Trong thời đại ngày nay,cuộc sống luôn bị cuộn trào theo những dòng chảy.Dù muốn hay không con người cũng bị cuốn theo những dòng chảy đó.Đặc biệt là giới trẻ với bao nhiêu là chuyện,lại thêm những suy nghĩ còn "trẻ con" nên luôn hành động nhất thời.Cứ nghĩ rằng "chết là hết" nhưng nào có ai nghĩ "người chết nhưng còn người ở lại".Bạn ơi! hãy chịu trách nhiệm với những gì bạn đã, đang và sẽ làm.
Sổ hành trình — lời nhắn
-
Tự sát và ý tưởng về cái chết -
Thi rớt ĐH... Cuộc đời dài lắmRớt! Vâng trong mỗi cuộc thi đều có người đậu và người kia không đậu. Nhưng điều đó không có nghĩa là không còn con đường nào trước mắt. Điều đó chỉ đơn giản là thành công của bạn bị trì hoãn, tức là điều bạn mong muốn có được không diễn ra theo đúng mong muốn ý muốn của bạn. Nhưng cổng trường ĐH không phải là con đường duy nhất. Ngoài kia, còn nhiều cánh cửa khác đang chờ bạn khám phá. Hãy đứng lên, bắt đầu một cuộc chiến khác, một con đường khác.
-
Tôi kể bạn nghe! (Các boy nên đọc)Tôi đau xót vì hoàn cảnh éo le của mình. Đôi khi tôi giận dữ, hoang mang nhưng tôi luôn tự trấn an mình để bảo vệ hạnh phúc riêng.
Tôi có người vợ rất xinh, tên là D. Cô ấy có dáng người tròn lẳn và nói chuyện dễ thương. Vợ tôi quê ở T.H, lên Hà Nội làm việc từ mấy năm trước.
Trong một lần đi sinh nhật bạn bè, chúng tôi quen nhau. Tôi đã rất có cảm tình với cô ấy nên xin số điện thoại và thường xuyên liên lạc. Cuối cùng chúng tôi lấy nhau và bây giờ đã có một con trai 2 tuổi.
Hiện nay, vợ tôi đang bán hàng cho cửa hàng quần áo ở Vincom, còn tôi là nhân viên chuyển phát nhanh.
Gia đình tôi không dư giả nhiều nhưng rất hạnh phúc. Tôi hãnh diện vì có vợ đẹp, con khôn. Nhưng không ngờ một ngày kia tôi phát hiện ra được sự thật đau lòng.
Nửa năm trước tôi lên Vincom để đón vợ đi ăn cưới. Đang chờ vợ trong gian hàng cô ấy làm thì tôi thấy có người đàn ông đến bắt chuyện với vợ mình. Cô ấy nói với anh ta mấy câu thì luống cuống giục tôi đưa đi. Suốt bữa tiệc cưới, vợ tôi không được vui làm cho tôi thấy lạ.
Mấy hôm sau tôi thấy D không bình thường, khi cáu gắt, lúc lại tỏ ra rất tình cảm với tôi. Có hôm đang ngủ tôi phát hiện thấy cô ấy nằm ôm con khóc. Tôi gặng hỏi xem có chuyện gì nhưng cô ấy lảng tránh làm cho tôi rất nghi ngờ.Để ý thấy những biểu hiện khác lạ của vợ làm cho tôi không yên tâm. Hôm sau, tôi bất chợt đến Vincom để đón cô ấy đi làm về. Cách toà nhà không xa, tôi phát hiện thấy vợ mình đang giằng co với một người đàn ông lạ. Tôi chạy đến đẩy anh ta ra thì nhớ đó là người đã bắt chuyện với vợ mình hôm nọ. Anh ta cười cười rồi bỏ đi.
Đưa vợ về nhà tôi quyết chí phải làm cho mọi chuyện sáng tỏ. Tại sao vợ tôi dạo này khác thế? Tại sao người đàn ông đó mấy lần gặp vợ tôi? Tại sao hắn ta lại giằng co với vợ tôi? Vợ tôi khóc nức nở mãi không nói gì. Cuối cùng cô ấy bảo em có lỗi với anh. Người đàn ông đó đang đe doạ cô ấy…
Nghe toàn bộ câu chuyện tôi rất bàng hoàng. Tôi đau đớn và giận dữ. Nhưng tôi cũng xót thương vợ mình. Vợ tôi đã từng “làm gái”. Và người đàn ông kia đã có lần là khách của cô ấy. Bây giờ gặp lại hắn muốn D chiều chuộng mình, nếu không hắn sẽ nói hết sự thật cho tôi biết.
Vợ tôi không muốn có lỗi với chồng con nên đã từ chối. Hơn nữa, loại đốn mạt như hắn chắc sẽ còn đeo bám cô ấy mãi. Vì vậy cô ấy nói thật với tôi và chấp nhận sự trừng phạt.
Vợ tôi đã từng mắc lỗi lầm. Nhưng bây giờ cô ấy không lừa dối tôi. Hơn nữa, xét lại chuyện cũ cô ấy cũng là người đáng thương. Gia đình vợ tôi ở quê rất nghèo, mẹ lại bị bệnh nặng. Thấy nhiều người lên Hà Nội kiếm được tiền, cô ấy cũng muốn thử. Nhưng nghề nghiệp không có nên D chỉ tìm được những việc ít tiền ở HN như phụ hàng ăn, quét dọn. Trong khi đó ở nhà mẹ cô ấy bệnh lại nặng hơn, cần tiền chạy chữa. Ở cùng khu trọ với D có người phụ nữ đã rủ rê cô ấy “đi khách” để kiếm tiền chữa bệnh cho mẹ. Cuối cùng không còn cách nào khác cô ấy cũng đành chấp nhận.
Vì là người biết nghĩ, nên sau khi mẹ đã đỡ bệnh D cũng dọn đi nơi khác, không làm việc đó nữa. Dần dần, quen với Hà Nội, cô ấy cũng tìm được những việc làm có thù lao khá hơn. Sau đó D yêu và cưới tôi.Vợ tôi không phải là loại gái chơi bời nên dù có giận cô ấy tôi vẫn cố bỏ qua chuyện này. Bây giờ cô ấy đã là vợ tôi, đã là mẹ của con tôi nên tôi cần yêu thương cô ấy. Tôi bảo D cho gã kia số điện thoại của tôi, cứ gặp tôi mà nói chuyện. Có lẽ hắn cũng đoán được vợ tôi đã nói hết với tôi nên từ đó không thấy hắn xuất hiện nữa.
Tôi nghĩ mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, ai cũng có khó khăn riêng. Mình cần tự biết tha thứ, biết hài lòng với hoàn cảnh của mình để sống vui vẻ và mang lại niềm vui cho người thân. Các bạn hãy vừng vàng sống theo ý muốn của mình nhé, đừng để cho những kẻ xấu lợi dụng mình. Chúc các bạn gặp nhiều may mắn!!!!
(ST)
Các boy đọc xong nghĩ gì? -
He he! Làm xong rồi.Hic. Từ sáng tới giờ làm bài môn khoa học giao tiếp với cái đề : Liên tưởng về 1 hình tượng giống bản thân. Nhờ cả nhà báo của diễn đàn mà không xong:biggrin:. Vậy mà bậy giờ, Soi đã một tay làm nên chiến công. Post cho mọi người thưởng thức, biết thêm về Soi nữa.
Trong cuộc sống, vạn vật sinh khắc, tương tác kiềm chế lẫn nhau, dựa theo tính cách mà biện giải cho tâm tư tính cách con người. Ôn nhu như thuỷ, mềm mại mượt mà như nước. Nước chảy đá mòn, đại biểu cho sự kiên nhẫn, chung thuỷ. Nước cần thiết cho cuộc sống, giống bản thân mỗi người đều có sự quan trọng đối với bản thân, cuộc sống, và với những người bên cạnh! Nước mạnh mẽ, mãnh liệt, khi nhẹ nhàng, lúc uy phong mạnh mẽ. Con người ai không sợ lúc sóng to gió dữ, bão tố phong ba chứ? Bản thân tôi cảm thấy tính cách mình có lúc nhẹ nhàng như nước, đối xử với mọi người khoan hoà, lịch sự. Trong cuộc sống luôn cố gắng ôn hoà, dĩ hoà vi quý, yêu thương mọi người, có lý tưởng, có hoài bão. Dù gặp khó khăn cũng không lùi bước, mạnh mẽ dấn tới và vượt qua. Nhưng khi nóng giận, tôi cũng luôn thiếu kiềm chế, có thể phá huỷ tất cả những gì tốt đẹp, giống như lúc bão tố nổi lên, biển gầm sóng vỗ, sóng thần, lũ lụt nhấn chìm tất cả, để rồi nhiều lúc hối hận khôn nguôi.
Cũng như nước từ suối đổ ra sông, từ sông đổ ra biển, từ biển ra đại dương, tôi củng muốn phiêu lưu qua qua những miền đất lạ, để tự khẳng định chính mình.
Nước chảy chỗ trũng, tình cảm thâm sâu, tình yêu với con người luôn thôi thúc tôi cố gắng làm những việc có ích. Tôi tham gia chiến dịch mùa hè xanh, hăng hái với việc thực hiện mơ ước góp một chút công sức để cuộc sống quanh ta tốt đẹp hơn. Nước mơn man, vỗ về, xanh thẳm, đại diện cho sự lãng mạn tốt đẹp trong cuộc sống.Bản thân tôi cũng luôn cố gắng học hỏi, phấn đấu để khiến cuộc sống bản thân phong phú, nhiều màu sắc vui tươi hơn. -
Lóc da cho conTình cha ấm áp như vầng thái dương. Cha mẹ thật cao cả. Cả đời hi sinh vì con cái. Những điều tưởng chừng như chỉ có trong truyện cổ tích, vậy mà....
-
Lóc da cho conTT - Không đành lòng nhìn con gái quằn quại vì bỏng, ông xin các bác sĩ lóc da mình để cứu chữa cho con. Câu chuyện cảm động về sự hi sinh của người cha dành cho đứa con - cô gái đang chuẩn bị thi đại học thì tai họa xảy ra...
Cầm cố nhà cửa, lóc lấy da cho con. Tất cả tình thương vô bờ bến của người cha này chỉ mong núm ruột của mình qua cơn nguy kịch
Tai họa đổ ập xuống gia đình nhỏ ở thị trấn Hai Hiêng, huyện Sông Hinh, tỉnh Phú Yên vào ngày 24-6, khi cô học trò Lê Thị Hà Tuyên (thường gọi bé Út - NV) bị tai nạn do nổ bình gas tại phòng trọ học ở thị xã Tuy Hòa.
Đó cũng là ngày khởi đầu hành trình giành giật sự sống từng ngày của hai cha con.
Bé Út vừa tròn 18 tuổi. Vốn hiếu động và nói chuyện líu ríu suốt ngày, vậy mà hơn tháng nay bé Út nằm thiêm thiếp. Toàn thân Út băng bó trắng toát. Ba bé Út - ông Lê Thanh Tuấn - hai tay vịn vào chiếc ghế nhựa, khó khăn cà nhắc tới sát giường thăm con. Hai bắp đùi ông máu rỉ tươm làn băng y tế mỏng: ông vừa trải qua ca phẫu thuật lóc da ở hai đùi để lấy da ghép cho bé Út.
Tai họa bất ngờ
Thêm một lời cảnh báo từ bình gas mini!
Vậy là lại thêm một tai nạn thương tâm từ sử dụng bếp gas mini. Lần này là với một cô học trò đã khiến cô bỏ lỡ một kỳ thi quan trọng sau 12 năm đèn sách. Đã có quá nhiều lời cảnh báo nhưng dường như những sự việc đáng tiếc như vậy vẫn luôn tiềm ẩn đâu đó trong cuộc sống.
Buổi trưa đó bé Út vẫn nấu cơm bằng bình gas mini như mọi hôm. Hai bình gas mini ở gần nhau nổ cùng lúc làm Út và cô bạn trọ học cùng phòng đều bốc cháy. Cả hai được chuyển vào Bệnh viện Phú Yên, nhưng riêng Hà Tuyên do phỏng toàn thân tới 66% nên các bác sĩ đành bó tay, tiên lượng khó qua khỏi.Nhìn con nằm thoi thóp, người cha quyết định gom toàn bộ tiền bạc trong nhà được 4 triệu đồng, vay mượn thêm được 20 triệu nữa, chuyển Út vào Bệnh viện Chợ Rẫy.
Vật lộn với sự sống 10 ngày tại Chợ Rẫy, vợ chồng ông bàng hoàng khi được thông báo: Út bị thêm chứng nhiễm trùng máu. Nguy kịch dồn dập. Mỗi lần bác sĩ gọi lên nói chuyện là vợ chồng ông lo sợ, không biết con gái có qua nổi không. Mỗi ngày những đơn thuốc của con hết trên dưới 3 triệu đồng, với một gia đình nhà nông nghèo ở quê là một thử thách lớn. Ông vừa chăm con vừa quay về quê vay mượn. Cộng với việc cầm cố căn nhà ngói ba gian được cả thảy 60 triệu đồng. “Cố hết sức, tới đâu cũng ráng”, ông nói.
Hai mươi mấy năm nuôi ba đứa con ở thị trấn miền núi huyện Sông Hinh, dù chỉ với vài miếng đất thuê mướn để làm rẫy và bao gian truân nhưng chưa bao giờ ông Lê Thanh Tuấn cảm thấy bế tắc như bây giờ. Ở quê, dù phải chịu bệnh tật, di chứng sau khi đi bộ đội về nhưng chưa lúc nào ông Tuấn ngưng tay làm lụng nuôi ba đứa con ăn học. Sáng sớm lo làm rẫy, chiều về phụ giúp vợ bán buôn lặt vặt. Mấy mươi năm ông chưa hề ta thán. Có những lúc huyết áp tăng vọt tới 160-180mmHg, ông nằm một chỗ trách sao ông trời không cho mình khỏe mạnh nuôi con. Con cái với ông là tất cả.
Ngày con gái nhập viện ở Phú Yên ông lên cơn huyết áp, suýt ra đi vì biết các bác sĩ “chê”. Ở Chợ Rẫy, biết tin con bị nhiễm trùng máu, ông ngất xỉu tại chỗ. Nhưng rồi nghe các bác sĩ cho biết bệnh của con gái cần được ghép da đồng loại để hạn chế biến chứng do mất 50% da sau bỏng, ông quày quả đi tìm bác sĩ. Được bác sĩ khuyến cáo với bệnh huyết áp cao dễ gây nguy hiểm khi phẫu thuật nhưng ông Tuấn vẫn quyết hiến da ghép cho con.
Kỳ diệu thay, mong mỏi cứu sống con đã khiến ông vượt qua cuộc tiểu phẫu lấy da đầy đau đớn nhưng hoàn toàn tỉnh táo. Những cơn đau ở hai chân mới phẫu thuật như bay biến khi ông biết sự sống vẫn còn rất mong manh với bé Út. Khi khoảng da lấy ở ông đắp cho con vẫn còn thiếu, ông khẩn khoản nói bác sĩ lấy thêm da ở hai cánh tay, bụng, ngực hay bất cứ chỗ nào trên thân thể mình nhưng các bác sĩ từ chối vì ông không đủ sức khỏe để phẫu thuật nữa. Vậy là ngày ngày người ta lại thấy ông vịn ghế, vịn giường lần đến bên con trò chuyện, dỗ dành.
Vết thương chưa lành, giờ ông Tuấn phải chống ghế mỗi khi đi - Ảnh: Lê Vân
Phải cứu lấy con
Hết dỗ dành con gái, ông quay sang an ủi vợ: “Đừng lo, còn con là còn tất cả!”. Nhưng vợ ông - bà Lan - vẫn sụt sùi. Những giọt nước mắt chảy dài khi bà quay vào phòng bệnh thì thấy con nằm mê man, quay ra ngoài lại thấy khoản nợ to đùng mà cả đời bà chưa bao giờ dám nghĩ tới. Đã hơn 150 triệu đồng vợ chồng người nông dân này dồn sức cho con, phần lớn trong đó là vay mượn.
Bác sĩ Trần Đoàn Đạo, trưởng khoa bỏng Bệnh viện Chợ Rẫy, cho biết: “Hiện thể trạng của Hà Tuyên đã khá hơn và không còn bị nhiễm trùng máu. Tuy nhiên do đây là trường hợp có độ bỏng sâu tới 50% nên đến giờ vẫn chưa nói trước được điều gì. Chúng tôi đã tiến hành ba lần phẫu thuật, trong đó một lần ghép da đồng loại che phủ 20% vết bỏng mất da. Sắp tới bệnh nhân còn phải được phẫu thuật ít nhất 1-2 lần nữa. Dù đã qua giai đoạn nhiễm trùng máu nhưng chi phí điều trị mỗi ngày cũng tốn 1-1,5 triệu đồng/đơn thuốc!”. Ông Tuấn dù rất cứng cỏi cũng đã bỏ ăn mấy ngày nay vì vẫn chưa đi lại được để chạy vạy lo tiền điều trị cho con. Gầy xọp sau gần một tháng ở viện cùng con, ông xót xa: “Đời tôi đã bao lần cận kề cái chết, từng lăn lộn trong bom đạn nhưng chưa bao giờ tôi cảm thấy lo sợ như lúc này. Con bé còn quá trẻ. Giá mà tôi có thể thay nó nằm đó!”.
Theo bệnh án thì ông Tuấn có thể được ra viện (điều trị qua cuộc phẫu thuật lấy da - PV) nhưng với hai chân đi còn không nổi, tiền thì đã xoay đủ đường, nhà cũng thế chấp rồi nên ông đành xin bác sĩ nằm lại khoa thêm vài ngày. Ông kể về dự định sắp tới: “Ra viện tôi sẽ vừa vay mượn vừa kiếm việc gì đó làm để chạy tiền thuốc tạm thời cho bé Út. Dù thế nào cũng phải cứu lấy con, còn một ngày hi vọng tôi cũng ráng!”.
Nhưng ai cũng ái ngại cho ông: với hai chân lấy da còn chưa lành thì ai có thể thuê và ông làm được gì... ông cũng không biết. Gương mặt khắc khổ của ông - dù biết lối ra mờ mịt - vẫn rắn rỏi: phải cứu lấy con, còn một ngày cũng ráng!
LÊ VÂN
-
Bảng số xe Việt Namnamkute:
herher 49 Đà Lạt đâu pác???Cho Nam nè
Cao Bằng _ 11 chẳng sai ,
Lạng Sơn Tây Bắc 12 cận kề
13 Hà Bắc mời về ,
Quảng Ninh 14 bốn bề là Than .
15 , 16 cùng mang .
Hải Phòng đất Bắc chứa chan nghĩa tình.
17 vùng đất Thái Bình .
18 Nam Định quê mình đẹp xinh .
Phú Thọ 19 Thành Kinh Lạc Hồng .
Thái Nguyên Sunfat , gang ,đồng ,
Đôi mươi ( 20 ) dễ nhớ trong lòng chúng ta .
Yên Bái 21 ghé qua .
Tuyên Quang _ Tây Bắc số là 22
Hà Giang rồi đến Lào Cai ,
23 , 24 sánh vai láng giềng .
Lai Châu , Sơn La vùng biên ,( giới )
25 , 26 số liền kề nhau .
27 lịch sử khắc sâu ,
Đánh tan xâm lược công đầu Điện Biên .
28 Hòa Bình ấm êm ,
29 Hà Nội liền liền 32 .
33 là đất Hà Tây .
Tiếp theo 34 đất này Hải Dương .
Ninh Bình vùng đất thân thương ,
35 là số đi đường cho dân .
Thanh Hóa 36 cũng gần .
37 , 38 tình thân ,
Nghệ An , Hà Tĩnh ta cần khắc ghi .
43 Đà Nẵng khó gì .
47 Đắc Lắc _ trường kỳ Tây Nguyên .
Lâm Đồng 49 thần tiên .
50 Thành Phố tiếp liền 60 .( TPHCM 50 - 59 )
Đồng Nai số 6 lần 10 ( 60 ).
Bình Dương 61 tách rời mới ra .
62 là đất không xa ,
Long An _ Bến Lức khúc ca lúa vàng .
63 màu mỡ Tiền Giang .
Vĩnh Long 64 ngày càng đẹp tươi .
Cần Thơ lúa gạo xin mời .
65 là số của người Cần Thơ .
Đồng Tháp 66 trước giờ .
67 kế tiếp là bờ An Giang .
68 biên giới Kiên Giang
Cà Mau 69 rộn ràng U Minh.
70 là số Tây Ninh .
Xứ dừa 71 yên bình Bến Tre .
72_ Vũng Tàu số xe .
73 Xứ QUẢNG vùng quê thanh BÌNH ( Quảng Bình ) .
74 Quãng Trị nghĩa tình .
Cố đô nước Việt Nam mình 75 .
76_Quảng Ngãi đến thăm .
Bình Định 77 âm thầm vùng lên.
78 biển số Phú Yên .
Khánh Hòa 79 núi liền biển xanh .
81_ rừng núi vây quanh .
Gia Lai phố núi , thị thành Playku .
Kon tum năm tháng mây mù ,
82 dễ nhớ mặc dù mới ra .( tách ra của GiaLai_Kontum )
Sóc Trăng có số 83 .
84 kế đó chính là Trà Vinh .
85 Ninh Thuận hữu tình .
86 Bình Thuận yên bình gần bên .
Vĩnh Phúc 88 vùng lên .
Hưng Yên 89 nhớ tên nhãn *****g .
Quãng Nam đất thép thành đồng ,
92 số mới tiếp vòng thời gian .
93 đất mới khai hoang ,
Chính là Bình Phước bạt ngàn cao su .
Bạc Liêu mang số 94 .
Bắc Kạn 97 có từ rất lâu .
Bắc Giang 98_vùng sâu .
Bắc Ninh 99 những câu Quan hò .
-ST- -
Màu tình yêuĐối với dòng họ nhà Soi thì tình yêu có vô vàn màu sắc. Màu đỏ khi hạnh phúc, màu đen khi bế tắc,...
-
Nếu được sống 2 lần ...Nêuý được sống 2 lần. Chắc Soi vẫn là Soiconxauxi mà thôi
-
Hãy quan tâm tới Cha,Mẹ mình nhiều.Cha mẹ luôn soi sáng đường con bước. Đi suốt cuộc đời, con luôn nghĩ về ba mẹ. Bạn con có nhiều nhưng ba mẹ chỉ có 1, 1 và 1.
-
Cho con virus... đi họcHôm bữa đi ngang thấy mấy người nói chuyện nói "bây giờ thi vô lớp 1 còn khó hơn thi ĐH". Choáng!. Hồi Sói học phổ thông, sợ nhất là môn lịch sử, vậy mà hôm rồi ghé mấy di tích, dinh Bảo Đại, biệt điện Trần Lệ Xuân, nghe mấy chị thuyết minh lại thấy yêulịch sử thấy sợ. Nghĩ lại, thấy mình chẳng nhớ nhiều về sử nước nhà, vì học vẹt mà, có biết gì đâu. Cũng phải thông cảm chứ, đầu óc con người có hạn mà, có quá nhiều kiến thức để nhớ, không thể nhồi nhét mãi được.
-
Cho con virus... đi họcTT - Cúm A/H1N1 đang lây lan khá nhanh, ớn thiệt...
-
Có gì đâu mà ớn...
-
Ông đừng có lấy chuyện bên Úc, bên Mỹ mà so với VN. Đúng là virus cúm A/H1N1 có độc tính không cao, và điều kiện ở Mỹ, Úc quá ngon lành nên họ xem thường. Chứ nước mình thì đừng có đùa, ở vùng sâu vùng xa, thuốc men, điều kiện thiếu thốn, đi lại khó khăn thì dính là mệt lắm à nghen...
-
Tui đâu có dám xem thường mà ông anh giảng bài khiếp thế! Ở đây tui chỉ muốn nói là con virus này có cách trị...
-
Cách nào?
-
Đám học trò đã bảo với nhau rằng ước gì đâu đó có cúm để được nghỉ thêm, chứ chưa hết tháng 7 mà cắp cặp đi học quả là quá ngán. Mà học trò, vốn chỉ đứng sau “ma quỷ” như cách ông bà nói, cũng biết sợ thì chắc chắn virus cúm cũng sợ. Thằng con tui đi học về bảo rằng bạn bè nó kháo nhau là cứ bắc loa thông báo cho con virus đi học là nó khiếp, bỏ chạy mất dép liền!
-
!!!
(Tuổi Trẻ online)
Suy đi nghĩ lại thấy tôi con em chúng ta thiệt. Học mà thấy sợ học luôn. Đi học mang theo cái cặp nặng hơn người,.
-
-
Hot Hot…có Ai Xuống Suối Vàng Hem ?sinhviendalat:
rủ rùi nhưng pe' sói nói có anh unknown đi thì nó mới đi :) khổ ghêAnh! Có thì nói nghe. Nói xạo là tối ngủ quỷ rút lưỡi à!:nhiumay:
-
chòy mem xi' đừng chọy dép & cà chua nheSói nói Jeawon đừng giận. Nhìn thấy hình của Jeawon. Nhớ lại buổi 26-7 giờ Sói còn ... nổi da gà, gai ốc,... người còn thấy run run....:jump:
-
Hiểm họa từ cây mai dương ở Lâm Đồngunknown:
sai goỳ nấm à ..cây này không có họ hàng gì với mắc mèo cả ..thực tình nó không có ngứa .. ngay cả khi cầm quá đầy lông ...nhưng hok sợ ngứa :verycraz::verycraz::verycraz:Unknown xấu xí!!!!!!!
Người xưa có câu " biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe". Híc! Ngồi mà nghe Sói "thưa thốt" nè.
Cây mắt mèo có nhiều tên gọi khác nhau như: trinh nữ trâu, trinh nữ nhọn, trinh nữ gỗ, trinh nữ móng rồng, cây gai nhọn, cây nhạy cảm, cây mai dương, cây run rẩy, cây hiểm độc...Tên khoa học là mimosa pigra, thuộc họ đậu (Fabaceae), có nguồn gốc từ vùng nhiệt đới châu Mỹ.Đây là một loài cây bụi có thân gỗ, mọc cao đến 2m, tạo thành những bụi cây rậm rạp, cành vươn dài và chịu được gió mạnh. Thân cây tuy không lớn nhưng có hàng chục chùm quả đầy lông tơ, có dạng gần giống chùm quả đậu ván nhưng dài hơn và nhiều hạt hơn.
Khi khô, hạt tách ra, bay theo gió, cuốn theo dòng nước để phát tán đến nhiều vùng khác nhau. Gặp điều kiện không thuận lợi, hạt có thể “ngủ” đến 20 năm, khi gặp điều kiện thích hợp vẫn có thể nảy mầm, phát triển. Thân và cành cây mắt mèo có đầy gai nhọn, đâm vào da gây cảm giác tê buốt, khó chịu do trong nhựa loài cây này có một chất độc (mimosine) đối với người và nhiều loài động vật khác.
Cây mắt mèo là loài cây thích nghi rất rộng, chúng có thể sống trên nhiều loại đất khác nhau: đất ruộng màu, đất nương rẫy, đất đồi khô và chua...
Ở nước ta, cây mắt mèo xuất hiện từ đầu thập niên 1980 tại các vùng đất ngập nước của các tỉnh Đồng Tháp và Đồng Nai. Đến nay, chúng đã làm cho hàng trăm hecta ruộng lúa phải bỏ hoang do cây mắt mèo phát triển dày đặc. Toàn bộ 5.000ha đồng cỏ ngập nước theo mùa - nơi kiếm ăn của sếu đầu đỏ ở vườn quốc gia Tràm Chim (Đồng Tháp) đang bị cây mắt mèo chiếm lĩnh. Khoảng 100ha ở Bàu Chim, Bàu Cá, Bàu Sấu của vườn quốc gia Nam Cát Tiên đang bị cây mắt mèo xâm lấn. Một số nơi ở miền Bắc như Hà Nội, Hà Tây... cũng đang bị loài cây này lấn chiếm diện tích đất canh tác.
Cây mắt mèo là loài cỏ dại nguy hiểm hàng đầu, nằm trong danh sách 100 loài sinh vật lạ xâm lấn của thế giới (theo IUCN -Tổ chức Bảo tồn thế giới) và từng trở thành dịch hại ở các nước châu Phi, châu Đại Dương và Đông Nam châu Á
Cây này đang gây hại cho nhiều vùng ở nước ta và thế giới. Nếu tốc độ phát triển nhanh lại dùng hạt làm thuốc được thì đây là cơ may làm giàu cho các hãng dược phẩm. Người ta chỉ nói chúng gây hại chứ không hề nói tới tác dụng chữa bệnh.(Nguồn Tuổi trẻ online):verycraz:
-
Hiểm họa từ cây mai dương ở Lâm ĐồngCây mai dương này ngó giống họ hàng nhà cây mắc cỡ, xấu hổ đúng không?. Hay người ta còn gọi là cây trinh nữ. Nghe nói có rất ít loài thực vật khác có thể mọc được dới tán Mai dương và hầu như cũng không có loài động vật nào sử dụng loài cây này làm thức ăn. Các bụi Mai dương dày đặc làm cản trở việc đi lại của con ngời, động vật và súc vật chăn thả. Ngoài ra, nó còn phát triển phủ kín cả những hồ nớc cạn, cây tuy không sinh sản vô tính nhng nẩy tợc rất mạnh từ gốc đã chặt ngang thân. Nơi loài cây này phát triển thì mật số các loài chim, bò sát, thực vật thân thảo... giảm nhiều so với thảm thực vật bản địa. Cây Mai dương còn cạnh tranh với những đồng cỏ, ảnh hởng rất lớn đối với ngành chăn nuôi và còn ảnh hởng đến dòng chảy của sông. Ngời ta cũng đã thu được từ Mai dương một loại acid amin là mimosine với hàm lợng 0,2% so với lợng khô, gây độc đối với nhiều loài động vật.
-
Hại chết bạn vì trêu đùa trong lớp họcSau hồi trêu chọc rồi xảy ra mâu thuẫn, Phương dùng tay bóp cổ người bạn cùng lớp. Nạn nhân được đưa đi cấp cứu ngay sau đó nhưng không qua khỏi.
Sáng 24/7, bước ra khỏi chiếc xe tù kín mít là một bị cáo nam gầy gò với đôi mắt đỏ hoe. Không cần hộ tống của cảnh sát, cậu bé lặng lẽ bước vào phòng xử án dưới ánh mắt thương cảm của Hội đồng xét xử, thầy cô giáo. Mới 15 tuổi, cậu học trò ngày nào giờ đây đã mang trên mình tội danh giết người.Một buổi chiều giữa tháng 3/2008, Võ Văn Phương (15 tuổi) ở huyện Đô Lương, Nghệ An cùng nhiều bạn khác hăm hở đến lớp học thêm do nhà trường tổ chức. Sau nửa buổi, lớp học ra chơi, Phương chạy đến bàn học cuối lớp - nơi bạn học cùng lớp Nguyễn Văn Đông đang hì hục chép bài. Thấy bạn chăm chỉ ghi chép, Phương trêu đùa không cho người này viết bài.
Sau một hồi trêu chọc, hai cậu học trò cãi vã rồi thách thức nhau. Đông xông tới dùng tay ghì chặt vào cổ Phương. Ngay sau đó, Phương cũng dùng tay bóp chặt cổ đối phương đến khi người bạn ngã gục trên vai mới chịu dừng lại.
Ít giây, nạn nhân từ từ đổ gục xuống sàn lớp học. Kẻ gây án, thầy cô và bạn bè cùng lớp dù nhanh chóng đưa đi cấp cứu nhưng người học trò xấu số đã không qua khỏi vì bị ngạt.
Sáng 24/7, tại phiên tòa, bị cáo Phương đứng lọt thỏm trước vành móng ngựa với thân hình tiều tụy. Ở hàng ghế sau, thầy cô giáo của THCS Đông Sơn chỉ biết lặng lẽ thở dài.
Là con út trong gia đình có 6 anh chị em, từ nhỏ đến khi phạm pháp, cậu học trò xứ Nghệ luôn là một học sinh ngoan ngoãn và hiền lành. Chỉ vì phút trêu đùa quá mức, Phương đã giết chết người bạn cùng lớp của mình.
Xem xét các tình tiết giảm nhẹ, TAND Nghệ An tuyên phạt Phương 4 năm tù giam, buộc gia đình phải bồi thường cho gia đình nạn nhân 35 triệu đồng tiền mai táng phí và tổn thất tinh thần. Trường THCS Đông Sơn - nơi hai cậu học trò ngày nào theo học cũng phải bồi thường gia đình bị hại 5 triệu đồng cùng với việc hoàn thành các thủ tục bảo hiểm khác.
Phiên tòa kết thúc, hai người đàn ông (bố bị cáo và bị hại) từng chăn trâu với nhau từ thuở nhỏ gục xuống ghế ngồi nấc lên những tiếng khóc đau khổ. Khi đó, Phương đứng bất động trước hàng trăm cặp mắt đổ dồn về mình. Chốc chốc, cậu học trò lại ngước xuống nhìn người thân như muốn tìm sự chia sẻ, động viên.
Trước khi rời tòa, lời cuối cùng của bị cáo khiến nhiều người như muốn ứa nước mắt. "Chỉ vì một phút đùa nghịch con đã giết chết bạn mình. Chịu án tù, con hứa sẽ cải tạo tốt để về chuộc lại lỗi lầm của mình gây ra cho cả bố mẹ con và bố mẹ của Đông".
Nguồn: Vnexpress
-
Lâm Đồng thu hồi 29 dự án đầu tưĐà Lạt mình có nhiều công trình ngộ ghê, cứ trong tình trạng đang xây dựng hoài, chẳng thấy hiện tượng của sự khánh thành là mấy. Có công trình trên cùng một mảnh đất mà chuyển qua tay bao nhiêu ông chủ, mang mấy tên dự án.
-
Phải biết tin người !!!19 tuổi ! Vâng! Tôi đã gần 19 tuổi, chỉ 3 tháng nữa thôi là tôi 19 tuổi. Cái tuổi mà như người châu Âu là có thể tách rời ba mẹ, ở riêng, tự lập. Giờ đây tôi cũng xa ba mẹ, quanh tôi chỉ có những người bạn, những người đến từ những vùng đất tôi chưa từng đặt chân đến.
Lúc tôi chia tay ba mẹ lên đường, tôi nói với mẹ: Mẹ ơi con sợ lắm, ở đấy chỉ có mình con!
Mẹ ôm tôi vào lòng: " Con không một mình đâu, con sẽ có rất nhiều bạn"
Thế là tôi đi, sợ nhưng cũng vui vì miền đất mình sắp đến. Thấm thoát đã một năm trôi qua tôi sống trên mảnh đất này, tôi gặp bao nhiêu con người, bao nhiêu hoàn cảnh, tính cách. Mỗi khi gặp ai, tôi đều gọi điện kể mẹ nghe, hỏi mẹ có nên tin họ không?! Mẹ đều nói với tôi:"Phải biết tin người, con ạ".
Tôi làm theo lời mẹ, tin người. Những người tôi gặp, tôi luôn tin tưởng họ. Nhưng con người mà, có nhiều loại người, tôi cũng từng bị họ lấy mất đồ, tôi gọi điện cho mẹ, mẹ bảo: " Không phải ai cũng xấu con ạ, con phải biết tin người. Đó là bài học cho con vào đời!".
Tôi luôn nghe lời mẹ, tin mẹ. Và trong hành trình của mình, tôi mang theo câu nói của mẹ : "Phải biết tin người!". Mỗi khi tôi gặp một người lạ, mỗi lần tôi định đi xa, bạn thân của tôi đều nói: "Không sợ bị lừa à?, không phải ai cũng người tốt đâu, tin người vừa thôi chứ!"
Tôi biết bạn chỉ muốn tốt cho tôi, mong tôi sống bình yên. Nhưng bạn ơi, không phải ai cũng là người xấu nếu tôi cứ luôn sống cảnh giác, tôi không đặt niềm tin vào người khác, có thề có những người tốt, những người thật sự cần đến tôi, sẽ bị tôi từ chối trong những lúc họ cần có người bên cạnh. Lúc đó, tôi sẽ ân hận lắm. Tôi muốn những người gặp tôi tin tôi, thế thì tôi cũng cần phải tin vào người khác nữa chứ. Bạn ạ, không phải ai cũng là người tốt nhưng không phải ai cũng là người xấu. Phải biết tin người! -
Một người Việt giống ông Obamaủa. Sao Soi nhìn "thầy" giống người bình thường quá vậy? ý Sói là "thầy" sao lại có tóc? Sói tưởng thầy thì phải cạo tóc chứ?
:nhiumay: