Lâu lắm rồi mới vào cái địa chỉ mail ngày trước,
Đọc lại nhứng gì mình viết gửi cho mọi người trước đây mà không khỏi giật mình, mình khác trước nhiều quá!!
Cảm giác như ngày xưa thật là trong sáng, trong sáng đến mức bản thân hiện tại khi đọc lại còn cảm thấy đôi chút xấu hổ, xấu hổ vì không biết từ bao giờ lại trở thành con người hiện tại, tuy không xấu nhưng cảm giác như không còn được hay ho như trước.
Bản thân cách đây một năm, ngày đầu tiên bước chân vào Pana, với bản thân bây giờ, cảm giác như đã chai sạn đi quá nhiều, đã đánh mất quá nhiều......
Có thể là vì đã có quá nhiều thứ xảy ra trong thời gian ngắn ngủi ấy, tình yêu đầu tiên qua đi, tình yêu thứ 2 đầy giông tố và dối trá đến, rồi đến một thứ chẳng biết phải gọi như thế nào...
Tình yêu... một thứ phù phiếm
Tình yêu đầu tiên... tất cả đều màu hồng, cho đến khi con người biến nó thành xám xịt..
Tình yêu thứ 2 mất đi sắc hồng, có đôi chút vàng vọt của vật chất, kèm thêm dư vị của sự dối trá...
Tình yêu thứ 3 - cũng không biết có thể được gọi là tình yêu không,.. chất chứa nỗi buồn và đôi khi là cảm giác tội lỗi và nuối tiếc..
Cứ nghĩ rằng bên trong vẫn còn sót lại một chút sắc hồng, nghĩ rằng vẫn đủ dùng, nhưng khi nhìn lại ngày xưa, chợt thấy hoảng hốt, "..chỉ còn lại bây nhiêu thôi sao..?"
"Chỉ còn bây nhiêu.." để giữ cho bản thân ngoài những lúc thực dụng (có lẽ chiếm đến 90% thời gian) còn có những lúc điên điên rồ rồ một chút, để cho bản thân cảm thấy mình vẫn đang sống như một con người..
Thời gian thật là đáng sợ, mà cũng không biết là do thời gian hay là do con người tự đày mình vào những thứ trớ trêu, để rồi đổ lỗi cho thời gian, cho tuổi tác..
Mỗi ngày nhìn cuộc sống, nhìn mọi người lại nhận thấy thêm một vài thứ trớ trêu, thế là bản thân con người cứ thế, cứ thế tự giam mình vào bên trong định kiến...
Cứ nhìn hiện tại mà xem, hầu hết mọi người đều nhìn một sự vật, sự việc vớ những suy nghĩ tiêu cực, vì trải qua nhiều thứ quá nên có lẽ các giác quan để cảm nhận sự tươi sáng đã bị tiêu biến bớt đi rồi chăng?? Thế cho nên càng ngày càng có nhiều người muốn trở lại ngày xưa: cái thời trẻ con chưa biết gì...
Cảm giác giống như là nhiệt tình đối với cuộc sống ít đi, bù lại những lo lắng về cuộc sống cứ chất lên thành đống... chẳng bao giờ có thể giải quyết hết được cái đống hỗn độn đấy cả..
Tại sao con người lại không đơn giản mọi thứ hơn một chút, tại sao bản thân không chỉ đơn giản là sống như mình muốn??.. Bởi vì khi người ta lớn lên, người ta càng nhận thức rõ hơn về những thứ gọi là lề thói, những thứ gọi là định kiến và thứ được người ta gọi một cách hoa mỹ là "lương tâm"...
Sổ hành trình — lời nhắn
-
Có thể gọi là gì đây ta...???? -
Lãng ĐãngLâu lắm rồi mới vào Dalathoa, muốn nghía qua xem cậu thế nào, vì tớ đã đọc bài của cậu từ ngày cậu viết những trang đầu tiên trong "tạp bút"..Vẫn buồn như ngày nào.... Không biết bao giờ cậu mới có thể thoát khỏi cái bóng của nỗi buồn đây???
Những ngày đầu tiên đọc bài của cậu, thời gian ấy tớ cũng buồn, nhưng bây giờ thì khác rồi, tớ luôn tâm niệm "cái gì qua thì cứ để nó qua, cái gì là của mình thì kể cả có xua đuổi, nó cũng không đi, nhưng cái gì không phải của mình thì dù có buồn, có níu kéo thì cũng chẳng bao giờ thuộc về mình cả.."
Mong cậu sẽ sớm để cho nó qua đi... -
Chỉ là.. em nhớ anh!!!!!1 năm....
Em cảm thấy mình già dặn hơn nhiều,
Cái già dặn ấy, người em cảm ơn đầu tiên có lẽ là anh, và người em oán trách đầu tiên cũng là anh..
Chẹp, người ta muốn trẻ không được mà...
Người ta bảo: yêu người trẻ thì trẻ, yêu người già thì phải già theo..., ngẫm lại thấy cũng chính xác đấy chứ!!
Thế mà lúc đầu em lại nghĩ khác cơ đấy, em nghĩ: nếu yêu phải người già, không phải lo, không phải nghĩ cái gì thì mới trẻ được chứ
Haizzzzzzzzz...đúng là không phải cái gì cũng như mình nghĩ, hoặc giả như anh không phải là người già dành cho em nên em mới phải suy nghĩ nhiều đến thế chăng??...
Anh đi công tác 3 ngày rồi,
hôm qua trời mưa nhiều lắm.., em lại trèo lên gác nghe mưa rơi lộp độp trên mái tôn sắt, lúc xa, lúc gần... thỉnh thoảng lại chạy tọt vào bên trong, run cầm cập nhìn chớp rạch ngang rạch dọc trên bầu trời... hết sợ lại chui ra... cứ thế không biết bao nhiêu lần...
Vì chỉ đứng ở đấy nhìn mưa, nhìn ánh đèn đường nhạt nhòa, thấy những người vội vã đi về trong mưa xuyên qua con ngõ nhỏ, em lại mỉm cười khi nghĩ đến anh..., nhớ buổi sáng sớm một ngày mưa nào đấy, có một người phi xe máy trong mưa, chỉ để xem có gặp con bé nào đấy cầm ô lầm lũi đi... để chở ra chỗ đón xe..
... nhớ nhiều ngày mưa nào đấy, chỉ ngồi bên nhau, im lặng, rồi một ngón tay nào đấy, đưa ra khe khẽ vuốt ve...,
...nhớ ngày mà cứ sáng nhìn thấy anh là chạy rầm rập trên đôi giày 13 phân, làm cho anh xám nghoét cả mặt mũi, rồi thở phào khi thấy cái đứa lênh khênh trên đôi giầy cao ngất ấy đến chỗ mình, cười toe... em chào anh..,mới nhẹ nhàng nhắc nhở:.."từ từ thôi em"...
Hôm qua em ngồi nghe mãi "người tình mùa đông" rồi lại tủm tỉm cười, nghĩ đến anh cũng có một thời ăn chơi kinh khủng, tưởng tượng ra anh ngày xưa, rồi nghĩ đến anh bây giờ, hix.. một người già tiêu biểu của tiêu biểu, rồi tự cảm thán: ...haizz.. thời gian!!!!!
Mấy hôm nay, chắc là vô tình thôi, em cứ tìm anh mãi, nhưng sao chẳng chỗ nào có anh cả, văn phòng, xưởng, nhà ăn, rồi cả trên đường em cũng tìm, sáng nhìn lên ghế đầu tiên không thấy, vô thức em cứ nghĩ là anh đón xe điểm trên, để rồi lại đưa mắt tìm anh giữa những người đàn ông mặc sơ mi đón xe trên ấy, rồi thất vọng bỏ cuộc vì chẳng thấy người nào giống cả...
Cắm tai phone nghe Alvin gào thét, em ngồi ngay ngắn lại vào ghế,tự chế giễu bản thân dở hơi, anh đi công tác mà, nói vậy nhưng chiều về chắc em vẫn lại đưa mắt tìm anh...vô tình thôi..
...vô tình thôi mà...
Chỉ là... em nhớ anh, em nhớ anh nhiều lắm.. -
Yêu anhtrong may bai cua dieuphong thich nhat bai nay
doc di doc lai may lan rui ma van thich -
Lãng Đãngsao mà buồn thế??
Không hiểu sao càng đến gần Noel thì càng hay thấy những chuyện tình buồn.
Nhưng dù thế nào đi nữa, bạn có biết không? Bạn vẫn là một người hạnh phúc, hạnh phúc vì vẫn còn biết yêu, biết đau khổ...
Tình yêu là thế mà.. -
Nếu thời gian có quay trở lại...Nếu thời gian có quay trở lại, em sẽ vẫn yêu anh...dù vẫn biết tình yêu ấy vô vọng...
Nhưng cũng chẳng sao...tình yêu - dù là kiểu gì vẫn có cái hay riêng của nó..Một chút nắng cuối thu, một chút gió mùa hè, một ngày sương mù đầu đông... em đã yêu anh như thế..
Anh biết không? Em chẳng dám nói "em yêu anh" - dù nhiều lúc đứng trước anh, tâm hồn em gào thét: nói đi..nói đi..!
Vì em sợ.. !
Em sợ rằng khi từ ấy thoát ra khỏi đôi môi, em sẽ không quay lại được nữa..
Nhưng lúc này thì em đang hối hận, hối hận vì em đã không nói ra điều đấy sớm hơn... em đã để mất nhiều thời gian quá..
Thời gian - là thứ chẳng bao giờ em có nhiều - nhưng mà em lại chẳng biết trân trọng..Em cứ mãi đuổi theo anh trên con đường trơn tuột, dù thấy rõ anh đấy - nhưng anh ở xa quá... có nhiều lúc tưởng sắp nắm được bàn tay anh thì lại thấy mình bị tụt lại phía sau..
Anh....chẳng bao giờ em có được..Mỗi buổi sáng, em vẫn cười và nói với anh: "anh không được thích em đâu đấy.." nhưng anh có biết vế sau của câu nói ấy là gì không???
...."thay vì thế, anh có thể yêu em"..
-
Mùa thucái ảnh đầu tiên có phải là dã quỳ không nhỉ?
Mà dã quỳ có phải là thuộc họ hoa cúc không bạn? -
Đà Lạt : Những mùa hoa ko tênCông nhận là hoa dại ở Đà Lạt đẹp thật.
Đợt ở ĐL, có hôm bỏ cả buổi sáng chỉ để đi ngắm hoa dại. Có lúc phải suýt xoa khi nhìn thấy cả triền đồi li ti vàng toàn là hoa bồ công anh!!
Mà chỉ có hoa dại mới có màu sắc khác biệt thôi nhé, không đại trà như là mấy loại hoa trồng đâu.
Mình tìm được mấy loài hoa có màu xanh, cứ trầm trồ mãi chả dám động tay động chân hái, vì nghĩ thể nào cầm trên tay 1 lúc là nó bị héo.. nên chỉ đành ngậm ngùi chụp vài cái ảnh mang về thôi!! -
Một ngày khác mọi ngàyMùa đông!!!!!
Một sáng mùa đông, em chợt hỏi anh: "Mùa đông về anh có thấy vui không?"
Anh trả lời em rằng không khí mùa đông khiến anh thấy buồn.
Nhưng mà "Em thì thấy vui lắm!!!". Anh chỉ nhìn em cười rồi nói: "chắc là mua được nhiều quần áo mùa đông rồi nên thấy vui à nhóc..."
Anh đi công tác 3 ngày..
Hôm trước khi anh đi, em phụng phịu: "thế là 3 ngày chẳng được gặp anh.."
Anh lại cười: "Chủ nhật anh về rồi mà...!"
Đôi khi chính bản thân em cũng phải giật mình: "em thích anh nhiều quá mất rồi.."
...Buổi sáng mùa đông trèo lên xe, xoa 2 bàn tay lạnh cóng vào nhau xuýt xoa, em nhìn anh với anh mắt cầu cứu: "cho em mượn tay...lạnh quá...!" Anh nhìn em, lắc đầu rồi đưa tay ra..
Rồi em giở chứng hất bàn tay anh đi, vì "tay anh chẳng ấm gì cả..!"
Đôi khi em nghĩ, giá như lúc đấy em cứ giữ lấy bàn tay anh thì sao nhỉ??
Hôm nay lên xe chẳng có anh, thấy buồn buồn, trống trống... Anh đi công tác mà..
Vẫn như mọi ngày, em lại đưa mắt tìm kiếm anh trong khu văn phòng rộng lớn nhưng không thấy, cứ thấy bóng dáng nào quen quen lại quay lại nhìn, rồi thất vọng...rồi tự cười bản thân ngốc quá.. rồi giật mình.. em nhớ anh nhiều đến thế sao? -
Hoa Đà LạtBạn ơi, tớ thấy mọi người ở trên đó nói hoa này là hoa Dạ Yến Thảo mà??
Cẩm tú cầu tớ tưởng là cái bông có dạng kim như kiểu hoa trinh nữ nhưng mà bông nó to hơn nhiều??