Em nghĩ đến tình yêu mà chợt rùng mình !
*Em vốn khó hiểu mà, muốn níu kéo muốn buông lơi *
Ờ thì Anh chẳng còn nhớ nên anh ko màng em vui hay buồn, anh muốn ko liên quan gì đến em , anh quyết tâm đến đáng sợ
Em chỉ muốn nhìn thẳng vào anh ,để xem anh như thế nào , ấy thế em ko bao giờ làm được
*Trong những giấc ngủ ,em luôn chập chờn nghĩ về anh *
*Sẽ chẳng còn những ngày tháng vui tươi bên nhau *
Mà em đã nghĩ , chúng ta sẽ ko bao giờ đi cùng nhau nữa rồi, tình yêu ko có lỗi, nhưng chính em thấy có lỗi với em , vì thế em ko thể bất công nữa, vốn dĩ con người này đâu làm nên tội tình gì ?
Hai mươi tuổi thiếu một tháng, em làm được gì ? Em luôn đặt cho mình câu hỏi đó, nhưng anh à, em thừa biết em “ hơn “ anh nhiều thứ, cho nên em phải sống cho đúng với cái “ hơn “ đó
Bấy nhiêu đau thương thế là đủ, là vừa cho 1 tình yêu vụng dại , và tất nhiên em ko thể gom thêm yêu thương vào lòng nữa
Những ngày sắp tới có chạm mặt nhau ở trường thì em sẽ xem như chưa hề biết anh , anh có trách em vô tình ?
Hôm qua, em đã giả vờ quên mất “ Anh “ là ai …
*“Tớ chẳng biết ai tên U cả “ *
* Em mỉm cười!*
*Ừ! Là em đang giả vờ đấy *
*Anh buồn ko anh ? *
Trái tim em chẳng còn chỗ cho Anh, thôi thì “ sông cạn đá mòn “ như anh nói vậy …
*Em ko bao giờ Tha Thứ cho Anh được đâu …. *
*Em phải nhớ để chẳng bao giờ làm mình đau nữa *
Ngoài kia, nắng và gió đang nô đùa với nhau …
*p/s: Em tự hỏi liệu em có thực sự yêu anh ? *
Liệu anh có thực sự yêu E ?
*Bởi khi yêu thực sự chẳng bao giờ làm nhau đau và lạc mất nhau đâu Anh à *
### Suy cho cùng CHÚNG TA CHƯA THỰC SỰ YÊU NHAU