Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
Số hành khách HK-2009-1501

Nguyễn Quân

@Nguyễn Quân
Bỏ theo dõi Theo dấu
Thông tin
Bài Viết
599
Chủ Đề
325
Chia sẻ
0
Nhóm
0
Người theo dõi
0
Đang theo dõi
0

Sổ hành trình — lời nhắn

Gần đây Tốt Tranh cãi

  • Đà Lạt cafe Hoa Hướng Dương - quán yêu thương.
    Nguyễn Quân

    Cà phê Hoa Hướng Dương chuyển sang đường Nguyễn Du.

    Quán cà phê Hoa Hướng Dương nay đã chuyển sang đường Nguyễn Du.


    Từ trái sang phải: Hải, Đạt, Tâm, Bình ở quán Hoa Hướng Dương

    Nằm trong con hẻm nhỏ của con đường dốc Nguyễn Du, thế nhưng quán cà phê nhỏ nhắn và yên tĩnh Hoa Hướng Dương luôn là địa điểm nhâm nhi đặc biệt của SV Trường cao đẳng Sư phạm Đà Lạt. Vì đó là nơi hàn gắn những trái tim yêu thương của những bạn chậm phát triển.
    Ra đời từ "thất nghiệp"
    Không được lành lặn như bao người khác, sáu nhân viên đặc biệt của cà phê Hoa Hướng Dương được cô giáo Châu Linh đưa về và giúp các em hội nhập với xã hội.
    Từ nhỏ sáu bạn đã được học tại ngôi trường đặc biệt - Trường Hoa Phong Lan dành cho học trò chậm phát triển trí tuệ. Đến khi 16 tuổi, cũng như bao bạn bè khác, các bạn phải ra trường. Thấy được thực trạng sau khi ra trường, những bạn trẻ chậm phát triển này không đi học hay làm việc gì cả mà luôn quanh quẩn trong nhà. Thương học trò của mình, cô Châu Linh quyết định mở một quán cà phê.
    Thế nhưng là một giáo viên, cô lấy đâu ra tiền mở quán? Tiền dành dụm được bao nhiêu thì sau một lần trộm viếng nhà đã lấy đi của cô tất cả. Thế là cô phải đi vay từ nhiều nơi rồi đi tìm mặt bằng, mua cơ sở vật chất... Nhiều lúc không đủ vốn cô cũng thấy nản. Nhưng vì ước mơ muốn các em có việc làm gì đó có ích cho xã hội, cô vẫn quyết tâm. Và ba năm trước, một quán cà phê nhỏ cạnh Trường cao đẳng Sư phạm đã ra đời mang tên Hoa Hướng Dương. "Loài hoa luôn hướng đến mặt trời, và chúng tôi cũng vậy" - một bạn bán ở quán cho biết.
    Nếu như các bạn từng nhâm nhi ly cà phê ở một quán cà phê của những bạn trẻ câm tại TP.HCM, bạn sẽ cảm thông hơn với Hoa Hướng Dương khi những khuôn mặt hết sức bình thường những lại chậm chạp. "Các em vậy thôi chứ đôi lúc gọi mãi không nghe, bưng bê khó khăn lắm nhưng ai cũng thích và ham làm" - cô Châu Linh bộc bạch.
    Vượt lên khó khăn
    Vừa hăm hở ra chào đón khách, Đạt dắt xe vào vị trí một cách chậm rãi rồi nở nụ cười: "Bạn vào trong bàn đi rồi mình đưa mũ vào cho". Trong những bạn ở đây có lẽ Đạt là người sáng hơn cả, do bị chậm trí tuệ bẩm sinh nên từ nhỏ Đạt đã được vào học tại Trường Hoa Phong Lan. Khi ra trường, Đạt ngày nào cũng phải ở mãi trong nhà nên đâm chán nản, khi cô Linh mở quán Đạt vui lắm. Mạnh khỏe là vậy chứ mỗi lần lên cơn đau Đạt chỉ nằm một chỗ.
    Trong quán, tiếng "lục lạc" vang lên, cô bé Trang Đài chạy vội ra đưa menu cho khách với câu: "Xin chào". Vì là quán của các bạn chậm phát triển nên bàn nào cũng có những quả chuông lắc bằng đồng để mỗi khi khách cần gì cứ việc lắc lên. Trang Đài là nhân viên nhỏ tuổi nhất ở đây nhưng lại là nữ nhân viên duy nhất. Cứ mỗi lần nghe tiếng chuông lắc, Trang Đài lại vui mừng: "Em thích được nghe du khách nhờ mình việc gì lắm, mệt nhưng vui anh ạ”.
    Cứ mỗi buổi sáng bố mẹ các bạn chở đến và tối khuya lại đón về. Cho dù được phân công làm theo ca nhưng bạn nào cũng muốn được gặp khách cả ngày. "Các bạn dù chậm nhưng lại rất nhiệt tình và dễ mến trong công việc" - Khánh Huyền, SV Cao đẳng Sư phạm, cho biết.
    Công việc của các bạn là bưng bê nước uống, đưa menu cho khách nhưng cũng là một cố gắng lớn. Nhiều lúc khách chỉ vào loa và bảo mở nhỏ nhạc, các bạn lại mở nhạc to lên. Khi ấy khách hàng chỉ lắc đầu cười và cảm thông mà thôi.
    Để làm được những việc ấy, trước tiên các bạn phải học ba câu: Xin chào, Xin mời, Cảm ơn. Với ba câu đơn giản thế thôi nhưng các bạn phải học đến gần ba tháng mới có thể tạm nhớ. Đôi lúc khách vào là nói "Cảm ơn", còn khách đi lại nói "Xin mời". Cô Châu Linh cho biết: "Dù vậy nhưng các em rất chịu khó để nhớ, có nhiều em ghi luôn ba câu đó trong một tờ giấy để khi nào ăn cơm lại giở ra xem".
    Hoa Hướng Dương là một mái ấm gia đình nhỏ của các bạn. Nơi đây các bạn biết đoàn kết, biết yêu thương, cùng buồn cùng vui với quán. Còn đối với cô Châu Linh, "một ước mơ giản dị” đã thành hiện thực.

    TRẦN VŨ UYÊN THƯ
    (LSK31, ĐH Đà Lạt)

    Những mảnh đời thiếu may mắn

  • Những cách giúp bạn chế ngự nỗi buồn.
    Nguyễn Quân

    Những cách giúp bạn chế ngự nỗi buồn.

    Cuộc sống hiện đại gấp gáp đem đến cho chúng ta nhiều nỗi phiền muộn. Căng thẳng, cô đơn, lo lắng, xung đột… Tất cả đều ăn vào nguồn năng lượng sống của mỗi chúng ta. Có khi nào bạn thấy mình buồn bã, chán nản, không còn nghị lực để tiếp tục?

    Buông xuôi là một lựa chọn quá dễ dàng, nhưng bài viết này gợi ý cho bạn một số cách chế ngự nỗi buồn và đồng thời làm bản thân mạnh mẽ hơn, giúp bạn phần nào trong việc đương đầu với những trở ngại mới cuộc sống luôn mang đến.

    Nếu bạn vốn không có xu hướng buồn rầu, nhưng một sự kiện nào đó khiến bạn nhất thời cảm thấy chán nản, có khá nhiều cách để bạn kéo mình ra khỏi trạng thái này và sớm quay lại với công việc, gia đình… Ngay bây giờ bạn có thể đứng dậy, đi lại vài phút, vươn vai mấy cái để xua đi cảm giác buồn chán. Việc ngồi lì một chỗ làm cảm giác buồn phiền kéo dài hơn, trong khi vận động làm bạn thấy cơ thể giàu năng lượng và tinh thần hào hứng hơn.

    Sau khi vận động, bạn có thể bắt tay vào làm một việc bạn luôn say mê, có thể là nghe nhạc, hát nghêu ngao, xem phim, đan len, đấm bao cát, v.v…Mục đích là đưa tâm trí bạn vào trạng thái sảng khoái và say mê đến mức quên đi nỗi buồn, và khi làm xong bạn sẽ có nhiều tự tin và năng lượng đối phó với nó hơn. Bạn có thể lập sẵn một danh sách những hoạt động yêu thích để khi “cơn buồn” ập đến, bạn chỉ cần chọn một “vũ khí” trong danh sách này để đối phó.

    Một biện pháp “chống buồn” hiệu quả nữa là làm việc thiện. Bạn có thể làm tình nguyện, cũng có thể đơn giản là giúp đỡ ai đó vô tư, dù là bạn bè hay người dưng. Làm việc thiện khiến bạn tự hào và tự tin hơn về bản thân, đồng thời đem đến cho bạn cảm giác mình vừa đóng góp và thuộc về một cộng đồng lớn hơn. Nỗi buồn của bạn cũng không còn quá nhiều chỗ trong tâm trí bạn nữa.

    Cuối cùng, nếu nỗi buồn vẫn dai dẳng, có lẽ đã đến lúc bạn phải để cho nó tự giải tỏa một cách tự nhiên. Tìm một nơi vắng vẻ và khóc thỏa thích, lập một blog mới và xả hết nỗi ấm ức vào đó, viết một lá thư “nảy lửa” cho kẻ làm bạn đau khổ rồi đốt đi, v.v…Quan trọng là để nỗi buồn đi đến đỉnh điểm của nó, đừng chống lại, vì sau giai đoạn này bạn sẽ cảm thấy tâm trạng của mình như đang quay ngược lại, đi từ chân dốc lên đỉnh dốc. Với một nỗi buồn kéo dài, quá trình này có thể phải lặp lại nhiều lần.

    Bài viết ngắn này nhằm giới thiệu vài cách đối phó với tâm trạng buồn chán có thể dễ dàng thực hiện ngay, nhưng với những bạn gặp vấn đề nghiêm trọng hơn, có thể cần đến ý kiến chuyên môn của nhà tâm lý.

    (sưu tầm)

    Trà sữa cho Tâm hồn

  • Đà Lạt cafe Hoa Hướng Dương - quán yêu thương.
    Nguyễn Quân

    Đà Lạt cafe Hoa Hướng Dương - quán yêu thương.

    Quán cà phê Hoa Hướng Dương nay đã chuyển sang đường Nguyễn Du F9


    Hồi trước quán ca phê Hoa Hướng Dương nằm ở đường (26H Yersin, TP Đà Lạt) là một quán cà phê ấm cúng nhỏ xinh, nằm cheo leo giữa con dốc trong hẻm nhỏ.
    Thực khách đến để tâm hồn rộng mở, để cảm thông và rộng lượng hơn với những bạn trẻ không may mắn như mình.


    Cô giáo Châu Linh (giữa) và các bạn chậm phát triển trí tuệ ở quán Hoa Hướng Dương

    Cô giáo và những học trò tận tụy.
    Cô giáo Châu Linh dạy ở một ngôi trường đặc biệt - Trường Hoa Phong Lan dành cho học trò chậm phát triển trí tuệ. Trường có hơn trăm học trò, dạy kỹ năng sinh hoạt đời thường, tự phục vụ, giặt giũ nấu nướng, dạy nhận biết mặt chữ... cho đến lúc các bạn tốt nghiệp (16 tuổi).
    Khi một bạn trẻ có đầy đủ nhận thức về cuộc sống, họ mơ ước đi làm, mơ ước một công việc. Vì vậy cô Châu Linh quyết định mở một quán cà phê để học trò có đất dụng võ, tất cả đều thấp thỏm mong chờ bởi xưa nay các lứa học sinh của Trường Hoa Phong Lan sau tốt nghiệp đều quay về gia đình, lủi thủi trong nhà.
    Nếu bạn đã từng ngâm nga chút thời gian của mình ở quán cà phê Hoa Anh Đào, mô hình cà phê do các bạn trẻ chậm phát triển trí tuệ phục vụ tại TP.HCM, bạn sẽ nhận ra điểm khác biệt: ở Hoa Hướng Dương hầu hết nhân viên đều có khuôn mặt như một người bình thường.
    Tôi nhớ gặp Hà Hữu Tâm, 23 tuổi, ở quán vào buổi sáng, buổi tối quay lại tìm gặp cô giáo Châu Linh lại thấy Tâm tất bật học cách mở nhạc. Tâm cười trả lời tôi: “Hôm nay Tâm làm nguyên ngày thay cho một bạn bị đau chân”.
    Cô Linh bùi ngùi: “Nhìn khỏe mạnh vậy thôi chứ ai nấy dễ bị bệnh lắm. Khi thì cảm cúm, khi thì sưng chân, các bạn đổi ca làm thay nhau hoài. Cũng may thời gian này quán chưa có nhiều khách”.
    Khi đã tiếp xúc với bà chủ Hoa Hướng Dương, một Việt kiều Mỹ là khách ruột của quán rỉ tai tôi: “Cô Linh gan quá, nhưng ý tưởng rất thuyết phục cộng đồng”. Châu Linh tâm sự: “Những ngày đi tìm mặt bằng, mình giống như làm “cò đất” vậy.
    Thấy chỗ nào treo bảng cho thuê, để trống là hỏi thăm bằng được. Một phen trộm viếng thăm nhà, mất hết tiền, tưởng không thể mở được quán nhưng chính các học trò ngày nào cũng náo nức hỏi thăm “chừng nào tụi con được đi làm hả cô?” đã động viên mình.


    "Xin mời!" - chỉ một câu nói nhưng là cả một nỗ lực của "nhân viên"! Ảnh: Hồng

    Linh tự nhủ phải tiếp tục thôi dẫu có khó khăn. Dạo đó Linh lo đến mất ngủ và sụt 4kg”, Linh lại cười, nụ cười trong vắt.
    Ba tháng, ba câu, sáu chữ
    Trong khi ngôi nhà của gia đình Châu Linh ở 26H Yersin được gấp rút sửa lại để làm quán cà phê thì ngày ngày cô giáo cùng bảy học trò tận lực với việc học phục vụ khách hàng. Có ba câu “xin chào”, “xin mời”, “cảm ơn” mà các bạn học mãi ba tháng mới tạm nhớ.
    Những lần thực tập trước với nhau, khi khách vào lẽ ra phải nói xin chào thì các bạn lại nói xin mời, bưng nước ra các bạn lại nói xin chào. Khách ngạc nhiên và giúp các bạn nói lại cho đúng, không phải vì câu nệ mà vì để các bạn tiến bộ hơn bằng thực tế.
    Sau hơn bốn tháng hoạt động, không bạn nào ở Hoa Hướng Dương còn nhầm lẫn nữa, khi đón khách với danh mục thức uống trên tay họ còn mỉm cười.
    Rất hiền và thích chuyện trò nhưng không phải bạn nào ở quán cũng có thể tiếp thu nhanh những điều mới, không phải bạn nào cũng nghe và hiểu những câu hỏi của khách dễ dàng.
    Cuộc nói chuyện của chúng tôi với Trang Đài, Bình, Tâm rộn ràng với những cử chỉ minh họa. Tay tôi chỉ chỉ vào cái loa rồi chỉ vào tai mình lắc lắc, Bình “à” một tiếng rồi nhanh nhẹn chạy ra sau mở nhạc.
    Biết vui, biết buồn và thể hiện tình cảm đó rất bộc trực, rõ ràng là điều mà ai cũng có thể dễ dàng cảm nhận khi tiếp xúc với bảy nhân viên của quán Hoa Hướng Dương. Vui khi gặp những người khách trở lại quán.
    Vui vì có thể đọc viết được chữ Hoa Hướng Dương đúng chính tả... Còn buồn là khi những buổi chiều thênh thang nắng gió lê thê trôi qua, quán không có một người khách.
    Mẹ Trang Đài nước mắt lưng tròng thổn thức: “Chưa bao giờ tôi tưởng tượng con mình có thể làm điều gì có ích cho xã hội. Nay thì Đài đã đi làm, có lương để chiêu đãi cả gia đình một bữa cơm”.
    Thử đến Hoa Hướng Dương một lần. Được một thanh niên 23 tuổi chậm phát triển trí tuệ mang ra ly cà phê, nghe một nhân viên khác khó nhọc nói cho bằng được hai chữ xin mời, làm sao mà bạn không suy nghĩ. Càng nghĩ càng thấy lòng rưng rức một nỗi niềm yêu thương.

    (PHẠM HỒNG VÂN)

    Những mảnh đời thiếu may mắn

  • Lớp học của những mảnh đời khốn khó.
    Nguyễn Quân

    LỚP HỌC CỦA NHỮNG THIẾU NHI NGHÈO KHÓ
    THANH DƯƠNG HỒNG
    Mỗi ngày, tỏa ra trên các đường phố, những ngõ ngách cuộc đời để kiếm sống, chiều xuống tìm về lớp học. Cứ vậy, đã hơn 15 năm qua các em học sinh (HS) - những mảnh đời khốn khó và **lớp học tình thương **(LHTT) của Nhà thiếu nhi Lâm Đồng (tại số 16 - đường Trần Phú - Đạt Lạt) cứ lặng lẽ tồn tại…

    **Giờ sinh hoạt tập thể của HS **
    1. Những mảnh đời góp nhặt:
    ** Trước nay, chúng ta nói rất nhiều cụm từ “Trẻ em lang thang, cơ nhỡ”, trẻ em đường phố…Nhưng hiểu về các em một cách đúng nhất, chắc không nhiều người ? Nếu ai đó chưa một lần đặt chân đến LHTT của Nhà thiếu nhi Lâm Đồng, gặp gỡ những cô giáo có thâm niên trên 10 năm gắn bó với lớp học chỉ bằng tình thương và những HS có hoàn cảnh gia đình rất khó khăn này. Không quá lời nếu nói các em HS của LHTT Nhà thiếu nhi Lâm Đồng mỗi ngày góp nhặt từng miếng cơm, manh áo … và những người dạy dỗ, chăm sóc, quản lý các em đã…góp nhặt chúng từ những ngõ ngách cuộc sống, từ những mảnh đời khốn khó về với mái nhà Tình thương !
    Tiếp chuyện tôi là một người đàn bà ngoài 60 tuổi gương mặt phúc hậu - người đã 15 năm qua trở thành “bảo mẫu” của HS LHTT Nhà thiếu nhi Lâm Đồng. Bà Nguyễn Thị Thoa người phụ trách cũng là một trong 06 cô giáo đang dạy các lớp học ở đây. Nói về “lịch sử” của LHTT này, bà Thoa cho biết: những năm 1993, một Nhóm SV trường Đại học Đà Lạt tham gia trong Đội công tác xã hội - thuộc Trung tâm bảo trợ xã hội (TTBTXH) tỉnh Lâm Đồng tình cờ gặp nhiều trẻ em bán vé số, đánh giày, trẻ em lang thang…ở Khu Hòa Bình (Đà Lạt). Hỏi chuyện, các em đều trả lời rất muốn đi học nhưng gia đình quá khó khăn phải bỏ học, tự kiếm sống… Đội công tác xã hội vận động được hơn 10 em và tổ chức dạy văn hóa tạm thời tại một số điểm khu vực chợ Đà Lạt. Về sau, số HS tăng dần, Đội Công tác Xã hội (do anh Bùi Quang Hoành làm đội trưởng) báo cáo với TTBTXH tỉnh. Trung tâm đã thuê mặt bằng tại số 60 - đường Nguyễn Chí Thanh - Đà Lạt làm chi nhánh và mở lớp dạy các em. Chi nhánh của Trung tâm chật chội và số HS tìm đến học càng đông (trên 50 em). Năm 1995, Lãnh đạo TTBTXH liên hệ và được BGĐ Nhà thiếu nhi Lâm Đồng thống nhất đã chuyển hơn nửa số HS sang học tập tại đây. Tháng 12/2003, Nhà thiếu nhi Lâm Đồng đã thành lập chi Đội TNTP Hồ Chí Minh, kết nạp 19 đội viên đầu tiên của LHTT. Và, từ năm 2006 đến nay, LHTT này được giao Nhà thiếu nhi Lâm Đồng quản lý.
    Hiện nay, có tất cả 43 HS theo học tại 05 lớp: (lớp 1: 10 em; lớp 2: 10 em; lớp 3: 04 em; lớp 4: 06 em và lớp 5: 13 em). HS theo học ở đây thường có gia đình đông con, mồ côi cha (hoặc mẹ), nghèo khổ và từ nhiều tỉnh, thành khác đến Đà Lạt thuê nhà ở, sinh sống bằng nhiều nghề: bán vé số, phụ hồ, chạy xe ôm, làm thuê, làm công… Nhiều gia đình cuộc sống kinh tế rất bấp bênh, đói nghèo nên không thể cho con ăn học. Ngay các em (đa số tuổi còn rất nhỏ) đã phải đi làm thuê, đánh giày, bán vé số, bán báo… phụ giúp cha mẹ. Nhiều gia đình có tới 2, 3 con đều theo học tại các LHTT ở đây như 03 anh em Nguyễn Đắc Minh Hòang, Nguyễn Thị Hà, Nguyễn Hải; 03 chị em: Mai, Giàu, Thông hay như 03 anh em: Sơn, Hồng, Sanh…Có thể thấy, vì hòan cảnh gia đình quá khó khăn, các bậc phụ huynh chỉ còn biết phó thác sự học của con mình vào LHTT này ! Dù đang học Tiểu học, nhưng tuổi đời của HS các lớp học rất chênh lệch, em nhỏ nhất 7 tuổi, lớn nhất là…20 tuổi. (có 03 em từ 17 - 20 tuổi) đang học lớp…5 !
    2. Những người lặng lẽ “trồng người”:
    Đang dạy tại 05 LHTT ở đây có 06 cô giáo; trong đó 05 cô là những cô giao đã nghỉ hưu và một cô cán bộ trẻ công tác tại Bảo hiểm của Bưu điện Lâm Đồng tham gia phụ lớp. Cũng như bà Thoa, các cô giáo đã một đời bắn bó với sự nghiệp “trồng người”, nghỉ hưu “nhớ nghề”, ở nhà buồn nên xin dạy học vừa tìm nguồn vui tuổi già vừa mong giúp cho những HS thiếu may mắn, những trẻ em khốn khó biết con chữ, biết đếm số… đỡ vất vả trên con đường mưu sinh. Đến với LHTT chỉ bằng tình yêu HS nghèo và tấm lòng tự nguyện, các cô không đòi hỏi bất cứ quyền lợi gì và cũng chẳng có khỏan phụ cấp nào. Trừ mỗi năm, Phòng Giáo dục TP. Đà Lạt về kiểm tra, tổ chức thi hết năm học; căn cứ số HS lên lớp, phòng GD chi thưởng một lần cho tất cả giáo viên. Số tiền chỉ 2 -3 triệu đồng/người/ năm.
    Cứ vậy, những cô giao không tên (không mấy người biết tên) này mỗi ngày niềm vui vẫn đến rộn ràng. Dù Đà Lạt những chiều sương lạnh hay trời mưa giăng, các cô vẫn đến lớp đúng giờ và chờ đợi HS. Mỗi tuần 05 buổi (từ thứ 3 đến thứ 7), vào 16h30 HS của các cô tìm về lớp học như đàn chim ríu rít về tổ ấm sau một ngày bươn chãi kiếm sống trên mọi ngã đường. Cùng với HS, các cô giáo lần giở những trang sách thơm, dạy cho các em những bài học mới, hé mở cách cửa của khát vọng tương lai…Cô giáo Nguyễn Thị Thoa kể lại những kỷ niệm xúc động 15 năm dạy học tại đây. Cô cho biết, những ngày mới vào học, nhiều HS mang cả cuộc sống gai góc ngoài đời vào lớp như chửi thề, quậy phá, đánh nhau… Cô giáo bắt phạt và giảng giải cho các em “
    mình là
    LHTT, các con phải làm cho mọi người thương yêu mình…” Cô giáo như mẹ hiền ! Tình cảm ấy, lời dạy ấy “thấm” vào các em và các cô thật vui lòng, đến nay HS LHTT của 06 cô giáo tình nguyện này đều rất ngoan, lễ phép, biết thương yêu, nhường nhịn nhau, ham học và học rất giỏi.
    Trên địa bàn Đà Lạt hiện có 03 cơ sở mở LHTT, nhưng LHTT Nhà thiếu nhi Lâm Đồng được Phòng GD Đà Lạt đánh giá cao nhất, chất lượng giáo dục tốt nhất. Tòan bộ chương trình được dạy theo quy định của Bộ GD&ĐT, do Phòng GD Đà Lạt trực tiếp quản lý về chuyên môn. Tỷ lệ HS lên lớp hàng năm đạt rất cao; đặc biệt, tỷ lệ thi Tốt nghiệp hết cấp I liên tục nhiều năm học qua đạt 100%. Ngoài niềm vui chung của cô và trò, đây còn là niềm động viên rất lớn để các cô giáo “không tên” LHTT Nhà thiếu nhi Lâm Đồng tiếp tục lặng lẽ cống hiến !
    3. Hãy dành cho trẻ em những gì tốt đẹp nhất !
    LHTT Nhà thiếu nhi Lâm Đồng những năm gần đây được sự quan tâm của một số cơ quan, doanh nghiệp trong tỉnh. Các em được Nhà thiếu nhi trang cấp sách, vở, bút viết, bố trí phòng học, các dụng cụ phục vụ dạy và học và một số Doanh nghiệp tặng áo đồng phục…Trong thời gian học tập, gia đình HS không đóng góp bất cứ khỏan thu nào. Hàng năn, vào các dịp Lễ, Tết các em được một số đơn vị thăm, tặng quà. Từ năm 2003 đến nay, lớp học được Chi đòan của Nhà thiếu nhi Lâm Đồng nhận đỡ đầu; Mỗi tuần một buổi, các em được anh chị trong Chi đòan tập luyện, bồi dưỡng kiến thức, kỹ năng công tác Đội, kết nạp đội viên.... Vào dịp hè, các em được chọn tham quan các tỉnh bạn, được giao lưu với tuổi thơ các trường học trong tỉnh và thiếu nhi ở nhiều địa phương khác…Chất lượng giáo dục tòan diện của lớp học được nâng lên. Bởi vậy, dù phải bươn chãi kiếm sống mỗi ngày nhưng mỗi chiều đến, các em không quên tìm về với lớp học. Thăm các lớp học, tôi bắt gặp trên những gương mặt hồn nhiên rất đáng yêu ấy còn lấm tấm mồ hôi, có em chưa kịp rửa xóa vết nhem bùn đất !
    Cuối mỗi năm học, số HS lớp 5 dự thi Tốt nghiệp để vào khối THCS; nếu đủ điểm chuẩn, các em được vào học trường Công lập; thấp điểm hơn, vào học trường Bán công và số em lớn tuổi vào trường BTVH. Nhưng liệu trong số đó, có bao nhiêu em tiếp tục theo học các lớp cao hơn ? Rất khó theo dõi, vì còn phụ thuộc rất nhiều vào gia đình và chính mỗi em. Để giúp những HS có hoàn cảnh gia đình khó khăn, những mảnh đời thiếu nhi khốn khó này có điều kiện tiếp tục được cắp sách đến trường, rất cần sự quan tâm hỗ trợ của các cơ quan, đơn vị, doanh nghiệp và các nhà hảo tâm. Để kết thúc bài viết này, xin nêu lại câu khẩu hiệu dù đã cũ nhưng luôn mới nếu chúng ta thực sự quan tâm đến thế hệ tương lai: “Hãy dành những gì tốt đẹp nhất cho trẻ em” ! Nhất là trẻ em có hòan cảnh đặc biệt khó khăn, trẻ em vào đời sớm như HS LHTT này…

    (Bài và ảnh: T.D.H)

    Những mảnh đời thiếu may mắn

  • Chúc mừng sinh nhật Caythonggia,sinhviendalat 23.3
    Nguyễn Quân

    Chúc TV nguyenhongphuc luôn gặp nhiều niềm vui trong cuộc sống và thành công trên mọi lĩnh vực nhé.
    Sinh nhật vui vẻ.


    Thành viên diễn đàn chúc mừng sn dlh

  • Vu Lan - Muà Báo Hiếu
    Nguyễn Quân

    Xin chia buồn với tất cả những người không còn Mẹ.

    **Hoa Hồng Trắng Mùa Vu Lan **

    Hoài Dza Lữ (Cao Văn Nuôi)

    (viết thay cho những người bất hạnh không còn mẹ)
    Nhìn chiếc lá vàng rơi con chợt nhớ
    Nhớ thật nhiều hình bóng mẹ thân yêu
    Mẹ ra đi trong nắng xế buổi chiều
    Con đã khóc thật nhiều khi mất mẹ
    Có những lúc thâu đêm buồn lặng lẽ
    Con gục đầu hồi tưởng chuyện ngày xưa
    Mẹ nhọc nhằn trong nắng sớm chiều mưa
    Nuôi con trẻ với thân gầy yếu đuối
    Sống kham khổ sống qua ngày dưa muối
    Mẹ nuôi con cho đến lúc trưởng thành
    Nay con hiền của mẹ được nên danh
    Thì mẹ đã ra đi miền hoang tái
    Mẹ có biết rằm Vu Lan tháng bảy
    Con khóc nhiều và nhung nhớ mênh mông
    Cài lên tim con một đóa hoa hồng
    Hoa hồng trắng vì con không còn mẹ
    Hồi tưởng lại thuở con còn nhỏ bé
    Cũng mùa thu rằm tháng bảy Vu Lan
    Con vui cười vì phấn khởi hân hoan
    Được mẹ gắn cho con hoa hồng đỏ
    Hoa hồng đỏ nay không còn màu đỏ
    Vì trong con đã mất mẹ đi rồi
    Còn gì buồn bằng nỗi khổ cút côi
    Bởi mất mẹ nên chịu cài hoa trắng.

    Thấy mà chạnh lòng quá, khi Ken đọc được bài thơ này và đoạn cuối cùa bài viết trên : (Chị cho em xin một bông hồng trắng… Câu nói ấy như một vết cắt, khảm vào trí nhớ tôi giữa buổi trưa tháng Bảy nhiều sương mù và im lặng núi đồi, im lặng cỏ cây…)

    Xin chia buồn với tất cả những người không còn Mẹ.
    Ken xin chia sẻ phần nào đó nỗi niềm với những ai không còn Mẹ là một niềm đau lớn không bao giờ nguôi ngoai đi được.
    Cũng không thể nói; bạn đừng buồn. Nhưng bạn hãy tin nhé, Ken xin gửi đến những ai không còn Mẹ câu này:'' Người chết chỉ chết hẳn khi không còn sống trong lòng người khác''. Nhưng Mẹluôn sống mãi trong lòng chúng ta. Bạn có biết không, Mẹ của bạn đang mỉm cười trên bầu trời xanh dõi theo từng bước nhìn bạn. Bạn hãy luôn cố gắng sống tốt với cuộc sống này để không phải hổ thẹn mỗi khi nhìn lên bầu trời...và nơi ấy Mẹ đang nhìn mình nhé.
    "Người Mẹ trên bầu trời xanh ấy, mong con luôn HẠNH PHÚC trong cuộc sống"
    thân: kenlly_hu

    Tạp bút

  • Vu Lan - Muà Báo Hiếu
    Nguyễn Quân

    Chị cho em xin một bông hồng trắng.

    Chị cho em xin một bông hồng trắng.

    ***…Có những người con đủ mẹ cha đứng nhìn bông hồng thắm trên ngực áo mình rồi nhìn bông hồng trắng trên ngực áo bạn… Có những ánh mắt cảm thông, những ánh nhìn sẻ chia và đồng cảm. Có những giọt nước mắt lấp lánh sau những cánh hồng... ***
    Lúc 14g15, trước Chánh Điện Tịnh xá Ngọc Đà, Ban Nghi lễ và Ban Văn nghệ Vu Lan Bồn – Tự Tứ Tăng đã tổ chức buổi lễ Cài Hoa Hồng Vu Lan cho Phật tử. Buổi lễ được khai mạc sau lời phát biểu ngắn gọn nhưng thấm đẫm nhân cảm và làm xúc động của Thượng Tọa Thích Giác Trí.

    Chương trình được mở rộng với sự có mặt của nhiều nghệ sĩ đến từ thành phố Sài Gòn, qua những ca khúc Tình Cha, Lòng Mẹ, Gió Mùa Thu Mẹ Ru Con Ngủ, Mùa Xuân Sang, Bông hồng cài áo, Ơn nghĩa sinh thành… Dường như tất cả những ca khúc và người thực hiện đều mang chung một tâm cảm hướng về ân đức mẹ cha, hướng về tình thương yêu cao cả mà cha mẹ đã dành cho con – tình thương yêu kí thác trọn vẹn và không mang chút vụ lợi, một tình yêu thương xuất phát từ máu tim và trở về máu tim trong mênh mông cát bụi, trong hữu hạn đời người mà cha mẹ đã không hề tiếc nuối khi dành cho con…
    Cho dù, có thể, con là đứa vô tình, dửng dưng với tuổi già của cha mẹ, con đối xử bất hiếu hay lạnh nhạt đến nhường nào với cha mẹ… Thì với cha mẹ, con vẫn là máu thịt, là nắm ruột mà cha mẹ đã trích một phần căn phận của mình dành tặng… Cha mẹ không bao giờ rời bỏ con… Cho dù, đôi khi sự gắn kết mang nỗi phũ phàng… Mà con chưa kịp nhận ra!

    Và, chương trình văn nghệ đặc biệt dành tặng Mùa Vu Lan Báo Hiếu với những ca khúc mang ý nghĩa đền đáp ơn nghĩa sinh thành tiến dần đến quãng lặng của nó khi những Phật tử cài hoa lên ngực áo những người con. Có những người con đủ mẹ cha đứng nhìn bông hồng thắm trên ngực áo mình rồi nhìn bông hồng trắng trên ngực áo bạn… Có những ánh mắt cảm thông, những ánh nhìn sẻ chia và đồng cảm. Có những giọt nước mắt lấp lánh sau những cánh hồng... Và cứ thế, buổi chiều chậm chậm trôi theo những đám mây vô thường – nơi linh hồn cha mẹ đang dong ruổi theo bước luân hồi mãi miết – những bước luân hồi có gắn hình hài của con… Dù bất cứ phương nào!


    Và, đôi khi, trong một khoảnh khắc nào đấy, tôi xòe mười ngón tay, nhìn hai bàn tay và ngẫm nghĩ… Cha mẹ đã ban cho con hình hài, cho con đôi bàn tay – đôi bàn tay đã ngửa ra nhận lấy món quà mẹ mang về tặng sau buổi chợ xa, đôi bàn tay đã úp xuống tặng mẹ viên kẹo nhỏ nhưng mẹ nhận rồi lại để dành cho con… Đôi bàn tay đã chìa ra nhận bông hồng thắm mùa Vu Lan… Mẹ đã cho con thật nhiều, cha đã cho con thật nhiều, cả cuộc đời lặng lẽ và cho… Nhưng món quà con tặng cho cha mẹ chỉ là nỗi buồn lo và trăn trở, trăn trở cho đến ngày con đầu bạc… Và con đã úp tay tặng cha, tặng mẹ những gì ngoài một nắm đất trọn vẹn tình thương… ngày cha, mẹ rời xa con… để rồi hai bàn tay con úp phủi vào nhau, tiễn cha, tiễn mẹ về với cát bụi…


    Và tôi đã nhìn thấy bóng dáng mẹ tôi trong những đôi mắt già nua, hiền từ và mênh mông của những người mẹ khác nơi góc Tịnh xá… Có lẽ những người mẹ ấy cũng đang nhớ về cha mẹ… Ở một nơi xa lắc xa lơ nào đó, trong quạnh hiu cát bụi và những đám mây vô định!


    Và tôi đã nhìn thấy một người bạn quay mặt đi giấu cơn nức nở khi nhìn thấy những em bé mắt tròn xoe, lắc đầu không nhận bông hồng thắm. Chị cho em xin một bông hồng trắng… Câu nói ấy như một vết cắt, khảm vào trí nhớ tôi giữa buổi trưa tháng Bảy nhiều sương mù và im lặng núi đồi, im lặng cỏ cây…

    (Trà Mi – Minh Tâm)

    Tạp bút

  • Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ.
    Nguyễn Quân

    Đi khắp thế gian không ai tốt bằng Mẹ

    Giống như tình yêu, gia đình luôn là vĩnh hằng khi trái đất vẫn tiếp tục sinh ra con người, để cho con người dù dọc ngang trời đất, vẫn cứ quay về, trước mỗi ấm lạnh cuộc đời. Ở đó, người mẹ luôn là ngọn lửa ấm, là linh hồn thổi vào đời đứa con cả sự sống lớn khôn, cả yêu thương vô bờ bến, bằng chắt chiu và tảo tần… Để cho dù có đi khắp thế gian, mọi đứa con có gặp bao điều hay lẽ phải, cũng không gì có thể sánh được với tấm lòng trời biển của mẹ, “không ai tốt bằng mẹ”

    Bánh khúc tuổi thơ
    Hồi bé, hễ mẹ bảo sáng nay tranh thủ nhổ cỏ ruộng với mẹ là tôi phụng phịu. Ruộng nhà tôi nằm ven sườn máng Chùa. Con máng nhỏ cắt đôi cánh đồng chi chít những vũng sòng. Mẹ bảo ngày xưa lúc bố mẹ mới lấy nhau, đêm nào, bố mẹ cũng phải gánh cát ở những cái vũng sòng này về tích cóp để xây nhà. Cái nhà ngang lúc tôi còn nhỏ là một “chứng tích” của bố mẹ.

    Cánh đồng mùa đông trụi lốc. Dọc sườn máng, hoa cải vàng hanh hao chạy dài mãi. Tổ dế đùn kín đặc. Cả buổi sáng ngoài cánh đồng, tôi chạy loăng quăng hết đổ nước dế lại đào mót khoai lang. Mẹ bảo mãi không được đành lắc đầu cặm cụi rẫy cỏ. Bất chợt, như nhớ ra điều gì, mẹ chống tay lên cán cuốc gọi to: “Nhổ cây khúc đi, chiều về mẹ làm bánh cho mà ăn”

    Tôi tròn xoe mắt rồi nhảy tâng tâng. Những buổi sáng sương muối, lá khúc trắng lốp đốp kín cả cánh đồng. Lạ thật, giống cây khúc này bạ đâu cũng mọc được, tốt hơn cả cỏ kim. Thân và lá nó nổi đầy lông tơ nhỏ trắng đục. Tôi bỗng nhớ món “kẹo cao su” của bọn trẻ chăn trâu chúng tôi.

    Ngày ấy, buổi chiều đi chăn trâu, khi đã đào hết củ lang, mót hết cà chua cuối vụ, cánh đồng chả còn gì, thế mà chúng tôi vẫn kiếm được cái ăn. Nhổ thân cây khúc phủi phủi đất, trệu trạo nhai cũng dai dai như kẹo cao su thật. Thấy mẹ bảo vậy, tôi lựa những cây khúc thân nhỏ nhưng xanh mơn mởn. Lá còn đọng sương đêm. Vì đó là cây khúc nếp. Nếu tham, chọn cậy khúc to mỡ màng, thân hơi xanh phốp pháp thì đó là khúc tẻ. Khi nấu sẽ không thơm và dẻo như khúc nếp.

    Chiều tối, tôi ngồi chồm hỗm xem mẹ băm lá khúc. Hết băm mẹ lại giã. Mồ hôi nhễ nhại, mẹ chẳng bao giờ kêu mỏi. Tôi thấy nhiều lắm mỗi lần mẹ chỉ ăn một đến hai cái bánh là cùng. Tôi bảo mẹ ăn nữa nhé, mẹ bảo mẹ chán lắm rồi. Thế mà chả mùa nào mẹ quên làm bánh khúc. Mẹ giục tôi đi lấy lá mít. Tôi chạy tắt qua vườn, leo tót qua bờ vây xuống nhà bác tôi rồi nhẹ nhàng leo lên cây mít. Tôi phải lén lút vì sợ anh con trai bác biết, thế nào tối anh cũng lên chầu chực.

    Mẹ tôi đem thứ gạo nếp thơm lừng trộn đều vào lá khúc đã băm nhuyễn xanh ngắt. Mẹ miết từng miếng nhỏ khum khum hình bàn tay, đặt đỗ vào trong rồi cho vào chõ đồ lên như đồ xôi. Bữa cơm tối đó, tôi hí hửng món bánh khúc, chỉ và qua loa bát cơm rồi chạy ngay xuống bếp. Mở vung chõ, giật nắp lá chuối ra. Một mùi thơm phức rất khó tả lẫn trong làn khói nghi ngút. Tôi xuýt xoa cắn ngập răng vào miếng bánh. Chẳng hiểu sao anh Điệp, con bác tôi vẫn biết. Anh nhẩy tâng tâng như phi ngựa, hò hét từ cổng. Mẹ mỉm cười còn tôi cố ăn nhanh dù bánh vẫn còn nóng.

    Hôm về quê, buổi sáng mẹ lẳng lặng đi đâu mất. Rồi mẹ về tay cầm một nắm lá khúc khuôn mặt tươi tỉnh: “Giờ người ta phun thuốc diệt cỏ nhiều. Mẹ đi khắp cánh đồng mới nhổ được một nắm. Chiều ở nhà mẹ làm bánh cho mà ăn. Chứ ở ngoài đó chắc thèm lắm!”. “Úi giời! Mẹ nghỉ ở nhà cho khoẻ. Ngoài đó nghìn một chiếc. Mà giờ mấy ai ăn cái thứ bánh ấy nữa”

    Mắt mẹ hơi xịu xuống. Lối sống qui ra tiền chốn thị thành đã khiến tôi buột miệng như vậy. Tôi đã làm mẹ buồn. Thứ bánh khúc của mẹ đã nuôi lớn tuổi thơ tôi đâu thể tính bằng tiền. Nhìn nắm lá khúc cỗi cằn trong bàn tay sạm nắng của mẹ, tôi giật mình thảng thốt, cảm giác như có lỗi. Bất chợt, tôi nhớ con máng Chùa mùa này không biết có vàng hoa cải? Tôi nhớ cả dáng chạy khấp khởi của anh Điệp mỗi khi mẹ làm bánh khúc… Ôi, bánh khúc của mẹ, bánh khúc của tuổi thơ tôi.

    Ai còn mẹ, xin đừng làm mẹ khóc.

    “Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ. Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha. Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ. Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha. Tần tảo sớm hôm mẹ nuôi con khôn lớn. Mang cả tấm thân gầy, cha che chở đời con. Ai còn mẹ- xin đừng làm mẹ khóc. Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe con”.

    (Lời dạy của Đức Phật)

    Mẹ tôi khóc. Những giọt nước mắt từ đôi mắt sâu vốn đã rượi buồn của mẹ chảy trên gương mặt khắc khổ mang dấu vết của sương gió và thời gian, lặng lẽ rơi xuống khiến lòng tôi đau thắt. Trong khoảnh khắc, tôi thấy mình có lỗi kinh khủng…

    Mẹ tôi đã khóc tưởng chừng không còn nước mắt khi cha tôi đột ngột qua đời, để lại cho mẹ năm đứa con thơ dại nơi mảnh đất miền trung khô cằn nắng gió. Chúng tôi đã tự nhủ lòng không bao giờ được để mẹ khóc vì những gian truân chất chồng lên đời mẹ đã quá đủ. Vậy mà… 13 năm sau, lúc này đây, mẹ tôi lại khóc.

    Tôi thi đại học lần thứ ba, và lại trượt. Số điểm của tôi chỉ cách điểm chuẩn chút ít- nhưng cũng đủ để tất cả hy vọng của mọi người trong gia đình dành cho tôi sụp đổ. Hôm ấy trời đổ mưa. Mưa dữ lắm. Tôi lao mình chạy dầm trong mưa cho đến khi rã rời, ngã sóng soài trên cát. Cát ráp nhọn sát vào da thịt. Chỉ nghe đau nhói ở sâu mãi trong lòng.

    Tôi quyết định rời khỏi nhà để tránh sức ép cùng không khí nặng nề bao trùm trong gia đình. Tôi sợ phải gặp mẹ, thấy đôi mắt buồn và sâu của mẹ đăm đắm dõi nhìn về mãi xa phía biển khơi. Và tôi tìm đến với rượu, theo đám bạn học cùng lớp ngày xưa, tụ tập đàn đúm, cho quên đi những muộn phiền trong cơn say…Tôi mất đi khái niệm thời gian, cứ để mặc cho mỗi ngày mới lặng lẽ đến, lặng lẽ trôi đi như thế cùng những nỗi chán chường mệt mỏi tự tôi gây nên.

    Tôi đã không biết một điều, đêm nào mẹ cũng thao thức. Chỉ cần nghe có tiếng gió, tiếng động lạch cạch ngoài then cửa, là mẹ lại vội vàng trở dậy tưởng con về. Tôi không biết cả nhà đã lo lắng cho tôi vô cùng. Tối nào, mọi người cũng phần cơm tôi, ngong ngóng, tuy không ai dám nói ra, có lẽ vì sợ mẹ đau lòng.

    Chiều hôm ấy, tôi men theo con đường sỏi đá trở về, nhưng không rẽ về nhà ngay mà tạt qua khu chợ chiều. Một ngọn gió nóng lùa qua làm lá khô và bụi đất bay lên, cuộn thành những vòng xoáy nhỏ. Tôi đưa mắt kiếm tìm…

    Kia rồi, dưới mái lá của một quán nhỏ liêu xiêu, mẹ tôi đang ngồi đó với gánh hàng xén của mình. Chiếc nón trắng lụp xụp che khuất gần hết khuôn mặt của mẹ. Rồi mẹ ngước nhìn lên mời khách. Mấy sợi tóc muối tiêu lòa xòa trên trán đầy những nếp gấp thời gian. Vẫn đôi mắt ấy, đôi mắt buồn và sâu, có những quầng thâm sạm lại. Tôi rùng mình… Chưa bao giờ thấy mẹ tiều tụy đến như vậy.

    Và bước chân đưa tôi đến đứng trước gánh hàng của mẹ lúc nào không hay. Mẹ bỏ nón ra, nhìn tôi không chớp. Hai bên má mẹ co lại, giật giật…Rồi tự dưng nước mắt mẹ trào ra- những giọt nước mắt yêu thương, xót xa. Tôi bỗng thấy hối hận, day dứt vô cùng.

    Sinh nhật tới, tôi trốn biệt ở nhà, không đi chơi cùng đám bạn thân như mọi khi. Món quà duy nhất tôi nhận được là của cô em gái, một chiếc mũ và một cây bút. “Chiếc mũ này để anh đội đầu cho đỡ nắng. Còn cây bút này là mong anh cố gắng, thử sức một lần nữa trong kỳ thi sắp tới. Chúc anh thành công”.

    Tôi miệt mài ôn thi gần như thức trắng đêm.

    Có một điều mà tự thẳm sâu trong cõi lòng tôi vẫn còn canh cánh. Ấy là muốn nói với mẹ một lời xin lỗi mà không đủ can đảm và tự tin. Bao lần ngượng ngùng, ngập ngừng định nói rồi lại thôi… Cho mãi đến tận hôm lên tàu đi thi, tôi định nói lời xin lỗi với mẹ mà vẫn không thể thốt ra lời, cứ lên tàu, lại chạy xuống, rồi lại chạy lên… Các anh chị của tôi ngơ ngác: “Cái thằng này hôm nay nó bị làm sao ấy nhỉ?”. Mẹ tôi thì chỉ mỉm cười giục: “Thôi, lên ngồi ổn định đi, tàu sắp chạy rồi đấy con!”

    Bây giờ tôi đã là sinh viên năm thứ ba của một trường đại học. Tôi sống trong ký túc xá của trường, mỗi năm chỉ có thể về thăm nhà một lần vào dịp Tết. Hằng đêm bên trang giấy trắng để viết tiếp lên đó những dự định, những con đường mà tôi sẽ đi qua, sẽ vươn tới, những lúc mệt mỏi, tôi lại lấy bức ảnh của gia đình ra ngắm.

    Mẹ tôi ngồi giữa, năm anh chị em chúng tôi quây quần xung quanh. Vẫn cái dáng người gầy gầy nhỏ bé, chiếc áo sờn vai cùng đôi mắt sâu và lúc nào cũng rượi buồn như chất chứa bên trong một nỗi u hoài. Đôi mắt ấy làm tôi day dứt, trăn trở bao lần. Chợt nhớ những lời răn dạy của Đức Phật sáng nay đọc được trong cuốn sổ nhỏ của cậu bạn ngồi cùng bàn, tôi lại càng cảm thấy nôn nao, nhớ mẹ da diết.

    Nhất định kỳ nghỉ hè tới đây, tôi sẽ về- về thăm mẹ, để nói với mẹ một lời xin lỗi dẫu đã muộn màng, cho những giọt nước mắt đã rơi của mẹ… Mẹ ơi!

    (Sưu tầm)

    Trà sữa cho Tâm hồn

  • Những món quà quý giá.
    Nguyễn Quân

    Những món quà quý giá.

    Từ nhỏ, tôi đã thích được nhận quà. Tôi cười tít mắt khi ai đó tặng tôi một món quà

    Niềm vui không chỉ vì món quà tôi nhận được mà vì tôi biết rằng tôi luôn nhận được sự quan tâm và tình thương yêu từ mọi người xung quanh.
    Đó đôi khi chỉ là nắm xôi thơm ngậy của bà, là cái cần câu cá ông làm cho tôi, cái kẹo mút màu hồng của cô bạn cùng lớp, là trái ổi mà cậu bạn ngồi cạnh hái được trong vườn nhà…Tuổi thơ của tôi đầy ắp những yêu thương và ngọt ngào như thế từ những món quà nhỏ bé nhưng đầy tình yêu thương.

    Ngày một lớn lên, tôi biết rằng “cuộc sống bản thân nó đã là một món quà to lớn nhất”. Để mỗi ngày ta lại mở ra một phần nhỏ của món quà và hồi hộp khám phá nó. Không có ngày nào là giống ngày nào cả, kiến thức và kinh nghiệm sống hằng ngày chúng ta thu nhận được chính là giá trị của món quà mang lại…và, còn biết bao món quà nhỏ khác chứa trong hộp quà to lớn bí mật ấy, đó là:

    - Món quà bình dị mà thân thương nhất là “những bữa cơm ngon hằng ngày của mẹ”. Bữa cơm đâu phải chỉ có cơm và những món ăn nhỉ, còn có những giọt mồ hôi của mẹ lẫn trong vị mặn của muối làm đậm đà thêm hạnh phúc của cả nhà.

    - Món quà mà tôi tự hào khi nhận được nhất là “ánh mắt hài lòng của ba”. Đối với tôi, đó là động lực lớn nhất để tôi không ngừng cố gắng. Bởi tôi biết, thành công của tôi là niềm vui của ba mẹ, là những trái ngọt thơm sau hơn 20 năm ba mẹ không quản ngày đêm vun trồng, cho hôm nay, tôi đủ sức vươn lên giữa cuộc đời.

    - Món quà làm tôi ấm lòng nhất là “nụ cười ấm áp của bà”. Tôi gọi đó là nụ cười của nắng, của yêu thương, ánh lên biết bao hy vọng khi bà ở tuổi 80, lòng tôi bình yên hơn khi ngắm bà nhai trầu, nắm bàn tay nhăn nheo của bà, gần hơn nữa để nghe mùi hương nồng nồng mà thân quen đến lạ...Món quà lớn nhất đã dành cho cả nhà tôi chính là sức khỏe của bà.

    - Món quà mà tôi mong chờ nhất là “tiếng gọi quen thuộc của bác đưa thư”. Chỉ cần nghe “Nhà có thư này!” là tim tôi đập loạn lên vì hồi hộp, nhảy chân sáo ra cổng nhận thư, không quên lời cảm ơn bác ý. Dẫu biết liên lạc qua điện thoại và email vừa tiện lợi lại nhanh chóng, ấy vậy mà tôi vẫn thích cảm nhận niềm vui khi nhận được thư ai đó. Mùa thu tới, chị tôi gửi vào một nhành hoa sữa nhỏ, cánh hoa không còn tươi nhưng mùi hương vẫn đậm đà, cho tôi thưởng thức một chút mùa thu tuyệt vời của Hà Nội xa xôi.

    - Món quà dễ thương nhất là “cái ôm của em tôi”. Chị em tôi ở nhà vẫn hay chí chóe suốt ngày, từ phân công việc nhà đến giành nhau xem tivi. Có hôm, tôi giận em cả buổi sáng vì tội lười biếng, định không nói chuyện với nó cả ngày, nhưng tôi không bao giờ làm được. Mặc dù tôi biết ngay chiêu thức cũ rích của nó, “Chị ơi, cười một cái nào!”, “Chị cho em ôm một cái nha!”, thế là bao nhiêu giận dỗi biến đâu mất.

    Còn nhiều, nhiều lắm những món quà đặc biệt mà tôi sẽ nhận được trong hôm nay hay ngày mai như bao điều thú vị mà cuộc sống dành cho mỗi người. Có những món quà tôi chỉ có thể cảm nhận được bằng tâm hồn mình. Và, tôi lại trở về như thuở nhỏ, “cười tít mắt” khi nhận quà, vì tôi biết, tôi được yêu thương!

    (sưu tầm)

    Trà sữa cho Tâm hồn

  • Cảm ơn vì con còn Mẹ.
    Nguyễn Quân

    Cảm ơn vì con còn Mẹ

    Chiều nay, con đến ngôi chùa quen thuộc trong không khí đặc biệt của ngày Rằm tháng bảy - ngày lễ Báo hiếu Vu lan.

    Con nhận ra trong dòng người tấp nập vào chùa có những người gài trên áo mình hoa hồng đỏ. Có những người khác, số này ít thôi, gài trên ngực áo mình một bông hồng trắng. Sau đó, con mới biết hoa hồng đỏ gài lên ngực áo những người vẫn còn mẹ. Còn hoa hồng trắng, là dành cho những ai không còn mẹ trên đời.
    Ngày lễ Vu lan, con thấy hạnh phúc vì mình được gài lên ngực áo một bông hồng đỏ thắm. Con nghĩ rằng, mình phải cảm ơn cuộc đời vì điều đó:

    - Cảm ơn cuộc đời đã cho con còn mẹ, để mỗi sớm mai thức dậy , con được thấy khói ấm trong nhà, cơm thơm trên bếp. Con ngồi vào bàn ăn, cùng mẹ cảm nhận một ngày mới đang đến, cảm nhận tia nắng ban mai đang chiếu sáng ấm áp ngoài khung cửa sổ nhà mình.
    - Cảm ơn cuộc đời đã cho con còn mẹ, để mỗi buổi tan học về, con được nhìn dáng mẹ chờ con trên bậc cửa. Con được mẹ đợi chờ bên mâm cơm còn úp lồng bàn. Đã bao lần, con nhắc mẹ cứ ăn cơm trước đi, nếu như con có đi học thêm ca ba mà về muộn. Song, mẹ không bao giờ ăn cơm trước. Mẹ đợi con về, mẹ xới cho con từng bát cơm, gắp cho con từng gắp rau, miếng thịt. Mắt mẹ nhìn con ăn, thăm thẳm thương yêu.

    - Cảm ơn cuộc đời đã cho con còn mẹ, để con còn biết sợ mỗi khi làm điều gì sai quấy. Con không dám nói dối, vì con sợ mẹ mất lòng tin nơi con. Con không nói được một câu hỗn hào, vì con sợ trái tim mẹ sẽ buồn mà tan thành nước. Con không dám đi chơi về mụôn, vì con sợ mẹ sốt ruột, lo lắng. Con không dám gục ngã, vì sợ mẹ sẽ nghĩ rằng con của mẹ yếu mềm.

    - Cảm ơn cuộc đời đã cho con còn mẹ, để con biết mình cần phải cố gắng vươn lên. Con nhớ, cái lần con nhận được giấy báo vào đại học, mắt mẹ đã long lanh vì quá vui mừng. Nhìn vào ánh mắt ấy, con đã tự nhủ: “Mẹ ơi, dù có phải phấn đấu đến đâu đi chăng nữa, chỉ cần thấy ánh mắt mẹ vui thế kia thì con cũng không bao giờ ngại ngần”. Con nhớ, mẹ đã từng nói: “Đời mẹ học hành chưa được bằng người, con phải cố học để hơn mẹ nhé!”. Vâng, bây giờ thì con đang học vì lẽ đó, mẹ ạ!

    - Cảm ơn cuộc đời đã cho con còn mẹ, để khi nào mỏi mệt, thấy trái tim mình trống rỗng và hoang hoải thì con vẫn có nơi để tìm về. Những năm tháng đi học xa nhà, con đã hiểu thấu thế nào là nỗi cô đơn của một đứa con không đựoc ở bên những người mà nó thương yêu nhất. Có nhiều lúc con cũng thấy bàn chân mình không muốn bước, thấy bao nhiêu quyết tâm của mình đi đâu mất cả. Chỉ cần trở về bên mẹ, ăn miếng cơm nhà, ngủ một giấc thật sâu trong căn phòng của mẹ là tất cả những lo âu trong con lắng lại. Con thấy tim mình bình yên.

    Đôi lúc, con không nhận ra mẹ quan trọng như thế nào trong cuộc sống của mình, không biết rằng còn Mẹ trên đời là niềm hạnh phúc lớn lao nếu so với những người không còn Mẹ. Gài lên ngực áo mình một đoá hồng đỏ thắm, bờ môi con rưng rưng nói chẳng nên lời. Con muốn nói với mẹ: “Con yêu Mẹ nhiều lắm, mẹ ơi!”.

    (Mai Hà Uyên)

    Trà sữa cho Tâm hồn

  • Trưởng thành là món quà cuộc sống ban tặng.
    Nguyễn Quân

    Trưởng thành là món quà cuộc sống ban tặng.

    Trẻ con cần sự dìu dắt và cảm thông nhiều hơn là những mệnh lệnh.

    Trẻ con không đơn giản là những đứa trẻ dưới mười tuổi. Tất cả chúng ta đều trẻ thơ trong tâm hồn. Và trong nhiều hoạt động chúng ta không chắc chắn về các bước thực hiện; không chắc chắn về kết quả diễn tiến thế nào, hệt như bất kỳ đứa trẻ lên mười nào. Tuổi tác không thành vấn đề, những gì tất cả chúng ta cần trong thử thách chính là sự vỗ về âu yếm của một người giàu tình thương và những lời hỏi thăm tế nhị dẫn dắt lựa chọn khi chúng ta bắt tay vào công việc.

    Cho ai những lời hướng dẫn quá rõ ràng về việc gì phải làm tiếp theo đồng nghĩa với việc đoạt mất cơ hội khám phá của người đó. Vấp ngã là một phần kinh nghiệm của con người. Đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã cho ta mở rộng tầm nhìn trên những đoạn đường mà chúng ta đã đi qua. Mỗi lần nhìn lại, chúng ta lại có những hiểu biết sâu sắc hơn. Và vì vậy, trưởng thành là một món quà mà chính cuộc sống ban tặng chúng ta.

    Ngày hôm nay tôi vỗ về một đứa trẻ khác và sẵn lòng đón nhận sự dìu dắt từ người thầy đầy kinh nghiệm của mình.

    (Anne Sullivan)

    Trà sữa cho Tâm hồn

  • Mẹ tôi
    Nguyễn Quân

    Mẹ già

    Mẹ già cuốc đất trồng khoai
    Ảnh hình xưa có nguôi ngoai đến giờ
    Chiến chinh qua đã bao mùa
    Mẹ nay với mẹ ngày xưa khác nào
    Nón rách xác lá hanh hao
    Áo nâu đẫm ướt chanh chao giữa đời
    Còng lưng che đỡ nắng trời
    Tay gầy móc đất uơm chồi nuôi con
    Bới tìm trong bóng hoàng hôn
    Chút than tro nguội thảo thơm ngọt lành
    Gạn trong sỏi đá cỗi cằn
    Dây khoai sần sượng muộn mằn cầm tay
    Vườn nhà héo ngọn trầu cay
    Bờ tường nắng đổ lắt lay cơ cầu
    Dám mơ thân phận sang giàu
    Một đời cuốc đất nông sâu kể gì
    Thênh thang đường rộng con đi
    Thân già năm tháng... thôi thì cũng qua
    Ngồi buồn chợt nhớ câu ca
    Mẹ già cuốc đất nuôi ta... ngậm ngùi.
    (Đức Tiên)

    Thơ sưu tầm

  • Mẹ tôi
    Nguyễn Quân

    Nỗi buồn của Mẹ

    Đêm thức thâu đêm,
    Mẹ may chiếc áo cho con
    Áo nào sờn vai,
    lời ru theo tháng năm dài
    Từng lời ngọt ngào à ơi
    bên mái tranh đầy yêu thương
    Chum chím môi cười,
    mẹ vui biết mấy con ơi
    Canh tím rau dền
    mẹ tôi nuôi lớn khôn con
    Bẻ đọt mồng tơi,
    luộc rau mắm muối dưa cà
    Chiều chiều trên đồng đùa vui
    Bên nhánh sông bìm bịp kêu
    Ngày thơ ấu đó,
    bây giờ đã xa đời tôi

    Và từng ngày mẹ mong
    lớn khôn đâu rồi
    mà sao không nhớ quê hương
    Buồn rồi buồn làm sao
    thèm nghe tiếng khóc ban sơ
    mai nó về áo còn sờn vai
    Có ai quay về ngồi
    Mẹ khâu chiếc áo năm xưa
    Có ai quay về
    cho mẹ thấy mặt thằng con
    kìa bầu trời xa xăm
    nhắn con tôi dùm
    Về đây bên mái tranh xiu
    Một mình mẹ quạnh hiu
    giờ đây mái tóc như mây
    Canh cá đầy nỗi lòng nào vơi
    Có con chim chiều chiều
    lặng yên không hót trên cây
    Nó đau trong lòng
    thấy buồn nỗi buồn mẹ tôi.

    Quê hương là ca dao
    mẹ ru thiết tha hôm nào
    Quê hương là con sông
    xanh xanh từng cây lúa
    Quê hương là trăng thanh
    đùa vui líu lo trên đồng
    Quê hương làm sao quên
    đi xa mà tôi nhớ
    dáng mẹ hiền yêu thương
    Có con chim chiều chiều
    lặng yên không hót trên cây
    Nó đau trong lòng ...
    thầy buồn nỗi buồn mẹ ..tôi...

    (Minh Vy)

    Thơ sưu tầm

  • Mẹ tôi
    Nguyễn Quân

    Mẹ tôi.

    Mẹ tôi

    *"Công Cha như núi Thái Sơn,
    Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra"

    ****Nước nguồn kia có ngày cũng hết.
    Nghĩa Mẹ thời muôn kiếp khôn vơi .
    Thương con tự thủa nằm nôi,
    Chát chua Mẹ chịu, ngọt bùi Mẹ chia .
    Lo tần tảo thức khuya dậy sớm,
    Việc trong ngoài quán xuyến một taỵ
    Trò đời dù đắng dù cay,
    Không hề giận cá mà rầy chồng con.
    Quên má phấn môi son là phận,
    Cốt gọn gàng tươm tất thì thôi .
    Dạy con cư xử nên người .
    Khi còn măng sữa Mẹ thời đón đưạ
    Lúc lớn khôn khuya chờ sớm đợi .
    Chuyện xa gần vui hỏi buồn khuyên.
    Trăm phiền ngàn muộn cũng quên.
    Nhà nghèo con thảo Mẹ hiền làm vui .
    Thời loạn lạc đổi dời cũng lắm.
    Đời vần xoay ly tán cũng nhiềụ
    Cơ ngơi dựng sớm tan chiềụ
    "Cầm bằng con trẻ chơi diều đứt dây",
    Mẹ thường nhủ lòng đầy tin tưởng,
    Quý hồ là ăn ở hiền lành,
    Trời cho sớm muộn lại thành,
    Vững tâm đứng dậy đua tranh với đời .
    Những tưởng con lựa lời an ủi .
    Ai ngờ rằng Mẹ lại khuyên răn.
    Tấm gương vằng vặc như trăng.
    Không thù, không giận, không than, không phiền.
    Có cũng nên không thời cũng chẳng.
    Thua không buồn thắng cũng không kiêụ
    Tâm thành trí đạt bao nhiêụ
    Tấm gương quảng đại sớm chiều con noi .
    Nay Mẹ đã vui nơi Cực Lạc.
    Chúng con còn ngơ ngác cõi người .
    Mẹ Cha lồng lộng trên trời,
    Luôn luôn soi sáng đường đời con đi . ***


    ( Bùi Tiến )

    Thơ sưu tầm

  • Mẹ tôi
    Nguyễn Quân

    Mẹ Của Anh.

    Mẹ của anh

    *Mẹ về lấy bố sinh anh
    Bao năm dưỡng dục giờ thành chồng em
    Nói sao cho thoả nỗi niềm
    Nghĩa tình quý mến rộng thêm biển trời

    Mẹ chỉ có một trên đời
    Riêng em may mắn nhất đời có hai
    Làm sao ôm trọn vòng tay
    Nỗi cơ cực tháng năm dài mẹ mang

    Cho anh cuộc sống an khang
    Manh áo ấm, giấc mộng vàng mai sau
    Tuổi thơ chẳng nhuộm sầu đau
    Vì anh mẹ đổi nghẹn ngào mua vui

    Tương lai anh hết ngậm ngùi
    Mẹ giờ tóc bạc, da mồi, mắt nheo
    Buông gánh lưng đã còng queo
    Chợ xa dốc nắng gieo neo sớm chiều

    Thanh xuân mẹ có bao nhiêu
    Hết buồn rồi khổ đong nhiều đắng cay
    Tụi mình yêu nhau hôm nay
    Phải nhớ công mẹ chóng chày bão giông

    Sinh anh cho em làm chồng
    Thấy anh hiếu thảo mà lòng em thương
    Một thời dãi nắng dầm sương
    Nhớ ơn mẹ lời ru thường xót xa

    Mẹ là mẹ của chung mà
    Nhờ mẹ em mới chung nhà cùng anh

    29-5-2005*
    **
    (Trường Phi Bảo)

    Thơ sưu tầm

  • "Đắc nhân tâm" trong giao tiếp với khách hàng.
    Nguyễn Quân

    Sự thực và niềm tin luôn song hành cùng nhau.

    Sự thực và niềm tin luôn song hành cùng nhau

    ***“Làm cho những người khác tin vào bạn và khả năng của bạn khá dễ. Đơn giản, hãy là người đáng tin cậy. Nếu bạn mất lòng tin thì bạn không bao giờ có thể lấy lại được.”. Đó là những chia sẻ của Stever Robbins - nhà sáng lập, đồng thời là chủ tịch của hãng tư vấn *[*Leadership](http://bwportal.com.vn/?cid=6,4&txtid=93&txtword=<a href='?cid=6,4&txtid=93&txtword=Leadership' target='_blank' class='dictionaryreplace' title='click vào để xem nghĩa của từ'>Leadership</a>)**Decision, chuyên giúp các công ty phát triển người lãnh đạo và xây dựng các chiến lược vì mục tiêu phát triển bền vững và tăng năng suất theo thời gian. Ông còn là tác giả của cuốn “It Takes a Lot More than Attitude to Lead a Stellar Organization.” ***
    **Hỏi: **Chúng tôi đã đánh mất lòng tin. Làm thế nào tôi có thể lấy lại lòng tin của các nhân viên sau sáu vòng ngừng sản xuất? Làm sao công ty của tôi có thể lấy lại lòng tin của cộng đồng sau khi chúng tôi đã vứt chất thải độc ra bãi đất địa phương? Làm thế nào nhóm quản lý của tôi có thể lấy lại lòng tin của nhau sau một cuộc chiến tranh giành quyền lực?

    **Trả lời: **Bạn có tin tôi không??? Sự thực là bạn không thể lại lại được lòng tin. Bạn nghi ngờ ư? Hãy nhớ lại những lần bạn bị phản bội. Kẻ lừa đảo có bao giờ tìm được cách nào để trở lại trong trái tim bạn nữa không? Nếu bạn giống như hàng ngàn người tôi đã hỏi, thì câu trả lời là “Không bao giờ.” Lòng tin chỉ có thể có được một lần và mất đi một lần. Một khi lòng tin đã mất, nó sẽ mất đi mãi mãi.

    Vì thế, hãy hỏi xem làm cách nào chúng ta có thể giữ được lòng tin của người khác ngay từ đầu. Chẳng có bí mật nào cả: nếu bạn muốn được tin, đơn giản là hãy tỏ ra đáng tin cậy. Đôi khi bạn chịu những sức ép buộc bạn hành đồng ngược lại, nhưng nếu bạn đầu hàng, bạn sẽ mất đi lòng tin của những người khác, và mất vĩnh viễn.
    Hãy nói thật

    Tôi đã nghe vô số các cuộc thảo luận về việc không thể nói thật với các khách hàng, người cung cấp, nhân viên, cổ đông hay cộng đồng. Có thể chúng ta cho rằng họ không thể đối mặt với sự thực đó, hoặc sự thực đó sẽ làm mất hình ảnh đẹp về ra, hoặc vì chúng ta không muốn nhận trách nhiệm với các hậu quả xảy ra. Vì thế, chúng ta “bênh vực” quan điểm “không nói thật” này. Chúng ta “lồng bối cảnh” cho nó thật khéo léo. Chúng ta “bóp méo” nó. Tóm lại, chúng ta nói dối.
    Những lời nói dối nhỏ vô hại đôi khi có hiệu quả tốt – chúng giúp cho cuộc sống dễ dàng hơn. Nhưng những lời nói dối lớn thì vô cùng phức tạp. Chúng ta sẽ kết thúc bằng việc vi phạm những nguyên tắc đạo đức của mình. Hành động này được nghiên cứu bởi ngành tâm lý học xã hội và được gọi là “sự cam kết và nhất quán.” Điều đó có nghĩa là, một khi chúng ta đã nói dối, chúng ta sẽ chịu rất nhiều áp lực để hành xử nhất quán với lời nói dối đó. Các tiêu chuẩn đạo đức của chúng ta mỗi lúc sẽ trượt xa một chút so với các tiêu chuẩn ban đầu. Chẳng bao lâu, những điều ta nói và làm sẽ cách xa sự thật hàng mét.

    Khi mọi người phát hiện ra rằng bạn nói dối họ, họ sẽ biết rằng họ không thể tin vào lời nào của bạn được nữa. Nếu người bạn lừa dối là vợ hay chồng bạn, họ có thể sẽ cho bạn một cơ hội thứ hai. Nếu đó là cộng đồng nơi bạn sống, họ có thể nói với bạn rằng họ cho bạn cơ hội thứ hai, nhưng thực tế đừng trông chờ điều đó.

    Tất nhiên, có rất nhiều lý do chính đáng khiến bạn không thể nói thật. Đôi khi, bạn được phép giữ im lặng. Đôi khi, bạn thương thuyết và không để lộ tất cả những điều bạn biết. Trong những trường hợp đó, bạn nên nói: “Tôi không thể bàn thêm về vấn đề này nữa.” Mọi người chẳng thích câu nói đó đâu, nhưng họ sẽ không cảm thấy bị phản bội khi sự thực cuối cùng lộ ra.

    Hãy giữ lời hứa

    Giữ lời hứa là một hình thức nói thật có tác động rất mạnh. Nếu bạn nói bạn sẽ làm một điều gì đó, thì hãy thực hiện đúng như vậy. Nếu bạn hứa sẽ có mặt, thì hãy tới đó. Nếu bạn nói bạn sẽ đưa hàng chất lượng cao, thì đừng có hà tiện. Nhiều nhà kinh doanh sẵn sàng hứa bất kỳ điều gì với khách hàng hay đồng nghiệp còn hơn là đối mặt với nỗi thất vọng của người khác. Họ hiếm khi nhớ nổi mình đã hứa những gì, vì đó là những điều mà họ không thể thực hiện được. Sau nhiều lần như thế, uy tín của họ xuống thấp tới mức không ai trong công ty tin vào một lời nào của họ.

    Tiện thể, xin nói rằng các tài liệu tiếp thị của bạn chắc hẳn hứa nhiều điều. Để đáp ứng lại nhu cầu về hàm lượng đường thấp, một số công ty ngũ cốc đã chế tạo đường có “hàm lượng đường thấp.” Hãy đọc nhãn hàng thật cẩn thận, và bạn sẽ thấy rằng họ vẫn bán ngũ cốc với hàm lượng đường cao. Nếu bạn nhắm vào những người tiêu dùng quan tâm đến sức khỏe, thì đừng hứa với họ thức ăn lành mạnh nhưng rồi bán quà không bảo đảm. Hãy giữ lời hứa và bạn sẽ giữ được lòng tin.

    Nghĩ tới mối quan tâm của người khác trước khi nghĩ tới bản thân
    Một cách rất hiệu quả để giữ lòng tin là hãy đặt quyền lợi của người khác lên trước. Khi mọi người biết bạn đang chăm sóc cho họ, thì họ sẽ tin vào ý tốt của bạn ngay cả khi bạn mang tới những tin xấu và cần sự nỗ lực của họ.

    Trong cuốn sách “Từ Tốt đến Vĩ đại”, Jim Collins đã đưa ra “người lãnh đạp cấp 5”, người đặt nhu cầu của tổ chức lên trước nhu cầu của bản thân. Những người lãnh đạo như vậy sẽ thực sự thôi thúc ta gắng hết sức mình, vì họ đã tạo ra một tấm gương và chứng minh rằng với sự hy sinh cá nhân, tất cả mọi người với tư cách một tập thể sẽ đạt được thành công lớn hơn.

    Đặt những người khác lên trên bản thân có nghĩa là phải hiểu mục đích và các mối quan tâm của mọi người. Đồng nghiệp của ta có phải là người hâm mộ bóng chày không? Hãy tặng anh ấy đôi vé đi xem đội Red Sox đấu vào một buổi chiều nào đó mà chẳng vì một lý do nào cả. Nếu đó là trận đấu mà Red Sox thắng và đoạt ngôi vô địch thì sao? Kết quả sẽ còn tốt hơn, mặc dù bạn bị mất mát vì cho đi đôi vé. Hy sinh cho tập thể, đó thực sự là một bước đi dài và hiệu quả để xây dựng uy tín cho bản thân. Và sự hy sinh đó phải có thực và nhìn thấy được. Việc giảm tiền thưởng của bạn từ $2 triệu xuống $1,5 triệu sẽ chẳng có giá trị gì đâu.

    Hãy cư xử hợp đạo đức

    Từ đáy lòng, mọi người tin vào bạn vì họ biết rằng làm việc hay sống cùng bạn rất an toàn. Họ quan sát xem bạn cư xử với họ và những người khác như thế nào. Hãy cư xử đúng đắn trong tất cả các vụ giao dich và mọi người sẽ thấy được điều đó. Họ sẽ biết rằng bạn là người đáng tin cậy.

    Tuy nhiên, nếu bạn có tiếng là hay lợi dụng người khác, thì ngay cả những người mà bạn luốn cư xử tốt cũng sẽ bắt đầu nghi ngờ bạn. Một giám đốc điều hành đã từng viết báo về hành vi đạo đức của chính bản thân mình. Nhưng các nhân viên lại không nghĩ thế. Họ biết ông là một người không thực hiện lời hứa và né tránh trách nhiệm. Vì thế, vị giám đốc điều hành đó càng khoe khoang, thì hệ thống thông tin mật càng truyền nhanh về các lời nói dối của ông ta.

    Thay đổi người quản lý để tạo lòng tin

    Tất nhiên, lòng tin không chỉ từ một phía. Niềm tin tồn tại giữa hay người, hoặc giữa một người với một tổ chức. Bạn có thể tin một người trong khi không tin tổ chức của anh ta. Chẳng hạn như tôi yêu quý người quản lý ngân hàng đáng tin cậy của tôi; bà ấy luôn giải quyết các mắc mớ tôi gặp phải ngay cả khi tôi cảm thấy ngân hàng cố gắng gạt tôi ra mỗi khi có dịp.

    Bạn có thể tin một tổ chức trong khi không tin ở những người của tổ chức đó. Hãy suy nghĩ một cách tỉnh táo. Chúng ta có thể tin vào tính chính trực của đất nước mình ngay cả khi một số nhà chính trị làm ta ghê tởm.

    Trong kinh doanh, một nhà quản lý tồi hiếm khi có thể phá hủy lòng tin vào toàn bộ công ty. Nhưng một số nhà quản lý tồi, được trang bị bởi những chính sách không tốt, có thể phá hoại lòng tin vào toàn bộ tổ chức.

    Khi sự thể đã đến nước ấy, việc thiết lập một nhóm quản lý mới có những hành động rõ ràng, chính trực, có thể cứu vãn được lòng tin vào tổ chức. Những hành động tốt đẹp của nhóm quản lý mới có thể bị cản trở vì nhiều người đã mất niềm tin vào toàn bộ tổ chức, Nhưng ít nhất thì những nhà lãnh đạo mới cũng có một cơ hội để có được lòng tin vào cá nhân, rồi từ đó chuyển thành lòng tin vào toàn bộ tổ chức.

    **Điều này có thực sự cần thiết không? **
    Tôi phải thú thật là tôi cảm thấy rất khó viết bài báo này. “Hãy làm những điều đúng đắn,” “Hãy xư xử với mọi người bằng lòng tôn trọng,” “Đừng nói dối.” Có thực sự cần thiết phải nói điều này với những người trưởng thành hay không? Dường như có. Vì nhiều người cho rằng những nhà kinh doanh như chúng ta là không đáng tin cậy.

    Vào tháng Sáu năm 2002, Báo cáo về Doanh nghiệp Tư nhân và Doanh nghiệp Công đã phát hiện ra rằng khoảng 37% đến 76% nhân viên “đã từng thấy hành động phi đạo đức mà họ cho rằng gây sẽ nên sự mất lòng tin của công chúng nếu mọi người đều biết.” Tất nhiên, nhân viên chính là công chúng, vì thế chứng tỏ niềm tin của công chúng đang dần mất đi.

    Tình huống này có thể được cải thiện hay không phụ thuộc và chính chúng ta. Chúng ta cần lấy lại niềm tin của công chúng, trước hết có nghĩa là chúng ta cần lấy lại lòng tin đối với nhau. Và điều đó chỉ có thể xảy ra khi chúng ta trở thành những người đáng tin cậy nhất có thể được.

    Hãy thách thức bản thân ngay trong tuần này
    Hãy chú ý đến mức độ thường xuyên nói sự thật của bạn, mức độ thường xuyên bạn ra quyết định mà không quan tấm đến những người khác (khách hàng, nhân viên của nhà cung cấp), và mức độ thường xuyên bạn đặt quyền lợi của người khác lên trước bản thân. Sau đó hãy tự hỏi: **Nếu là người khác, thì mình có tin vào mình hay không? **

    (Nguyễn Thạc Minh dịch từ BetterManagement)

    Trà sữa cho Tâm hồn

  • "Đắc nhân tâm" trong giao tiếp với khách hàng.
    Nguyễn Quân

    10 bí quyết “tăng tốc” nghề nghiệp.

    10 bí quyết “tăng tốc” nghề nghiệp

    Nhiều chuyên gia tư vấn việc làm đồng ý rằng thời điểm thích hợp nhất để tìm kiếm một công việc mới đó là bạn bắt đầu cảm thấy không còn thách thức với công việc hiện nay nữa. Bạn có thể đã sẵn sàng cho một kế hoạch sự nghiệp mới ở mức cao hơn. Nếu không có nhiều cơ hội thăng tiến sự nghiệp tại nơi bạn làm việc, công việc thích hợp nhất kế tiếp nên ở một nơi khác đâu đó tốt hơn.

    Sẽ có rất nhiều thứ phải làm để có được một sự thăng tiến nghề nghiệp như ý muốn. Bạn bắt đầu từ đâu? Bạn đã học hỏi được những gì? Kinh nghiệm của bạn ra sao? Bạn cần làm những gì? Ngày nay, mọi thứ hoàn toàn phụ thuộc vào bạn, qua đó kiếm soát sự nghiệp tương lai và đảm bảo rằng bạn đang thẳng tiến theo con đường sự nghiệp đúng đắn nhất. Dưới đây là 10 chiến lược đã được kiểm nghiệm giúp bạn khởi động một sự thăng tiến nghề nghiệp thành công: ** **


    1/ Nói chuyện với “sếp” của bạn
    Hãy ngồi xuống và có một cuộc trò chuyện thẳng thắn và trọng điểm với “sếp” hiện tại của bạn về tương lai nghề nghiệp trong tương lai tại công ty. Bạn nên nhấn mạnh rằng bạn mong muốn hiệu quả công việc đang làm sẽ đáp ứng tối đa các mục tiêu của công ty, chia sẻ các mục tiêu sự nghiệp của bản thân bạn với “sếp”. Các “sếp” luôn tôn trọng một biểu hiện tự tin và chín chắn ở nhân viên.** **


    2/ Yêu cầu nhiều hơn
    Việc sẵn lòng giúp đỡ các phòng ban, tập thể khác trong công ty - hay đơn giản đề nghị nhiều hơn các trách nhiệm - sẽ làm gia tăng giá trị của bạn trong công ty. Không chỉ có vậy, nếu bạn yêu cầu được làm thêm công việc, công ty sẽ thấy được ở bạn một mối quan tâm và khát vọng giúp đỡ các phòng ban và công ty gặt hái thành công chung. Nó cũng nhấn mạnh một vai trò nổi bật của bạn trong các hoạt động kinh doanh của công ty.
    Bạn đừng ngại việc khó, chính việc khó mới giúp bạn trưởng thành hơn cũng như tạo dựng được lòng tin với cấp trên. Sự nhiệt tình chấp nhận những thử thách mới là rất quan trọng. Đôi khi cách tốt nhất để bộc lộ điểm mạnh của bạn chính là thử nghiệm những công việc mới khó khăn hơn. Rất có thể bạn sẽ học hỏi được thêm nhiều điều, đồng thời “sếp” sẽ ấn tượng hơn về tinh thần làm việc của bạn, từ đó ghi nhớ rằng bạn luôn sẵn sàng giúp đỡ họ trong bất cứ hoàn cảnh nào.** **


    3/ Tình nguyện trợ giúp các ban quản trị, tư vấn
    Nếu bạn có một mục tiêu nghề nghiệp vượt xa khỏi những gì bạn đang làm với công việc hiện tại, hãy tìm kiếm các cơ hội mới khi tình nguyện trợ giúp hay phục vụ các ban cố vấn, ban quản trị công ty - nơi mà bạn có thể xây dựng danh tiếng một người luôn sẵn lòng, nhiệt thành và tận tuỵ với công ty, với ngành nghề kinh doanh cụ thể của bạn.** **


    4/ Mài sắc các kỹ năng con người của bạn
    Việc có được các kỹ năng giao tiếp, mối quan hệ hữu hảo với mọi người luôn đóng vai trò quan trọng để có được sự tôn trọng của “sếp” và các đồng nghiệp trong công ty, cũng như thu hút sự chú ý của những người bên ngoài có thể mở rộng cánh cửa nhiều cơ hội mới cho bạn trong tương lai. Hãy biểu lộ sự thân thiện, trách nhiệm và cầu thị. Bạn cũng nên cẩn thận lắng nghe mọi người và rèn luyện kỹ năng của một nhà giao tiếp rõ ràng, hiệu quả.
    Việc bạn gửi một bức thư hay gọi điện thoại cho một đồng nghiệp nhờ xin nghỉ ốm chỉ khiến cấp trên cho rằng rõ ràng là bạn chỉ đang bịa ra một lý do nghỉ phép. Bạn nên gọi điện thoại trực tiếp cho “sếp” của mình bởi khi đó “sếp” sẽ nhìn nhận bạn là một người tôn trọng cấp trên.
    Đối thoại luôn có lợi cho cả cấp dưới và cấp trên, qua đối thoại hai phía đều đón nhận được những thông tin phản hồi thiện chí. Nếu cấp trên hay đồng nghiệp của bạn làm một việc gì đó mà bạn thích, hãy nói cho họ biết. Một câu đơn giản là: “Tôi đánh giá cao sự ủng hộ của ông trong cuộc họp sáng nay” sẽ khiến họ để ý và xem lại hành động của mình đã ảnh hưởng đến bạn như thế nào. Những phản hồi tích cực sẽ giúp cải thiện quan hệ giữa bạn và sếp hay đồng nghiệp.** **


    5/ Thể hiện tính sáng tạo
    Bạn đừng bao giờ ngần ngại đưa ra những sáng kiến mới và đảm bảo cho hoạt động kinh doanh luôn nhạy bén với mọi thay đổi của thị trường. Hãy kiên trì theo đuổi và đề xuất những giải pháp sáng tạo cho những vấn đề có thể giúp bạn - và cả “sếp” của bạn - được thành công hơn.
    Ai trong chúng ta cũng có thể đề xuất những ý tưởng cải thiện kinh doanh khác nhau. Mọi người sẽ không chỉ khâm phục cách suy nghĩ sáng tạo của bạn mà cả cách bạn yêu thích chúng, mong muốn biến chúng thành hiện thực.** **


    6/ Tìm kiếm một nhà giáo huấn
    Hãy phát triển các mối quan hệ hỏi học giữa bạn với bất kỳ ai, cho dù trong hay ngoài công ty. Những nghiên cứu gần đây cho thấy có đến bốn trong năm sự tiến cử, đề bạt chịu sự ảnh hưởng mạnh mẽ bởi một nhân viên có nhiều kinh nghiệm và ở cấp bậc cao hơn trong công ty. Những người này luôn là các nguồn thông tin và hướng dẫn sự nghiệp tuyệt vời cho bạn.** **


    7/ Tự khuyếch trương bản thân
    Bạn hãy học hỏi những nghệ thuật tự đánh bóng và đề bạt bản thân thích hợp nhất. Nếu bạn có được một sự hoàn thành công việc xuất sắc hay xây dựng được những chương trình, kế hoạch thành công, hãy đảm bảo rằng mọi người sẽ biết đến nó - đặc biệt là những nhân vật có ảnh hưởng trong công ty, những người có thể giúp bạn thăng tiến sự nghiệp hiệu quả nhất. Hãy để tất cả mọi người thấy rằng bạn đang tìm kiếm một sự thăng tiến nghề nghiệp hay một bước kế tiếp cao hơn trong sự nghiệp của bạn. ** **


    8/ Không ngừng học hỏi
    Một cách thức thăng tiến sự nghiệp đã được kiểm nghiệm đó là không ngừng học hỏi và trang bị cho bản thân những kiến thức mới. Bạn cần luôn tiếp thu những xu hướng phát triển nổi bật hay những phát kiến mới trong lĩnh vực chuyên môn của bạn và đảm bảo rằng bản sơ yếu lí lịch hiện thời của bạn luôn phản ánh những kỹ năng cần thiết đó.** **


    9/ Mạng lưới
    Hãy gia tăng sức mạnh cho mạng lưới cá nhân và các mối quan hệ của bạn bằng việc gia nhập các tổ chức chuyên nghiệp, tham gia các cuộc thảo luận ngành, và thậm chí là cả những hoạt động tình nguyện. Càng nhiều người biết về các điểm mạnh và năng lực của bạn, bạn sẽ có càng có nhiều cơ hội thăng tiến nghề nghiệp hơn.** **


    10/ Xây dựng danh tiếng của bạn
    Trong kinh doanh, danh tiếng của bạn là yếu tố giá trị nhất mà bạn có được. Hãy xây dựng một hình ảnh đáng tin cậy, chuyên nghiệp và hợp tác. Bạn cần hành động đúng mực cùng một phong cách ăn mặc lịch sự. Bạn cũng có thể quảng bá tên tuổi bản thân rộng rãi hơn nhờ việc tham gia các buổi hội thảo, thường xuyên phát biểu, hay viết các bài báo.
    Chuyên gia tư vấn nhân sự nổi tiếng thế giới David Thomson, chủ tịch hãng Directorship France chuyên về tuyển dụng và tư vấn quản trị đã từng nói: “Nếu bạn không có được phương pháp hành động hiệu quả, bạn sẽ không thể nào có những thăng tiến cao hơn. Bạn nên bắt đầu bằng những việc làm đơn giản nhất nhưng không kém phần hiệu quả”.
    Quả đúng vậy, sự thăng tiến nghề nghiệp nằm trong tay bạn, tất cả chỉ còn là việc bạn suy nghĩ và thực hiện các mục tiêu đặt ra như thế nào mà thôi. Bạn nên phân tích những gì cần làm để tìm kiếm các cơ hội mới, đồng thời bạn cũng nên cắt bớt những chi tiết vụn vặt để phát huy tối đa khả năng hiện có của bạn. Và bạn nên nhớ rằng, sự nỗ lực và kiên trì là vô cùng cần thiết. Không có nỗ lực nào là ngớ ngẩn mà chỉ có những người không nỗ lực mới là những người ngớ ngẩn.

    (Tổng hợp từ Allbusiness)

    Trà sữa cho Tâm hồn

  • "Đắc nhân tâm" trong giao tiếp với khách hàng.
    Nguyễn Quân

    Làm sao có thể phá vỡ “lối mòn” để tìm một công việc như ý?

    Làm sao có thể phá vỡ “lối mòn” để tìm một công việc như ý?

    Khi tìm công việc mới, dừng nhìn vào hồ sơ (CV) của mình để đoán xem bạn có thể phù hợp với những công việc nào? Thay vào đó, hãy dành thời gian để “tạo ra” một bản CV đáp ứng được những yêu cầu của công việc mà bạn hằng mơ ước. Điều này không có nghĩa là bạn chỉ cần viết vào CV những tố chất phù hợp với đòi hỏi của công việc. Việc này sẽ không hiệu quả đâu! Cách khôn ngoan nhất là hãy tìm hiểu xem những công việc mà bạn mơ ước đòi hỏi những kĩ năng và kinh nghiệm gì, rồi sau đó hãy cố gắng thu thập và tích lũy những kĩ năng và kinh nghiệm tương tự. **1. **Tự tạo cho mình những dự án

    Bạn không cần được “trả tiền” để viết gì đó lên CV của mình. Do đó cần thể hiện thêm và làm phong phú những kinh nghiệm trong CV, không phải mức thu nhập mong muốn hay trong hiện tại. Hãy làm phong phú thêm kinh nghiệm của mình bằng cách tạo ra và thực hiện những dự án thực tế. Bạn cũng cần đảm bảo rằng bạn thực hiện đúng theo mục tiêu để tạo “sự khác biệt” trong CV của mình. Ví dụ nếu bạn cần thể hiện là bạn đã từng tham gia vào những chương trình, dự án có quy mô toàn quốc, thì hãy nắm bắt ngay những cơ hội tương tự và thực hiện.


    **2. **Làm việc tình nguyện
    Bạn không cần “xin phép” để tích lũy những kinh nghiệm bạn cần cho công việc mơ ước. Và bạn cũng không cần được “trả tiền” cho từng công việc một. Sự thật là nếu lúc nào bạn cũng sẵn sàng làm việc tình nguyện thì mọi người sẽ không đánh giá cao công việc của bạn. Vì vậy hãy sẵn sàng làm việc vào đúng thời điểm. Khi đã đạt được những kinh nghiệm và kĩ năng cần thiết, đã đến lúc bạn có thể có được công việc mơ ước.


    **3. **Tham khảo CV của người khác
    Nếu đặt mục tiêu nghề nghiệp là vươn tới các cấp quản lí cao hơn trong lãnh vực bạn đang theo đuổi hay chuyển sang lĩnh vực mới mà không phải trải qua giai đoạn “nhập môn”, cách tốt nhất để hoàn thiện CV của mình là tìm hiểu những mẫu CV của những người đã hay đang làm công việc mà bạn mơ ước. Hãy nghiên cứu thật kĩ CV của họ và tìm hiểu xem đâu là những điểm nổi bật nơi họ.
    Sau đó hãy tìm cách học hỏi và tích lũy những kinh nghiệm và kĩ năng tươg tự. Đây là cách tiếp cận rất khôn ngoan và hiệu quả do nó giúp bạn đạt được những kĩ năng cần thiết trong thời gian ngắn nhất.


    **4. **Không nhất thiết lúc nào mọi thứ cũng hoàn hảo, nhưng hãy luôn luôn cố gắng!
    Không phải lúc nào cũng có thể hoàn thành tốt các công việc mà bạn biết không phải là chuyên môn hay thế mạnh của mình. Hãy dành thời gian và công sức triển khai kế hoạch, dự án, chúng sẽ giúp bạn tích lũy được những kĩ năng và kinh nghiệm cần thiết cho công việc mà bạn mong đợi dù kết quả của những kế hoạch hay dự án không thật xuất sắc. Hãy nhớ rằng một kết quả xuất sắc luôn nằm ngoài sự tiên liệu của bạn, nhưng những nỗ lực và sự can đảm luôn nằm trong tầm tay.


    5. ****Hãy học kiên nhẫnBạn sẽ mất ít nhất vài tháng để phác thảo ra một CV giúp bạn có được công việc như mong đợi, sau đó hãy tập trung vào những mục tiêu của bạn. Điều này đòi hỏi tính kế hoạch, sự **cam kết **và lòng tin vào khả năng của chính bạn.
    Và thực tế đã chứng minh ba yếu tố trên giúp tạo nên một nhân viên xuất sắc, và đây cũng là những “điểm sáng” trong CV của bạn.

    (sưu tầm)

    Trà sữa cho Tâm hồn

  • "Đắc nhân tâm" trong giao tiếp với khách hàng.
    Nguyễn Quân

    Nghệ thuật đặt câu hỏi.

    Nghệ thuật đặt câu hỏi

    Hãy tưởng tượng bạn nhận được một cú điện thoại từ một người đàn ông bạn chưa bao giờ gặp ở văn phòng làm việc và được dồn một loạt các câu hỏi như sau: “Ông đã kinh doanh trong bao nhiêu năm rồi? Hiện ông đang có bao nhiêu nhân viên? Ngân sách của ông có thể dành ra bao nhiêu để chi cho loại thiết bị mà tôi cung cấp? Hiện nay ông đang mua các thiết bị đó từ đâu? Liệu ông có phải người có quyền ra quyết định cuối cùng không?”, thì bạn sẽ phản ứng như thế nào. Nếu bạn là đàn ông, bạn có thể cho rằng kẻ gọi điện này là loại vớ vẩn và hơi thiếu lịch sự. Nhưng nếu bạn là phụ nữ, rất có thể bạn sẽ nghĩ người gọi thật thô bỉ và huênh hoang. Dù thế nào thì bạn cũng khó có thể làm ăn với anh ta được.

    Hãy nhìn vào mặt khác của tình huống này. Giả sử bạn đang nói chuyện lần đầu tiên với một nữ doanh nhân, người này hỏi bạn một loạt các câu hỏi: “Ông đã gặp phải những khó khăn nào khi mới khởi nghiệp? Những vấn đề gì có thể ảnh hưởng đến phần ngân quỹ chi cho thiết bị này của ông? Ông nghĩ như thế nào về nhà cung cấp hiện tại của công ty? Ông có tìm kiếm một công ty khác để thay thế cho nhà cung cấp đó không?”. Nếu là phụ nữ, bạn sẽ thấy những câu hỏi này khuyến khích sự suy nghĩ, đáng chú ý và nhiệt tình. Tuy nhiên, một người đàn ông bị một người phụ nữ hỏi những câu như vậy rất có thể có phản ứng ngược lại, và cảm thấy mình đang bị thăm dò một cách khó chịu, bị yêu cầu tiết lộ những cảm giác và tình cảm cho một người vừa mới gặp.

    Tại sao nam và nữ lại có phản ứng khác nhau với những người đưa ra các câu hỏi giống nhau? Câu trả lời là cách sử dụng ngôn ngữ của nam và nữ khác nhau, ngoài ra còn có một số phong cách giao tiếp riêng.

    Tại sao cần thay đổi phong cách của bạn?

    Bí mật của thành công trong tất cả những lần giao tiếp với khách hàng tiềm năng là hãy hỏi những câu hỏi đúng, sau đó cẩn thẩn lắng nghe câu trả lời. Với tư cách là một chủ doanh nghiệp, điều quan trọng là bạn phải đánh giá được phong cách giao tiếp của chính mình và học cách đặt câu hỏi khiến khách hàng tiềm năng cảm thấy dễ chịu và thu được những thông tin đáng giá về nhu cầu khách hàng.

    Có hai loại câu hỏi: câu hỏi đóng và câu hỏi mở. Trong những tình huống lạ hoặc căng thẳng, chẳng hạn như giao dịch mua bán, đàn ông thường dựa vào những câu hỏi đóng trong khi phụ nữ thích dùng câu hỏi mở. Chìa khoá để vượt qua các trở ngại một cách thành công và đạt được thoả thuận mua bán là phải học cách sử dụng cả hai loại câu hỏi trên một cách nhuần nhuyễn và thoải mái, ngay cả trong tình huống căng thẳng.
    Những câu hỏi đóng có thể được trả lời bởi các từ “có”, “không” hoặc một thực tế đơn giản nào đó. Tất cả những câu hỏi được đưa ra trong ví dụ đầu của chúng tôi đều là những câu hỏi đóng. Những câu hỏi này phụ hợp với người bắt đầu cuộc nói chuyện.
    Câu hỏi mở thường có những từ “suy nghĩ”, “cảm giác” hay “nhận thấy.” Chúng cho thấy tình cảm phía sau câu trả lời và có thể cung cấp nhiều thông tin về trạng thái suy nghĩ, nhu cầu và mong muốn thực sự của khách hàng tiềm năng.
    Tất cả những câu hỏi do người phụ nữ trong ví dụ hai hỏi đều là câu hỏi mở. Bằng cách hỏi như vậy và lắng nghe câu trả lời, bạn sẽ có thể hiểu những trở ngại của khách hàng tiềm năng, đồng thời gợi ý các giải pháp để vượt qua những trở ngại đó.
    Nếu bạn hỏi những câu hỏi đóng như: “Ai là nhà cung cấp hiện nay của ông”, có thể chẳng bao giờ bạn biết được nhà cung cấp đó thường chậm giao hàng và đòi phải đặt hàng trước 10 ngày. Nhưng nếu tiếp sau câu hỏi đóng là câu hỏi mở: “Ông thích gì nhất từ người cung cấp hàng của mình?”, khách hàng tiềm năng của bạn dễ dàng tiết lộ thông tin đó. Vì vậy, nếu bạn lắng nghe cẩn thận, bạn có thể đưa ra một giải pháp phù hợp nhu cầu của khách hàng, chẳng hạn như: “Nếu ông có thể nhận thiết bị với giá thấp hơn, lại được đảm bảo giao hàng đúng thời hạn và chỉ phải báo trước 24 giờ với tất cả các đơn đặt hàng thì sao?”
    Những câu hỏi đóng không chỉ giúp bạn mở đầu câu chuyện mà còn rất hiệu quả khi kết thúc câu chuyện. Giả sử bạn đang nói chuyện điện thoại với một khách hàng tiềm năng bằng điện thoại với mục đích là tiến tới một buổi hẹn gặp. Hãy dùng những câu hỏi đóng cụ thể như “3 giờ chiều thứ Ba có thuận tiện cho ông không?” Và hãy tiếp tục nêu các ngày, giờ cho đến khi bạn có một buổi hẹn. Nếu bạn đưa ra những câu hỏi hiệu quả, lắng nghe câu trả lời cần thận và đưa ra giải pháp phù hợp với nhu cầu khách hàng tiềm năng, thì bạn sẽ liên tục thành công.

    “Có công mài sắt có ngày nên kim”

    Sau đây là một bài tập giúp bạn nghĩ về việc thường xuyên sử dụng cả câu hỏi mở và đóng với các khách hàng tiềm năng của mình.

    1. Hãy lấy một tờ giấy và vẽ một đường kẻ đôi tờ giấy. Viết chữ “câu hỏi đóng” vào cột bên trái và “câu hỏi mở” vào cột bên phải.
    2. Bên trái, hãy liệt kê tất cả các câu hỏi “có hay không” hay khám phá một sự việc mà bạn muốn dùng khi gặp khách hàng tiềm năng trong khi nói điện thoại hay trực tiếp. Hãy làm cho danh sách này càng đầy đủ càng tốt. Hãy nhớ rằng bạn cần thông tin từ khách hàng tiềm năng là để xác định xem họ có phù hợp với bạn hay không, và giúp bạn vượt qua các trở ngại.
    3. Trong cột bên phải, hãy thay đổi theo hướng mở dần mỗi câu hỏi đóng mà bạn đã viết vào cột bên trái. Chẳng hạn câu hỏi đóng là: “Ông có nghĩ đến việc tu sửa lại phòng tắm của mình không?, thì câu hỏi mở là: Ông muốn thay đổi phòng tắm của mình như thế nào?”

    Công việc tìm hiểu khách hàng tiềm năng và ký kết hợp đồng sẽ trở nên dễ dàng hơn nếu bạn đã làm chủ được kỹ năng này.

    (sưu tầm)

    Trà sữa cho Tâm hồn

  • "Đắc nhân tâm" trong giao tiếp với khách hàng.
    Nguyễn Quân

    Tôi đang lắng nghe.

    Tôi đang lắng nghe

    "Tôi đang lắng nghe" có thể là một câu nói chợt nghe thấy ở chương trình TV của chuyên gia tâm thần học Frasier Crane, nhưng đồng thời nó cũng là câu thần chú cho sự thành công của các doanh nghiệp nhỏ kinh doanh tại gia. Lắng nghe là yếu tố quan trọng khi liên hệ với đối tác hay khách hàng.*
    *
    Bất cứ cuộc mua bán hay trò chuyện nào cũng có hai yếu tố: hỏi và trả lời. Nếu bạn làm cả hai đều tốt, bạn sẽ lấy được lòng tin và mối quan hệ tốt. Bằng cách hỏi những câu đúng lúc đúng chỗ, bạn có thể làm hé mở những gì mà đối tác cần hay tìm ra nhu cầu thực sự của khách hàng. Hãy lắng nghe các sự kiện, cảm giác, niềm tin và mong muốn, để nghe và sắp xếp các câu hỏi tiếp theo một cách phù hợp. Hãy lắng nghe cẩn thận và không được vội vã. Những khoảng lặng để suy nghĩ cũng là một phần trong các cuộc giao tiếp bình thường. Nhiều nhà doanh nghiệp quan tâm tới khách hàng và nhờ đó họ bán được hàng nhanh chóng. Đây cũng là những phương thức để đầu óc nghỉ ngơi trong những buổi gặp khách hàng đầu tiên đầy căng thẳng.

    Thay vì suy nghĩ về buổi gặp gỡ tay đôi của bạn hay cuộc gọi điện cho khách hàng tiềm năng, hãy thực hành việc bán hàng theo kiểu tư vấn. Nhờ vậy, bạn có thể khám phá và đáp ứng các nhu cầu của khách hàng một cách thân thiện và tránh xung đột. Sự chú ý của bạn nên rộng hơn. Cuộc nói chuyện của bạn không nên tập trung vào “Cái mà tôi chào bán" mà nên tập trung vào “Cái mà bạn nhận được." Hãy mở đầu cuộc nói chuyện một vài ích lợi chính thúc đẩy khách hàng tiềm năng tới gặp bạn. Sau đó, nghệ thuật hỏi các câu hỏi đóng và mở sẽ giúp bạn phát hiện được khách hàng tiềm năng cần gì và hy vọng gì. Tín hiệu cho một cuộc gặp gỡ thành công là khách hàng của bạn nói phần chủ yếu.

    Trước buổi gặp hay gọi điện tiếp theo, bạn nhất thiết phải chuẩn bị kỹ lưỡng những câu hỏi mà bạn sẽ nêu ra. Các câu hỏi đóng sẽ giúp khởi động cuộc nói chuyện tốt nhất. Những câu hỏi này sẽ được trả lời bằng một sự kiện, hoặc “có” hay “không”. Chẳng hạn, nếu công ty bạn chuyên cung cấp các giải pháp mạng vi tính, những câu hỏi đóng bạn có thể đưa ra là," Hãng nào hiện đang cung cấp dịch vụ cho bạn?" hay "Các máy vi tính trong văn phòng bạn đã kết nối với nhau chưa?" Các câu hỏi mở nhằm giúp bạn biết được thái độ khách hàng đằng sau câu trả lời. Bạn có thể hỏi, "Theo bạn, mạng lưới máy vi tính hiện tại của bạn được kết nối có tốt không?"

    Một vài mẹo nhỏ để vượt qua các chướng ngại vật

    Sau đây là 4 cách lắng nghe có thể giúp bạn thành công trong bán hàng.

    1. Diễn đạt lại điều bạn vừa nghe

    Cũng như bạn, chắc chắn khách hàng muốn cảm thấy bạn hiểu họ. Và bạn hãy là một người luôn lắng nghe khi thể hiện sự thông cảm của bạn bằng cách diễn đạt lại ý kiến khác hàng – có nghĩa là bạn đồng tình và nhắc lại ý kiến của khách hàng bằng lời lẽ của bạn. Chẳng hạn, một khách hàng tiềm năng nói với bạn rằng anh ta ngần ngại không muốn chuyển người cung cấp dịch vụ kết nối tại thời điểm này vì sợ sẽ bị chậm công việc, không đáp ứng đúng thời hạn hoàn thành công việc do bị chậm trễ trong quá trình chuyển đổi. Câu trả lời của bạn có thể là, "Tôi hiểu. Chuyển sang một người cung cấp kém vào lúc này sẽ là mạo hiểm". Câu này khiến khách hàng của bạn thấy bạn hiểu được tầm quan trọng của các thời hạn hoàn thành công việc của anh ta, và bạn là một người cung cấp dịch vụ tốt, để thuyết phục khách hàng rằng những lợi ích bạn đem lại có thể vượt trội hơn những mạo hiểm mà anh phải chịu đựng.

    2. Dẫn dắt và kết thúc

    Có một vài cách dùng từ khéo léo để diễn đạt lại ý của khách hàng. Chúng xác nhận thêm rằng bạn muốn hiểu đối tác và đáp ứng nhu cầu của anh ta, đồng thời tạo thành cầu nối làm cho cuộc trao đổi được trôi chảy. Các câu dẫn dắt có thể là, "Điều đó có vẻ như là," và "Bạn muốn nói rằng..." Và câu kết thúc có thể là, "...có phải không ạ?"

    Ví dụ, giả sử bạn là chuyên gia tư vấn về đám cưới trò chuyện với cô dâu tương lai và mẹ cô ta. Bạn thu hút họ bằng những câu hỏi mở và đóng, và mẹ cô dâu cũng nêu ra một loạt yêu cầu cho đám cưới con gái bà, cộng thêm một loạt mối lo từ bánh cưới đến khăn trải bàn. Bạn có thể nói: "Điều đó có nghĩa là, trong khi chúng ta xem xét cẩn thận từng hạng mục cho bữa tiệc, thì điều khiến bà quan tâm là mọi thứ, từ đồ ăn tới trang trí bánh cưới, phải đặc sắc, có chất lượng tốt nhất trong khuôn khổ dự toán mà chúng ta đã thảo luận, có phải không ạ?" Câu dẫn dắt, "Điều đó có nghĩa là," thể hiện bạn đã rất lắng nghe khách hàng, và kết thúc bằng, "...phải không thưa bà?" ngụ ý nói "Tôi đồng ý!"

    3. Các trường hợp điển hình trong quá khứ

    Có một số tình huống bạn đã giải quyết vấn đề cho khách hàng. Hãy ghi lại đầy đủ các trường hợp bạn vượt qua các trở ngại thường gặp trong các buổi gặp khách hàng tiềm năng. Hãy kể chúng một cách ngắn gọn và tập trung; mỗi trường hợp không cần quá một đoạn văn. Sau đó thì ghi nhớ tất cả các tình huống đó.

    Các trường hợp điển hình này là công cụ tuyệt vời để minh họa năng lực đáp ứng nhu cầu khách hàng hoặc chiến thắng đối thủ cạnh tranh của công ty bạn mà không thách thức trực tiếp người cung cấp dịch vụ trước của khách hàng. Điều quan trọng là bạn phải cố gắng lắng nghe và quyết định xem nên dùng trường hợp nào. Chẳng hạn bạn là một nhà sản xuất và bạn có cuộc gặp gỡ với đại lý bán lẻ. Vấn đề đối tác cần trao đổi với nhà cung cấp là thời gian cho mỗi đơn đặt hàng và số lượng tối thiểu một đơn hàng là bao nhiêu. Cách tốt nhất với bạn lúc này là nêu lên một trường hợp bán lẻ điển hình đã làm rất hiệu quả với những đơn hàng ít một và chỉ cần đặt qua fax. Bằng cách này, bạn sẽ diễn tả được làm thế nào để các nhà bán lẻ khác, có khi lại là đối thủ cạnh tranh của anh ta, thu lợi khi chọn công ty của bạn.

    4. Hãy dùng cụm từ "giả sử"

    Trên thực tế, rất hiếm có các giải pháp lúc nào cũng đúng. "Giả sử" cách nói hữu dụng khi bạn đề xuất một giải pháp để đáp ứng nhu cầu đặc biệt của khách hàng tiềm năng. Cụm từ này kết hợp với sự diễn giải, dẫn dắt và dứt điểm thành một tổng thể đầy sức mạnh.

    Nếu bạn là nhà sản xuất độc lập như đã nói ở trên, bạn có thể nói, "Giả sử bạn có thể có cùng dòng sản phẩm mà bạn đang hài lòng, thì bạn sẽ muốn được giao hàng trong vòng 24 giờ kể từ khi bạn fax yêu cầu và không bị hạn chế lượng mua ít nhất chứ?’ Đối tác sẽ trả lời, "Vâng, tôi thấy hay đấy." Và bạn có thể ký xong một hợp đồng bán hàng.

    Để chuẩn bị cho lần gặp sau, hãy ghi lại những loại câu hỏi bạn muốn đặt ra. Sau đó hãy liệt kê một loạt các trở ngại và xem xem bạn có thể vượt qua chúng bằng cách sử dụng các tình huống trong quá khứ, diễn đạt lại ý khách hàng và cấu trúc câu “giả sử” được hay không. Bằng cách lắng nghe cẩn thận và đưa ra giải pháp phù hợp, bạn sẽ xây dựng được mối quan hệ tốt với khách hàng, để từ đó ký được những hợp đồng bán hàng dài hạn cho công ty của bạn.

    (sưu tầm)

    Trà sữa cho Tâm hồn
  • 1 / 1

Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

10.542 chuyến · 36.638 lời nhắn · 29.501 hành khách

Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

Powered by NodeBB Contributors
  • Bài viết đầu tiên
    Bài viết cuối cùng