Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Giữa chốn phồn hoa ước mơ tiếng trống trường

  • adminA

    ### Giữa chốn phồn hoa ước mơ tiếng trống trường

    13 tuổi nhưng cậu bé Phan Văn Đậm (Ấp 5, xã Đông Thạnh, huyện Hóc Môn, TP.HCM) chưa một ngày được cắp sách tới trường. Các em của Đậm là Phan Văn Mỹ Anh (12 tuổi), Phan Văn Mỹ Em (8 tuổi) những ngày này cũng chỉ ngậm ngùi đứng ngoài cổng trường nhìn theo các bạn đồng trang lứa xúng xính đồng phục.

    Chưa một lần biết đến ngày khai giảng.

    Từ An Giang, Đậm theo cha mẹ lên TP.HCM khi em mới 7 tuổi. Cuộc sống gia đình khó khăn, em không được đến trường mà phải đi bán vé số kiếm tiền cho mẹ mua gạo. Đậm cho biết, hàng ngày đi bán ngang qua cổng trường, em vẫn tin rằng đến một ngày bố mẹ sẽ có đủ tiền cho em vào trường học cùng các bạn.

    Giống như anh trai, Phan Văn Mỹ Anh cũng chỉ có ao ước ấy. Mỹ Anh kể, hồi trước, khi ông ngoại còn khỏe, thỉnh thoảng vẫn lên Sài Gòn dạy chữ cho các cháu. Nhưng sau đó ông ngoại già quá, không lên được nên giờ chữ duy nhất mà em còn viết được là tên của mình.

    Trên cánh cửa nhà, Mỹ Anh đã nắn nót viết tên mình lên đó và em đã viết lại cho chúng tôi xem với một sự thích thú, đủ biết em say mê con chữ thế nào.

    Nguyễn Thị Ngọc Hương (Quận 8, TP.HCM) đã 10 tuổi rồi nhưng cũng chưa vào lớp 1. Ba bỏ đi, mẹ làm thuê mãi tận Long Thành - Đồng Nai, Hương sống với ông ngoại trong căn nhà tạm chật chội ven kênh Tàu Hủ. Không đến trường, Hương được ông ngoại cho đi học chữ ở một cô giáo trong xóm với học phí là 2.000đ/ buổi. Nhưng chẳng được bao lâu em phải nghỉ vì cô giáo không dạy nữa.

    Ông ngoại của Hương kể, hàng ngày, em vẫn lẽo đẽo theo chân các bạn cùng xóm đến trường, nhưng khi các bạn vào lớp thì chỉ còn mình Hương loanh quanh trước cổng trường, mắt đăm đắm nhìn vào các ô cửa số của lớp học.


    Sống trong bãi rác, những đứa trẻ này không hề biết đến trường học, sách vở. (Ảnh: Hà Dịu)

    Khi hỏi em còn nhớ được chữ nào khi đi học ở nhà cô giáo không, Hương gật đầu rồi bặm môi hí hoáy viết từng chữ. Chúng tôi thật sự bất ngờ khi em chìa cho xem tờ giấy với những nét chữ nguệch ngoạc: Học là điều tốt đẹp đối với em. Em thích được đi học.

    Tại bãi nilon, một điểm tập kết rác tái chế tại xã Vĩnh Lộc B, huyện Bình Chánh, TP.HCM, bên cạnh những lao động làm việc là một vài đứa trẻ da đen sạm, tóc hoe nắng đang đùa nghịch một cách hồn nhiên. Các em tầm 7 - 8 tuổi, là người Khơme, theo mẹ lên Sài Gòn kiếm sống. Ở trong bãi rác từ nhỏ, không tiếp xúc với xã hội bên ngoài, có em còn không biết nói tiếng Việt, nên những em bé này không hề biết đến khái niệm đi học.

    Cũng như anh chị của mình, các em sống hồn nhiên như cây cỏ và đến một độ tuổi có thể lao động được sẽ lại làm việc trong bãi rác cùng cha mẹ.

    Khi tiếng trống trường chỉ còn là kỷ niệm

    Trên vỉa hè một con đường của thị trấn Cần Thạnh (Cần Giờ), hai mẹ con Nguyễn Văn Của đang ngồi nghỉ và mang tiền ra đếm, kiểm thành quả của một ngày lao động. Chị Lê Thị Tươi, mẹ của Của cho biết chị từ Bạc Liêu dạt trôi đến đất Cần Giờ này bán vé số kiếm sống.

    Ở Bạc Liêu, Của cũng từng được đi học, nhưng được hết lớp 1 thì cha em qua đời, Của theo mẹ cùng các anh nghỉ học theo mẹ lên Cần Giờ để kiếm sống. Mặc dù đã 13 tuổi nhưng do lăn lộn hàng ngày ngoài đường, người em quắt queo chỉ như một cậu bé 8 tuổi.


    Hàng ngày theo chân mẹ bán vé số, tiếng trống ngày khai trường chỉ còn là kỷ niệm với cậu bé Của. (Ảnh: K.Toàn)

    13 tuổi, Của không biết viết, không biết đọc. Em chỉ có thể đếm được tiền và nhận mặt vé số để bán cho khách. Khi chúng tôi hỏi có nhớ trường, có muốn đi học không thì em chỉ lặng lẽ gật đầu rồi cúi xuống mân mê những đồng tiền lẻ trong tay.

    Phải bỏ học từ sớm để đi làm kiếm tiền giúp gia đình là trường hợp của rất nhiều em. Số em phải bỏ học từ tiểu học thường ít hơn vì các em còn nhỏ quá, chưa làm được gì, nhưng lên đến cấp 2, tỉ lệ bỏ học ở những vùng dân cư nghèo và vùng sâu vùng xa chiếm con số rất lớn. Hoàn cảnh gia đình quá khó khăn đã giết chết ước mơ được học hành đến nơi đến chốn của rất nhiều trẻ.

    Đang học lớp 7 nhưng Nguyễn Thị Cẩm Tiên (xóm Di Rời, Cần Thạnh, Cần Giờ) đã phải nghỉ học vì gia đình gặp cú sốc lớn. Cha mất, một mình mẹ không đủ sức gánh vác cả gia đình với 3 đứa con nhỏ nên Tiên xin nghỉ học để ở nhà giúp mẹ lo cho các em.

    Hàng ngày, Tiên phải dậy từ 4h sáng, chở đứa em nhỏ 3 tuổi đi gửi trẻ rồi cùng mẹ và cô em gái 10 tuổi tất tả ra đi. Mẹ Tiên dọn dẹp và bán căntin ở trường nên phải đi sớm. Công việc lựa cá rồi phơi cá của em cũng bắt đầu từ 4 rưỡi sáng nên em gái đang học lớp 5 cũng phải theo mẹ đến chỗ làm.

    Hàng tháng, mẹ Tiên kiếm được 7 trăm ngàn thì phải trả cho người giữ em 5 trăm ngàn. Số tiền còn lại cùng với mấy trăm ngàn Tiên kiếm được dành để lo chi tiêu cho gia đình. Hoàn cảnh gia đình khó khăn nên mặc dù rất muốn tiếp tục đi học Tiên cũng đành phải gác lại.

    Tiên tâm sự, những năm trước, tầm này là em bắt đầu mổ heo đất lấy số tiền dành dụm kiếm được trong đợt nghỉ hè để đi mua sách vở chuẩn bị cho năm học mới. Giờ thì em chẳng còn khái niệm mùa hè hay năm học mới nữa. "Nhiều lúc, đi ngang qua cổng trường em thấy nhớ lớp, thầy cô và bạn bè vô cùng, cả tiếng trống trường năm học mới của thầy hiệu trưởng nữa" - Tiên hồi tưởng.

    Sao em không đến trường?

    Từ Sóc Trăng lên thành phố kiếm sống, chị Huỳnh Kim Mỹ đưa 2 đứa con theo, trụ lại tại bãi tập kết rác tái chế ở khu Vĩnh Lộc, Bình Chánh. Hai con chị - một đứa 16 tuổi, một đứa 13 tuổi đều nghỉ học từ rất sớm, làm chung với mẹ trong bãi rác.

    Khi chúng tôi hỏi sao không cho các con đi học tiếp, chị phân bua, nhà tui nghèo lắm, lấy tiền đâu cho tụi nó đi học. Với lại, mình tui đi làm sao nuôi được 2 đứa nên tụi nó phải đi làm để kiếm miếng ăn thôi.


    Nhà nghèo, liệu các em có được học đến đến chốn ?

    Ông Nguyễn Văn Hóa, phụ trách phổ cập giáo dục tại xã Đông Thạnh, Hóc Môn cho biết, nhiều trường hợp những em học sinh cấp II không được đến trường là do vướng mắc giấy khai sinh, chủ yếu là rơi vào dân nhập cư.

    Chị Lê Thị Ngọc Điệp, mẹ của 3 em Đậm, Mỹ Anh, Mỹ Em cho biết: "Thấy các con ham học, cứ về năn nỉ mẹ lên trường xin cô giáo cho vào lớp, chị lên xã trình bày nguyện vọng nhưng vấp phải vấn đề con chị thiếu giấy khai sinh, không thể nhập học được. Chính vì thế mà mặc dù đã lên xã nhờ xin cho 3 đứa con được đi học hơn tháng rồi nhưng cho đến nay, khi những đứa trẻ khác đã bắt đầu nhập học thì con chị vẫn ngậm ngùi đứng ngoài cổng trường nhìn vào lớp học mà thèm muốn."

    Và không chỉ có mấy đứa con của chị Điệp mà còn rất nhiều em nhỏ khác, nhiều bậc cha mẹ đã quên mất cái thủ tục công nhận với xã hội sự có mặt của chúng trên đời nên các em phải gác lại cái “quyền được học hành” của mình…

    ( Theo VietNamNet )

  • adminA

    Con muốn đến trường, không đòi sách vở đâu!

    Con muốn đến trường, không đòi sách vở đâu!

    Khi chúng tôi hỏi: "Mến có muốn đi học không?", em vừa khóc vừa nói: “Cháu muốn đi học lắm, nhưng đêm qua nghe bố mẹ nói chuyện với nhau là bắt cháu phải nghỉ học”. Rồi quay sang mẹ, Mến van xin: "Mẹ ơi, con muốn đi học! Mẹ đừng bắt con phải ở nhà! Dù không đủ sách vở nhưng con không đòi nữa đâu”.

    **Đừng bắt con nghỉ học mẹ ơi! **

    Chúng tôi trở lại Rú Mốc (xã Thạch Bàn - huyện Thạch Hà - Hà Tĩnh) sau 8 tháng xảy ra vụ tai nạn sập mỏ đá kinh hoàng. Không khí nơi đây vẫn đìu hiu, xơ xác. Hàng chục phụ nữ vẫn kiên trì ngồi trước mỏ đá chờ xe đến để bốc hàng. Khuôn mặt ai cũng rầu rĩ, nặng trĩu ưu phiền.

    Trò chuyện với chúng tôi tại nhà riêng, ông xóm trưởng xóm 9 lắc đầu ngao ngán: "Sau trận sập núi kinh hoàng, mỏ đá bị đóng cửa khiến lao động trong xóm hầu như thất nghiệp, đời sống người dân ngày càng khó khăn. Năm học mới sắp bắt đầu nhưng nhiều trẻ em của xóm đang đứng trước nguy cơ không thể tiếp tục đến trường”.

    Theo lời chỉ dẫn của ông xóm trưởng, chúng tôi vượt qua cây cầu nhỏ để tìm đến nhà của em Nguyễn Thị Mến, học sinh lớp 3B Trường Tiểu học Thạch Bàn.

    Nhà Mến có 6 chị em tuổi sàn sàn như nhau. Mặc dù tất cả đã đến tuổi đi học, nhưng trong nhà chỉ có 3 chị em may mắn được đến trường, số còn lại đều phải bỏ học giữa chừng vì nghèo.

    Chị Trần Thị Linh (mẹ em Mến) tâm sự: "Trước đây, mấy đứa ngày nào cũng theo bố vào mỏ làm đá nên cũng kiếm được ít nhiều, nhưng từ khi họ cấm không cho làm thì mấy bố con chỉ biết ngồi nhà nhìn nhau. Năm ngoái, đứa đầu là Nguyễn Thị Hương phải nghỉ khi chưa học hết lớp 5 để ở nhà giúp mẹ chạy chợ kiếm ăn qua ngày. Làm việc quần quật suốt cả ngày khiến đầu óc nó mụ mị, bây giờ thì chữ không còn đọc nổi nữa”.

    “Mấy tuần nay, cả hai vợ chồng chạy đôn chạy đáo khắp nơi mong vay được ít tiền về mua sách cho con, nhưng không tài nào kiếm nổi. Hôm qua, tôi đánh liều đi mua nợ cho cháu, họ nhất quyết không cho nợ cả bộ mà chỉ bán cho 5 cuốn. Không biết ít bữa nữa phải đóng góp các khoản thì kiếm đâu ra. Mến là đứa học giỏi nhất nhà nên vợ chồng tôi định cho cháu học hết cấp 2 nhưng có lẽ mong muốn này không thể thực hiện nổi” - chị Linh buồn rầu.

    Khi chúng tôi hỏi: "Mến có muốn đi học không?”, em vừa khóc vừa nói: “Cháu muốn đi học lắm nhưng đêm qua nghe bố mẹ nói chuyện với nhau là bắt cháu phải nghỉ học...”. Rồi quay sang mẹ, Mến van xin: "Mẹ ơi, con muốn đi học! Mẹ đừng bắt con phải ở nhà! Không có sách vở cũng được, con không đòi mẹ mua nữa đâu”...

    “Do bây giờ mới đầu năm học, nhà trường chưa tiến hành thu các khoản nên các cháu vẫn đến trường đông, nhưng ít tháng nữa các em sẽ phải nghỉ học vì không có tiền đóng đâu” - giọng ông xóm trưởng chùng hẳn xuống.

    Không có ăn lấy gì mà học

    Không chỉ riêng trẻ em Rú Mốc đối mặt với việc phải nghỉ học, tình trạng này cũng xuất hiện khá nhiều tại xã vùng biển nghèo Kỳ Hà (huyện Kỳ Anh). Hầu hết người dân trong xã đều sống dựa vào nghề làm muối, thu nhập thấp nên khi năm học mới sắp bắt đầu nhiều gia đình đã phải nghĩ đến việc cho con nghỉ học.


    Giữa gió Lào nắng rát, Xuân vẫn cặm cụi đẩy đất trên cánh đồng muối. Ảnh: Hà Vy

    Chúng tôi tìm đến nhà chị Trần Thị Lĩnh - người được cho là nghèo nhất, nhì xã. Trong căn nhà trống hoác, chị cùng đứa con gái thứ hai đang ngồi cặm cụi gọt bưởi bán kiếm sống qua ngày.

    Chị Lĩnh nghẹn ngào: "Những năm trước, gia đình chúng tôi sống dựa vào nghề muối rất vất vả nhưng cũng đủ nuôi các con ăn học. Thế nhưng, cách đây 2 tháng, chồng tôi phải vào tù vì tội vô tình đánh chết người. Từ hôm anh ấy bị bắt, bao nhiêu tiền bạc trong nhà đều đội nón ra đi sạch.”.

    Gia đình chị Lĩnh có 3 đứa con, cháu đầu là Trần Xuân Nhật học lớp 2, cháu thứ hai là Trần Thị Loan chuẩn bị bước vào lớp 1, còn cháu cuối học mẫu giáo.

    “Năm ngoái, cả hai vợ chồng làm quần quật suốt ngày mà chưa nuôi nổi chúng, bây giờ chỉ còn mình tôi thì lo sao nổi? Nếu bây giờ để các cháu bước vào năm học mới thì phải nộp gần 2 triệu đồng, mà khoản tiền lớn như vậy thì tôi xoay xở đâu ra, cho nên có lẽ đành phải cho hai cháu nghỉ học năm nay rồi sau đó tính tiếp” - chị Lĩnh đau xót.

    Chị kể, mấy ngày nay, khi thấy các bạn được bố mẹ sắm sách vở, quần áo mới để đi học, cái Loan lại chạy về nhà khóc, đòi mẹ cho đến trường. Thương em, nên ngày nào Nhật cũng đội nắng ra đồng muối làm thuê, mong có tiền về cho em đi học.

    “Thằng Nhật nếu phải nghỉ học thì ít ra nó cũng đã biết mặt chữ rồi, còn cái Loan thì tôi thương lắm, đến tuổi đi học nhưng chẳng được đến trường” - chị Lĩnh bần thần.


    Bé Loan thì bán bưởi giúp mẹ. Ảnh: Hà Vy

    Trên cánh đồng muối Kỳ Hoa trời nắng chang chang, gió Lào thổi như quất vào mặt nhưng Nhật vẫn cặm cụi làm đất đem phơi để về lọc nước làm muối.

    Đường đến trường xa dần

    Đường đến trường với các em học sinh ở làng Tân Hiệp, xã Cam Tuyền, Cam Lộ, Quảng Trị cứ xa dần. Làng có 968 khẩu, trong đó gần 100 học sinh phải bỏ học.

    Dừng chân bên đường, hỏi một em nhỏ đang rà phế liệu đường vào làng Tân Hiệp. Hỏi em: "Nhỏ thế sao đã đi rà phế liệu, không đi học ư?" Em trả lời: “Nhà em không có tiền cho em đi học. Em phải nghỉ học để phụ mẹ, nhường cho hai đứa em sau học bù”.

    Con đường vào làng Tân Hiệp được rải nhựa chạy thẳng tắp từ đầu đến cuối làng. Nhìn vào, ai cũng nghĩ đây chắc hẳn là một ngôi làng trù phú, nhà nào cũng sung túc. Nhưng không!


    Thay vì đến trường, em phải vào rừng tìm phế liệu chiến tranh. Ảnh: Hoàng Táo.

    Ông Phạm Văn Phương, Trưởng làng cho hay: “Năm 2005, do nạn đất sụt ở làng cũ nên mọi người được Nhà nước di chuyển vào đây định cư. Nhà và đường đó đều do Nhà nước làm hết. Ở nơi định cư mới, đất canh tác ít, lại không có thuỷ lợi nên kinh tế rất khó khăn”.

    Hầu hết mọi người trong làng Tân Hiệp đều lấy nghề rà phế liệu làm nghề mưu sinh. Ông Phương cho biết đến 90% dân làng làm nghề này. “Nói ra thật đau lòng, dù chưa có con số thống kê cụ thể, nhưng trong làng có đến chừng 100 em phải bỏ học do hoàn cảnh kinh tế, chiếm đến 1/10 dân số của làng”.

    Chúng tôi đến thăm gia đình anh Nguyễn Văn Năm, câu chuyện xảy ra cách đây 2 năm, giờ kể lại anh Năm vẫn tiếc nuối: “Lúc đó, gia đình kẹt quá nên mới phải cho thằng Phồn nghỉ học. Rứa là hắn mới học xong lớp 7 đã phải bỏ giữa chừng”.

    Chỉ có điều, những đứa trẻ phải nghỉ học giữa chừng như Phồn ở trong làng khá đông. Các em nghỉ học chủ yếu ở lớp 7 - 8. Mặc dù được bố mẹ động viên nghỉ học đến khi nào có tiền sẽ học tiếp, nhưng với nhiều em học sinh ở làng Tân Hiệp, một khi đã nghỉ học thì con đường tiếp tục đến trường cứ xa dần và mất hút...

    (VietNamNet)

  • adminA

    Gập ghềnh đường đến trường.

    Gập ghềnh đường đến trường.

    *## *
    Không khí năm học mới bắt đầu rộn ràng khắp nơi. Nhưng đâu đó vẫn còn rất nhiều những đứa trẻ không được đến trường hoặc con đường đến trường đầy gập ghềnh, gian khó. Chúng tôi khởi đăng tuyến bài về những phận học trò nghèo và khát khao đến trường.

    **Bài 1: Nỗi tủi của những đứa trẻ sống giữa Thủ đô **
    Trong ngôi nhà lụp xụp, ẩm thấp, mấy đứa nhỏ quẩn quanh ra vào ngày qua ngày. Chẳng ai ngờ, dù được sống cùng gia đình nhưng đã qua độ tuổi tiểu học mà các cháu vẫn chưa hề biết chữ…

    **“Chỉ mong sao được đi học”
    **
    Đó là những đứa con và cháu của chị Phạm Thị Thuận, tại tổ 57, phường Dịch Vọng (Cầu Giấy, Hà Nội). Chả mấy ai dám gọi nơi ở của họ là nhà. Gian phòng rộng chừng 16m2, cũng có tường và mái che, nhưng trông chỉ giống như một túp lều tạm bợ, không có số nhà, xập xệ nằm sát cạnh khu nghĩa trang. Gian nhà ẩm thấp, tối om, buổi tối chỉ có ánh đèn tuýp lờ mờ. Trong nhà không có gì giá trị ngoài một chiếc ti vi nhiễu đã quá cũ đi xin về.

    Chị Thuận đã 52 tuổi, sự khắc khổ thể hiện trên khuôn mặt đen sạm và thân hình gầy gò. Vốn là người dân định cư ở đây, sau một thời gian theo chồng về Hưng Yên, vì hoàn cảnh, vợ chồng con cái chị lại dắt díu nhau quay lại nơi cũ này.

    Họ ở đây đã tám năm, cuộc sống chật vật khó khăn với những công việc tạm bợ, không ổn định. Cách đây một năm, chồng chị bỏ vào Nam kiếm kế sinh nhai. Họ có tất cả 6 người con thì bốn cô con gái cũng đã vào Nam theo chồng. Tại gian nhà này, còn lại chị cùng hai đứa con nhỏ và một đứa cháu gái ruột.

    Con gái út là cháu Đinh Thị Trang (12 tuổi), con trai Đinh Văn Tuấn (18 tuổi) cùng cháu gái Đinh Thị Hồng (7 tuổi).

    Tuấn mới được học hết lớp 1, vì điều kiện khó khăn quá nên phải dừng học ngang chừng. Từ đó tới nay, suốt mười mấy năm, Tuấn chỉ ở nhà dọn dẹp, phụ giúp cơm nước cho mẹ. Cái chữ vì thế cũng rơi rụng dần.

    Tuấn có nguy cơ mù chữ nếu như cách đây không lâu không được một nhóm sinh viên tình nguyện đến dạy học. Nhưng những ngày được cầm bút học chữ cũng ngắn ngủi, nhóm sinh viên đến rồi lại đi. Tuấn chỉ biết đọc, biết viết và làm những phép tính đơn giản.

    Đã đến độ tuổi lao động, giờ đây mong mỏi lớn nhất của Tuấn là được đi học. Tuấn tâm sự: “Cháu muốn có cái bằng cấp II mà không biết bao giờ mong ước ấy mới thành hiện thực! Bây giờ có muốn đi xin việc ở đâu người ta cũng yêu cầu có bằng cấp. Mới hôm vừa rồi ở nhà không giúp được gì cho mẹ nhiều nên cháu xin đi làm bảo vệ, nhưng người ta yêu cầu phải có chứng minh thư và bằng cấp II, nhưng những cái này cháu lại chưa có nên cũng đành chịu!”.

    Vũ Thị Miến thay vì được đi học thì phải ở nhà trông em

    Còn Trang mới 12 tuổi, tính ra như những đứa trẻ bình thường thì lẽ ra cháu đã được học lớp 5. Nhưng Trang không có may mắn như bạn bè đồng trang lứa, cháu chưa bao giờ được cắp sách đến trường dù chỉ một lần như anh trai mình.

    Chúng tôi hỏi cháu có biết đọc không, cháu lắc đầu và cười ngại ngùng. Có lẽ do chỉ quanh quẩn ở nhà nên Trang ít nói, luôn ngượng nghịu với người lạ. Dù chúng tôi cố gắng hỏi thêm bất cứ điều gì cháu cũng chỉ cười, gật hoặc lắc đầu.

    Chị Thuận buồn bã nói: “Nó trách mẹ mãi không cho con đi học. Rõ khổ, nhưng biết làm sao. Bây giờ nó luôn mặc cảm vì đến tuổi này rồi mà không biết chữ!”.

    Thời gian gần đây, vì không muốn ở nhà, Trang đã xin mẹ đi làm phục vụ cho một hàng cơm bình dân. Công việc của cháu là nhặt rau, rửa bát, bưng bê, từ 6 giờ sáng đến 4 giờ chiều mỗi ngày. Vậy là thay vì cắp sách tới trường thì hàng ngày Trang phải quanh quẩn phục vụ cho một quán ăn trên phố chùa Hà.

    Sự ngây thơ, trong sáng vẫn hiện hữu trên khuôn mặt xinh xắn của Trang. Nhưng chẳng ai dám tin vào tương lai của cháu khi hàng ngày Trang vẫn phải lam lũ mưu sinh để giúp mẹ duy trì cuộc sống gia đình.

    Với chị Thuận, hai đứa con không được đi học đã là một nỗi khổ, nhưng còn bi kịch hơn khi đứa cháu ngoại Đinh Thị Hồng, 7 tuổi, đang học lớp 2, cũng có nguy cơ phải bỏ học vì điều kiện gia đình quá khó khăn.

    Chị Thuận nói trong nước mắt: “Đời mình, đời con mình không biết chữ đã quá khổ rồi, đằng này ngay cả cháu của mình cũng khó… thoát nổi cái cảnh mù chữ! Bố nó bị sét đánh chết, mẹ nó vào Nam làm công nhân để lại cháu cho tôi nuôi. Lương mẹ nó ba cọc ba đồng nên chẳng tích cóp được gì. Trong khi đi học đóng góp ngày lại càng nhiều nên gia đình khó mà cho cháu đi học tiếp được! Tôi chỉ mong sao con tôi, cháu tôi được đi học, biết cái chữ để sống hoà đồng với xã hội… nhưng sao mà khó quá!”.

    Hiện tại, công việc của chị Thuận là bán phở thuê, những khi rảnh rang một chút chị đi giặt và làm thuê những việc khác. Trước đây, mỗi tháng chị kiếm được khoảng 600-700 nghìn đồng, nhưng thời gian gần đây mỗi tháng làm được 500 nghìn đồng khó hơn rất nhiều.

    Chị bảo: “Nếu như cái Trang được đi học, hay có anh chị sinh viên tình nguyện nào đến dạy học, tôi không cho cháu đi làm nữa, ở nhà mà học thôi!”. Bé Trang nhìn mẹ như muốn khóc…

    Đi học - điều xa xỉ!

    Ven theo con đường mòn giữa cánh đồng từ Quốc lộ 6 vào xóm Cầu Tiến, xã Xuân Thủy Tiên (Chương Mỹ, Hà Nội), chúng tôi tìm về gia đình chị Nguyễn Thị Trinh, một gia đình được liệt vào dạng nghèo nhất xã.

    Chị Trinh và những đứa con thơ không được đến trường

    Gia đình chị Trinh có 6 người con thì 3 đứa lớn đến tuổi đi học đều phải ở nhà giúp mẹ do hoàn cảnh gia đình quá khó khăn. Đứa lớn Vũ Thị Nhung (21 tuổi) đã đi lấy chồng. Con gái thứ hai Vũ Thị Sâm (15 tuổi) được học đến lớp 2 rồi phải bỏ học. Con gái thứ ba là Vũ Thị Miến đã 12 tuổi phải ở nhà trông em. Ba em gái của Miến lần lượt một tuổi, ba tuổi, năm tuổi cũng không có hy vọng được đến trường.

    Chị Trinh thành thật: “Gia đình vốn khó khăn, lại không sinh được con trai nên tôi cứ đẻ rốn mãi, đến khi sinh các cháu ra rồi lại khổ lây, không được học hành gì cả! Hiện tại tôi lo ăn cho các cháu còn chưa đủ nên không dám nghĩ đến chuyện cho các cháu đi học”

    Chồng chị, anh Vũ Gia Chung vì không có con trai đã đi lấy vợ hai sinh thêm được hai người con khác, sau một thời gian rồi quay về sống với mẹ con chị. Cách đây chưa đầy một năm, trong một vụ tai nạn, không may anh Chung qua đời, còn lại chị và bảy đứa con thơ phải sống cảnh nheo nhóc.

    Vì nghèo khó, lại đông em nên hiện tại hàng ngày Sâm phải theo mẹ đi làm thuê, hết đào giếng, cuốc cỏ, lại gặt cấy thuê. Công việc vất vả nhưng thu nhập lại chẳng được là bao, tháng nào nhiều người thuê, hai mẹ con kiếm được 700.000 đồng là cao nhất.

    Nhiều khi không có việc, để lo cho sáu miệng ăn, hai mẹ con lại xách giỏ đi khắp các ao, đồng trong làng, ngoài xã mò cua bắt ốc. Sâm buồn rầu: “Nhìn các bạn được đi học cháu cũng tủi thân lắm! Nhưng biết làm sao được khi dưới cháu vẫn còn các em đang tuổi ăn, tuổi lớn cũng phải ở nhà trông nhau!”.

    Đứa em gái kế tiếp Sâm, Vũ Thị Miến (12 tuổi), thay vì cắp sách tới trường, công việc hàng ngày là trông ba đứa em nhỏ và nấu cơm giúp mẹ. Nhìn cô bé gầy gò phải vất vả với ba đứa em đang đùa nghịch, khóc lóc trong ngôi nhà chật hẹp mới thấy thật xót xa.

    Một trong 2 đứa con thất học của chị Trinh

    Niềm mơ ước được đi học luôn ám ảnh Miến. Chẳng thế mà bất cứ ai đến nhà hỏi thăm, Miến đều nói cháu đang học lớp 6, như những đứa bạn bằng tuổi nhà sát bên. Nhưng hỏi Miến biết chữ không thì Miến chỉ cười, rồi lại chạy ra ôm đứa em một tuổi thức giấc đang gào khóc mà cưng nựng, dỗ dành.
    Có lẽ vì ước muốn được đi học nên Miến và các em thích chơi trò chơi lớp học. Miến đóng vai cô giáo dạy chữ cho các em của mình là học trò. Nhìn Miến cùng mấy đứa em lớ ngớ đọc vẹt “A, Bờ, Cờ…” và dáng vẻ, điệu bộ của mấy chị em làm chúng tôi không khỏi chạnh lòng.

    Chị Trinh nghẹn ngào: “Tôi không cho chúng nó được đi học, nhưng chẳng đứa nào dám trách cả. Chúng nó bảo mẹ nuôi con có bát cơm ăn hàng ngày là tốt lắm rồi, không được đi học cũng không sao. Nhưng tôi với đứa lớn cũng cố làm lụng để sau này có thể cho ba đứa nhỏ đi học”.

    Một giọt nước mắt lặng lẽ lăn trên gương mặt quắt queo của chị Trinh. Mấy đứa con nhà chị vẫn ăn vận với bộ quần áo cũ, không rách chỗ nọ lại thủng chỗ kia, ngày ngày chăm nom nhau trong gian nhà trống. Chúng đâu hề biết tương lai của mình trong ngôi nhà này là nguy cơ thất học, mù chữ. Nơi có những ước mơ giản đơn nhưng chẳng dễ dàng…

    (VietNamNet)

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB