Từng hạt mưa cứ rơi tí tách, hạt nhỏ xen lẫn trong những hạt lớn, và cứ thế đua nhau rơi xuống nền đất...
tự nhiên nhớ unk từng nói câu này .
thà ta cứ như hạt mưa ..
mãi phiên bồng .. tự do thoả sức nhớ ..
để lao theo cảm hứng tốt đỉnh .
để đuổi mải theo nhửng khát vọng ...
để dc gì nhỉ ...
khi mưa rơi ..
biết bao hoài bảo ...
biết bao mong ước .
biết bao bở ngở về cuộc đời mình phía trước ..
cuộc đời của chàng mưa
ừ thì lúc bé thơ .. tớ có thể là hạt sương đọng trên lá ..
có thể tớ là hạt nắng cả biển khơi ..
có thể tớ là hạt lệ rơi trên đất ..
tớ sinh ra ở đâu tớ cũng không thể nhớ được nữa ..
ừ thì lớn lên 1 tí ..
tớ bị thiêu dưới nắng cháy của sa mạc ...
hay nắng giòn của bình minh ...
nắng héo của chiều muộn ..
rồi tớ tan đi ..
ừ thì tớ thành hơi nước ,,
cái nắng thiêu chát thân thể tớ / để rồi cái giá lạnh đóng băng bản thân tớ ..
lạnh lắm ...
trơ trọi ...
đơn độc ..
rồi động đậy
rồi vùng vẩy ...
rồi mơ ...
một ngày mai thật đẹp ...
tớ không biết nó đẹp như thế nào ..
tớ mơ về ngày mai
rồi tớ thả mình theo ngọn gió ..
thả mình theo mây bay .. để đến thế giới của ước mơ ..
dc sánh ngang với bao chàng mưa khác,,
rồi tớ cũng yêu ..
rồi tớ cũng thương
để rồi tớ cũng biết đau ...
để rồi tim tớ tan nát ..
tớ cũng biết khóc ...
nước mắt của mưa ..
không ai thấy đâu nhá ...
nhưng tớ đau lắm .
và tớ vở tan ra ...
trăm mảnh ..
nghìn mảnh ...
thân thể tớ ở nơi đâu ...
tớ không biết ,,
tớ hoà cùng những mảnh vở li ti khác
hoà thành dòng ...
hoà thành sông ...
rồi thành biển ..
biển rộng lớn lắm í ...
nhưng biển không chứa hết được giọt nước mắt của mưa ...
tớ cũng đang buồn lắm ...
mạnh mẻ lên pé nhím nhá ...
bản chất của nhím là xù lông lên để tự vệ ...
chứ ko phải là bỏ chạy ..
phải dùng bản lỉnh cuả nhím để đương đầu với khó khăn ...
chứ ko phải bỏ chạy nó ...
nhím nhá ...
unk lun ở bên nhím nè
