Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Những câu chuyện cảm động về Cha và con gái

  • adminA

    Father & Daughter - short animation movie

    Đạo diễn: Michaël Dudok De Wit
    Kịch bản: Michaël Dudok De Wit
    Âm nhạc: Normand Roger, Denis L. Chartrand
    Năm: 2000
    Quốc gia: Hà Lan
    Thời lượng: 8 phút 30 giây
    Nhạc nền: Valurile Dunării (Sóng sông Danube)


    **

  • adminA

    Father & Daughter

    Đạo diễn: Michaël Dudok De Wit
    Kịch bản: Michaël Dudok De Wit
    Âm nhạc: Normand Roger, Denis L. Chartrand
    Năm: 2000
    Quốc gia: Hà Lan
    Thời lượng: 8 phút 30 giây
    Nhạc nền: Valurile Dunării (Sóng sông Danube)

    **Năm 2000, có một bộ phim hoạt hình với độ dài chỉ hơn 8 phút ra đời đã làm rung động biết bao trái tim. Với nền nhạc từ một bản giao hưởng của thế kỷ 18, cảnh phim từ nét vẽ tay của một họa sĩ, những góc quay không trực diện miêu tả cận cảnh các nhân vật, bộ phim ấy đã chiếm trọn cảm tình của mọi đối tượng khán giả, và trở thành một hiện tượng trong nền hoạt hình thế giới.
    **

    Trên đường đồi phẳng lặng, hai cha con thong dong đạp xe. Hai bên đường là hàng cây rậm rạp xanh tươi. Đến một mỏm đá, người cha bước xuống chiếc thuyền dưới bến và chèo đi mà chẳng trở về. Cô bé con đứng trên đồi, nhìn theo cha, bơ vơ lạc lõng. Để rồi chiều chiều, trên con đường hun hút tưởng chừng dài vô tận, cô bé lại mải miết đạp xe.

    Thời gian trôi qua, cô bé ngày một lớn lên. Thói quen vẫn không thay đổi. Ngày qua ngày, cô bé con đạp xe lon ton lên đồi, đứng đấy rồi lại lững thững đạp về. Thành thiếu nữ, cô lên đồi cùng bạn bè, cùng người yêu. Thành phụ nữ, cô đến cùng con và chồng.

    Qua bao năm tháng, cô bé năm nào giờ đã già đi. Ngọn đồi nhỏ, con đường mênh mông, hai hàng cây qua bao mùa thay lá, chỉ có tấm lưng còng vẫn còn hiện hữu. Dưới ánh nắng và bóng cây, có một bà cụ cứ lẳng lặng đạp xe, đến rồi lại chờ, lại quay về…

    Father and Daughter là một phim hoạt hình đơn giản, không nhiều màu sắc mà cũng chẳng dùng hội thoại. Tông màu chủ yếu là trắng, đen, nâu cánh gián, nâu nhạt, như màu của thời gian, của sự quên lãng. Âm nhạc lúc trầm, lúc da diết đến nao lòng, khiến cảm xúc của người xem như ùa về, rồi lại rơi xuống, thành từng giọt, từng giọt lách tách.

    **
    **

    Cảnh vẽ không quá trau chuốt như để nhấn mạnh nét tĩnh trong chuyển động. Mọi diễn biến không chậm cũng không nhanh, mà cứ đều đều và nhịp nhàng như bánh xe đạp quay. Nghe đâu đây tiếng cọc cạch của sự cũ kĩ, vang lên đều đặn, tròn trịa và thơ mộng.

    Trong tiếng đàn acordeon da diết nhưng cũng rất dịu dàng và mạnh mẽ, một nỗi buồn chậm rãi dâng lên và len vào lòng bạn, nhè nhẹ, miên man tựa hơi thở. Trên cùng một con đường, bao người, bao thế hệ đã đi qua, để rồi ta tìm thấy sự khác nhau từ những vòng xe nô nức của tuổi trẻ, điềm tĩnh của một phụ nữ trưởng thành, và chậm rãi liêu xiêu của một cụ già bạc tóc. Những hình ảnh ấy không chỉ tương phản mà còn bổ sung cho nhau, như để nói lên sự thật của thời gian và phản chiếu lại quá khứ.

    Để rồi sau tất cả, một cái ôm xiết của cha và con trong khoảnh khắc xóa nhòa mọi khoảng cách về thời gian. Như dòng sông bỗng chốc tràn đầy sau bao ngày cạn nước. Vượt qua hàng năm tháng chờ đợi nhớ mong, cô con gái nhỏ lại sung sướng chạm vào người cha thân yêu bằng tất cả niềm tin, tình yêu và hy vọng của mình. Với cha, cô vẫn luôn là cô bé ngày nào, nhỏ nhắn, vừa vặn trong vòng tay ông, và xinh tươi hào hứng như khi cả hai cha con cùng đạp xe song song dưới hàng cây râm mát.

    Một người con luôn nhớ về cha. Một người cha đã mất, một người con đã già. Chỉ có kỷ niệm là sống mãi. Nhưng không phải lúc nào thời gian cũng là đáp án cho sự trở lại. Bởi vì, sẽ có lúc trong cuộc đời bạn, một khoảnh khắc bất chợt sẽ khiến bạn cảm thấy thời gian khi đó không tồn tại, hay thời gian đã dừng. Khái niệm “thời gian” trong Father and Daughter có lúc được thể hiện rất rõ nét, có lúc lại mơ hồ. Nhưng tựu chung vẫn là điều gì đó đáng nhớ và đáng được lưu giữ.

    https://youtube.com/watch?v=GhieqAEi2r4

    Những tia hy vọng, về quá khứ, về tương lai, lòng tin trong trẻo của tuổi thơ và sự đợi chờ của tuổi trẻ, dường như chưa bao giờ sáng và đẹp đến thế.

  • adminA

    Quà con tặng bố
    Có một người cha nghèo đã quở phạt đứa con gái 3 tuổi của mình vì tội lãng phí cả một cuộn giấy gói quà mầu vàng. Tiền bạc eo hẹp, người cha nổi giận khi đứa bé cắt cuộn giấy quý ra thành từng mảnh nhỏ trang trí một cái hộp giấy. Sáng sớm hôm sau, đứa con gái nhỏ vẫn mang hộp quà đến nói với cha: "Con tặng bố!". Người cha cảm thấy bối rối vì cơn giận dữ của mình tối hôm trước, nhưng rồi cơn giận dữ lại bùng lên khi ông mở ra, thấy cái hộp trống rỗng.

    Ông mắng con gái. Đứa con gái nhỏ ngước nhìn cha, nước mắt rưng rưng, thưa: "Bố ơi, đó đâu phải là cái hộp rỗng, con đã thổi đầy những nụ hôn vào hộp để tặng bố mà!".

    Người cha giật mình. Ông vòng tay ôm lấy đứa con gái nhỏ cầu xin con tha thứ.

    Đứa con gái nhỏ, sau đấy không bao lâu, qua đời trong một tai nạn. Nhiều năm sau, người cha vẫn khư khư giữ cái hộp giấy bên mình, mỗi khi gặp chuyện nản lòng, ông lấy ra một nụ hôn tưởng tượng và nghĩ đến tình yêu mà đứa con gái bé bỏng của ông đã thổi vào chiếc hộp.

    Trong cuộc sống, chúng ta đã và sẽ nhận được những chiếc hộp quý giá chứa đầy tình yêu và những nụ hôn vô tư từ con cái của chúng ta, từ bạn bè, gia đình. Trên đời này, chúng ta không thể có được tài sản nào quý giá hơn những chiếc hộp chứa đầy tình yêu vô tư như thế.

  • adminA

    Đạo diễn: Michaël Dudok De Wit
    Kịch bản: Michaël Dudok De Wit
    Âm nhạc: Normand Roger, Denis L. Chartrand
    Năm: 2000
    Quốc gia: Hà Lan
    Thời lượng: 8 phút 30 giây
    Nhạc nền: Valurile Dunării (Sóng sông Danube)

    https://youtube.com/watch?v=GhieqAEi2r4

    cách đây 10 năm Bố và con cùng nhau xem bộ phim này. Chỉ xem được 1 lần trên VTV.
    Giờ thì con tha hồ xem đi xem lại trên pc, nhưng ... chỉ có mình con mà không có Bố. Không biết bây giờ Bố còn đang lênh đênh hay đã cập bến bình yên? Không biết đến khi nào cha con mình sẽ gặp lại nhau...

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB