Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Cho một ngày mai

  • adminA

    Gửi Người Dưới Mộ
    Đinh Hùng

    Trời cuối thu rồi -- Em ở đâu ?
    Nằm bên đất lạnh chắc em sầu ?
    Thu ơi ! Đánh thức hồn ma dậy,
    Ta muốn vào thăm nấm mộ sâu.

    Em mộng về đâu ?
    Em mất về đâu ?
    Từng đêm tôi nguyện, tôi cầu,
    Đấy màu hương khói là màu mắt xưa.

    Em đã về chưa ?
    Em sắp về chưa ?
    Trăng sao tắt, ngọn đèn mờ
    Ta nằm rỏ lệ đọc thơ gọi hồn.

    Em hãy cười lên vang cõi âm,
    Khi trăng thu lạnh bước đi thầm.
    Những hồn phiêu bạt bao năm trước,
    Nay đã vào chung một chỗ nằm.

    Cười lên em !
    Khóc lên em !
    Đâu trăng tình sử,
    Nép áo trần duyên ?
    Gót sen tố nữ
    Xôn xao đêm huyền.
    Ta đi, lạc xứ thần tiên,
    Hồn trùng dương hiện bóng thuyền U Minh.

    Ta gởi bài thơ anh linh,
    Hỏi người trong mộ có rùng mình ?
    Nắm xương khô lạnh còn ân ái ?
    Bộ ngực bi thương vẫn rợn tình ?

    Hỡi hồn tuyết trinh !
    Hỡi người tuyết trinh !
    Mê em, ta thoát thân hình,
    Nhập hồn cây cỏ, đa tình mỗi đêm.

    Em có vui thêm ?
    Em có buồn thêm ?
    Ngồi bên cửa mộ,
    Kể cho ta biết nỗi niềm.

    Thần chết cười trong bộ ngực điên,
    Ta nghe em thở tiếng ưu phiền.
    Nỗi lòng xưa dậy tan Thanh Vắng.
    Hơi đất mê người -- Trăng hiện lên.

  • adminA

    Hiến Chương Tình Yêu Ngày 14-2
    Du Tử Lê

    Em đã biết Hiến Chương nào cũng vậy
    có những điều bắt buộc chúng ta theo
    (như ngày mai thi lấy bằng lái xe)
    ta cẩn thận ghi những điều phải nhớ

    I

    Khi em lạnh tôi biến thành ngọn lửa
    củi thương yêu. Than đỏ hực ân tình
    em cần thơ cho sáng dậy thơm hơn
    tôi lập tức hóa thân thành vần điệu

    II

    Khi em bước tôi biến thành chiếc kiệu
    ngựa hai hàng. Tứ mã chắc.... nan truy ?
    có sao đâu ? Tôi nào hỏi mấy khi ?
    (dù lắm lúc cũng thầm ghen tức chứ)

    III

    Khi em viết tôi biến thành giấy mực
    bút tương tư mực nhớ đến ai kìa ?
    giấy từ cây. Bút từ gỗ xa xưa
    mực từ nhựa. Tôi từ em sống lại

    IV

    Khi em ngủ tôi biến thành chiếc gối
    để phòng hờ.... ngộ nhỡ em muốn ôm
    để đêm hờn em có cái vứt luôn
    sáng nhặt lại. Thấy mình sao.... dữ thiệt

    V

    Khi em đọc, tôi biến thành chữ viết,
    cả nghìn chương, chỉ chép chuyện đôi ta
    mỗi đầu giòng : tên em sắp chữ hoa
    cả chấm, hỏi cũng đậm mùi hạnh phúc.

    VI

    Khi em ốm, tôi biến thành tủ thuốc
    thành tấm màn, che gió máy cho em
    em chả cần phải lể, giác, hay xông
    vì tôi đã hóa thành cây ngải cứu

    VII

    Khi em khóc tôi biến thành.... nước mắt
    chảy giùm em - cho cạn sạch nổi niềm
    để mắt em xanh - để môi em mềm
    tôi là lá giữa buổi chiều.... sắp tối

    IX

    Khi em hát, tôi thành loa khuếch đại
    cho cả làng, cả nước đổ ra nghe
    giọng em cao - tôi bảo "gớm, thanh ghê"
    giọng em thấp - tôi tha hồ thêu dệt

    X

    Khi em chết - cuộc đời này phải hết
    không chỉ tôi, hoa cỏ cũng lên trời
    thú lìa rừng. Chim chóc lạnh từng đôi
    bao thế hệ vì em mà.... biến mất

    Hiến Chương viết ngày tình yêu vô lượng
    của hai người ? - Vâng, của chúng ta thôi
    mặc ai cười ? mặc ai đó bĩu môi
    họ ghen đấy. Bởi em là Thánh Nữ

    Ta sẽ chết. Nhưng tình ta bất tử
    vì mở đầu nhân loại : cuộc chơi riêng

  • adminA

    Giang Hồ

    Phạm Hữu Quang

    Tàu đi qua phố, tàu qua phố
    Phố lạ mà quen, ta giang hồ
    Chẳng lẽ suốt ngày bên bếp vợ
    Chẻ củi, trèo thang với… giặt đồ?

    Giang hồ đâu bận lo tiền túi
    Ngày đi ta chỉ có tay không,
    Vợ con chẳng kịp chào xin lỗi
    Mây trắng trời xa, trắng cả lòng…

    Giang hồ ta ghé nhờ cơm bạn
    Đũa lệch mâm suông cũng gọi tình
    Gối trang sách cũ nằm nghĩ bụng
    Cười xưa Dương Lễ với Lưu Bình.

    Giang hồ có bữa ta ngồi quán
    Quán vắng mà ta chẳng chịu về
    Cô chủ giả đò nghiêng ghế trống
    Đếm thấy thừa ra một gốc si.

    Giang hồ mấy bận say như chết
    Rượu sáng chưa lưa đã rượu chiều
    Chí cốt cầm ra chai rượu cốt
    Ừ. Thôi. Trời đất cứ liêu xiêu…

    Giang hồ ta chẳng thay áo rách
    Sá gì chải lược với soi gương
    Sáng nay mới hiểu mình tóc bạc
    Chợt tiếng trẻ thưa ở bên đường.

    Giang hồ ba bữa buồn một bữa,
    Thấy núi thành sông biển hoá rừng
    Chân sẵn dép giầy, trời sẵn gió
    Ngựa về. Ta đứng. Bụi mù tung…

    Giang hồ tay nải cầm chưa chắc
    Hình như ta mới khóc hôm qua
    Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt
    Nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà.

  • adminA

    **Giận nhau

    ***Anh Tuyến

    • Hôm ấy chúng mình đã giận nhau
      Giận nhau không nhớ bởi vì đâu!
      Em nằm quay mặt vào trong vách
      Anh ngoảnh ra ngoài, lặng nhổ râu...

    Lạnh lẽo ngoài hiên gió thở dài
    Thằn lằn tắc lưỡi nhớ thương ai...
    Căn phòng vắng vẻ, nghe buồn quá
    Tí tách đồng hồ đếm phút giây...

    Nhắm mắt như là đã ngủ yên,
    Lòng đầy ấm ức giận không quên
    Co ro nghe rét về trên gối
    Lành lạnh nhưng không chịu đắp mền!

    Giận quá như không muốn sống đời
    Giận tràn lên cổ giận đầy hơi!
    Ghét cay, ghét đắng, hờn ra mặt
    Mà họ, dường như đã ngáy rồi!

    Suy nghĩ miên man, bỗng ngủ quên
    Sáng ra hai đứa đắp chung mền
    Nghe hơi âm ấm, còn nheo mắt
    Có tiếng làm lành: "Lạnh hở em?"

    Em ẩy chàng đi, ngảnh mặt ra
    Mười phần cơn giận vợi đi ba!
    Chàng nằm yên lặng thêm vài phút
    Rồi bỗng ngồi lên, mở cửa ra.

    Em dậy, thì chàng đã bỏ đi...
    Cà phê không uống, sữa đầy ly!
    Em nghe vừa tức, vừa như hối
    Tiêng tiếc dường như mất vật gì!

    Buồn quá, ra vào dạ ngẩn ngơ...
    Chàng về, gương mặt vẫn thờ ơ
    Vào mâm cầm đũa, không ai nói
    Muốn nói, nhưng em vẫn cứ chờ...

    Chẳng nhớ rồi sau ai hỏi ai?
    Chiều về cơn giận đã nguôi nguôi...
    Chàng nằm xem báo, em may vá
    Tối lại chung mền đắp đủ đôi!

    Không biết bao lần đã giận nhau
    Giận nhau vì những chuyện đâu đâu!
    Làm lành khi đã tan cơn giận
    Lại nguyện yêu nhau đến bạc đầu!

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB