Sổ hành trình — lời nhắn
-
å¤©å ‚åˆé¤ - Heaven's lunch -
Quê tôiQuê tôi**
Quê tôi có gió bốn mùa
Có trăng giữa tháng, có chùa quanh năm
Chuông hôm, gió sớm, trăng rằm
Chỉ thanh đạm thế, âm thầm thế thôi!
Tôi về đây đã lâu rồi
Nằm trong cô tịch nhớ người phồn hoa
Tóc tơ, mình liễu da ngà
Một người càng nhớ, càng xa một người
Ngày trông mây trắng bay hoài
Đêm mơ áo trắng bay dài năm canh
Lòng vàng lạc cánh chim xanh
Lạc từ cái ý chung tình lạc đi
Chẳng điên chẳng dại là gì
Bỗng dưng mà biệt mà li mọi người
Chưa xa đã nhớ nhau rồi
Nữa là hơn một tháng trời xa nhau.
Người đi nghỉ mát những đâu
Đồ Sơn, Tam Đảo, nhà lầu xe hơi
Ở đây, tôi chỉ đợi trời
Mưa vàng một trận là tôi lên đường
Sông ngang, núi trái bất thường
Buồng the chẳng xót dặm trường thì thôi!
Mai ngày tôi bỏ quê tôi
Bỏ trăng, bỏ giá, chao ơi! bỏ chùa
Đem thân đi với giang hồ
Sân ga phẳng lặng, bến đò lênh đênh
Quê hương chẳng nhớ cũng đành
Cũng xin dâng cả chân tình cho ai…
Năm năm mây trắng bay hoài
Hồn tôi áo trắng bay dài đêm đêm…
**
Nguyễn Bính -
Mùa thu cho emMùa thu cho em
Em có nghe mùa thu mưa giăng lá đổ
Em có nghe nai vàng hát khúc thương yêu
Em có nghe mùa thu nói
Hai chúng ta cùng chung lối
Mình yêu nhau nhé!
Em có hay mùa thu sương bay gió nhẹ
Em có hay thu về xóa dấu cô liêu
Em có hay mùa thu tới
Bao trái tim vương màu xanh mới
Tình ta ngất ngây!
Nắng úa vờn mi em
Mây xanh hay tóc rối
Đẹp môi em thơm nồng
Tình yêu vương má hồng
Anh hát bài cho em
Ru em yên giấc tối
Ngày mai mưa lưng đèo
Chờ em mùa thu tới
Em có mơ mùa thu cho ai nức nở
Em có mơ mùa mắt ướt hoen mi
Em có mơ mùa thu tới
Hai chúng ta sẽ cùng chung lối
Tình ta ngát hương!THỤY ANH
-
Em ơi, Hà nội phốEm ơi, Hà Nội phố...
*Gửi những người Hà Nội đi xa *
1.
Em ơi! Hà Nội – Phố!
Ta còn em mùi hoàng lan
Ta còn em mùi hoa sữa
Tiếng giày ai gõ nhịp đường khuya
Cọt kẹt bước chân quen
Thang gác thời gian
Mòn thân gỗ
Ngôi sao lẻ lạc vào căn xếp nhỏ
Ta còn em chấm lửa
Điếu thuốc cuối cùng
Xập xòe
Kỷ niệm
Một con đường
Một ngôi nhà
Khuôn mặt ai
Dừng trong khung cửa
Những phong thư bỏ quên trong hộc tủ
Không tên người
Không tên phố
Người gửi không tên
Ta còn em chút vang động lặng im
Âm âm tiếng gọi
Trong lòng phố
2.
Em ơi! Hà – Nội – Phố!
Ta còn em một gốc cây
Một cột đèn
Ai đó chờ ai
Tóc cắt ngang
Xõa xõa bờ vai
Khung trời gió
Con đường như bỏ ngỏ
Ta còn em khăn choàng màu tím đỏ
Thoáng qua
Khuôn mặt chưa quen
Bỗng xao nỗi nhớ
Mỗi góc phố một trang tình sử…
3.
Em ơi! Hà Nội – Phố
Ta còn em rì rào cơn mưa trong chùm lá
Những hạt nhỏ đọng trên mái tóc ai
Vòm trên cao chuông hồi đổ xuống
Nhà thờ Cửa Bắc
Tan chiều lẻ
Kinh cầu còn mãi ngân nga
Ta còn em đôi mắt buồn
Dõi cánh chim xa
Trên hè phố
Chàng Trương Chi ôm ghi ta
Ngước lên cửa sổ
Một ngày nào
Trống không ô cửa
Tiếng hát Trương Chi
Ngợi một số nhà
Ta còn em chuyến tàu khuya
Về muộn
Vào ga…
4.
Em ơi! Hà Nội – Phố!
Ta còn em quả bóng lăn
Một mình
Trên sân cỏ
Cơn mưa đầy
Chiếc thuyền giấy
Lang thang không bến đỗ
Thằng bé qua tuổi thơ
Bâng khuâng
Vội vã
Ta còn em cánh cửa sắt
Lâu ngày không mở
Nhà ai
Qua đó
Nao nao nhớ tuổi học trò…
Ta còn em dàn thiên lý chết khô
Những chùm hoa năm xưa
Thơm hò hẹn
Cuộc tình đầu ngọt lịm
Nụ hôn còn xanh mãi trên môi…
5.
Em ơi! Hà Nội – Phố!
Ta còn em chuỗi cười vừa dứt
Chút nắng còn le lói vườn hoang
Vàng vàng cỏ
Cô gái nhẹ buông rèm cửa
Chàng mũ lệch diễu qua
Lời tỏ tình hôm qua dang dở
Ta còn em ngày vui cũ
Tàn theo mùa hạ
Tiếng ghi ta
Bập bùng tự sự
Đêm kinh kỳ
Thuở ấy
Xanh lơ…
6.
Em ơi! Hà Nội – Phố!
Ta còn em tiếng tíc tắc
Chiếc đồng hồ quả lắc
Đong đưa tiếng gõ
Nhịp thời gian chậm chậm
Già nua
Căn phòng trống
Mệt nhoài
Bóng lẻ…
Ta còn em hồi chuông thu không
Ngôi chùa ẩn trong cùng hẻm phố
Những hàng xoan
Nghiêng nghiêng bóng đổ
Đầu ngõ sót cây hoa gạo
Từng sợi nắng rớt theo màu đỏ
Lao xao tiếng phố
Chợ chiều còn họp giữa kinh đô
7.
Em ơi! Hà Nội – Phố!
Ta còn em những ngọn đèn mờ
Trên nóc cao
Vầng trăng không tỏ
Tiếng rao đêm lạc giọng
Ơ hờ…
Người phu xe đợi khách bến đầu ô
Lão Mozart hàng xóm
Bẩy nốt cù cưa
Từng đêm quên giấc ngủ
Ta còn em tiếng dương cầm
Căn nhà đổ
Lả tả trên thềm
Bettho và Sonate Ánh Trăng
Những nốt nhạc thiên tài
Lẫn trong mảnh vỡ…
Ta còn em một đam mê
Một vật vã
Một trống không
Tan tiệc
Tàn đêm
Cô gái áo đỏ Venise
Một bản valse dang dở
Những phím đàn long
Một kiếp người
8.
Em ơi! Hà Nội – Phố!
Ta còn em khuya phố mênh mông
Vùng sáng nhỏ
Bà quán ê a chuyện nàng Kiều
Rượu làng Vân lung linh men ngọt
Mắt cô nàng lúng liếng đong đưa
Ngơ ngẩn bao chàng trai Kẻ Chợ
Cơn say quá dài thành một cơn mê…
9.
Em ơi! Hà Nội – Phố!
Ta còn em tiếng hàng ngày
Reo vang đường phố
Lanh canh! Lanh canh!
Tia hồi quang chớp xanh
Toa xe điện lên đèn
Người soát vé áo bành tô sờn rách
Ai xuống Bờ Hồ!
Ai đi Mơ!
Ai lên Bưởi!
Lanh canh! Lanh canh!
Một đời cơ nhỡ
Trăm ngày ngược xuôi
Đầm đìa nước mắt
Áo vã mồ hôi
Bơ gạo mớ rau
Mẹ về buổi chợ
Lanh canh! Lanh canh!
Lá bánh, củ khoai
Đàn con trên bến đợi
Cuối ngày…
10.
Em ơi! Hà Nội – Phố!
Ta còn em ráng đỏ chiều hôm
Đôi chim khuyên gọi nhau trong bụi cỏ
Đôi guốc bỏ quên bên ghế đá
Gã đầu trần thơ thẩn đường mưa…
Ta còn em một tên thật cũ Cổ Ngư
Chiều phai nắng
Cành phượng vĩ la đà
Bông hoa muộn in hình ngọn lửa
Chiếc lá rụng
Khởi đầu nguồn gió
Lao xao sóng biếc Tây Hồ
Hoàng hôn xa đến tự bao giờ?
Những bước chân tìm nhau
Vồi vội
Cuộc tình hờ bỗng chốc nghiêm trang
Ta còn em ngọn gió Nghi Tàm
Thoáng mùi sen nở muộn
Nhớ Nhật Tân
Mùa hoa năm ấy
Cánh đào phai
11.
Em ơi! Hà Nội – Phố!
Ta còn em cơn mưa rào
Lướt nhanh qua phố
Chiếc lá bàng đầu tiên nhuộm đỏ
Cô gái băng qua đường
Chợt hồng đôi má
Một chút xanh hơn
Trời Hà – Nội
Hôm qua…
Ta còn em cô hàng hoa
Gánh mùa thu qua cổng chợ
Những chùm hoa tím
Ngát
Mùa thu…
12.
Em ơi! Hà Nội – Phố!
Ta còn em con đê lộng gió
Dòng sông chảy mang hình phố
Cô gái dựa lưng bên gốc me già
Ngọn đèn đường lặng thinh
Soi bờ đá…
Ta còn em mùa nước xuống
Mất tăm bãi giữa sông Hồng
Chiếc bè nứa xuôi qua
Lặng lờ
Không ghé bến
Con tàu nhổ neo
Hồi còi vọng
Như tiếng than dài
Mùa này trăng vỡ trên sông
Trong trống vắng
“Người đi! Ừ nhỉ! Người đi thực”
Lữ khách khẽ ngâm bài Tống biệt:
“Mẹ thà coi như chiếc lá bay…”[1]
Ta còn em hàng cây khô
Buồn như dãy phố
Người bỏ xứ
Quay nhìn lần cuối
Những ngôi nhà cửa đóng
Im lìm
13.
Riêng về một chuyến đi
Ga Hàng Cỏ.
Những người con lên đường.
Năm khởi chiến.
Tuổi mười tám trong hàng quân.
Đầu đời
Chàng trai nhận nụ hôn
Từ cô gái trong đám đông đưa tiễn…
Con tàu chở những người lính.
Về phía Nam vào trận đánh
Chở theo những căn phố.
Những con đường.
Chở nguyên Hà Nội nhớ.
Với những vết môi hôn.
Anh lính trẻ
Nghe tiếng súng khai trận.
Bỗng bàng hoàng.
Bỡ ngỡ.
Và thật bất ngờ.
Như nhận nụ hôn…
14.
Em ơi! Hà – Nội – Phố!
Ta còn em chiếc xe hoa
Qua hàng liễu rủ
Cánh tay trần trên gác cao
Mở cửa
Mùa xuân trong khung
Chi chít chồi sinh
Ước vọng in hình xanh nõn lá
Giò phong lan
Điệp vàng rực rỡ
Ta còn em tà áo nhung huyết dụ
Bờ môi ai đậm đỏ bích đào
Những gót son dập dìu đại lộ
Đất nghìn năm còn mãi dáng kiêu sa
Phường cũ lưu danh người đẹp lụa
Bậc thềm nào in dấu hài hoa?
15.
Em ơi! Hà – Nội – Phố!
Ta còn em đường lượn mái cong
Ngôi chùa cổ
Năm tháng buồn
Xô lệch ngói âm dương
Ai đó còn ngồi bên gốc đại?
Chợt quên vườn hồng đã ra hoa
Chợt quên bên đường ai đứng đợi
Cuộc đời có lẽ nào
Là một thoáng bâng quơ!
Ta còn em một cuộc tình
Như một bài thơ
Những nỗi đau gặm mòn phận số
Nhật ký sang trang
Ghi thêm nỗi khổ…
16.
Em ơi! Hà – Nội – Phố!
Ta còn em lô xô màu ngói cũ
Hiu quạnh
Một ngôi nhà
Oa oa tiếng khóc
Ngày ra đời
Cơn bão rớt
Bẻ gãy cành đa
Con vừa lớn
Chinh chiến gần kề trước cửa
Ta còn em con đường đá
Lát bao niên kỷ
Cây si kia trồng tự năm nào
Nhớ ngày tóc mẹ chưa lên trắng
Chiều nay qua sông vắng
Xót mẹ
Còng lưng
Gánh tuổi già…
17.
Em ơi! Hà – Nội – Phố!
Ta còn em đống kim ngân
Đổ đầy Hàng Mã
Lâu đài, cung điện
Võng, lọng, ngựa, xe
Những hình nhân
Xênh xang áo mão
Một thời nào
Ngập ngụa vàng son…
Ta còn em mớ tro than
Tiền giấy
Mịt mù mặt phố
Che mờ
Khổ ải
Trần gian…
18.
Em ơi! Hà Nội – Phố!
Ta còn em một Hàng Đào
Không bán đào
Một Hàng Bạc
Không còn thợ bạc
Đường Trường Thi
Không chõng, không lều
Không ông nghè bái tổ vinh quy…
Ta còn em tiếng gọi trong đêm
Người trở về
Ngày đi nặng nỗi mang tên Nhớ
Ngày về căn nhà không biển số
Phố cũ quên tên
Quên bậc đá
Quên mái hiên
Quên cây táo trồng ngay trước cửa
Ngày về ra rả tiếng ve kêu
Thuở ấu thơ thỏa thích leo trèo
Võng trưa hè
Đung đưa kẽo kẹt
“À ơi! Trống đánh ngũ liên
Bước chân xuống thuyền
Nước mắt như mưa”[2]
Bài tập đọc
Quốc văn giáo khoa thư
Bà ru cháu ngủ…
Người về sững sờ bên cánh cửa
Tiếng ơi à
Gọi lại
Mảnh đời quên…
19.
Em ơi! Hà Nội – Phố!
Ta còn em mảnh đại bác
Ghim trên thành cũ
Một thịnh
Một suy
Thời thế
Lẽ hưng vong
Người qua đó hững hờ bài học sử…
Ta còn em dãy bia đá
Danh hình hội tụ
Rêu phong gìn giữ nét tài hoa
Ly rượu đầy xin rót cúng cha
Nghìn lạy cúi đầu thương đất tổ
Bến nước nào đã neo thuyền ngự
Đám mây nào in bóng rồng bay?
Ta còn em những giấc mơ nhã nhạc
Lộng lẫy xiêm y
Nhịp nhàng dáng vóc cung phi
Những hào kiệt
Những anh hùng
Vương triều nào cũng có
Những kẻ cuồng si cũng có
Thắp nén hương nhớ người tri kỷ
20.
Riêng về một tháng Chạp
Tháng Chạp
Những tàng cây óng ả sợi tơ hồng
Tháng Chạp thủ thỉ lời hò hẹn:
“Qua đợt gió mùa
Ngày mai ta đến với mùa xuân”
Tháng Chạp
Đôi tân hôn chưa kịp nằm chiếu hoa
Đã có tên
Trong vòng hoa tưởng niệm
Một tháng Chạp
Trắng khăn sô
Khói hương dài theo phố…
Một tháng chạp.
Thâu đêm.
Mẹ.
Thức.
Hóa vàng…
Một tháng chạp.
Con đường ngẩn ngơ.
Dãy phố không người ở.
Những khu trắng nằm trong tọa độ.
Sập gụ, tủ chè, sách xưa và bình cổ.
Dòng chữ phấn ghi trên cánh cửa.
Tất cả thí thân cho một mất một còn.
Lời thề ra đi của những người bỏ phố.
“Còn một đống gạch còn trở về nhà cũ!”
Một tháng chạp.
Phường phố rền vang còi hụ.
Cái chết đến tự phương nào?
Cách Thủ đô bao nhiêu cây số?
Giọng Hà Nội thật ngọt ngào.
Cô gái loan truyền tin bão lửa.
“Hỡi đồng bào! Hỡi đồng bào!”
Một tháng Chạp
Cây bàng mồ côi mùa đông
Mảnh trăng mồ côi mùa đông
Nóc phố mồ côi mùa đông…
Tháng Chạp năm ấy in hình bao mộ phố
21.
Em ơi! Hà Nội Phố!
Ta còn em năm cửa ô
Năm cửa gió.
Cơn bão những năm nào qua đó.
Ba mươi sáu phố
Bao nhiêu mảnh vỡ?
Ta còn em một màu xanh thời gian
Một màu xám hư vô
Chợt nhòe
Chợt hiện
Chợt lung linh ngọn nến
Chợt mong manh
Một dáng hình
Nhợt nhạt vàng son
Đậm đầy cay đắng
Người nghệ sĩ lang thang hoài trên phố.
Bỗng thấy mình không nhớ nổi con đường!
Một mình giữa bóng chiều sa
Tha hương ngay trước cổng nhà mẹ cha
Một bầu trời mãi mãi của riêng ta
Những nỗi buồn vô cớ!
Luôn luôn rất lạ
22.
Em ơi! Hà Nội – Phố!
Ta còn em cánh nhạn chao nghiêng.
Những giọt sương nhòa bóng điện.
Mặt nước Hồ Gươm.
Bỗng nhiên trở lạnh.
Tháp Rùa bóng nước lung linh.
Người ra đi mang theo buốt giá.
Áo choàng không ấm thân gầy.
Cầm bằng theo cánh chim bay.
Người đi tìm khoảng cách
Để quên.
Nào biết nơi phương xa.
Tháng năm mài mòn.
Đôi mắt nhớ.
23.
Em ơi! Hà Nội – Phố!
Ta còn em mùi hoàng lan
Ta còn em mùi hoa sữa
Tiếng giày ai gõ nhịp đường khuya
Thang gác thời gian
Mòn thân gỗ,
Ngôi sao lẻ lạc vào căn xếp nhỏ…
Ta còn em!
Ta còn em
Ta còn em
Mãi mãi…
Mùa đông 1972
PHAN VŨ -
Hãy lắng nghe và cảm nhận真感动! 希望有一天他的梦想会æˆçœŸ!
-
Dalat, những cái không!Đà Lạt - Here no one makes me feel hurt!
-
Bông hồng cài áoBữu nay là Lễ Vu Lan báo hiếu và cũng là ngày xá tội vong nhân. Sáng mình gọi điện về hỏi thăm bố mẹ, thấy pa ma đều mạnh khỏe nên vui quá! Chiều muốn lên chùa lễ Phật mà trời mưa ko đi được, đành thắp nhang cầu Đức Phật Quán âm tại nhà thôi. Rằm tháng 7 mà trời mưa tầm tã! Buồn quá, lại gọi điện về cho mama thôi!:D
-
ç”»å¿ƒæŒæ›²banmaixanh:
http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=JR1WlPMveWĐây là nhạc của bài "月亮代表我的心" của Đặng Lệ Quân mà bạn.
-
ç”»å¿ƒæŒæ›²这首歌曲听好。希望大家喜欢它。
**画心-张靓颖 **
看不穿是你失落的魂魄(kàn bú chuān shì nǐ shī luò de hún pò)
猜不透是你瞳孔的颜色(cāi bú tòu shì nǐ tóng kǒng de yán sè)
一阵风一场梦爱如生命般莫测(yī zhèn fēng yī chǎng mèng ài rú shēng mìng bān mò cè)
你的心到底被什么蛊惑(nǐ de xīn dào dǐ bèi shén me gǔ huò)你的轮廓在黑夜之中淹没(nǐ de lún kuò zài hēi yè zhī zhōng yān mò)
看桃花开出怎样的结果(kàn táo huā kāi chū zěn yàng de jié guǒ)
看着你抱着我目光似月色寂寞(kàn zhe nǐ bào zhe wǒ mù guāng sì yuè sè jì mò)
就让你在别人怀里快乐(jiù ràng nǐ zài bié rén huái lǐ kuài lè)爱着你像心跳难触摸(ài zhe nǐ xiàng xīn tiào nán chù mō)
画着你画不出你的骨骼(huà zhe nǐ huà bú chū nǐ de gǔ gé)
记着你的脸色是我等你的执着(jì zhe nǐ de liǎn sè shì wǒ děng nǐ de zhí zhuó)
你是我一首唱不完的歌(nǐ shì wǒ yī shǒu chàng bú wán de gē)看不穿是你失落的魂魄(kàn bú chuān shì nǐ shī luò de hún pò)
猜不透是你瞳孔的颜色(cāi bú tòu shì nǐ tóng kǒng de yán sè)
一阵风一场梦爱是生命的莫测(yī zhèn fēng yī chǎng mèng ài shì shēng mìng de mò cè)
你的心到底被什么蛊惑(nǐ de xīn dào dǐ bèi shén me gǔ huò)你的轮廓在黑夜之中淹没(nǐ de lún kuò zài hēi yè zhī zhōng yān mò)
看桃花开出怎样的结果(kàn táo huā kāi chū zěn yàng de jié guǒ)
看着你抱着我目光比月色寂寞(kàn zhe nǐ bào zhe wǒ mù guāng bǐ yuè sè jì mò)
就让你在别人怀里快乐(jiù ràng nǐ zài bié rén huái lǐ kuài lè)爱着你像心跳难触摸(ài zhe nǐ xiàng xīn tiào nán chù mō)
画着你画不出你的骨骼(huà zhe nǐ huà bú chū nǐ de gǔ gé)
记着你的脸色是我等你的执着(jì zhe nǐ de liǎn sè shì wǒ děng nǐ de zhí zhuó)
你是我一首唱不完的歌(nǐ shì wǒ yī shǒu chàng bú wán de gē)你的轮廓在黑夜之中淹没(nǐ de lún kuò zài hēi yè zhī zhōng yān mò)
看桃花开出怎样的结果(kàn táo huā kāi chū zěn yàng de jié guǒ)
看着你抱着我目光比月色寂寞(kàn zhe nǐ bào zhe wǒ mù guāng bǐ yuè sè jì mò)
就让你在别人怀里快乐(jiù ràng nǐ zài bié rén huái lǐ kuài lè)爱着你像心跳难触摸(ài zhe nǐ xiàng xīn tiào nán chù mō)
画着你画不出你的骨骼(huà zhe nǐ huà bú chū nǐ de gǔ gé)
记着你的脸色是我等你的执着(jì zhe nǐ de liǎn sè shì wǒ děng nǐ de zhí zhuó)
我的心只愿为你而割舍(wǒ de xīn zhī yuàn wéi nǐ ér gē shě) -
Hoa sữa...Tuổi mười lăm em lớn từng ngày
Một buổi sáng bỗng biến thành thiếu nữ
Hôm ấy mùa thu anh vẫn nhớ
Hoa sữa thơm ngây ngất bên hồTình yêu đầu mang hương sắc mùa thu
Mùi hoa sữa trong áo em và mái tóc
Tình yêu đầu tưởng không gì chia cắt
Vậy mà tan trong sương gió mong manhTại mùa thu, tại em hay tại anh
Tại sang đông không còn hoa sữa
Tại siêu hình tại gì không biết nữa
Tại con bướm vàng có cánh nó bayĐau khổ nhiều nhưng éo le thay
Không phải thời Romeo và Juliette
Nên chẳng có đứa nào dám chết
Đành lòng thôi mỗi đứa một phươngChỉ mùa thu tròn vẹn nhớ thương
Hương hoa sữa cứ trở về mỗi độ
Hương của mối tình đầu nhắc nhở
Có hai người xưa đã yêu nhau…**Nguyễn Phan Hách** -
Mọi người ơi giúp e vớiở SG mình thấy 1 số nhà sách có bán đó bạn, có cả tiếng Anh và tiếng Trung quốc lun. mà quên, bạn đang ở ĐL hay SG vậy, nếu ở ĐL thì mình ko rõ.
-
Tình yêu câm lặngĐiều gì xuất phát từ trái tim thì sẽ đi đến được trái tim. Yêu thương không chỉ là lời nói, yêu thương thật sự không cần phải nói ra bằng lời.
-
Mỗi ngày một câu nói hayFear less. Hope more; Eat less. Chew more; Whine less. Breathe more; Talk less. Say more; Love more. And all good things will be yours.
-
Hoa Dâm Bụt! Hàng rào của tuổi thơnhìn mà nhớ nhà quá đi. nhớ lúc còn nhỏ quá!
-
Tôi đã bơm xe, bán nước vỉa hè kiếm tiền du họcgóp gió thành bão, có chí thì nên mà. người ta nói, cầu người chẳng bằng cầu mình. cứ cố gắng và nỗ lực hết mình rùi sẽ thu được thành quả mà mình tạo dựng lên.
-
çˆ±äººæŒæ›² -
Tôi đã bơm xe, bán nước vỉa hè kiếm tiền du họcDám ước mơ là một chuyện, dám theo đuổi ước mơ để biến ước mơ thành sự thật mới là điều tuyệt vời nhất ở những con người có nghị lực sống. Mình cũng thấy nhân vật trong bài viết này thật giỏi đáng và khâm phục. Cuộc sống này có nhiều tấm gương để cho ta học hỏi lắm. Mình cũng phải cố gắng nhiều hơn nữa mới được, bởi sống là không chờ đợi mà.
-
Đêm trắngMình nghe bài hát này thấy cũng hay hay...
http://youtu.be/1MTWm-XC640 -
Mẹ, con đã về - Mạnh Quân -
Chiếc lá đầu tiên - Nhà thơ Hoàng Nhuận CầmHết tháng 05 rùi, một mùa thi nữa lại tới! Nhìn mấy nhóc học trò ôn bài gấp rút chuẩn bị cho những kỳ thi sắp tới sao mà thấy chạnh lòng ghê
! Nhớ thời mình còn đi học quá! Ngồi bâng quơ nhớ về trường cũ, về thầy cô và bạn bè của mình, cười đó rùi lại khóc ngon lành! Giờ này thầy cô vẫn đang trên bục giảng giảng bài cho mấy nhóc như giờ này của gần 10 năm về trước thầy cô đứng trên bục giảng giảng bài cho mình. Ôi, tuổi học trò đã qua đi sẽ không bao giờ trở lại được! Những năm tháng đẹp nhất trong đời học sinh cứ như vậy qua đi. Có nuối tiếc lắm đó mà chỉ có thể ngồi ôn lại kỷ niệm cùng bạn bè ta mà thôi. Mỗi lần gặp nhau lại nói nói cười cười, chọc phá nhau, kể cho nhau nghe những chuyện vui buồn trong công việc và cuộc sống và để rồi lại bịn rịn chia tay mà không quên chúc nhau những điều tốt đẹp nhất. Hẹn ngày gần nhất mọi người trong lớp cũ sẽ có mặt đông đủ để ôn lại kỷ niệm ngày xa xưa...
Hôm nay một mình ta ghé lại trường cũ, không có đứa bạn thân nào chịu về cùng ta. Mà cũng đúng thôi! Đang làm mà, sao về được cùng ta! Ta đi công tác nên mới về được thôi. Buồn quá! Đứng giữa sân trường rộng mênh mông mà chỉ một mình ta! Bao nhiêu cảm xúc và kỷ niệm của ngày xưa chợt ùa về! Và ta khóc! Khóc như ngày đó chia tay tụi bạn, chia tay thầy cô và ngôi trường LG1 yêu dấu, ngày đó ta cũng khóc, khóc vô tư và hồn nhiên như đứa trẻ thơ vậy.
Nhìn phượng nở đỏ rực sân trường và bằng lăng nở tím đầy nhớ nhung. Nghe ve kêu râm ran mà cháy bỏng dưới những tán xà cừ cổ thụ, ta chợt nhớ đến bài thơ tủ mà dân chuyên Anh lớp ta mê tít ngày xưa:** Chiếc lá đầu tiên** *Em thấy không, tất cả đã xa rồiTrong tiếng thở của thời gian rất khẽ
Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế
Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê sayChùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay
Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước
Con ve tiên tri vô tâm báo trước
Có lẽ một người cũng bắt đầu yêuMuốn nói bao nhiêu, muốn khóc bao nhiêu
Bài hát đầu xin hát về trường cũ
Một lớp học bâng khuâng màu xanh rũ
Sân trường đêm- Rụng xuống trái bàng đêmNỗi nhớ đầu anh nhớ về em
Nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ
Nỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thế
Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi“- Có một nàng Bạch Tuyết các bạn ơi, ”
(-Với lại bảy chú lùn rất quấy)
“- Mười đấy chứ! Nhìn xem trong lớp ấy”
(Ôi những trận cười trong sáng đó lao xao)Những chuyện năm nao, những chuyện năm nào
Cứ xúc động, cứ xôn xao biết mấy
Mùa hoa mơ rồi đến mùa phượng cháy
Trên trán thầy, tóc chớ chớ bạc thêmThôi hết thời bím tóc trắng ngủ quên
Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ
Quả đã ngọt, trên mấy cành đu đủ
Hoa đã vàng, hoa mướp của ta ơiEm đã yêu anh, anh đã xa vời
Cây bàng hò hẹn chìa tay vẫy mãi
Anh nhớ quá! Mà chỉ lo ngoảnh lại
Không thấy trên sân trường- chiếc lá buổi đầu tiên.
**
Hoàng Nhuận Cầm***Bài thơ này giờ tụi mình vẫn nhớ, và nhớ mãi về sau. Dành trọn tất cả yêu thương của thời áo trắng cho A12 của ta và dành cho tất cả những ai đã từng ngồi trên ghế nhà trường, sắp ra trường và đang ngồi trên ghế nhà trường, và cho cả những ai chưa từng tới trường...
Ta muốn nói nhiều lắm, nhưng nói bao nhiêu mới đủ mới vừa đây! Thôi hãy để cho thời gian nói giùm ta nhé! Mong tất cả luôn là " buổi đầu tiên " !