Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
Số hành khách HK-2009-0937

unknown

@unknown
Bỏ theo dõi Theo dấu
Thông tin
Bài Viết
403
Chủ Đề
45
Chia sẻ
0
Nhóm
0
Người theo dõi
0
Đang theo dõi
0

Sổ hành trình — lời nhắn

Gần đây Tốt Tranh cãi

  • Vui cười - Không chịu nổi
    unknown

    zui thiệt ,,, ăn mừng hem đúng chổ ... và sân bóng không hợp vệ sinh =))

    Linh tinh

  • Cần mua nick CF tại HN
    unknown

    anh cứ đùa ... thời buổi này cf giàu là ~ 4 cây trong kho đồ là cùng (1 súng ngắn ) (1 axe +xẻng ) 1 tháng ... thế anh muốn mua bao nhiêu ... lađy mất 960v gòy ... công luyện nữa anh muốn mua bao nhiêu nà ???

    Rao vặt

  • •—baby.al0ne—•
    unknown

    cái bìa bao vở xinh ghê mua ở đâu é :D

    Hình ảnh thành viên

  • Những bí mật thú vị
    unknown

    cái này cũ gòy ... e là không thể đạt dc 80 % đâu ..
    liếm cùi chỏ của mình quá thường .. đợt trước em thử liếm lỗ mủi giống jinđô mà có dc đâu :D

    Tìm Hiểu - Khám Phá

  • Anh? di cho*i tai Hn vs kon ban tha^n...Hip-Tit'
    unknown

    hà nội đây sao ... em ao ước một lần tới hà nội chơi mừ chưa dc .. với lại hem có ai dẫn đi en mấy món ngon của hà nội hết trơn

    Hình ảnh thành viên

  • thân gởi các bạn trong dalathoa.com
    unknown

    truyện có use một số tên nhân vật trong 4rum ... xin pà koan rộng lòng tha thứ ... :00310::00310:

    Cuộc đời của lão bắt đầu từ đây ....!

    bị bỏ rơi ngay từ lúc nọt nòng ...........

    Lão lao vào cuộc sống .......và làm tất cả những gì có thể để kiếm cái ăn .............

    Nhưng đối với một chàng trai 2 tuổi như lão để kiếm được cái ăn thật sự là một điều khó khăn ......

    rồi có những hôm phải kiếm một "xó" nào đó để ngủ .........mà bụng lão vẫn đói meo

    Cuộc sống cứ thế trôi qua từng ngày ............

    có những lúc nhìn người ta ............lão thèm biết bao........

    Nhưng lão vẫn tiếp tục sống và rồi ..........

    Một hôm trên đường đi kiếm ăn ...........bất ngờ lão gặp phải namkute .............. và ngày định mệnh của cuộc đời lão đã đến ....! làm thay đổi cuộc đời của lão !

    và namkute đã ...........lấy đi tất cả những gì "tinh hoa" trong lão.......mặc cho lão khóc lóc van xin :

    " ứ , em chả .........hic hic ! "

    ................ chống cự yếu ớt

    Ôi ! thế là hết .....

    Kể từ ngày định mệnh đó .....tấm thân ngọc ngà của lão đã biến thành thế này đây ..................

    Và lão vẫn luôn tự hứa rằng .................!

    Lão đã trở thành một "đại ka" trên chốn giang hồ dalathoa.com ai cũng biết tiếng.

    Những tưởng rằng cuộc đời lão sẽ chôn vùi trong những bữa nhậu sa đọa................

    nhưng cuộc sống vốn chẳng bất công .......... Lão đã nhìn thấy cô ấy ......... chính là chuotcon

    Nhận được sức mạnh từ chuotcon ....... Lão bắt đầu từ bỏ giang hồ và lao vào tập luyện..........


    Trao dồi kiến thức ................

    và ......."tô điểm" ...sửa soạn bản thân nhiều hơn.........

    "chẹp, dạo này mình đẹp chai quá "

    đã cảm động và trao cho Lão ............những yêu thương của cuộc đời...................

    Nhưng cuộc đời .....................................làm sao học được chữ ngờ ...................................

    chuotcon đã bỏ lão để chạy theo tiếng gọi của ............................sếp VIỆT( người tư vấn đã được cô ấy để ý từ lâu ) ........

    Tôi không trách em ......bởi cuộc đời là thế .......

    ở Saigòn ngày đêm tôi vẫn mãi hát bài "Thương về xứ lạt "

    Thời gian thấm thoát trôi qua đến hôm nay ..................ngẫm lại......

    ôi lão ta đã già quá rồi

    Hình Kỳ Thú

  • Gunbound Việt Nam return ^^
    unknown

    nikkspanda nếu ai bắn chung thì xin nhẹ tay giùm

    Linh tinh

  • Dalat, những cái không!
    unknown

    đà lạt chạy xe đạp không cần đạp ( lên đốc thì dắt bộ xuống đốc thì bóp thắng -trích trong báo hoa học trò )

    Đà Lạt Talk

  • Thành viên hok mới ra mắt mọi người!^^
    unknown

    thick nhất tấm này . nhìn lung linh cực ... em củng là thành viên mới về mọi mặt . mong mọi người giúp đở nha

    Hình ảnh thành viên

  • chùm ảnh thế giới và giờ trái đất
    unknown

    Rất nhiều quốc gia, những địa danh nổi tiếng trên thế gới cũng tham gia "tắt đèn" để hưởng ứng "giờ trái đất". Cùng xem thế giới đón Earth Hour như thế nào nhé!

    Giờ trái đất (20h30 - 21h30 ngày 28/3), đồng loạt 74 thành phố của 62 quốc gia đã chính thức "tắt đèn" trong một giờ đồng hồ để biểu trưng tinh thần đoàn kết nhằm đưa ra giải pháp toàn cầu chống lại sự biến đổi khí hậu trên Trái Đất.

    Cùng Kênh14 xem chùm ảnh các thành

    Khu liên hiệp thể thao dưới nước tại Bắc Kinh trước 20h30

    Và sau 20h30

    Sân vận động "tổ chim" nơi diễn ra những hoạt động chính thức của Olympic Bắc Kinh 2008 trước khi "tắt đèn"

    Tại Hồng Kông







    Tại New Zealand



    Chắc chắn Hội An là địa điểm có “Giờ trái đất” đẹp nhất với đèn lồng lung linh khắp các con phố, với hoa đăng sáng cả mặt sông Hoài, với tiếng hát trong trẻo của các bạn tình nguyện viên tuổi teen…

    Thông thường, vào đêm 14 âm lịch hàng tháng, cả phố cổ Hội An sẽ tắt hết đèn điện, chỉ thắp đèn lồng và thả hoa đăng. Có lẽ vì thông lệ đó nên “Giờ trái đất” ở Hội An đã được tổ chức rất thuận lợi.

    Trước đó, buổi tối ở Hội An có mưa làm ai nấy đều ỉu xìu lo lắng, sợ mưa qua cả “Giờ trái đất” thì không được chiêm ngưỡng vẻ đẹp rất đặc trưng của phố cổ. Nhưng hơn 8h một chút thì trời tạnh mưa như thổi bùng lên niềm hân hoan háo hức của mọi người.

    Trời đổ mưa khá to vào buổi tối khiến ai cũng lo sẽ không thể thắp đèn lồng và thả hoa đăng. Em bé này đang che ô cho đèn hoa đăng không bị ướt. Nhưng rất may, hơn 8h tối, trời tạnh mưa.

    Thời khắc trước giờ G (20h30'), những người có mặt đồng loạt đếm ngược rồi đèn điện tắt phụt, đèn lồng được thắp lên, làm cả khu phố cổ trở nên lung linh.

    Cả khách du lịch, nguời dân ở đây và đông nhất là teen Hội An đã hưởng ứng “Giờ trái đất” một cách cực kì nhiệt tình. Nhà nhà treo đèn lồng, rồi ra sông Hoài thả hoa đăng. Các em nhỏ còn tự làm đèn lồng. Teen cấp 2, cấp 3 thì làm tình nguyện, bán hoa đăng cho khách du lịch, hát vang bài hát Earth hour.

    Giờ trái đất được mọi người, từ già tới trẻ, từ nguời dân bản xứ tới khách du lịch hưởng ứng cực kì nhiệt tình.


    Con sông Hoài trở nên tấp nập và đông vui hơn bao giờ hết. Thuyền bè đi lại tung tăng. Hoa đăng dập dìu trên mặt nước. Ai cũng tranh thủ thời khắc đặc biệt này để “pose” nhiệt tình.










    Vòng quanh Việt Nam

  • Max hot boy đà lạt
    unknown


    nhìn hình này kì kì ... tưởng ảnh đang làm chuyện gì đó =)) mà ảnh đúng là hot thiệt,
    hum bữa tết lên đà lạt chơi thấy mấy quả đầu kực xinh ... giờ mới biết em là nhà quê ra tỉnh .. :D .. nhưng mà hót quá hóa ra khác người

    Kulz Boiz - Kute Girlz

  • mem mới chào cả nhà
    unknown

    ít ra cũng giới thiệu tên tuổi . địa chỉ và hình có xinh không nửa chứ.. chào cái vậy thôi à

    Thành viên diễn đàn

  • color of life
    unknown

    Câu chuyện thứ 3

    Một cậu bé mời mẹ tham dự buổi họp phụ huynh đầu tiên ở trường tiểu học.
    Điều cậu bé sợ đã thành sự thật, mẹ cậu bé nhận lời. Đây là lần đầu tiên
    bạn bè và giáo viên chủ nhiệm gặp mẹ cậu bé và cậu rất xấu hổ về vẻ bề
    ngoài của mẹ mình. Mặc dù cũng là một người phụ nữ đẹp, có một vết sẹo
    lớn che gần toàn bộ mặt bên phải của cô. Cậu bé không bao giờ muốn hỏi
    mẹ mình tại sao bị vết sẹo lớn vậy.
    Vào buổi họp mặt, mọi người có ấn tượng rất đẹp về sự dịu dàng và vẻ đẹp
    tự nhiên của người mẹ mặc cho vết sẹo đập vào mắt, nhưng cậu bé vẫn xấu
    hổ và giấu mình vào một góc tránh mặt mọi người. Ở đó, cậu bé nghe được
    mẹ mình nói chuyện với cô giáo.
    "Làm sao chị bị vết sẹo như vậy trên mặt?" Cô giáo của cậu hỏi.
    Người mẹ trả lời, "Khi con tôi còn bé, nó đang ở trong phòng thì lửa bốc lên.
    Mọi người đều sợ không dám vào vì ngọn lửa đã bốc lên quá cao, và thế là
    tôi chạy vào. Khi tôi chạy đến chỗ nó, tôi thấy một xà nhà đang rơi xuống
    người nó và tôi vội vàng lấy mình che cho nó. Tôi bị đánh đến ngất xỉu nhưng
    thật là may mắn là có một anh lính cứu hỏa đã vào và cứu cả hai mẹ con
    tôi." Người mẹ chạm vào vết sẹo nhăn nhúm trên mặt. "Vết sẹo này không
    chữa được nữa, nhưng cho tới ngày hôm nay, tôi chưa hề hối tiếc về điều
    mình đã làm."
    Đến đây, cậu bé chạy ra khỏi chỗ nấp của mình về phía mẹ, nước mắt lưng
    tròng. Cậu bé ôm lấy mẹ mình và cảm nhận được sự hy sinh của mẹ dành
    cho mình. Cậu bé nắm chặt tay mẹ suốt cả ngày hôm đó.

    Câu chuyện thứ 4
    Có một người đàn ông yêu thích mỹ thuật. Ông ta say mê đến mức gần như
    sống vì niềm say mê của mình. Sưu tập tranh là mục tiêu cả đời của ông.
    Ông làm việc rất chăm chỉ để dành tiền tiết kiệm nhằm mua thêm các tác
    phẩm hội họa cho bộ sưu tập của mình. Ông mua rất nhiều tác phẩm của
    các họa sỹ nổi tiếng.
    Người đàn ông này đã góa vợ. Ông chỉ có một người con trai. Ông đã truyền
    lại cho con mình niềm say mê sưu tầm đó. Ông rất tự hào về con trai của
    mình khi anh ta cũng trở thành một nhà sưu tầm nổi tiếng như ông.
    Một thời gian sau, đất nước bỗng có chiến tranh. Người con trai, cũng như
    mọi thanh niên khác, lên đường tòng quân. Và sau một thời gian thì câu
    chuyện xảy ra...
    Một hôm, người cha nhận được một lá thư thông báo rằng người con đã
    mất tích khi đang làm nhiệm vụ. Người cha đau khổ đến tột cùng. Thật là
    khủng khiếp khi người cha không thể biết được điều gì đang xảy ra với con
    mình.
    Vài tuần sau ông nhận được một lá thư nữa. Lá thư này báo với ông rằng
    con ông đã hy sinh khi làm nhiệm vụ. Ông gần như chết đi một nửa người.
    Thật khó khăn khi đọc tiếp lá thư đó, nhưng ông vẫn cố. Trong thư, người ta
    báo rằng con ông đã rút lui đến nơi an toàn. Nhưng thấy trên bãi chiến
    trường vẫn còn những đồng đội bị thương, con ông đã quay lại và đưa về
    từng thương binh một. Cho đến khi đưa người cuối cùng về gần đến khu
    vực an toàn thì con ông đã trúng đạn và hy sinh.
    Một tháng sau, đến ngày Noel, ông không muốn ra khỏi nhà. Ông không thể
    hình dung được một Noel mà thiếu con trai mình bên cạnh. Ông đang ở
    trong nhà thì có tiếng chuông gọi cửa. Đứng trước cửa nhà là một chàng trai
    tay cầm một bọc lớn.
    Chàng trai nói "Thưa bác, bác không biết cháu, nhưng cháu là người mà con
    bác đã cứu trước khi hy sinh. Cháu không giàu có, nên cháu không biết
    đem đến cái gì để đền đáp cho điều mà con bác đã làm cho cháu. Cháu
    được anh ấy kể lại rằng bác thích sưu tầm tranh, bởi vậy dù cháu không
    phải là một họa sỹ, cháu cũng vẽ một bức chân dung con trai bác để tặng
    cho bác. Cháu mong bác nhận cho cháu."
    Người cha đem bức tranh vào nhà, mở ra. Tháo bức tranh giá trị nhất vẫn
    treo trên lò sưởi xuống, ông thay vào đó là bức chân dung người con. Nước
    mắt lưng tròng, ông nói với chàng trai "Đây là bức tranh giá trị nhất mà ta có
    được. Nó có giá trị hơn tất cả các tranh mà ta có trong căn nhà này."
    Chàng trai ở lại với người cha qua Noel đó rồi hai người chia tay. Sau vài
    năm, người cha bị bệnh nặng. Tin tức về việc ông qua đời lan truyền đi rất
    xa. Mọi người đều muốn tham gia vào cuộc bán đấu giá những tác phẩm
    nghệ thuật mà người cha đã sưu tầm được qua thời gian. Cuối cùng thì buổi
    bán đấu giá cũng được công bố vào ngày Noel năm đó. Các nhà sưu tầm và
    những nhà đại diện cho các viện bảo tàng đều háo hức muốn mua các tác
    phẩm nổi tiếng. Toà nhà bán đấu giá đầy người. Người điều khiển đứng lên
    và nói "Tôi xin cám ơn mọi người đã đến đông đủ như vậy. Bức tranh đầu
    tiên sẽ là bức chân dung này..."
    Có người la lên "Đó chỉ là chân dung đứa con trai ông cụ thôi! Sao chúng ta
    không bỏ qua nó, và bắt đầu bằng những bức có giá trị thật sự?"
    Người điều khiển nói "Chúng ta sẽ bắt đầu bằng bức này trước!"
    Người điều khiển bắt đầu "Ai sẽ mua với giá $100?"
    Không ai trả lời nên ông ta lại tiếp "Ai sẽ mua với giá $50?"
    Cũng không có ai trả lời nên ông ta lại hỏi "Có ai mua với giá $40?"
    Cũng không ai muốn mua. Người điều khiển lại hỏi "Không ai muốn trả giá
    cho bức tranh này sao?" Một người đàn ông già đứng lên "Anh có thể bán
    với giá $10 được không? Anh thấy đấy, $10 là tất cả những gì tôi có. Tôi là
    hàng xóm của ông cụ và tôi biết thằng bé đó. Tôi đã thấy thằng bé lớn lên và
    tôi thật sự yêu quý nó. Tôi rất muốn có bức tranh đó. Vậy anh có đồng ý
    không?"
    Người điều khiển nói "$10 lần thứ nhất, lần thứ nhì, bán!"
    Tiếng ồn ào vui mừng nổi lên và mọi người nói với nhau "Chúng ta có thể bắt
    đầu thật sự được rồi!" Người điều khiển nói "Xin cảm ơn mọi người đã đến.
    Thật là vinh hạnh khi có mặt những vị khách quý ở đây. Bữa nay chúng ta
    sẽ dừng tại đây!"
    Đám đông nổi giận "Anh nói là hết đấu giá? Anh vẫn chưa đấu giá toàn bộ
    các tác phẩm nổi tiếng kia mà?" Người điều khiển nói "Tôi xin lỗi nhưng buổi
    bán đấu giá đã chấm dứt. Mọi người hãy xem chúc thư của ông cụ đây,
    NGƯỜI NÀO LẤY BỨC CHÂN DUNG CON TÔI SẼ ĐƯỢC TẤT CẢ CÁC
    BỨC TRANH CÒN LẠI! Và đó là lời cuối cùng!”

    Hãy đọc những dòng này và hãy nghĩ về nó:

    • Nếu sáng nay bạn thức dậy khoẻ mạnh, nghĩa là bạn hạnh phúc hơn 1 triệu
      người rồi đấy, những người không sống được đến tuần sau.
    • Nếu bạn chưa bao giờ trải qua chiến tranh hay sự cô độc trong những
      phòng giam của nhà tù, nếu bạn chưa phải hấp hối vì đói và khát, bạn hạnh
      phúc hơn, may mắn hơn 500 triệu người trên Thế giới này.
    • Nếu bạn đến nhà thờ, không sợ hãi về 1 ngày tận thế hay cái chết, bạn
      hạnh phúc hơn 3 tỷ người trên Thế giới.
    • Nếu trong tủ lạnh nhà bạn có thức ăn, bạn được ăn mặc tử tế, bạn có 1
      mái nhà và 1 cái giường êm ấm, bạn giàu có hơn 75% nhân loại.
    • Nếu bạn có tài khoản trong nhà băng, tiền trong ví và 1 ít xu lẻ trong túi
      quần, bạn đã thuộc 8% no đủ của toàn Thế giới.
      Nếu bạn đọc những dòng chữ này, bạn sẽ hạnh phúc gấp 2 lần vì :
    • Có ai đó nghĩ đến bạn
    • Bạn ko nằm trong số 2 tỷ người mù chữ
    • Bạn có máy tính
      Nếu nhìn Thế giới dưới góc độ như thế này ta sẽ thấy rằng chúng ta, những
      con người, cần sự thông cảm, đoàn kết, sự nhân ái và trí thức đến mức
      nào !
      Bạn hãy nghĩ về điều đó !

    HÃY THẮP LÊN MỘT QUE DIÊM
    Một bữa tối tại vận động trường Los Angeles, Mỹ, một diễn giả nồi tiếng -
    ông John Keller, được mời thuyết trình trước khoảng 100.000 người. Đang
    diễn thuyết bỗng ông dừng lại và dõng dạc nói :

    • Bây giờ xin các bạn đừng sợ! Tôi sắp cho tắt tất cả đèn trong sân vận
      động này.

    Đèn tắt. Cả sân vận động chìm sâu trong boáng tối âm u. Ông John Keller
    nói tiếp:

    • Bây giờ tôi đốt lên một que diêm. những ai nhìn thấy ánh lửa của que diêm
      đang cháy thì hãy hô to "Đã thấy!".

    Một que diêm được bật lên, cả sân vận động vang lên: "Đã thấy!".

    Sau khi đèn được bật sáng trở lại, ông John Keller giải thích:

    • Ánh sáng của một hành động nhân ái dù nhỏ bé như một que diêm cũng sẽ
      chiếu sáng trong đêm tăm tối của nhân loại y như vậy.

    Một lần nữa, tất cả đèn trong sân vận động lại được tắt. Một giọng nói vang
    lên :

    • Tất cả những ai ở đây có mang theo diêm quẹt, xin hãy đốt cháy lên !
      Bỗng chốc cả vận động trường rực sáng.

    Ông John Keller kết luận :

    • Tất cả chúng ta cùng hợp lực nhau có thể chiến thắng bóng tối, chiến
      tranh, khủng bố, cái ác và oán thù bằng những đóm sáng nhỏ của tình
      thương, sự tha thứ và lòng tốt của chúng ta. Hoà bình không chỉ là môi
      trường sống vắng bóng của chiến tranh. Hòa bình không chỉ là cuộc sống
      chung không tiếng súng. Vì trong sự giao tiếp giữa người với người, đôi khi
      con người giết hại nhau mà không cần súng đạn, đôi khi con người làm khổ
      nhau, áp bức bóc lột nhau mà không cần chiến tranh.

    Cách tốt nhất để xây dựng hoà bình là tăng thêm thật nhiều những hành
    động yêu thương và hảo tâm với đồng loại. Những hành động yêu thương
    xuất phát từ lòng nhân hậu sẽ như những ánh sáng nho nhỏ của một que
    diêm. Nhưng nếu mọi người cùng đốt lên những ánh sáng bé nhỏ, những
    hành động yêu thương sẽ có đủ sức mạnh để xua tan bóng tối của những
    đau khổ và cái ác.

    Xin thầy hãy dạy cho con tôi
    (Trích thư của Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln gửi thầy hiệu trưởng ngôi
    trường nơi con trai ông theo học)
    Con tôi sẽ phải học tất cả những điều này, rằng không phải tất cả mọi người
    đều công bằng, tất cả mọi người đều chân thật. Nhưng xin thầy hãy dạy cho
    cháy biét cứ mỗi một kẻ vô lại ta gặp trên đường phố thì ở đâu đó sẽ có một
    con người chính trực; cứ mỗi một chính trị gia ích kỷ, ta sẽ có một nhà lãnh
    đạo tận tâm. Bài học này sẽ mất nhiều thời gian, tôi biết; nhưng xin thầy
    hãy dạy cho cháu biết rằng một đồng đôla kiếm được do công sức lao động
    của mình bỏ ra còn quý giá hơn nhiều so với năm đôla nhặt được trên hè
    phố...
    Xin thầy dạy cho cháy biết cách chấp nhận thất bại và cách tận hưởng niềm
    vui chiến thắng.
    Xin hãy dạy cháy tránh xa sự đố kỵ.
    Xin dạy cháu biết được bí quyết của niềm vui chiến thắng thầm lặng. Dạy
    cho cháu biết được rằng những kẻ hay bắt nạt người khác nhất lại là những
    kẻ dễ bị đánh bại nhất...
    Xin hãy giúp cháu nhìn thấy thế giới kỳ diệu của sách... nhưng cũng cho
    cháu có đủ thời gian để lặng lẽ suy tư về sự bí ẩn muôn thuở của cuộc
    sống: đàn chim tung cánh trên bầu trời, đàn ong bay lượn trong ánh nắng và
    những bông hoa nở ngát bên đồi xanh.
    Xin giúp cháu có niềm tin vào ý kiến riêng của bản thân, dù tất cả mọi người
    xung quanh đều cho rằng ý kiến đó hoàn toàn sai lầm...
    Xin hãy dạy cho cháu biết cách đối xử dịu dàng với những người hoà nhã và
    cứng rắn với những kẻ thô bạo. Xin tạo cho cháu sức mạnh để không chạy
    theo đám đông khi tất cả mọi người đều chỉ biết chạy theo thời thế.
    Xin hãy dạy cho cháu biết phải lắng nghe tất cả mọi người những cũng xin
    thầy dạy cho cháu biết cần phải sàng lọc những gì nghe được qua một tấm
    lưới chân lý để cháu chỉ đón nhận những gì tốt đẹp...
    Xin hãy dạy cho cháu biết cách mỉm cười khi buồn bã, xin hãy dạy cháy biết
    rằng không có sự xấu hổ trong những giọt nước mắt.
    Xin hãy dạy cho cháu biết chế giễu những kẻ yểm thế và cẩn trọng trước sự
    ngọt ngào đầy cạm bẫy.
    Xin hãy dạy cho cháu rằng có thể bán cơ bắp và trí tuệ cho người ra giá cao
    nhất, nhưng không bao giờ cho phép ai ra giá mua trái tim và tâm hồn mình...
    Xin hãy dạy cho cháu ngoảnh tải làm ngơ trước một đám đông đang gào
    thét... và đứng thẳng người bảo vệ những gì cháu cho là đúng...
    Xin hãy đối xử dịu dàng với cháu nhưng đừng vuốt ve nuông chiều cháu bởi
    vì chỉ có sự thử thách của lửa mới tôi luyện nên được những thanh sắt
    cứng rắn.
    Xin hãy dạy cho cháu biết rằng cháu phải luôn có niềm tin tuyệt tối vào bản
    thân, bởi vì khi đó cháu sẽ luôn có niềm tin tuyệt đối vào nhận loại.
    Đây quả là một yêu cầu quá lớn, tôi biết, thưa thầy. Nhưng xin thầy cố gắng
    hết sức mình, nếu được vậy, con trai tôi quả thật là một cậu bé hạnh phúc
    và may mắn

    Một nhóm sinh viên giờ đã thành đạt trong công việc cùng nhau về thăm thầy giáo cũ. Cuộc nói chuyện nhanh chóng được chuyển sang những vấn đề trong cuộc sống và công việc...

    Muốn mời những học trò cũ uống cà phê, ông giáo vào bếp và quay lại với rất nhiều cà phê đựng trong những chiếc cốc khác nhau: cái bằng sứ, cái bằng nhựa, cái bằng thuỷ tinh, cái bằng pha lê, một số trông rất đơn giản, số khác lại có vẻ đắt tiền, vài cái được chế tác rất tinh xảo…

    Khi tất cả mọi người đều đã cầm cốc cà phê trong tay, ông giáo nhẹ nhàng lên tiếng: “Không biết các trò có chú ý không, nhưng những chiếc cốc trông đẹp đẽ, đắt tiền luôn được lựa chọn trước, để lại những cái trông đơn giản và rẻ tiền.

    Mặc dù rất đơn giản và dễ hiểu khi các trò muồn điều tốt đẹp nhất cho bản thân nhưng đó cũng là nguồn gốc, nguyên nhân của mọi vấn đề căng thẳng của các trò.

    Một điều chắc chắn rằng cái cốc không phải là thứ quyết định chất lượng của cà phê đựng bên trong. Một số trường hợp, nó chỉ đơn giản là cái vỏ đắt tiền hơn và một số khác thậm chí che giấu cái mà nó đang chứa đựng.

    Điều các trò thực sự muốn là cà phê chứ không phải cái cốc, nhưng các trò vẫn có ý thức lựa chọn cái cốc tốt nhất. Sau đó các trò mới để mắt đến những cái cốc khác.

    Cũng như vậy, cuộc sống của chúng ta là cà phê, công việc, tiền bạc và vị trí xã hội là những cái cốc. Chúng chẳng qua chỉ bao bọc lấy cuộc sống. Và loại cốc mà trò có không làm nên cũng như không thay đổi cuộc đời mà trò đang sống…”.

    Đôi khi, chúng ta chỉ quan tâm đến cốc mà quên thưởng thức thứ cà phê ông trời đã ban tặng cho chúng ta. Người hạnh phúc nhất không phải là người có những thứ tốt nhất mà là người biết biến những thứ mình đang có thành thứ tốt nhất.

    Một nhóm sinh viên giờ đã thành đạt trong công việc cùng nhau về thăm thầy giáo cũ. Cuộc nói chuyện nhanh chóng được chuyển sang những vấn đề trong cuộc sống và công việc...

    Muốn mời những học trò cũ uống cà phê, ông giáo vào bếp và quay lại với rất nhiều cà phê đựng trong những chiếc cốc khác nhau: cái bằng sứ, cái bằng nhựa, cái bằng thuỷ tinh, cái bằng pha lê, một số trông rất đơn giản, số khác lại có vẻ đắt tiền, vài cái được chế tác rất tinh xảo…

    Khi tất cả mọi người đều đã cầm cốc cà phê trong tay, ông giáo nhẹ nhàng lên tiếng: “Không biết các trò có chú ý không, nhưng những chiếc cốc trông đẹp đẽ, đắt tiền luôn được lựa chọn trước, để lại những cái trông đơn giản và rẻ tiền.

    Mặc dù rất đơn giản và dễ hiểu khi các trò muồn điều tốt đẹp nhất cho bản thân nhưng đó cũng là nguồn gốc, nguyên nhân của mọi vấn đề căng thẳng của các trò.

    Một điều chắc chắn rằng cái cốc không phải là thứ quyết định chất lượng của cà phê đựng bên trong. Một số trường hợp, nó chỉ đơn giản là cái vỏ đắt tiền hơn và một số khác thậm chí che giấu cái mà nó đang chứa đựng.

    Điều các trò thực sự muốn là cà phê chứ không phải cái cốc, nhưng các trò vẫn có ý thức lựa chọn cái cốc tốt nhất. Sau đó các trò mới để mắt đến những cái cốc khác.

    Cũng như vậy, cuộc sống của chúng ta là cà phê, công việc, tiền bạc và vị trí xã hội là những cái cốc. Chúng chẳng qua chỉ bao bọc lấy cuộc sống. Và loại cốc mà trò có không làm nên cũng như không thay đổi cuộc đời mà trò đang sống…”.

    Đôi khi, chúng ta chỉ quan tâm đến cốc mà quên thưởng thức thứ cà phê ông trời đã ban tặng cho chúng ta. Người hạnh phúc nhất không phải là người có những thứ tốt nhất mà là người biết biến những thứ mình đang có thành thứ tốt nhất.

    Một nhóm sinh viên giờ đã thành đạt trong công việc cùng nhau về thăm thầy giáo cũ. Cuộc nói chuyện nhanh chóng được chuyển sang những vấn đề trong cuộc sống và công việc...

    Muốn mời những học trò cũ uống cà phê, ông giáo vào bếp và quay lại với rất nhiều cà phê đựng trong những chiếc cốc khác nhau: cái bằng sứ, cái bằng nhựa, cái bằng thuỷ tinh, cái bằng pha lê, một số trông rất đơn giản, số khác lại có vẻ đắt tiền, vài cái được chế tác rất tinh xảo…

    Khi tất cả mọi người đều đã cầm cốc cà phê trong tay, ông giáo nhẹ nhàng lên tiếng: “Không biết các trò có chú ý không, nhưng những chiếc cốc trông đẹp đẽ, đắt tiền luôn được lựa chọn trước, để lại những cái trông đơn giản và rẻ tiền.

    Mặc dù rất đơn giản và dễ hiểu khi các trò muồn điều tốt đẹp nhất cho bản thân nhưng đó cũng là nguồn gốc, nguyên nhân của mọi vấn đề căng thẳng của các trò.

    Một điều chắc chắn rằng cái cốc không phải là thứ quyết định chất lượng của cà phê đựng bên trong. Một số trường hợp, nó chỉ đơn giản là cái vỏ đắt tiền hơn và một số khác thậm chí che giấu cái mà nó đang chứa đựng.

    Điều các trò thực sự muốn là cà phê chứ không phải cái cốc, nhưng các trò vẫn có ý thức lựa chọn cái cốc tốt nhất. Sau đó các trò mới để mắt đến những cái cốc khác.

    Cũng như vậy, cuộc sống của chúng ta là cà phê, công việc, tiền bạc và vị trí xã hội là những cái cốc. Chúng chẳng qua chỉ bao bọc lấy cuộc sống. Và loại cốc mà trò có không làm nên cũng như không thay đổi cuộc đời mà trò đang sống…”.

    Đôi khi, chúng ta chỉ quan tâm đến cốc mà quên thưởng thức thứ cà phê ông trời đã ban tặng cho chúng ta. Người hạnh phúc nhất không phải là người có những thứ tốt nhất mà là người biết biến những thứ mình đang có thành thứ tốt nhất.

    Hãy theo đuổi tới cùng những khát vọng của đời mình
    "Tôi có một người bạn tên Monty Robert, hiện là chủ nhân một trại nuôi
    ngựa ở San Ysidro. Anh đã cho phép tôi dùng nhà của anh để tổ chức
    những buổi gây quỹ nhằm tài trợ cho các dự án đầu tư có tính rủi ro cao do
    thanh niên thực hiện.
    Một hôm, anh đến ngồi cạnh tôi và nói:

    • Tôi muốn kể cho bạn biết tại sao tôi để bạn sử dụng nhà của tôi để làm nơi
      tổ chức gây quỹ. Chuyện xảy ra cách đây nhiều năm. Có một cậu bé sống
      cùng với cha của mình, một người làm nghề huấn luyện ngựa. Do công việc,
      người cha phải sống như một kẻ du mục. Ông đi từ trang trại này đến trang
      trại khác để huấn luyện các chú ngựa chưa được thuần hoá. Kết quả là việc
      học hành của cậu bé không được ổn định lắm. Một hôm, thầy giáo bảo cậu
      bé về viết một bài luận văn với đề tài "Lớn lên em muốn làm nghề gì?".
      Đêm đó, cậu bé đã viết bẩy trang giấy mô tả khát vọng ngày nào đó sẽ làm
      chủ một trang trại nuôi ngựa. Em diễn đạt ước mơ của mình thật chi tiết.
      Thậm chí em còn vẽ cả sơ đồ trại nuôi ngựa tương lai với diện tích khoảng
      200 mẫu, trong đó em chỉ rõ chỗ nào xây nhà, chỗ nào đặt làm đường chạy
      cho ngựa.
      Viết xong, cậu bé đem bài nộp thầy giáo. Vài ngày sau, cậu bé nhận lại bài
      làm của mình với một điểm 1 to tướng và một dòng bút phê đỏ chói của
      thầy "Đến gặp tôi sau giờ học".
      Thế là cuối giờ cậu bé đến gặp thầy và hỏi:
    • Thưa thầy, tại sao em lại bị điểm 1?
    • Em đã hoạch định một việ mà em không thể làm được. Ước mơ của em
      không có cơ sở thực tế. Em không có tiền thân lại xuất thân từ một gia đình
      không có chỗ ở ổn định. Nói chung, em không được một nguồn lực khả dĩ
      nào để thực hiện những dự tính của mình. Em có biết để làm chủ một trại
      nuôi ngựa thì cần phải có rất nhiều tiền không? Bây giờ tôi cho em về làm lại
      bài văn. Nếu em sửa chữa cho nó thực tế hơn thì tôi sẽ cứu xét đến điểm
      số của em. Rõ chưa?
      Hôm đó, cậu bé về nhà và nghĩ ngợi mãi. Cuối cùng cậu gặp cha để hỏi ý
      kiến.
      -Con yêu, chính con phải quyết định vì ba nghĩ đây là ước mơ của con.
      Nghe cha đáp, cậu bẻ liền nhoẻn miệng cười và sau đó đến gặp thầy giáo
      của mình
    • Thưa thầy, thầy có thể giữ điểm 1 của thầy, còn em xin được giữ ước mơ
      của mình.
      Kể đến đây Monty dừng lại và hỏi tôi:
    • Bạn có biết bạn đang ngồi trong một trại ngựa rộng 200 mẫu của cậu bé
      trong câu chuyện mà tôi vừa kể không? Cách đây hai năm, vị thầy giáo đó
      đã tình cờ dẫn 30 học trò của mình đến đây để cắm trại. Thế là thầy trò tôi
      nhận ra nhau. Cầm tay tôi, thầy nói :"Monty này, khi anh còn học với tôi, tôi
      đã đánh cắp ước mơ của anh, và suốt bao nhiêu năm qua tôi cũng đã làm
      thế với bao đứa trẻ khác, tôi rất ân hận về điều đó" . Nghe thầy nói thế, tôi
      vội đáp "Không, thưa thầy, thầy không có lỗi gì cả, chẳng qua thầy chỉ muốn
      những gì tốt đẹp sẽ đến với học trò của mình mà thôi. Còn em chỉ muốn theo
      đuổi tới cùng những khát vọng của đời mình"

    Trà sữa cho Tâm hồn

  • color of life
    unknown

    Câu chuyện 1

    Có một cậu bé ngỗ nghịch thường bị mẹ khiển trách. Ngày nọ giận mẹ, cậu chạy đến một thung lũng cạnh khu rừng rậm. Lấy hết sức mình, cậu hét lớn: "Tôi ghét người". Từ khu rừng có tiếng vọng lại: "Tôi ghét người". Cậu hoảng hốt quay về sà vào lòng mẹ khóc nức nở. Cậu bé không sao hiểu
    được từ trong rừng lại có người ghét cậu.
    Người mẹ nắm tay con, đưa cậu trở lại khu rừng. Bà nói: "Giờ thì con hãy hét thật to: "Tôi yêu người". Lạ lùng thay, cậu vừa dứt tiếng thì có tiếng vọng lại: "Tôi yêu người". Lúc đó người mẹ mới giải thích cho con hiểu: "Con ơi, đó là định luật trong cuộc sống của chúng ta. Con cho điều gì, con sẽ nhận
    điều đó. Ai gieo gió thì gặt bão. Nếu con thù ghét người thì người cũng thù ghét con. Nếu con yêu thương người thì người cũng yêu thương con.

    Câu chuyện thứ hai:

    Mẹ tôi đã ra một câu đố: "Con yêu, phần nào là quan trọng nhất trên cơ thể
    hả con?"
    Ngày nhỏ, tôi đã nói với mẹ rằng âm thanh là quan trọng đối với con người
    nên tai là bộ phận quan trọng nhất. Mẹ lắc đầu: "không phải đâu con. Có rất
    nhiều người trên thế giới này không nghe được đâu, con yêu ạ. Con tiếp tục
    suy nghĩ về câu đố đó đi nhé, sau này mẹ sẽ hỏi lại con."
    Vài năm sau, tôi đã nói với mẹ rằng hình ảnh là quan trọng nhất, vì thế đôi
    mắt là bộ phận mà mẹ muốn đố tôi. Mẹ lại nhìn tôi âu yếm nói: "Con đã học
    được nhiều điều rồi đấy, nhưng câu trả lời của con chưa đúng bởi vi vẫn còn
    nhiều người trên thế gian này chẳng nhìn thấy gì."
    Đã bao lần tôi muốn mẹ nói ra đáp án, và vì thế tôi toàn đoán lung tung. Mẹ
    chỉ trả lời tôi: "Không đúng. Nhưng con đang tiến bộ rất nhanh, con yêu của
    mẹ."
    Rồi đến năm 1991, bà nội yêu quý của tôi qua đời. Mọi người đều khóc vì
    thương nhớ bà. Một mình tôi đã vừa đạp xe vừa khóc trên suốt chặng
    đường 26 km từ thị xã về quê trong đêm mưa rào ngày 4/5 âm lịch của năm
    đó. Tôi đạp thật nhanh về bệnh viện huyện để mong được gặp bà lần cuối.
    Nhưng tôi đến nơi thì đã muộn mất rồi.
    Tôi đã thấy bố tôi gục đầu vào vai mẹ tôi và khóc. Lần đầu tiên tôi thấy bố
    khóc như tôi.
    Lúc liệm bà xong, mẹ đến cạnh tôi thì thầm: "Con đã tìm ra câu trả lời
    chưa?" Tôi như bị sốc khi thấy mẹ đem chuyện đó ra hỏi tôi lúc này. Tôi chỉ
    nghĩ đó là một trò chơi giữa hai mẹ con thôi.
    Nhìn vẻ sững sờ trên khuôn mặt tôi, mẹ liền bảo cho tôi đáp án: "Con trai ạ,
    phần quan trọng nhất trên cơ thể con chính là cái vai."
    Tôi hỏi lại: "Có phải vì nó đỡ cái đầu con không hả mẹ?"
    Mẹ lắc đầu: "Không phải thế, bởi vì đó là nơi người thân của con có thể dựa
    vào khi họ khóc. Mỗi người đều cần có một cái vai để nương tựa trong cuộc
    sống. Mẹ chỉ mong con có nhiều bạn bè và nhận được nhiều tình thương để
    mỗi khi con khóc lại có một cái vai cho con có thể ngả đầu vào."
    Từ lúc đó, tôi hiểu rằng phần quan trọng nhất của con người không phải
    là "phần ích kỷ", mà là phần biết cảm thông với nỗi đau của người khác.

    Trà sữa cho Tâm hồn

  • DaLatHoa hưởng ứng Giờ Trái Đất!
    unknown

    lúc đó mọi nươời cũng nắm tay đi dạo .ngắm những vì sao .. ui lãng mệnh bít mấy nhĩ :D

    Đồi thông tin

  • Lần đầu tiên làm chuyện ấy ... >.<
    unknown

    ủa đi nhổ răng mà cũng ------------thụt ra thụt vào à ... làm gì có ... ---------
    cái này unknown đọc lần đầu tiên là đi hiền máu kơ ...

    Linh tinh

  • Dalat | Tôi | Thay đổi
    unknown

    tôi yêu đà lạt mưa ... những cơn mưa phùn không thấm ướt mà chỉ lất phất như những sợi buồn đan xen ... tôi nhớ lắm ... lần đó đứng dười cơn mưa dài chỉ mong xua đi phần nào nỗi đau khi bị bỏ rơi . mưa như là người bạn đồng hành cùng tôi . cùng lang thang .. cùng nương tựa vào nhau .tôi yêu mưa .. và tôi cũng yêu cơn mưa phùn của đà lạt .. đến đà lạ bạn mới biết thế nào là lạnh . thề nào là mưa .từ từ .. thấm dần qua làn áo .. đến cảm giác ấm nống từ người bạn và nó đan xen vào cả trái tim bạn nữa ...

    Một Thoáng Đà Lạt - Online Ta Cùng Viết

  • Đăng kí làm MOD
    unknown

    2 ngày trôi qua vẫn không có ai trả lời ...sory xì bam .. nhưng mà ... tạo một 4rum để rồi coi như là bỏ trống vậy ư ...

    Hỗ Trợ - Góp Ý - Thắc Mắc mod

  • Karaoke tại Đả Lạt
    unknown

    hay xuống dơn dương đi ... unknown dắt đi :D /.///

    Hỏi đáp

  • góp ý ,...
    unknown

    hiện unknown thấy ...
    4rum mình thành lập chưa lâu và ít thành viên cho nên số box và dung lượng trang web không nhiều ..
    về mặt cấu hình và themes thì có thể coi là tạm ổn .
    mọi 4rum khi đi vào hoạt động đều có những cái không hoàn chỉnh nên mình có một số góp ý nhỏ nhỏ ./..

    • về box ... nên thành lậm thêm vài box nữa mang tính xã hội hoặc giao lưu ( truyện, tư vấn danh ngôn )
    • nên tận dụng tối đa không gian trống trong 4rum .
    • nên chia khoản cách trong các bài đã được post lên .( giới hạn phân cách giữa các bài trả lời là không được rỏ ràng cho lắm )
    • về mục thành viên thì nên hiển thị số thành viên đang onl và đã onl tại 4rum trong ngày hôm nay ,,,
    • nên cho phép ctrl + a ( bôi đen ) trong phần trả lời để sau khi viết test xong mọi người đều có thể tạo hiệu ứng thêm cho bài viết
      tam thời chỉ có vậy ... à ... icon hơi xí ...
      ........................................................................................thân ....

    hiện mình có thêm 1 góp ý nhỏ nhỏ nửa là 4rum mình nên chuyên về một lĩnh vực nhất định .. hiện giờ đang có tình trang khi vào 4rum là một mớ hỗn độn không biết 4rum mình chuyên về lĩnh vực nào ...

    và thêm 1 điều nửa ... nên có tính nhất quán giữa font chữ của bài viết và cả tên nick nữa .,, nên tác biệt giữa các bài trả lời

    Hỗ Trợ - Góp Ý - Thắc Mắc
  • 1 / 1

Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

10.542 chuyến · 36.638 lời nhắn · 29.501 hành khách

Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

Powered by NodeBB Contributors
  • Bài viết đầu tiên
    Bài viết cuối cùng