có nhiều cách để quên đi ... Nếu là học sinh thì em hãy lao đầu vào học, còn nếu có tuổi như anh rồi thì hãy làm việc gì đó có ích cho bản thân, công việc sẽ làm quên đi mọi thứ ... good luck
Sổ hành trình — lời nhắn
-
tape 2: Đêm ko ngủ Đà Lạt - Bàn tay nhớ hơi ấm 1 bàn tay -
Lời Sám Hối Khi đọc Qua Bài Thơ Mẹ.cảm ơn bạn nhìu nha, bài viết rất hay. Những bài về mẹ bao giờ cũng thiêng liêng và đáng để đọc. Mình cũng có một thời ...
Vô Đề31 giờ qua con không ngủ
Thức thâu đêm với cuộc sống online
tiếng 32 mưa chợt đổ bên ngoài
trong quán net con gục bên bàn phímTrong cơn mơ con thấy mẹ kiếm tìm
con lẩn trốn cuộc đời trong máy tính
dáng mẹ gầy bên căn nhà nghèo khó
chút lương còm mẹ dành gửi cho conNhưng mẹ ơi ! Tương lai con không còn!
con đốt nó từng giờ trong quán net
giảng đường kia với con giờ chấm hết
4 tháng rồi con đã đến trường đâu!Tiếng 33 mưa vẫn đổ trên đầu
giọng cười nói bỗng làm con tỉnh giấc
bên bàn phím mẩu bánh mì khô khốc
điếu thuốc tàn và nửa cốc cà feBởi cuộc đời bao cám dỗ đam mê
không cưỡng được nên thân giờ tàn tạ
mắt lờ đờ mặt xanh như tàu lá
không bạn bè ,ai cũng lìa xaLết bàn chân qua dãy phố xa hoa
ở trong ví còn 2 nghìn bạc lẻ
tiếng 34 con mong về với mẹ
nhưng về đâu khi chỉ với 2 nghìnPhòng trọ kia con vẫn phải nợ tiền
tiền mẹ gửi con ném vào game hết
nếu người ta chỉ một lần phải chêt
thì muôn lần con chết vẫn chưa camTiếng 35 giữa phòng trọ tồi tàn
nghe hàng xóm mở một bài ca cũ
bài ca hát về những người xa xứ
con ngậm ngùi thương tiếc cuộc đời conMẹ ơi ! nếu lòng tin ở mẹ vẫn còn
thì hãy để 1 lần con làm lại
sẽ từ giã thời online mãi mãi
dẫu bây giờ kẻ bất hiếu là conCon nằm đây thương dáng mẹ hao mòn.... (ST )
-
chuyện tình biển và ốc( lên fr của HPFC thấy hay post lên cho mọi người ...)
**Ngày xưa trên mặt đất chưa có biển xanh. Thần Tình yêu bấy giờ là người duy nhất cai quản cõi đời. Thần tặng cho tâm hồn mỗi con người thứ quý giá nhất: viên ngọc tình yêu. Khi con người đánh rơi viên ngọc của mình, nó sẽ tan thành trăm nghìn mảnh. Và mỗi mảnh hóa thành một giọt nước mắt mang hương vị của nỗi đau - Chúng không mất đi mà được thần tình yêu giữ lại để làm nên những viên ngọc khác. Biển từ đó ra đời… Thuở ấy biển chỉ có một mình. Tình yêu càng làm cho con người đớn đau, biển lại càng thêm mênh mông, càng thêm cô quạnh. Lúc đó, trên mặt đất đầy những dấu chân của tình yêu, người ta thấy một con ốc nhỏ bé và lạc lõng. Con ốc tội nghiệp loay hoay không tìm được cho mình một lối đi, chỉ biết trú sâu trong chiếc vỏ. Thần Tình yêu không còn viên ngọc nào để cho nó. Thế là người đưa nó về với biển. Biển từ đó bỗng biếc xanh, không phải vì phép nhiệm màu nào của thần Tình yêu, chỉ vì biển đã thôi một mình. Ngày ngày có con ốc nhỏ cạnh bên nghe biển hát…Một đêm buồn, biển nói với con ốc nhỏ rằng biển chẳng có gì cho riêng mình. Nước mắt của con người, tình yêu của con người làm nên biển. Biển không có tình yêu. Biển chỉ có tiếng hát - chỉ có linh hồn. Nhưng tiếng hát ấy, người ta chỉ nghe một khoảnh khắc nào đó trong đời, rồi quên. Và linh hồn ấy, biển có nhờ gió mang đi giữ hộ, nhưng gió mãi vui nên đã đánh rơi đâu đó giữa đất trời. Thế nên biển thấy mình vô nghĩa… Con ốc nhỏ nghe câu chuyện của biển, nó thương lắm… Rồi một ngày kia, biển gọi mãi, gọi mãi mà không thấy con ốc nhỏ trả lời. Thần Tình yêu bảo con ốc nhỏ đã ra đi. Biển ngỡ ngàng, con sóng ngày ngày tràn về rồi lại ra đi như chờ mong một điều gì... Biển buồn. Nhưng rồi biển cũng nguôi quên… Câu chuyện có lẽ mất hút vào hư vô, hay tan biến đi như những bọt biển, nếu không có một ngày…
Một ngày, ở một nơi rất xa biển, có một cô bé nhặt được chiếc vỏ ốc nằm lẻ loi. Tình cờ cô bé áp chiếc vỏ ốc vào tai, và chao ôi… từ trong ấy có những thanh âm da diết vọng về. "Sao trong chiếc vỏ ốc này lại có tiếng hát của biển hở thần Tình yêu?" – cô bé tìm gặp và tò mò hỏi Người. Thần Tình yêu kể cho cô bé nghe câu chuyện về con ốc nhỏ. Ngày ấy, con ốc nhỏ đã thỉnh cầu với Người rằng hãy cho biển được giữ lại tiếng hát. Người bảo đó là điều không thể, trừ phi… Vậy là con ốc nhỏ từ bỏ linh hồn mình để được giữ linh hồn của biển. Nó phải ra đi thật xa. Và biển sẽ mãi mãi không bao giờ biết được… Con ốc nhỏ đã khóc thật nhiều, nước mắt của nó cũng không được trở về bên biển. Nhưng nó biết, giờ đây, biển đã có linh hồn, và rồi biển cũng sẽ có tình yêu. Chuyện rằng con ốc nhỏ vẫn ngàn năm mang theo linh hồn của biển…Dẫu phải từ bỏ linh hồn của mình để giữ lại tiếng hát cho biển khơi, con ốc kia vẫn không nuối tiếc. Rồi đây, con ốc nhỏ sẽ mang linh hồn của biển, mang theo cả tiếng hát và những nỗi niềm của biển cả. Cao cả thay, hành động của con ốc nhỏ. "Chuyện rằng con ốc nhỏ vẫn ngàn năm mang theo linh hồn của biển…", một kết thúc khiến người ta phải suy ngẫm. Khát khao được yêu, khát khao được sống hạnh phúc bằng chính con tim và linh hồn mình nhưng cái khát khao ấy dường như quá nhỏ bé phải ko bạn ....
Nhưng mà "loài ốc biển" vẫn tin và vẫn hi vọng, vẫn cố gắng và bất chấp tất cả để tìm cái khát khao cháy bỏng ấy mặc dù biết điều ấy là ko thể .. Cả ốc biển và trái tim đều là ngôn ngữ của cái mà nó được bao bọc - đó chính là tình yêu, ốc là ngôn ngữ của biển cả, trái tim là ngôn ngữ của con người....(ST)
** -
AIDS.....bài thơ cuối cùng !!!bị HIV ah.kekekekekek . Tâm trạng đấy nhì ? ngọn đèn gần tắt bao h cũng loé sáng...
-
vài hình ảnh về bóng đá quê hương tui ... -
Nhớ Đà Lạtnice ! :jump:. Đọc bài nì lại thấy nhớ DL ...
-
có ai có ý tưởng kinh doanh gì với số vốn ít ỏi là 3 tiệu đồnglam quan lo^ di ban .







