Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Nơi ấy...

  • adminA

    Hà Nội những ngày này ngột ngạt và nóng bức. Lật giở những tấm hình của Đà Lạt mùa cũ. Ngắm nghía và nhớ nhung.
    Đà Lạt, nơi ấy đã reo vào ta những niềm mơ ước không rõ khi nào ta thực hiện được.
    Gió Đà Lạt, mới ngỡ như còn chạm vào làn da....

    Khi nào ta trở lại Đà Lạt đây?

  • adminA

    Hanoipho;15255:
    Hà Nội những ngày này ngột ngạt và nóng bức. Lật giở những tấm hình của Đà Lạt mùa cũ. Ngắm nghía và nhớ nhung.
    Đà Lạt, nơi ấy đã reo vào ta những niềm mơ ước không rõ khi nào ta thực hiện được.
    Gió Đà Lạt, mới ngỡ như còn chạm vào làn da....

    Khi nào ta trở lại Đà Lạt đây?

    Mùa mưa là một phần của Đà Lạt. Thành phố cao nguyên bốn mùa lạnh ấy như được rửa sạch bụi bậm trên từng lá thông nhọn. Mưa làm cho những vạt cỏ ven đường xanh tốt, hân hoan đón bước chân du khách tìm tới. Ngay cả những quán cà phê bình dân buổi sáng, hai hàng ghế xếp dài hai bên, khách vào sau ngồi chen cùng khách trước, co ro trong lạnh và mưa buổi sáng cũng nét rất riêng của Đà Lạt. Nằm ở khách sạn nhìn qua ô cửa kính những giọt mưa Đà Lạt rơi trên phố, những chiếc xe lướt qua trong mưa cũng rất Đà Lạt. Chỉ cần cơn mưa tạnh, lại đi ra dường, lại tìm đến một chỗ mà ai cũng từng nghe nhắc: Hồ Than Thở, Thung lũng Tình Yêu, Thác Datanla… để ngắm Đà Lạt thác, Đà Lạt hoa, Đà Lạt thông xanh.

  • adminA

    Mưa ư?
    Vậy chuyển phát nhanh một chút mưa từ Đà Lạt về Hà Nội được chăng? 😄

  • adminA

    Buổi tối, sương xuống che mờ tất cả. Những rừng thông, sườn dốc chìm trong màn đêm. Đà Lạt lạnh để cái lạnh lạ lẫm len lỏi trong da thịt của những người quanh năm chỉ biết đến nắng nóng. Lò sưởi được nhóm lên, tiếng lửa nổ lách tách vui tai. Từng giọt cà phê tí tách, mùi hương thơm nồng lan tỏa. Âm thanh dìu dặt của những bản nhạc giao hưởng vang lên. Chợt lắng lòng mình xuống để cảm nhận “Thư gửi Elise”, bức thư tình của Beethoven gửi người yêu. Giấc ngủ đến mau, không trằn trọc, không suy tính.
    Sáng sớm, giật mình tỉnh giấc bởi tiếng chim hót lảnh lót bên hiên nhà. Nắng đã lên, soi rọi không gian và xua đi màn sương lạnh. Đất trời, cây cỏ bừng tỉnh. Hướng về phía mặt trời, ngắm thung lũng trải dài phía dưới. Bắt đầu một ngày mới tinh khôi.

    Cafe Đà Lạt, ấp lòng bàn tay vào ly, thấy hơi ấm mơn man chẳng đủ để xua đi cái lạnh cũng không đủ để thấy hết cô đơn. Nhưng chỉ cần hớp một hớp nhỏ, cơ thể tự dưng dãn hẳn ra,.. cảm hết cái khoái của sự đăng đắng ở môi trong khi cái lạnh đang tê rần rần len vào những chỗ da thịt không được che đậy...

  • adminA

    Vị Cà fê ấy, ta đi tìm khắp ngõ ngách của Hà Nội đều không thấy. Dù nhiều khi lang thang quanh nhà thờ lớn để háo hức một tách cà fê đượm đà, nhưng cũng kô sánh bằng những giọt cà fê tí tách nơi ấy. Có đôi khi cố vào cà fê Lâm dù bây giờ kô được như xưa nữa, nhưng vẫn chỉ có một câu trả lời: Cà fê Đà Lạt mê hoặc cả những kẻ không thích cà fê...

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB