Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
N
Số hành khách HK-2009-1147

Nhặt cánh sao rơi

@Nhặt cánh sao rơi
Bỏ theo dõi Theo dấu
Thông tin
Bài Viết
20
Chủ Đề
4
Chia sẻ
0
Nhóm
0
Người theo dõi
0
Đang theo dõi
0

Sổ hành trình — lời nhắn

Gần đây Tốt Tranh cãi

  • Nhạc "sến" dễ thương
    N Nhặt cánh sao rơi

    Chiều nay có ít thời gian ngồi thưởng thức mấy bản nhạc của Anh 9 đưa lên. Nhạc hay, ca sĩ hát hay, lời nhạc hay mà lối hòa âm cũng hay. Trong mấy bài có tiếng vĩ cầm du dương - hình như là Đường Xưa Lối Cũ và Phiên Gác Đêm Xuân. Giọng Hà Thanh thật tình cảm làm Sao nhớ ngày xưa nàng được mệnh danh là người trình bày đạt nhất ca khúc của Nguyễn Văn Đông. Ngọc Minh hát có gì đó giống với giọng Thanh Lan - không cầu kỳ, không cần phô diễn mà vẫn thấy...thương thương chi lạ:snog:

    Nghe một hồi mới đọc lại những giòng Anh 9 viết. Kỳ quá ta, Anh 9 viết về nhạc "sến", bolero, Mari sến nhưng mấy bản nhạc ảnh đưa lên ít "sến" quá đi:verycraz: Nói đúng hơn, những ca khúc ở trên thật là khó phân loại "sang" hay "sến" phải không Anh 9 (nếu thực sự người ta có đủ trình độ để phân loại - điều không thể)? Sao phải hỏi câu này vì Sao cũng là người ít có cảm tình với...điệu bolero:verycraz:Chiều Mưa Biên Giới, Khúc Tình Ca Hàng Hàng Lớp Lớp, Mưa Chiều Kỷ Niệm người ta chơi "sì lô rốc" như trên nghe thật tuyệt diệu. Sắc Hoa Màu Nhớ chơi tango. Đồn Vắng Chiều Xuân chacha. Hòa âm thì khác hẳn kiểu Căn Nhà Ngoại Ô, Hoa Sứ Nhà Nàng, Chuyên tình Lan và Điệp... và hàng trăm bản khác là những bản bolero điển hình.

    Sao cũng xin góp vui vài ca khúc có cùng cái "e sến dễ thương” như nhạc của Anh 9 đây.

    Mộng Ban Đầu - Hoàng Trọng - Ngọc Minh
    http://www.fileden.com/files/2009/5/16/2444157/Mongbandau-NgocMinh.mp3

    Tiếng Hát Học Trò - Nguyễn Hiền - Ái Vân
    http://www.fileden.com/files/2009/5/16/2444157/Tienghathoctro-AiVan.mp3

    Như Giọt Sầu Rơi - Anh Việt Thu - Vũ Khanh
    http://www.fileden.com/files/2009/5/16/2444157/NhuGiotSauRoi-VuKhanh.mp3

    Mưa Rừng - Huỳnh Anh - Ngọc Minh
    http://www.fileden.com/files/2009/5/16/2444157/Muarung-NgocMinh.mp3

    Tiếng Hát Nửa Vời - Trần Trịnh - Ngọc Minh
    http://www.fileden.com/files/2009/5/16/2444157/Tienghatnuavoi-NgocMinh.mp3

    Nhớ Một Chiều Xuân - Nguyễn Văn Đông - Trần Thái Hòa
    http://www.fileden.com/files/2009/5/16/2444157/Nhomotchieuxuan-TranThaiHoa.mp3

    Cỏ Úa - Lam Phương - Elvis Phương
    http://www.fileden.com/files/2009/5/16/2444157/Coua-ElvisPhuong.mp3

    Đám Cưới Đầu Xuân - Trần Thiện Thanh - Ngọc Minh
    http://www.fileden.com/files/2009/5/16/2444157/Damcuoidauxuan-NgocMinh.mp3

    Nhạc Trữ Tình

  • Nhạc "sến" dễ thương
    N Nhặt cánh sao rơi

    Hoan nghênh bạn Anh 9 giang hồ! Mình nghe "Lòng trần còn tơ vương khanh tướng thì đường trần mưa bay gió cuốn" đúng thật là "giang hồ" đó nhé! Mình đang về quê, khi nào gặp lại sẽ gửi tặng một topic về Giọng hát Quỳnh Giao.
    Jasmine: Nhận xét của Dì bạn theo mình có hơi "hẹp hòi" thật. Mình nhớ có người đã nói: Cải lương là âm nhạc hàn lâm của nước Việt Nam, cũng như Opera của Tây phương vậy. Nhạc sư Trần Văn Khê là người trí thức không bàn cãi và ông mê cải lương lắm. Chẳng lẽ mấy chục triệu khán giả mê cải lương không có ai là trí thức? Điều này chắc cũng đúng với loại nhạc "sến" mà bạn Anh 9 đã đưa lên ở trên.
    Thân

    Nhạc Trữ Tình

  • Mãi mãi Đà Lạt
    N Nhặt cánh sao rơi

    Tùng ơi đừng "điên" nữa, đọc một bài thơ nhẹ nhàng cho tâm hồn có "một chút mây" nha. Thơ cũng của Phạm Công Thiện luôn:verycraz:

    Một Chút Mây - Phạm Công Thiện

    Một chút mây và một chút mưa
    Hồn em thở nhẹ cõi xa xưa
    Buồn bay lên mấy hàng dây thép
    Mây trắng em còn phơi ban trưa

    Rất nhiều buồn và một chút đau
    Em chợt hiện về trong chiêm bao
    Chiều Paris hò hẹn hôm nào
    Tưởng gặp sao mà không thấy nhau

    Có gì buồn như chút rượu say
    Thức trọn đêm và ngủ ban ngày
    Trăng khuya một mái nhà ga lạ
    Tôi bước đi hoài trọn tối nay

    Từ sông Seine bèo bọt chợ trời
    Băng qua cầu bỗng nhớ Montreuil
    Đồi Montmartre hẹn em tiền kiếp
    Một chút buồn như có gì rơi.

    PS. Hôm rồi mưa to có sấm chớp nên router nhà chú bị hư, không lên mạng thường xuyên được nữa. Chúc Tùng vui.

    Đà Lạt: Góc tản mạn

  • Nhạc Cung Tiến
    N Nhặt cánh sao rơi

    Cám ơn Biển đã bổ túc thông tin. Nhạc Cung Tiến hay thật. Thân.

    Nhạc Trữ Tình

  • Nhạc của Paris
    N Nhặt cánh sao rơi

    http://www.fileden.com/files/2009/3/24/2377839/Paris co gi la khong em.mp3

    Paris có gì lạ không em? Cầu Mirabeau và đôi tình nhân khoác tay nhau. Ai đó thất tình nhảy xuống dòng sông Seine lúc sáng sớm hay lúc ngày sắp tàn như trong phim Angel-A trên truyền hình mấy ngày trước. Mùa xuân hoa lá vương đầy ngõ. Hồi ai cô đơn tìm về ngõ vắng? Picasso ngồi trong quán rượu vẽ giai nhân nằm khoe lõa thể. Bên tê thành phố tráng lệ. Rimbaud và Verlaine, hai chàng thi sĩ choáng hơi men. Appolinaire cũng uống rượu trong mùa thu chết – ai đã ngắt đi chùm hoa thạch thảo?

    Mùa Thu Chết - Anh Ngọc

    http://www.fileden.com/files/2009/3/24/2377839/Mua thu chet.mp3

    Bên Ni Bên Nớ - Khánh Ly

    http://www.fileden.com/files/2009/3/24/2377839/Ben ni ben no.mp3

    Có người đi giữa trời Paris mà nhớ thương Sài Gòn. Băng qua vườn Luxembough, hình như Jean Valjean vẫn cho chim ăn trong vườn cùng với em Cosette mỗi chiều. Mùa thu âm thầm trong vườn Lục Xâm. Chàng Marius Pontmercy thuở ấy áo quần tả tơi ngồi quen ghế đá – không em Cosette thôi buốt giá từ tâm. Công viên lá đổ - chờ mong em chín đỏ trái sầu.

    Mùa Thu Paris - Sĩ Phú

    http://www.fileden.com/files/2009/3/24/2377839/Mua thu Paris.mp3

    Nắng Paris Nắng Sài Gòn - Ngọc Minh

    http://www.fileden.com/files/2009/3/24/2377839/Nang Paris nang Saigon.mp3

    Paris Thu Khúc - Lệ Thu

    http://www.fileden.com/files/2009/3/24/2377839/Paris thu khuc.mp3

    Ở Paris thấp thoáng bóng thi sĩ Việt Nam, Phạm Công Thiện và Cung Trầm Tưởng. Sao thuở đó người ta lấy bút hiệu thơ mộng đến vậy? Cung Trầm Tưởng – Trầm Tử Thiêng – Đynh Trầm Ca - Ngô Thụy Miên – Nguyên Sa Trần Bích Lan, nhạc và thơ ai cũng hay.

    Mời bạn nghe mấy bản nhạc rời rạc dù chưa bao giờ đến Paris. Chỉ cần đến Đà Lạt cũng đủ.

    Mùa Thu Không Trở Lại - Thái Thanh

    http://www.fileden.com/files/2009/3/24/2377839/Mua thu khong tro lai.mp3

    Nhạc Trữ Tình

  • La Collection Française
    N Nhặt cánh sao rơi

    Cám ơn các bạn đã động viên Sao. Hình như không phải đường dẫn chết mà là lỗi giống như mấy ngày qua. Không hiểu sao Phương Admin đêm qua đã chỉ dẫn cho Sao cách đổi dấu "+" thành dấu "-" trong tên bài nhạc rồi mà hôm nay lại vẫn bị như vậy. Tiếc là Sao không thể điều chỉnh lại đường dẫn cho đúng cách, đành phải phiền Phương ra tay lần nữa rồi.:frown:

    English Music

  • La Collection Française
    N Nhặt cánh sao rơi

    Sao gởi bạn thêm nhạc Pháp đây. Trong số này Sao mê tuốt luốt nhưng đặc biệt có kỷ niệm với Sao là La Mer của Mireille Matthieu. Mấy hôm trước coi Mr.Bean trên truyền hình nghe người ta hát La Mer mà Sao lạnh cả người.
    Jasmine: Les Valse De Vienne có lời Việt là Cõi Mơ (hình như do Lữ Liên viết) và thường được nghe với giọng ca Anh Tú. Cũng một giọng ca trữ tình ấm áp dễ thương nhưng qua đời sớm quá. Drame Entre Deux Amour cũng có lời Việt là Giữa Hai Cuộc Tình, dịch rất sát và hay (hình như do Phạm Duy viết) kể về tâm trạng " bâng khuân đứng giữa hai giòng nước" của một chàng\nàng tình nhân, "yêu đôi bên nên quá khó - em như điên dại đó - cuộc tình thôi éo le - giữa hai người tình đam mê". Hôm nào có dịp gởi Jasmine nghe bản lời Việt nhé. Bản lời Anh là Torn Between Two Lovers, cũng hay và dịch sát không kém.

    Main Dans La Main - Christophe

    http://storage1.soundclick.com/jarry_DL/52/06/freemp3/giacmohoihuong-maindanslamain.mp3

    Maman - Christophe

    http://storage2.soundclick.com/jarry_DL/41/01/freemp3/giacmohoihuong-maman.mp3

    La Maritza - Sylvie Vartan

    http://storage2.soundclick.com/jarry_DL/42/05/freemp3/giacmohoihuong-lamaritza.mp3

    Quelque Chose Dans Mon Coeur - Elsa

    http://storage1.soundclick.com/jarry_DL/48/05/freemp3/giacmohoihuong-quelquechosedansmoncoeur.mp3

    Capri C'est Fini - Herve Villard

    http://storage1.soundclick.com/jarry_DL/58/06/freemp3/giacmohoihuong-capricestfini.mp3

    L'Aventura - Stone & Eric Chardon

    http://storage2.soundclick.com/jarry_DL/58/04/freemp3/giacmohoihuong-laventura.mp3

    Tous Les Garcons Et Les Filles - Francoise Hardy

    http://storage2.soundclick.com/jarry_DL/50/04/freemp3/giacmohoihuong-touslesgarconsetlesfilles.mp3

    Mal - Christophe

    http://storage1.soundclick.com/jarry_DL/59/02/freemp3/giacmohoihuong-mal.mp3

    La Mer - Mirrelle Mathieu

    http://storage2.soundclick.com/jarry_DL/59/02/freemp3/giacmohoihuong-lamer.mp3

    English Music

  • Mãi mãi Đà Lạt
    N Nhặt cánh sao rơi

    Nguyễn Ngọc Tuấn
    MỖI KỲ MỘT TÁC GIẢ: tuyển chọn và giới thiệu Phạm Công Thiện

    Phạm Công Thiện là một trong vài tác giả cũ trước 1975 thỉnh thoảng tôi vẫn đọc lại. Và vẫn thấy thích. Có điều hiếm khi nào tôi đọc lại trọn vẹn một tác phẩm nào đó từ đầu đến cuối. Thường, tôi chỉ đọc lóc cóc từng đoạn. Như đọc thơ. Mỗi lần cầm sách ông lên, cứ mở đại một trang nào đó, đọc; xong, gấp sách lại mà không cần làm dấu. Lần sau, lại mở sách một cách hoàn toàn ngẫu nhiên, không chọn lọc. Tôi để ý: hình như, trong văn xuôi, ngoài Võ Phiến, chỉ với Phạm Công Thiện, tôi mới đọc như thế. Điều đó chứng tỏ cách đọc ấy không đến từ thói quen đọc sách của tôi mà chủ yếu đến từ phong cách viết văn của ông. Nói cách khác, theo tôi, cách viết của Phạm Công Thiện không đòi hỏi, thậm chí, không khuyến khích người ta đọc trọn. Có cảm tưởng ông không quan tâm nhiều đến tính hệ thống và cấu trúc chung của cuốn sách. Rất hiếm, nếu không muốn nói là không có, cuốn nào của ông có môt bố cục thật chặt chẽ. Phần lớn, nếu có, chỉ chặt chẽ được phần đầu. Sau đó, là những ý rời, những đoạn rời. Là phóng bút. Là viết theo sự đưa đẩy của cảm hứng.

    Mà cảm hứng của Phạm Công Thiện thì hình như bao giờ cũng dào dạt. Nó cuồn cuộn. Nó tràn bờ; nó vượt ra ngoài mọi khuôn khổ quen thuộc. Nó tạo nên đặc điểm đầu tiên và rất dễ nhận thấy trong văn phong Phạm Công Thiện: nồng nhiệt. Trong văn như có lửa. Lúc nào ông cũng ném hết tâm hồn và nhiệt huyết vào câu chữ. Không cần dè dặt. Đã tin, tin hết lòng. Đã thích, thích hết mực. Khen ai, ông khen không tiếc lời. Những từ ngữ như “đại thi hào”, “đại văn hào” “hay nhất”, “lớn nhất”… được dùng một cách thật hào sảng. Năm 1967, trong cuốn Im lặng hố thẳm, ông xem Nguyễn Du là một trong năm nhà thơ vĩ đại nhất của phương Đông; năm 1996, trong cuốn Nguyễn Du, đại thi hào dân tộc, ông đi xa hơn một chút nữa, cho Nguyễn Du là một trong ba nhà thơ vĩ đại nhất của nhân loại, bên cạnh Hoelderlin và Walt Whitman. Ngoài ba nhà thơ ấy, có còn ai đáng kể nữa không? Hình như là không. Đó là “ba thiên tài lớn nhất của nền thi ca nhân loại trong hai ngàn năm hoang vu trên mặt đất.” Với Nguyễn Du, viết thế, dù sao, cũng được: Ở Việt Nam, Nguyễn Du là một biểu tượng; mà đối với một biểu tượng, người ta không cần đặt ra những giới hạn. Nhưng với nhiều nhà thơ khác, Phạm Công Thiện cũng hào sảng như thế. Trong cuốn Hố thẳm của tư tưởng, xuất bản năm 1967, Phạm Công Thiện viết về Quách Tấn: “Quách Tấn là thi sĩ vĩ đại nhất của Việt Nam hiện giờ; Quách Tấn là người đã đánh dấu thi ca tiền chiến và thành tựu thi ca hậu chiến qua hai tập thơ Đọng bóng chiều và Mộng ngân sơn”. Hơn nữa, “Quách Tấn là một thi sĩ duy nhất của Việt Nam, đã thành tựu tất cả những gì mà Nguyễn Du còn để dở dang; còn tất cả những thi sĩ khác, kể cả Hàn Mặc Tử, kể cả Xuân Diệu, Huy Cận, v.v. đều là những thi sĩ thiên tài, nhưng không có đủ tất cả tính kiện hay kiện tính trong thơ họ để tính dưỡng và thành tựu thi cuộc mà Nguyễn Du đã mở đầu cho thi ca Việt Nam”. Cũng trong cuốn ấy, Phạm Công Thiện viết về Hàn Mặc Tử: “Hàn Mặc Tử vỗ cánh phượng hoàng và bay xuống đậu giữa Thiên Thanh, Rimbaud và Hoelderlin đứng dậy chắp tay, đứng về phía trái; Keats và Leopardi đứng dậy chắp tay, đứng về phía mặt; Hàn Mặc Tử bay sà xuống đậu ngay chính giữa; ngay lúc ấy, lập tức hai Thi Sĩ bên trái và hai Thi Sĩ bên mặt quì xuống lạy ba triệu lạy; khi bốn Thi Sĩ lạy xong và ngước mặt lên thì Hàn Mặc Tử đã vụt biến mất và hoả diệm sơn biến thành một quả trứng phượng hoàng khổng lồ: quả trứng phượng hoàng cô liêu xoay tròn năm vòng và thu hình nhỏ lại thành trái đất; từ ấy, trái đất liên tục xoay tròn giữa vũ trụ vô biên và con người không còn làm thơ nữa.” Những kiểu phát ngôn như thế này rất phổ biến trong văn chương Phạm Công Thiện: “Chỉ một câu thơ của Nguyễn Du cũng đủ phá huỷ trọn tư tưởng Nam hoa kinh của Trang Tử. Một bài thơ của Trần Cao Vân (bài Vịnh tam tài) đủ thu gọn tất cả Tống Nho. Một vài câu thơ Hàn Mặc Tử đủ nói hết trọn sự nghiệp tư tưởng thánh Thomas d’Aquin và thánh Augustin. Một câu thơ của Rimbaud hay một dòng văn của Henry Miller đủ nói hết Kierkegaard, Paul Tillich hay Heid gger.” Với những tên tuổi lớn, Phạm Công Thiện vung bút như thế, kể cũng dễ hiểu. Với một số nhà thơ có tầm vóc nhỏ hơn, chỉ hơn mức trung bình một tí, Phạm Công Thiện cũng rất hào phóng lời khen ngợi. Trong cuốn Khơi mạch nguồn thơ thi sĩ Seamus Heaney, giải Nobel văn chương 1995, nhắc đến hai câu thơ của Hoài Khanh “Con sông nào đã xa nguồn / Thì con sông ấy sẽ buồn với tôi”, ông hạ bút: “Câu thơ bất hủ”; nhắc đến bốn câu “Tôi đứng bên này bờ dĩ vãng / Thương về con nước ngại ngùng xuôi / Những người con gái bên kia ấy / Ai biết chiều nay có nhớ tôi” của Hoàng Trúc Ly, ông bình: “bốn câu thơ bát ngát như đất trời quê hương” (tr. 29).

    Phạm Công Thiện là như thế. Lúc nào cũng nồng nhiệt. Lúc nào cũng rộng rãi. Lúc nào cũng cực đoan.

    Có người cực đoan vì đần. Phạm Công Thiện cực đoan nhưng vẫn toát lên vẻ thông minh và rất thông thái. Sự cực đoan ở nhiều người khác gợi lên ấn tượng hẹp hòi và hung bạo. Phạm Công Thiên cực đoan một cách hồn nhiên và vô hại. Bao trùm lên tất cả, ông cực đoan một cách chân thành và duyên dáng. Đọc, thấy ngay ông cực đoan, nhưng không ai nỡ bắt bẻ. Bắt bẻ, tự nhiên có cảm giác là mình tỉnh táo một cách nhỏ nhen.

    Một trong những đặc điểm nổi bật khác của Phạm Công Thiện là ám ảnh về hình ảnh và ám ảnh về chữ. Văn Phạm Công Thiện có nhiều hình ảnh và ẩn dụ. Đoạn văn viết về Hàn Mặc Tử ở trên là một ví dụ. Phượng hoàng và hoả diệm sơn. Ở những nơi khác, hết núi lửa thì đến hố thẳm, hết ngày sinh của rắn thì đến những con chim biết nói tiếng Phạn, hết đòi giết các con kiến trong ý thức thì đến giao cấu mặt trời sinh ra mặt trăng, v.v... Đâu đó, Phạm Công Thiện tự nhận “ngôn ngữ của tôi là ngôn ngữ của thi sĩ. Ai muốn hiểu sao thì hiểu.” Là ngôn ngữ của thi sĩ, giọng văn của Phạm Công Thiện lúc nào cũng thơ mộng. Thơ mộng ngay cả khi ông bàn chuyện triết lý hay Phật pháp. Thơ mộng ngay cả khi ông hục hặc gây hấn phản kháng, thậm chí, chửi bới ầm ĩ. Sự thơ mộng ấy đến, một phần, từ hình ảnh, nhưng phần khác, quan trọng hơn, theo tôi, từ nhạc điệu. Văn của Phạm Công Thiện rất giàu nhạc tính. Câu văn của ông biến hoá đa dạng, thường thì dài hơn mức cần thiết. Để cho chữ có âm vang. Ông không ngại lặp lại, dưới hình thức này hay hình thức khác, dường như để những âm vang ấy không bị tắt quá sớm. Thấy rõ nhất là qua các câu văn dịch của Phạm Công Thiện. Trong cuốn Khơi mạch nguồn thơ thi sĩ Seamus Heaney, ông dịch chữ “recollections” của Yeats thành “hồi tưởng, truy tưởng, hoài tưởng, mặc tưởng, nhớ tưởng”; (tr. 14); câu “The end of art is peace” thành “Cứu cánh của nghệ thuật là sự hoà bình, sự an bình, thanh bình” (tr. 46). Dịch, như thế. Ông viết cũng thế. Thiếu một chút cô đúc. Bù lại, câu văn trở thành nhẹ nhàng và vang hưởng.

    Tôi có cảm tưởng một trong những ám ảnh lớn nhất của Phạm Công Thiện là chữ. Rải rác trong nhiều bài viết khác nhau, chẳng hạn, trong cuốn Đi cho hết một đêm hoang vu trên mặt đất (1988), ông nói về sự say mê học tiếng và học chữ của ông. Quả thật, khả năng học tiếng và học chữ của Phạm Công Thiện là một kỳ tích ở Việt Nam. Cho đến nay có lẽ cũng chưa có ai vượt qua ông được. Tuy nhiên, ở đây, tôi chỉ xin giới hạn trong phạm vi văn chương: ở Phạm Công Thiện, ám ảnh về chữ có thể thấy rõ trong cách viết văn. Có thể nói văn Phạm Công Thiện có khi chỉ là một dòng liên tưởng bất tận gợi lên từ những con chữ. Chữ này gọi chữ nọ. Ngỡ như chữ chứ không phải là ý đóng vai trò quan trọng trong việc định hình cấu trúc của đoạn văn. Nhưng chữ, dưới ngòi bút của Phạm Công Thiện, thật ra, cũng tức là ý. Chữ đẩy đưa, luyến láy nhưng không thừa thãi. Cũng trong cuốn Khơi mạch… ông viết: “Thơ là linh hồn của tất cả âm nhạc; hình ảnh của Thơ là vô hình đột chuyển thành ra hiện hình và hiện ảnh: hiện hình và hiện ảnh của Thơ chính là hiện cảnh linh động và hiện thực hơn tất cả cảnh sắc và phong cảnh hiện tiền” (tr. 7). Xin lưu ý: những chữ “hiện” trong đoạn này cũng như các đoạn sau là do tôi in nghiêng. Để độc giả dễ thấy. Ám ảnh về từ tố “hiện” ấy kéo dài sang mấy trang sau: “Một bài thơ hốt nhiên xuất hiện, đột hiện; một tia chớp ngang trời, một sự xuất hiện thình lình như tiếng sét bất ngờ. Thơ là xuất nhập, tất cả rạng ngời của một sự Xuất Hiện, tất cả oai lực lặng lẽ của sự Linh Hiện. Sự Xuất Hiện, Linh Hiện là suối nguồn của tất cả mọi ý nghĩa, ban bố ý nghĩa và khai mở vạch đứt giữa mọi ý nghĩa và mọi vô nghĩa. Từ đó có vô hạn nghĩa” (tr. 9). Chưa hết, sau đó, nhắc đến mấy câu thơ của Archibald MacLeish: “… wordless / as the flight of birds… / A poem should not mean / but be.” Ông viết: “Cái chữ ‘be’ đơn sơ ở trên xuất đầu lộ diện như một tiếng sét, cái ‘là’ hiện hữu, nói lên sự xuất hiện của Tính thể và Thể tính: sự hiện thể, hiện tính, hiện tính thể của chính tính thể, sự hiện thân nguyên vẹn, sự hiện diện sung mãn của cái ‘là’, cái ‘có’; sự hiện diện ở đây chính là sự thị hiện bất ngờ từ cái không đến cái có, từ cái không là đến cái là, thoáng hiện, thoáng mất như tia chớp. […] Bài thơ là sự hiện diện, hiện tính, thị hiện; sự hiện diện chẳng những là hiện diện của chính sự hiện diện mà lại còn hiện diện ngay cả sự khiếm diện, ngay cả sự mất tích và xa vắng.” (tr. 10-11). Cách viết như thế đã xuất hiện ngay từ Ý thức mới trong văn nghệ và triết học (1965), một trong những tác phẩm đầu tay của ông. Sau khi nêu lên năm chữ: chay, cháy, chày, chảy và chạy trong tiếng Việt, Phạm Công Thiện viết:
    “Tất cả tư tưởng triết lý đạo lý của Việt Nam đã nằm trong năm chữ trên. Con đường của tinh thần Việt Nam phải đi trên năm bước tuần tự: trước nhất phải trong sạch thuần khiết, phải giữ nguyên tính thuần tuý, sạch sẽ, không pha trộn với ngoại chất (CHAY), nhờ thế thì sức mạnh tâm linh mới bừng cháy dậy như cơn hoả hoạn thiêng liêng thiêu đốt cho tan hết mọi nhỏ nhoi tầm thường rác rưởi (CHÁY) và nhờ ngọn lửa thiêng liêng bùng cháy trong tim cho nên sống hồn nhiên liều lĩnh, không cần tranh đua lý sự gì nữa cả, vượt lên trên mọi dự trù tính toán và lồng lộng phăng phăng, ngang dọc, đầu đội trời chân đạp đất, liều lĩnh, không sợ hãi (CHÀY), vì sống như thế, nên sức sống ào ạt phăng mạnh như nước lũ (CHẢY) cho nên không vướng mắc gì nữa, không vấp, không kẹt vào trong bất cứ cái gì trên đời này (CHẠY).

    Không cần phải đọc Platon, Aristote, Kant, Hegel hay Karl Marx, không cần phải đọc Khổng Tử và Lão Tử, không cần phải đọc Upanishads và Bhagavad Gita, chúng ta chỉ cần đọc lại ngôn ngữ Việt Nam và nói lại tiếng Việt Nam và bỗng nhiên nhìn thấy rằng tất cả đạo lý triết lý cao siêu nhất của nhân loại đã nằm sẵn trong vài ba tiếng Việt đơn sơ như CON và CÁI, như CHAY, CHÁY, CHÀY, CHẢY, CHẠY và còn biết bao nhiêu điều đáng suy nghĩ khác mà chúng ta đã bỏ quên một cách ngu xuẩn.” (tr.xi-xii)

    Thì cũng yêu chữ, nhưng ở nhiều cây bút khác, chúng ta chỉ được dẫn đến những điệu ầu ơ cũ rích. Ở Phạm Công Thiện, chúng ta bắt gặp những ý tưởng thật thâm trầm và thú vị. Rõ ràng bên cạnh tình yêu đối vối chữ, ông còn có một tình yêu gì khác nữa. Đó là tình yêu gì? Giới hạn trong phạm vi văn học, không chừng đó là tình yêu đối với cái khó, cái phức tạp và cái trừu tượng. Trong tập Mặt trời không bao giờ có thực (1967) của ông, tôi thích hai đoạn này:
    “Cái gì làm tôi không hiểu nổi, cái ấy làm tôi say sưa yêu dấu.” (Số XXXVI)

    và:
    “Tôi yêu những gì khó khăn, những gì khô khan, những gì rắc rối. Tôi yêu đọc những quyển sách khó hiểu và nặng nề. Tôi thích đọc những quyển tiểu thuyết khô khan lượm thượm dài dòng, tôi ưa những cánh cửa đóng kín, những hàng rào cao.” (Số XXXVIII).

    Nói đến chuyện khó hiểu, không thể không nghĩ ngay đến chính các cuốn sách của Phạm Công Thiện. Không ít người vẫn cho văn của Phạm Công Thiện là tối tăm. Tôi nghĩ ngược lại. Vấn đề không chừng là ở cách đọc. Có thể vận dụng kinh nghiệm đọc Kafka của Phạm Công Thiện vào việc đọc chính Phạm Công Thiện: “Một thi sĩ đọc tác phẩm của Kafka sẽ hiểu gấp ngàn lần hơn một triết gia, học giả hay nhà phê bình.” Lâu nay, tôi vẫn đọc Kafka từ góc độ của một nhà nghiên cứu và nhà phê bình. Và tôi không chắc các nhà thơ trung bình có thể biết và hiểu Kafka nhiều hơn tôi. Nhưng riêng với Phạm Công Thiện thì tôi tin cách đọc từ góc độ một nhà thơ sẽ có hiệu quả lớn.

    Tôi đã đọc (lại) các tác phẩm của Phạm Công Thiện như đọc những bài thơ. Với một tâm cảm thơ. Và tôi thấy mọi thứ đều dễ dàng. Trong vắt.

    Melbourne 5 tháng 1.2009

    Đà Lạt: Góc tản mạn

  • Mãi mãi Đà Lạt
    N Nhặt cánh sao rơi

    Cám ơn Tùng nhiều. Phạm Công Thiện đọc một tuần bằng mình đọc cả đời, thật đúng là thiên tài. Điều dễ thương là Phạm Công Thiện cũng yêu Đà Lạt hết mình.

    Đà Lạt: Góc tản mạn

  • Mãi mãi Đà Lạt
    N Nhặt cánh sao rơi

    Phạm Công Thiện viết thơ mộng quá, Saroyan cũng không kém. Nếu người đọc có vốn ngoại ngữ kha khá thì đọc càng "thấm" đó Tùng. Tùng gọi giùm ly đen và gói con Mèo nhé. Cám ơn Tùng.

    Đà Lạt: Góc tản mạn

  • Mãi mãi Đà Lạt
    N Nhặt cánh sao rơi

    Đọc tới Phạm Công Thiện thì Tùng đúng là "thứ dữ'. Nói theo cách của Phạm Công Thiện, có lẽ Saroyan - Thiện - và Tùng trong tiền kiếp đã từng là...anh em với nhau chăng?:cc_rip::bocpec:

    Đà Lạt: Góc tản mạn

  • Mãi mãi Đà Lạt
    N Nhặt cánh sao rơi

    Đúng rồi Tùng ơi. Đà Lạt mà không có những trang viết của Phạm Công Thiện thì không còn Đà Lạt nữa, cũng như Đà Lạt mà không có...cà phê Tùng và bánh canh Xuân An.

    Đà Lạt: Góc tản mạn

  • Mãi mãi Đà Lạt
    N Nhặt cánh sao rơi

    Nguyễn Đạt ***
    Mãi mãi Đà Lạt ***
    Phạm Công Thiện, những ngày tơi tả đói khát cô đơn chất ngất ở Đà Lạt, những ngày thơ mộng nhất đáng nhớ nhất của đời ông. Quán Cà phê 31, nằm giữa lòng thành phố cao nguyên, Đỗ Tư Nghĩa và tôi uống cà phê đen nóng, cho dù chẳng cần nóng cũng không hề lạnh lẽo. Qua cửa kính, ngó lên cây tháp nhà bưu điện, ngó lên nhà thờ có hình con gà trên chóp đỉnh, ngó xuống những mái nhà cao thấp lô nhô chập chùng. Mặt trước, vẫn là con đường Tự Đức thuở nào, hơn ba mươi năm tới nay mang tên Hồ Tùng Mậu. Cà phê 31 ở dưới dốc rẽ nghiêng xuôi của con đường.

    Đỗ Tư Nghĩa và tôi tin rằng Phạm Công Thiện là người duy nhất sẽ viết rất hay, nghĩa là viết rất đúng, nhận ra chân dung đích thực của Đà Lạt. Phạm Công Thiện đã sống ở Đà Lạt trọn vẹn cuộc sống tuổi trẻ của nhà văn, một nhà văn bao gồm trong đó nhà triết học, nhà thơ. Nhà văn, ngôi nhà mở rộng cửa đón kẻ điên, người thất bại, trẻ côi cút, tật nguyền, hành khất vô gia cư, cô gái giang hồ, phụ nữ bất hạnh, những con người mộc mạc, những tâm hồn nghệ sĩ ở đời... Nhà văn đóng kín cửa trước những kẻ khôn ngoan, bọn hợm hĩnh, những tên bóng loáng mày râu nhẵn nhụi áo quần bảnh bao, ma cô dẫn mối, những con buôn đủ mọi ngành nghề, những người đẹp đỏng đảnh hoa hòe hoa sói... Nhà văn đóng kín cửa cả với những ông thánh. Đỗ Tư Nghĩa đã liên hệ với chị Lê Khắc Thanh Hoài ở Mỹ, có thể chị sẽ chuyển thư của Đỗ Tư Nghĩa tới được Phạm Công Thiện, hình như bây giờ ông không muốn giao tiếp với ai. Bức thư sẽ chỉ có một dòng, nhắc Phạm Công Thiện viết về Đà Lạt, như lời ông hứa từ thuở nào. Như Robert Burns, William Saroyan với trái tim trên cao nguyên.

    Đỗ Tư Nghĩa đã sống bốn mươi năm ở Đà Lạt, và sẽ sống ở đây tới chết. Tuổi thơ của tôi ở Đà Lạt, ga xép Đa Thọ, chiếc đèn bão nửa đêm, chuyến tàu dừng giữa hai bên rừng thông, quỳ dại. Rồi ở Sài Gòn, tôi về Đà Lạt bất cứ lúc nào có thể, nghĩa là những lúc mà không ai có thể. Mười ngày vừa qua, tôi ở Đà Lạt cùng rớt bão mưa lũ mấy tỉnh phía bắc miền Trung. Nhà thờ, thu lôi hình con gà trên thánh giá mù mịt trong mưa sớm mai, xẫm lạnh trong chiều. Đứng ngó nhà ga Đà Lạt, nhớ một thuở xưa, trước 30-4-1975. Huy Cường, chàng tài tử điện ảnh bụi đời, mở mắt thức dậy rủ đi uống cà phê. Tôi hỏi đi uống cà phê ở đâu, chàng đáp: À la gare! Tôi hỏi có tiền không, chàng đáp: À la ghi (sổ)! Trong nhà ga Đà Lạt có cái cân hàng hóa rất lớn, Huy Cường bảo giống hệt cái cân ở một nhà ga Paris, nơi chàng (tưởng tượng) đã tới! Bây giờ ngôi nhà ga Đà Lạt cứ bền vững chờ đợi một ngày không biết là ngày nào hoạt động. Có thể nói ngôi nhà ga đã chết, như chàng tài tử đẹp trai đã chết. Bởi vì xương sống, hệ thống đường ray móc xích tàu hỏa, bị người ta bóc gỡ từ lâu, dễ gì lắp đặt trở lại cho những chuyến tàu lên xuống dốc đồi.

    Đà Lạt vẫn đẹp những dốc lên xuống, những lối quành cong. Vọng Nguyệt Lầu, cái quán thuở xưa, nghe tên biết ngay trăng gió phong tình, bây giờ vẫn nhô đầu ở khúc quành đường Tăng Bạt Hổ, đổ xuống dốc đường Trương Công Định, nhưng chẳng thấy đâu những người tình của Modigliani.

    Tôi có một bài thơ từ năm hai mươi hai tuổi, về Đồi Cù Đà Lạt, bây giờ thấy như lời báo trước điềm gở: Ở đây, đúng nơi đây, trên Đồi Cù / Em đã nằm, đã vui đùa, lăn trở / Và một loài cỏ rất lạ / Vui đùa cùng em / Cười vỡ ngực // Tôi trở lại nơi này, đúng nơi này, trên Đồi Cù / Tìm dấu vết xưa // Nào có chi thay đổi / Duy loài cỏ ấy / Bây giờ / Chẳng còn ai tìm thấy.

    Đà Lạt đã mất Đồi Cù, bởi vì Đồi Cù từ nhiều năm nay đã kín cổng cao tường, là cõi riêng của giới nhiều tiền. Một sân gôn thượng thặng, một thứ cỏ Nhật Bản hay Đài Loan gì đó mướt láng một cách rất nhân tạo, nghĩa là giả tạo. Đồi Cù không còn là trái đồi mênh mông cho bất cứ ai lang thang, chơi đùa, nghỉ chân, ngả lưng, nằm dài trên cỏ. Dưới vô số những cây thông già thông non, đủ mọi loài hoa cỏ hoang dại thả sức mọc. Mùa nắng, ngỡ cỏ đã khô chết hết, một trận mưa đầu mùa, cỏ tươi thắm trở lại. Đà Lạt không còn Đồi Cù ấy, Đà Lạt mất một bài thơ.

    Quán Thủy Tạ những ngày này đang sửa chữa, sơn trắng nhòa trong mưa, tôi nhớ miệng cười vẫn thắm tươi của Nguyễn Thị Hoàng, dẫu chị đã đi qua một ngàn lẻ một hạnh phúc đau khổ những ngày Đà Lạt. Tôi nhắc và chị còn nhớ, chàng trẻ tuổi gan dạ trên chiếc máy bay, xà xuống hồ Xuân Hương trao thư tình. Chẳng biết cô gái nào đấy có nhận được lá tâm thư của chàng không, lòng nước hồ sương ôm trọn chiếc máy bay với chàng tuổi trẻ. Phía bên kia, một quán cũng trên hồ, nhà hàng Thanh Thủy màu tím Huế. Tôi lại chợt nhớ ngôi nhà văn, để biết rằng, chỉ mở cửa duy nhất cho những bà Điềm Phùng Thị làm nên một thứ nghệ thuật điêu khắc đáng tôn quý, mở cửa cho những chân dung người nữ Lê Khắc Thanh Hoài, những ca sĩ Hà Thanh, những nữ sĩ Túy Hồng. Rồi đóng cửa.

    Đỗ Tư Nghĩa vẫn ở Đà Lạt, tôi vẫn về Đà Lạt, thây kệ những thứ khỉ tiều hôm nay. Cái xã hội nhà nước hôm nay tạo ra vô số chuồng khỉ. Chúng tôi bảo nhau cố giữ cho mình đừng giống những con khỉ chính hiệu, dù phải ở trong chuồng khỉ. Họ cũng sức mấy triệt tiêu được một Đà Lạt có lịch sử đã trên một thế kỷ rồi. Mặc dù những đường phố núi uốn lượn mơ màng đã tràn ngập làn sóng văn minh xe gắn máy, chúng điên cuồng lấn lướt, chúng điên cuồng xô đẩy. Ông chủ quán cà phê Tùng đặc trưng Đà Lạt từ nửa thế kỷ qua, lên khỏi bậc cấp chợ Đà Lạt, bị chiếc xe gắn máy lao trên đường cướp đi bó hoa trên tay cùng sinh mạng. Mặc dù những sở hữu chủ mới của nhà cửa quán tiệm nhà nghỉ khách sạn những hộp cao tầng rất thực dụng xuẩn ngốc vô cảm vô tâm, nhà phố cũ Đà Lạt vẫn giấy rách giữ lấy lề. Chúng tôi biết, bà chủ quán cà phê Tùng nhất quyết giữ nguyên trạng quán cà phê linh hồn Đà Lạt.

    Đà Lạt vẫn còn những khoảng vắng lặng để thành phố im lìm thức, ơ hờ ngủ. Đỗ Tư Nghĩa miệt mài gõ phím máy vi tính, tiếng lách cách vang vọng căn nhà gỗ, anh ở trọ, một mình. Một bản dịch nghiêm chỉnh, một cuốn tự truyện Osho. Cuộc đời của luận sư Rajneesh Chandra. Cuốn sách ra đời vào đúng năm anh sáu mươi tuổi, đối với Đỗ Tư Nghĩa, thế là quá đủ. Những vụ việc lươn lẹo, hành xử của bọn con buôn đã có từ thuở nào. Saroyan bảo, cái khả năng, động lực quơ tiền bạc vào túi luôn là điều rắc rối, đáng kinh tởm. Đỗ Tư Nghĩa đã không một lời lên tiếng đòi một con buôn trả mình một xu nhuận bút thù lao dịch thuật cuốn sách để đời. Anh lặng lẽ, co ro đi trên những nẻo phố mù sương giá băng Đà Lạt. Anh im lìm thức, ơ hờ ngủ cùng Đà Lạt. Anh không mảy may bận tâm tới bọn chúng, những con buôn, những nhà cầm quyền, những kẻ làm chính trị, những cán bộ văn nghệ, tất cả bọn chúng.

    Chúng tôi chui vào căn nhà gỗ, uống rượu vang sản xuất tại Đà Lạt. Chúng tôi hỏi nhau, nếu Đà Lạt không có Phạm Công Thiện, Lê Trung Trang, Nguyễn Mùi đã từng sống ở đây, nếu không còn những đãng tử, những chàng gan dạ, liều lĩnh, những nhà văn nhà thơ họa sĩ đích thực sống ở đây, nếu không có họ, Đà Lạt sẽ ra sao nhỉ?

    Nhưng Đà Lạt đã có một lịch sử ấy, Đà Lạt sẽ mãi mãi là Đà Lạt...

    Nguyễn Đạt


    Sao thêm một chút: Và Đà Lạt sẽ "Đà Lạt" hơn với những "cơn mưa phùn bay qua thành phố nhỏ". Bản nhạc mà theo Sao là một trong những bản hay nhất về Đà Lạt dù trong lời hát chẳng có chữ "Đà Lạt" nào hết.
    http://data.yeuamnhac.com//musica/music_yeuamnhac.com/VPop/D/Duc Huy/Duc Huy - Va con tim da vui tro lai/06 Con mua phun.mp3

    Đà Lạt: Góc tản mạn

  • La Collection Française
    N Nhặt cánh sao rơi

    Sao góp vui với Jasmine thêm vài bản nữa đây:verycraz:

    Qui Saura - Mike Brant
    http://dalathoa.net/music/fr/giacmohoihuong-quisaura.mp3

    Magic Boulevard - François Feldman
    http://dalathoa.net/music/fr/giacmohoihuong-magicboulevard.mp3

    Le Geant De Papier - Jean Jacques LaFont
    http://dalathoa.net/music/fr/giacmohoihuong-legeantdepapier.mp3

    Drame Entre Deux Amour - Claude François
    http://dalathoa.net/music/fr/giacmohoihuong-drameentredeuxamour.mp3

    Les Valses De Vienne - François Feldman
    http://dalathoa.net/music/fr/giacmohoihuong-lesvalsesdevienne.mp3

    English Music

  • Nhạc Cung Tiến
    N Nhặt cánh sao rơi

    Cám ơn Tùng nhé. Kiến thức về âm nhạc của Sao không có bao nhiêu nhưng khi có hứng thú Sao có thể gom góp một vài cảm nghĩ và hiểu biết vụn vặt để viết ra mấy bài...không theo thể loại nào cả.
    Hy vọng được gặp và hát cùng với Tùng và bạn hữu của Tùng. Uống rượu nữa.

    Nhạc Trữ Tình

  • Nhạc Cung Tiến
    N Nhặt cánh sao rơi

    Nhạc Cung Tiến là một bông hoa đẹp khác trong vườn hoa tân nhạc Việt Nam. Khác với sự hiểu biết về Vũ Thành, người ta biết Cung Tiến nhiều hơn Vũ Thành, có lẽ vì các tác phẩm của ông phổ biến và "gần gũi" hơn của Vũ Thành chăng?

    Bạn nghe nhạc chắc ít ai không biết đến bản Thu Vàng của Cung Tiến. Nhưng không phải ai cũng biết Thu Vàng chính là sáng tác đầu tay của ông, hình như được viết khi nhạc sĩ mới 18 tuổi.

    http://dalathoa.net/music/giacmohoihuong-thuvang.mp3

    Vừa rồi là tiếng hát Thanh Lan với Thu Vàng của Cung Tiến. Một bài valse dễ thương lạ kỳ nhưng không cầu kỳ. Lạ kỳ vì đã lỡ "mang tiếng" là sáng tác đầu tay của Cung Tiến nhưng lại là bản nhạc đã đi vào tâm hồn rất nhiều người yêu nhạc với sự nồng nàn khó tả. Không cầu kỳ vì nó được thể hiện bằng điệu luân vũ (waltz hay valse) là một điệu không xa lạ chút nào trong âm nhạc kể từ khi Johann Strauss góp phần đưa Luân vũ trở nên một trong những điệu nhạc thông dụng nhất trên thế giới bên cạnh Tango hay Pasodoble...với bản waltz đã trở thành bất tử của ông như Le Danube Bleu (Giòng sông xanh). Nghe Thu Vàng để thấy buổi chiều mùa thu với lá vàng rụng đầy trên lối ở Đà Lạt (hay ở vườn Luxembough) và thấy tình nhân yêu nhau rồi xa nhau vừa nhẹ nhàng như "mùa thu vàng tới là mùa lá vàng tới" vừa nặng lòng như "nhớ nhớ - buồn buồn với chán chường"...

    Sao có nhiều người bạn yêu thích Hoài Cảm của Cung Tiến. Hoài Cảm là một bản nhạc của buổi chiều, một kiểu Serenade. Chiều buồn len lén tâm tư, bởi vậy nên mới có nhiều kẻ cố tình "mơ hồ nghe lá thu mưa" để rồi phải chuốc lấy tâm sự "lòng cuồng điên vì nhớ, ôi đâu người đâu ân tình cũ"...::verycraz: Người ta nghe Hoài Cảm qua nhiều giọng ca trữ tình hàng đầu của Việt Nam như Lệ Thu, Tuấn Ngọc, Duy Trác...Hình như đây là bản nhạc thích hợp với rất nhiều giọng ca vì tính tự sự của lời hát và giai điệu không quá phức tạp nhưng có sức cuốn hút rất cao. Tuy vậy, mời bạn nghe Sĩ Phú trình bày Hoài Cảm dưới đây để thấy giọng hát của chàng truyền cảm đến mức nào.

    http://dalathoa.net/music/giacmohoihuong-hoaicam.mp3

    Ngoài Hoài Cảm và Thu Vàng như hai ca khúc thuộc loại "dễ nhớ, dễ thuộc" của Cung Tiến, nét nhạc của ông bắt đầu đi vào một chiều hướng khác: ảnh hưởng cổ điển Tây phương. Nghe đâu ở thời gian Cung Tiến viết Hương Xưa và Nguyệt Cầm, ông đã hoàn thành (hay chưa hoàn thành? Sao không đủ tư liệu để khẳng định) khóa tu nghiệp về hòa âm ở Úc. Dù gì đi nữa, Sao thấy nhạc Cung Tiến qua hai ca khúc này thật là "Tây", tới nỗi trong đoạn Intro của Nguyệt Cầm, Cung Tiến có ghi rõ đây là trích đoạn Romance cung Sol trưởng của Beethoven.

    http://dalathoa.net/music/giacmohoihuong-nguyetcamanhngoc.mp3

    Chỉ ở phiên bản Nguyệt Cầm do ca sĩ Anh Ngọc hát ở trên, người nghe mới thấy được trích đoạn nhạc Tây phương mà Sao vừa nói. Ở các phiên bản khác, dù cũng tuyệt vời như nhau, các ca sĩ không đưa trích đoạn ấy vào (dù hình như Cung Tiến rất kỹ lưỡng và khó tính về hòa âm - nên mới "cả gan" ghi rõ việc sử dụng âm nhạc Tây phương vào tác phẩm của mình).

    Có một thời xa quê hương, ngày nào Sao cũng ngân nga mấy câu "Người ơi một chiều nắng tơ vàng hiền hòa hồn có mơ xa?" trong bản Hương Xưa. Một thời thơ ấu quay trở về bàng bạc trong tâm tưởng. Còn đó tiếng khung quay tơ. Còn đó con dìu dật dờ. Còn đó tiếng trẻ êm ru. Còn đó bóng đa hẹn hò. Cả một khung trời làng quê xưa hiện về. Nhạc thì "Tây" mà sao ca từ lại "nông thôn", gần gũi như tâm sự của chính mình đến vậy?

    http://dalathoa.net/music/giacmohoihuong-huongxua.mp3

    Sao mời các bạn nghe tiếp hai bản nhạc thuộc loại "khó nghe" của Cung Tiến là Lệ Đá Xanh và Mắt Biếc. Lệ Đá Xanh với câu kết "đôi khi em muốn tin - ôi những người khóc lẻ loi một mình" thật quen thuộc phải không bạn? Nghe như Nửa Hồn Thương Đau của Phạm Đình Chương. Lý do của sự trùng hợp này thật đơn giản: ca từ của Lệ Đá Xanh chính là lời thơ trong bài cùng tên của Thanh Tâm Tuyền và chính Cung Tiến, khi viết Lệ Đá Xanh ông có ghi rõ lời đề tặng cho nhạc sĩ Phạm Đình Chương. Sao mong các bạn đã yêu Nửa Hồn Thương Đau của Phạm Đình Chương từ lâu nay hãy yêu thêm Lệ Đá Xanh của Cung Tiến:verycraz:

    Tiếng hát Camille Huyền và Lệ Đá Xanh - Mắt Biếc

    http://dalathoa.net/music/giacmohoihuong-ledaxanh.mp3

    http://dalathoa.net/music/giacmohoihuong-matbiec.mp3

    Để kết thúc sự dài dòng, Sao nghĩ, nhạc Cung Tiến có thể được coi như chiếc cầu nối giữa giòng nhạc "khó nghe, khó nhớ (và chắc cũng khó hát nữa)" như nhạc Vũ Thành với giòng nhạc giản dị mà sang trọng của một thời như nhạc Văn Phụng, Ngô Thụy Miên, Từ Công Phụng...Mỗi khi thấy lòng buồn buồn như chiếc lá rơi, thương tưởng những ngày đã qua, Sao lại nhớ tới nhạc Cung Tiến với Thu Vàng, Hương Xưa, Mắt Biếc để thấy "Ái ân đừng xa vắng trần gian..."(Mắt Biếc).

    Nhạc Trữ Tình

  • Nhạc đêm...mưa
    N Nhặt cánh sao rơi

    Jason Gibbs là một nhà nghiên cứu âm nhạc - xã hội người Mỹ. Sao gởi Tùng Mặt Trời Đen của Nguyễn Trung Cang (mà nhiều người tưởng lầm là sáng tác của Lê Hựu Hà) kèm với link bài viết sau đây của Jason Gibbs về cái gọi là "rock 'n' roll" của Việt Nam. Bài viết rất thú vị.

    http://dalathoa.net/music/giacmohoihuong-mattroidendemdai.mp3

    talawas | Jason Gibbs - Hà Nội “rock” như thế nào? Lối vào Rock’n’Roll ở Việt Nam

    talawas | Jason Gibbs - Hà Nội “rock” như thế nào? Lối vào Rock’n’Roll ở Việt Nam

    Nhạc Trữ Tình

  • Nhạc đêm...mưa
    N Nhặt cánh sao rơi

    Ở biển Quy Nhơn chắc có nhiều sao rơi để Sao nhặt lắm Tùng há!

    Nhạc Trữ Tình

  • Nhạc đêm...mưa
    N Nhặt cánh sao rơi

    Đêm mưa, Sao có hứng thú nghe nhạc một cách đặc biệt. Hiện Sao đang nghe mấy bản dạ khúc xưa lơ xưa lắc. Nói tới Dạ Khúc trong tân nhạc, tức là "khúc nhạc đêm", Sao không thể không nhớ tới Serenade của Schubert do Phạm Duy đặt lời Việt và nhiều thế hệ khán thính giả đã quen gọi tên là bản Dạ Khúc.

    Mai Hương với Dạ Khúc Schubert
    http://dalathoa.net/music/giacmohoihuong-dakhucschubert.mp3

    Tuy nhiên nếu hiểu Nocturne là "nhạc đêm" theo như khái niệm trong nhạc cổ điển thì Serenade phải được hiểu là "nhạc chiều". Tức là Phạm Duy đã biến bản nhạc chiều - Serenade của Franz Schubert thành ra Dạ Khúc của chính mình. Cố ý hay vô tình? Đâu quan trọng, chỉ biết bản Dạ Khúc - Serenade của Schubert với phần lời Việt thi vị tuyệt mỹ của Phạm Duy không biết đã bao nhiêu (ngàn) lần vang lên khắp chốn ở Việt Nam hàng đêm. Tới đây, Sao không thể không nhớ đến bản Nhạc Chiều - Serenata của Tocelli (lần này Phạm Duy đã gọi đúng tên Nhạc Chiều?) do giọng ca Thu Hà vang bóng một thời trong nhóm thơ Tao Đàn trình bày dưới đây.

    Thu Hà với Chiều Tà Tocelli
    http://dalathoa.net/music/giacmohoihuong-chieuta.mp3

    Ở trên Sao đặt tiêu đề là Mấy bài Dạ Khúc...mà vừa rồi lại đăng lên một bản Nhạc Chiều. Xin thứ lỗi vì vừa rồi Sao đã cố tình đi ra ngoài lề, đơn giản là vì bản Serenata hay quá. Một trời kỷ niệm của Sao nằm trong bản nhạc đó.

    Vừa rồi là mấy bản "nhạc đêm" có xuất xứ từ nhạc cổ điển Tây phương. Còn ở Việt Nam thì sao? Có bản "nhạc đêm" nào hay không? Có nhiều lắm. Sau đây là những bản Dạ Khúc 100% do nhạc sĩ Việt viết ra suốt mấy chục năm vừa qua. Dạ Khúc của Nguyễn Mỹ Ca. Dạ Khúc của Nguyễn Văn Quỳ. Sao Đêm của Lê Trọng Nguyễn. Nhặt Cánh Sao Rơi của Vũ Thành cũng có thể được coi là một bản "nhạc đêm" tuyệt vời. Dù mỗi tác phẩm là một bông hoa quý hiếm về mặt hình thức và là những “cõi đêm” có lẽ không bao giờ giao thoa được với nhau về mặt cảm xúc, Sao nhận thấy điểm tương đồng của các bản trên có lẽ là giai điệu bán cổ điển sang trọng hay sự ảnh hưởng của văn chương Pháp, Thơ mới hay Tự Lực Văn Đoàn…với một trời mộng ảo. Nguyệt Cầm của Cung Tiến phổ từ thơ Xuân Diệu và Dạ Lai Hương tràn trề hạnh phúc của Phạm Duy cũng là hai bản nhạc đêm theo lối ấy và cũng hay lạ kỳ.

    Khánh Ngọc với Dạ Khúc Nguyễn Mỹ Ca
    http://dalathoa.net/music/giacmohoihuong-dakhucnguyenmyca.mp3

    Quỳnh Giao với Dạ Khúc Nguyễn Văn Quỳ
    http://dalathoa.net/music/giacmohoihuong-dakhucnguyenvanquy.mp3

    Kim Anh với Sao Đêm
    http://dalathoa.net/music/giacmohoihuong-dalaihuong.mp3

    Thái Thanh với Dạ Lai Hương
    http://dalathoa.net/music/giacmohoihuong-saodem.mp3

    Trần Thái Hòa với Nguyệt Cầm
    http://dalathoa.net/music/giacmohoihuong-nguyetcam.mp3

    Nói tới đây Sao đâm ra "lặng người", chẳng thể nói thêm được gì nữa, chỉ nghe thôi mà không biết phải nói gì thêm.

    Tuy nhiên, trong những đêm có “cơn mưa phùn bay qua thành phố nhỏ”, người Đà Lạt chắc không thể nào không quên được một bản "nhạc đêm" buồn bã mà da diết khác được viết bởi một người con của Đà Lạt - Lê Uyên Phương. Dạ Khúc Cho Tình Nhân chính là bản nhạc ấy.

    Vậy mời bạn nghe tiếng guitar và giọng hát muộn phiền giữa lúc tuổi trẻ của Lê Uyên Phương trong bản nhạc đêm giành riêng cho đôi tình nhân đau buồn để “chuốc” lấy cho mình một chút sầu muộn thi vị nhưng rã rời trong một đêm mưa.

    http://dalathoa.net/music/giacmohoihuong-dakhucchotinhnhan.mp3

    Nhạc Trữ Tình

  • Ai yêu Nhạc Tiền Chiến thì xem để...buồn với tui!
    N Nhặt cánh sao rơi

    Chia buồn với bạn nè:frown:

    Others
  • 1 / 1

Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

10.545 chuyến · 36.641 lời nhắn · 29.440 hành khách

Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

Powered by NodeBB Contributors
  • Bài viết đầu tiên
    Bài viết cuối cùng