Nấm sẽ không hỏi Nhi về những điều Nhi có thể hiểu, có thể biết....chỉ cần im lặng cảm nhận thôi là đủ. Thân!
cuối năm
-
Năm mới......................
Happy Valentine's Day to all! Ngày hôm nay mình cũng có chocolate (cho ko fải tặng :|), cũng có hoa hồng (cám ơn Tình Yêu), cũng cháy....cháy hết mình với 1 tâm trạng lẫn lộn của sự vui, sự buồn, sự tức giận.............Nếu ko có chuyện đó thì với mình ngày hôm nay ỔN....tập sống không giận, không hờn, không oán trách nhưng sao khó quá, chẳg ai dạy mình làm sao để đặt đc hiệu quả cao nhất, tự học thì mình ko thể
2 hôm nay với mình thật sự quá áp lực, ko bik dùng từ "giặc" ở dei có quá nặng hay ko???, Giặc trong, giặc ngoài đua nhau đánh vào suy nghĩ của mình....thật sự là đã cố để đầu óc mình thanh thản nhưng sao không thể....Có lẽ là chỉ do mình tâm không tịnh....ngày hôm đấy mình mừng vì bạn đã lôi mình ra khỏi vực sâu, lúc mình tuyệt vọng nhất, bạn đưa tay đỡ mình nhưng chính mình cũng không thể ngờ, bàn tay ấy 1 lần nữa đẩy mình xuống vực sâu, mình lại tiếp tục những sai lầm............lúc này đây 1 mình mình đối đầu với 2 dòng cảm xúc....
1 là thất vọng tràn trể bởi 2 năm qua gần như trở nên vô nghĩa, mình đã từng nghĩ bạn hiểu mình, vì dù sao, nhưng lúc mình buồn bạn đã ở bên mình, chia sẻ hay đơn giản chỉ là im lặng cùng mình, h thì mọi thứ sụp đổ, mình không dám tin bạn nghĩ về mình như thế. Chị nói bạn đối xử với người khác theo cảm xúc, mình không để ý đến điều đó, nhưng giờ thì mình thấy chị nói đúng, bạn thật sự như thế, bên cạnh đó mình nhận ra bạn yếu đuối hơn mình tưởng. những lời nói làm tổn thương mình của bạn, mình coi như bạn chưa nói,, chôn chặt nó theo nhữg thứ tình cảm bao lâu nay mình cố gắng vun đắp, giờ thì mình cũng chỉ coi bạn như những người bạn bình thường khác....có lẽ dei là lần cuối cùng bạn xuất hiện trong những dòng suy nghĩ của mình.....mình không còn sức để cố, cố cho mọi thứ như trước....tự tay bạn phá bỏ nó, thôi thì mình chèo theo như mong muốn của bạn!!! vậy nhé!
2 là đau...nhờ bạn...mình đã để con người ấy được quyền quay lại và lại được quyền làm mình đau, mình đau lắm, muốn nói ra cho thỏa, nhưng......những điều này, h đây, mình biết nói cùng ai, thôi thì "thôi em giấu cho riêng em biết". Không biết mình đã làm sai điều gì để h đây phải mệt mỏi thế này, không lẽ mình quay lại trách móc bạn, đâu được....nghĩ kĩ lại thì âu cũng là do mình.....hôm đấy đi Chùa, mình nhớ mình thành tâm lắm mà, mình chỉ mong 1 năm được vui vẻ mà sao lại ra nông nỗi này............có lẽ từ h sẽ không bao h cầu xin điều gì vì đơn gian trong từng ấy con người Phật biết giúp ai, tự thân mình cứu lấy mình thôi.....qua tuần này, tuần sau nhanh lắm sẽ đến toàn những ngày vui, đặc biệt, mình không có quyền để cho cảm xúc này sống mãi...........tuy là cả 20 ngày nữa mới đến kế hoạch mình vạch ra, nhưng có lẽ từ hnay tự hiểu phải phá vỡ nó và làm 1 kế hoạch khác.........không lâu nữa là ngày đặc biệt của mình, phải cố mà thoát ra thôi.......thèm lắm những ngày bận rộn để những suy nghĩ tan biến......
những dòng cảm xúc lẫn lộn, chả bik nó đi theo mạch nào nữa....:|
"hãy yêu đời dù quá mệt khiếp người"
-
Sống để không hờn giận, không oán trách điều đó không khó cũng không dễ. Do suy nghĩ của mình thôi. Nếu mình xem điều đó là quan trọng thì tất nó làm mình đau khổ khi nó không như mình mong muốn. Tối Út rảnh lên yahoo gặp chị Jas nhé. Thương cưng nhiều

Chào bạn! Có vẻ như bạn quan tâm đến cuộc trò chuyện này, nhưng bạn chưa có tài khoản.
Bạn cảm thấy mệt mỏi vì phải cuộn qua cùng một bài đăng mỗi lần truy cập? Khi đăng ký tài khoản, bạn sẽ luôn quay lại đúng vị trí bạn đã xem trước đó và có thể chọn nhận thông báo về các bình luận mới (qua email hoặc thông báo đẩy). Bạn cũng có thể lưu lại các bài đăng yêu thích và bình chọn cho các bài đăng để thể hiện sự ủng hộ của mình đối với các thành viên khác trong cộng đồng.
Với sự đóng góp của bạn, bài viết này sẽ còn tuyệt vời hơn nữa 💗
Đăng ký Đăng nhập