Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
Số hành khách HK-2011-7684

ostar123

@ostar123
Bỏ theo dõi Theo dấu
Thông tin
Bài Viết
3
Chủ Đề
3
Chia sẻ
0
Nhóm
0
Người theo dõi
0
Đang theo dõi
0

Sổ hành trình — lời nhắn

Gần đây Tốt Tranh cãi

  • Nuôi hộ con thằng khác
    ostar123

    ** Đã nhiều năm trôi qua, kể từ ngày một cô gái trẻ bế một đứa bé trên tay bước vào cửa hàng thịt. Cô nói với người chủ cửa hàng rằng đứa bé là con ông ta và xin ý kiến về việc giải quyết vấn đề này.**
    Ông chủ cửa hàng đồng ý cung cấp cho 2 mẹ con thịt miễn phí cho tới khi cậu bé 16 tuổi.
    Cô gái trẻ ngây thơ đó còn biết làm gì khác ngoài việc đồng ý. Một hôm, cậu con trai đến lấy thịt như mọi lần và nói với ông chủ cửa hàng:
    - Ngày mai con sẽ 16 tuổi.
    Chủ cửa hàng đáp:
    - Ta biết chứ con trai, ta cũng mong từng ngày như con thôi. Và bây giờ, mày cầm chỗ thịt này về và nói với mẹ của mày rằng đây là chỗ thịt cuối cùng mà mụ nhận được, để xem mụ ta sẽ phản ứng thế nào?
    Cậu bé về nhà và nói y nguyên những gì đã được dặn. Sau khi nghe xong, mẹ cậu ta gật gù:
    - Này con trai, con hãy ra bảo với lão ta là trong 16 năm qua chúng ta còn nhận được sữa, bánh mì, hoa quả miễn phí cơ. Để xem lão ta phản ứng thế nào?

    Truyện

  • Tình yêu và PC
    ostar123

    ** Giá như anh có thể ấn Ctrl+Z để Undo những gì đã xảy ra.**
    Ngay cả những lập trình viên quốc tế
    Còn có thể mắc lỗi nữa là....
    Giá như anh có thể ấn Ctrl+Z.
    Một lần, chỉ đúng một lần thôi.
    Anh sẽ Debug những lỗi lầm đáng ghét.
    Em sẽ hiểu anh đâu phải thằng tồi.
    Giá như anh có thể ấn Ctrl+Z.
    Thì khi này anh đã ở bên em.
    Chứ đâu phải cô đơn ngồi quét.
    Những con Virus đang tràn ngập trái tim.
    Nhưng anh không thể ấn Ctrl+Z.
    Trong phần mềm có tên gọi là tình yêu.
    Chỉ có thể chọn Continue hay Exit.
    Và tất nhiên anh chưa muốn xa em.
    Hãy hiểu cho lòng anh em nhé.
    Và xin em, hãy rộng mở lòng em.
    Khi mã nguồn trái tim không còn đóng.
    Anh sẽ viết lên đó dòng tên em.

    Truyện

  • Dù thế nào, em vẫn muốn anh là người bạn đặc biệt
    ostar123

    Em rất cứng cỏi nhưng không bao giờ đủ lạnh lùng để bỏ một thứ mình còn đang thích, vì thực sự em yêu trái tim mình lắm, muốn lắng nghe và chiều chuộng nó.

    Em đã hơn một lần nói với anh rằng tình cảm em dành cho anh trong sáng và hồn nhiên. Em tìm thấy những cảm giác ngốc nghếch lúc nhắn tin cho anh, thấy em mỉm cười vô cớ, thấy những vẩn vơ một cách thích thú. Điều này thật ngớ ngẩn, nhưng em thấy trái tim em hồn nhiên đáng yêu, em thấy yêu chính bản thân mình, điều mà mấy tháng gần đây em gần như quên mất.

    Sống không trao yêu thương, em thấy mình cũng chẳng còn yêu bản thân mình nữa. Mọi người đều nói trông em thật chán đời, nhưng em chẳng quan tâm, vì em còn chẳng nhận ra mình thích gì, dửng dưng với mọi thứ. Em nói em thích anh mà thấy hứng khởi, không ngại ngùng, không tiếc nuối, vì nhờ có thế em tìm lại được tình yêu với chính bản thân mình.

    Em đã biết anh chẳng cần thêm một người bạn, em biết anh cần điều gì ở em. Nhưng em không quan tâm, vì điều khiến em thích thú khi nói chuyện với anh là em có thể thoải mái nói những gì em thích. Em vui mỗi khi nhắn một tin nhắn mà anh. Em bật cười.

    Em rất cứng cỏi nhưng không bao giờ đủ lạnh lùng để bỏ một thứ mình còn đang thích, vì thực sự em yêu trái tim mình lắm, muốn lắng nghe và chiều chuộng nó. Em đã nghĩ là cuộc đời này mình sẽ thực sự hứng thú với bao nhiêu thứ, không hẳn là đặc biệt, là thú vị, nó giống như một sở thích, ngàn vàng chẳng mua được sở thích cơ mà, sao mình phải bỏ nó đi cơ chứ.

    Em nhớ hồi cấp 2, thằng bạn thân nhận xét em là: "mày toàn thích mấy thứ vớ vẩn", câu đấy đi theo em suốt một chặng đường dài. Đôi khi em thấy mình đã lớn, nhưng sao tâm hồn và trái tim vẫn mộng mơ và vớ vẩn như một đứa học sinh cấp 2. Đâu phải nghĩ nhiều chứ, chỉ cần là mình thích thì sẽ vui vẻ, sẽ hào hứng.

    Em muốn một mối quan hệ thế nào đây, em đã từng nghĩ một cách hời hợt và rồi mặc kệ nó, mình đang vui cơ mà, sao phải nghĩ. Và tin là em đủ hiểu biết để không vượt quá giới hạn. Đột nhiên em nghĩ đến cảm giác của anh, thứ mà em đã nghĩ là chẳng cần quan tâm.

    Em đã không vui khi anh buồn, khi không biết anh nói thật hay đùa, nhưng em không sợ những điều này, nếu trái tim em chân thành thì nó cũng đủ tin tưởng để tiếp tục. Dù anh là người thế nào thì em vẫn muốn có một người bạn thật đặc biệt.

    Coffee Chiều Thứ 7
  • 1 / 1

Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

10.542 chuyến · 36.638 lời nhắn · 29.501 hành khách

Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

Powered by NodeBB Contributors
  • Bài viết đầu tiên
    Bài viết cuối cùng