Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
Số hành khách HK-2009-1555

tuannguyen_st

@tuannguyen_st
Bỏ theo dõi Theo dấu
Thông tin
Bài Viết
41
Chủ Đề
19
Chia sẻ
0
Nhóm
0
Người theo dõi
0
Đang theo dõi
0

Sổ hành trình — lời nhắn

Gần đây Tốt Tranh cãi

  • Quán Quen..
    tuannguyen_st

    Lâu lắm rồi không thăm Đà Lạt, những kỷ niệm như còn nguyên đó, những con đường vẫn nở đầy hoa, những con người thân thiện nhưng vẫn một chút kiêu sa, những nụ cười vẫn ấm áp khi đối mặt, làm lòng ta cảm thấy ấm cúng lạ như vừa được trở về nhà.
    Ghé quán cà phê quên thuộc mà lở đặt cho nó cái tên là Hạnh Trang Xinh Đẹp, cô chủ tươi cười vẫn nhận ra dược khách quen, ngồi nhâm nhi ly cà phê đá lạnh buốt răng, nhìn mông lung ra nơi hồ vắng, cảnh vật yên bình làm thấy lòng thanh thản biết bao, dù đi nơi đâu nhưng vẫn nhớ nơi này, vẫn như thế nhưng khí hậu thì có thay đổi một chút, chẳng hề gì, vạn vật có thể thay đổi mà, nhưng tình yêu với này này chắc khó mà thay đổi,
    Vẫn mãi như thế nhé. Thành Phố Tôi Yêu.

    Cảm xúc du khách

  • Hoài Niệm
    tuannguyen_st

    *Thư cho ai sao nghe hoài xa vắng. *

    • Chuyện tình yêu cay đắng quá người ơi.*
    • Gặp nhau đây sao không nói đôi lời.*
    • Mà quay mặt cho tim mình rướm máu.*
    • Nhớ ngày xưa ân tình chưa đổi áo.*
    • Vui bên nhau mà mơ ước ngày sau.*
    • Duyên trăm năm nay đã lở nhịp cầu.*
    • Mà oan trái có bao giờ người hiểu.*
    • Vắng một chút cũng nghe lòng thấy thiếu.*
    • Giờ chia xa nghe nuối tiếc thật nhiều.*
    • Dù muôn đời tôi vẫn nhớ vẫn yêu.*
    • Nhưng thôi nhé đường chiều buông lối rẽ.*
    • Bài thơ cuối xin thay lời từ tạ.*
    • Chuyện chúng mình hai kẻ đã yêu nhau.*
    • Ước hẹn ngày sau nên duyên chồng vợ.*
    • Tan hết rồi ai biết tại vì sao.*
    Thơ sáng tác

  • Vòng Hoa Dã Quỳ
    tuannguyen_st

    Lần đi nghỉ này có lẻ là lần sau cùng của hai đứa mình phải không Em. Cuộc sống dù bận rộn trăm côn ngàn việc nhưng anh vẫn nhớ tới kỷ niệm của hai đứa mình trong ngày đầu quên nhau và anh đã hứa là mỗi năm đúng vào ngày này chúng mình sẽ cùng lên thăm Đà Lạt, đã bảy năm trôi qua và anh vẫn nhớ thực hiện đúng như những gì mình đã nói. Những năm đầu mỗi chuyến đi thật sự là một tuần trăng mật cho hai chúng mình, càng về sau anh càng thấy em lợt lạt, em đi cùng anh giống như thực hiên nghĩa vụ mà khi nhìn vào mắt em anh không còn thấy một sự hòa hứn vốn có như những lần đi trước.
    Mấy tháng gần đây, anh có nghe mọi người bàn tán về chuyện em và sếp của em sau những đợi công tác dài ngày, Anh là người chồng đương nhiên anh cũng hiểu và mơ hồ đoán ra có chuyện thay đổi trong suy nghỉ và cách sinh hoạt của em. Sau mỗi chuyến công tác dài ngày trở về anh vẫn tưởng em sẽ sà vào lòng anh nói những lời thương nhớ hay làm nũng bắt anh đưa đi ăn những món em thích hay những phút ái ân cuồng nhiệt sau những chuyến xa nhà thì anh lại bắt gặp ở em thái độ thất thần buồn thảm, có những đêm giận mình tỉnh giấc sờ bên cạnh không thấy em đau, anh lần tìm thì thấy em nói chuyện diện thoại với ai đó mà nghẹn ngào tức tưởi. Em có hiểu tâm trạng của anh lúc đó không, anh nép mình sau bức tường cách em có một viên gạch mà lòng nặng trĩu không nói nên lời. Những lời âu yếm của em dành cho sếp như lưỡi dao cắt vào tim anh ứa máu. Anh quay về gường giả vờ ngủ mà đầu óc mông lung, vô tình một giọt nước mắt nhỏ ra chảy dài ướt gối, anh thản thốt không tin là mình đã khóc, khóc vì tình yêu, khóc vì một người đàn bà mà trong đời anh tâm niệm là mình sẽ khóc. Anh không biết mình đã có lỗi lầm gì để em phải xa anh, để em phải tìm sự nương tựa ở người đàn ông khác? Ngàn câu hỏi được anh đặt ra để rồi không tìm được câu trả lời thỏa đáng cho riêng mình.
    Lần đi nghỉ này anh mong là sợi dây vô hình sẻ lại ràng buộc mình lại với nhau, nhưng sau những ngày ở xứ sở tình yêu anh không hề thấy tình yêu trở lại trong ánh mắt em. Những phút ái ân như là nhĩa vụ, anh cảm thấy sợ khi nhìn vào ánh mắt vô hồn của em trong lúc đó, và anh cảm thấy như mình có lổi vì đã ép em phải chìu anh mặc dù em không muốn.
    Hôm nay là ngày cuối cùng của chuyến đi, như những ngày khác, tâm trạng của em cũng mơ hồ, thể xác đi với anh nhưng tâm hồn em lại thuộc về nơi khác, anh đã để em đi tới những nơi nào em muốn, còn anh thì lang thang đi vào cỏ dại để tìm kiếm cho được những bông dã quỳ để làm một vòng hoa đeo cổ tặng em, thứ hoa mà ngày xưa em rất thích, anh mong là nó sẽ gợi lại những kỷ niệm đẹp ngày xưa mà kéo em trở về thực tại, trở về cuộc sống êm đềm hạnh phúc của chúng ta, anh ngồi đây xỏ từng bộng dã quỳ, đan từng cành hoa hạnh phúc mà một lần nữa nước mắt lại tuôn rơi. Dã Quỳ ơi hãy giúp tôi tìm lại người của ngày xưa Dã Quỳ nhé.

    Cảm xúc du khách

  • Phượng Trắng. Huyền Thoại Có Thật Về Một Loài Hoa
    tuannguyen_st

    Phượng hồng, phượng đỏ thì nơi đâu cũng có. Phượng tím thì chỉ duy nhất ở Đà Lạt mới có. Nhưng chưa hết,nơi đây còn có một loài phượng mà ít người biết đến. Đó là phượng trắng. Cây phượng này tồn tại mang theo một chuyện tình cảm động mà hậu nhân chúng ta phải noi theo. Chuyện là thế này.
    Ngày xưa, có một người đàn bà rất mực yêu chồng, Chồng bà lại là người rất yêu hoa, nhất là những loài hoa lạ. Nơi nào có loài hoa lạ là ông tìm đến mua hoặc xin giống về trồng, nhưng đặc biệt những loài hoa ông thích đều mang màu trắng, vì yêu chồng nên người bà đã cất công đi khắp nơi trên trái đất để tìm những loài hoa lạ mang về tặng ông, như hoa Arapang , hoa phượng tím.... còn nhiều nhiều những loài hoa khác nữa,những loài hoa bà mang về từ những nơi xa xôi không chỉ dành riêng cho ông mà sau này còn làm đẹp thêm nơi quê hương xứ sở mà ông bà yêu mến. Nơi đó ông bà đã chọn làm quê hương thứ hai của mình, chỉ nơi đó mới có thể tồn tại được những loài hoa mà ông bà khổ công tìm kiếm. Đó là Đà Lạt.
    Phượng trắng là loài hoa quý phái sang trọng, cùng là phượng nhưng phượng trắng có được một màu trắng tinh khôi không còn dành cho những lứa tuổi học trò nữa mà tượng trưng cho một tình yêu bất diệt của những người yêu dành cho nhau giống như tình yêu của bà dành cho ông, và đặc biệt loài hoa này cũng nở đúng cào ngày sinh nhật ông mà thôi.
    Tôi là người yêu hoa, nhưng ở xa xứ sở ngàn hoa nên vô tình biết được câu chuyện tình cảm động này và xin đưa những tấm hình do vô tình mà tôi có được. Nếu các bạn thấy chưa đủ hay có thêm những thông tin về loài hoa lạ này mong các bạn post lên cho mọi người thưởng thức.

    Hoa Đà Lạt

  • Cần Mua Đất( Nhưng Rẻ Thôi)
    tuannguyen_st

    Tiêu chi của mình là đất vừa đủ để cất một căn nhà nhỏ và có thêm một chút để trồng hoa hay rau cỏ gì đó, đất của you thì ok rồi nhưng không biết khả năng của mình có với tới không, vậy you cho mình biết ý của you như thế nào đi, được thì mình tính luôn. Tai mình yêu phố núi này quá thôi you a.

    Bất động sản Đà Lạt

  • Cần Mua Đất( Nhưng Rẻ Thôi)
    tuannguyen_st

    Số là mình rất muốn chuyển về DL sinh sống, vì mình rtấ yêu nơi này, nhưng ngặt nỗi không có nhiều tiền. Ai có biết đất nào bán rẻ thì chỉ mình với, càng rẻ càng tốt, hoi xa TP cũng được. Mình chỉ cần một căn nhà nhỏ là đủ rồi ( Chẳng lẻ nói là cái chòi thì hơi quá đáng :xauho: ) . Vậy ai biết đất đó thì xin chỉ giúp mình với. Mình muốn bỏ phố đây, và muốn thành công dân của DL.

    Bất động sản Đà Lạt

  • Nhớ Quá Đà Lạt Ơi
    tuannguyen_st

    Gần một năm rồi mình không lên thăm Đà Lạt, nhớ lắm rồi, thời tiết mùa này lạnh lạnh làm tăng thêm nỗi nhớ mơ hồ về xứ sở tình yêu. Lang thang qua những con phố nhỏ cũng thấy lòng tự nhiên thanh thản, mọi vướng bận ưu phiền nhường chỗ cho nhớ mông lung. Đói lòng ghế vào một quán bánh căn lề đường, được nghe tiếng mời nhỏ nhẹ đặc trưng của dân Đà Lạt. Dĩa bánh căn nóng hổi được mang ra thêm hương vị đậm đà của chén mắm nêm, làm cho ta có cảm giác như đói tự thuở nào.
    Mùa này hoa anh đào nở rộ, những bông hoa bình dị trổ đúng mùa làm tăng thêm hương vị tiết xuân, những bông hoa dại đủ màu cũng thi nhau khoe sắc tôn thêm vẻ đẹp quyến rủ của đất trời Đà Lạt. Bạn hãy cùng tôi tới thăm Đà Lạt mùa xuân để tận hưởng hương thơm hoa cỏ tận hưởng một không khí yên bình và thanh thản nhé.

    Đà Lạt: Góc tản mạn

  • Đêm ..... Lạnh...
    tuannguyen_st

    Ánh trăng vàng le lói.
    Xuyên qua rặng thông già.
    Đêm....
    Giá lạnh xuyên qua ngôi nhà gỗ.
    Tiếng gió rít ánh trăng vàng ma quái.
    Đi qua những cuộc tình.
    Đau đớn ly...ly tan.
    Đêm....
    Của những bóng trắng ẩn hiện sau dãy nhà hoang.
    Đêm của những linh hồn sa ngã.
    Những tiếng cười...
    Lạnh băng sương giá.
    Những tiếng khóc...
    Thê lương giữa cánh rừng.
    Những cành thông rung rẩy.
    Nhưng những că \n nhà...
    Quá quen với cảnh liêu trai.
    Cười với khóc mãi rồi cũng chán.
    Lại cất tiếng ca ai oán cuộc đời.
    Tiếng ca não nề...
    Thảm thiết thê lương.
    Như oán trách một kiếp người bạc bẽo.
    Đêm....
    Của những linh hồn vất vưởng.
    Quay trở về đòi nợ thế gian?
    Hay tiếc nuối cho những gì đã mất?
    Đêm....
    Trong căn biệt thự bỏ hoang.
    Cả côn trùng lặng im không cất tiếng.
    Đêm....
    Đã lạnh....
    Nhìn càng thêm lạnh.
    Đêm....
    Của ai ?
    Không phải của con người.

    Thơ sáng tác

  • Thương hiệu "Người Đà Lạt"
    tuannguyen_st

    Người Đà Lạt.....

    Con người ở đâu cũng thế. Có người tốt người xấu, may mắn cho ai khi đi xa mà gặp những người tốt, hiếu khách và biết giữ bản sắc văn hoá quê hương mình. Đà Lạt là một TP du lịch nên cần phải phát huy truyền thống tốt đẹp đó để những người bạn bốn phương nhìn vào và nhớ mãi, nhưng bên cạnh đó cũng còn có những con sâu làm rầu nồi canh ngon Đà Lạt. Tôi là dân du lịch bụi nên đi đi lang thang và tiếp xúc tương đối nhiều với người ĐL. Họ có đủ thành phần, từ anh công chức đến anh thương buôn. Từ người làm công tới người bán dạo. Hầu hết họ đều dễ mến và hiếu khách nhưng cũng có một số người lợi dụng vào sự cả tin của khách du lịch mà lừa đảo hay cố tình moi tiền họ bằng mọi cách. Có một lần tôi ngồi ở khu chợ ăn uống, có lẻ không nhận ra tôi là khách du lịch nên có 2 người bán hàng trao đổi với nhau khá là thoải mái, một người nói.
    _ Tao mới vừa bán cho ông khách nọ một cái áo len được 110 ngàn đó mày.
    _ Cái áo mày mới lấy hôm qua đấy hả? Trời ạ, hôm qua tao bán cái đó 190 ngàn, sao mày ngu thế? Bán rẻ thế thì sao bọn tao buôn bán gì được nữa. Bán thế thì bọn nó về đồn ầm lên sau này lấy chó gì mà làm ăn nữa.
    Tôi nghe đến đây thì quay lại nhìn, trước mặt tôi là hai cô gái trẻ khá xinh. Một cô vừa nói vừa đan còn cô nọ vừa cũng ngồi móc áo. Bắt gặp cái nhìn của tôi nên hai cô cúi đầu không nói nữa. Tôi chợp thoáng buồn.
    Tôi không phải người Đà Lạt nhưng tôi yêu Đà Lạt, yêu xứ sở này rất nhiều. Mặc dù rất bận việc kinh doanh nhưng tôi đến với Đà Lạt không biết bao nhiêu lần mỗi năm. Đi xe máy trên tất cả những con đường Đà Lạt mà không cần dùng tới bản đồ nữa. Vì vậy mà tôi thấy buồn với câu chuyện vừa rồi. Nếu như người khác nghe thì họ sẽ nghĩ sao về người Đà Lạt và cách cư xử của chủ nhà đối với khách như thế? Phải chăng chúng ta đang cố đổi khách đi mà không biết là họ đến vì thiên nhiên phong cảnh hay họ đến vì người Đà Lạt của chúng ta nổi tiếng là mến khách?

    Người Đà Lạt

  • Tình Yêu Màu Tím????
    tuannguyen_st

    Trong những lần lang thang dưới hàng phượng tím. Em thường hỏi tôi tình yêu có màu gì. Tôi ngước nhìn những chùm hoa phượng đang khoe mình trong nắng mà trả lời là tình yêu có màu tím. Nàng cười tôi và nói rằng. Các bậc vĩ nhân ngày xưa người ta đã nói tình yêu có màu sắc tượng trưng là màu hồng, màu của hạnh phúc, màu của tình yêu và không biết bao nhiêu lời thơ bao nhiêu câu hát đã khẳng định điều đó. Nhưng tôi vẫn cãi lại nàng và bảo vệ quan điểm của mình bằng cách dẫn chứng cho nàng thấy rằng. Ngày xưa các cụ đã chưa có dịp nhìn thấy hết được vẻ đẹp của thiên nhiên, của những sắc màu mà bảo đảm rằng khi nhìn thấy thì màu hồng tượng trưng của tình yêu sẽ không tồn tại ví như chùm phượng tím này. Và bao giờ cuộc tranh luận của chúng tôi cũng không có hồi kết.Và kết thúc bằng sự giận dỗi kèm theo một thử thách cho tôi là. Khi nào Anh biết được tình yêu có màu gì lúc đó hãy quay lại tìm em.
    Và đến bây giờ, Tôi vẫn tin vào quan điểm của mình vì đối với tôi, tình yêu rất đẹp, đẹp nhưng màu phượng tím, màu thuỷ chung trong tình yêu và cũng là màu tím u buồn khi tình yêu tan vỡ.
    Hỡi các bạn của tôi, Xin cho tôi hỏi. Có ai biết tình yêu có màu gì hay không? Làm ơn nói với tôi một tiếng để tôi nhắn với người tôi yêu trở về:frown:.

    Tạp bút

  • D Đường Đoạn Đường Của Chuyến Định Mệnh Không Còn Nữa.
    tuannguyen_st

    Đoạn đường mà Chuyến Xe Định Mệnh đi qua đã không còn nữa. Vì nó đã bị dòng sông xâm thực gần hết rồi( Quốc lộ 91). Nổi tiếng với những tai nạn thảm khóc, hầu như năm nào trên đoạn đường này cũng xảy ra những tai nạn mà hầu như số người chết và bị thương là trên một chục, phổ biến nhất là những chiếc xe chạy quá tốc độ rồi chạy thẳng xuống sông. Vậy thì từ nay các Bác Tài không còn phải lo lắng khi lưu thông qua đó nữa vì đoạn đường hầu như không còn cách nào khắc phục được. Và Tôi cũng không còn gì để viết cho các bạn đọc nữa rồi. Dù sao Tôi cũng rất vui vì điều đó:verycraz:.

    Truyện

  • Mình ƠI.......
    tuannguyen_st

    Mình ơi sao nỡ bỏ đi.
    Để Anh ở lại, bơ vơ giữa đời.
    Con thơ vắng tiếng ru hời.
    Để đêm thêm lạnh,rối bời lòng Anh
    Bỏ Anh khi tóc còn xanh.
    Bỏ Anh ở lại, đi quanh một mình.
    Mình ơi sao nỡ dứt tình.
    Âm dương cách biệt,yên bình được sao?
    Mình ơi mình ở trên cao.
    Mình ơi có thấy, Anh đau với đời.
    Lòng Anh tan nát tơi bời.
    Vì không quên được, bạn đời thuỷ chung.
    Đêm nay ngồi nhớ mông lung.
    Nhớ người Vợ trẻ,khóc rung vai gầy.
    1095 ngày đầy.
    Mà sao Anh ngỡ, như ngày hôm qua.
    Hôm nay mình đã đi xa.
    Để người cha trẻ,phải trông con khờ.
    Trong mơ Anh vẫn ngóng chờ.
    Giật mình tỉnh giấc,thẫn thờ suốt đêm.
    **

    Thơ sáng tác

  • Phượng Tím Trời Đà Lạt
    tuannguyen_st

    Tháng 2 là tháng mà những loại hoa ở Đà Lạt bắt đầu tàn úa sau một mùa xuân khoe sắc thì ngược lại những chùm phượng tím bắt đầu trổ hoa. Màu hoa tím thi nhau nở tím lịm cả một con đường. Có thể nói Phượng tím là một loài hoa độc quyền của Đà Lạt và cũng chỉ có ở Đà Lạt thôi. Màu Hoa tím tượng trưng cho lòng chung thuỷ và sắc màu buồn buồn đó gợi cho ta một nỗi buồn xa xăm vô cớ. Vượt qua một chặng đường dài đầy nắng và gió, cái cảm mệt mỏi được xua tan khi nhìn thấy những chùm phuợng tím ve vẫy trong gió như chào đón khách phuơng xa. Hãy một lần đến với Đà Lạt vào tháng 2, tháng du lịch mà bạn có thể thất vọng vì không còn những cành cây trĩu quả, không có những cánh hoa đủ màu khoe sắc. không có những con suối ào ạt nước nhưng bù lại những cánh phượng tím không bao giờ làm bạn phải nuối tiếc một chuyến đi vì bạn đã được chiêm ngưỡng một loại đặc sản tinh thần mà không phải nơi nào cũng có. Nhanh chân lên các bạn, đừng để cơ hội nhắm vẻ đẹp của thiên nhiên vuột qua mà phải chờ thêm một năm nữa. Nhớ nhé các bạn.

    Hoa Đà Lạt

  • Cô Thắm Hiển Linh
    tuannguyen_st

    Cô Thắm Hiển Linh

    Những gì Tôi viết lên đây hoàn toàn là chuyện thật. Nếu lúc nào đó có dịp Bạn về Sóc Trăng chơi rồi vui vui mà hỏi về Cô Thắm thì chắn chắn Bạn sẽ nghe những người lớn tuổi. À mà không lớn lắm đâu chỉ khoảng tuổi Tôi thôi, thì Bạn sẽ nghe nhiều chuyện ly kỳ hơn nhiều so với những gì Tôi kể. Các Bạn nhớ nhé.

    Truyện

  • Bún Bò Đà Lạt
    tuannguyen_st

    Ngồi nhìn tô bún bò do chính tay chủ quán người Huế nấu. Tôi lại chợt nhớ về Đà Lạt. Không phải tô bún không ngon nhưng khi ăn Tôi cảm thấy thiếu thiếu một cái gì đó mà không giải thích nỗi. Tôi đã đi nhiều nơi thưởng thức nhiều món ăn khác nhau nhưng tô bún ở Đà Lạt thì không có nơi nào nấu giống như thế, hay do Tôi có cảm tình sâu nặng với xứ sở tình yêu này mà có cảm giác như vậy chăng? Tôi cũng không biết nữa nhưng khi thưởng thức tô bún bò ở Đà Lạt, Tôi thấy ngon hơn, thơm hơn dù cho nơi nào bán cũng vậy. Từ quán bên đường tới nhà hàng sang trọng cũng thế thôi. Vì thế mà khi đi ăn Tôi rất ít khi kêu món bún bò Huế. Thôi thì cố mà nhịn để được thưởng thức trọn vẹn cái hương vị đặt trưng của món bún bò Đà Lạt sau một thời gian nữa nhưng cũng không biết đến bao giờ. Công việc mưu sinh bận rộn choáng hết thời gian để rồi lúc nào đó khi thèm một tô bún bò đi tới một quán nào đó kêu một tô rồi ngồi nhìn mà buâng khuâng nhớ về Đà Lạt. Nhớ tô bún mà khi chưa ăn đã phát thèm. Ôi nhớ quá Đà Lạt ơi....

    Khu Ẩm thực

  • Cô Thắm Hiển Linh
    tuannguyen_st

    Cô Thắm Hiển Linh

    Trung không tin vào mắt mình vì từ hôm mang cái xác về tới hôm nay đã ba ngày rồi, có chi tiết nào mà Anh bỏ qua đâu, nhưng hôm nay Anh nhìn thấy hình ảnh ở đôi mắt thì đúng là chuyện lạ, mà bây giờ Anh đâu còn tâm trí đâu Anh chỉ biết có manh mối để tìm ra cái chết của cô gái này thôi.
    Trung bắt đầu làm một vài động tác nghiệp vụ và kết quả thật ngoài sức tưởng tượng của Anh, hình ảnh hung thủ hiện rõ trên đồng tử của đôi mắt và Anh không khó khăn gì để xác định được danh tính kẻ thủ ác. Anh lập tức trình báo lên cấp trên và chỉ cần năm ngày là đồng đội Anh ở tổ trọng án đã bắt được hung thủ khi hắn vẩn còn lảng vảng tại Hậu Giang. Và kẻ thủ ác đã đền tội bằng chính mạng sống của mình.
    Còn Trung, Anh là một người làm việc cho cơ quan nhà nước lại là một nguời làm việc trong một vị trí mà phải lấy chủ nghĩa duy vật để chứng minh sự thật thế mà Anh lại nhờ đến duy tâm để khám phá vụ án mà mình đang xử lý thì rõ là chuyện nực cười nhưng đối với Trung thì từ đó Anh đã được chứng minh một điều chủ nghĩa Anh tôn thờ bấy lâu chưa chắc đã đúng.

    Buổi Lễ Cầu Cơ

    Thím Chín là người đàn bà mê tín, Từ khi có chuyện Cô thắm thì nhà Thím lúc nào cũng đông người nhứt là vào khoảng thời gian từ 9 giờ tối trở đi. Người ta tới nhờ Thím đốt nhang cầu Cô Thắm và xin Cô tìm giúp những người thân ở cõi âm hay bị thất lạc mà chưa tìm ra tung tích. Không biết chuyện đó hay dở ra sao, Thím Chín lên cầu có được hay không thì không biết nhưng bọn trẻ chúng tôi thì khoái lắm vì có nhiều người tới coi đông vui và nhất là chúng tôi sẽ được người lớn cho thức khuya một chút chứ ồn ào như vậy thì ngủ sao được. Bọn tôi thích nhất là lúc tất cả mọi người đang quỳ gối thành tâm khuất vái thì bất ngờ có nhà chức trách tới lùng bắt vì tội truyền bá dị đoan làm tổn hại tới an ninh xã hội. Mọi người ai cũng ào ào chạy như ong vỡ tổ. Bàn cơ thì đổ tứ tung, đèn đuốt thì tắt ngấm và tiếng la ó hiên náo một vùng thật vui. Nhưng nếu có bắt được thì giải về đồn cho ngủ muỗi một đêm và làm tờ kiểm điển xong thì cũng ra về vì vậy mà chuyện đâu cũng vào đó có người còn bị bắt tới bốn hay năm lần, bắt riết rồi quen mặt vả lại cũng là hàng xóm láng giềng với nhau không, mà mọi người cũng đâu làm gì ảnh hưởng tới ai đâu mà làm lớn chuyện.
    Nhà Thím Chín có bốn người con trai, nhưng người anh thứ hai tên là Mẫn thì không bao giờ ủng hộ cho việc cầu cơ cầu hồn của Mẹ. vì vậy mà không biết bao nhiêu bàn cơ của Thím bị cháy thành tro bụi, riết rồi Thím không còn đủ kiên nhẫn để nhờ người khắc bàn cơ bàn gỗ nữa mà lấy giấy vẽ lên cho tiện. Bàn cơ thật ra cũng đơn giản thôi. lấy tờ giấy viết lên 24 chữ cái thật to rồi thêm một dãy số từ không tới mười bên cạnh có thêm mấy dấu sắc huyền hỏi ngã giống như bàn phím vinh tính chúng ta đang sử dụng nhưng khác ở chỗ là khi cầu thì người cầu không được đụng tới đồng tiền vốn là vật chỉ đường tới cái chữ cái và những con số để ráp chữ lại thành nghĩa mà chỉ được cầm cây nhang chi vào đồng tiền. Nếu như lời cầu linh nghiệm thì dồng tiền sẽ tự di chuyển và đây cũng là lúc tim mọi ngưởi như ngừng đập vì sợ. Họ sợ thì cũng đúng thôi vì đồng tiền nặng như tế mà lại tự di chuyển dù không có một lực nào tác động vào nó...

    Truyện

  • Cô Thắm Hiển Linh
    tuannguyen_st

    Cô Thắm Hiển Linh

    Tiếp theo...
    Bà thạch không tin vào mắt mình khi những con số hiện lên trên tay Ông Thạch. Mặc dù bị nước làm mờ đi nhưng vẫn thấy rõ ràng con số 52 còn rõ nét. Bà nhìn Ông không nói gì nhưng Ông hiểu bà đã tin những gì Ông nói.
    Chiều hôm ấy quả nhiên Ông Bà Thạch trúng đậm lô đề con số 52. Để có được tiền mua số Ông bà đã liều mình vay nóng vay nguội của người ta. Nếu lỡ như không trúng gia đình Ông chỉ còn cách bỏ xứ mà đi thôi. Và cũng từ số tiền này mà Ông thạch mua được đất làm ruộng và trở thành người có của ăn của để cho con cháu tới tận ngày nay.
    Nói về cô gái thì sau khi nhà chức trách điều tra biết được cô gái tên Thắm, 21 tuổi. Quê quán nơi nào thì không ai rõ tới đây ở được một năm mấy, vừa làm nhân viên và cũng làm gái bán hoa ở một quán nhậu nằm trên đường Quốc Lộ cách nơi đó không xa. Những người làm cùng thì cung cấp tin cho công an biết là hôm ấy cô có đi với hai người đàn ông, nói là đi chơi nhưng ai cũng biết là cô đi khách. Cô đi buổi chiều hôm ấy và mất tích luôn cho tới khi người ta tìm thấy xác.
    Bấy nhiêu thông tin đó thì chỉ làm cho nhà chức trách thêm đau đầu vì khách làng chơi thì đông, biết được hôm đó cô đi với người nào, khi ăn bánh trả tiền rồi thì ai đi đường nấy, không lẻ phải đi xác minh từng người một? Nhưng chuyện kỳ lạ đã xảy ra.
    Trung là cán bộ pháp y. Anh đã từng gặp những chuyên án khó khăn hơn nhiều trong những vụ giết người cướp của hay tự sát. Nhưng với xác chết lâu ngày mà còn bị vùi dưới sình thì đúng là một thử thách cho Anh. Hơn nữa trên cái xác không còn mảnh vải hay vật gì khả dĩ có thể lần tìm ra chứng cứ. Đã mấy ngày nay Anh không tìm được chút manh mối gì, hàng ngày Anh vào ở cùng với cái xác của cô từ sáng tới tối mịt, có khi quên cả ăn. Anh không ngại mùi hôi thối toả ra từ cái xác lâu ngày, Anh chỉ muốn nhanh chóng tìm ra thủ phạm để bớt đường dư luận vì đây là chuyện hiếm xảy ra ở thị xã vốn yên bình này nên người dân bàn tán dữ lắm. Và mấy xếp thì cũng hỏi thăm liên tục coi công việc thế nào làm Anh cứ rối tung lên không biết trả lời sao nữa. Hôm ấy như mọi hôm Anh lại vào tìm dấu vết trên xác như vẫn như mọi lần, Riết rồi Anh đã không còn biết bắt đầu từ đâu nữa vì nhưng chi tiết trên người cô gái Anh đã không bỏ sót chỗ nào. Anh buồn bã ngồi nhìn cái xác và nói thầm như nói với cô.
    _ Tôi đã hết cách rồi. nếu cô có linh thiên thì về phù hộ cho tôi mau chóng thì ra hung thủ để đền tội cho cô, để linh hồn cô được siêu thoát.
    Nói thì nói thế thôi chứ làm bác sĩ pháp y mà lại cầu khấn một cái xác để tìm ra hung thủ thì rất khó nghe và xem ra còn rất hoang đường nữa.
    Anh lại tới bên cái xác nhìn sơ qua lần nữa, Nhưng đột nhiên Anh thấy có cái gì lấp lánh ở ngay đôi mắt của cái xác.

    Truyện

  • Cô Thắm Hiển Linh
    tuannguyen_st

    Cô Thắm Hiển Linh

    Ông Thạch đội nón ra đi, nhưng trong lòng Ông cũng hồi hộp lắm vì chiêm bao là chiêm bao làm sao giống với thực tế được chứ, nhưng Ông tin vào những gì cô gái nói cộng với việc Ông đã nhìn thấy rõ ràng thì lòng tin của Ông àng được củng cố. Mãi suy nghĩ Ông tới chỗ miệng cống lúc nào không hay, Ông lội xuống nhìn thật kỹ vào trong coi có gì không. Mùa này là mùa nắng nên nước không sâu lắm, nhưng Ông cũng không nhìn thấy gì ngoài những bọc ny lông người ta vứt xuống. Ông chán nản tính bỏ về thì đột nhiên chân Ông dẫm phải cái gì mềm mềm giống như chỉ. Ông tò mò đưa tay xuống lôi lên thì trời ơi đó là một nắm tóc, Ông rụng rời muốn xỉu nhưng cũng cố trấn tỉnh lần theo mớ tóc. Một mùi hôi thối xộc lên khi Ông kéo mạnh, tay Ông bỗng nhiên nhẹ bẫng, cầm mớ tóc trong tay Ông nhìn kỹ rồi hét to một tiếng. Thứ Ông cầm trên tay là một mảng da đầu còn tươi, chắc có lẻ Ông kéo mạng quá nên nó sứt ra một miếng. Ông hoảng hốt vừa chạy vừa la. Giọng Ông la lớn đến nỗi khản đặc lại thành ra tiếng khẹt khẹt như vịt. Nhưng Ông cứ nắm chặt mảng da đầu trong tay mà không chịu buông, có lẻ do qua hoảng hốt nên Ông không còn nhớ nữa. Cứ vậy mà Ông chạy, ông chạy mãi cho tới thẳng công an phường 2. Mọi người nhìn Ông chạy người ta tưởng Ông bị điên nên cũng ngạc nhiên nhìn theo. Ông chạy thẳng tới công an phường để báo án.
    Đến khi nhà chức trách có mặt tại hiện trường làm nghiệm vụ thì trách nghiệm của Ông coi như đã hoàn thành. Ông về nhà lâu rồi mà cứ thất thần không nuốt nổi hột cơm. Mảng da đầu với cái xác bị vùi dưới cống cứ ám ảnh Ông suốt. Vợ Ông thì và mấy bà hàng xóm thì cứ đoán non đoán già rằng xác chết bị người ta cưỡng hiếp rồi giết, người thì nói rằng do bị bồ bịch giận nhau rồi tự vẫn. Có người lại nói rằng bị cướp, hãm hiếp rồi giết người diệt khẩu. Mọi người cứ bàn tán xôn xao còn Ông Thạch thì cứ ngồi thừ ra đó.
    Ông ngồi lì trong nhà không nói không rằng cho đến chiều thì Vợ Ông mới hớn hãi chạy về, Ông nhìn điệu bộ của Vợ Ông mới lên tiếng.
    _ Bà sao vậy? có chuyện gì mà mặt mày bà tái xanh vậy?
    _ Ông không nhớ lúc sáng Ông nói gì với tui hả? Ông nói cô gái đó cho số Ông mà. Chiều nay đài ra số 28 đó Ông.
    _ Vậy hả, bà có giởn chơi không hả? Tui đang không được vui đó nghe.
    _ Tui nói chơi với Ông làm gì chứ? Mấy bà kia mới nghe đài kìa.
    _ Vậy chớ bà có nói chuyện đó với ai không hả?
    _ Tui có nhớ gì đâu mà nói.
    _ Ừa, đừng nói với ai nghe, lỡ nói mà người ta đánh không trúng thì đổi thừa mình nữa đó.
    _ Tui biết mà không khỏi dặn.
    Ông Thạch ngồi suy nghĩ về con số mà cô gái cho mà thầm tiếc. giá như mình nhớ mà đánh một con đề thì bây giờ đỡ khổ rồi, Nhưng Ông chậc lưỡi rồi tự an ủi, biết đâu khi mình đánh nó không ra thì sao.
    Tối đó Ông ngủ sớm sao một người mệt mỏi vì phải làm việc với nhà chức trách về việc phát hiện cái xác. Mà mấy ông nhà nước này cũng kỳ thiệt, người ta báo án mà cứ hỏi tại sao nhìn thấy cái xác. Không lẻ Ông nói là Ông nằm chiêm bao? Liệu có ai tin Ông không chứ, lạng quạng họ còn bắt Ông vì tình nghi Ông giết người nữa thì khổ. Ông đành nói dối là đi bắt cá ngang mà thấy thì họ mới buông tha cho Ông. Suy nghĩ miên mang một hồi Ông chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Vừa chợp mắt thì Ông lại thấy cô gái hiên về. Vẫn trần truồng như nhọng còn khuông mặt thì được che bằng mái tóc dài tới mông. Nhìn về phía Ông cô gái nói.
    _ Con cám ơn ông đã giúp đỡ con, nhưng Ông mạnh tay quá làm con mất một mớ tóc rồi nè.
    Ông Thạch sợ toát mồ hôi rồi lắp bắp lên tiếng.
    _ Tui xin lổi cô tui không cố ý, tại tui không cẩn thận, tui xin lỗi.
    _ Không sao đâu Ông à, chắc có lẻ Ông chưa tin con nên mới vậy. Mà sao Ông không đánh con số con cho? Mai ông nhớ đánh con số này nghe. Ông đưa tay đây.
    Ông Thạch run run đưa bàn tay ra. Ông nghĩ cô ấy mà nắm lấy chắc mình chết theo quá, nhưng Ông cũng đành liều mạng đưa tay cho cô gái.
    Cô không cầm lấy tay Ông như Ông nghỉ mà cầm lấy que củi đốt lò rồi viết mấy chữ vào lòng bàn tay của Ông. Kêu Ông nắm lại tới sáng hả coi. Nói xong rồi thì biến mất.
    Ông Thạch ngủ thiết đi tới sáng mà không mơ thấy thêm gì. Giật mình dậy thì Ông vẫn còn nhớ như in chuyện hồi tối. Ông lại nghỉ là chiêm bao giốn như mọi hôm thôi. Nhưng Ông lấy làm lạ là mỗi lần thấy cô ấy là chó nhà hàng xóm xứ sủa um lên giống như có người qua lại. Ông thức dậy ra sau nhà múc thau nước rửa mặt. Khi khỏa nước lên mặt thì Ông ngạc nhiên sao hôm nay mặt Ông dơ thế, nước đen thui. Ông nhìn lại bàn tay thì Ông lại giật bắn mình vì trong lòng bàn tay Ông vẫn cò mờ mờ những con số. Ông cứ để vậy mà chạy vô nhà kêu Vợ dậy rồi nói.
    _ Bà nè, tối hôm qua cô ấy về cho số tui nữa nè.
    _ Đâu đâu Ông đưa tui coi thử coi, có thiệt hôn vậy?
    _ Nè Bà coi đi, tui dâu có nói thêm đâu.
    Nói rồi Ông Thạch đưa bàn tay phải còn dính than cho bà Thạch coi. Bà coi xong thì nhìn Ông không chớp mắt....

    Truyện

  • Cô Thắm Hiển Linh
    tuannguyen_st

    Cô Thắm, đây không phải là cô Thắm về làng như người ta vẫn thường hát trong bài hát. Mà cô Thắm là một gái bán hoa chuyên nghiệp. Vào thập niên 80, nếu về đồng bằng sông cửu long, mà nhất là về tới miệt Cần Thơ hay Sóc Trăng mà nói về cô Thắm thì có lẻ ai cũng biết. Cô nổi tiếng vì không phải là gái bán hoa mà là vì những chuyện người ta tưởng như là hoang đường khi nhắc về cô. Cô chết khi còn rất trẻ, lại chưa chồng và những câu chuyện về sự hiển linh của cô còn là nỗi ám ảnh của nhiều người, trong đó có tôi.
    Sóc Trăng ngày ấy còn rất hoang sơ, một thị xã thuộc tỉnh Cần Thơ thời bấy giờ, đất rộng người thưa nên người dân thường tựa vào nhau mà sống ở gần thị tứ. Vùing ven còn rất ít người, nói vùng ven chứ thật ra chỉ cách thị xã một vài cây số mà thôi. nếu không có chuyện gì thì ít người phải chạy ra quốc lộ. chứ không như bây giờ mỗi chiều thường tìm cách thư giản là ra ngoại ô nên đường xá còn vắng lắm.
    Ông Thạch Keo là người mò tôm bắt ốc để kiếm tiền mưu sing qua ngày, thời buổi tôm cá còn nhiều nên việc kiếm miếng ăn cũng không khó lắm. Nhưng đã ba hôm nay Ông không kiếm được thứ gì dù là con cá lòng tong nho nhứt. Ông buồn bã ngồi trên bờ đê vấn thuốc hút mà nhớ về giấc chiêm bao cứ ám ảnh ông suốt mấy ngày nay, cứ mỗi lần chợp mắt thì Ông lại thấy người con gái hiện về khóc lóc với ông, cầu xin ông chôn dùm xác cô ấy. Nhưng lần nào cung như lần đó, Ông không bao giờ thấy cô gái mặc đồ, tóc thì xõa dài tận mông, thân hình thì rất đẹp nhưng không bao giờ Ông nhìn thấy được mặt. Ông là người lớn tuổi, đâu còn ham hố chuyên trai gái đâu mà nói là tâm nghỉ gì thì tối mơ vậy được. Ông chỉ lo kiếm cơm ngày hai buổi được cho vợ con là đủ lắm rồi, thế mà liên tục mấy ngày Ông vẫn thấy, cứ nhắm mắt là Ông thấy, làm ông mất ngư mấy ngày liền.
    Tối hôm qua cũng vậy. Giống như những đêm trước, Ông thấy cô gái về năn nỉ Ông chôn giúp thân xác cô, cô còn nói sẽ đền đáp công ơn của Ông nữa. Sẵn hôm nay không bắt được con cá nào Ông sẽ tới nơi cô gái chỉ trong giấc mơ coi sao.
    Ông Thạch tới trước miệng cống nằm luồn dưới con đường Quốc Lộ 1. Ông nhìn vào thì chỉ thấy một màu tối đen. Ông cười thầm cho sự ngớ ngẩn của mình đi tin vào những chuyện nhảm nhí rồi Ông ra về.
    Tối đêm ấy, trăng non mồng mười chỉ le lói khi mờ khi tỏ. Ông Keo trằn trọc không ngủ được vì cái nóng tháng ba, bỗng Ông nghe tiếng gì như ai cào vào vách cửa, mới đầu thì Ông tưởng chó mèo hay chuột nhưng tiếng cào mỗi lúc một nhiều và lớn làm Ông phải chạy ra coi. Ông vừa mở cửa nhìn ra thì cũng vừa thấy một bóng người quay bước đi. Ông rợn người vừa hình ảnh người này giống y như trong giấc mơ của Ông. Qua ánh trăng Ông còn nhìn thấy làn da trắng và mái tóc đen dài và dặc biệt là cô gái không có mảnh vải nào trên người, Ông ú ớ nữa muốn giọ nữa không thành ra tiếng la như người câm muốn nói. Vợ con Ông nghe vật thì chạy ra, mọi người tưởng Ông bị mộng du nên chỉ dìu Ông về gường mà không ai hỏi gì hết, mà có hỏi thì chắc Ông cũng chưa nói được vì những chuyện xảy ra quá sức tưởng tượng của Ông. Ông nằm trên gường mà mắt cứ mở thao láo giống như người mất hồn.
    Từ từ Ông cũng chìm vào giấc ngủ. Ông lại nằm mơ thấy cô gái hiện lên mà nói.
    _ Hồi nãy con có tới tìm chú. Mấy hôm nay con nhờ chú giúp con mà không thấy chú làm, có lẻ chú chưa tin con nên con tới gặp cho chú tin. Hôm qua chú tới đúng chỗ rồi, phải chi chú nhìn ky vô trong chút nữa thì gặp con trong đó. Chú làm ơn giúp con đi, con đội ơn chú. Thấy gia đình chú nghèo nên con cho chú một con số trên cửa đó, chú có bao nhiêu tiền thì đánh hết đi để bớt khổ.
    Ông Thạch gậit mình tỉnh giấc mồ hôi tuôn dầm dề. Ông không còn nghỉ đây là giấc mơ bình thường nữa rồi. Ông thức dậy chạy ra mở cửa thì giật bắn mình vì Ông nhìn thấy con số 28 viết to bằng than choáng gần hết cánh cửa. Ông kêu vợ ra nhìn thì bà không thấy gì còn nói Ông bị bệnh. Ông kêu bà nhìn thật kỹ nhưng bà cũng không thấy gì ngoài cánh cửa cũ sì mốc thếch gần như muốn sứt bản lề. Ông cũng bán tính bán nghi mà vào gường nằm lại.
    Gần bốn giờ sáng, Ông lại thiu thiu thì cô gái lại hiện về nói.
    _ Chú đừng kêu người khác coi làm gì mất công, những người đó không thấy gì đâu. Chú cứ nghe theo lời con mà làm thì sẽ biết.
    Nói bấy nhiêu thì cô gái biến mất, Ông Thạch quyết định nói chuyện này cho vợ biết và sẽ tới chỗ cô gái chỉ mà tìm xác. Bà Thạch nghe Ông nói thì cười.
    _ Ông nói nghe mắc cười quá. Có ai mà chết như vậy mà Ông tìm? Mà số má gì đâu mà tui không thấy? Thôi Ông bỏ chuyện đó đi.
    Ông Thạch nghe nói vậy nhưng Ông vẫn quả quyết với bà là có. Ông nói thế nào thì bà cũng không tin, cuối cùng thì Ông quyết định.
    _ Thôi nói nhiều làm gì, một chút nữa tui tới cống tìm, nếu như có chuyện xảy ra đúng như vậy thì bà phải tin tui đó nghe.
    Nghe Ông nói có lý và vậy là bà Thạch đồng ý,...

    Truyện

  • Chuyến Xe Định Mệnh
    tuannguyen_st

    Chuyến Xe Định Mệnh

    Sáng hôm sau Bà Hai đi chợ mua đủ những thứ đồ cúng mà cô Bảy yêu cầu. Cũng không có gì nhiều, một con vịt sống, một dĩa trái cây, một bình bông, một mớ giấy tiền vàng bạc và mấy cây đèn cầy. Cô dặn tới đúng 12 giờ đêm thì bày bàn ra sau vườn chờ cô tới làm lễ. Cô còn dặn là ngoài những người trong gia đình thì không cho ai vào xem vì cô không muốn phải ăn cơm nhà nước mà làm việc không công nữa.
    Đúng ngọ đêm ấy, Bà hai đã chuẩn bị mọi thứ xong chỉ chờ cô tới, mặc dù nghe lời cô là không cho người ngoài vào coi nhưng làm sao mà dấu được những người hàng xóm tốt bụng muốn coi cô Bảy làm cách nào tìm được con Tư trong khi mọi người đã hết cách, ngoài những người trong gia đình còn có thêm con Hường con Bà Tám, chị Sáu bán chè trôi nước con Trang bán cà phê rồi con Ngọc bánh mì nữa. Nhưng cũng thông cảm vì mấy đứa này toàn là bạn thân của con Tư thôi. Khi nghe tin con Tư gặp nạn chưa biết sự thể ra sau mà tụi nó đã khóc rống lên như đám ma rồi. Ông Hai làm sao mà nỡ ngăn không cho nó tới chứ. Ai cũng trông ngóng cô Bảy mau tìm ra con Tư coi nó đang trôi dạt phương nào.
    Sau một hồi chờ đợi, cuối cùng thì nhân vật chính cũng xuất hiện. Hôm nay cô Bảy mặc bộ đồ lễ màu đỏ tươi dài tới gót, trước ngực thêu hình hai con rồng màu trắng đang nhe nanh múa vuốt, phái sau thêu hình bát quái to bản chiến gần hết lưng, còn thêu thêm những chữ tàu ngoằn ngèo mà chi có những người trong nghề như cô mới hiểu được ý nghĩa của nó. Dầu cô đội có mão cũng màu đỏ cao lêu nhêu, giống như mấy người đào kép hát bội, tóc cô không bới mà xõa tới vai. Không biết ai thiết kế trang phục này cho cô mà khi nhìn vào thì cũng ấn tượng lắm, y như mấy người đạo sỹ trong phim Hồng Công. Cô chào Ông Bà Hai rồi nhìn những món đồ lể gật đầu tỏ ý hài lòng. cô ra hiệu cho bà hai bắt đầu làm lễ.
    Ông hai đốt 20 cây đèn cầy cắm quanh mân đồ cúng, Bà Hai trãi một cái chiếu mới trước bàn cúng rồi trai thêm một cái lớn ra phái sau, Cô Bảy ngồi xếp bằng đối diện bàn cúng, tay phải cầm bó nhang lớn tay trái cầm một cái chuông nhỏ vàng ché còn ông bà Hai thì quỳ phái sau chấp tay thành kính.
    Cô Bảy rì rầm đọc thần chú tay hơ hơ bó nhang, thỉnh thoảng cái chuông rung lên len keng, mấy đứa hàng xóm thì tò mò đứng coi, mỗi lần cô lắc cái chuông thì ông Bà Hai lạy một lạy.
    Lúc này Cô Bảy khấn nhanh hơn giọng cô chuyển dần qua như hát cái chuông giống như một dụng cụ đện cho giọng hát của Cô, Cô từ từ đứng lên rồi nhảy bất đầu nhảy múa, nhìn thấy cảnh cô nhập tâm máu may quay cuồng mà làm cho mấy đứa hàng xóm bắt đầu hồi hộp và sợ, sao mà không sợ khi giữa đêm thanh vắng, dưới ánh đèn cầy mò ảo nhìn thấy một người toàn thân màu đỏ đang hát ư ử múa may cuồng loạn trước bàn thờ thỉnh thoảng lại hét lên một tiếng khiến người ta phải giật mình.
    Cô Bảy nhập tâm cầu khấn nên không còn nể sợ công an hay chính quyền nữa rồi. Tiếng Cô tềm bổng như người ta hát bội. Bất thình lình Cô hét lên một tiếng thật lớn, tay cầm bó nhang của cô chĩa vào đám mấy dứa con gái đang đứng coi, mặt cô bây giờ đã chuyển sang màu đỏ, Cô hét lớn.
    _ Con nữ kia, tới nãy giờ sao không ra mặt? Mày có biết gia đình đang chờ tin của mày không?
    Đám đông mấy đứa con gái đang co rúm người ôm nhau không biết Cô nói ai, còn đang ngơ ngác nhìn nhau nhưng có một đứa không ngạc nhiên hay giật mình mà còn nhìn chừng chừng vào Cô Bảy. Đó là con Hường cạnh nhà con bà Tám.
    Nhìn sắc mặt nó lúc này thật khó coi, da mặt hồng hào của nó bây giờ được thay thế bằng làn da tái nhắt. mắt thì mở to hết cỡ, nhìn chừng chừng nhưng không biết nó nhìn ai. Bổng nhiên nó từ từ quỳ xuống nấc lên từng hồi rồi nhìn về phía ông bà Hai khó nhọc lắm nó mới toát ra được tiếng nói.
    _ Ba...Má...ơi. Con....lạnh lắm... Ba ...Má... Cứu con... với...
    Nó vứa nói vừa đưa hai tay về phía ông bà Hai. Nó cách ông bà có hơn thước nhưng chồm chồm như xa lắm không với tới. Ông Bà Hai thì trân trân nhìn con Hường mà không thốt lên được tiếng nào. Đây đúng là giọng con Tư con ông bà đây mà, nó mược xác con Hường về cầu cứu ông bà đây. Đang suy nghi thì cô bay nói cắt ngang.
    _ Gia đình muốn hỏi gì thì hỏi mau đi. nó sắp phải đi rồi đó.
    Bà Hai luống cuống nói lắp bắp như người ngọng.
    _ Tư...Tư ơi con ... đang ở đâu.., hả? Sao anh con tìm hoài mà không thấy? Con ở đâu...ở đâu... hả con?
    Chỉ nó được bấy nhiêu thì bà quỵ xuống. chắc có lẻ bà xúc động quá khi không ngờ con bà mượn xác trở về gặp bà.
    Con Tư nhìn bà Hai rồi nấc lên nhưng không thấy nó nước mắt (vì theo Cô Bảy nói sau này là vì con tư chỉ mượn được xác thôi chứ không mượn được hồn con Hường mà cũng vì con Hường là đứa bạn thân nhất của nó nên mới nhập xác được nên nghe tiếng nó khóc nhưng thực ra cái xác con Hường không khóc thì làm sao có nước mắt được) Nó nhìn sang ông Hai đang đỡ bà hai mà nói.
    _ Con... con ...đang ở dưới...vàm sáng... cây dương...ngay dưới cột nhà sàn của người ta...mấy hôm nay...người..ta ra tắm..giặt hoài mà không ai thấy...ngay nhà có cái nhà ghe đó nghe ba...con ở... đó chờ ba..nhanh nghe ba...con dau lắm... mấy con cá rỉa đau lắm ba ơi...
    Nói được bấy nhiêu thì con Hường té vật xuống người giật giật. Ông hai chạy tới ôm nó đỡ lên chứ đám bạn nó thì chạy mất từ lúc nó bị con Tư nhập xác rồi. Cô Bảy lâm râm niệm chú rồi cũng hét lên một tiếng thật lớn thì nằm ngã ra như cây chuối sau bão. Cô đã cố hết sức làm phép tìm con Tư và cô đã thành công.
    Sáng hôn sau gia đình ông theo lời chỉ dẫn của con Tư tới căn nhà sàn ở vàm sán. Những người ở đó ngạc nhiên khi có người gọi cửa buổi sáng nói ra sau nhà thì con ở dưới nước. Nhưng những người dân xứ sở này cũng không ngạc nhiên lắm khi hiểu ra vì chuyện này vẫn thường xảy ra ở vùng sông nước, nhưng người ta chỉ ngạc nhiên vì đã qua năm ngày mà xác Bé tư vẫn còn tương đối nguyên vẹn chỉ có một vài chỗ bị cá rỉa thôi. Mọi người đã có ngăn bà Hai nhìn mặt con tư nhưng không được vì bà quá thương con mà chạy xuống. nhưng vừa thấy bà thì máu miệng máu mũi con tư ộc ra lai láng. Nhìn thấy cảnh đó bà Hai lại ngất xỉu thêm lần nữa.
    Chuyến xe định mệnh đã cướp đi nhiều sinh mạng của nhiều người nhưng ít người biết vì thời điểm xảy ra tai nạn thì ở ngoài miền trung của chúng ta cũng đang xảy ra trận bão lớn cướp đi sinh mạng của nhiều người hơn nên chuyện này thì có đáng gì đâu. chuyện ngưởi chết trôi ở vùng sông nước này vẫn xay ra như cơm bữa nên sinh mạng của những người này thì có gì phải quan tâm chứ. Đúng không các bạn?

    Truyện
  • 1 / 1

Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

10.542 chuyến · 36.638 lời nhắn · 29.501 hành khách

Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

Powered by NodeBB Contributors
  • Bài viết đầu tiên
    Bài viết cuối cùng