Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
Số hành khách HK-2011-5627

phuongmai

@phuongmai
Bỏ theo dõi Theo dấu
Thông tin
Bài Viết
67
Chủ Đề
38
Chia sẻ
0
Nhóm
0
Người theo dõi
0
Đang theo dõi
0

Sổ hành trình — lời nhắn

Gần đây Tốt Tranh cãi

  • Chuyện Tình Cô Gái Ngủ Đứng
    phuongmai

    "...Cậu chuyện lúc thì nhẹ nhàng như một cơn gió trong đêm khuya tĩnh mịch, lúc lại như 1 cơn lốc đang cuốn lấy những con sóng đang điên cuồng trong đau đớn....hãy đọc và cảm nhận.........1 Câu chuyện...Buồn và Hay

    Bạn gái tôi có một thói quen kỳ quặc: thích ngủ đứng...

    Tôi thường xuyên thấy cô ấy, đứng dựa vào một góc để ngủ. Và mỗi khi đang ngồi, mà cô ấy đứng dậy... ắt hẳn là tìm 1 góc để... đứng ngủ.

    Thật buồn cười, tôi chưa bao giờ gặp một người có thói quen kỳ lạ đến vậy...

    Có lần, chúng tôi vào cửa hàng bán đồ ăn nhanh, lúc tôi đang cố gắng chen chúc xếp hàng đợi đến lượt mua gà rán, quay ra đã thấy cô ấy... dựa vào cửa toilet để ngủ.

    Một vài lần tôi góp ý, cô ấy chỉ cười và lè lưỡi rất đáng yêu... nói: "xấu hổ thế!" Nhìn đáng yêu tợn... đến mức mà, dường như, nếu tôi có nhắc nhở hay góp ý về thói quen đó của cô ấy, thì cũng chỉ là để mong cô ấy cười và lè lưỡi đáng yêu như vậy.

    Tôi chưa bao giờ hỏi lý do vì sao cô ấy có thói quen ấy, cũng chưa bao giờ có ý định hỏi về điều đó... dù biết rằng mọi thói quen đều có một nguyên do.

    Bởi vì...

    Ngày yêu cô ấy, cô ấy đã hỏi tôi rằng: "Anh có chắc anh sẽ yêu tất cả những gì em có, dù nó phi lý và làm anh phải suy nghĩ hay buồn rầu?" Tôi đã suy nghĩ rất nhiều và rất lâu, để có thể trả lời câu hỏi đó. Vì tôi là một người, có thể tự hào mà nói rằng... hiếm hoi, luôn có trách nhiệm với lời nói của mình.

    Tôi đã đặt ra nhiều giả thuyết và tình huống cho câu trả lời của mình, liệu rằng tôi có thực hiện được nó ko? Nhưng rồi tôi cũng chỉ có một câu trả lời "có!" duy nhất cho tất cả những thắc mắc của mình... bởi vì bao trùm lên mọi lo toan và tính toán là tình cảm mà tôi dành cho cô ấy quá nhiều, nó quá lớn đủ để tôi đánh đổi mọi điều tôi có và chấp nhận mọi điều về cô ấy, dù cho nó có khó khăn....

    Suốt 1 năm 3 tháng 21 ngày yêu nhau, đến tận khi chia tay, tôi và cô ấy vẫn chưa một lần làm chuyện ấy....

    Nhiều khi tưởng 2 đứa đã quá gần nhau rồi, nhưng cô ấy luôn luôn từ chối và đẩy tôi về phía xa xôi... Tôi ko gượng ép, cũng chẳng bắt buộc gì ở cô ấy cả....

    Chúng tôi yêu nhau yên bình và êm ả. Tất cả thoáng qua khiến cho tôi hài lòng và mãn nguyện, cho đến một ngày... Cô ấy đến, đặt lên bàn một tờ giấy và nói với tôi rằng: "Đơn xin chia tay!" ... Tôi ngỡ ngàng, phải nói là ngỡ ngàng và bàng hoàng chứ ko chỉ đơn giản là ngạc nhiên nữa. Cô ấy cười, nụ cười hiền dịu đáng yêu ấy... trôi tuột xa tầm tay tôi từ bao giờ, sao tôi ko hề hay biết.

    Tôi im lặng rồi bỗng chợt điên lên, sau khi đọc cái đơn ngu xuẩn mà cô ấy viết... dường như cố gắng nắn nót đến không tưởng.

    "Em điên thế đủ rồi đấy! Em làm sao vậy! Anh có thể chịu đựng mọi trò điên rồ của em từ trước đến nay! Nhưng thế này thì quá lắm! Em điên à?"

    Mắt cô ấy mở to, ngạc nhiên là những gì tôi nhìn thấy trong đôi mắt và khuôn mặt ấy... nhưng chỉ trong 5 giây, yên ả lại trở về trên khoé môi gầy. Cô ấy lại mỉm cười....

    "Bởi vì em điên thật mà!"

    Và thế là chúng tôi chia tay nhau. Một lý do tôi cũng không sao hiểu nổi, một cái kết thúc chưa bao giờ có câu trả lời. Tôi đứng dậy và quay đi trong chiều hôm ấy, vẫn cứ nghĩ rằng chỉ là 1 trò của con gái để mong được người yêu quan tâm nhiều hơn thôi. Nhưng một điều nhỏ nhoi tôi quên đi mất, đó là... cô ấy khác tất cả mọi người. Chính vì vậy... sự kết thúc hôm đó, có nghĩa là... không gặp lại...

    Tôi chờ mãi những tin nhắn, tôi chờ mãi nick cô ấy sáng trên list YM. Tôi chờ mãi những cuộc điện thoại chuông reo dồn dập... chờ mãi những dòng mail tấp nập yêu thương, nhưng nó không bao giờ đến suốt 2 tháng liền kể từ ngày chia tay hôm ấy...

    Nỗi nhớ cắn xé tôi nhiều đêm và nỗi buồn thiếu vắng cô ấy làm cho tim tôi muốn tắt lịm.

    Ác mộng vẫn luôn rình rập.

    Những hình ảnh quá khứ va đập vào trong mắt tôi như dội lửa....

    Rồi tôi lại tự vỗ về mình, ôi đã thay đổi rồi... Và tất cả chỉ là quá khứ thôi, cô ấy rời bỏ tôi, vì cái gì cơ chứ?

    Ngày đầu tiên của tháng thứ 3 kể từ ngày chia tay nhau, tôi bấm số gọi cho cô ấy...

    Đầu dây bên kia nhấc máy... giọng nhỏ nhẹ và yếu ớt như một giọt nước chỉ chực vỡ tan: "Anh à!"

    Chúng tôi hẹn nhau đi uống cafe, vì tôi chẳng biết nói gì cả... cố gắng hẹn hò như mọt người bạn ở xa lâu ngày ko gặp lại.

    Cô ấy ngồi đối diện tôi, vẫn nụ cười ấy nhưng khuôn mặt yếu ớt và trắng bệnh, môi bạc và làn da phờ phạc....

    Nhưng có một điều dường như khác....

    Cô ấy nói nhiều hơn...

    Hồi chúng tôi yêu nhau, cô ấy không nói nhiều như vậy. Những buổi đi chơi chỉ đơn giản là những cái ôm và lướt môi nhẹ nhàng, là tôi tâm sự và cô ấy cười. Khi tôi kêu mệt mỏi, cô ấy kể cho tôi những chuyện vui nho nhỏ. Là những ngày mùa đông trời gió... cô ấy làm tôi bất ngờ với một chiếc khăn len tự đan. Là những ngày đại hàn, cô ấy gọi tôi vào giữa đêm và đưa tôi một... cái chăn to đùng, mà cái vỏ chăn thì là "em khâu bằng tay đấy!" Vì cô ấy cứ lừ lừ như vậy nên có sức hút với tôi... Ngày đó, nhiều người hỏi tôi tại sao lại thích cô ấy đến vậy... tôi đều cười. Một người con gái có thể khiến một thằng con trai thay đổi vì mình, thay đổi cuộc sống để được dung hoà với cuộc sống của mình, đâu thể tầm thường phải không? Để cưa cẩm cô ấy, tôi dần từ bỏ rất nhiều thói quen... như một đỉnh núi cao, người ta càng nói, không leo được đâu cao và nguy hiểm lắm... thì tôi lại càng cố trèo, cố trèo bởi vì nó quá cao... đã đi đến lưng chừng thì không có lý do gì để từ bỏ.

    Phải mất gần 1 năm, tôi mới có được cuộc hẹn đầu tiên. Cảm giác như suốt 1 năm nỗ lực đó, tôi đã lột xác hoàn toàn. 1 năm chay tịnh để vươn tới một cuộc tình. 1 năm thầy tu để mơ về một người con gái. Nào là từ bỏ thói quen đi đêm, những cô người yêu dăm bữa nửa tháng rơi vào lãng quên trong chăn gối, những cuộc tụ tập chè chén vui vẻ, để biến thành những lần đánh lẻ để leo lên quán cafe chông chênh ở tầng thứ 8, nghe cô ấy chơi một vài giai điệu của Shubert... Những thay đổi mà giờ người ta ngỡ ngàng và tôi ngỡ ngàng nhìn lại... như một trò đùa.

    Vô vàn những lý do để yêu... vô vàn những điều không thể nào giải thích nổi.

    - Anh luôn nghĩ về em như một thiên thần... mà em thì chẳng bao giờ được làm thiên thần dù em rất muốn!

    Câu nói ấy kéo tôi về thực tại.... giữa ly cafe nóng và ánh mắt cô ấy nồng nàn. Nhìn thấy tôi ngước lên, cô ấy cười. Cô ấy lại tiếp tục nói nhiều, lại tiếp tục độc thoại về những điều mà tôi không mấy hiểu...

    Chúng tôi đứng dậy, bước ra khỏi quán cafe sơn màu đỏ úa nằm trên khu phố cổ. Cô ấy muốn đi bộ... dạo quanh phố cổ, và nói nhỏ điều gì đó với anh chàng giữ xe của quán cafe. Và sau đó, chúng tôi bước đi....

    - Em luôn muốn ngủ với một ai....

    Tôi ngạc nhiên:

    - Ý em là gì vậy?

    - À, em luôn muốn biết cảm giác bên một người con trai là như thế nào?

    Cười...

    - Anh à, muộn rồi, mình về đi...

    Ngày hôm đó kết thúc như vậy!

    Cô ấy khó hiểu hơn trước hay là từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ hiểu cô ấy cả? Mấy ngày sau đó, cô ấy và tôi có nhắn tin qua lại như 2 người bạn. Vào một buổi chiều, tôi nhận được tin nhắn của cô ấy: "Anh à, em muốn đến khách sạn và ngủ với anh!" Tôi cảm thấy sợ, sợ cái sự thay đổi lạ lùng không báo trước của người con gái bí hiểm mà tôi yêu....

    Chúng tôi gặp nhau ở quán cafe sơn màu đỏ úa. Tôi hỏi cô ấy, cô ấy chỉ cười, và... tôi từ chối lời mời của cô ấy... khách sạn và cái hình dung mênh mông, được nằm cạnh người mà mình yêu thương nhất.... nhưng không phải là bí mật và lạ lùng... phi lý và bỗng chốc như thế này. Chúng tôi quyết định không liên lạc với nhau nữa...

    ....

    Một tháng sau, tôi nhận được một tin nhắn khác: "Anh à, vào bệnh viện thăm em!"

    Tôi vội vã vào viện. Căn phòng đầy mùi thuốc sát trùng và những tấm ga màu trằng, cô ấy ngồi dựa lưng vào tường và nhìn ra cửa sổ, ánh mắt xa xăm.... không quay lại nhìn tôi khi tôi bước vào:

    - Thế là em ko được ngủ đứng nữa rồi, vì em ko còn sức để mà đứng nữa....

    Tôi lại gần, nắm tay cô ấy chặt lắm, cô ấy nhìn xuống đôi bàn tay tôi và cười, nhẹ nhàng... cô ấy nói:

    - Em yêu anh lắm!

    - Anh cũng thế, em biết điều đó mà...

    Cô ấy, một tay nắm chặt bàn tay tôi. Một tay khẽ đưa lên che miệng tôi như muốn nói "Anh đừng nói nữa"

    - Mai anh lại đến nhé!

    - Uh, ngày nào anh cũng sẽ đến mà.

    - Và đừng hỏi gì bác sĩ cả...

    - Nhưng...

    - Anh hứa đi.

    - Uh, anh hứa.

    Hôm sau tôi đến, lúc đó cô ấy đang đứng bên cửa sổ, dường như cố gắng lắm để đứng vững. Nhìn cô ấy yếu ớt mà tôi xót xa nhiều, tôi muốn hỏi bác sĩ rằng người tôi yêu bị làm sao vậy, nhưng tôi đã lỡ hứa mất rồi...

    - Anh ko muốn hỏi nhưng anh lo lắm... em bị sao vậy, nhìn em yếu quá!

    - Hì, em sắp khỏi rồi mà, em vừa mổ xong, nên yếu vậy đấy!

    Câu trả lời ấy làm tôi yên tâm hơn đôi chút. Và nụ cười ấy làm tôi hạnh phúc hơn rất nhiều....

    - Anh hay mắng em vì em ngủ đứng....

    - Uh, nhưng nhìn em lúc đấy, rất đáng yêu!

    - Em kể cho anh một câu chuyện... và anh chỉ được nghe thôi nhé!

    - Uh, em kể đi!

    - Hồi em học cấp 2, gần nhà em có một cô, hơn em mười mấy tuổi....

    - Uh...

    - Nào, anh đừng "uh" nữa, để em kể chứ!

    - Được rồi, anh xin lỗi!

    - Em với cô ấy, chơi rất thân và rất hợp nhau. Em hay tâm sự với cô ấy, cô ấy ko có chồng, sống 1 mình nữa. Và cô ấy cũng hay sang nhà em chơi lắm. Năm em học lớp 8, lần đầu tiên, em bị cái đó của con gái...

    - Cái đó là cái gì?

    - Kinh nguyệt ấy!

    - Oh... uh!

    - Nhà em chẳng có ai cả, mà em cũng chẳng biết làm thế nào. Em gọi cô ý sang, nhờ giúp em... vì lúc đó, mới lớp 8 mà, không hiểu chuyện gì cả... cô ấy nói em phải nằm xuống, cứ ngủ đi, thì máu sẽ ko chảy nữa.... Và...

    Rồi nước mắt người yêu tôi bắt đầu chảy... cô ấy nghẹn lại chẳng nói ra lời... ôm chặt tôi... ôm chặt lắm....

    - Cô ta cưỡng hiếp em anh ạ!

    Tôi shock! Theo bản năng tôi đẩy vòng tay người tôi yêu ra.... trong vài giây định thần, tôi ôm cô ấy vào lòng và cùng khóc với cô ấy... Cảm giác kinh tởm cái người đàn bà kia vô cùng, nèn lên tận trí óc tôi. Còn người tôi yêu thì vẫn nức nở, nước mắt lăn dài trên áo tôi...

    - Em có thói quen ngủ đứng vì em sợ.... Vì có lần cô ta nói rằng nhìn em nằm ngủ đẹp lắm. Mỗi lần nằm xuống em đều nhớ tới khuôn mặt đáng sợ ấy. Từ đó, lúc nào em cũng.... ngủ đứng... hoặc ngủ ngồi... ở nhà cũng vậy, vì em sợ...em nằm xuống...em sẽ lại....

    Ôm tôi chặt hơn... nước mắt cô ấy tràn ra nhiều hơn....

    - Em ko biết con gái có thể làm chuyện đáng sợ vậy. Rồi em nói với mẹ, rồi mẹ ko tin em.... mẹ nói em bị điên... Xấu hổ vì em điên, không ngờ em có thể bịa đặt ra điều kinh tởm đó... và tất cả... đều ghét em anh ạ.

    Tại sao cuộc sống lại bất công như vậy? Tại sao cô ấy lại phải chịu ngần đó nỗi dầy vò khi còn quá bé nhỏ?

    - Rồi em phải lén lút mỗi khi đi học, tránh cô ta, cho đến ngày... cô ta chuyển nhà đi vì lý do gì em cũng ko rõ và chẳng muốn biết nữa. Em đã phải chịu đựng 3 năm liền lớn lên với ánh nhìn như mình là người điên của bố mẹ....

    -Nín đi, anh ở đây.... anh yêu em! Dù thế nào chăng nữa....

    Cô ấy vẫn khóc.

    - Em tưởng mọi việc đã kết thúc. Em đã cố quên... em đã cố yêu... cố ngủ nằm...

    Cô ấy dừng lại 1 chút.

    - Cho đến khi.... người yêu em... đến nhà. Bà giúp việc mở cửa. Anh ta lên phòng, lúc em đang nằm ngủ, và....ngủ với em. Em muốn cưỡng lại... nhưng... em nghĩ... phải làm quen.... với đàn ông.

    Tôi cảm thấy như ngàn nhát dao đâm vào ngực.

    - Rồi anh ta nói... sau khi đã xong xuôi... rằng "Không ngờ em đã mất trinh rồi! Anh không muốn yêu một người không đoan chính!" .... và.... anh ta bỏ em.

    Thằng khốn nạn! Tôi kinh tởm loại đàn ông ấy! Tôi thề, xin thề rằng tôi chỉ muốn giết chết hắn ngay lúc ấy

    - Em im lặng. Và thế là chia tay. Em lại... ngủ đứng, ngủ ngồi... vì em sợ... em không dám nằm nữa. Nằm.... em sẽ chẳng thể chống cự... em sợ....

    Tôi vuốt nhẹ những giọt nước mắt lăn trên má cô ấy, và hôn vào đôi môi đang run rẩy vì sợ hãi. Những chuyện mà cô ấy phải trải qua, thật quá kinh khủng....

    - Rồi, em đã gặp anh. Anh đã yêu em khác hắn yêu em. Anh đã chấp nhận em ... không giống người ta phủ nhận em...

    Tôi muốn nói với cô ấy rằng, tôi cũng chỉ là một thằng tồi mà thôi, và nhờ cô ấy, tôi mới nên người, mới có thể thay đổi để làm người. Và tôi mới phải là người cần phải cám ơn chúa trời vì được gặp cô ấy trong đời, rằng tôi yêu cô ấy biết nhường nào Yêu và đau xót biết bao ... căm hận những kẻ gieo nỗi sợ hãi và ám ảnh lên suốt cuộc đời cô ấy.

    - Anh ko quan tâm những chuyện đó, anh căm ghét những kẻ đã làm em tổn thương. Anh yêu em, anh thề là anh yêu em, và anh sẽ ko để cho em phải buồn nữa đâu....

    Cô ấy lấy tay gạt nước mắt ở 2 khoé mi, rồi cười nhẹ nhàng....

    - Em biết mà...Nhưng anh có thể hứa với em một điều được ko?

    - Uhm, em nói đi...

    - Hai ngày tới, anh đừng vào bệnh viện nhé

    - Tại sao?

    - Đi mà, và đừng hỏi gì cả!

    - Uh!_Chông chênh .....

    ....

    Hai ngày sau, tôi quay lại bệnh viện....

    Thế giới trước mắt tôi dường như sụp đổ. Cô ấy đã ra đi mà không để cho tôi nhìn lần cuối... Ra đi lặng lẽ, ra đi âm thầm... ra đi bất ngờ và ra đi đau đớn....

    - Những người bị "Nhiễm trùng huyết " rất khó sống... cô ấy đã chiến đấu đến cùng, và cô ấy biết....

    Bác sĩ nói với tôi như vậy. Cô ấy không có đám tang, không bạn bè... vì dường như chẳng ai biết cô ấy bệnh. Và cha mẹ cô ấy... cũng chẳng thấy xót thương gì. Cô ấy ra đi như vậy đấy, sống đau đớn và chết chua xót.

    Một bầu trời đêm bao trùm tôi....

    - Cô ấy đã tặng mắt cho một người. Cách đây 2 ngày, chúng tôi làm phẫu thuật....

    Bệnh viện đã lo tang lễ cho cô ấy....

    Tôi lặng lẽ đứng nhìn từ xa. Đôi mắt người con gái đã làm thay đổi cuộc đời tôi, Ánh nhìn xa xăm một thời vẫn còn nguyên vẹn đó....

    Một bức thư với những dòng chữ mất nét run rẩy và ngắn ngủn:

    "Anh là người duy nhất yêu em! Em đã nghĩ là em sẽ khỏi! Em đã nghĩ là em sẽ thắng! Em chỉ muốn chia tay cho đến ngày em chiến thắng bệnh tật và chiến thắng nỗi sợ hãi trong em. Em sẽ lại gặp anh.... Nhưng em nhận ra rằng, em ko thể... em chỉ có thể chiến thắng nỗi sợ hãi mà thôi.... em đã hết sợ rồi, vì em biết anh yêu em... Khát khao ấy đã cho em sức mạnh... để... gặp lại anh thêm lần nữa... Em muốn anh biết..... anh là người DUY NHẤT em yêu!"

    "Ngủ ngoan nhé em, nước mắt mưa

    Thương em đau xót, giấc mơ trưa...

    Sống là cực nhọc...

    Chết là anh khóc...

    Phải làm gì... cho em bớt đau đây?"

    Nếu 1 tình yêu đẹp luôn phải kết thúc như thế này, con người có còn đắm đuối vào chuyện tình ko có thực. Liệu 1 tình yêu thực sự đẹp có tồn tại ???"

    (Nguồn: Facebook - Những câu nói bất hủ)

    https://www.youtube.com/watch?v=7r3v1NPRl5s

    Truyện

  • Dạ khúc - Hoàng Phủ Ngọc Tường
    phuongmai

    Có buổi chiều nào như chiều xưa
    Anh về trên cát nóng
    Đường dài vành môi khát bỏng
    Em đến dịu dàng như một cơn mưa.

    Có buổi chiều nào như chiều qua
    Lòng tràn đầy thương mến
    Mang cả xuân thì em đến
    Thắm nồng như một bông hoa.

    Có buổi chiều nào người bỏ vui chơi
    Cho tôi chiếc hôn nồng cháy
    Nỗi đau bắt đầu từ đấy
    Ngọt ngào như trái nho tươi.

    Có buổi chiều nào mộng mị vây quanh
    Nửa vành mi cong hờn dỗi
    Em xõa muộn sầu trên gối
    Rối bời như mớ tơ xanh.

    Có buổi chiều nào hình như chưa nguôi
    Vầng trăng sáng màu vĩnh viễn
    Em có lời thề dâng hiến
    Cho anh trọn một đời người.

    Có buổi nào như chiều nay
    Căn phòng anh bóng tối dâng đầy
    Anh lặng thầm như là cái bóng
    Hoa tàn một mình mà em không hay

    Dạ khúc (Nhạc: Phú Quang, Thơ: Hoàng Phủ Ngọc Tường, Ca sĩ: Kasim Hoàng Vũ)
    http://mp3.zing.vn/bai-hat/Da-Khuc-Kasim-Hoang-Vu/ZWZCWZUE.html

    Thơ sưu tầm

  • CHIẾN THẮNG BẢN THÂN (Clip cảm động về nghị lực)
    phuongmai

    https://www.youtube.com/watch?v=waAAMsMJL5g

    If you fail, are you going to try again?
    If I fail, I can try again. And I think, in the life nothing is impossible! Destiny lies in our hands, we have to decide our destiny!

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Nhạc niệm Phật A Di Đà
    phuongmai

    https://www.youtube.com/watch?v=Wimgume2hPk

    南无阿弥陀佛!
    南无阿弥陀佛!
    南无阿弥陀佛!

    ♪ Muzik Bok ♪

  • Cafe phố và em - Từ Hiền Trang
    phuongmai

    https://www.youtube.com/watch?v=pMv1hRp4GyE

    Nghe Album Em về tinh khôi
    http://qns.vn/Em Về Tinh KhôiAlbum-307-307.html

    Nhạc Trẻ

  • Tell me why - Declan Galbraith
    phuongmai

    máy mình ko down Skype về, chỉ có yahoo thui :)

    English Music

  • Tell me why - Declan Galbraith
    phuongmai

    nhatrang:
    yahoo của phương mai là gì ? để nói chuyện với bạn. vì chưa ngủ được đây. mà bạn cũng vậy à ?

    phuongmainguyen1507
    mai là t7 rùi, ko phải đi làm ngày t7 hehe

    English Music

  • Tell me why - Declan Galbraith
    phuongmai

    @ nhatrang: sao vậy bạn ơi?

    English Music

  • Tell me why - Declan Galbraith
    phuongmai

    <!--><xml> <w:WordDocument> <w:View>Normal</w:View> <w:Zoom>0</w:Zoom> <w:TrackMoves/> <w:TrackFormatting/> <w:PunctuationKerning/> <w:ValidateAgainstSchemas/> <w:SaveIfXMLInvalid>false</w:SaveIfXMLInvalid> <w:IgnoreMixedContent>false</w:IgnoreMixedContent> <w:AlwaysShowPlaceholderText>false</w:AlwaysShowPlaceholderText> <w:DoNotPromoteQF/> <w:LidThemeOther>EN-US</w:LidThemeOther> <w:LidThemeAsian>ZH-CN</w:LidThemeAsian> <w:LidThemeComplexScript>X-NONE</w:LidThemeComplexScript> <w:Compatibility> <w:BreakWrappedTables/> <w:SnapToGridInCell/> <w:WrapTextWithPunct/> <w:UseAsianBreakRules/> <w:DontGrowAutofit/> <w:SplitPgBreakAndParaMark/> <w:DontVertAlignCellWithSp/> <w:DontBreakConstrainedForcedTables/> <w:DontVertAlignInTxbx/> <w:Word11KerningPairs/> <w:CachedColBalance/> <w:UseFELayout/> </w:Compatibility> <m:mathPr> <m:mathFont m:val="Cambria Math"/> <m:brkBin m:val="before"/> <m:brkBinSub m:val="--"/> <m:smallFrac m:val="off"/> <m:dispDef/> <m:lMargin m:val="0"/> <m:rMargin m:val="0"/> <m:defJc m:val="centerGroup"/> <m:wrapIndent m:val="1440"/> <m:intLim m:val="subSup"/> <m:naryLim m:val="undOvr"/> </m:mathPr></w:WordDocument> </xml><!--><!--><xml> <w:LatentStyles DefLockedState="false" DefUnhideWhenUsed="true" DefSemiHidden="true" DefQFormat="false" DefPriority="99" LatentStyleCount="267"> <w:LsdException Locked="false" Priority="0" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" QFormat="true" Name="Normal"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="9" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" QFormat="true" Name="heading 1"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="9" QFormat="true" Name="heading 2"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="9" QFormat="true" Name="heading 3"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="9" QFormat="true" Name="heading 4"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="9" QFormat="true" Name="heading 5"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="9" QFormat="true" Name="heading 6"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="9" QFormat="true" Name="heading 7"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="9" QFormat="true" Name="heading 8"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="9" QFormat="true" Name="heading 9"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="39" Name="toc 1"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="39" Name="toc 2"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="39" Name="toc 3"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="39" Name="toc 4"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="39" Name="toc 5"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="39" Name="toc 6"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="39" Name="toc 7"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="39" Name="toc 8"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="39" Name="toc 9"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="35" QFormat="true" Name="caption"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="10" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" QFormat="true" Name="Title"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="1" Name="Default Paragraph Font"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="11" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" QFormat="true" Name="Subtitle"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="22" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" QFormat="true" Name="Strong"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="20" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" QFormat="true" Name="Emphasis"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="59" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Table Grid"/> <w:LsdException Locked="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Placeholder Text"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="1" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" QFormat="true" Name="No Spacing"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="60" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Light Shading"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="61" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Light List"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="62" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Light Grid"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="63" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Shading 1"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="64" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Shading 2"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="65" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium List 1"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="66" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium List 2"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="67" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Grid 1"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="68" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Grid 2"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="69" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Grid 3"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="70" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Dark List"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="71" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Colorful Shading"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="72" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Colorful List"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="73" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Colorful Grid"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="60" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Light Shading Accent 1"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="61" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Light List Accent 1"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="62" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Light Grid Accent 1"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="63" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Shading 1 Accent 1"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="64" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Shading 2 Accent 1"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="65" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium List 1 Accent 1"/> <w:LsdException Locked="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Revision"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="34" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" QFormat="true" Name="List Paragraph"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="29" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" QFormat="true" Name="Quote"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="30" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" QFormat="true" Name="Intense Quote"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="66" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium List 2 Accent 1"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="67" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Grid 1 Accent 1"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="68" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Grid 2 Accent 1"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="69" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Grid 3 Accent 1"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="70" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Dark List Accent 1"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="71" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Colorful Shading Accent 1"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="72" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Colorful List Accent 1"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="73" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Colorful Grid Accent 1"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="60" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Light Shading Accent 2"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="61" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Light List Accent 2"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="62" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Light Grid Accent 2"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="63" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Shading 1 Accent 2"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="64" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Shading 2 Accent 2"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="65" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium List 1 Accent 2"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="66" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium List 2 Accent 2"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="67" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Grid 1 Accent 2"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="68" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Grid 2 Accent 2"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="69" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Grid 3 Accent 2"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="70" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Dark List Accent 2"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="71" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Colorful Shading Accent 2"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="72" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Colorful List Accent 2"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="73" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Colorful Grid Accent 2"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="60" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Light Shading Accent 3"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="61" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Light List Accent 3"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="62" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Light Grid Accent 3"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="63" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Shading 1 Accent 3"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="64" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Shading 2 Accent 3"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="65" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium List 1 Accent 3"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="66" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium List 2 Accent 3"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="67" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Grid 1 Accent 3"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="68" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Grid 2 Accent 3"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="69" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Grid 3 Accent 3"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="70" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Dark List Accent 3"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="71" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Colorful Shading Accent 3"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="72" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Colorful List Accent 3"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="73" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Colorful Grid Accent 3"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="60" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Light Shading Accent 4"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="61" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Light List Accent 4"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="62" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Light Grid Accent 4"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="63" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Shading 1 Accent 4"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="64" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Shading 2 Accent 4"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="65" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium List 1 Accent 4"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="66" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium List 2 Accent 4"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="67" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Grid 1 Accent 4"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="68" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Grid 2 Accent 4"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="69" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Grid 3 Accent 4"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="70" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Dark List Accent 4"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="71" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Colorful Shading Accent 4"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="72" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Colorful List Accent 4"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="73" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Colorful Grid Accent 4"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="60" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Light Shading Accent 5"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="61" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Light List Accent 5"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="62" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Light Grid Accent 5"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="63" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Shading 1 Accent 5"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="64" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Shading 2 Accent 5"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="65" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium List 1 Accent 5"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="66" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium List 2 Accent 5"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="67" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Grid 1 Accent 5"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="68" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Grid 2 Accent 5"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="69" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Grid 3 Accent 5"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="70" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Dark List Accent 5"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="71" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Colorful Shading Accent 5"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="72" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Colorful List Accent 5"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="73" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Colorful Grid Accent 5"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="60" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Light Shading Accent 6"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="61" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Light List Accent 6"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="62" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Light Grid Accent 6"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="63" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Shading 1 Accent 6"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="64" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Shading 2 Accent 6"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="65" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium List 1 Accent 6"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="66" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium List 2 Accent 6"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="67" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Grid 1 Accent 6"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="68" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Grid 2 Accent 6"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="69" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Medium Grid 3 Accent 6"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="70" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Dark List Accent 6"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="71" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Colorful Shading Accent 6"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="72" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Colorful List Accent 6"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="73" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" Name="Colorful Grid Accent 6"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="19" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" QFormat="true" Name="Subtle Emphasis"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="21" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" QFormat="true" Name="Intense Emphasis"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="31" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" QFormat="true" Name="Subtle Reference"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="32" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" QFormat="true" Name="Intense Reference"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="33" SemiHidden="false" UnhideWhenUsed="false" QFormat="true" Name="Book Title"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="37" Name="Bibliography"/> <w:LsdException Locked="false" Priority="39" QFormat="true" Name="TOC Heading"/> </w:LatentStyles> </xml><!--><!--> <style> /* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:"Table Normal"; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-priority:99; mso-style-qformat:yes; mso-style-parent:""; mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; mso-para-margin-top:0in; mso-para-margin-right:0in; mso-para-margin-bottom:10.0pt; mso-para-margin-left:0in; line-height:115%; mso-pagination:widow-orphan; font-size:11.0pt; font-family:"Calibri","sans-serif"; mso-ascii-font-family:Calibri; mso-ascii-theme-font:minor-latin; mso-hansi-font-family:Calibri; mso-hansi-theme-font:minor-latin; mso-bidi-font-family:"Times New Roman"; mso-bidi-theme-font:minor-bidi;} </style> <!--> In my dream, children sing a song of love for every boy and girl.
    The sky is blue, the fields are green and the laughter is the language of the world.
    Then I wake and all I see is a world full of people in need.
    Tell me why does it have to be like this?
    Tell me why is there something I have missed?
    Tell me why cos I don’t understand.
    When so many need somebody we don’t give a helping hand.
    Tell me why
    Every day I ask myself what I have to do to be a man?
    Do I have to stand and fight to prove to everybody who I am?
    Is that what my life is for to waste is a world full of war?
    Tell me why does it have to be like this?
    Tell me why is there something I have missed?
    Tell me why cos I don’t understand.
    When so many need somebody we don’t give a helping hand.
    Tell me why … … …
    Tell me why – why does the tiger run?
    Tell me why – why do we shoot the gun?
    Tell me why – why do we never learn?
    Can someone tell us why we let the forest burn?
    Why – why do we say we care?
    Tell me why – why do we stand and stare?
    Tell me why – why do the dolphins cry?
    Can someone tell us why we let the ocean die?
    Why – why if we're all the same
    Tell me why – why do we pass the blame?
    Tell me why –why does it never end?
    Can someone tell us why we cannot just be friends?

    *Tell me why … … …

    *https://www.youtube.com/watch?v=wD5re6p4vk8

    English Music

  • Chương trình Mổ Tim từ thiện cho trẻ em có hoàn cảnh khó khăn bị bệnh tim bẩm sinh
    phuongmai

    Mình có để sđt liên lạc của Mr.Quang ở trên, nếu cần anh gọi vô số đó để hỏi chi tiết nhé. Cảm ơn anh!

    Kế hoạch và tình hình hoạt động

  • Chương trình Mổ Tim từ thiện cho trẻ em có hoàn cảnh khó khăn bị bệnh tim bẩm sinh
    phuongmai

    Thông tin này bị sai nên mình đã xóa đi, sr all.
    Mình ko xóa được hẳn topic này, nhờ Mod nào phụ trách delete dùm m nha! Thanks!!!

    Kế hoạch và tình hình hoạt động

  • Tình khúc mùa thu
    phuongmai

    https://www.youtube.com/watch?v=3yPtDRPkH0o

    https://www.youtube.com/watch?v=bHo5gVHEV68

    https://www.youtube.com/watch?v=T5VhAuNPQK4

    https://www.youtube.com/watch?v=2ft394XCuJc

    https://www.youtube.com/watch?v=aA_m3-yigk4

    https://www.youtube.com/watch?v=f5B7abXQQxY

    https://www.youtube.com/watch?v=WXFnoeytL1s

    https://www.youtube.com/watch?v=iDxVjXvdNkg

    https://www.youtube.com/watch?v=9MyoE9nquVE

    https://www.youtube.com/watch?v=g8l1Uh0ljsc

    https://www.youtube.com/watch?v=H5bhn5H7AYM

    https://www.youtube.com/watch?v=o27PoaQlfng

    https://www.youtube.com/watch?v=4acwHYzlDkE

    https://www.youtube.com/watch?v=XyUJuNek-rc

    Nhạc Trữ Tình

  • Thơ Du Tử Lê
    phuongmai

    **Một bài thơ nhỏ

    **Người về như bụi,
    Vàng trang sách xưa.
    Người về như mưa,
    Soi tìm dấu cũ.

    Tôi buồn như cỏ,
    Một đời héo khô.
    Tôi buồn như gió,
    Ngang qua thềm nhà.
    Thấy ai ngồi đợi,
    Bóng hình chia đôi,
    Sầu tôi lụ khụ.

    Người về như sóng,
    Buồn tôi quanh năm.
    Người về như đêm,
    Mơ hồ cõi chết.
    Tình tôi phập phều,
    Những tăm phụ bạc.
    Lòng tôi gian ác,
    Giấu trong miệng cười.

    Người về như sương,
    Ẩn sau lá động.
    Người về như gương,
    Thấy mình mất tích.

    *Người về như sông,
    Tràn tôi, lụt lội.
    Hồn tôi thả nổi,
    Như khóm lục bình.
    Sầu ai về cội.

    **Khi người về

    ***Người về đâu không người không về đâu
    Chiều chưa mưa nên chiều chưa thay màu
    Tôi cây me đứng run từng lá
    Lá đã vàng rồi tôi đã vàng theo

    *
    *
    Tình người say không tình người không say
    Đêm sắp sang nên đêm sắp ùa đầy
    Hồn tôi ngủ sớm trong tay áo
    Tay áo người bay hương ngất ngây

    *
    *
    Người yêu ai không người không yêu ai
    Lời tôi van xin lời tôi trải dài
    Trên trang nhật ký tôi than trách
    Tôi trách than người không tôi trách than ai

    *
    *
    Khi người về tôi không nhìn không trông
    Lòng tôi sông nước đủ trăm dòng
    Quanh co một nỗi buồn vô hạn
    Qua suốt một đời vẫn nhớ nhung

    *
    *
    Người không về nên lòng người dửng dưng
    Tình tôi mong nên tình tôi khôn cùng
    Xế trưa sân nắng sầu con gió
    Tôi gió may nhiều tôi tủi thân

    *
    *
    Người thương người không người không thương
    Tôi xa xôi nên tôi chả được gần
    Người kiêu sa thế tôi đành ước
    Vôi vữa cho người lát tuổi xuân

    *
    *
    Người không về nên tôi cũng chả buồn đi
    Bao nhiêu dự tính có ra gì
    Bèo trôi từng lớp trên lưng sóng
    Tôi quá chân rồi tôi giết tôi

    *
    *
    Người phương nào người có nghe nôn nao
    Tôi ở đây nghe lòng tôi rì rào
    Lá me vàng rụng con đường nhớ
    Tôi nghĩ về người đêm ngày tôi xanh xao.

    Khúc thụy du

    1.
    Như con chim bói cá
    Trên cọc nhọn trăm năm
    Tôi tìm đời đánh mất
    Trong vũng nước cuộc đời

    Như con chim bói cá
    Tôi thường ngừng cánh bay
    Ngước nhìn lên huyệt lộ
    Bầy quạ rỉa xác người
    (Của tươi đời nhượng lại)
    Bữa ăn nào ngon hơn
    Làm sao tôi nói được

    Như con chim bói cá
    Tôi lặn sâu trong bùn
    Hoài công tìm ý nghĩa
    Cho cảnh tình hôm nay

    Trên xác người chưa rữa
    Trên thịt người chưa tan
    Trên cánh tay chó gậm
    Trên chiếc đầu lợn tha

    Tôi sống như người mù
    Tôi sống như người điên
    Tôi làm chim bói cá
    Lặn tìm vuông đời mình

    Trên mặt dài nhiên lặng
    Không tăm nào sủi lên
    Đời sống như thân nấm
    Mỗi ngày một lùn đi
    Tâm hồn ta cọc lại
    Ai làm người như tôi?

    2.
    Mịn màng như nỗi chết
    Hoang đường như tuổi thơ
    Chưa một lần hé mở
    Trên ngọn cờ không bay

    Đôi mắt nàng không khép
    Bàn tay nàng không thưa
    Lọn tóc nàng đêm tối
    Khư khư ôm tình dài

    Ngực tôi đầy nắng lửa
    Hãy nói về cuộc đời
    Tôi còn gì để sống
    Hãy nói về cuộc đời
    Khi tôi không còn nữa
    Sẽ mang được những gì
    Về bên kia thế giới
    Thụy ơi và Thụy ơi

    Tôi làm ma không đầu
    Tôi làm ma không bụng
    Tôi chỉ còn đôi chân
    Hay chỉ còn đôi tay
    Sờ soạng tìm thi thể
    Quờ quạng tìm trái tim
    Lẫn tan cùng vỏ đạn
    Dính văng cùng mảnh bom
    Thụy ơi và Thụy ơi

    Đừng bao giờ em hỏi
    Vì sao mình yêu nhau
    Vì sao môi anh nóng
    Vì sao tay anh lạnh
    Vì sao thân anh run
    Vì sao chân không vững
    Vì sao anh van em
    Hãy cho anh được thở
    Bằng ngực em rũ buồn
    Hãy cho anh được ôm
    Em, ngang bằng sự chết
    Tình yêu như ngọn dao
    Anh đâm mình, lút cán
    Thụy ơi và Thụy ơi
    Không còn gì có nghĩa
    Ngoài tình em tình em
    Đã ướt đầm thân thể

    Anh ru anh ngủ mùi
    Đợi một giờ linh hiển.

    Ai nhớ ngàn năm một ngón tay

    Tháng tư tôi đến rừng chưa thức
    Mưa vẫn chờ tôi ở cuối khuya
    Có môi chưa nói lời chia biệt
    Và mắt chưa buồn như mộ bia

    *
    *
    Tháng tư nao nức chiều quên tắt
    Chim bảo cây cành hãy lắng nghe
    Bước chân ai dưới tàng phong ốm
    Mà tiếng giày rơi như suối reo

    *
    *
    Tháng tư khao khát, đêm, vô tận
    Tôi với người riêng một góc trời
    Làm sao anh biết trăng không lạnh
    Và cánh chim nào sẽ bỏ tôi

    *
    *
    Tháng tư hư ảo người đâu biết
    Cảnh tượng hồn tôi: một khán đài
    Với bao chiêng, trống, bao cờ xí
    Tôi đón anh về tự biển khơi

    *
    *
    Tháng tư xe ngựa về ngang phố
    Đôi mắt nào treo mỗi góc đường
    Đêm ai tóc phủ mềm da lụa
    Tôi với người chung một bến sông

    *
    *
    Tháng tư nắng ngọt hoa công chúa
    Riêng đoá hoàng lan trong mắt tôi
    Làm sao anh biết khi xa bạn
    Tôi cũng như chiều: tôi mồ côi

    *
    *
    Tháng tư chăn gối nồng son, phấn
    Đêm với ngày trong một tấm gương
    Thịt, xương đã trộn, như sông, núi
    Tôi với người, ai mang vết thương ?

    *
    *
    Tháng tư rồi sẽ không ai nhớ
    Rừng sẽ vì tôi nức nở hoài
    Mắt ai rồi sẽ như bia mộ
    Ngựa có về qua cũng thiếu đôi

    *
    *
    Tháng tư người nhắc làm chi nữa
    Cảnh tượng hồn tôi đã miếu thờ
    Trống, chiêng, cờ, xí như cơn mộng
    Mưa đã chờ tôị. Mưa…đã …mưa

    *
    *
    Mai kia sống với vầng trăng ấy
    người có còn thương một bóng cây
    Góc phố còn treo đôi mắt bão
    Ai nhớ ngàn năm một ngón tay?

    Bài nhân gian thứ nhất

    Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
    đôi mắt người hồ như biển đông
    có mưa-tôi-cũ về ngang đó
    tự buổi thiên đàng chưa lập xong

    Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
    mái tóc người hồ như rừng cây
    có mấy che lối về cho lá
    và những con đường thật riêng tây

    Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
    tôi có người hồ như vết thương
    có đêm ngó xuống bàn tay lạnh
    và chỗ em ngồi đã bỏ không

    Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
    tôi có người hồ như tấm gương
    thấy tôi thắt cổ trên cành tuyết,
    và bóng đo dài nỗi tủi thân

    Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
    tôi có người hồ như hạt sương
    có bông hoa đỏ chiều tâm khúc
    tôi thấy từ em một quê hương

    Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
    tôi có người hồ như tiếng chim
    theo cơn bão rớt về ngang phố
    tôi học từ em: niềm lãng quên

    Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
    tôi có người hồ như ấu thơ
    đêm đêm khóc vụng cùng chăn gối
    và buồn thấy như mẹ ở xa

    Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
    tôi biết người mang một nỗi buồn
    biết ta cuối kiếp tim còn lạnh
    cùng nỗi sầu bay đâu hư không

    Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
    tôi xin người sớm phục sinh tôi.

    Thơ sưu tầm

  • Nhạc Phật hay - Đại bi chú (Phạn ngữ)
    phuongmai

    https://www.youtube.com/watch?v=Qd-gXZkAQ9o

    https://www.youtube.com/watch?v=FXqxCGSml0Q

    https://www.youtube.com/watch?v=AnYbkHqFEic

    Tịnh tâm nghe nhạc Phật, nghe xong, thấy lòng mình thanh thản và nhẹ nhõm hơn được phần nào.

    Trà sữa cho Tâm hồn

  • Có một chiều tháng năm
    phuongmai

    “Thầy còn nhớ con không…?”
    Tôi giật mình nhận ra
    người đàn ông áo quần nhếch nhác
    Người đàn ông gầy gò
    ngồi sau tủ thuốc ven đường.
    “Thầy còn nhớ con không…?”
    Câu lặp lại rụt rè rơi vào im lặng.
    Hoa phượng tháng năm rơi đầy vỉa hè
    Rụng xuống trên vai người thầy học cũ.
    “Không… xin lỗi… ông lầm… tôi chưa từng dạy học
    Xin thối lại ông tiền thuốc… cám ơn…”
    Cuộc sống cho ta nhiều quên, nhớ, vui, buồn
    Thầy học cũ mười năm không lầm được
    Thầy học cũ ngồi kia giấu mình sau tủ thuốc
    Giấu mình trong hoa phượng rụng buồn tênh.
    Còn biết nói gì hơn
    Đứa học trò tâm sự
    Người thầy cũ lại chối từ kỷ niệm
    Chối từ những bài giảng dạy con người đứng thẳng
    Biết yêu anh em – đất nước – xóm giềng
    Đứa học trò vào đời với trăm nghìn giông bão
    Bài học ngày xưa vẫn nhớ mãi không quên.
    Và hôm nay…
    Bên hè phố im lìm
    Vành nón sụp che mắt nhìn mỏi mệt
    Câu phủ nhận phải vì manh áo rách
    Trước đứa học trò quần áo bảnh bao?

    Tôi ngẩn ngơ đi giữa phố xá ồn ào
    Những đứa trẻ tan trường đuổi nhau trên phố
    Mười năm nữa đứa nào trong số đó
    Sẽ gặp thầy mình như tôi gặp hôm nay?

    Đỗ Trung Quân

    Thơ sưu tầm

  • White flag - Dido
    phuongmai

    *White flag

    *https://www.youtube.com/watch?v=j-fWDrZSiZs

    English Music

  • Shayne Ward
    phuongmai

    *Until you

    *https://www.youtube.com/watch?v=JbkMc8Ca4Eo

    *No promises

    *https://www.youtube.com/watch?v=8VO0bXcKkGc

    English Music

  • 天堂午餐 - mình up lại
    phuongmai

    Mình coi clip này hoài mà ko hết xúc động. Up lên cho mọi ng coi nữa he. Tks all.

    https://www.youtube.com/watch?v=yjvwAA_1cyM

    Trà sữa cho Tâm hồn

  • 天堂午餐 - Heaven's lunch
    phuongmai

    kenlly_hu:
    Thực sự bồi hồi khi xem đoạn cLip bạn gửi đến.
    Clip trên bạn làm theo hướng dẫn của Anh Pvmhien nhé, để mọi người có thể xem trực tiếp tại diễn đàn.

    ok, giờ mình mới có time ngồi máy

    Trà sữa cho Tâm hồn

  • 天堂午餐 - Heaven's lunch
    phuongmai

    pvmhien:
    **Cảm ơn bạn, clip xúc động :)

    **

    uhm, tks bạn nhé! thảo nào mình up hoài ko đc. hehe... trình độ tin học của mình còn dở quá :D

    Trà sữa cho Tâm hồn
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 2 / 4

Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

10.542 chuyến · 36.638 lời nhắn · 29.501 hành khách

Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

Powered by NodeBB Contributors
  • Bài viết đầu tiên
    Bài viết cuối cùng