Chương 72
Tiểu Nguyệt sung sướng nói: “Anh Tứ Mao, anh cừ quá!”
Nó còn ngại ngùng nói: “Anh Tứ Mao, em nhận ra rằng chính trong lúc này em đã yêu anh mất rồi.”
Ba chúng tôi cùng kinh ngạc không thốt nên lời, cái cô Tiểu Nguyệt này thay đổi nhanh như chong chóng, một chốc lát mà đã có tình cảm với Tứ Mao rồi.
Tôi vừa vui vừa bực, vui vì Tiểu Nguyệt đã chuyển mục tiêu, từ nay về sau sẽ không còn làm phiền tôi nữa; bực vì mặc dù tôi không thích Tiểu Nguyệt, nhưng nó vẫn nên kiên trì theo đuổi tôi. Đã không biết bao lần tôi từ chối nó, nó còn đau lòng định tìm đến cái chết để thoát khỏi cuộc sống này, sau bao lần khuyên bảo chân thành của tôi, nó đã tỉnh ngộ thoát ra khỏi tuyệt vọng, rồi nhắm mắt lấy một người đàn ông khác, tuy chồng nó vô cùng yêu nó nhưng cuộc hôn nhân của nó không được như ý vì lúc nào trong tâm trí nó cũng chôn giấu hình ảnh về một người, người đó chính là tôi. Mỗi khi bóng nguyệt rọi hình người, tiếng mèo kêu báo mùa xuân về thì ký ức ấy lại trỗi dậy trong nó, dày vò nó lần này đến lần khác. Thế mà hôm nay trước mặt tôi, Tiểu Nguyệt đã thay lòng đổi ý, thật không coi tôi ra gì!
Thế nhưng, người tức giận không chỉ có mình tôi, Tiểu Thuý hét lên: “Ngô Tiểu Nguyệt, đừng có được voi đòi tiên! Quấy rầy anh Tiểu Cường thế chưa đủ sao mà lại quay sang làm phiền anh Tứ Mao nhà tôi.”
Tiểu Nguyệt đáp trả: “Nó Tứ Mao nhà cậu sao? Cậu và Tứ Mao đã cưới đâu, tại sao mình không được theo đuổi chứ?”
Tứ Mao cũng hét lên: “Đủ rồi, đủ rồi, chúng ta mau đi thôi, lát nữa bọn chúng kéo thêm hội đến thì chúng ta gặp phiền phức lớn đấy.”
Tứ Mao vừa đi vừa thì thầm với tôi: “Con gái thật là phiền phức.”
Nó nhếch mép cười, hoàn toàn không thấy bộ dạng chán ngán, dù sao thì có bọn con gái vì nó mà ganh tức nhau cũng là một chuyện rất vinh dự rồi.
Chúng tôi vội vã bắt xe buýt về thành phố, đồng đảng của mấy tên khống khi nãy cũng không thấy đuổi theo. Chúng tôi lên xe, Tiểu Nguyệt và Tiểu Thuý vẫn tranh cãi mãi không thôi. Tôi chìm trong suy nghĩ, kẻ đầu xỏ này rõ ràng là người của hội Tam Hoà, cũng có nghĩa bọn bán tiền giả này rất có thể là người của hội Tam Hoà, mà hình như chị Lý ở hội Tam Hoà và Lý Dương lại là chỗ quen biết. Lẽ nào bọn họ tính toán lẫn nhau, chị Lý làm tay trong ssai người trộm tráo tiền giả? Nhưng vẫn có một điều tôi chưa nghĩ ra được, số tiền giả này được làm giống hệt tiền thật, nhưng nếu Trưởng phòng Lưu đem số tiền này gửi vào ngân hàng thì sẻ bị phát hiện ngay, chị Lý làm như vậy là có dụng ý gì? Nếu tiền bị đưa vào ngân hàng bị phát hiện là giả thì người đen đủi nhất chính là Trưởng phòng Lưu, muốn làm rõ nguồn gốc số tiền giả này thật chẳng ễ chút nào. Giữa chị Lý và Trưởng phòng Lưu có khúc mắc gì? Tại sao chị ta lại ngầm hại ông ta như vậy?
Tôi càng nghĩ càng nhiều nghi ngờ, tôi biết rất ít về chị Lý, Lý Dương và Trưởng phòng Lưu nên ngay lập tức không thể nghĩ ra được, tuy vậy số tiền này hiện đang nằm trong tay tôi. Mấy hôm trước Tiểu Bảo của Công ty vậy liệu xây dựng Tam Tân thông báo cho tôi biết vài ngày nữa là đến ngày công bố kết quả đấu thầu, trong mấy ngày này tôi phải tìm cách trả lại số tiền đó.
Tôi nảy ra một ý, dù với mục đích gì thì Lý Dương cũng đã giao tiền vào tay chúng tôi, chi bằng tôi và Tiểu Thuý lại làm một cuộc tiến quân vào hang cọp, trực tiếp lấy tiền về trả cho Lý Dương rồi thông báo chuyện bà ta dùng tiền giả đút lót rồi bỏ đi. Đến lúc đó Lý Dương cũng không thể trách được chúng tôi đã không giúp bà ta thắng thầu, vì bà ta làm sai trước, chúng tôi sẽ để bà ta ngậm đắng nuốt cay, đau đớn trong lòng mà không nói ra được.
Nhưng việc này phải đặc biệt cẩn thận, lần trước người Lý Dương phái đến nhận nhầm Tiểu Thuý là con gái Trưởng phòng Lưu, mọi chuyện vẫn rất rắc rối. Để đề phòng bất trắc, lần này chúng tôi có thể chọn cách hẹn riêng một mình Lý Dương ra ngoài, như thế sẽ giảm khả năng xảy ra chuyện không hay xuống thấp nhất.
Tiểu Thuý và Tiểu Nguyệt tranh cãi càng lúc càng to, hành khách trên xe bắt đầu bực mình nhìn hai đứa, nét đắc ý trong lòng Tứ Mao cũng không còn nữa, nó nhỏ nhẹ khuyên ngăn hai đứa kia, nhưng hai đứa nó không ai chịu nhịn ai.
Tôi ngồi ghế sau thở dài: “Ôi dào!” Chẳng ai thèm để ý đến lời tôi.
Tôi lại thở dài bằng giọng mạnh hơn: “Ôi dào!” Vẫn chẳng đứa nào để ý đến tôi.
Hai đứa cãi nhau ác liệt, chẳng thèm để ý gì đến tôi.
Tôi chẳng thèm giữ ý đành chen đầu vào giữa hai đứa mà hét lên: “Ôi dào!”
Cuối cùng chúng nó cũng dừng lại, tôi nói: “Hai đứa nghĩ là đứa nào cãi thắng thì trái tim tứ Mao thuộc về mình à?”
Hai đứa nhìn tôi thắc mắc, không hiểu tại sao tôi lại có thể nói ra câu đó.
Tôi giảng giải: “Thực ra đàn ông bẩm sinh đã muốn được sắm vai người che chở, phụ nữa càng mềm yếu càng đễ khơi gợi ham muốn che chở của đàn ông. Hai đứa cứ cãi nhau om sòm như mấy mụ bán hàng ngoài chợ thế này, thì kẻ thua sẽ càng trở nên đáng thương hơn.”
Hai đứa nó lập tức im lặng, chỉ còn gườm nhau bằng ánh mắt hung tợn, rồi bỗng cùng “hừ” lên một tiếng sau đó quay ngoắt đầu đi hướng khác. Tôi âm thầm thở dài, cuộc chiến trong câm lặng của hai đứa này không biết sẽ còn kéo dài bao lâu nữa.
Thằng oắt Tứ Mao xem như lần này vớ bở rồi, hồi trước nó theo đuổi Tiểu Thuý vất vả lắm, thường phải tốn công tốn của lấy lòng Tiểu Thuý, ần này tình thế đã khác rồi. Hoàn cảnh này giống chuyện hiệu bánh ngọt ở thị trấn chúng tôi, loại bánh sản xuất ở đó chán đến nỗi chẳng ai thèm ngó ngàng đến, sau đó không còn cách nào khác, chủ hiệu phải tìm một nhóm người dân thất nghiệp trong thị trấn, buổi tối hàng ngày chỉ xếp hàng trước cửa hiệu bánh mà không mua gì, kết quả là rất đông người không biết sự việc cũng theo đó lao đến mua, lượng tiêu thụ tăng mạnh, mọi người đều nói bánh ở đó làm ăn không ngon nhưng lại không nỡ không mua vì sợ chậm sẽ không mua được.
Tứ Mao lần này cũng có thể coi là ngẫu nhiên rơi vào cơ chế cạnh tranh, giá trị đột nhiên tăng vọt.
Chương 73
Chúng tôi trở về nhà trọ, nghĩ ra trăm phương ngàn kế để đuổi cái cô Tiểu Nguyệt đang chuẩn bị giao lưu tinh thần với Tứ Mao về nhà. Sau đó tôi lôi Tiểu Thuý ra cùng bàn bạc về tính toán ngày hôm nay của mình.
Tiểu Thuý chưa nghe xong đã lớn tiếng phản đối: “Cái gì? Còn định giúp bọn họ hả? Giờ chúng ta chuẩn bị thu dọn đồ đạc mà chuồn đi, cứ để người của hội Tam Hoà và Lý Dương đến dóc thịt bố con nó ra!”
Trời ạ! Con gái lúc ghen tức thật là đáng sợ, những lời như thế cũng có thể nói được, tôi nghe mà lạnh toát cả người.
Tôi khuyên bảo sùi cả bọt mép: “Tiểu Thuý, nếu đúng là như vậy, Tứ Mao sẽ thấy em là người độc ác, coi như lần này tụi mình làm phúc cứu người, không tính toán đến lợi nhuận mà ra tay giúp đỡ bố con họ, có thể Tiểu Nguyệt sẽ cảm động mà rời xa Tứ Mao đấy?”
“Có khả năng đấy không?” Tiểu Thuý nghi ngờ nói: “Đồ nha đầu Ngô Tiểu Nguyệt, da mặt dày hơn da mặt heo, nó có chịu buông tha không chứ?”
Ừ, Tiểu Thuý nói cũng không sai, nếu như da mặt dày là một kiểu phẩm chất cao đẹp thì Tiểu Nguyệt sẽ xây được một căn nhà phẩm chất cao đẹp, có lẽ còn cao hơn tất cả những toà nhà cao tầng trong thành phố này.
Xem ra trong một chốc lát cũng không thể thuyết phục Tiểu Thuý ngay được, tôi trầm ngâm suy nghĩ một hồi, sau đó hỏi Tiểu Thuý: “Tiểu Thuý, em thấy nếu đem em và Tiểu Nguyệt ra so sánh thì ai mạnh hơn ai?”
Tiểu Thuý ngạc nhiên nói: “Anh Tiểu Cường, anh thật khéo đùa, con nha đầu Ngô Tiểu Nguyệt ấy sao có thể đem ra so sánh với em chứ? Em chỉ cần m65t ngón tay út cũng ấn chết nó được.”
Tôi vỗ đùi đen đét nói: “Đúng quá còn gì, nếu Tiểu Nguyệt bị hội Tam Hoà hại chết, Tứ Mao sẽ thấy thương nó, dù chết đi nhưng nó vẫn mãi mãi được ghi nhớ trong trái tim Tứ Mao, cho dù lúc đó em là người chiến thắng thì giữa em và Tứ Mao vẫn sẽ có một hố ngăn cách.”
Tiểu Thuý bắt đầu chần chừ, tôi nhân cơ hội đó tiếp tục ra đòn: “Chi bằng em đường đường chính chính làm một trận quyết giành ngôi cao thấp với nó, làm cho nó thua đến nước phải dập đầu công nhận, để cho Tứ Mao tận mắt thấy được em mạnh hơn Tiểu Nguyệt gấp trăm lần.”
Tiểu Thuý dần lấy lại tinh thần, tôi tiếp tục làm nó lung lay: “Tiểu Thuý, em đã nuôi mèo bao giờ chưa? Ngày trước nhà anh đã từng nuôi một con mèo con màu trắng, mỗi lần bắt được chuột nó không nỡ ăn ngay, mà cứ thả ra ại vồ, vồ rồi lại thả, đùa nghịch cho đến lúc con chuột kiệt sức, sau đó mới…”
Tôi nhịn cười nói tiếp: “Vì thế lần này chi bằng chúng ta cứu gia đình Tiểu nguyệt trước, sau đó em cứ lần nào cũng dày vò nó, làm nó đau khổ đến chán sống, để cho nó thấy rằng tranh cướp bạn trai với Trần Tiểu Thuý đây là một chuyện hết sức hoang đường và nực cười, để nó cảm thấy rằng nó là đứa con gái tẻ nhạt và thối nát nhất thiên hạ này, em thấy thế có được không?”
Tiểu Thuý đứng bật dậy, vỗ mạnh vào bàn nói: “Được, lần này tha cho con nha đầu ấy, sau này chính em sẽ dày vò nó dần dần.”
Tôi và Tiểu Thuý cùng nhìn nhau rồi phá lên cười nham hiểm.
Tôi thở phào một cái, đem đống tiền lộn xộn sắp xếp lại, Tiểu Thuý thì gọi điện thoại hẹn gặp Lý Dương, Lý Dương nghe Tiểu Thuý nói muốn gặp mặt thì vui nổ trời vì ngày công bố kết quả đấu thầu đang đến gần mà con gái Trưởng phòng Lưu lại hẹn bà ta. Lúc này, chắc chắn là bàn về vấn đề mấu chốt, không chừng còn chính thức giúp bà lên kế hoạch để trúng thầu. Bà ta phấn khởi đồng ý ngay, Tiểu Thuý yêu cầu bà ta tìm một chỗ yên tĩnh để gặp mặt, bà ta bèn hẹn chúng tôi chiều hôm sau tại quán trà Thanh Phng Uyển phía tây thành phố.
Vị trí của quán trà Thanh Phong Uyển không ở trong thành phố ồn ã, thậm chí còn ở nơi khá xa xôi, tuy nhiên do có chút đẳng cấp nên làm ăn cũng không tồi, nơi này chắc chắn không phải là nơi dành cho bọn tôi, tôi lại khoát lên mình vẻ oai phong, hiên ngang bước vào quán trà mấy cô gái ngày trước ở ngoài phố không thèm liếc chúng tôi một cái nay cười tươi như hoa dẫn chúng tôi vào cửa.
Không chỉ giữa người giàu và người nghèo tồn tại sự kỳ thị, cũng có lúc người nghèo dùng ánh mắt khinh miệt nhìn nhưng người nghèo hơn để tìm được sự thăng bằng trong lòng.
Lý Dương đã đợi sẵn trong phòng, chúng tôi bước vào, bà ta vội vàng đứng dậy đon đả chào chúng tôi.
Tiểu Thuý chẳng nói chẳng rằng, ngồi trước mặt bà ta như thể một đẳng cấo cao hơn, Lý Dương xun xoe rót trà cho Tiểu Thuý, đồng thời ra hiệu cho cô bồi bàn đưa quyển thực đơn cho tôi.
Tôi thuận tay lật lật, sau đó trả lại cho bồi bàn và nói với cô ta: “Giới thiệu cho chúng tôi những món đặt sản của nhà hàng đi!”
Không phải tôi không muốn uống thứ mà tôi ưa thích, mà trên thực đơn toàn Tiếng Anh và chữ phồn thể, ngộ nhỡ đọc nhầm một chữ thì hỏng bét. Có những người luôn cho rằng viết nhiều những chữ ít dùng, không dễ nhớ là thể hiện đẳng cấp cao của mình mà đâu biết rằng dù có cố khoác lên mình cái mới cũng không thể che được cái gốc gãy nát.
Cô phục vụ tươi cười nói với chúng tôi: “Cửa hàng chúng tôi có trà Bách Hoa Hương, không biết quý khách có thích không, loại này…”
Cô ta định giới thiệu tiếp nhưng tôi ngắt lời luôn: “Cho tôi loại đó đi!”
Cô ta vui vẻ đi pha trà, tôi nghĩ chắc chắn đây là loại trà tương đối đắt của quán, tiêu tiền của Lý Dương để mua một niềm vui quả cũng không tồi.
Lý Dương bắt đầu tán chuyện với chúng tôi, còn chúng tôi không hề đả động đến chuyện đấu thầu. Lý Dương thận trọng chờ đợi chúng tôi mở lời trước, , còn chúng tôi thì không sẵn sàng nói về vấn đề đó với bà ta vì vấn đề này chúng tôi hiểu biết ít quá.
Một lát sau, cô phục vụ đem trà chúng tôi đã gọi lên, Lý Dương không thể chời đợi thêm được nữa bèn nhẹ nhàng hỏi Tiểu Thuý: “Cô Lưu, việc của tôi đến đâu rồi ạ?”
Tôi đưa tay ra hiệu cho cô phục vụ ra khỏi căn phòng rồi ném túi giấy đầy tiền đến trước mặt bà ta nói: “Bà tự xem xem thứ gì trong túi.”
Chương 74
Lý Dương hốt hoảng mở túi, bà ta nhìn đống tiền rồi thắc mắc với tôi: “Sao vậy ạ?”
Tôi hừ lên một tiếng: “Ở giữa những tập tiền hầu hết đều là tiền giả.”
Lý Dương giật mình, bà ta lật lật trong túi lôi một tờ tiền ra xem, mặt bắt đầu lấm tấm mồ hôi vì bà ta cũng nhận ra rằng đó là tờ tiền giả.
Bà ta lắp bắp trong mồm: “Sao lại có thể thế này, làm gì có chuyện này được chứ?”
Chúng tôi lạnh nhạt nhìn bà ta, bỗng Lý Dương nói: “Có sự nhầm lẫn! Đúng là có sự nhầm lẫn! Tôi không biết xảy ra vấn đề này từ khâu nào, chắc chắn tôi sẽ bù đắp lại cho các vị.”
Bà ta vừa nói vừa lôi điện thoại ra, tôi đang định mở lời ngăn bà ta lại thì bà ta đã đi đến cửa phòng và đứng ngoài hành lang gọi điện thoại.
Tiểu Thuý hỏi nhỏ tôi: “Anh Tiểu Cường, bước tiếp theo chúng ta phải làm gì?”
Tôi nói: “Chúng ta cứ đúng kế hoạch mà làm, đợi bà ta gọi điện xong chúng ta sẽ lập tức bỏ đi, ít nhất là chúng ta cũng an toàn cho đến trước khi công bố kết quả đấu thầu, sau đó chúng ta tính tiếp.”
Một lát sau, Lý Dương từ ngoài bước vào trong phòng, bà ta nở ngay nụ cười nói với chúng tôi: “Tôi đã gọi người đem tiền đến, tôi đảm bảo lần này sẽ không có vấn đề gì.”
Tôi thầm nghĩ trong lòng, số tiền này tuyệt đối không được nhận thêm một lần nữa, tôi cười nhạt đáp: “Cầm tiền? Chúng tôi không muốn rơi vào rắc rối này một lần nào nữa.”
Tôi nói với Tiểu Thuý: “Chúng ta đi thôi em!”
Lý Dương vội vàng tiến lên định kéo tôi và Tiểu Thuý lại, nhưng chúng tôi đã nhanh chóng rời khỏi quán trà. Ra đến cửa tôi thở phào một hơi thật dài, mọi việc dường như diễn ra suông sẻ hơn mức tưởng tượng, vậy là đã xử lí ổn thoả chỗ tiền đút lót ấy.
Trong một thời gian ngắn có lẽ bà ta sẽ không tìm đế làm phiền chúng tôi, tôi vui hớn hở, còn Tiểu Thuý mặt mũi sầm sì, tôi biết nó nghĩ gì bèn nói: “Tiểu Thuý, nếu lần này em không giúp đỡ nhà Tiểu Nguyệt lỡ Tiểu Nguyệt có gặp rắt rối gì thì anh nghĩ sau này em cũng sẽ bị dằn vặt.”
Tiểu Thuý chu mỏ lên cãi lại: “Em chẳng việc gì phải dằn vặt! Tốt nhất là họ huỷ hoại nhan sắc của Tiểu Nguyệt đi.”
Nó nói tiếp: “Nhưng Tiểu Nguyệt có bị huỷ hoại nhan sắc hay không thì khác biệt cũng chẳng đáng là bao.”
Tôi bật cười, vui vẻ đá một cái hộp lon bị người ta vức ra ngoài đườn, cái lon bắn vào tường và bật trở lại, tôi quay người né, trong ánh sáng lờ mờ tôi bỗng nhìn thấy một bóng người vừa thoắt chạy phía sau chúng tôi rồi trốn trong một cửa hàng.
Tôi bước thêm vài bước nữa, mấy lần vô tình giả bộ quay lại phía sau nhưng chẳng nhìn thấy gì cả. Tôi hỏi Tiểu Thuý: “Em có cảm giác là có ai đó đang theo sau bọn mình không?”
Tiểu Thuý nói: “Có đấy, khi nãy em cũng có cảm giác kẻ nào đó đang ngấm ngầm đi theo mình.”
Xem ra không phải tôi đa nghi rồi, tôi nói nhỏ với Tiểu Thuý: “Tiểu Thuý, mình không nên về thẳng nhà, không thể để bọn chúng biêt chỗ ở củ chúng ta.” Tiểu Thuý khẽ đồng ý.
Tôi và Tiểu Thuý rảo bước nhanh, lại vòng vèo qua mấy con phố, đã ra đến vùng biên của thành phố, đường phố càng lúc càng trống trải. Tôi quay lại nhìn, quả nhiên phía sau óc bốn vị cơ bắp, trong lòng tôi bỗng thấy ân hận quá, lúc đầu Tứ Mao đòi đưa chúng tôi đi nhưng tôi sợ nó ăn nói lung tung nên không cho nó đi cùng, nếu có nó ở đây chúng tôi sẽ đánh lại ngay.
Mấy kẻ phía sau hình như chẳng cần quan tâm chúng tôi có phát hiện ra bọn chúng hay không, vẫn giữ một khoảng cách không xa cũng chẳng gần với chúng tôi. Phía trước có một chiếc xe tải lớn đang chuẩn bị lăn bánh, tôi và Tiểu Thuý chạy thục mạng rồi hét lên với nói: “Tiểu Thuý, mình đuổi theo chiếc xe tải kia thôi!”
Mấy kẻ phía sau phát hiện ra chúng tôi đột nhiên bỏ chạy liền đuổi theo, tôi và Tiểu Thuý càng lúc càng nhanh. Chiếc xe tải trước mặt vừa lăn bánh không lâu nên tốc độ cũng không nhanh lắm, chúng tôi bám vào thành sau của xe, chân dẫm lên thanh sắt thò ra sau xe. Bốn tên kia cũng không bỏ cuộc vẫn miệt mài đuổi theo, chỉ có điều chiếc xe chạy nhanh dần lên, nhìn thấy được khoảng cách đang xa dần.
Thêm một lúc nữa, dường như mấy kẻ đuổi theo đã kiệt sức nên cũng không đuổi theo nữa, khoé miệng tôi lộ ra một nụ cười, Tiểu Thuý vui vẻ nói với tôi: “Anh Tiểu Cường, anh giỏi thật đấy, đến thế rồi mà bọn chúng vẫn để chúng ta chạy mất.”
Tôi khiêm tốn nói với nó: “Có gì đâu, tại bọn chúng ngốc đấy chứ.” Tôi bật cười đắc chí, đợi lát nữa về tôi lại có thể tự hào kể cho Tứ Mao và Tiểu Nguyệt về câu chuyện nguy hiểm đầy kịch tính này. Bọn nó sẽ phải nhìn tôi bằng con mắt khâm phục, tuy không nói ra nhưng trong lòng thế nào cũng tự hào vì có người bạn như tôi.
Tôi cứ nghĩ ngợi miên man, tay bám vào thành chuẩn bị nhảy vào thùng xe, cứ vắt vẻo ngoài xe mãi thế này rất nguy hiểm, tôi thò được cái đầu vào thì trong xe cũng có một cái đầu thò ra.
Tôi nhìn vào đôi mắt long lanh và đầy nước mắt nhìn tôi chằm chằm. Nếu nói tai to là tượng trưng cho sự phúc hậu thì chủ nhân của đôi mắt này là người rất có phúc vì đôi tai cực kỳ to, lại khẽ vẫy vẫy, một làn gió nhẹ thoảng đến.
Tai người không thể phe phẩy như quạt được, vì thế nó không phải là người, đó là một con lợn. Hoá ra chiếc xe tải này chở lợn, tôi suỵt suỵt mấy tiếng mà con lợn vẫn tò mò nhìn tôi, rồi nó bỗng kêu ủn ỉn, tôi khẽ nói: “Ngoan nào, đi ra đi.”
Gần đây tôi làm được không ít việc tốt nên sức hấp dẫn cũng tăng lên đáng kể, thậm chí cả con lợn cũng không nỡ rời, nó lại kêu lên ủn ỉn, nó hít hít cái mũi rồi bỗng dưng dùng lưỡi liếm mặt tôi một cái. Tôi thấy ghê quá, vội đưa tay xua nó đi, đúng lúc đó xe lên một con dốc, hình như đâm phải một vật gì đó nên xe xóc mạnh một cái, tay kia của tôi không bám được vào thành xe nên tôi rơi khỏi chiếc xe đang chạy.