PHẦN 2:
Tiểu Mễ kinh sợ.
“Nếu chữa trị mà còn có tác dụng thì cho dù nghèo cỡ nào mình cũng đưa cô đến tất cả các bệnh viện.” Thành Quyên im lặng nhìn về phía dì Thành đang ngủ thiếp đi trên giường bệnh, rất lâu sau mới nói tiếp, “Cô đã rất mệt rất mệt rồi… cậu có biết để tặng cậu rượu nếp, cô mình đã mệt đến nỗi ngủ mê mệt suốt hai ngày không hề mở mắt lần nào không…”
Hàng lông mi cô đờ đẫn không nhúc nhích.
Nước mắt lóng lánh từ hai gò má trắng bệch chảy xuống.
Thành Quyên cười nhẹ, nói với cô: “Tớ không có ý phiền trách gì cậu đâu. Vì lúc cô mình ủ rượu cho cậu đã rất vui vẻ, cô luôn mỉm cười, nụ cười đó thậm chí còn khiến mình ghen tị nữa, dường như chỉ là vì ủ rượu cho cậu cô mới có thể hạnh phúc như thế… Tiểu Mễ, cô thật sự rất thích cậu đấy!”
Ánh nắng ban mai.
Trên giường bệnh, dì Thành lặng lẽ ngủ, dì ngủ rất bình yên, đuôi mắt có những nếp nhăn mờ mờ, khóe môi có nét cười yên tĩnh.
Những hạt bụi nho nhỏ nhảy múa chuyển động trong ánh nắng vàng rực rỡ.
Tiểu Mễ thẫn thờ đứng bên cửa sổ, ngoài kia là bầu trời xanh biếc, từng cụm mây trắng nhẹ nhàng trôi. Bên tai cô là một khoảng yên tĩnh, máu trong cơ thể lưu thông chậm rãi, phảng phất như có tiếng vọng, trong ánh nắng như lặng lẽ lay động tầng tầng lớp lớp.
“Vậy nên, mình không muốn cô phải chịu quá nhiều đau khổ nữa.” Thành Quyên mở cửa sổ cho gió mát ùa vào phòng, thấp giọng nói, “Chúng mình ở bên cạnh cô thế này có lẽ sẽ tốt hơn.”
Tiểu Mễ không nói nổi lời nào.
Gió nhẹ thổi tung mái tóc ngắn của cô, đôi mắt cô đã đánh mất đi thần thái mọi ngày, u ám trống rỗng, cứ ngẩn ngơ đứng mãi mà không định thần lại được.
Cửa phòng bệnh mở ra không một tiếng động.
Bùi Ưu bước vào, anh đến bên giường nhìn dì Thành đang say ngủ, nhẹ nhàng thay bình truyền dịch khác cho dì, điều chỉnh lại tốc độ cho phù hợp. Sau đó anh ngẩng đầu lên, nhìn thấy Thành Quyên và Tiểu Mễ đang đứng bên cửa sổ.
Thành Quyên gật đầu với anh.
Anh mỉm cười gật đầu, ánh mắt lặng lẽ dời sang Tiểu Mễ đang đứng cạnh đó. Tiểu Mễ thất thần nhìn anh, trong ánh mắt có một nỗi đau không biết nên thế nào, đôi môi hơi run run, thế là trong ánh mắt anh cũng dần dần xuất hiện một nỗi đau như thế.
Rất lặng lẽ.
Ánh mắt anh và cô giao nhau trong không trung.
Thành Quyên cúi thấp đầu, không muốn nhìn thấy bộ dạng anh và Tiểu Mễ nhìn nhau chăm chú thế nữa, cảm giác đó giống như cô bị tách biệt hẳn ra vậy. Cô cầm lấy bình thủy, chuẩn bị đi đun nước sôi, mới bước đến bên cửa thì “rầm” một tiếng, cửa bị đẩy mạnh mở toang.
Khuôn mặt trắng bệch.
Đôi môi tím ngắt.
Cánh mũi lấp lánh thiên sứ nho nhỏ bằng bạc.
Doãn Đường Diêu yếu ớt tựa vào cửa, anh mím chặt đôi môi, đồng tử u ám co nhỏ lại, trừng mắt nhìn chằm chằm vào người đó trong phòng bệnh, lồng ngực nhấp nhô rối loạn, đôi chân mềm nhũn, dường như bất kỳ lúc nào cũng có thể ngã quỵ.
“Bác sĩ nói anh không được cử động!”
“Anh không thể xuống giường!”
“Bác sĩ! Bác sĩ…”
Các y tá phía sau Doãn Đường Diêu ra sức ngăn cản anh, một y tá còn giơ cao bình truyền dịch, đầu kim truyền gắn vào tay anh dường như tứa ra chút máu tươi, giống như bị người ta ra sức bẻ gãy, một cô y tá hoảng loạn đẩy xe lăn đến, một cô y tá đang hoảng sợ giữ lấy anh.
“Cút ra!”
Doãn Đường Diêu hét, một luồng nộ khí thoát ra khiến cô y tá sợ đến nỗi phải lập tức buông anh ra.
Bùi Ưu thất kinh, vội chạy đến:
“Diêu! Em đang làm gì vậy? Em vẫn chưa được xuống giường!”
Doãn Đường Diêu nhìn về phía cô.
Ánh nắng sớm mai từ cửa sổ tràn vào phòng, cô đứng quay lưng lại cửa sổ, ánh nắng nhảy nhót lung linh trên người cô. Cô giống như một thiên sứ xinh đẹp, mái tóc ngắn, chiếc váy trắng, ánh nắng vàng, nhưng đứng trong ánh sáng rạng rỡ, khuôn mặt cô nom không rõ.
Tim anh đau thắt.
Đôi môi tím tái của nhếch lên thành một nụ cười:
“Có phải là… gần đây phải thi… nên em không có thời gian đến thăm anh?”
Thành Quyên quay mặt đi nơi khác.
Bước chân Bùi Ưu khựng lại, anh không tự chủ được quay lại nhìn Tiểu Mễ.
Tiểu Mễ đứng quay lưng lại với ánh nắng.
Sắc mặt cô còn tái nhợt hơn cả Doãn Đường Diêu, trắng bệch đến kinh người, như chỉ trong một giây nữa thôi sẽ ngất xỉu ngay. Cô nhìn Doãn Đường Diêu, đôi môi tái mét run rẩy, trong đáy mắt như có một khoảng trống rỗng, lại còn có cả những tia máu.
Cô nhúc nhích.
Nhưng lại đứng nguyên đó, đờ đẫn nhìn Doãn Đường Diêu.
Doãn Đường Diêu ra sức nhìn cô, muốn đến gần hơn để nhìn mặt cô cho rõ, nhưng ngực cứ đau buốt từng cơn khiến anh bắt đầu ho dữ dội.
Đôi môi tím tái ho từng chặp đau đớn.
Người anh chao đảo.
Bùi Ưu đỡ lấy anh, đỡ lấy toàn bộ sức nặng của anh nên anh mới không bị ngã.
Doãn Đường Diêu ho nhẹ, cố nhếch nhếch khóe môi, mỉm cười với cô: “Em… có thể đến gần hơn không… anh rất nhớ em…”
Trong phòng hồi sức cấp cứu.
Viện trưởng Nhậm bất lực đành để những người chăm sóc đi hết, ông nói Tiểu Mễ tuyệt đối không được làm Doãn Đường Diêu kích động, nếu lỡ mà bệnh tim Diêu tái phát thì phải gọi người tới ngay. Tiểu Mễ đờ đẫn gật đầu. Viện trưởng Nhậm chau mày rời khỏi phòng bệnh, trong lòng biết rằng chỉ để hai người này ở lại với nhau là không được, nhưng nếu không đáp ứng yêu cầu của Diêu thì e rằng bệnh tim của cậu ta sẽ chuyển biến xấu hơn nữa.
Phòng bệnh yên tĩnh…
Doãn Đường Diêu nửa nằm nửa ngồi trên giường, anh lặng lẽ nhìn Tiểu Mễ đang ngồi bên giường, đôi môi tím ngắt nở một nụ cười: “Hôm đó có phải đã dọa em sợ không…”
Cô cắn môi, sắc mặt trắng bệch.
Anh nhấc người ngồi lên thẳng hơn, ra sức nắm chặt lấy tay cô, ngón tay cô run lẩy bẩy, tay hai người đều rất lạnh rất lạnh. Anh ấp bàn tay cô vào lòng bàn tay mình, nhìn chiếc nhẫn kim cương lấp lánh giữa những ngón tay cô, nét cười trên khóe môi rất yên tĩnh:
“Đều là anh không tốt… không nên bệnh trong ngày mình đính hôn…”
Đột nhiên…
Tay cô giật nảy lên, rút về thật nhanh.
Doãn Đường Diêu ngây người.
Lòng bàn tay anh đột nhiên trống vắng…
Anh đờ đẫn nhìn Tiểu Mễ: “Em giận thật sao? Cho nên mới không chịu đến thăm anh…”
Tim Tiểu Mễ buốt nhói.
Cô đứng phắt dậy, run run nói: “Xin lỗi, em có việc, phải đi trước!”
Cô dợm bước đi.
Anh nhanh như cắt tóm lấy tay cô.
Anh ra sức giữ chặt tay cô, giữ rất chặt, có thể cảm thấy hơi lạnh và tay cô cứng đờ, thế là, tay anh cũng từ từ lạnh cứng theo.
Cô quay lưng lại với anh.
Ánh nắng buổi sáng theo cửa sổ ùa vào phòng, chiếu sáng lấp lánh, cô đứng quay lưng với anh, ánh sáng trên mái tóc êm dịu nhưng lạnh lẽo, lạnh như ngón tay của cô vậy. Doãn Đường Diêu không thấy được khuôn mặt cô, anh không hiểu, đêm đó cô đã nhận lời đính hôn với anh rồi, tại sao bây giờ ngay cả nhìn anh một cái cô cũng không muốn?