Lại một giọt nước mắt khác rơi trên vạt áo tôi.
Tôi nhớ có lần tôi mang cho anh cốc nước đúng lúc anh đang mệt nhoài vì đánh cờ, anh đã nhẹ nhàng thơm " chụt" lên má tôi.
Tôi còn nhớ lúc đó tôi khoảng 10 tuổi, đã đủ lớn để cảm nhận được thơm là như thế nào. Khi Giai Nhiên thơm tôi, tôi thấy thực sự ấm áp, dễ chịu.
Giai Nhiên từng nói tôi mãi là cô bé không trưởng thành, lúc này tôi ước gì mình vẫn là một cô bé, bởi tôi không muốn phải tiếp tục kiềm chế cảm xúc của mình nữa, tôi thực sự không muốn...
4.TÔI ĐàTÌNH CỜ GẶP LẠI ANH TRONG ĐÁM CƯỚI
Đinh Tuấn Kiệt cầm kéo cẩn thận cắt tấm drap trải giường, người đàn ông nào làm việc này cũng chất chứa rất nhiều điều tâm sự, trông như không phải anh đang cắt một mảnh vải mà là cắt Lâm Tiểu Nê - người anh đã quen biết từ lâu.
Lần thứ hai họ gặp nhau là trong đám cưới một ngừoi bạn hay đánh cờ của anh. Những người bạn cờ tướng thường có duyên với nhau, cô dâu cũng rất xinh đẹp. Tất cả khách mời đang đắm chìm trong bầu không khí vui vẻ. Thỉnh thoảng có người gây rối. Thường thì những người không quen với cô dâu, chú rể thu mình vào một góc uống vài cốc rượu, nhưng khi cô dâu chú rể tới mời rượu họ lại không ngừng thốt ra những lời chúc có cánh.
Nhiệm vụ của phù rể Đinh Tuấn Kiệt là không để cho cô dâu, chú rể say mèm, anh tìm mọi cách để ngăn chặn người tới chúc rượu. Cuối cùng cũng không thể chống cự lâu hơn nữa, anh đã lén tráo rượu bằng nước lọc để đối phó.
Không ít lần anh phải chạy vào nhà vệ sinh giải quyết nỗi buồn.
Đến là thứ "n" anh vào nhà vệ sinh thì nhìn thấy một nhóm các cô gái đang đứng trước nhà vệ sinh nữ. Một cô chắc vẫn là sinh viên cứ liên tục gõ vào cửa nhà vệ sinh đã bị khóa chặt gọi to: " Tiểu Nê à, mai mở cửa ra đi! Mọi người sắp không nhịn nổi nữa rồi!"
Anh chăm chú nhìn sang bên nhà vệ sinh nữ, bên trong vọng ra tiếng khóc của một cô gái, cô ấy đang gào khóc. Anh băn khoăn không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng do đã nhịn từ lâu nên anh vội vàng chạy vào nhà vệ sinh nam. Lúc thoải mái hơn nhiều, anh lắng nghe tiếng khóc từ phòng vệ sinh bên cạnh, dường như người đó đang trách móc, chửi bới ai đó, nhưng anh không nghe rõ lắm. Vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh nam, đi ngang qua nhà vệ sinh nữ anh đã bị cô gái trông giống như nữ sinh lúc nãy vội vàng túm lại.
" Này, anh giúp chúng tôi xô cánh cửa này ra nhé! Cô ấy một mình trong đó, lại khóa trái cửa nữa."
Đinh Tuấn Kiệt đang định giải thích cho cô ấy rõ mình còn đang bận đo tiếp khách, nhưng chưa kịp nói thì đã bị bọn họ kéo tới cửa nhà vệ sinh nữ. Anh ngạc nhiên nhìn đám người sau lưng mình tự động lùi về phía sau để anh có thể lấy đà đẩy cửa. Không biết làm gì hơn, anh đành thử xem sao.
Lúc này dường như cô gái trong nhà vệ sinh khóc mệt rồi, không nghe thấy tiếng gì nữa. Việc này khiến đám con gái sau lưng anh lại nhốn nháo bàn tán.
" Sao lại không nghe thấy tiếng gì nữa nhỉ?"
" Đúng vậy, lúc nãy đang còn khóc ghê lắm kia mà, tự nhiên lại không khóc nữa rồi, lẽ nào..."
" Lẽ nào cô ấy bồng bột nghĩ quẩn ư?"
" Mình nghĩ có khả năng lắm, có lẽ đúng rồi"
...
Thực tế chứng minh rằng, phụ nữ là những người rất giỏi tưởng tượng và lắm điều khiến người ta phát sợ.
Đám phụ nữ sau lưng khiến Đinh Tuấn Kiệt bối rối, cuống cả lên, anh thấy mạng người là quan trọng hơn cả, hơn nữa không thể để có chuyện không hay xảy ra trong đám cưới của bạn. Thế là anh nín thở, lùi lại ba bước...sau đó dùng hết sức chạy về phía trước giống như cảnh trong trận đấu bò ở Tây Ban Nha, có điều lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn... Lâm Tiểu Nê bất ngờ mở cửa.
Tiểu Nê trốn trong nhà vệ sinh "xả" nỗi bực tức, được một lúc cô cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều. Ngoài kia những người muốn đi vệ sinh chắc sắp không chịu nổi nữa rồi, cô thầm nghĩ nếu giờ mình không chịu ra e rằng lại có người mất mạng cũng nên. Thế là cô quyết định rửa mặt, nhẹ nhàng vỗ vào mặt mình để khuôn mặt hồng trở lại, rồi chỉnh kiểu tóc. Lúc này cô lại cảm thấy mình xinh xắn, đáng yêu, cô nhẹ nhàng vặn tay cầm cửa.
" Mình ra..." LâmTiểu Nê vẫn chưa nói hết câu, không kịp hiểu xem rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra nữa thì đã bị vật gì đó nặng như một khối sắt đâm sầm vào.
Lúc mọi người đổ dồn vào thấy hai người đang ngã trên thềm nhà vệ sinh trong tư thế rất mùi mẫn. Đinh Tuấn Kiệt nhận ra mình đang đè lên một cô gái, cô ta đang cố quay mặt lại , nhìn cũng biết cô đang rất đau. Dường như cô đâu đến mức không nói được gì nữa. Đinh Tuấn Kiệt vội vàng bò khỏi người Tiểu Nê. Anh không để ý đến mình vội hỏi cô gái kia có đau không rồi giơ tay định đỡ cô ta dậy.
" Anh đi đi!" Lâm Tiểu Nê tức tối quát lên, ai ngờ cô lại bị một gã giời ơi đất hỡi ở đâu tới đâm sầm vào. Cô vốn đã bực bội trong lòng không ngờ lại tìm được gã này để trút giận.
" Anh có mắt không đấy hả? Cho dù không có mắt cũng không được xộc vào nhà vệ sinh nữ chứ? Anh đúng là đồ lập dị! Đồ háo sắc! Anh đâm vào tôi đau chết đi được, rốt cuộc là anh muốn làm gì?"
" Tôi..." Đinh Tuấn Kiệt muốn giải thích nhưng anh chợt nhận ra cô gái này trông rất quen. Đôi mắt, cái miệng...
" Nhìn cái gì mà nhìn? Chưa thấy người đẹp bao giờ à?" Thấy anh ta cứ nhìn mình chằm chằm, cô lại tiếp tục mắng " Đúng rồi, tôi biết anh. Anh chính là phù rể đúng không? Anh có biết quan hệ của tôi với chú rể không? Đừng có làm phièn tôi, tôi..." Đột nhiên cô nhớ ra đây chính là người đàn ông trong bị bệnh viện đã bị cô thực hành tiêm lần đầu, cô còn nhớ là đã chơi tạo hình bằng tay với anh rất lâu nữa.
" A, đúng là anh rồi!"
" Đúng là cô sao?"
Tiếng động lớn và tiếng hét to phát ra trong nhà vệ sinh đã làm kinh động chú rể Giai Nhiên. Tới nơi chỉ thấy ông bạn thân Đinh Tuấn Kiệt và cô em Tiểu Nê đang ở trong đó, trông họ sung sướng cứ như tình cờ gặp được đồng hương vậy, anh vồn vã hỏi: " Chuyện gì vậy Tuấn Kiệt?"
" Mình đã gặp cô gái này..." Đinh Tuấn Kiệt định thuật lại toàn bộ sự viêc cho Giai Nhiên nghe, nhưng Tiểu Nê đã chặn lại.
" Sự việc là thế này. Anh này là bạn em, chúng em quen biết nhau, em nhìn thấy anh ấy ngã trong nhà vệ sinh nên tới dịu anh ấy dậy thôi. Chằng có chuyện gì đâu, hoàn toàn không có chuyện gì cả." Nói rồi cô gượng cười.
Tiểu Nê khôngmuốn đem tới bất kỳ rắc rối nào cho Giai Nhiên, đặc biệt là trong hôn lễ của anh. Đây chính là lời thề của cô với bản thân trước khi tới đám cưới.
Người bạn quen biết Tiểu Nê lại ngã trong nhà vệ sinh nữ, cần Tiểu nê tới dìu dậy ư? Giai Nhiên cảm thấy có gì không ổn, nhưng anh cũng không hỏi thêm nữa.
Chẳng gì thì cô ấy cũng đã nói ra, vậy thì đúng như thế rồi.
" Tuấn Kiệt, hóa ra bọn cậu quen nhau? Mình cũng đang định gới thiệu Tiểu Nê cho cậu đấy" Đinh Tuấn Kiệt định kể rõ sự thật cho Giai Nhiên là hai người cũng không hẳn là quen biết nhau lắm, vừa mở miệng nói được chữ " Tôi" thì đột nhiên biến sắc. Chỉ cần suy đoán một chút cũng nhận ra cô gái có cái tên Tiểu Nê với nụ cười ngọt ngào trên môi đang véo anh đau điếng.
" Hai người đã quen biết nhau, vậy Tiểu Nê thay anh tiếp Tuấn Kiệt nhé, anh ra ngoài tiếp khách đây" Giai Nhiên dịu dàng nói với Tiểu Nê rồi tươi cười bước ra ngoài.
Giai Nhiên vừa đi, Tiểu Nê cảm thấy rất phấn khở khi nghe Giai Nhiên nói. Giai Nhiên nhờ cô tiếp đón Tuấn Kiệt, điều đó chứng minh anh coi cô là người nhà, còn Tuấn Kiệt chỉ là khách mà thôi, có nghĩa là anh ấy coi trọng cô hơn Tuấn Kiệt.
" Sao cô lại véo tôi? Đinh Tuấn Kiệt thắc mắc hỏi lại.
" Bởi tôi thích thế." Trước khi Tiểu Nê và cô bạn thân ra khỏi nhà vệ sinh, cô nàng còn quay đầu nói với Tuấn Kiệt. Lúc nói câu này, ánh mắt cô long lanh, khuôn mặt thẹn thùng, nhẹ nhàng thể hiện sự thẹn thùng của một thiếu nữ.
Đinh Tuấn Kiệt không kịp nghĩ xem cô ta thích cái gì thì cô đã đi rồi. Liền sau đó, anh bị xô đẩy trong đoàn người ập vào nhà vệ sinh.
Sau đó trong dầu Đinh Tuấn Kiệt vẫn lởn vởn rất nhiều điều "kỳ lạ". Lúc uống rượu cùng khách khứa, anh cứ đưa mắt xung quanh, anh muốn tìm cô gái có tên Lâm Tiểu Nê. Từ trước đến giờ anh chưa từng gặp cô gái nào lại tràn trề sức sống và hấp dẫn đến vậy.
Tiếc là anh không nhìn thấy cô nữa.
Giai Nhiên nói là bố cô đã sai người tới đón cô về nhà, Tự nhiên Đinh Tuấn Kiệt cảm thấy cô đơn, lạc lõng lạ lùng.
...
Lúc này đây khi cầm trên tay vệt "ngàn vàng" của cô để lại, bỗng anh nhớ lại sự kỳ lại trong lần đầu tình cờ gặp gỡ giữa hau người, anh cảm động vô cùng. Tiểu Nê là cô gái đáng yêu, mỗi biến cố trong cuộc đời cô giống như các nốt nhạc du dương, đó là sự sinh động của cuộc sống.
Tới tận bây giờ anh vẫn nhớ như in cảm giác cầm bàn tay mềm mại của Tiểu Nê để dạy cô tạo hình bằng tay, cảm giác đó giống như anh đã chạm vào một mối tình mới vậy.
- TÔI VÀ ĐINH TUẤN KIỆT
Thực ra có thể nói tôi và người đàn ông có tên Đinh Tuấn Kiệt rất có duyên với nhau. Bởi chúng tôi đã gặp nhau hai lần trong nhà của Giai Nhiên.
Trước đây mẹ tôi không thích tôi thường xuyên sang nhà Giai Nhiên chơi, bà nhắc nhở: " con gái con lứa phải giữ kẻ một chút."
Khi đó tôi đã không thích nghe lắm.
Sau đám cưới của Giai Nhiên về, mẹ tôi nói tôi đã thay đổi. Tôi lại cho rằng mẹ tôi mới là người thay đổi, lúc này bà rất thật lòng nói: " Con nên sang nhà anh Giai Nhiên chơi đi."
Tôi trở nên trầm tính hẳn, không hay nói năng như trước, thậm chí tôi cảm thấy không có nhu cầu nói nữa.
Ví dụ mẹ tôi hỏi: "Tiểu Nê, đói không con?"
Tôi lắc đầu.
Hay khi mẹ tôi hỏi: "Tiểu Nê, ở trừơng có chuyện gì hay không con?"
Đầu tiên tôi gật đầu, sau đó lại lắc đầu, có nghĩ là có thì có nhưng con không biết. Mẹ tôi chẳng biết làm thế nào, bà sợ rằng nếu tôi cứ tiếp tục như thế sẽ biến thành một con ngốc. Do vậy, lần đầu tiên bà ép tôi sang nhà Giai Nhiên với mong muốn: " Không chừng con bé nhìn thấy người ta hạnh phúc sẽ bỏ cuộc thôi"
Nếu không vì mẹ tôi cứ kéo tôi sang nhà Giai Nhiên, thì có lẽ cả phần đời còn lại, tôi sẽ không bao giờ đặt chân tới phòng anh nữa, bởi tôi đã tự thề với mình thế rồi. Tôi đã thề như thế từ khi biết Giai Nhiên có bạn gái, tôi đã ép mình giữ lời thề trong vòng một năm, cuối cùng lời thề của tôi đã bị phá bỏ bởi sự ép buộc của mẹ.
Mẹ tôi và mẹ Giai Nhiên chỉ có quen biết sơ sơ nhưng mẹ anh lại tương đối nhiệt tình khi thấy tôi và khuôn mặt tươi cười của mẹ tôi trước cửa.
" Ôi trời! tôi lại cứ tưởng là ai kia! Thật là khác quý! Hai mẹ con mau vào nhà đi!" Bà nói to.
" Đã không biết bao nhiêu lần muốn mời bà sang nhà tôi chơ mà không mời được, bây giờ tôi tự sang, bà chớ chê cười nhé" Mẹ tôi đáp lại.
" Đâu có, đâu có! Tôi lại cứ tưởng bà chê nhà tôi bừa bộn chứ!"
Sau đó hai bà tiếp tục tâng bốc nhau cứ như không có mặt tôi ở đó vậy.
" Mẹ à, nếu không có chuyện gì, con xin phép về trước nhé" Tôi thờ ơ nói.
" Ăn cơm xong hẵng về" Mẹ Giai Nhiên lúc này mới để ý đến sự có mặt của tôi, bà liền đon đả: " Anh Giai Nhiên của cháy đang ở trên gác, cháu lên tìm nó đi"
" Ai bảo cháu muốn..." Vừa nói tới đây tôi nghe thấy giọng ai đó rất quen.
" Ai đấy?" Giai Nhiên ló đầu ra khỏi cửa phòng," Tiểu Nê hả em, tự lên nhá" Rồi thụt đầu lại. Tôi tức sôi lên, ai thèm tìm anh chứ!
Đúng lúc tôi đang dỗi không muốn lên cầu thang thì lại thấy một cái đầu khác lại ló ra lắc lư. Đó là Đinh Tuấn Kiệt.
Đương nhiên lúc đó tôi không thể ngay lập tức nhớ ra tên anh, tôi như người chết đuối vớ được cọc, buột miệng theo phản xạ có điều kiện: " Hóa ra anh ở đây, em cũng đang muốn tìm anh." Nói rồi vội vàng trèo lên gác.
Tôi có cảm giác rất thân thuộc với nơi này. Đã một năm trôi qua nhưng dường như không có sự thay đổi nào. Tôi thấy cay cay mũi cứ đứng đờ trước cửa phòng Giai Nhiên một lúc. Tôi chờ tới khi bình tĩnh trở lại mới bước vào.
Tôi nhận thấy Giai Nhiên và Đinh Tuấn Kiệt đang tập trung cao độ vào thế cờ trước mặt.
Đẩy cửa bước vào một lúc rồi mà không có ai để ý khiến tôi lúng túng.
" Em à, ngồi xuống đi em" Giai Nhiên ngẩng cao đầu mới phát hiện ra tôi, anh thản nhiên nói. Tôi ngồi xuống. Tôi cố gắng xử sự bình thường. Bởi mẹ tôi nói lúc này trên mặt tôi đang khắc bao chứ "tôi thất tình". Nếu sớm biết thế này, tôi thà ở nhà đợi tĩnh tâm trở lại rồi tới cũng chưa muốn.
Trong phòng Giai Nhiên thay đổi rất nhiều, cái bàn trang điểm mới khiến tôi khó chịu. Lúc này nó dựa vào oai chủ nhà đang nằm chềnh ềnh ở vị trí đắc địa thị uy với tôi.
Tôi nhìn vào gương, cố gắng nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khác, sau đó hỏi Giai Nhiên: " Chị dâu..đi đâu rồi?" Tiếng chị dâu được nói ra còn khó hơn cả tưởng tượng của tôi.
"..." Giai Nhiên vẫn đang chú tâm vào bàn cờ.
Đúng lúc tôi đang khó xử tột độ thì Đinh Tuấn Kiệt ngẩng đầu lên nói hộ: " Người ta hỏi anh bà xã anh đi đâu kìa?"
" Thế à?" Lúc này Giai Nhiên mới quay lại nhìn tôi lạnh lùng, sau đó anh lại chúi đầu vào bàn cờ, hững hờ buông một câu: " đi làm rồi"
Sau đó tiếng đập chan chát của những quân cờ khiến tôi im tịt, không nói được câu nào nữa. Nhưng cuối cùng họ dã phải để ý đến tôi, các bạn biết không, tôi đã lật bàn cờ của họ
Hóa ra trước đây Giai Nhiên và Đinh Tuấn Kiệt cùng học đại học tại một thành phố, họ trở thành bạn thân của nhau do có chung sở thích chơi cờ tướng.
Giai Nhiên hơi phản cảm khi tôi nói " chơi" cờ tướng, anh ta giải thích như thế là xúc phạm đến cao thủ. Giai Nhiên đúng là một cao thủ thực sự, đánh cờ gần hai mươi năm, cuối cùng cũng giành được danh hiệu quán quân Hội thi cờ tướng thanh niên.