đừng có mong bước vào cái nhà này. Tí tuổi ranh mà đã gái đĩ già mồm.
      

    Trinh chẳng buồn quay lại nhìn cười nhạt đáp lời:

    •     Bà yên tâm! Tôi không về lại cái nhà này nữa đâu! Tôi sống thế là đủ rồi 
      

    Lầm lũi rời khỏi căn nhà rộng rãi nhưng chẳng còn chỗ cho mình, Trinh lê từng bước khó nhọc về bến xe. Giờ trong đầu Trinh chỉ còn Phong để nghĩ đến, Trinh cảm thấy cần Phong hơn lúc nào hết. Bước chân Trinh mạnh mẽ dần hơn dù sau mỗi bước nỗi đau thể xác và tinh thần vẫn nhói lên trong tấm thân vừa bị vùi dập.

    Phong đứng ngóng chờ nơi bến xe lòng dạ bồn chồn, giọng Trinh vô cảm yếu ớt qua cú điện thoại gọi đến nhà trọ làm Phong lo lắng. Gác lại buổi học sáng nay Phong vội vã đạp ra bến xe đợi Trinh. Cũng không phải chờ lâu do Trinh bắt chuyến xe sớm nhất vào cái dịp ít người đi lại nên mới được 30’ Phong đã thấy Trinh phờ phạc, xơ xác đôi mắt đỏ hoe bước từng bước khó nhọc về phía mình. Chưa kịp hỏi han Trinh đã lao vào Phong khóc như mưa, tấm thân kiều diễm run lên liên tục trong vòng tay làm Phong vừa hoang mang vừa thương cảm. Anh không dám hỏi chỉ đưa tay vuốt mái tóc rối bời của người yêu cất giọng an ủi:

    • Thôi em! Có gì về phòng trọ anh rồi nói! Bao nhiêu người nhìn chúng mình kìa

    Trinh gật nhẹ đầu leo lên xe áp cái má đẫm lệ vào lưng Phong trong tiếng ồn ào của bến xe buổi sớm. Phía xa xa mặt trời đang nhô dần tỏa ánh nắng chói chang đánh dấu một ngày mới đã đến….

    **
    Chương 15**

    “Mây và tóc em bay trong chiều gió lộng, trời làm cơn mưa xanh dưới những hàng me…” tiếng hát trong trẻo trong buổi sớm mùa đông khiến vài người vội vã đi học đi làm trong cái rét thấy ấm lòng hẳn. Trinh vừa hát vừa phơi chiếc khăn mặt lên sợi dây thép kéo ngang phòng trọ, cất giọng dịu dàng Trinh gọi:

    •     Anh ơi! Dậy đi học đi
      

    Tiếng Phong ngái ngủ đáp lời chẳng rõ làm Trinh bật cười khúc khích:

    •     Ngủ gì mà ghê thế! Dậy còn đèo em đi làm nữa chứ
      

    Lật chiếc chăn ấm áp ra khỏi người, Phong co ro bước xuống chiếc giường của mình. Với chiếc áo khoác treo trên cái mắc áo được đóng cẩn thận vào bức tường với đủ các loại giấy dán, Phong bước ra bể nước đánh răng. Hàng xóm đã đi làm cả như mọi khi giúp Phong thoải mái ngồi ra giữa sân đánh răng không phải chen chúc như các xóm trọ sinh viên khác. Chọn khu trọ mà đại đa số là những người đi làm giúp Phong cảm thấy an tâm hơn khi che dấu thân phận Trinh. Rửa lại mặt một lần lữa Phong lê đôi dép tổ ong về phòng của mình. Trinh đã gấp gọn chăn màn giường Phong như mọi khi và đang ngồi trên giường của Trinh xếp đồng phục vào túi để đi làm. Phong ngáp thêm 1 cái thật dài vưon vai vận động:

    •     Hôm nay làm ca sáng hả em?
      

    Trinh vẫn cúi đầu bên chiếc váy tối màu ngoan ngoãn đáp lời Phong:

    •     Vâng ạ! Hôm nay chị cùng làm có việc nên đổi cả cho em! Thế cũng hay vì em ghét nhất ca tối vừa đông khách mà tòan những kẻ  vô duyên!
      

    Với chiếc áo len mặc thêm vào người Phong đáp lời:

    •     Thì quán đấy nó phục vụ cả đồ ăn nước giải khát và rượu nữa nên lắm hạng người là chuyện bình thường, em cứ hòa nhã không hùa vào để bị trêu quá trớn là được mà.
      

    Bữa sáng bằng nồi mì gói nấu với rau cải cúc kết thúc buổi sáng thường ngày của Phong và Trinh. Khóa lại chiếc cửa gỗ, dắt chiếc xe đạp ra khỏi cổng Phong chống chân chờ người yêu khép cổng xóm trọ bước ra với mình. Áp thân hình thon thả vào lưng Phong, Trinh cảm thấy hơi ấm từ anh truyền ra làm trái tim rộn ràng, gò má nóng bừng. Nhìn chợt thấy chiếc áo khoác của anh đã sờn rách Trinh hơi chạnh lòng “tháng này lĩnh lương phải mua cho anh cái áo khoác mới được”. Đường phố HN dù là mùa đông rét buốt vẫn tấp nập người và xe, Trinh vòng tay ôm chặt Phong hơn khi thấy vài đôi trai gái đèo nhau trên đường cũng làm thế. Vậy là đã 3 tháng kể từ ngày Trinh bỏ lên đây với Phong, nhớ những ngày đầu anh thức cả đêm để làm dịu đi những cơn ác mộng, anh chăm sóc Trinh cả về tinh thần lẫn thể chất. Anh dùng tình yêu của mình hàn gắn những vết thương trong lòng Trinh dù rằng thời gian quá ngắn vẫn khiến nó chưa lành nhưng phần nào đó giúp Trinh có thêm nghị lực để bên anh.

    Giờ Trinh chỉ có gia đình duy nhất đấy là anh, anh đã bảo Trinh đừng lo lắng bởi những cái mà Trinh bị tước đọat, với anh sự trinh trắng là một tâm hồn và ty trọn vẹn dành cho người mình yêu chứ không phải cái màng nhỏ bé ấy. Anh sẽ học thật giỏi, tốt nghiệp ra trường đi làm để cưới Trinh, để hai đứa sẽ là một gia đình hạnh phúc. Anh cũng không hề phản đối khi Trinh muốn đi làm thêm nơi quán xá nhiều hạng người khác nhau và cũng vô vàn cám dỗ với cô gái với vẻ đẹp thánh thiện như Trinh. Thậm chí nhiều lúc Trinh cảm nhận rõ sự ham muốn mỗi lần anh ôm cặt bờ eo hôn lên đôi môi chin mọng. Nhưng khi bàn tay không kiềm chế của anh tìm đến những điểm nhạy cảm là cảm giác đêm hôm ấy lại ập về khiến Trinh hoảng sợ đẩy mạnh anh ra rồi khóc nức nở. Trinh biết là lỗi ở mình vậy mà anh không trách không mắng mỏ, lại vỗ về an ủi để Trinh ngủ trong vòng tay anh.

    Chiếc xe đạp phanh nhẹ trươc cửa quán cafe quen thuộc, Trinh xuống xe giục Phong:

    •     Anh đi học luôn đi không muộn! Trưa anh học ở thư viện nên ở nhà e không chuẩn bị thức ăn đâu, anh chịu khó ăn cơm bụi nhé! 4h chiều đón em,
      

    Phong gật đầu chào Trinh rồi vội vã đạp xe về trường để kịp giờ vào lớp. Tan giờ học Phong không vào thư viện mà phóng thẳng xe về nhà, hôm nay là sinh nhật Trinh nên Phong muốn dành cho người yêu mình một điều bất ngờ nho nhỏ. Phong hỳ hục dọn lại nhà cửa, thay giấy dán tường khu vực Trinh nằm bằng cách hình thù ngộ nghĩnh đáng yêu. Sau đấy Phong ra chợ chọn mua vài món hải sản chuẩn bị cho bữa cơm chiều đặc biệt. Xong xuôi đâu đấy Phong mới tạm hài lòng phóng xe đi đón Trinh với bông hồng nhỏ trong giỏ xe. Khỏi phải nói Trinh đã bất ngờ như nào, nụ cười nở hết cỡ thể hiện sự ngạc nhiên, đôi gò má ửng hồng vì xấu hổ khi các chị trong cửa hàng nói vọng ra trêu. Trinh chẳng biết nói gì khi nhận lời chúc của người yêu ngòai việc ôm lấy anh thật chặt lúc ngồi sau lưng anh trên đường về. Niềm vui kèm với sự ngạc nhiên thích thú của cô gái đang yêu nhân lên gấp bội khi phong mở cửa căn phòng được trang trí đẹp đẽ, bữa cơm chiều với các món ăn vùng biển khiến nước mắt Trinh chực trào ra vì hạnh phúc. Phong gắp cho cô từng miếng mực cháy xém bởi trình độ nấu ăn “bán chuyên nghiệp”, húp bát canh ngao mặn chát mà Trinh thấy ngọt lừ. Trinh ăn không sót món nào dù rằng Phong mua phải hàng ươn để tủ lạnh, nấu không biết cách khử mùi tanh.

    Ăn xong bữa cơm đáng nhớ ấy! đôi tình nhân trẻ rong ruổi đạp xe lên bờ hồ nơi có tháp rùa nghiêng mình soi bóng bên ánh đèn điện xanh đỏ. Một tay Phong dắt xe trên vỉa hè cổ kính tay còn lại ôm lấy bờ eo thon thả của Trinh kéo sát vào người như muốn truyền hơi ấm. Nép sát thân thể kiều diễm bên người yêu Trinh kéo chiếc khen lăn của mình cuốn chung với Phong khúc khích cười:

    •     Cái này là trói anh đấy! Sợ không
      

    Phong trìu mến nhìn lại Trinh giọng trầm ấm:

    •     Em mới là người phải sợ anh chứ, trói chặt này e chạy sao khỏi anh
      

    Trinh dẩu đôi môi bóng bẩy bởi son dưỡng chỉ bàn tay đeo găng vào mặt người yêu:

    •     Em chỉ có anh thì còn biết chạy đi đâu hả anh Dở Nguời!
      

    Không đáp lời mà Phong cúi sát xuống môi Trinh hôn nhẹ một nụ hôn ấm áp:

    •     Em sẽ không chỉ có mình anh đâu! Chúng mình sẽ có gia đình sẽ có những đứa trẻ em ạ! Đừng sợ em nhé!
      

    Nép sát vào Phong hơn Trinh e lệ gật đầu “vâng ạ”. Trinh thấy mình hôm nay thật là hạnh phúc, dù không có món quà cụ thể nào được tặng nhưng Trinh cảm giác như chẳng có gì hơn được giây phút này. Tiếng Phong gọi khẽ đánh thức Trinh khỏi dòng suy tư:

    •     Về thôi em! Muộn rồi!
      

    Và hai cái bóng lại ôm chặt lấy nhau trên chiếc xe đạp hướng về nhà trên những con phố vắng người.

    Cánh cửa phòng trọ đóng lại cũng là lúc Phong âu yếm nhìn Trinh, đôi mắt anh nồng nàn và chan chứa, bàn tay anh run run nâng chiếc cằm lên khe khẽ thốt “Em đẹp quá! Anh yêu em”, Trinh đóng dần cửa sổ tâm hồn sâu thẳm ướt át của mình lại để hé bờ môi xinh xắn đón chiếc lưỡi ấm áp ngọt ngào của người con trai mình yêu vào miệng. Cơ thể Trinh cứ nóng lên bởi những nụ hôn và đôi bàn tay Phong vuốt ve.

    Anh bế bổng Trinh đặt vào giường, chiếc lưỡi nóng rẫy của anh lách khỏi bờ môi xinh xắn tìm đến cái cổ trắng ngần, người Trinh nổi gai ốc theo từng nhịp quét vào vành tai, vào gáy kèm những cái vuốt ve dịu dàng trên cái eo tròn lẳn. Hơi thở gấp gáp Trinh kéo mạnh anh xuống giường đôi bàn tay vòng ra sau lưng ghì chặt anh như sợ anh biến mất. Trinh cứ tê dại theo cảm xúc của bản thân được khơi dậy bởi cái lữoi ram ráp, bàn tay nóng bỏng. Nhưng khi cái miệng anh tham lam chui sâu vào ngực áo tìm đến hai trái bửoi căng tròn mát rượi, từng ngón tay anh tách cúc quần jean thọc sâu xuống dứoi thì mọi cảm giác của Trinh biến mất. Cái đêm định mệnh lại hiện ra trong tâm trí, Trinh nhớ đến cái miệng hôi hám với hơi thở hồng hộc cắn xé lên bẩu ngực, nhớ bàn tay thô kệch cũng thọc sâu vào xé nát chiếc quần thun. Trinh co rúm người, nấc lên, bàn tay không dám ôm lấy cơ thể đang gục trên người Trinh khám phá, nước mắt trảo ra khỏi bờ mi cong cong từ lúc nào.

    Phong sực tỉnh thu lại cái lưỡi tham lam đang mải miết mài lên bầu ngực nảy nở, rút bàn tay đang cố thọc sâu vào thượng nguồn của đôi cặp giò thẳng tắp nhưng lại đang cố khép thật chặt lại. Anh nhìn vào những giọt nước mắt đang lăn dài trên gò má người yêu mà thảng thốt:

    •     Anh xin lỗi! Anh không cố ‎y’! Tại anh không kiềm chế được
      

    Trinh không câm lặng nữa mà òa khóc khiến Phong càng bối rối chỉ biết ôm chặt lấy Trinh vỗ về:

    •     Đừng giận anh nữa! Anh xin lỗi anh không làm thế đâu
      

    Trinh nín dần, nhìn anh, nhìn vào đôi mắt vẫn còn đọng lại chút ham muốn trên gương mặt buồn bã. Trinh tự thấy mình ích kỷ quá “Mình chỉ biết đến cảm giác của mình mà không hề nghĩ đến anh! Mình là của anh từ cái ngày anh đón mình nơi bến xe cơ mà! Mãi mãi mình chẳng thể rời xa anh được cơ mà”. Ý nghĩ đấy khiến Trinh can đảm hơn, nén lại nỗi sợ hãi trong lòng ôm chặt lấy anh, ghì miệng anh vào chiếc cổ áo đã được anh cởi cúc từ trước:

    •     Em xin lỗi! em không sao đâu! Em cũng yêu anh lắm! Em sẽ là của anh
      

    Sự mạnh dạn đi kèm với mùi hương thiếu nữ tỏa ra từ đỉnh vu sơn hùng vĩ đang áp vào mặt làm Phong phấn khích trở lại. Cái lưỡi lại trườn khỏi bờ môi khô khốc vì ham muốn tìm đến trái sơ ri đỏ hồng trên đỉnh tuyêt trắng mà vuốt ve. Bàn tay Phong cởi dần từng chiếc cúc áo còn lại làm lộ ra cái bụng phằng phiu thon thả xuôi xuống vùng cấm. Chưa dừng ở đấy, anh đẩy sâu tay vào khu rừng rậm với những hàng cây đen nhánh được bao bọc bởi chiếc quần chip trắng tinh khiết. Trinh vẫn co rúm người theo từng hành động của anh, răng cắn thật chặt để không hét lên, đôi bàn tay thon thả cấu vào thành giường. Cảm giác khủng khiếp bao trùm cơ thể mà Trinh không dám phản kháng, Trinh sợ làm anh chịu đựng quá sức những cơn ác mộng của mình, Trinh muốn anh được có Trinh dù không còn nguyên vẹn, anh xứng đáng hơn 1000 lần như thế với những gì a đã làm cho Trinh không chỉ riêng buổi sinh nhật này.

    Trinh nhắm mắt để không nghĩ về cảm giác bị chiếm đọat hôm nào nhưng nó cứ đến mỗi lúc một rõ rệt và mạnh mẽ hơn theo cử động của cơ thể nằm trên người. Chiếc quần jean kéo dần ra có đôi lúc khóa của nó cạ vào đùi tuy nhẹ nhưng cũng đủ để Trinh nhớ đến bàn tay giằng xé từng mảnh vải ra khỏi cơ thể ngày ấy. Cảm giác lạnh lẽo trống trải phía dưới khiến chiếc đùi thon thả muốn co ngay lại, bàn tay vầy vò bầu ngực làm sống lại cái cảm xúc ghê tởm. Và khi cái vật kinh khủng tách người Trinh đi vào kèm những cái rên rỉ thì Trinh chỉ muốn ngất đi. Vậy mà Trinh không làm gì! Tuyệt đối nằm im, đôi mắt cố nuốt từng giọt vào trong, gương mặt thanh tú kiều diễm vẫn nở nụ cười hạnh phúc nhìn Phong đang cố gắng thúc những cú thật sâu vào mình. Trinh phải để cho Phong thấy mình đang hạnh phúc, với Trinh thì nỗi đau từ quá khứ hiện về không bằng gương mặt đỏ gay đầy sung sướng của người yêu mình. Sức nặng cơ thể anh dồn xuống Trinh theo từng nhịp nhanh dần, phía dưới bỏng rát vì đau chẳng làm Trinh thay đổi cảm xúc trên gương mặt. Ngay cả khi Trinh muốn gào thét đấm đá giãy dụa thật mạnh nhằm thoát khỏi từng giọt đam mê đang rơi rớt trên ngực trên bụng với mùi tanh nồng xộc vào mũi, Trinh vẫn ôm chặt anh vào người thủ thỉ:

    •     Em thích lắm! Em yêu anh!
      

    Rồi Phong cũng chỉ ôm Trinh được một vài phút trước khi nằm lăn sang bên cạnh ngủ ngon lành với gương mặt hằn nguyên cảm giác thỏa mãn và sung sướng. Lúc này Trinh mới để những giọt nước mắt trào ra khắp gương mặt diễm lệ của mình…

    Còn tiếp...

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB