Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
Số hành khách HK-2010-3735

tinhyeumaulaxanh

@tinhyeumaulaxanh
Bỏ theo dõi Theo dấu
Thông tin
Bài Viết
39
Chủ Đề
5
Chia sẻ
0
Nhóm
0
Người theo dõi
0
Đang theo dõi
0

Sổ hành trình — lời nhắn

Gần đây Tốt Tranh cãi

  • Dã quỳ
    tinhyeumaulaxanh

    Đà Lạt 86
    ( Trương Nam Hương )

    Chiều hư thực quá không tin nổi
    Vai núi nghiêng em nửa khuất chìm
    Anh với hoàng hôn dừng bước đợi
    Vén làn sương mảnh để...nhìn em.

    Hồ biếc mơ màng mây ướt át
    Trăng non vồng ngực tứ thơ gầy
    Gió thả quanh chiều dăm lá lạc
    Anh chờ năm ngón lá cỏ may.

    Có trái thông vờ rơi thảng thốt
    Mộng mơ Đà Lạt khẽ tan rồi
    Anh loa tay gọi
    Em...
    Im ắng
    May núi đồi thương
    Vọng tiếng: ơi!

    Thơ sáng tác

  • Dã quỳ
    tinhyeumaulaxanh

    Dã Qùy

    Ai về qua phố núi
    hỏi Dã Quỳ năm xưa
    khi nắng ấm giao mùa
    có vàng thêm nỗi nhớ

    Ai về qua dòng sông
    khi triều dâng nước rộng
    hỏi thuyền đi lạc bến
    sao đời mãi ruổi rong

    Ai về qua lối cũ
    hỏi sỏi đá bên đường
    dấu chân người năm cũ
    đã tàn theo khói sương

    Ai về qua mùa xuân
    hỏi mai vàng mới nở
    có nghe cơn bão tố
    trong hồn ta thật gần

    Ai về qua đời em
    hỏi năm tháng thăng trầm
    có còn trong ký ức
    một bóng hình xa xăm

    Phạm Ngọc

    Thơ sáng tác

  • Phố núi không anh
    tinhyeumaulaxanh

    Chẳng thể nào bay đến được với nhau
    Cho dù mình yêu nhau đến mấy
    Ở xa anh lúc nào em cũng thấy
    Trong lòng mình một khoảng trống mênh mang

    Đà Lạt mùa này đông cũng sắp sang
    Một mình em bơ vơ nơi phố vắng
    Một mình em với nỗi buồn thầm lặng
    Gió thổi rất nhiều làm sống mũi cay cay

    Đừng đến đông ơi, mình sẽ lạnh lắm thay
    Sẽ lạnh lắm vì anh không bên cạnh
    Em thèm một vòng tay xiết mạnh
    Một nụ hôn dài bất tận đến hôm sau

    Chẳng bao giờ anh về với em đâu
    Không phải bởi ngăn sông cách núi
    Không phải bởi tình yêu em tàn lụi
    Mà bởi vì em nhỏ bé mong manh

    Mà bởi vì bầu trời rất xanh
    Bởi những điều em làm sao hiểu nổi
    Dù tim em có thiết tha thầm gọi
    Thì bóng hình anh vẫn mãi ở nơi xa

    Trái tim em vẫn chẳng được vỡ òa
    Vẫn chẳng được mềm đi trong vòng tay xiết chặt
    Vẫn chẳng được dập dồn hôn lên môi, lên mắt
    Vẫn chẳng bao giờ được sưởi ấm bởi anh

    Bởi vì bây giờ em đã mất anh
    Hạnh phúc kia anh trao cho người khác
    Em cố gắng xua tan đi ký ức
    Để chẳng còn buốn khi Đà Lạt lập đông....
    TYMLX



    Thơ sáng tác

  • Giả vờ thôi anh nhé!
    tinhyeumaulaxanh

    Giả vờ thôi anh nhé!
    Giả vờ ta yêu nhau,
    Em kết hoa màu trắng
    Đội voan cưới trên đầu
    Mừng vui hồng xác pháo
    Em đợi ngày rước dâu.

    Giả vờ thôi anh nhé!
    Em mắt ướt tuôn trào
    Khóc mai này li biệt
    Hai đứa ở hai nơi
    Tay buông rơi kỉ niệm
    Giả vờ ta xa nhau.

    Em gọi tên tình cũ
    Anh trách nặng lòng xưa
    Em cười trong thương nhớ
    Anh quên một ngày mưa
    Và em, và yêu dấu
    Tất cả - giả vờ thôi.
    ** Nước mắt có nhẹ rơi**
    Cũng không thật đâu đấy,
    Chẳng qua vì gió thổi
    Bụi bay vào mắt thôi

    Giả vờ đi anh nhé!
    Giả vờ ta yêu nhau…

    Hạnh Linh,

    Tạp bút

  • Em bỏ chồng về với tôi không??
    tinhyeumaulaxanh

    **Bao giờ lại đến ngày xưa?????

    Bao giờ lại đến ngày xưa
    Để cho người ấy đón đưa tôi về
    Cơn mưa run rẩy mùa hè
    Đan thành kỷ niệm chở che hai người

    Thế rồi năm tháng dần trôi
    Và tôi cứ lớn bên người hồn nhiên
    Biết đâu là nợ là duyên
    Nào ai có dám hẹn nguyền gì đâu

    Vậy mà lại dở dang nhau
    Để heo may thổi bạc đầu mùa thi
    Người về ôm kỷ niệm xưa
    Lục bình ai thả bơ vơ giữa dòng

    Thế rồi chết một mùa đông
    Tôi đi lấy chồng người ấy ngẩn ngơ
    Bao giờ lại đến ngày xưa??????

    tymlx**

    Thơ sưu tầm

  • Phố núi không anh
    tinhyeumaulaxanh

    Phoá möa!!!!!
    Chieàu nay goùc phoá möa bay

    Haït möa rôi nheï öôùt daøi mi em
    Gioït buoàn rôùt xuoáng meânh moâng
    Chôït nghe khoùe maét leä nhoøa cay cay

    Tìm anh giöõa nhöõng côn möa
    Coøn chaêng kyû nieäm xa xöa moät chieàu
    Loái moøn kyû nieäm ñìu hiu
    Ñeå em thöông nhôù nhöõng chieàu möa qua

    Baây giôø anh cuûa ngöôøi ta…
    Coøn em em cuõng theo choàng queân anh
    Nhöng maø kyû nieäm mong manh
    Laøm sao xoùa ñöôïc noãi saàu rieâng em

    Moät ngaøy tình cuõng traêm naêm
    Thô xöa em vieát cho mình anh thoâi
    Nhöng nay khoâng ñöôïc nöõa roài
    Caâu thô ngaøy cuõ traû veà cho em!!!!

    Thi thoâi ñaõ maát nhau roài
    Giaáu vaøo noãi nhôù taän cuøng traùi tim
    Ñeå anh, em maõi bình yeân
    Caát möa vaøo nhôù ñeå daønh cho ai???

    TYMLX 2/7/2010

    Thơ sáng tác

  • Tình yêu muộn màng
    tinhyeumaulaxanh

    **(24h) - Cô vốn không bị điên. Năm đó cô 23 tuổi, rất trẻ. Người ta nói nhan sắc cô vào loại bình thường. Năm đó cô đem lòng yêu anh. Anh 23 tuổi, có chút danh tiếng, rất tài hoa và là người tình lý tưởng của rất nhiều cô gái trẻ.
    Cô vừa hay làm việc cùng cơ quan với anh. Giờ nghỉ trưa, đồng nghiệp thích chơi bài, nhưng cô thì không. Tuy vậy, cô vẫn ngồi giữ chỗ, chờ anh ăn cơm xong sẽ nhường lại cho anh.

    Anh chưa từng để ý đến cô, giữa anh và cô không hề có một sự ràng buộc nào. Cô là một cô gái tốt bụng và biết quan tâm đến người khác, nhưng lại rất ít cười. Cô chỉ cười khi ở bên cạnh anh. Mặc dù anh không quan tâm đến cô, nhưng cô vẫn yêu anh tha thiết.

    Buổi tối hôm đó, cô hẹn anh cùng đi tản bộ, và rồi thẹn thùng cô nói lời yêu anh. Anh vô cùng ngạc nhiên, nhưng rất nhanh anh tìm ra cách để khéo léo từ chối. Anh nói với cô rằng người con gái anh yêu không yêu anh, giờ anh không muốn yêu ai khác nữa vì trái tim anh đã chết, anh không thể làm bạn của cô được nữa, mong cô đừng tìm anh.

    Cô khóc ròng một đêm. Khi đi làm, cô cũng khóc, đồng nghiệp nhìn cô với ánh mắt lạ lùng, còn anh thì ngồi ngây ra đó không biết làm gì. Những ngày sau đó cô vẫn không ngừng khóc. Anh bắt đầu động lòng, xem ra cô thực sự rất yêu anh. Rồi cũng đến một ngày, anh hẹn cô ra ngoài. Anh nói sẽ thử đến với cô nếu cô không bận tâm đến việc anh chưa thể quên được người con gái cũ. Cô đồng ý, cười rạng rỡ. Cuối cùng anh cũng đã chấp nhận cô.

    Tình yêu của anh và cô rất giản đơn, không có những lần hẹn nhau ra ngoài xem phim hay đi ăn. Anh luôn thờ ơ với cô. Những lúc vui nhất, họ thường ngồi dưới chân cầu bên cạnh bờ sông. Anh sống trong một căn hộ độc thân. Cô thường đến đó giặt quần áo giúp anh. Anh bị ốm cô quan tâm chăm sóc anh. Anh quên mất ngày sinh nhật cô, cô không trách anh. Đến sinh nhật anh, cô tặng anh một chiếc cà vạt thật đẹp và không quên tạo cho anh một bữa tiệc sinh nhật thật lãng mạn.

    Một năm sau đó, hai người kết hôn. Mọi việc trong gia đình cô đều lo liệu chu đáo. Anh đi làm về có cơm ngon canh ngọt, xem ti vi xong có nước nóng để tắm, quần áo của anh cũng được cô giặt sạch sẽ. Anh có thể chuyên tâm vào sự nghiệp. Năm đó anh được thăng chức giám đốc, còn cô thì gầy đi nhiều. Hai năm sau cô có thai. Khi bụng to dần, việc cúi người ngồi xuống đối với cô khá khó khăn. Nhưng ngày nào cô cũng chăm chỉ giặt quần áo. Mọi việc trong gia đình vẫn do cô lo liệu. Một tháng sau, cô trở dạ. Bác sĩ trẩn đoán cô khó đẻ do vị trí thai nhi quá cao, phải mổ đẻ. Vì con, cô chấp chận, bé gái sinh ra nặng 3 cân. Ba mẹ anh muốn bế cháu, nhưng khi cháu là một bé gái thì không thèm đến thăm cô nữa. Những tháng nằm cữ, cô không có ai chăm sóc, người thân bên ngoại lại ở quá xa, mỗi tháng chỉ đến thăm được một lần và mỗi lần mang theo được một ít đồ tẩm bổ. Buổi tối, bé hay quấy, một mình cô phải thay tã, cho bé uống sữa. Anh không chăm sóc cô. Chưa hết cữ, hông cô bắt đầu đau nhức.
    Bé rất xinh và đáng yêu. Cô âm thầm dõi theo sự lớn khôn của con, lòng ngập tràn hạnh phúc. Mặc dù sự thờ ơ của anh làm cô đau lòng, nhưng cô vẫn yêu anh. Cũng có những lúc cô trách anh, nhưng sau đó cô lại tha thứ cho anh. Có lẽ anh mãi mãi không biết quý trọng những thứ mình đang có, bởi vì trong quãng thời gian đó, anh luôn thờ ơ đối với sự tồn tại của cô.

    Cô nhìn con lớn lên từng ngày và những tiếng đầu tiên con bé gọi mẹ. Cứ như thế, thấm thoắt, bé đã lên năm tuổi. Trong một lần cô đưa bé đi chơi công viên, chiếc xe buýt chở hai mẹ con gặp tai nạn, cô bị ngất đi sau cú va chạm. Khi tỉnh lại mặt cô đầy máu, nhưng cô không hề để ý đến vết thương của mình mà nhìn xung quanh để tìm con. Bé bị thương rất nặng, khi đưa đến bệnh viện, bác sĩ nói bé đã ngừng thở. Cô ngất lịm, đến khi tỉnh lại, miệng không ngừng gọi tên con. Anh ngồi bên nhẹ nhàng an ủi cô mà lòng xót xa vô hạn. Cô lại khóc ngất đi.

    Đến lần thứ ba cô tình lại thì luôn miệng lẩm bẩm một mình. Bác sĩ nói cô đã bị điên…

    Anh từ chức và tìm một công việc theo giờ để có thời gian chăm sóc cô. Những lúc anh đi làm đành nhờ hàng xóm. Cô vẫn lẩm bẩm gọi tên con hay ôm gối cười ngây dại. Thấy đứa trẻ nào cô cũng đuổi theo và gọi đó là con mình. Anh chỉ còn cách khóa cô ở trong nhà. Cô lúc thì cười, lúc lại khóc nhưng khi nhìn thấy ảnh con cô lập tức bình tĩnh lại, lấy tay vuốt nhẹ lên khuôn mặt trên ảnh. Ánh mắt sáng lên nét hiền từ.

    Thời gian dần trôi. Có những lúc nửa đêm, cô đột nhiên gọi tên con. Mọi người trong xóm đều biết đến người vợ điên, có người cảm thông, có người thương hại, có người lại xem đó như là trò đùa. Đáng nhẽ anh sẽ có một tiền đồ sáng lạn nhưng chính vì người vợ điên mà anh mất tất cả. Anh hận cô. Anh bắt đầu nghiện thuốc lá và rượu, ngày nào cũng say mềm, tính khí trở nên nóng nảy.

    Cô lờ mờ nhận ra sự thay đổi của anh. Anh hút rất nhiều thuốc. Nhân lúc anh không để ý, cô giấu thuốc đi. Không thấy thuốc, anh hỏi, cô chỉ cười ngây dại. Anh hằn giọng: “Nếu cô không đưa ra đây tôi sẽ đánh chết cô”. Cô giật mình sợ hãi, thu mình vào góc tường. “Cô có nghe thấy không, mau đưa ra đây”, anh vẫn quát tháo. Cô run rẩy rút điếu thuốc từ gầm giường đưa cho anh, anh giật lấy và lại gắt lên với cô: “Nếu lần sau cô còn giấu thuốc đi tôi sẽ đánh chết cô”.

    Cô vẫn có thói quen giặt quần áo mỗi khi anh ra ngoài, thường là lấy quần áo của con ra giặt. Cô vuốt nhẹ quần áo con, ngửi mùi hương trên đó và lại cười ngây dại.

    Cô đổ bệnh, bác sĩ bảo cô không sống được bao lâu nữa.

    Anh hút thuốc, nhìn chằm chằm vào người vợ đáng thương. Cô vẫn điên như trước, chỉ là giờ đây dễ mệt hơn, quậy một lúc đã lăn ra ngủ. Để cứu cô anh đã bán hết những gì có thể, cuối cùng anh phải bán cả ngôi nhà đang ở.

    Cô đau đớn nhìn anh, tay chỉ vào họng mà nói không thành lời. Cô thở khó nhọc, run rẩy nói với anh: “Em rất đau”. Sự đau đớn của cô khiến lòng anh tan nát. Từ trước đến nay anh chưa từng thương yêu cô, nhưng đến hôm nay, anh đã rơi nước mắt. Anh nói với cô, anh không còn cách nào nữa, những gì anh có thể làm được anh đã làm hết rồi… Dường như cô cũng biết mình không thể sống thêm được bao lâu nữa, không còn lấy tay ra hiệu mà gắng gượng thở, nước mắt cứ thế tuôn trào.

    Cô ra đi vào sáng ngày hôm sau khi anh còn đang ngủ. Đến lúc anh tỉnh dậy, cô đang nép vào lòng anh, mắt vương lệ. Trên giường đặt lại một bức thư, viết: “Gửi anh yêu”.

    Anh vội vàng mở thư, những dòng chữ rõ ràng như in sâu trong mắt anh. Cô đã viết cho anh lúc cô tỉnh lại:
    *Anh yêu!

    Em đang khóc khi viết cho anh những dòng chữ này. Em biết mình sắp không qua nổi. Hôm nay, em bỗng dưng tỉnh lại, có lẽ là do sức tàn trỗi dậy, có lẽ là do ông trời thương hại em, cho em cơ hội cuối cùng để nói lời từ biệt với anh. Em vẫn còn nhớ con của chúng ta, nhớ lúc con gọi… Khoảnh khắc đó, anh biết không? Khoảnh khắc đó em đã khóc. Em ôm lấy khuôn mặt nhỏ bé của con. Tại sao? Tại sao ông trời lại nhẫn tâm với con của chúng ta, nhẫn tâm với em như vậy. Nằm dưới lớp đất đó có lẽ con mình cô đơn lắm vì không có ai chăm sóc. Con đang đợi em. Em phải đến bên con, chăm sóc con.

    Anh yêu! Cảm ơn anh vì anh đã mang đến cho em một gia đình, một đứa con, giúp em hoàn thành thiên chức của một người phụ nữ. Mặc dù anh chưa từng nói với em rằng anh yêu em nhưng em vẫn yêu anh, yêu anh đến cả khi chết đi rồi. Những ngày tháng ở bên anh mặc dù rất đau khổ vì anh chưa từng quan tâm đến em, yêu chiều em, nhưng em vẫn đợi đến ngày anh nói lời yêu em. Giờ em không thể đợi đến ngày đó nữa rồi.

    Anh yêu! Anh là người đầu tiên và cũng là người cuối cùng mà em yêu. Khi em rời xa thế giới này, anh sẽ là người đàn ông duy nhất của em.

    Anh yêu! Cảm ơn anh vì tất cả, em đã khiến anh phải vất vả rồi. Xin lỗi anh, em phải đi đây, em không thể cùng anh đi hết quãng đời còn lại được nữa.

    Anh yêu! Em hôn anh lần cuối. Đó là nụ hôn nồng thắm và vĩnh hằng. Hãy để những giọt nước mắt đau khổ suốt bao năm qua tuôn trào trong giờ phút này. Em đi đây. Anh yên tâm, em sẽ chăm sóc con thật tốt.

    Mãi mãi yêu anh!*
    Anh khóc. Lần đầu tiên trong cuộc đời anh biết thế nào là đau khổ tột cùng. Anh ôm chặt cô trong lòng, nhớ lại những khổ đau mà cùng từng phải chịu đựng, nhớ lại những điều tốt đẹp về cô. Từng giọt nước mắt anh rơi xuống khuôn mặt nhợt nhạt gầy gò của cô.

    Anh để cô nằm bên cạnh con. Quỳ trước mộ cô, hai mắt anh mọng nước, ôm lấy mộ, anh thì thầm: “Em yêu! Em biết không? Cho đến tận hôm nay anh mới biết anh yêu em đến nhường nào. Anh yêu em, thật đấy, rất yêu em. Trước đây anh không tốt với em, giờ nghĩ lại anh thấy mình thật đáng hổ thẹn. Kiếp này anh nợ em, kiếp sau mong được đền đáp. Em yêu, anh yêu em, em có nghe thấy không?” Anh gục đầu lên mộ cô khóc nức nở. Nhưng cô mãi mãi không thể nghe thấy được.

    Kiếp sau nếu anh lại được làm chồng của em, anh sẽ chăm sóc em, yêu em suốt đời, được không em?
    Theo www.24h.com.vn

    tymlx: Đừng để cái gì mất đi rồi mới thấy hối tiếc, hãy trân trọng những gì mình đang có. Đọc đi đọc lại vẫn buồn.........hic...........**

    Trà sữa cho Tâm hồn

  • Phố núi không anh
    tinhyeumaulaxanh

    **Anh đã ra đi một buổi chiều!
    Nắng vàng héo hắt nỗi cô liêu...
    Giờ đây phố vắng mình em bước...
    Để lại cho em nỗi đau nhiều.....................
    tymlx
    **

    Thơ sáng tác

  • Dã quỳ
    tinhyeumaulaxanh

    Đà Lạt nhớ!!!
    **Em góp mây gửi về anh chút gió
    Gió của Cam Ly thác đổ sương mù.
    Đà lạt buồn tênh không có mùa Thu
    Em lang thang trong rừng già hang cọp.

    Ôi ! Hồ xuân Hương vọng về tiếng hát
    Tiếng hát liêu trai nhớ Trịnh vô cùng.
    Cứ tưởng xa nhau để biết thủy chung
    Nỗi lòng lữ thứ tương tư phố nhỏ.

    Cửa sổ xanh, bình hoa hồng thắm đỏ
    Em bâng khuâng,lặng lẻ ngóng ai về ?
    Hồ Than thở với hàng thông lặng lẽ
    Dừng gót chân cho hồn nhớ đê mê . **

    Thơ sáng tác

  • Phố núi không anh
    tinhyeumaulaxanh

    Những cái giật mình!!!!!

    Nhiều khi đang đi trên đường phố đông người
    Tôi giật mình sững lại
    Đột nhiên hiện về khuôn mặt thân quen đó
    Rồi lại lướt nhanh thoắt lạc giữa dòng người
    Anh rõ ràng không thể có ở đây
    Ai đó giống mà lại không thể giống
    Nhưng tôi vẫn muốn mãi được giật mình xúc động
    Được thấy anh nhiều ở chốn không anh
    Tôi cất đi những cái giật mình của một thời tôi yêu anh kỳ lạ
    Để sau này lỡ tôi chẳng còn gì cho anh nửa cả
    Tôi sẽ tặng anh những cái giật mình
    st

    Thơ sáng tác

  • Phố núi không anh
    tinhyeumaulaxanh

    Khi hai đứa không còn của riêng nhau
    Xin đừng ném những cái nhìn thù nghịch
    Dẫu thế nào đi nữa cũng vẫn còn vết tích
    C
    ủa cuộc tình dù chẳng có mai sau
    **
    *
    Của chuyện mình đầy nước mắt thương đau
    Xin tất cả bình yên cùng nỗi nhớ
    Em sẽ đi trong tháng ngày trắc trở
    Gió dịu dàng mà có trốn được đâu

    Mưa dịu dàng mà ướt cả đời nhau
    Và chiếc lá rơi trong chiều ngơ ngác
    Không còn nhau cũng chẳng còn tiếng hát
    Để chiều nay em đứng gọi tên mình

    Bài romance lạc nhịp bỗng lặng thinh
    Sao tất cả bỗng trở thành dĩ vãng
    Em đứng giữa giòng sông buồn vô hạn
    Đâu cội nguồn xa tít tắp biển khơi

    Đâu nụ cười trong giây phút đánh rơi
    Em được biết mình không còn thơ dại
    Đã hiến dâng anh một thời con gái
    Để bây giờ còn lại khói sương thôi

    Dấu yêu xưa xa lắm đã xa rồi
    Không còn là của riêng nhau được nữa
    Trả cho anh phía mặt trời thắp lửa
    Giữ cho mình khoảng tím của hoàng hôn

    Giữ trong tim trọn vẹn một nỗi buồn
    Để được biết đã có lần hạnh phúc
    Và mũi tên nhói đau trong lồng ngực
    Để nhớ về một thưở của riêng nhau …
    *
    ***Phạm Ngọc


    Thơ sáng tác

  • Phố núi không anh
    tinhyeumaulaxanh

    Phố vào đông
    Những tia nắng hanh hao gối đầu nơi ô cửa

    Hoàng hôn buông, chiều chia thành hai nửa
    Sao mênh mông...
    Ừ thì chẳng bên anh khi trời đất sang đông
    Nơi ngõ vắng bâng quơ bao nỗi nhớ
    Cơn gió xô ngang giữ dùm em hơi thở
    Ôi mong manh...

    Biết giáo đường đêm nay sẽ chẳng thể có anh
    Nên em không đến để thôi không cô lẻ
    Có vì sao không tên vương vai em rất nhẹ

    Phố thênh thang...
    Thì đã vào đông nên tất cả mênh mang
    Se se lạnh thấm dần trong nếp áo
    Bỗng thấy anh giữa sương khuya mờ ảo

    Nghe bâng khuâng...
    Lại vụng về khe khẽ những bước chân
    Kìa phố vắng tình em vu vơ tím
    Chợt tim ngoan không dung sao lỗi nhịp
    Vì mùa đông??? hay vì anh..........
    tymlx

    Thơ sáng tác

  • Dã quỳ
    tinhyeumaulaxanh

    Giọt đắng tình yêu!

    Thuỷ tạ chiều nay thưa khách lắm
    Em ngồi buồn nhìn những giọt cà phê
    Nhạc Tango như nức nở vỗ về
    Đưa thực khách vào đỉnh hồn cao ngất

    Thuỷ Tạ ngày xưa chiều chủ nhật
    Cũng góc quán này hai đứa kề vai
    **Anh gọi cà phê em từ chối lắc đầu **
    Cà phê đắng lắm em dùng không được

    Chìu ý em anh chỉ kêu nước ngọt
    Nhưng bảo em tình yêu đắng hơn nhiều
    Khi vỡ rồi bao mộng ước của tình yêu
    Em mới hiểu câu ngày xưa anh nói

    Thuỷ Tạ chiều nay....anh đâu??? Vắng!!
    Giọt đắng tình yêu em đã nhấp cạn rồi
    Cà phê chỉ đắng đầu ngọn lưỡi
    Chuyện ái tình mới đắng cả con tim!!!!

    Thơ sáng tác

  • Phố núi không anh
    tinhyeumaulaxanh

    Và mùa đông lạnh lùng buốt giá
    Nỗi cô đơn riêng mình ta
    Và mùa đông một trời trắng xóa
    Cho tâm tư mong tháng ngày qua

    Đông đến nữa rồi anh có biết không?
    Từng cơn gió lạnh đến từng hơi thở
    Thèm được bên anh như ngày xưa bên phố
    Phố nhẹ nhàng ôm ấp cuộc tình ta.

    Thế rồi vào một ngày đông nhạt nắng
    Em thẩn thờ vì đã để mất anh
    Phố hỏi em có còn thương còn tiếc
    Đến một người đã vội bước ra đi

    Em không trả lời cũng không buồn, không khóc
    Không giận hờn, không lời trách cứ nhau
    Hình như phố biết em âm thầm giữ lại
    Mối tình xưa nguyên vẹn ở trong tim

    Ừ thì còn đó một mùa đông lạnh giá
    Và con đường thấm đẫm hạt mưa rơi
    Mưa nhỏ xuống rồi tan như bong bóng
    Như cuộc tình vội vã phải không anh?

    Chiều nay mưa mưa nữa rồi anh ạ
    Xòe bàn tay em hứng hạt mưa rơi
    Một lần nữa thôi em nhắc đến tên người
    ***Rồi mãi mãi chôn vào mưa kỷ niệm!

    tymlx


    Thơ sáng tác

  • Dã quỳ
    tinhyeumaulaxanh

    Như nỗi buồn lang thang vào bóng tối
    Em thổi thảo nguyên về những phía Quỳ vàng
    Mây thổn thức bên mặt trời phố núi
    Cơn mưa mùa dằng dặc cao nguyên

    Từng cơn gió hoang đường như ngựa hí
    Nhuộm bazan lãng đãng sắc màu
    Ngờm ngợp nắng trong ào ào gió thổi
    Tóc mây nào em gởi cho đêm

    Và một dòng sông ám ảnh nỗi vô hình
    Miền xa khuất trôi nhanh về xa lạ
    Và em vẫn một mình như lá
    Thưở địa đàng thanh thản trái cấm rơi

    Gió Dã Quỳ hoang dại tuổi thơ tôi
    Thổi thăm thẳm xa xưa miền cổ tích
    Miên man cao nguyên xanh màu u lịch
    Sắc vàng nào lưu luyến có bazan

    Thơ sáng tác

  • Dã quỳ
    tinhyeumaulaxanh

    **Đà Lạt Chiều mưa

    Cơn mưa vội vã qua thành phố
    Tháng Sáu mưa về ướt áo em
    Vương trên vạt áo màu bụi đỏ
    Đà Lạt xa vời những nhớ, quên

    Hoàng hôn nghiêng xuống – đời rất lạ
    Em bước chân trần qua lối mưa
    Thèm tách càfê chiều quán lá
    Tiếng nhạc ru hời ký ức xưa

    Bao năm cứ ngỡ tình đã cũ
    Kỷ niệm ngủ vùi theo ước mơ
    Cơn mưa qua mái đời bỗng nhớ
    Mùa hạ bây giờ – thơ rất thơ

    Giữ lại nhé em mầu áo trắng
    Và tuổi hoa cài trên tóc mây
    Xa nhau nhớ mãi ngày hạ nắng
    Đà lạt mưa buồn – trong mắt ai…

    Phạm Ngọc**

    Thơ sáng tác

  • 20 năm sau bạn sẽ như thế nào???
    tinhyeumaulaxanh

    **Hình ảnh của bạn 20 năm sau.

    20 năm sau, hình ảnh của bạn như thế nào? Đó chính là câu hỏi được đặt ra đối với nhiều người hiện nay. Đến với website - http://www.in20years.com bạn không những biết được gương mặt dự đoán của mình sau 20 năm nữa, thậm chí đến 30 năm nữa một cách nhanh chóng và dễ dàng.

    Sau khi truy cập vào website, bạn lựa chọn giới tính của hình ảnh muốn dự đoán bằng cách nhấp chọn Male (nam) hoặc Female (nữ) của mục Gender. Chuyển sang mục Age bạn sẽ lựa chọn số số năm là 20 năm sau (+ 20 years) hoặc 30 năm sau (+ 30 years) để xem gương mặt của mình tại thời điểm đó.

    Tiếp tục, di chuyển thanh trượt xuống phía dưới và nhấp vào mục Upload your photo nhấp tiếp vào mục Browse để chỉ đường dẫn đến tập tin hình ảnh nhân vật muốn biết gương mặt trong tương lai. Các định dạng website hỗ trợ là JPG, PNG hay GIF.

    Sau khi chỉ đường dẫn đến tập tin ảnh, bạn chờ một lúc cho đến khi chương trình tiến hành xử lý công việc dự đoán của mình xong xuôi, bạn sẽ thấy gương mặt “20 năm sau” của mình xuất hiện trên cửa sổ trang web, góc phía dưới là hình gương mặt thực của mình trước khi được xử lý.
    Sau khi làm việc xong, bạn thậm chí có thể tải về máy hoặc chia sẻ với bạn bè trên các trang Facebook và Twitter để cho mọi người chiêm ngưỡng và nhận xét.

    Dĩ nhiên, website chỉ mang tính thư giãn, giải trí cho mọi người nhằm tránh căng thẳng trong công việc, không phải vì đó mà bạn trở nên buồn bã nếu như 20 năm sau bạn không còn trẻ và… như hiện nay!

    Nguồn: (inyears.com/xahoithongtin).
    **

    Giải trí - Thư giãn

  • Dã quỳ
    tinhyeumaulaxanh

    **Lang thang trên đồi Quỳ
    Nghe thu về trong gió
    Chốn xưa như bở ngỡ
    Rối nhịp bàn chân ai

    Dã Quỳ vàng phôi phai
    Hẹn cùng ta có nhớ
    Bao năm đời lỡ dỡ
    Bao năm đời đa đoan

    Ta bây giờ cô đơn
    Lối xưa Quỳ vẫn nỡ
    Con đường vàng rực rỡ
    Gió đưa mùa hương về
    Xua ngày dài lê thê

    Lung linh đồi Dã Quỳ
    Bâng khuâng chiều thương nhớ
    Yêu người từ muôn thưở
    Người đi rồi có hay?
    Dã Quỳ nở cho ai????????????LOVE ONE AND ONLY ONE!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!**

    Thơ sáng tác

  • Phố núi không anh
    tinhyeumaulaxanh

    **Anh đi rồi phố núi chợt buồn hiu
    Những con đường lại cô đơn lạnh vắng
    Sương mù chòng chành ghé qua miền thương nhớ
    Chợt thấy buồn - giọt nước mắt chờ mong

    Anh xa rồi tất cả hoá hư không
    Thung lũng tình yêu chạnh lòng nghe nức nở
    Trong dáng chiều đồi mộng mơ than thở
    Sao anh lại về để buồn vắng hồn em?

    Không có anh Prenn chẳng dịu êm
    Mà cồn cào, mà thét gào tha thiết
    Rừng thông xanh nơi hẹn hò ai có biết
    Một trái tim đang thổn thức người ơi

    Sớm bình minh em chẳng có anh bên
    Để cùng ngắm vừng mặt trời hừng sáng
    Gió cao nguyên gửi tình em sâu thẳm
    Đến bên anh hát mãi khúc tình đầu. **
    tymlx Đà Lạt buồn 2005

    Thơ sáng tác
  • 1 / 1

Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

10.542 chuyến · 36.638 lời nhắn · 29.501 hành khách

Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

Powered by NodeBB Contributors
  • Bài viết đầu tiên
    Bài viết cuối cùng