
http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=jRew6cdYzG
http://media12.nhaccuatui.com/cf6335dc132ae345ef1090aced5fbc85/4a85138c/NhacCuaTui61/Tan phai - Pham Phan Anh Thu [NCT 5768436327].mp3
Hic, chắc mình điên mất thôi...
Bỗng dưng thấy sợ cái thành phố này kinh khủng. Có thể nó chẳng có gì, như bao thành phố khác và kể cả Đà Lạt cũng như vậy. Nhưng cơ bản là vì con nguời mình quá mềm yếu và ngu xuẩn.
Mình đang muốn níu kéo hay chấm dứt đây? Điều đó chẳng đánh đổi đuợc gì, tất cả chỉ là gió mây phù phiếm.
Nếu đã làm đuợc thì chấp nhận lời qua tiếng lại, có thể họ nói đúng và có thể họ nói không đúng, nhưng đuờng nào thì mặt cũng phải dày.
Cứ sợ quá khứ làm nặng buớc chân như nhiều nguời vẫn nói, mà vì vậy mình đã bỏ quá nhiều thứ ở phía sau. Quá nhiều để phải thay đổi những thứ quen thuộc thành những điều khác.
Khác có thể là rất nhiều thì mới nhận thấy, nhưng khác cũng có nghĩa là dù chỉ xê dịch một chút xíu thôi, trong lòng cũng bất an lắm.
Này thì để lại phía sau những uớc mơ, những đam mê của một con nhỏ muốn bay cao, vuơn xa để chỉ còn một con nguời lãng đãng đi tìm kiếm bình yên, tìm kiếm những ảo tuởng, hy vọng của mình.
Này thì để lại phía sau những nụ cuời màu nắng để chỉ còn một guơng mặt mỉm cuời dù cho mọi thứ có đang sụp đổ, vuơng vãi.
Này thì để lại phía sau những niềm tin khờ dại, ngây thơ để chỉ còn những trầm tư, thấy nhạt lắm, trong lòng có một chút "vô".
Này thì để lại những êm dịu của gió, khát khao của nắng, rả rích của mưa, mãnh liệt của bão tố chỉ để còn những vạt thời gian rón rén trôi qua, mùa thì cứ xoay vòng lẫn lộn theo cảm xúc.
Này thì để lại những say sưa, những hì hụi, những tỉ mỉ để mang theo mình một cái túi không cần sắp xếp, không bận tâm và cái gì cũng trở nên tạm thời, đại khái.
Này thì để lại những yêu, thuơng bối rối, cuống quýt chỉ để còn nhớ và thuơng đến đau lòng, yêu váng cả đầu, đau cả tim.
Đã để lại duờng như tất cả, con nguời chông chênh, nhưng sao cứ bình thản một cách rất là lạ.
'Hạnh phúc là một lọ nuớc hoa', cứ nhè nhẹ quấn lấy để con nguời ta nhắm mắt tận huởng trong mê đắm đến khi nhận ra tất cả đã bay biến thì chiếc lọ chỉ còn sự trống rỗng, ngỡ ngàng và thảng thốt.
Muốn trở về với nhữgn suy nghĩ đã cũ. Muốn tin muốn yêu muốn vô tư không lo lắng không hoài nghi không buồn rầu mệt mỏi không sợ hãi và không tự mình chấm dứt tất cả.
*"Bàn tay quen tìm níu chút yêu thương xa vời
Bàn chân quen tìm phố chia đôi
Tìm một lần yêu mà dốc hết cơn mê trong hồn
Còn lại giấc mơ trầm buồn
Làn môi xinh mềm rũ ướt hơi mưa đem về
Vùi trong gối lạnh giấc lê thê
Lòng chùng xanh xao nhìn nắng,
nắng như đang phai dần
Ðể lại trống không một lần
Cơn yêu quá rồi còn tiếng hát cho em ru đời
Còn gót xanh mơn man cầu à ơi
Thơ ngây qua rồi còn ánh mắt bao dung em nhìn
Còn trái tim đâu ngờ em rất hiền"*
..một lần yêu thôi về thắp nén linh huơng trong lòng..
Căn gác nhỏ mà sao thấy rộng rãi và im ắng quá. Cứ sợ quay qua quay lại sẽ nghe tiếng nấc của mình uất nghẹn, nên cứ nằm yên và khe khẽ hát.
*"Như là gió thôi, như là nắng thôi
Ðã phai đi tình vui, phai đưa đón nói cười
Như mùa đã sang, như lòng đã tan
Kìa em, mắt em xanh xao nhiều
Như vườn đã tàn cây lá
Tàn phai quá tình yêu nhung gấm
Tàn phai quá lời yêu say đắm
Thức giấc nửa đêm, ta mất em hồn nhiên
**Thế thôi em sau một đêm xuân
Tình thưa vắng ta thôi ân cần
Thế thôi em sau nụ hôn thơm
Là bay hết hương trầm
Là bay hết màu son, màu tươi, màu yêu dấu
vơi hết, vơi hết sông sâu
Xin chào nhau miệng môi khô đắng
Chắc ta về thôi, về thôi em nhé xin chào **
**Không còn thiết tha, không còn xót xa
Giấc mơ mỏng manh sao chưa lắng đã xa
Sao ngày mới lên trong lòng đã quên
Dìu nhau dắt nhau qua đêm dài
Ðể rồi cũng vùi trong nhau
Ðời không thôi làm cơn mưa mới
Người không tôi lần xa tay với
Nhớ lắm tình ơi, ta đón cơn buồn trôi **
Nhớ mong em ôm đàn ta ca
Lời vô nghĩa như xưa thôi mà
Nhớ mong em bơi thuyền ra sông
Lặng yên vớt trăng hồng
Dù quên hết tình vui, tình đau, tình mưa nắng
Quên hết môi nóng tay mang
*Quên rồi, quên rồi, quên, quên hết **
Bước qua vườn xưa, vườn xưa đang chết âm thầm"
Từng tiếng
Từng tiếng
Từng lời
Từng lời
..dội vào chỗ nào đó mà thấy nhói lên.
Yêu thuơng say đắm là thế mà lúc vỡ vụn thì quá sắc cạnh và nỗi đau không phải ở những vết cứa..
Viên kẹo ngọt ngào là thế..
..mà tan vào cổ họng nghe đắng chát..