Người đàn bà đến với đời anh sau em
Tác giả : Đoàn Ngọc Thu
Người đàn bà đến với đời anh sau em
Chắc phải hơn em về mọi mặt
Vì có thế anh mới đánh đổi
Những hạnh phúc - khổ đau từng cóp nhặt - chúng mình.
Người đàn bà đến với đời anh sau em
Chắc hẳn có tình yêu mãnh liệt
Vì thế " tiếng sét ái tình"
Mới phá vỡ bao năm mình chung sống
Anh của em ơi
Em biết không thể níu giữ nữa rồi
Khi em nhìn vào mắt anh sâu thẳm
Em không còn giữ được ngọn lửa chính em đã thắp
Không đâu, lời oán trách
Dù anh đi, mang của em hạnh phúc theo mình
Chút hi vọng vỡ tan thành đau nhức
Kỷ niệm trĩu ngực trời đêm.
Tình yêu ấy liệu có thể lãng quên
Em đánh rơi tim mình vào quá khứ
Chỉ xin gửi anh một lời nhắn nhủ
Đừng làm đau khổ người đàn bà đến với đời anh sau em!
Em mặc thật xinh trong đám cưới của anh
Nhận tấm thiệp hồng anh gửi ở trên tay
Chầm chậm mở ra, mong thời gian ngừng lại
Em đọc mãi tên anh ghi bên trái
Cạnh tên anh, tên cô gái không quen
Đám cưới anh, người bên người đông chen
Hoa lộng lẫy, rượu tràn li, đèn rực rỡ
Em bước xuống xe, bao ánh nhìn ngưỡng mộ
Em mặc thật xinh trong đám cưới của anh
Mọi người vui, mọi người hát, mọi người ăn
Em cũng hát, cũng ăn, cũng cười nghiêng ngả
Ai cũng bảo hôm nay em đẹp quá
Em mặc thật xinh trong đám cưới của anh
Cô dâu bước bên anh, đôi mắt long lanh
Anh lướt qua em, cúi chào trong hạnh phúc
Em thì thầm chúc anh nhiều lời chúc
Kỷ niệm xa xăm ơi sao bất chợt ùa về
Thuở hẹn hò tràn ngây ngất si mê
Êm dịu, đắm say biết bao lời anh nói
Con đường vắng giờ mình em đứng đợi
Con sóng của ngày xưa nay đã thật xa rồi
Em mỉm cười, nâng cốc, lệ tuôn rơi
Cô ấy đã của anh, em chẳng là gì nữa
Ai sẽ đón đưa em, bờ vai nào em tựa
Em thật xinh đơn lẻ giữa muôn người…
**Ngày không anh
**Tác giả : Hạnh Nguyên
Có những ngày rộng quá một tầm tay
Gió không biết vịn vào đâu
Em không biết vịn vào đâu
Dã quỳ vẫn vô tình nở dọc ray tàu
Sự kiêu kỳ mang vẻ đẹp tầm thường
Mở to mắt, ngước nhìn mặt trời
Đầy thách thức
Ở chính giữa niềm kiêu hãnh
Là hụt hẫng màu vàng
Sự kiêu kỳ biết vịn vào đâu?
Có những ngày vụn như nỗi hoang mang
Sự vô nghĩa không thể hiểu nổi mình
Trong giới hạn ngột ngạt của những gì cho là ý nghĩa
Mơ hồ vụt khỏi cái nhíu mày
Lang thang như kẻ khốn cùng không chốn dừng chân
Chông chênh
Ý nghĩ không biết vịn vào đâu
Em không biết vịn vào đâu
Có những ngày chật chội như một cái nhà gương
Quay về hướng nào cũng chỉ thấy chính mình
Những phiên bản méo mó đầy thói xấu
Hình như mình đã chẳng nhận ra
Em muốn bỏ hoang tất cả những xấu xa
Lòng sẽ rộng thêm
Bình yên sẽ tự tìm được nơi trú ngụ
Chờ niềm vui bằng niềm vui cũ
Đón nỗi buồn bằng một cái mím môi
Có những ngày như thế
Ngày không anh