Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
N
Số hành khách HK-2009-1501

Nguyễn Quân

@Nguyễn Quân
Bỏ theo dõi Theo dấu
Thông tin
Bài Viết
600
Chủ Đề
325
Chia sẻ
0
Nhóm
0
Người theo dõi
0
Đang theo dõi
0

Sổ hành trình — lời nhắn

Gần đây Tốt Tranh cãi

  • Nơi cái nghèo luẩn quẩn
    N Nguyễn Quân

    Nơi cái nghèo luẩn quẩn

    Chúng tôi có mặt tại Mù Cang Chải và Trạm Tấu, nơi xa nhất tỉnh Yên Bái, tận mắt chứng kiến cuộc sống khó khăn, khắc nghiệt của đồng bào nơi đây, hai trong số 61 huyện nghèo nhất nước với đa phần dân tộc Mông sinh sống.

    Chúng tôi có mặt tại nơi đó trong những ngày giữa tháng Bảy, cùng với đoàn công tác của Ngân hàng Chính sách Xã hội (CSXH) đi thị sát việc đưa đồng vốn tín dụng ưu đãi đến tận tay các hộ nghèo.


    Gia đình Hây Chờ Báo - một hộ nghèo ở xã La Pán Tẩn (Mù Cang Chải)
    Ảnh: K.Huyền

    Xã Bản Công (Trạm Tấu) ở thế khá quanh co, nhiều dốc và núi. Phó Chủ tịch xã Vàng A Say cười hiền khi nghe hỏi ở đây tỷ lệ hộ nghèo có bao nhiêu phần trăm. “215/307 hộ nghèo nhưng thực ra những hộ còn lại cũng không khá hơn là mấy đâu” – Vàng A Say nói.
    Năm vừa rồi, theo A Say, cả xã có 32 hộ trong diện cứu đói, đa phần đó là những nhà đông con, ông bà già neo người và không có đất. “Trước khi nhận gạo, cả thôn bản phải trực tiếp xem xét”.
    Hỏi vì sao bà con được Chính phủ ưu ái cho vay tiền để làm kinh tế mà mãi không khá được, vị phó chủ tịch 34 tuổi người Mông ngẫm nghĩ hồi lâu rồi trả lời: “Không phải vì bà con lười đâu. Chỉ tại thiếu đất sản xuất, thêm phần không biết tính toán nên cái nghèo cứ luẩn quẩn...”.
    Những ngôi nhà của đồng bào Mông mà chúng tôi có dịp ghé vào tại bản Tà Sủa đều na ná nhau, mái nhà lụp xụp, phía trong thì tối.
    Căn nhà của Phó bản Vàng A Vồ lúc này thấy len chặt cả đàn ông, đàn bà lẫn đám con trẻ. Hóa ra hôm nay là ngày cán bộ kiểm lâm huyện và xã đến tập huấn về bảo vệ rừng cho bà con.
    Buổi tập huấn đã xong. Chúng tôi có mặt đúng lúc bà con đang đợi nhận mỗi hộ 20.000 đồng tiền bồi dưỡng tập huấn. Danh sách gọi đến người thứ năm, chỉ ba người ký được tên mình. Hai người khác phải điểm chỉ, mà toàn người đã đi học rồi.
    Theo sự dẫn đường của Vàng A Vồ, chúng tôi đến với căn nhà trông chả khác gì túp lều sắp sập của bà Thào Thị Chú. Trong căn nhà với nhiều lỗ thủng trên mái, chỉ có vài cái xoong, ba cái xô đựng thóc, ngô trống rỗng, chiếc máy khâu cũ mèm kèm chồng quần áo vắt ngang nặng trĩu trên chiếc dây phơi.
    Chỉ vào bà Chú đang e ngại đứng nép mình bên ngoài cánh cửa, Phó bản Vàng A Vồ bảo: “Chồng nó tên Giàng A Tủa 50 tuổi, trước nghiện thuốc phiện nhưng bây giờ thì cai được rồi. Lần này cả bản mới bình xét trong diện được xem xét làm nhà trợ cấp 167”.


    Hây Chờ Báo và con gái bên con nghé mua bằng tiền vay Ngân hàng CSXH

    Mù Cang Chải xa xôi
    Tính từ ngã ba thị trấn Nghĩa Lộ, phải vượt thêm hơn 110 km đường núi quanh co, một bên là những ngọn núi vốn đã bị xẻ để mở đường sẵn sàng sạt lở bất cứ lúc nào, một bên là vực sâu...
    Tại xã La Pán Tẩn của Mù Cang Chải, mất thêm một giờ đồng hồ leo dốc, lội suối trong cái nắng gay gắt, chúng tôi mới lên được căn nhà cheo leo trên triền núi của một cặp vợ chồng trẻ người Mông.
    Hây Chờ Báo năm nay 30 tuổi, vợ là Hờ Thị Sáy 21 tuổi, có hai con, một trai, một gái. Gia đình anh Báo ngụ trong một căn nhà do bố mẹ và anh chị dựng cho cách đây dăm năm hiện đã trở nên dột nát. Hỏi sao ở cao thế, Hây Chờ Báo cười hiền: “Ở dưới hết đất rồi nên mới phải lên cao”.
    Không có đất, lại do khí hậu vùng núi cao khắc nghiệt, một năm gia đình trẻ người Mông này chỉ trông vào một vụ lúa với thu nhập vỏn vẹn năm bao thóc được gần hai tạ.
    Căn nhà thấp và ọp ẹp, gia tài của hai vợ chồng là một con nghé mới tậu được năm tháng nay nhờ khoản vay năm triệu không tính lãi trong hai năm theo chương trình của Chính phủ và hai con lợn nhỏ, thêm ít xoong nồi chỏng chơ ít gạo.
    Theo Hây Chờ Báo, cứ gần đến Tết, anh lại xuống núi ra ngã ba Kim cách đó hơn chục cây số xem có ai thuê gì thì làm nấy. Hỏi sao không tính vay Ngân hàng Chính sách Xã hội để làm kinh tế, Hờ Thị Sáy cười lắc đầu: “Không vay nữa đâu. Vay cũng chả biết làm gì mà”.
    Chủ tịch UBND xã Giàng Chứ Ly kể: “Nơi đây trước cũng là một trong những vùng trồng cây thuốc phiện. Giờ mình đã triệt phá hết, cấm được hẳn rồi”.
    Theo ông Ly, hiện tại xã có 70 phần trăm hộ nghèo. Cả xã lần này sẽ có 45 hộ được hỗ trợ làm nhà theo chương trình 167 mà tỉnh đã phê duyệt trị giá khoảng 21 triệu đồng/căn (gồm tiền hỗ trợ từ Chính phủ, tỉnh, vay ngân hàng CSXH...).
    Từ đầu năm, xã đã nhận được số tiền gần 357 triệu đồng theo QĐ 81/QĐ- TTg phát cho 373 gia đình nghèo và cận nghèo, đồng thời nhận được số gạo Nhà nước hỗ trợ 6.570 kg phát theo danh sách.
    **Chuyện của bà đỡ **
    Hơn 23 năm gắn bó với ngành ngân hàng trong đó có tám năm, kể từ ngày Ngân hàng CSXH tách ra từ Ngân hàng Nông nghiệp, chị Dương Thị Ngân, Giám đốc Phòng Giao dịch Ngân hàng CSXH huyện Trạm Tấu, thuộc lòng từng địa bàn, con suối, đường dốc núi. Trạm Tấu giờ có 4.100 hộ, với 11 xã, một thị trấn.
    Xét theo Nghị quyết 30a của Chính phủ với chủ trương đưa đồng vốn tín dụng ưu đãi đến tận tay các hộ dân tại 61 huyện nghèo, theo khảo sát lần này, Trạm Tấu sẽ có 221 hộ trong diện được trợ cấp làm nhà. Chị Ngân nhẩm tính: “Đến 30/6, tổng nguồn vốn cho vay tới các hộ nghèo trong toàn huyện đã lên tới gần 46 tỷ đồng”.
    Hỏi về công việc của đội ngũ tám cán bộ tín dụng nơi đây, chị phác qua: “Cả huyện hiện có chín điểm giao dịch được xem như một ngân hàng lưu động. Cứ đến lịch làm việc với từng xã như đã thông báo để tập trung bà con dân bản là ba cán bộ tín dụng của Phòng sẽ mang theo tiền, sổ sách, máy tính, máy in, máy nổ vào xã để giải ngân. Nơi gần nhất hơn chục cây số, xa nhất như xã Tà Xi Láng cả đi lẫn về mất trọn ngày đường. Đông cũng như Hè, chỉ trừ ngày mưa to, đường trơn khó đi quá mới phải dời lịch”.
    Với kinh nghiệm của người lâu năm tại vùng cao, chị Ngân chia sẻ: “Ngôn ngữ bất đồng cũng là một cái khó nhưng chúng tôi không ngại vì luôn cố gắng học tiếng, học cách sống hòa nhập với đồng bào. Chỉ có điều, do trình độ thấp, nếp sống còn nhiều hủ tục lạc hậu, đồng bào còn nhiều lúc loay hoay chưa biết sử dụng đồng vốn cho có hiệu quả. Bà con đa phần tính toán chậm nên việc triển khai rất khó khăn”.
    Từ huyện vùng cao được xem là một trong những địa danh xa xôi nhất đất nước này, Giám đốc Phòng giao dịch Ngân hàng CSXH Mù Cang Chải vừa tròn tuổi 30 Nguyễn Minh Hưng cũng chung tâm sự:
    “Huyện có 14 xã thì có ba xã mùa mưa không vào được. Chúng tôi không sợ vất vả, cũng không phải sợ đồng bào vay tiền ngân hàng không trả được nợ vì dân rất thật thà ( dù làm ăn khó mấy cũng cố gắng trả tiền vay cho được), mà khó ở chỗ trình độ dân thấp, lại thêm hủ tục tập quán đã ăn sâu vào nếp sống, khiến đồng bào cứ mãi luẩn quẩn trong cái vòng nghèo”.
    Nguyễn Minh Hưng đơn cử: “Một hộ nghèo có thể vay của ngân hàng năm triệu đồng (không lãi suất, chương trình ưu đãi dành cho đồng bào thiểu số đặc biệt khó khăn), để mua một con trâu về cày. Con trâu với đồng bào Mông là cả cơ nghiệp. Nuôi được ít tháng, dẫu có lãi nhiều họ cũng không bán. Thế nhưng nếu trong nhà, có một người thân chết đi, theo tập quán, họ sẵn sàng xẻ thịt để chia tài sản là đầu trâu, hay bò cho người chết”.
    Phó Giám đốc Nguyễn Minh Hóa, quê gốc Thái Bình với 25 năm ngụ cư ở Mù Cang Chải, bổ sung: “Là cán bộ tín dụng chúng tôi còn phải kiêm thêm cả người hướng dẫn bà con sử dụng đồng vốn nữa. Ở vùng đất đồi núi, thời tiết khắc nghiệt này, trồng cây gì, nuôi con gì cho có hiệu quả là cả một vấn đề”.
    Làm sao thoát nghèo?
    Trong những ngày công tác ngắn lưu lại hai huyện trên, có tận mắt chứng kiến đời sống của bà con, mới hiểu vì sao những huyện vùng cao này khó thoát nghèo.
    Tỷ lệ đồng bào dân tộc thiểu số tại hai huyện chiếm tới 90 phần trăm, trình độ dân trí thấp, phong tục tập quán lạc hậu, đường giao thông đi lại khó khăn, tâm lý thụ động ỷ lại vẫn còn... Đó chính là những nguyên nhân khiến cho cái nghèo mãi đeo bám.
    Làm thế nào để vốn vay có hiệu quả? Bí thư huyện ủy Trạm Tấu - Hà Chí Hợp, trầm ngâm: “Thu nhập chính của bà con chỉ trông vào lúa mà cũng không có nhiều đất để canh tác. Chăn nuôi gia súc thì kỹ thuật thấp, trâu bò không sinh nở là mấy. Tôi đang tính thử nghiệm nuôi nhím xem có được thì sẽ nhân rộng trên toàn huyện. Nói chung là khó”.
    Tại Mù Cang Chải, hướng thoát nghèo đang được lãnh đạo huyện kỳ vọng là tạo điều kiện cho con em dân tộc đi xuất khẩu lao động. Cùng đó, cả huyện đang tính nghiên cứu mở rộng trồng táo mèo và cây thảo quả sơn tra- những cây trồng được dự báo sẽ đem lại thu nhập tốt cho bà con, hướng tới xóa đói giảm nghèo bền vững.

    Tròn nửa năm kể từ ngày Thủ tướng Chính phủ ra Nghị quyết 30 a về chương trình hỗ trợ giảm nghèo nhanh và bền vững đối với 61 huyện nghèo, hai huyện Trạm Tấu và Mù Cang Chải đang được tỉnh và ngân hàng CSXH dành sự quan tâm đặc biệt.
    Riêng với hai huyện trên, đã thêm 11 tỷ đồng bổ sung với bảy chương trình vay thêm, trong đó đáng kể là chương trình hỗ trợ làm nhà theo QĐ167.
    “Tỉnh cũng đang phấn đấu sao cho Tết này, hộ nghèo nhất sẽ được ở trong nhà vững chãi với tiền của, công sức của Chính phủ, ngân hàng và chính bà con”- Ông Trần Văn Tỳ, Giám đốc NHCSXH Yên Bái, lạc quan.

    (Tiền Phong)

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Mẹ tôi
    N Nguyễn Quân

    Nắng Sớm

    Nắng Sớm
    **

    Vệt nắng lung linh khóm trúc tàn
    sương mờ chen bóng mẹ chân quê
    oằn vai kẽo kẹt đôi quang gánh
    mòn dép mỏi chân khắp nẻo đàng
    xào xạc gió lay bờ dậu trúc
    lào xào đuà lá gót chân qua
    Í ơi rao gọi mời quà vặt
    buổi sáng làng quê có nắng vàng

    (Sưu Tầm)

    Thơ sưu tầm

  • Giữa chốn phồn hoa ước mơ tiếng trống trường
    N Nguyễn Quân

    Gập ghềnh đường đến trường.

    Gập ghềnh đường đến trường.
    **
    Không khí năm học mới bắt đầu rộn ràng khắp nơi. Nhưng đâu đó vẫn còn rất nhiều những đứa trẻ không được đến trường hoặc con đường đến trường đầy gập ghềnh, gian khó. Chúng tôi khởi đăng tuyến bài về những phận học trò nghèo và khát khao đến trường.

    **Bài 1: Nỗi tủi của những đứa trẻ sống giữa Thủ đô **
    Trong ngôi nhà lụp xụp, ẩm thấp, mấy đứa nhỏ quẩn quanh ra vào ngày qua ngày. Chẳng ai ngờ, dù được sống cùng gia đình nhưng đã qua độ tuổi tiểu học mà các cháu vẫn chưa hề biết chữ…

    **“Chỉ mong sao được đi học”
    **
    Đó là những đứa con và cháu của chị Phạm Thị Thuận, tại tổ 57, phường Dịch Vọng (Cầu Giấy, Hà Nội). Chả mấy ai dám gọi nơi ở của họ là nhà. Gian phòng rộng chừng 16m2, cũng có tường và mái che, nhưng trông chỉ giống như một túp lều tạm bợ, không có số nhà, xập xệ nằm sát cạnh khu nghĩa trang. Gian nhà ẩm thấp, tối om, buổi tối chỉ có ánh đèn tuýp lờ mờ. Trong nhà không có gì giá trị ngoài một chiếc ti vi nhiễu đã quá cũ đi xin về.

    Chị Thuận đã 52 tuổi, sự khắc khổ thể hiện trên khuôn mặt đen sạm và thân hình gầy gò. Vốn là người dân định cư ở đây, sau một thời gian theo chồng về Hưng Yên, vì hoàn cảnh, vợ chồng con cái chị lại dắt díu nhau quay lại nơi cũ này.

    Họ ở đây đã tám năm, cuộc sống chật vật khó khăn với những công việc tạm bợ, không ổn định. Cách đây một năm, chồng chị bỏ vào Nam kiếm kế sinh nhai. Họ có tất cả 6 người con thì bốn cô con gái cũng đã vào Nam theo chồng. Tại gian nhà này, còn lại chị cùng hai đứa con nhỏ và một đứa cháu gái ruột.

    Con gái út là cháu Đinh Thị Trang (12 tuổi), con trai Đinh Văn Tuấn (18 tuổi) cùng cháu gái Đinh Thị Hồng (7 tuổi).

    Tuấn mới được học hết lớp 1, vì điều kiện khó khăn quá nên phải dừng học ngang chừng. Từ đó tới nay, suốt mười mấy năm, Tuấn chỉ ở nhà dọn dẹp, phụ giúp cơm nước cho mẹ. Cái chữ vì thế cũng rơi rụng dần.

    Tuấn có nguy cơ mù chữ nếu như cách đây không lâu không được một nhóm sinh viên tình nguyện đến dạy học. Nhưng những ngày được cầm bút học chữ cũng ngắn ngủi, nhóm sinh viên đến rồi lại đi. Tuấn chỉ biết đọc, biết viết và làm những phép tính đơn giản.

    Đã đến độ tuổi lao động, giờ đây mong mỏi lớn nhất của Tuấn là được đi học. Tuấn tâm sự: “Cháu muốn có cái bằng cấp II mà không biết bao giờ mong ước ấy mới thành hiện thực! Bây giờ có muốn đi xin việc ở đâu người ta cũng yêu cầu có bằng cấp. Mới hôm vừa rồi ở nhà không giúp được gì cho mẹ nhiều nên cháu xin đi làm bảo vệ, nhưng người ta yêu cầu phải có chứng minh thư và bằng cấp II, nhưng những cái này cháu lại chưa có nên cũng đành chịu!”.

    Vũ Thị Miến thay vì được đi học thì phải ở nhà trông em

    Còn Trang mới 12 tuổi, tính ra như những đứa trẻ bình thường thì lẽ ra cháu đã được học lớp 5. Nhưng Trang không có may mắn như bạn bè đồng trang lứa, cháu chưa bao giờ được cắp sách đến trường dù chỉ một lần như anh trai mình.

    Chúng tôi hỏi cháu có biết đọc không, cháu lắc đầu và cười ngại ngùng. Có lẽ do chỉ quanh quẩn ở nhà nên Trang ít nói, luôn ngượng nghịu với người lạ. Dù chúng tôi cố gắng hỏi thêm bất cứ điều gì cháu cũng chỉ cười, gật hoặc lắc đầu.

    Chị Thuận buồn bã nói: “Nó trách mẹ mãi không cho con đi học. Rõ khổ, nhưng biết làm sao. Bây giờ nó luôn mặc cảm vì đến tuổi này rồi mà không biết chữ!”.

    Thời gian gần đây, vì không muốn ở nhà, Trang đã xin mẹ đi làm phục vụ cho một hàng cơm bình dân. Công việc của cháu là nhặt rau, rửa bát, bưng bê, từ 6 giờ sáng đến 4 giờ chiều mỗi ngày. Vậy là thay vì cắp sách tới trường thì hàng ngày Trang phải quanh quẩn phục vụ cho một quán ăn trên phố chùa Hà.

    Sự ngây thơ, trong sáng vẫn hiện hữu trên khuôn mặt xinh xắn của Trang. Nhưng chẳng ai dám tin vào tương lai của cháu khi hàng ngày Trang vẫn phải lam lũ mưu sinh để giúp mẹ duy trì cuộc sống gia đình.

    Với chị Thuận, hai đứa con không được đi học đã là một nỗi khổ, nhưng còn bi kịch hơn khi đứa cháu ngoại Đinh Thị Hồng, 7 tuổi, đang học lớp 2, cũng có nguy cơ phải bỏ học vì điều kiện gia đình quá khó khăn.

    Chị Thuận nói trong nước mắt: “Đời mình, đời con mình không biết chữ đã quá khổ rồi, đằng này ngay cả cháu của mình cũng khó… thoát nổi cái cảnh mù chữ! Bố nó bị sét đánh chết, mẹ nó vào Nam làm công nhân để lại cháu cho tôi nuôi. Lương mẹ nó ba cọc ba đồng nên chẳng tích cóp được gì. Trong khi đi học đóng góp ngày lại càng nhiều nên gia đình khó mà cho cháu đi học tiếp được! Tôi chỉ mong sao con tôi, cháu tôi được đi học, biết cái chữ để sống hoà đồng với xã hội… nhưng sao mà khó quá!”.

    Hiện tại, công việc của chị Thuận là bán phở thuê, những khi rảnh rang một chút chị đi giặt và làm thuê những việc khác. Trước đây, mỗi tháng chị kiếm được khoảng 600-700 nghìn đồng, nhưng thời gian gần đây mỗi tháng làm được 500 nghìn đồng khó hơn rất nhiều.

    Chị bảo: “Nếu như cái Trang được đi học, hay có anh chị sinh viên tình nguyện nào đến dạy học, tôi không cho cháu đi làm nữa, ở nhà mà học thôi!”. Bé Trang nhìn mẹ như muốn khóc…

    Đi học - điều xa xỉ!

    Ven theo con đường mòn giữa cánh đồng từ Quốc lộ 6 vào xóm Cầu Tiến, xã Xuân Thủy Tiên (Chương Mỹ, Hà Nội), chúng tôi tìm về gia đình chị Nguyễn Thị Trinh, một gia đình được liệt vào dạng nghèo nhất xã.

    Chị Trinh và những đứa con thơ không được đến trường

    Gia đình chị Trinh có 6 người con thì 3 đứa lớn đến tuổi đi học đều phải ở nhà giúp mẹ do hoàn cảnh gia đình quá khó khăn. Đứa lớn Vũ Thị Nhung (21 tuổi) đã đi lấy chồng. Con gái thứ hai Vũ Thị Sâm (15 tuổi) được học đến lớp 2 rồi phải bỏ học. Con gái thứ ba là Vũ Thị Miến đã 12 tuổi phải ở nhà trông em. Ba em gái của Miến lần lượt một tuổi, ba tuổi, năm tuổi cũng không có hy vọng được đến trường.

    Chị Trinh thành thật: “Gia đình vốn khó khăn, lại không sinh được con trai nên tôi cứ đẻ rốn mãi, đến khi sinh các cháu ra rồi lại khổ lây, không được học hành gì cả! Hiện tại tôi lo ăn cho các cháu còn chưa đủ nên không dám nghĩ đến chuyện cho các cháu đi học”

    Chồng chị, anh Vũ Gia Chung vì không có con trai đã đi lấy vợ hai sinh thêm được hai người con khác, sau một thời gian rồi quay về sống với mẹ con chị. Cách đây chưa đầy một năm, trong một vụ tai nạn, không may anh Chung qua đời, còn lại chị và bảy đứa con thơ phải sống cảnh nheo nhóc.

    Vì nghèo khó, lại đông em nên hiện tại hàng ngày Sâm phải theo mẹ đi làm thuê, hết đào giếng, cuốc cỏ, lại gặt cấy thuê. Công việc vất vả nhưng thu nhập lại chẳng được là bao, tháng nào nhiều người thuê, hai mẹ con kiếm được 700.000 đồng là cao nhất.

    Nhiều khi không có việc, để lo cho sáu miệng ăn, hai mẹ con lại xách giỏ đi khắp các ao, đồng trong làng, ngoài xã mò cua bắt ốc. Sâm buồn rầu: “Nhìn các bạn được đi học cháu cũng tủi thân lắm! Nhưng biết làm sao được khi dưới cháu vẫn còn các em đang tuổi ăn, tuổi lớn cũng phải ở nhà trông nhau!”.

    Đứa em gái kế tiếp Sâm, Vũ Thị Miến (12 tuổi), thay vì cắp sách tới trường, công việc hàng ngày là trông ba đứa em nhỏ và nấu cơm giúp mẹ. Nhìn cô bé gầy gò phải vất vả với ba đứa em đang đùa nghịch, khóc lóc trong ngôi nhà chật hẹp mới thấy thật xót xa.

    Một trong 2 đứa con thất học của chị Trinh

    Niềm mơ ước được đi học luôn ám ảnh Miến. Chẳng thế mà bất cứ ai đến nhà hỏi thăm, Miến đều nói cháu đang học lớp 6, như những đứa bạn bằng tuổi nhà sát bên. Nhưng hỏi Miến biết chữ không thì Miến chỉ cười, rồi lại chạy ra ôm đứa em một tuổi thức giấc đang gào khóc mà cưng nựng, dỗ dành.
    Có lẽ vì ước muốn được đi học nên Miến và các em thích chơi trò chơi lớp học. Miến đóng vai cô giáo dạy chữ cho các em của mình là học trò. Nhìn Miến cùng mấy đứa em lớ ngớ đọc vẹt “A, Bờ, Cờ…” và dáng vẻ, điệu bộ của mấy chị em làm chúng tôi không khỏi chạnh lòng.

    Chị Trinh nghẹn ngào: “Tôi không cho chúng nó được đi học, nhưng chẳng đứa nào dám trách cả. Chúng nó bảo mẹ nuôi con có bát cơm ăn hàng ngày là tốt lắm rồi, không được đi học cũng không sao. Nhưng tôi với đứa lớn cũng cố làm lụng để sau này có thể cho ba đứa nhỏ đi học”.

    Một giọt nước mắt lặng lẽ lăn trên gương mặt quắt queo của chị Trinh. Mấy đứa con nhà chị vẫn ăn vận với bộ quần áo cũ, không rách chỗ nọ lại thủng chỗ kia, ngày ngày chăm nom nhau trong gian nhà trống. Chúng đâu hề biết tương lai của mình trong ngôi nhà này là nguy cơ thất học, mù chữ. Nơi có những ước mơ giản đơn nhưng chẳng dễ dàng…

    (VietNamNet)

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Bí ẩn về 10 tàn tích tuyệt vời nhất thế giới.
    N Nguyễn Quân

    Bí ẩn về 10 tàn tích tuyệt vời nhất thế giới - Phần cuối

    Bí ẩn về 10 tàn tích tuyệt vời nhất thế giới - Phần cuối
    **
    Rải rác khắp hành tinh thân yêu của chúng ta có những tàn tích còn sót lại từ các công trình cổ xưa mà cho đến bây giờ, nguồn gốc hoặc lý do xuất hiện của chúng vẫn chưa thể giải đáp được. Hãy cùng tiếp tục tìm hiểu về 5 bí ẩn còn lại trong danh sách những tàn tích và đài tưởng niệm tuyệt vời nhất trên thế giới.
    6. Stonehenge

    Có lẽ bia đá nổi tiếng nhất thế giới chính là Stonehenge, nằm ở hạt Wiltshire, Anh.

    Đây là một địa điểm rất hút khách du lịch.
    Nó bao gồm những rãnh đào bao xung quanh một khối kiến trúc hình tròn của những tảng đá dựng đứng nâng đỡ những tảng đá nằm ngang phía trên.

    Người ta tin rằng, nó được xây dựng vào khoảng 2500 năm trước Công Nguyên, nhưng đã được tu sửa lại trong suốt khoảng 1400 năm.

    Mặc dù những giả thuyết được đặt ra và cả các cuộc nghiên cứu về công trình kỳ lạ này thì nhan nhản, nhưng không ai biết chính xác nguyên nhân vì sao Stonehegne được xây dựng, và chính vì thế, nó còn lại như một trong những điều bí ẩn vĩ đại nhất của lịch sử.

    Stonehenge nhìn từ trên cao.

    Có lẽ khi mới được xây dựng, hình dáng của nó là như thế này
    *7. Machu Pichu *

    Machu Pichu là thành phố được bảo tồn tốt nhất từ thời đế chế Inca, nằm khuất trong dãy núi Andes ở Peru. Nằm cao phía trên một ngọn núi dựng đứng với đỉnh bằng phẳng khiến nó thoái khỏi sự dòm ngó của những người Tây Ban Nha xâm chiếm.

    Nó đã bị lãng quên bởi thế giới bên ngoài trong suốt nhiều thế kỉ, và được khám phá "lại" bởi nhà khảo cổ học Hiram Bingham vào năm 1911.

    Những tảng đá xây nên thành phố được đặt vào nhau khít đến nỗi một mảnh dao lam cũng không thể chen vào giữa.

    Những nghiên cứu hiện đại cho rằng, Machi Pichu được xây để làm chỗ ẩn dật cho quốc vương Inca Pachcuti, và so với những tiêu chuẩn thời bấy giờ thì nó khá là nhỏ.
    8. "Great Zimbabwe Ruins" - Những tàn tích lớn ở Zimbabwe

    Ít người biết rằng, đất nước Zimbabwe ở Châu Phi ngày nay thật ra được đặt tên theo những tàn tích lớn bằng đá nằm rải rác khắp đất nước. "The Great Zimbabwe Ruins" là một trong những kiến trúc cổ xưa và lớn nhất nằm ở phía Nam châu Phi, và vào thời điểm hưng thịnh nhất của nó, người ta ước lượng rằng, nó đã từng là nơi trú ẩn cho khoảng 18 000 cư dân.

    "The Great Zimbabwe Ruins" trải dài trên 7,3 km và được bắt đầu xây dựng từ thế kỉ thứ XI mà không hề dùng đến vữa hồ. Không ai biết tại sao địa danh này cuối cùng lại bị bỏ hoang.


    "Great Zimbabwe Ruins" nhìn từ trên cao
    9. Tàn tích Chavín de Huantar ở Peru

    Mặc dù không nổi tiếng như Machu Pichu, Chavín de Huantar cũng là một địa điểm được đưa vào danh sách Di sản Thế giới, bởi những tàn tích và đồ tạo tác được làm bởi người Chavin, xuất hiện trước cả người Inca, vào khoảng 900 năm trước Công Nguyên. Địa điểm này từng được dùng để làm chỗ tụ tập và thờ cúng.


    Không ai rõ vì sao nền văn hóa Chavin đột nhiên biến mất, mặc dù một vài người cho rằng, chính những tàn tích này đã đưa ra lý do. Hầu hết các giả thuyết đều tập trung vào việc điều kiện thiên nhiên lúc đó vô cùng khắc nghiệt, bao gồm cả những trận động đất. Trong khi đó, những người khác lại đi theo hướng khác cho rằng, tộc người này đã đánh nhau với người thuộc những nền văn minh khác trong cùng khu vực.



    Một trong những di tích còn lại của người Chavin
    10. Lâu đài San Hô - bia tưởng niệm tình yêu đã mất


    Lâu đài San Hô, ở Homestead, Florida, là một khu tưởng niệm của Ed Leedskalnin - một người nhập cư từ Latvia xây dựng dành cho tình yêu đã mất của mình. Ông bắt đầu xây dựng công trình từ năm 1923 sau khi bị vợ sắp cưới của mình phản bội chỉ vài ngày trước lễ cưới, và đã dành toàn bộ cuộc đời của mình để hoàn thành nó.

    Người đã xây dựng nên lâu đài - Ông Ed Leedskalnin
    Công việc xây dựng tiếp tục được tiến hành sau cái chết của ông vào năm 1951.

    Các chuyên gia rất bối rối không hiểu tại sao một người đàn ông với trình độ học vấn chỉ hết lớp 4 như Leedskalnin lại có thể một mình xây dựng được Lâu đài San Hô. Một kĩ sư khẳng định rằng, đến cả Albert Einstein cũng không thể giải đáp nổi điều bí mật thú vị này.

    (Suu Tầm)

    Thế giới này là của chúng mình

  • Bí ẩn về 10 tàn tích tuyệt vời nhất thế giới.
    N Nguyễn Quân

    Bí ẩn về 10 tàn tích tuyệt vời nhất thế giới. (phần 1)

    1. Bia đá kì lạ ở Georgia

    Đứng sừng sững trên một ngọn đồi nhỏ ở phía đông bắc Georgia, Mỹ, là một trong những đài tưởng niệm** kì lạ và bí ẩn nhất trên thế giới**. Được biết đến với cái tên "Bia đá chỉ dẫn Georgia", khối kiến trúc bằng đá này gồm 5 cột cao gần 4,9 m, nặng khoảng 20 tấn làm từ đá granit được đánh bóng.

    Đặc biệt, 8 mặt của 4 cột đá xung quanh được khắc những thông điệp bằng 8 thứ ngôn ngữ hiện đại khác nhau: tiếng Anh, tiếng Tây Ban Nha, Tiếng Bantu (rất phổ biến ở Đông Phi), tiếng Hin - đi (Ấn Độ), tiếng Hebrew (Do Thái), tiếng Ả Rập, tiếng Trung, và tiếng Nga.

    Ở phía trên của cột đá chính giữa, và cũng được nâng đỡ đồng thời bởi 4 cột xung quanh là một phiến đá dẹt nhỏ hơn, hình chữ nhật với kích thước 2,7 x 1,8 m. Các mặt xung quanh của phiến đá này cũng được khắc chữ bằng 4 thứ tiếng, nhưng không phải là các ngôn ngữ hiện đại mà lại là các ngôn ngữ cổ xưa, bao gồm: Tiếng Babylon cổ, tiếng Hy Lạp cổ, tiếng Phạn, và chữ tượng hình Ai Cập.

    Sơ đồ cấu trúc bia đá

    Ở cách khối kiến trúc đá này không xa là một bảng giải thích đầy đủ cácthông số kích cỡ của nó, được khắc chìm vào mặt đất. Trên bia đá cũngcó những lỗ nhỏ để người xem có thể đứng ở sát chân cột đá và quan sát được sao Bắc Đẩu.


    Bảng giải thích được khắc chìm vào mặt đất


    Mặt được viết bằng Tiếng Anh

    Thật ra, bia đá này không được xây dựng trong thời cổ đại, chính xác thì nó vừa được hoàn thành xong vào năm 1980. Trước đó 1 năm, vào tháng 6 năm 79, một người (hoặc nhóm người) lạ lấy tên là R.C Christian đã thuê một công ty làm đá Granite ở khu vực này xây nên khối kiến trúc này. Thông điệp được viết trên đó đều có nội dung về khuyên bảo con người xây dựng cuộc sống tốt đẹp, hòa hợp với thiên nhiên, hoặc cai trị đất nước công bằng văn minh.


    Toàn cảnh bia đá nhìn từ xa

    Mặc dù vậy, việc ai đã đứng sau việc xây dựng bia đã này, và tại sau lại xây nó vẫn còn là một điều bí ẩn đối với nhân loại.

    2. Stonehenge ở Sông Michigan

    Một nhóm các nhà khoa học dùng tàu ngầm để tìm các mảnh vỡ tàu ở đáy sông Michigan đã rất bất ngờ khi tìm thấy một kiến trúc trông rất giống Stonehenge ở **Anh **ở khoảng hơn 12 m sâu dưới mặt nước. Một vài tảng đá được sắp xếp thành hình tròn, và một tảng đá còn được khắc hình loài voi răng mấu cổ đại. Tàn tích này có lẽ phải đến 10 000 năm tuổi, thời điểm sau Kỷ Băng Hà, cho thấy rằng khi đó người loài và voi cổ đại đã cùng xuất hiện ở khu vực.

    3. Những cột đá ở Baalbek, Li Băng

    Ngôi đền thờ La Mã lớn nhất từng được xây dựng không nằm ở Hy Lạp hay Rome, mà lại được xây dựng ở Baalbek, Li Băng. Mặc dù đã bị phá hủy dưới thời của vua **Theodosius **nhưng 6 trong số 54 cột của ngôi đền vẫn còn tồn tại.

    Bất chấp vẻ đẹp của nó, những tàn tích tại Baalek đã bị lãng quên trong những thập kỉ gần đây, vì lý do chiến tranh. Nhưng thật may mắn, công trình khảo cổ học vĩ đại này đã tránh được khỏi bị hư hại. Không ai biết rằng điều gì đã khiến địa điểm này trở nên đặc biệt đối với người La Mã, để đến mức họ phải mất công khai thác và vận chuyển nhiều khối đá đến đây để lắp ráp như vậy.


    Nền móng vững chắc đồ sộ của ngôi đền


    Những gì còn lại xung quanh chỉ còn là đống đổ nát


    Lung linh về đêm

    4. Những vòng tròn đá bí ẩn được chôn sâu dưới lòng đất

    Ở phía Nam của Thổ Nhĩ Kỳ, giáp với biên giới Syria, là 3 vòng tròn đá với độ tuổi khoảng vài nghìn năm "già" hơn so với những phiến đá đầu tiên ở Stonehenge tại Anh.

    Điều lạ lùng là, những vòng tròn đá kỳ bí này được xây nên bởi một nhóm những người thợ săn du mục tập hợp lại với nhau. Trước đây, người ta tin rằng lực lượng lao động đủ để xây dựng nên một vòng tròn đá như thế này chỉ có thể đạt được khi xã hội loài người phát triển đến mức hình thành xóm làng, nghĩa là khá lâu sau thời điểm này. Thêm nữa, 3 vòng tròn tại Göbekli Tepe này lại được chôn sâu dưới lòng đất, vì những lý do không giải thích được.

    Nhiều người cho rằng Göbekli Tepe và khu vực lân cận chính là hình mẫu của Vườn Địa Đàng trong Kinh Thánh.


    Một bức tranh vẽ "Vườn Địa Đàng"

    5. Đảo Easter

    Đảo Easter, cũng được biết đến với cái tên Rapa Nui hay Isla de Pascua, là một hòn đảo thuộc nước Polynesia ở phía đông nam Thái Bình Dương. Nó nổi tiếng khắp thế giới vì những bức tượng người bán thân khổng lồ được tạo nên bởi người Rapanui.

    Những bức tượng này, được gọi là "moai", là một phần trong nghi lễ thờ cúng tổ tiên của những người dân đảo và được tạc nên vào khoảng từ năm 1250 đến 1500 trước công nguyên. "Moai" nặng nhất có cân nặng khoảng 86 tấn, thể hiện rằng để làm ra và dịch chuyển được chúng những người Rapanui đã phải khéo léo như thế nào.

    Gần một nửa của các "moai" này vẫn còn ở Rano Raraku, nơi khai thác chính để tạo nên các "moai". Còn hàng trăm bức tượng khác đã được đưa đến những sàn đá khác ở xung quanh ven đảo.


    Một bức tượng ở ven biển


    Và thậm chí còn có tượng được tìm thấy ở đáy biển

    Còn tiếp...![](http://img.forum.zing.vn/zingforum/skin/images/smilies/MatCuoi1/MatCuoi (1).gif)

    (Suu Tầm)

    Thế giới này là của chúng mình

  • Giữa chốn phồn hoa ước mơ tiếng trống trường
    N Nguyễn Quân

    Con muốn đến trường, không đòi sách vở đâu!

    Con muốn đến trường, không đòi sách vở đâu!

    Khi chúng tôi hỏi: "Mến có muốn đi học không?", em vừa khóc vừa nói: “Cháu muốn đi học lắm, nhưng đêm qua nghe bố mẹ nói chuyện với nhau là bắt cháu phải nghỉ học”. Rồi quay sang mẹ, Mến van xin: "Mẹ ơi, con muốn đi học! Mẹ đừng bắt con phải ở nhà! Dù không đủ sách vở nhưng con không đòi nữa đâu”.

    **Đừng bắt con nghỉ học mẹ ơi! **

    Chúng tôi trở lại Rú Mốc (xã Thạch Bàn - huyện Thạch Hà - Hà Tĩnh) sau 8 tháng xảy ra vụ tai nạn sập mỏ đá kinh hoàng. Không khí nơi đây vẫn đìu hiu, xơ xác. Hàng chục phụ nữ vẫn kiên trì ngồi trước mỏ đá chờ xe đến để bốc hàng. Khuôn mặt ai cũng rầu rĩ, nặng trĩu ưu phiền.

    Trò chuyện với chúng tôi tại nhà riêng, ông xóm trưởng xóm 9 lắc đầu ngao ngán: "Sau trận sập núi kinh hoàng, mỏ đá bị đóng cửa khiến lao động trong xóm hầu như thất nghiệp, đời sống người dân ngày càng khó khăn. Năm học mới sắp bắt đầu nhưng nhiều trẻ em của xóm đang đứng trước nguy cơ không thể tiếp tục đến trường”.

    Theo lời chỉ dẫn của ông xóm trưởng, chúng tôi vượt qua cây cầu nhỏ để tìm đến nhà của em Nguyễn Thị Mến, học sinh lớp 3B Trường Tiểu học Thạch Bàn.

    Nhà Mến có 6 chị em tuổi sàn sàn như nhau. Mặc dù tất cả đã đến tuổi đi học, nhưng trong nhà chỉ có 3 chị em may mắn được đến trường, số còn lại đều phải bỏ học giữa chừng vì nghèo.

    Chị Trần Thị Linh (mẹ em Mến) tâm sự: "Trước đây, mấy đứa ngày nào cũng theo bố vào mỏ làm đá nên cũng kiếm được ít nhiều, nhưng từ khi họ cấm không cho làm thì mấy bố con chỉ biết ngồi nhà nhìn nhau. Năm ngoái, đứa đầu là Nguyễn Thị Hương phải nghỉ khi chưa học hết lớp 5 để ở nhà giúp mẹ chạy chợ kiếm ăn qua ngày. Làm việc quần quật suốt cả ngày khiến đầu óc nó mụ mị, bây giờ thì chữ không còn đọc nổi nữa”.

    “Mấy tuần nay, cả hai vợ chồng chạy đôn chạy đáo khắp nơi mong vay được ít tiền về mua sách cho con, nhưng không tài nào kiếm nổi. Hôm qua, tôi đánh liều đi mua nợ cho cháu, họ nhất quyết không cho nợ cả bộ mà chỉ bán cho 5 cuốn. Không biết ít bữa nữa phải đóng góp các khoản thì kiếm đâu ra. Mến là đứa học giỏi nhất nhà nên vợ chồng tôi định cho cháu học hết cấp 2 nhưng có lẽ mong muốn này không thể thực hiện nổi” - chị Linh buồn rầu.

    Khi chúng tôi hỏi: "Mến có muốn đi học không?”, em vừa khóc vừa nói: “Cháu muốn đi học lắm nhưng đêm qua nghe bố mẹ nói chuyện với nhau là bắt cháu phải nghỉ học...”. Rồi quay sang mẹ, Mến van xin: "Mẹ ơi, con muốn đi học! Mẹ đừng bắt con phải ở nhà! Không có sách vở cũng được, con không đòi mẹ mua nữa đâu”...

    “Do bây giờ mới đầu năm học, nhà trường chưa tiến hành thu các khoản nên các cháu vẫn đến trường đông, nhưng ít tháng nữa các em sẽ phải nghỉ học vì không có tiền đóng đâu” - giọng ông xóm trưởng chùng hẳn xuống.

    Không có ăn lấy gì mà học

    Không chỉ riêng trẻ em Rú Mốc đối mặt với việc phải nghỉ học, tình trạng này cũng xuất hiện khá nhiều tại xã vùng biển nghèo Kỳ Hà (huyện Kỳ Anh). Hầu hết người dân trong xã đều sống dựa vào nghề làm muối, thu nhập thấp nên khi năm học mới sắp bắt đầu nhiều gia đình đã phải nghĩ đến việc cho con nghỉ học.


    Giữa gió Lào nắng rát, Xuân vẫn cặm cụi đẩy đất trên cánh đồng muối. Ảnh: Hà Vy

    Chúng tôi tìm đến nhà chị Trần Thị Lĩnh - người được cho là nghèo nhất, nhì xã. Trong căn nhà trống hoác, chị cùng đứa con gái thứ hai đang ngồi cặm cụi gọt bưởi bán kiếm sống qua ngày.

    Chị Lĩnh nghẹn ngào: "Những năm trước, gia đình chúng tôi sống dựa vào nghề muối rất vất vả nhưng cũng đủ nuôi các con ăn học. Thế nhưng, cách đây 2 tháng, chồng tôi phải vào tù vì tội vô tình đánh chết người. Từ hôm anh ấy bị bắt, bao nhiêu tiền bạc trong nhà đều đội nón ra đi sạch.”.

    Gia đình chị Lĩnh có 3 đứa con, cháu đầu là Trần Xuân Nhật học lớp 2, cháu thứ hai là Trần Thị Loan chuẩn bị bước vào lớp 1, còn cháu cuối học mẫu giáo.

    “Năm ngoái, cả hai vợ chồng làm quần quật suốt ngày mà chưa nuôi nổi chúng, bây giờ chỉ còn mình tôi thì lo sao nổi? Nếu bây giờ để các cháu bước vào năm học mới thì phải nộp gần 2 triệu đồng, mà khoản tiền lớn như vậy thì tôi xoay xở đâu ra, cho nên có lẽ đành phải cho hai cháu nghỉ học năm nay rồi sau đó tính tiếp” - chị Lĩnh đau xót.

    Chị kể, mấy ngày nay, khi thấy các bạn được bố mẹ sắm sách vở, quần áo mới để đi học, cái Loan lại chạy về nhà khóc, đòi mẹ cho đến trường. Thương em, nên ngày nào Nhật cũng đội nắng ra đồng muối làm thuê, mong có tiền về cho em đi học.

    “Thằng Nhật nếu phải nghỉ học thì ít ra nó cũng đã biết mặt chữ rồi, còn cái Loan thì tôi thương lắm, đến tuổi đi học nhưng chẳng được đến trường” - chị Lĩnh bần thần.


    Bé Loan thì bán bưởi giúp mẹ. Ảnh: Hà Vy

    Trên cánh đồng muối Kỳ Hoa trời nắng chang chang, gió Lào thổi như quất vào mặt nhưng Nhật vẫn cặm cụi làm đất đem phơi để về lọc nước làm muối.

    Đường đến trường xa dần

    Đường đến trường với các em học sinh ở làng Tân Hiệp, xã Cam Tuyền, Cam Lộ, Quảng Trị cứ xa dần. Làng có 968 khẩu, trong đó gần 100 học sinh phải bỏ học.

    Dừng chân bên đường, hỏi một em nhỏ đang rà phế liệu đường vào làng Tân Hiệp. Hỏi em: "Nhỏ thế sao đã đi rà phế liệu, không đi học ư?" Em trả lời: “Nhà em không có tiền cho em đi học. Em phải nghỉ học để phụ mẹ, nhường cho hai đứa em sau học bù”.

    Con đường vào làng Tân Hiệp được rải nhựa chạy thẳng tắp từ đầu đến cuối làng. Nhìn vào, ai cũng nghĩ đây chắc hẳn là một ngôi làng trù phú, nhà nào cũng sung túc. Nhưng không!


    Thay vì đến trường, em phải vào rừng tìm phế liệu chiến tranh. Ảnh: Hoàng Táo.

    Ông Phạm Văn Phương, Trưởng làng cho hay: “Năm 2005, do nạn đất sụt ở làng cũ nên mọi người được Nhà nước di chuyển vào đây định cư. Nhà và đường đó đều do Nhà nước làm hết. Ở nơi định cư mới, đất canh tác ít, lại không có thuỷ lợi nên kinh tế rất khó khăn”.

    Hầu hết mọi người trong làng Tân Hiệp đều lấy nghề rà phế liệu làm nghề mưu sinh. Ông Phương cho biết đến 90% dân làng làm nghề này. “Nói ra thật đau lòng, dù chưa có con số thống kê cụ thể, nhưng trong làng có đến chừng 100 em phải bỏ học do hoàn cảnh kinh tế, chiếm đến 1/10 dân số của làng”.

    Chúng tôi đến thăm gia đình anh Nguyễn Văn Năm, câu chuyện xảy ra cách đây 2 năm, giờ kể lại anh Năm vẫn tiếc nuối: “Lúc đó, gia đình kẹt quá nên mới phải cho thằng Phồn nghỉ học. Rứa là hắn mới học xong lớp 7 đã phải bỏ giữa chừng”.

    Chỉ có điều, những đứa trẻ phải nghỉ học giữa chừng như Phồn ở trong làng khá đông. Các em nghỉ học chủ yếu ở lớp 7 - 8. Mặc dù được bố mẹ động viên nghỉ học đến khi nào có tiền sẽ học tiếp, nhưng với nhiều em học sinh ở làng Tân Hiệp, một khi đã nghỉ học thì con đường tiếp tục đến trường cứ xa dần và mất hút...

    (VietNamNet)

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Mẹ tôi
    N Nguyễn Quân

    Mẹ tôi

    Mẹ tôi
    **

    *Mẹ tôi tóc xanh nhuộm bạc tháng ngày
    Mẹ tôi đau buồn nặng trĩu đôi vai
    Bao năm nuôi đàn trẻ thơ nhỏ dại
    Cầu mong con mình có một ngày mai

    Mẹ tôi nắng mưa chẳng ngại nhọc nhằn
    Mẹ tôi mỉm cười nhìn bóng con ngoan
    Không than không phiền dù lâm hoạn nạn
    Lòng tin con mình xứng thành người dân

    Chiều chiều, bên liếp lều tranh
    Mẹ tôi đứng đợi đàn con
    Trước gió tóc trắng loa xòa
    Đôi mắt dịu hiền như bể tình thương

    Lòng người mong ước ngày sau
    Đàn con xứng thành người dân
    Nhưng nay con đã nên người
    Thì nay còn đâu bà mẹ hiền xưa

    Chiều nay đốt hương tưởng niệm trước mồ
    Nhìn khói đau lòng tưởng nhớ năm xưa
    Công ơn sinh thành ngày nao đền trả
    Mẹ ơi con nguyền nhớ lời mẹ khuyên*
    **
    ( Như Quỳnh )

    Thơ sưu tầm

  • ''Mẹ'' duy nhất chỉ một
    N Nguyễn Quân

    Mẹ có một đức tính luôn quan tâm toi con cái, con cái là tiêu điểm vĩnh viễn của mẹ, bất kỳ chỗ tinh tế nào của con cũng là chỗ mẹ thường kiểm tra.

    Trà sữa cho Tâm hồn

  • Hãy quan tâm tới Cha,Mẹ mình nhiều.
    N Nguyễn Quân

    Hãy quan tâm tới Cha,Mẹ mình nhiều.

    Có một điều rất quan trọng đối với một người con thể hiện sự hiếu thảo đồng thời là quan tâm tới người Cha,người Mẹ...bạn đã làm hay chưa?

    Rằng mình có những mối quan hệ bạn bè,anh em, đồng nghiệp và lẫn cả người yêu v..v.. đôi khi mình lại nhớ tới ngày sinh nhật của họ; nhưng một điều đáng chê trách là mình lại không nhớ tới ngày sinh nhật của cha mẹ.

    Những lúc cha,mẹ sai mình làm việc. Mình lại cau có, vùng vằng nói rõ hơn là không muốn làm.Mạc dù cha, mẹ giao những công việc rất đơn giản.Thế nhưng tình cờ nghe tiếng bạn hú cái là bỏ việc cha,mẹ giao; đi liền với bạn à.

    Những lúc mình ngồi với bạn bè nói chuyện với bạn rất hay,hơi tâm lý những ý về chiều sâu như khuyên bạn; trong cuộc sống phải sống thế này, tôi khuyên bạn phải sống như thế kia; công nhận: nói cho bạn nghe những lời nói rất hay là ý giúp người bạn ấy sống tốt...thế nhưng mình đã việc đầu tiên sống tốt với cha mẹ hay chưa...??? có bao giờ tâm sự với cha mẹ những lời nói ngọt ngào mà mình, như đang nói với bạn mình chưa...????chỗ này cũng cần xét mình lại nè.

    Đôi khi tham gia với bạn bè, giao lưu mọi người bên ngoài, hồ hởi, nhiệt tình, góp vui với bạn bè...Trong lúc ấy vô tình cha,mẹ gọi điện nhờ bạn việc gì đó hay câu nói đơn thuần cha,mẹ quan tâm tới con cái mình. Mình lại thờ ơ, đáng trách là những lời đáp lại với cha, mẹ những từ vô ý có khi là dẫn tới đau lòng...nào là: Cha ơi, mẹ ơi con đang bận lắm không về được. Cha,mẹ phải tự lo đi.Trong khi đó mình bận vào những cuộc vui, nuối tiếc cuộc vui đang dang dở.Có đáng trách hay không....?

    Có điện thoại, hằng ngày mình có thể 8 nhắn tin, gọi cho bạn bè những người quen bên ngoài hoặc người yêu có khi nói không tiếc tiền.Thế mà sao không nghĩ: gọi, 8, nhắn tin với cha,mẹ mình chỉ đôi 3 câu nói thể hiện mình quan tâm tới cha,mẹ.Có biết cha,mẹ sẽ vui lắm không.Mình đối lúc quá thờ ơ mà.

    Có những lúc mình đi chơi có thể bỏ tiền ra góp với mọi người chung cuộc vui như ăn uống đi chơi,tiêu sài, hát karaoke... Thế mình lúc về, lại không nhớ mua cho cha,mẹ tô phở...đại loại.

    Khi hứng lên làm giúp cha,mẹ những việc gì đó, chưa chi đã đòi trả công.Sao không nghĩ tháng ngày cha,mẹ nuôi con,con có trả công cho cha,mẹ hay không...? Mình là đứa con bất hiếu.

    Đôi khi xin tiền cha,mẹ sài tiêu vào những việc lợi ích cho đúng giá trị thì chưa thấy, có nhiều khi sài tiền vào những việc đâu đâu có khi là vô ích và đồng thời là sự lãng phí.Những lúc này mình lại không nghĩ rằng cha,mẹ đi làm góp nhặt có khi đánh đỗi cả mồ hôi nước mắt; 500 tới 1000 đồng từng cắc một. Là đứa con của Cha,Mẹ mà mình lại không nghĩ tới những điều này.

    (thân: kenlly_hu- Nguyễn Trung Quân)

    Trà sữa cho Tâm hồn

  • Khoảnh Khắc Cô đơn
    N Nguyễn Quân

    Nếu chúng ta có thể tháo gỡ bản thân khỏi những vướng mắc của thất vọng, cô đơn, buồn chán hay chính xác là sự mông lung. Mong bạn hãy ngồi lại bàng hoàng từ từ suy nghĩ điều gì tốt nhất giúp mình vượt qua. hãy áp dụng.
    thân: kenlly_hu

    Coffee Chiều Thứ 7

  • ''Mẹ'' duy nhất chỉ một
    N Nguyễn Quân

    *Khi bạn 1 tuổi, mẹ cho bạn ăn và tắm cho bạn
    Bạn cảm ơn mẹ bằng cách khóc ròng cả đêm

    Khi bạn lên 2, mẹ dạy bạn cách đi bộ

    Và bạn cảm ơn mẹ bằng cách chạy mất dạng khi nghe mẹ gọi

    Khi bạn dc 3 tuổi, mẹ làm tất cả mọi bữa ăn cho bạn với 1 tình cảm vô hạn
    Và cách bạn cảm ơn mẹ là hất tất cả xuống sàn nhà

    Khi bạn lên 4, mẹ cho bạn vài cái chì màu
    Và bạn cảm ơn mẹ bằng cách tô đầy lên cái bàn ăn

    Bạn lên 5 tuổi, mẹ may áo cho bạn để bạn đi nghỉ cuối tuần
    Bạn cảm ơn mẹ bằng cách lăn ùynh xuống bãi đất cho dơ đồ

    Và khi bạn lên 6, mẹ dắt bạn tới trường
    Bạn cảm ơn mẹ bằng cách hét tướng lên: “Con ko đi đâu!”

    Bạn lên 7 tuổi, mẹ mua cho bạn một quả bóng chuyền
    Và bạn cảm ơn mẹ bằng cách quăng nó vô cửa sổ nhà bên cạnh

    Khi bạn được 8 tuổi, mẹ cho bạn 1 cây kem
    Và bạn cảm ơn mẹ bằng cách đổ nguyên cây kem vào áo

    Khi bạn 9 tuổi, mẹ mua cho bạn 1 cây piano đề bạn học đàn
    Bạn cảm ơn mẹ bằng cách ko bao giờ đàn để luyện tập

    Khi bạn lên 10 tuổi, mẹ lái xe chở bạn đi vòng vòng cả ngày, từ sân bóng đá cho tới phòng thể dục, để tổ chức cho bạn 1 bữa tiệc sinh nhật sau đó
    Và cách bạn cảm ơn là nhảy phắt ra khỏi xe và ko thèm nhìn lại

    Bạn lên 11 tuổi, mẹ dắt bạn và bạn bè bạn đi xem phim
    Và bạn cảm ơn mẹ bằng cách đòi ngồi ở một dãy ghế khác

    Khi bạn 12 tuổi, mẹ cảnh cáo bạn ko nên xem một chương trình TV nào đó
    Và bạn chỉ việc đợi mẹ ra khỏi nhà để xem

    Bạn lên 13 tuổi, mẹ bảo bạn nên đi cắt tóc đi
    Và bạn cảm ơn mẹ bằng câu nói mẹ chả có chút thị hiếu thẩm mỹ nào

    Khi bạn lên 14 tuổi, mẹ trả tiền cho cả tháng đi chơi ở trại hè của bạn
    Và cách mà bạn cảm ơn là ko thèm viết lấy dù chỉ 1 lá thư về cho mẹ

    Khi bạn 15 tuổi, mẹ trở về nhà sau một ngày làm việc, mong đợi được ôm bạn trong tay
    Và bạn đã cảm ơn bằng cách ở cả ngày trong một căn phòng khóa cửa

    Khi bạn 16 tuổi, mẹ dạy bạn lái xe hơi của mẹ
    Và cách mà bạn đã làm là lấy cái xe đi chơi bất cứ khi nào bạn thích

    Khi bạn 17 tuổi, mẹ có 1 cuộc điện thọai cực quan trọng cần gọi
    Và bạn đã ôm cái điện thoại để buôn dưa cả đêm

    Khi bạn 18 tuổi, mẹ đã khóc khi biết bạn tốt nghiệp cấp 3
    Và bạn cảm ơn mẹ bằng cách ra ngòai vui chơi ăn mừng cho tới sáng

    Khi bạn 19 tuổi, mẹ trả tiền học phí cao đẳng cho bạn, lái xe chở bạn tới trường, thậm chí mang cả túi xách cho bạn
    Và bạn đã cảm ơn mẹ bằng cách nói tạm biệt bên ngòai phòng ngủ kí túc xá, vì bạn xấu hổ trước bạn bè mình

    Khi bạn 20 tuổi, mẹ hỏi bạn có để ý tới ai chưa
    Bạn trả lời mẹ rằng: “Đó ko phải là chuyện của mẹ”

    Khi bạn 21 tuổi, mẹ đề nghị cho bạn một số nghề nghiệp trong tương lai
    Bạn cảm ơn mẹ bằng câu nói: “Con ko muốn giống mẹ”

    Bạn 22 tuổi, mẹ ôm lấy bạn khi bạn tốt nghiệp cao đằng
    Bạn cảm ơn mẹ bằng cách đòi hỏi mẹ trả tiền cho bạn đi chơi Châu Âu

    Bạn 23 tuổi, mẹ mua cho bạn vài thứ đồ gia dụng cho căn hộ đầu tiên của bạn
    Và bạn đi nói với mọi người rằng nó xấu òm

    Và khi bạn 24 tuổi, mẹ gặp chồng chưa cưới của bạn và hỏi bạn về kế hoạch cho tương lai

    Bạn cảm ơn mẹ bằng cách rên rĩ: “Mẹ, làm ơn đi mà!”

    Bạn 25 tuổi, mẹ trả tiền đám cưới cho bạn, khóc và nói với bạn rằng mẹ iu bạn rất nhiều
    Và cách mà bạn cảm ơn mẹ là dọn nhà tới chỗ khác sống

    Khi bạn 30 tuổi, mẹ bạn gọi và thúc giục bạn mau có em bé đi
    Bạn nói rằng: “Bây giờ khác xưa mẹ ơi!”

    Khi bạn 40 tuổi, mẹ gọi điện nhắc bạn sinh nhật của một vài người họ hàng
    Và bạn cảm ơn mẹ bằng cách nói rằng bạn đang bận bù đầu

    Khi bạn 50, mẹ bạn bệnh và cần bạn ở cạnh để chăm sóc
    Bạn cảm ơn mẹ bằng cách than thở về gánh nặng mà các ông bố bà mẹ đem tới cho con cái họ

    Và cuối cùng, 1 ngày nào đó, mẹ bạn ra đi. Và bạn cảm thấy mọi thứ như sụp đổ, như có sấm trong tim bạn
    Nếu mẹ vẫn còn sống, hãy yêu mẹ hơn hết thảy mọi thứ trên đời, và nếu mẹ ko còn nữa, hãy nhớ lấy lòng yêu thương vô điều kiện của mẹ và hãy làm như mẹ đã làm
    *

    Hãy luôn yêu thương mẹ bạn, vì bạn chỉ có duy nhất 1 người mẹ trên đời này thôi. Duy nhất một !!
    (Góp nhặt)

    Trà sữa cho Tâm hồn

  • Chào mọi người!
    N Nguyễn Quân

    Chào người bạn mới đến, rất vui, diễn đàn có thêm một thành viên mới.

    Thành viên diễn đàn

  • Kế hoạch chương trình: Nô Nức Ngày Tựu Trường!
    N Nguyễn Quân

    Nhím ơi, nếu đi off được thì liên lạc cho ken nhan.
    Con đường tính ra không mấy khoảng cách.Ken thì ở khúc trong Đồng Tâm-Nam Thiên; là đường Ngô Thì Nhậm.

    Kế hoạch và tình hình hoạt động

  • Mẹ tôi
    N Nguyễn Quân

    rubjlove:
    tks ken nhá...Mẹ mãi lun ở trog lòg tớ....dù rằg tớ hok bao giờ còn có thể nhỳn thấy mẹ...hay đơn giản chỷ là nói câu " con yêu mẹ"...nhưg mà tớ vẫn tyn mẹ lun ở bân cạnh tớ vẫn yêu thương tớ...chúc ken lun hạnh phúc bên mẹ nhá...bây giờ thỳ ken hãy nói con yêu mẹ đi...tớ nghĩ mẹ ken sẽ rất vui và hạnh phúc đó

    Ùm phải rồi.hãy cố gắng nhé.
    Bởi mình nghĩ bạn luôn tràn đầy niềm tin trong cuộc sống này.

    Thơ sưu tầm

  • Mẹ tôi
    N Nguyễn Quân

    kenlly_hu thật sự lắng đọng một điều,cảm thấy mình rất may mắn là còn có Mẹ.Người Mẹ là tất cả đối với tôi trong cuộc sống này.
    Ken xin chia sẻ phần nào đó nỗi niềm với những ai không còn Mẹ là một niềm đau lớn không bao giờ nguôi ngoai đi được.
    Cũng không thể nói; bạn đừng buồn.Nhưng bạn hãy tin nhé, Ken xin gửi đến những ai không còn Mẹ câu này:'' Người chết chỉ chết hẳn khi không còn sống trong lòng người khác''. Nhưng Mẹ luôn sống mãi trong lòng chúng ta. Bạn có biết không, Mẹ của bạn đang mỉm cười trên bầu trời xanh dõi theo từng bước nhìn bạn. Bạn hãy luôn cố gắng sống tốt với cuộc sống này để không phải hổ thẹn mỗi khi nhìn lên bầu trời...và nơi ấy Mẹ đang nhìn mình nhé.
    "Người Mẹ trên bầu trời xanh ấy, mong con luôn HẠNH PHÚC trong cuộc sống"
    thân: kenlly_hu

    Thơ sưu tầm

  • Con ơi, bởi tại sao Mẹ lại đánh con ?
    N Nguyễn Quân

    Chúng ta ai cũng có Mẹ, bạn hãy luôn làm cho Mẹ mình vui nhé.Muốn Mẹ mình vui,bạn hãy luôn quan tâm nhiều hơn đến Mẹ của mình.Nghe lời Mẹ luôn làm đúng ý Mẹ là tốt rồi.

    Trà sữa cho Tâm hồn

  • Mẹ tôi
    N Nguyễn Quân

    Bóng Mẹ

    Bóng Mẹ

    *Con về, hạ nắng ngập đồng *
    *Trước chiều gió lộng thổi cong cánh cò *
    *Tre làng theo lối quanh co *
    *Nghiêng mình bên một dáng đò trầm tư *

    *Bến chiều mây khói thực hư *
    *Mái xưa rêu phủ mà dư nỗi niềm *
    *Mẹ già ghi khắc trong tim *
    *Cao như cánh hạc bóng chim chân trời *

    *Ngày ngày ru khúc à ơi! *
    *Mẹ nuôi con lớn bằng lời ca dao *
    *Bây giờ và một thuở nào *
    *Con tìm bóng mẹ bờ ao sân đình *

    *Giờ ư! Mẹ đã lặng thinh *
    *Nỗi lòng con chỉ một mình con thôi *
    *Cỏ xanh mộ mẹ lưng đồi *
    *Tiếng chuông chiều đổ từng hồi hư không. *

    ( Ngô Quang Trung )

    Thơ sưu tầm

  • Giữa chốn phồn hoa ước mơ tiếng trống trường
    N Nguyễn Quân

    Giữa chốn phồn hoa ước mơ tiếng trống trường

    13 tuổi nhưng cậu bé Phan Văn Đậm (Ấp 5, xã Đông Thạnh, huyện Hóc Môn, TP.HCM) chưa một ngày được cắp sách tới trường. Các em của Đậm là Phan Văn Mỹ Anh (12 tuổi), Phan Văn Mỹ Em (8 tuổi) những ngày này cũng chỉ ngậm ngùi đứng ngoài cổng trường nhìn theo các bạn đồng trang lứa xúng xính đồng phục.

    Chưa một lần biết đến ngày khai giảng.

    Từ An Giang, Đậm theo cha mẹ lên TP.HCM khi em mới 7 tuổi. Cuộc sống gia đình khó khăn, em không được đến trường mà phải đi bán vé số kiếm tiền cho mẹ mua gạo. Đậm cho biết, hàng ngày đi bán ngang qua cổng trường, em vẫn tin rằng đến một ngày bố mẹ sẽ có đủ tiền cho em vào trường học cùng các bạn.

    Giống như anh trai, Phan Văn Mỹ Anh cũng chỉ có ao ước ấy. Mỹ Anh kể, hồi trước, khi ông ngoại còn khỏe, thỉnh thoảng vẫn lên Sài Gòn dạy chữ cho các cháu. Nhưng sau đó ông ngoại già quá, không lên được nên giờ chữ duy nhất mà em còn viết được là tên của mình.

    Trên cánh cửa nhà, Mỹ Anh đã nắn nót viết tên mình lên đó và em đã viết lại cho chúng tôi xem với một sự thích thú, đủ biết em say mê con chữ thế nào.

    Nguyễn Thị Ngọc Hương (Quận 8, TP.HCM) đã 10 tuổi rồi nhưng cũng chưa vào lớp 1. Ba bỏ đi, mẹ làm thuê mãi tận Long Thành - Đồng Nai, Hương sống với ông ngoại trong căn nhà tạm chật chội ven kênh Tàu Hủ. Không đến trường, Hương được ông ngoại cho đi học chữ ở một cô giáo trong xóm với học phí là 2.000đ/ buổi. Nhưng chẳng được bao lâu em phải nghỉ vì cô giáo không dạy nữa.

    Ông ngoại của Hương kể, hàng ngày, em vẫn lẽo đẽo theo chân các bạn cùng xóm đến trường, nhưng khi các bạn vào lớp thì chỉ còn mình Hương loanh quanh trước cổng trường, mắt đăm đắm nhìn vào các ô cửa số của lớp học.


    Sống trong bãi rác, những đứa trẻ này không hề biết đến trường học, sách vở. (Ảnh: Hà Dịu)

    Khi hỏi em còn nhớ được chữ nào khi đi học ở nhà cô giáo không, Hương gật đầu rồi bặm môi hí hoáy viết từng chữ. Chúng tôi thật sự bất ngờ khi em chìa cho xem tờ giấy với những nét chữ nguệch ngoạc: Học là điều tốt đẹp đối với em. Em thích được đi học.

    Tại bãi nilon, một điểm tập kết rác tái chế tại xã Vĩnh Lộc B, huyện Bình Chánh, TP.HCM, bên cạnh những lao động làm việc là một vài đứa trẻ da đen sạm, tóc hoe nắng đang đùa nghịch một cách hồn nhiên. Các em tầm 7 - 8 tuổi, là người Khơme, theo mẹ lên Sài Gòn kiếm sống. Ở trong bãi rác từ nhỏ, không tiếp xúc với xã hội bên ngoài, có em còn không biết nói tiếng Việt, nên những em bé này không hề biết đến khái niệm đi học.

    Cũng như anh chị của mình, các em sống hồn nhiên như cây cỏ và đến một độ tuổi có thể lao động được sẽ lại làm việc trong bãi rác cùng cha mẹ.

    Khi tiếng trống trường chỉ còn là kỷ niệm

    Trên vỉa hè một con đường của thị trấn Cần Thạnh (Cần Giờ), hai mẹ con Nguyễn Văn Của đang ngồi nghỉ và mang tiền ra đếm, kiểm thành quả của một ngày lao động. Chị Lê Thị Tươi, mẹ của Của cho biết chị từ Bạc Liêu dạt trôi đến đất Cần Giờ này bán vé số kiếm sống.

    Ở Bạc Liêu, Của cũng từng được đi học, nhưng được hết lớp 1 thì cha em qua đời, Của theo mẹ cùng các anh nghỉ học theo mẹ lên Cần Giờ để kiếm sống. Mặc dù đã 13 tuổi nhưng do lăn lộn hàng ngày ngoài đường, người em quắt queo chỉ như một cậu bé 8 tuổi.


    Hàng ngày theo chân mẹ bán vé số, tiếng trống ngày khai trường chỉ còn là kỷ niệm với cậu bé Của. (Ảnh: K.Toàn)

    13 tuổi, Của không biết viết, không biết đọc. Em chỉ có thể đếm được tiền và nhận mặt vé số để bán cho khách. Khi chúng tôi hỏi có nhớ trường, có muốn đi học không thì em chỉ lặng lẽ gật đầu rồi cúi xuống mân mê những đồng tiền lẻ trong tay.

    Phải bỏ học từ sớm để đi làm kiếm tiền giúp gia đình là trường hợp của rất nhiều em. Số em phải bỏ học từ tiểu học thường ít hơn vì các em còn nhỏ quá, chưa làm được gì, nhưng lên đến cấp 2, tỉ lệ bỏ học ở những vùng dân cư nghèo và vùng sâu vùng xa chiếm con số rất lớn. Hoàn cảnh gia đình quá khó khăn đã giết chết ước mơ được học hành đến nơi đến chốn của rất nhiều trẻ.

    Đang học lớp 7 nhưng Nguyễn Thị Cẩm Tiên (xóm Di Rời, Cần Thạnh, Cần Giờ) đã phải nghỉ học vì gia đình gặp cú sốc lớn. Cha mất, một mình mẹ không đủ sức gánh vác cả gia đình với 3 đứa con nhỏ nên Tiên xin nghỉ học để ở nhà giúp mẹ lo cho các em.

    Hàng ngày, Tiên phải dậy từ 4h sáng, chở đứa em nhỏ 3 tuổi đi gửi trẻ rồi cùng mẹ và cô em gái 10 tuổi tất tả ra đi. Mẹ Tiên dọn dẹp và bán căntin ở trường nên phải đi sớm. Công việc lựa cá rồi phơi cá của em cũng bắt đầu từ 4 rưỡi sáng nên em gái đang học lớp 5 cũng phải theo mẹ đến chỗ làm.

    Hàng tháng, mẹ Tiên kiếm được 7 trăm ngàn thì phải trả cho người giữ em 5 trăm ngàn. Số tiền còn lại cùng với mấy trăm ngàn Tiên kiếm được dành để lo chi tiêu cho gia đình. Hoàn cảnh gia đình khó khăn nên mặc dù rất muốn tiếp tục đi học Tiên cũng đành phải gác lại.

    Tiên tâm sự, những năm trước, tầm này là em bắt đầu mổ heo đất lấy số tiền dành dụm kiếm được trong đợt nghỉ hè để đi mua sách vở chuẩn bị cho năm học mới. Giờ thì em chẳng còn khái niệm mùa hè hay năm học mới nữa. "Nhiều lúc, đi ngang qua cổng trường em thấy nhớ lớp, thầy cô và bạn bè vô cùng, cả tiếng trống trường năm học mới của thầy hiệu trưởng nữa" - Tiên hồi tưởng.

    Sao em không đến trường?

    Từ Sóc Trăng lên thành phố kiếm sống, chị Huỳnh Kim Mỹ đưa 2 đứa con theo, trụ lại tại bãi tập kết rác tái chế ở khu Vĩnh Lộc, Bình Chánh. Hai con chị - một đứa 16 tuổi, một đứa 13 tuổi đều nghỉ học từ rất sớm, làm chung với mẹ trong bãi rác.

    Khi chúng tôi hỏi sao không cho các con đi học tiếp, chị phân bua, nhà tui nghèo lắm, lấy tiền đâu cho tụi nó đi học. Với lại, mình tui đi làm sao nuôi được 2 đứa nên tụi nó phải đi làm để kiếm miếng ăn thôi.


    Nhà nghèo, liệu các em có được học đến đến chốn ?

    Ông Nguyễn Văn Hóa, phụ trách phổ cập giáo dục tại xã Đông Thạnh, Hóc Môn cho biết, nhiều trường hợp những em học sinh cấp II không được đến trường là do vướng mắc giấy khai sinh, chủ yếu là rơi vào dân nhập cư.

    Chị Lê Thị Ngọc Điệp, mẹ của 3 em Đậm, Mỹ Anh, Mỹ Em cho biết: "Thấy các con ham học, cứ về năn nỉ mẹ lên trường xin cô giáo cho vào lớp, chị lên xã trình bày nguyện vọng nhưng vấp phải vấn đề con chị thiếu giấy khai sinh, không thể nhập học được. Chính vì thế mà mặc dù đã lên xã nhờ xin cho 3 đứa con được đi học hơn tháng rồi nhưng cho đến nay, khi những đứa trẻ khác đã bắt đầu nhập học thì con chị vẫn ngậm ngùi đứng ngoài cổng trường nhìn vào lớp học mà thèm muốn."

    Và không chỉ có mấy đứa con của chị Điệp mà còn rất nhiều em nhỏ khác, nhiều bậc cha mẹ đã quên mất cái thủ tục công nhận với xã hội sự có mặt của chúng trên đời nên các em phải gác lại cái “quyền được học hành” của mình…

    ( Theo VietNamNet )

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Hàng rong và những cảnh đời cơ cực.
    N Nguyễn Quân

    Quang gánh - cuộc đời

    (Kết nối Blog) - Tuổi thơ của Gã khùng gắn liền với quang gánh trĩu nặng đôi vai của Mẹ. Năm tháng trôi qua, cùng với đôi quang gánh, Mẹ đã chắp cánh cho Gã từ những ước mơ đầu đời cho đến những giấc mơ bay cao như bây giờ. Nhờ quang gánh nhọc nhằn của Mẹ ngày xưa mà Gã mới có được như ngày hôm nay. Thương lắm quang gánh Mẹ ngày xưa...Đêm nay, trên đường về nhà, nhìn những gánh hàng rong chơi vơi trên phố, lòng gã dâng lên nhiều cảm xúc khó tả. Một chút buồn, một chút chua xót, một chút chạnh lòng khi nghĩ về quãng đường mai này của những người bán hàng rong...
    Mỗi ngày của người bán hàng rong...
    Từ sáng sớm tới đêm khuya, những gánh hàng rong đi qua khắp những phố phường Sài Gòn, len lỏi qua từng con phố nhỏ, hẻm sâu. Trên đôi quang gánh cũ kỹ là những quá táo vàng ươm trong chiều nắng hạ, là những gói xôi thơm lành, ấm nóng trong đêm về khuya, là cả những ly chè ngọt mát giữa trưa nắng chang chang, là cả mùa thu dịu êm ẩn trong đóa cúc vàng rực vào mỗi sớm mai, là những bông hồng tỏa mùi thơm buổi sáng xuân thanh khiết… Nhưng cũng trong quang gánh hàng rong ấy là cả sự cơ cực của một đời người. Họ phải dậy từ sáng sớm tinh mơ, tất tả rời nhà cho một ngày mưu sinh mới. Và khi thành phố rơi vào giấc ngủ đêm, thì họ mới lê những bước chân mệt nhoài lầm lủi cô đơn trở về nhà... Cuộc sống của họ là thế, nhưng đó là sự sống còn của cả một gia đình.
    Buổi đêm Sài Gòn thức khuya, sẽ nghe thấy tiếng rao hàng dài suốt con phố nhỏ, những tiếng rao thẳm sâu, như chìm mãi vào bóng đêm cô độc, miệt mài… Những tiếng rao như vẽ vào đêm dáng gầy gò của người mẹ trên đôi quang gánh. Mỗi bước chân của người bán hàng rong là cả nỗi nhọc nhằn, chứa đựng cả tình yêu thương âm thầm, bền bỉ dành cho những người thương yêu trong gia đình mình...

    Những người dân nghèo trong từng con hẻm sâu với những mái nhà tạm bợ...
    Những người từ khắp các miền quê mà đất khô cằn, nghèo khó. Họ lam lũ, hồn hậu như thế cần và đáng được nhận những ánh mắt trân trọng từ những cư dân của thành phố này - thành phố vốn thấm đậm tình nghĩa đồng bào...Khắp các con ngõ, góc đường Sài Gòn, đâu cũng gặp những cảnh đời thúng mủng, quang gánh bán rong. Rất nhiều, rất nhiều các bà, các chị ở nông thôn, tỉnh xa buộc phải chấp nhận cuộc sống xa chồng con, dạt lên Sài Gòn buôn thúng bán bưng vì làm ruộng nơi quê nhà giờ không đủ sống, giờ không đủ trang trải chi phí học hành của con trẻ. Ngoài nỗi vất vả mưu sinh, họ còn phải chống chọi với bao hiểm nguy, cạm bẫy: gặp cướp, gặp bọn nghiện hút, gặp kẻ háo sắc, và cả nỗi lo bị phạt khi bán trên đường cấm...Vượt qua những gian khổ khó khăn đó, trong họ là cả cuộc sống của gia đình, là những ước mơ đổi đời cho con của mình...
    Ai cũng biết, với một đô thị văn minh, không ai muốn xuất hiện những hình ảnh gồng gánh của đội ngũ những người bán hàng rong, xe ba gác tự chế..., nhưng bức tranh phố phường cũng sẽ thật đơn điệu nếu vắng đi tiếng rao, tiếng gõ “lốc... cốc”, “lách... cách” của những người bán hủ tíu dạo, bán bắp luộc, khoai nướng... hàng đêm... Điều quan trọng hơn cả, là trước khi muốn người dân ý thức bảo vệ sức khoẻ, môi trường và nếp sống văn minh đô thị ở một môi trường, đã trở thành quen thuộc như lẽ sống của họ trong một thành phố như Sài Gòn, vốn là miền đất ngược xuôi để tìm kiếm hạnh phúc của rất nhiều người dân ngoại tỉnh, thì trước hết, điều cần quan tâm là những người bán hàng rong sẽ sống bằng cái gì? Cần giúp họ sống thế nào đây khi môi trường kiếm sống chính đáng của họ không còn? Những hỗ trợ kịp thời dành cho họ là việc nên làm và phải làm.
    Nhiều gia đình nghèo rồi sẽ ra sao, bấu víu vào đâu, và sẽ thay thế công việc hàng ngày của mình như thế nào khi bỏ gánh hàng rong? Thiết nghĩ đó là những câu hỏi cần đặt ra để tìm câu trả lời cho mâm cơm người nghèo. Những tác động lớn này đến một bộ phận không nhỏ người dân nghèo cần phải được quan tâm. Mong rằng sớm có những quyết sách đúng để đáp ứng yêu cầu chính đáng của người nghèo. Đó không chỉ là trách nhiệm hành chính mà còn là trách nhiệm đạo lý với người dân.
    Hình ảnh: Hà Thành - Nguyễn Trần Đức Anh
    *Gã nhớ mãi hình ảnh của một bà mẹ già mười mấy năm bên gánh chè nuôi bốn đứa con vào đại học năm nào... *
    *Với gã, quang gánh cuộc đời của Mẹ mãi đi vào trong tâm trí. Nó là bài học hy sinh không ngừng nghỉ cho các thế hệ con cháu sau này. *
    *Đêm dần trôi... *
    Bên đường vẫn còn những đôi quang gánh chơ vơ buồn... *
    Mai này nếu không còn gánh hàng rong...Giấc mơ của những đứa trẻ nghèo sẽ trôi về đâu? *
    Về đâu khi quang gánh của mẹ không còn...
    Quang gánh hàng rong. Quang gánh cuộc đời, sao nghe đến buốt lòng....!
    ** ( Trần Cường )

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Mẹ tôi
    N Nguyễn Quân

    Còn hoài một dấu hỏi...

    CÒN HOÀI MỘT DẤU HỎI
    ***


    *Tuổi thơ con có một thời hạnh phúc
    Gọi “Mẹ ơi!” khi đói khát, chán chường
    Lòng vui lên thấy mẹ cười trước mặt
    Được vỗ về, được âu yếm yêu thương

    *Nhà mình nghèo, mẹ sợ thân con lạnh
    Nên thức hoài, canh giấc ngủ thâu đêm
    Con trở giấc, mẹ vội vàng lính quýnh
    Ấp ủ con mặc gió bấc ngoài hiên *

    *Lớn lên rồi lại rời xa tay mẹ
    Mẹ vẫn cười nghiêng theo bóng đời con
    Khi vấp ngã, gọi “Mẹ ơi!” rất khẽ
    Đỡ con lên, Mẹ hỏi “Có đau không” ? *

    *Từ ngàn xưa nước mắt luôn rơi xuống
    Hạt mưa sa đâu chảy ngược lên nguồn?
    Trên đường đời mẹ bao lần vấp ngã
    Có bao giờ con hỏi “Mẹ đau không?” *
    *

    • ( TRẦN KIÊU BẠC )

    Thơ sưu tầm
  • 1
  • 2
  • 23
  • 24
  • 25
  • 26
  • 27
  • 28
  • 29
  • 30
  • 25 / 30

Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

10.545 chuyến · 36.641 lời nhắn · 29.440 hành khách

Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

Powered by NodeBB Contributors
  • Bài viết đầu tiên
    Bài viết cuối cùng