Tôi nhớ... để quên!
Tôi đã nói với em thế này (một sms lúc nửa đêm) "Em đẹp lắm, anh thật sự bị em cuốn hút, anh không nhớ là bao lâu rồi, nhưng anh biết anh đã không làm gì khác để khỏi nhìn trộm em trong mỗi lần ta gặp nhau, từ rất lâu rồi. Anh không nhớ mình đã cười bao nhiêu lần khi thấy em tươi vui và anh đã không thể ngờ mình lại rất buồn khi em xa dần anh... Và tất cả những gì anh sống đều có sự hiện hữu nụ cười của em, anh muốn khám phá tâm hồn em. Anh muốn là gió, là nắng, là mưa hay chỉ là không khí phẳng lặng thôi thì anh cũng muốn 1 lần ôm em, nòng nàn và chân tình. Thật buồn cười phải không em? hehe. Anh đúng là ngốc khi đi nói những điều này vì thừa biết nó là vô nghĩa. Chẳng ai hiểu cả, Zesu, Mohames Alah, Thích Ca hay quỷ sa-tăng đều pó taycho 1 tâm hồn crazy bởi vì..."
Giờ đây, trống trải với những ký ức, những phút giây của cái ngày mộng mơ đã qua. Những giọt mồ hôi làm cay khóe mắt đang lăn dài trên khuôn mặt anh. Trời nóng cho lòng nhớ mong thêm. Đã gần bảy năm cho một trái tim thổn thức. Ác Quỷ, cái biệt danh em đặt cho anh giờ chỉ còn lại ngậm ngùi, nó không hung hãn đc nữa, nó yếu ớt vì thiên thần đã đến đâu đó xa khỏi ánh mắt nó rồi. Em xa... xa bởi vì phải xa, em bỏ mặc anh giữa nỗi buồn, tiếng cười em dường như đã lạc hắn đến thế giới khác, đã không muốn sưởi ấm trái tim lạnh lùng của anh nữa. Xa rồi, em xa vì phải xa, giọng nói em đã không còn gần gũi nữa, nó thật sự đã đánh mất tiếng nói của ngày tháng thơ ngây. Xa rồi, đã xa vì phải xa, bàn tay em đã không còn muốn vỗ về anh nữa, nó đang nắm bắt một thế giới khác, mới mẻ và rực rỡ hơn.
Chưa một lần được nghe lời yêu thương, âu cũng không quá đau cho một anh chàng của quá khứ!