Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
Số hành khách HK-2012-18529

tuuthi

@tuuthi
Bỏ theo dõi Theo dấu
Thông tin
Bài Viết
23
Chủ Đề
1
Chia sẻ
0
Nhóm
0
Người theo dõi
0
Đang theo dõi
0

Sổ hành trình — lời nhắn

Gần đây Tốt Tranh cãi

  • Chỗ Xanh Rêu...
    tuuthi

    Chừ vào cuộc chơi thiên thu
    Lãng quên thơ ấu mịt mù tím than
    Lãng quên đi kiếp cô thân
    Bước chân vào cuộc giàu - sang - nghèo - hèn...

    Ta tìm ta - ta tìm Em?
    Ta tìm chi giữa sáng - đêm - tối - chiều?...
    Đời người chiếc lá phiêu diêu
    Hư danh tài vọng tâm liêu xiêu tình

    Ta ơi sao cứ vô minh
    Ta ơi sao cứ nghĩa tình sân si
    Quên đời cơm áo sù sì
    Vọng tâm vó ngựa dừng phi giữa đời?

    Cơn mưa bất chợt của trời
    Giữa vùng phố thị xứ người xứ ta
    Giật mình, ồ! ta: là ta!
    yêu thương, quái dị, thật thà... là ta!

    Thơ sáng tác

  • Chỗ Xanh Rêu...
    tuuthi

    Cũng như thế, con đường quanh ngõ hẹp. Mây giăng ngang tựa dáng em nằm. Chiều thúy trúc nghe cồn mây ráng đỏ. Một phương đi, hoa cỏ lá mong về. Chim quanh núi cùng tấm lòng réo rắt. Ở nơi khi cũng thể gió chia vời. Đêm khúc hát đàn ca lừng góc núi. Suối chia tay còn đượm vết thì thào. Phiên tử khúc hồ như trào đáy vực. Dấu chân đi hoà theo vết khoan hò.

    Rừng cao vút, rừng cao, rừng cao vút. Một chút thôi mường tượng lá che đầu. Leo dốc núi, mây chào, mây chào lại. Phà sương pha, phà đậm nét vai người. Tôi ngục thất giữa muôn trùng ảo vọng. Đơm lại tâm tì vết nhọc nuôi đời. Tiếng ca cũ mòn hơi chờ thể khác. Thể thiên thu trào lộng đá lăn đồi.

    Bản thể nào đưa đường dẫn lối. Đoá hoa dại cũng nằm trong định mệnh. Mệnh của ta nhập ngộ thoáng tiêu điều. Triền dốc thở cũng về chung lực đẩy. Tự tâm kia, vọng núi cũng vang đồi. Tự tâm kia trầm khắc lúc hạn côi. Một lúc khác phố chia cùng huyên náo. Mà khi không, ai lẫm đẫm giật lùi.

    Thơ sáng tác

  • Chỗ Xanh Rêu...
    tuuthi

    Ghé quán bên đường ngồi một góc
    nghe giọt cà phê gõ điệu buồn
    thả nỗi niềm riêng theo khói thuốc
    thổi những vòng quay điệu vấn vương

    Quậy chút đường thêm cho đỡ đắng
    khua muỗng thật đều nhịp cô đơn
    nỗi nhớ trong tim còn trĩu nặng
    uống một ngụm đầy lại đắng hơn

    Thời gian vẫn chảy theo từng giọt
    (đen lắm cuộc đời / đôi mắt em)
    cứ đuổi theo nhau như đùa cợt
    bỏ lại tôi cùng chiếc ghế quen

    Giữa ánh đèn khuya ngồi soi bóng
    khói thuốc pha cùng chút đắng cay
    cà phê rơi xuống vùng tĩnh lặng
    giọt đắng tương tư / nỗi nhớ đầy...

    Thơ sáng tác

  • Chỗ Xanh Rêu...
    tuuthi

    kenlly_hu:
    Chào bạn TuuThi. Thơ mang nhiều dấu ấn. Đôi dòng thơ thực mang vẻ họa khắc, thơ về đời, về người và ta.
    Mình thì k biết làm thơ, nhưng có đôi vài ấn tượng về thơ bạn. Sâu thẳm một điều gì đó trong TuuThi.

    Cảm ơn bạn nhiều!

    *Bài thơ này tôi viết cho riêng ai
    Bằng hạt ưu tư
    hằng đêm tôi gom góp
    Những khắc khoải
    lo âu
    của nhịp lòng thoi thóp
    Và gục ngã một chiều theo cuộc tình không may

    Bài thơ tôi
    đi lạc giữa hương say
    Ngày tháng bình yên
    tràn đầy mộng đẹp
    Ta như con ốc nhỏ
    thu mình nơi góc hẹp
    Nhìn giòng đời vẫn tấp nập đi qua

    Bài thơ tôi về ngã bệnh trầm kha
    Vết phỏng bôn ba
    căng làn da nhức nhối
    Trong hôn mê
    tôi còn nghe vang dội
    Bước người chìm trong khói nhuộm tình phai

    Tôi sẽ đi về với bóng tối tương lai
    Sẽ không còn tiếng ai cười rộn rã
    Khi con tim đau trở cơn hành hạ
    Tôi thả hồn mình vào vực thẳm khổ sai*

    Thơ sáng tác

  • Chỗ Xanh Rêu...
    tuuthi

    lại muốn viết đôi dòng thơ vớ vẩn
    gởi về đâu, một góc phố bâng quơ
    mà vốn chữ mỗi ngày thêm túng quẩn
    lời thì chua và đắng chẳng ai ngờ

    cũng muốn nói vài câu ấm ớ
    lại e người cười mỉa "đáng ba xu"
    ngó sau lưng đã đôi lần bước lỡ
    trước mặt rồi ,lại lỡ bước y như...

    thôi thì thôi, vô ngôn vô tự
    khỏi chạm lòng, (lòng có cận nhau đâu?)
    khỏi thức khuya (đêm sẽ lại qua mau)
    khỏi bận rộn (chuyện con tim ngớ ngẩn)

    thôi thì thôi, vô tri, vô giác
    không thấy gì (mắt nhắm mắt mở là xong)
    không nghe gì (con ráy nghẹt, chẳng thông)
    và như thế chả còn nghe buồn vui, rạo rực

    và như thế xin chào (cơn bực tức)
    chữ viết rồi cũng xoá chẳng gửi đâu
    lời nói xưa...như nước lũ qua cầu
    ngủ một giấc sáng ra quên tất cả

    Thơ sáng tác

  • Chỗ Xanh Rêu...
    tuuthi

    *có những đêm trường gợi tiếc thương
    có ta lấy tóc đếm ưu phiền
    có ta nâng trái sầu chín rã
    có lệ ta hòa chung hơi men

    có mắt ta là ly rượu nhỏ
    có đời ta là quán cô hồn
    và có ta đang ngồi trong quán
    uống cho tàn cho mạt kiếp nhân sinh

    cũng có đau thương làm vui bạn nhỏ
    có hoang đàng tìm thấy giữa cơn say
    có tuyệt vọng trên vành ly rực sáng
    và có em buồn ta cõng trên vai

    có nắng chiều đang rơi ngoài bãi
    bãi vắng chiều xa không bóng người
    chứng kiến giờ ta lên cơn hấp hối
    ta đội nón đi mời em uống rượu

    cuộc tình sầu thôi hãy gác qua bên
    ta đâu có giận hờn chi cuộc sống
    dù thật tình buồn lắm phải không em
    ta là ly vậy mà em biết không

    ta là rượu vậy mà em biết không
    uống đi em bởi ly đã kề
    bởi ta buồn như câu chuyện kể
    câu chuyện buồn kể giữa cơn say

    bởi lát nữa đây mặt trời sẽ chết
    mùa đông về không chỗ dung thân
    ta sẽ đứng run trong gía lạnh
    dáng bơ vơ như kẻ thất tình

    và thấy em như bờ dốc đứng
    ta chiếc xe đò nổ bánh bơ vơ
    mặt trời chết ở nơi nào trong ta
    ta đã say làm sao biết được

    em không uống nên có ta lẻ bạn
    vòng tay ôm hồ rượu thấy mênh mông
    rượu đã hết hay mắt ta vừa cạn
    em chối từ ta biết nói sao hơn

    thôi giã tiệc và xin chào bạn nhỏ
    ta tủi hờn bóp nát chiếc ly không
    và ta tưởng chính mình đang vỡ
    mùa đông dài ta lại rất cô đơn

    có ta trong một toa tàu trắng
    tỉnh rượu nằm nô giỡn một mình
    có em còn đứng sau khung kính
    có nỗi buồn gửi một toa riêng.*

    Những mảnh sao trên trời hú gọi linh hồn nghệ sĩ, bước chân đời vẫn đang trĩu nặng bởi những nhọc nhằn lẫn khuất nơi bờ vai.

    Đêm hút sâu những âm thù của quỷ. Nhập nhoằng những câu thơ trá hình nơi tâm hồn. Ta như con trâu hì hục kéo cày giữa chí kì đông vụ.

    Những nét nhăn rách ra nơi khuôn mặt nông điền , ta soi vào gương. Con quỷ và chàng hoàng tử giành nhau tấm áo.

    Mê mải chối từ những sự thật. Ta đã biến mình thành một mũi tên phóng đi giữa trời bão tố. Mũi tên không quay đầu lại, nhưng một ngày kia sẽ găm vào cát bụi...

    Ta không biết mình đang nói với mình hay đang nói với ai. Ừ, thì ta nói với đêm. Đêm tàn nhẫn trong sự im lặng vĩnh hằng.

    Chưa bao giờ những câu văn chạy lan khắp thân ta như dòng máu nóng. Ta trêu trọc cả con thạch sùng để đánh lừa mình cho thời gian mau về sáng. Một nỗi sợ hãi vô cớ bùng lên...trời sáng ta là ai???

    Thơ sáng tác

  • Chỗ Xanh Rêu...
    tuuthi

    ***Có những bức tranh in đậm vẻ chán chường
    Mà bối cảnh chỉ thấy toàn gam màu bạc
    Tôi cố pha để mang tặng đời tôi một màu sắc khác
    Và cũng bởi vụng về - loang lổ vết trầm ưu ******

    Có lúc dặn lòng: "thôi hãy cố lặng im"
    Mà tô nốt quãng đời màu giông bão
    Ở phía sau những chiếc mặt nạ tô màu hồng giả tạo
    Là những âm thầm dìm chết một lần tôi

    ******Chữ hạnh phúc như món hàng đắt giá
    Bán quả tim chưa đủ đổi một phần
    Đôi mắt ngắm cuộc đời - như kẻ lạ
    Xoải bước dài - chưa cuối nẻo băn khoăn

    Nếu như có ai mang rao bán một nụ cười
    Chỉ cần một - tươi nguyên và trọn vẹn
    Thì khoảng cách mười m
    ấy****** năm được xem là vốn liếng
    Tôi thà đổi một lần - thà gục chết - một lần vui


    Thơ sáng tác

  • Chỗ Xanh Rêu...
    tuuthi

    Em xa xôi...nơi nào bờ đại thủy
    Có bao giờ nghĩ lại chút tình xưa?
    Những chiều về tan học nón che mưa
    Ta chung bước đôi lòng cùng rộn rã.

          Nhưng đường đời có lắm điều nghiệt ngã !
          Ta và em xa cách tự bao giờ ?!
          Từ "cơm áo" như lửa đốt đời thơ !
          Làm cháy cả những ngày hoa mộng cũ !
    
          Đời ta gặp lắm phong ba, cuồng vũ
          Cuốn phăng theo gió lộng bốn phương trời !
          Như thuyền con lạc lõng giữa biển khơi
          Mong có được một ngày yên sóng lặng.
    
          Giờ xa quá đã qua thời áo trắng
          Đâu mất rồi tóc xõa buổi chiều mưa
          Còn trong tim sót lại chút hương thừa
          Khi tất cả trôi theo đời thầm lặng !
    
          Thêm mùa hạ trở mình về trong nắng
          Thêm một lần phượng đỏ nở trong ta
          Thêm một lần tim sầu dâng ngập lối !
          Mười năm năm màu phượng vẫn chưa nhòa.
    
    Thơ sáng tác

  • Chỗ Xanh Rêu...
    tuuthi

    Một manh áo tả tơi
    Một chiếc chăn rách nát
    Một mảnh chiếu rách bươm
    Hè phố vắng tênh
    Mưa réo rắc
    Gió xoay cuồn cuộn
    Bà nằm đó lạnh giá luồn qua tóc
    Mưa bão dồn lên ngực
    Co ro
    Cúm rúm
    Cơn bão trái mùa
    Cứ vô tình hời hợt
    Lạnh quá thôi
    Ôi buốt lòng quá thôi ...

    Thơ sáng tác

  • Chỗ Xanh Rêu...
    tuuthi

    Giỗ Tổ vua Hùng tiết tháng ba
    Mồng mười âm lịch dân Nam ta
    Dâng hương thành kính vong chư tổ
    Mặc niệm khẩn cầu đấng cố gia
    Ước nguyện nước non thôi khốn khó
    Hoài mong sông núi nở muôn hoa
    Tiền nhân dựng nghiệp bằng xương máu
    Gìn giữ yên vui khắp mọi nhà

    Thơ sáng tác

  • Chỗ Xanh Rêu...
    tuuthi

    http://www.thanhnien.com.vn/pages/20...g-luoi-bo.aspx

    Tráng Sĩ – Thề quyết chiến
    Mời chị,mời anh hãy cạn hồ lai láng.
    Xiết chặt tay nhau kết bạn,mai lên đường.
    Tiếng gọi non sông.
    …Tạm giã biệt người thương.
    Hướng về phương Bắc,ta diệt phường Hán tặc.
    Hướng về biển Đông ta quyết cắt cái thòng lọng lưỡi bò.
    Đủ rồi,đủ rồi,uất ức bao năm qua.
    Tự Do Dân Chủ là chẳng phải xin cho.
    Mà phải từ chí khí,một phen ta đọ sức.
    Thế luân chuyển,thái lai hồi bỉ cực.
    Lấy trí nhân mà thay cường bạo.
    Dùng chính nghĩa để chiến thắng hung tàn*
    Này chị ,này anh hãy dũng tâm đứng dậy mà xẻ dọc xẻ ngang.
    Giương kiếm bạc chém cho sạch bọn ngang tàng bạo ngược.

    *Bình Ngô Đại Cáo_Nguyễn Trãi

    Thơ sáng tác

  • Chỗ Xanh Rêu...
    tuuthi

    Hôm nay thêm một tuổi
    Nhìn xuống, thấy trẻ thơ vô tội
    Ngước lên thấy ngày mai mịt mùng
    Nhìn sang em,
    Một người xa lạ
    Nhìn lại mình,
    Bỗng xót xa

    Hôm nay thêm một tuổi nhỏ
    Nên vẫn hoài mong hạnh phúc là kẹo mạch nha, ngọt ngậm không tan
    Nên vẫn mơ một lần tim đập sai nhịp, dẫu muộn màng
    (Thoáng thấy nụ cười rạng rỡ trong mắt ai)
    Nên vẫn chờ mùa Xuân trong mùa Hạ
    Nên vẫn buồn cho một cuộc tình phải chia xa

    Hôm nay thêm một tuổi lớn
    Bổn phận chồng chất, nợ nần đầy ngập
    Tình nghĩa, cương thường, vẫn hàng ngày đập vào mắt
    Cuộc đời này là trả vay của kiếp trước
    Nên sống cho người, chẳng sống cho ta
    Vốn là một, nhưng lãi gấp muôn lần cắt thịt da
    Trầm luân với định luật vay trả

    Hôm nay thêm một tuổi già
    Sức phấn đấu cũng đã kiệt quệ
    Vì đường đi trước mặt không điểm tới
    Những chặng đi qua cũng đã khép cửa, không thể lùi
    Dậm chân tại chỗ
    Có ai tắm 2 lần một giòng sông?
    (Lòng hỏi lòng)
    Tuổi Xuân qua không chờ đợi riêng ai

    Hôm nay thêm một tuổi trẻ
    Tội nặng trong lòng, tội vác đầy vai
    Tương lai thì không thấy
    Quá khứ thì không tha
    Nhìn xung quanh, đâu đâu cũng nghiệt ngã
    Có phải vì trót sinh ra lầm thế kỷ?
    Đã 33 mà mắt mở vẫn nhìn không ra:
    Yêu người rất thiệt thà giữa trường đời xảo trá
    Từng ngày, từng ngày qua
    Sông có khúc, người có lúc
    Khúc này có phải lúc xót xa?

    Thơ sáng tác

  • Chỗ Xanh Rêu...
    tuuthi

    Em lấy chồng nên thôi - quăng bút mực
    ta thẫn thờ thuơng tiếc lá trầu không
    đọc lại từng lời thơ nghe nát cả cõi lòng
    ước chi mình được dăm mươi năm trẻ lại .

    Uớc chi mình cứ ngây thơ khờ dại
    thuở tập tành dệt từng con chữ ngày xưa
    dưới gốc phượng nghe ve sầu hát giữa trưa
    miệng ngân nga bài tình ca nho nhỏ .

    Em lấy chồng , là người ra đi mãi
    ta chỉ còn dăm vần thơ để yêu
    khi hoàng hôn xuống nỗi nhớ sẽ thật nhiều
    dâng tràn lên , thiên thần mơ hoài chẳng được .

    Trời hết Xuân , giòng đời không xoay ngược
    nên thương đau dần thấm đến hôm nay
    vì chữ yêu nhân gian - ta , bỏ cả lời Thầy
    để bây giờ không còn lệ mà khóc

    Em lấy chồng , mảng tim vỡ thêm lớn
    có ước gì , nhớ gì cũng chỉ một mình ta
    thẫn thờ nơi đây đếm tháng ngày qua
    cho ngây dại thêm lời đau phải viết .

    Từ bao năm khi dấu tình kết thúc
    những trách hờn còn đeo đuổi mãi thôi
    người ra đi , em đã lấy chồng rồi
    kỷ niệm xưa đừng bao giờ giữ nữa .

    Quăng đi em ! bỏ bên ngoài ô cửa
    như con tàu đổ lại sân ga ,... rồi
    lăn bánh tiếp không cần nói nhiều lời
    không cần từ giã khi đổ nơi bến khác .

    (Em lấy chồng , ta cũng không đổi khác ...)

    Thơ sáng tác

  • Chỗ Xanh Rêu...
    tuuthi

    Chửi cha giặc Tàu!.!.!

    http://www.thanhnien.com.vn/pages/201203...t-nam.aspx

    Đ.M!...tao uất...chửi chúng mày một tiếng
    Đất Ông Cha tao,sao mày chiếm?chó Tàu!
    Ngậm phải củ gì mà mày cứng miệng
    Đảng chúng mày,chết mẹ.. đảng tào lao

    Chế độ mày vài triệu thằng cầm súng
    Cầm súng làm gì...cầm súng hiếp dân
    Đất nước tao,lính không hèn như thế
    Vẫn vững vàng...trước tai ách ngoại xâm

    Mày xoen xoét "Hảo Lân Cư...Bằng Hữu"
    Sao cứ lùng,cứ bắt,đánh dân tao
    Môi liền răng à thì ra vậy đó
    Uất lắm rồi,dân tao chẳng lặng thinh

    Ông Cha tao,bốn ngàn năm dựng nước
    Một ngàn năm đánh tan tác chúng mày
    Trận Biên Giới thua đau năm bảy chín (chiến tranh Biên Giới 1979)
    Lũ chúng mày...muốn lặp lại nữa sao???

    Đàn gảy tai trâu...xem chừng vô ích
    Lũ chó Tàu!nghe tao chửi hơn không

    Thơ sáng tác

  • Chỗ Xanh Rêu...
    tuuthi

    Chiều chủ nhật một mình tôi đơn độc
    Nỗi đau thương không biết tự đâu về
    Bước lang thang thấy hàng lá tỉ tê
    Như xẻ chia bao nhiêu niềm tâm sự
    Hồn tôi lại lang thang về biển rộng
    Biển thương yêu của nước mẹ , quê nhà
    Trường Hoàng Sa! di sản của ông cha
    Bao chiến tích còn hằn sâu ký ức
    Mơ ước tôi bao giờ thành hiện thực???
    Đuổi giặc Tàu, lấy lại biển đảo xưa

    Thơ sáng tác

  • Chỗ Xanh Rêu...
    tuuthi

    Sáng nay buồn nó buồn đến chơ vơ
    Buồn như vạt sương tơ chiều thu muộn
    Ôi trống vắng nỗi buồn không thể tưởng
    Có ai không cho tôi mượn chiếc vai gầy .

    Ôi nỗi buồn nó quanh quẩn đâu đây
    Như giăng phủ bủa vây từng nỗi nhớ
    Có ai không ban chút giùm hơi thở
    Phả hồn tôi cho ấm đỡ cõi lòng .

    Sáng nay buồn nghe trống vắng mênh mông
    Hồn tan loãng chốn hư không mặc niệm
    Có ai không xin chiếc hôn mầu nhiệm .
    Vực hồn tôi đang lịm giấc u buồn

    Đứng lặng nhìn hoa lá nhuộm đầy sương
    Nghe chua xót đoạn trường đời dâu bể
    Có ai không tựa vai đừng e lệ
    Để nghe tôi kể lể chuyện của lòng .

    Mấy năm rồi tôi vẫn mãi chờ mong
    Trong tim lạnh có bóng hồng ai đó
    Để mỗi sáng không còn hồn mưa gió
    Buồn đừng len từng ngõ nghách trong tim .

    Thơ sáng tác

  • Chỗ Xanh Rêu...
    tuuthi

    Chiều nay xuống phố
    Nhìn quanh quất, bóng người qua lại
    Tấp nập, vội vã
    Ngoài kia cuộc đời dửng dưng trôi
    Ta xuống phố
    tìm bóng hình em

    Ta cố tìm lại một cuộc tình
    Mà hai ta đã làm rơi rớt đâu đó
    Trong vô tình
    chểnh mảng
    Không trân qúy khi yêu thương còn trong tầm tay
    Ta xuống phố
    tìm bóng tình nhân

    Ngọn đèn vàng
    Như đời ta đang chầm chậm dậm chân tại chỗ

    Ngọn đèn đỏ
    Thức tỉnh một đời người mải miết theo đuổi vòng lợi danh
    để quên đi trống vắng ở trong lòng

    Ngọn đèn xanh
    Ta ngỡ ngàng, phân vân
    Trước dòng người đổ xô về phía trước
    Đã một lần, ta theo sóng đời mà bước
    không kịp suy nghĩ đắn đo
    nên tình mình lỡ dở
    Bước đi? Đứng lại?

    Chiều nay xuống phố
    Em ở đâu đó?
    Có đang nhặt những cánh tương tư
    Rồi ghép dệt thành lời yêu ta như thuở trước?
    Ta vẫn đứng ở góc phố
    Mắt nhạt nhoà
    Yêu là chết ở trong lòng nhiều quá!

    Có vị sư già chùa Shiga đứng sững giữa sân cung đình
    Chờ bản án tình yêu đến muộn (1)
    Mình có đang đứng giữa đời chờ nhau không em?

    (1) Vị sư chùa Shiga và Tình Yêu – Yukio Mishima**

    Thơ sáng tác

  • Chỗ Xanh Rêu...
    tuuthi

    Nếu có thể nhẹ nhàng nâng cánh gió
    Thả kiếp người về đâu đó rong chơi
    Đêm phá lệ tâm tình riêng với cỏ
    Ngày thanh tân không hệ lụy cuộc đời

    Nếu có thể đáp lời cùng sông núi
    Bên kia rừng lá thấp lắng tai nghe
    Sáng thức dậy chào nhau bằng tiếng suối
    Chiều lướt qua theo biển đón sông về

    Nếu có thể đem mưa vào mùa hạ
    Con ve sầu lột xác biết đùa vui
    Tà áo ướt vai em trời xứ lạ
    Cũng mát lòng những kẻ giống như tôi

    Nếu có thể - cùng em - và có thể
    Cùng mây ngàn phiêu lãng khắp muôn nơi
    Tình yêu biết giữ gìn môi tuổi trẻ
    Ta cúi đầu từ tạ kiếp này thôi!

    Nếu có thể
    cùng em
    chắp
    cánh
    Anh xin tháo bộ óc (từ đời)
    Hành trình về những hành tinh khác
    Sống trọn một lần cho lứa đôi

    Nhưng
    không
    thể
    được

    không thể
    được
    em
    ..ơi!

    Thơ sáng tác

  • Chỗ Xanh Rêu...
    tuuthi


    Mưa tuôn lạnh , buốt lòng con của mẹ
    Ngồi rưng rưng con cầu khẩn Phật Trời
    Cho cơn mưa như giọt lệ ngừng rơi
    Vì mẹ tôi đang nặng oằn vai gánh

    Bao năm qua lời rao còn lanh lảnh
    Giữa phố khuya lầm lũi bước nhọc nhằn
    Xương vai gầy chan chứa sức vạn năng
    Nuôi con lớn bằng đôi vai rướm máu

    Giữa đêm khuya tiếng rao chùng ảo não
    Từ bao lâu đã ru lớn đời con
    Mà giờ đây nghe như đã hao mòn
    Vẫn sung sướng nhìn con mà mãn nguyện

    Từng đêm mưa con dâng lời cầu nguyện
    Để mẹ về môi tươi tắn niềm thương
    Và bao nhiêu mệt nhọc suốt đêm trường
    Theo giấc ngủ cùng lời rao bay bổng.

    Thơ sáng tác

  • Chỗ Xanh Rêu...
    tuuthi

    Có những lúc chợt thấy lòng se sắt,
    Một thoáng hương trong ký ức hiện về,
    Với tiếng cười vụn vỡ trong cơn mê,
    Lạ lùng nhỉ, giờ như người xa lạ !!!

    Có những lúc chợt thấy lòng sắt đá,
    Tưởng chừng như mọi đau khổ đã qua,
    Bao yêu thương, bao thương nhớ đã xa ....
    Nhưng lạ quá...,
    Lòng mình sao vẫn nặng?!?!

    Có những lúc lòng buồn như thế,
    Chơ vơ lòng cô độc giữa xôn xao ...,
    Anh cũng cười ...,
    Cũng nói tiếng lao xao ...
    Lòng chợt nghẹn khi đêm về đối mặt..

    Anh ngồi đây chờ một ngày nắng tắt..
    Hái sao trời thành giọt nước mắt đong đưa ....

    Thơ sáng tác
  • 1 / 1

Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

10.542 chuyến · 36.638 lời nhắn · 29.501 hành khách

Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

Powered by NodeBB Contributors
  • Bài viết đầu tiên
    Bài viết cuối cùng