Ôi nhớ Đà Lạt quá! Nhìn cảnh mà buồn ghê. Phải sớm trở lại mảnh đất này thôi
Sổ hành trình — lời nhắn
-
Thung Lũng Vàng và Mai Anh Đào -
Con đường đèo Prenn - My WayƯớc được một lần có thể vứt bỏ hết tất cả phía sau lưng để rong ruổi trên xe đi bất cứ nơi đâu mà mình muốn. Bài viết của bạn hay lắm, nó đúng như những gì mình cảm nhận khi đi qua con đường đèo này. Cứ mong nó dài mãi nhưng không được, khi đi qua hết đoạn đèo lại cảm giác mất đi một điều gì đó quý giá và bình yên. Thật tiếc là mình chưa có cơ hội thong thả vừa đi vừa ngắm cảnh chụp hình trên con đường này. Hẹn Prenn một lần nào đó, hẹn gặp Đà Lạt và những con người yêu Đà Lạt
-
Cơn mưa ngày cuối tháng 4.Không biết đây có phải là tự sự của người trong cuộc không nhưng cảm động lắm bạn. Đúng là không có gì có thể nói trước được với tình hình thời tiết hiện nay. Chúng ta chỉ biết cố gắng hơn thôi.
-
helo...! tớ cần tìm bạn trai. ^^Không phải gu của mình. Dẹp cái box này được đó
-
Chùm ảnh: Xe chở đất "đua" quanh hồ Xuân Hương:)). Thấy mà ngộ ghê, thôi ráng chịu một năm vậy. Sau này nó lại trở về dáng vẻ xưa thôi mà.
-
Lít cafe-cafe Đà Lạt,người Đà Lạt...Haizzzzzzzz, không biết giả cả như thế nào ta
-
Nỗi xấu hổ ở sân bay quốc tế Nội BàiTác giả: NGUYỄN QUANG THIỀU
Bài đã được xuất bản.: 11/01/2010 06:30 GMT+7Qua những gì được chứng kiến ở sân bay Nội Bài, nhà báo Nguyễn Quang Thiều lo lắng bởi một thứ không phát triển mà còn đang tụt xuống một cách tệ hại: đó là văn hoá sống của người Việt Nam.
Đêm ngày 29/12, tôi đến sân bay quốc tế Nội Bài đón mấy người bạn quốc tế vào dự Hội nghị quảng bá văn học Việt Nam ra thế giới. Đã gần nửa đêm nhưng sân bay vẫn nhộn nhịp. Các chuyến bay quốc tế đến Việt Nam mỗi ngày một nhiều hơn. Và lúc này, mọi người đã nghĩ đến một sân bay quốc tế lớn hơn nhiều lần sân bay Nội Bài bây giờ để đáp ứng sự phát triển của đất nước.
Tôi thường xuyên đến sân bay Nội Bài trong suốt mười mấy năm qua nên dễ dàng chứng kiến sự phát triển kinh tế của đất nước qua việc mở mang sân bay và qua những vị khách từ các nước trên thế giới đến với chúng ta. Thế nhưng, cũng qua những gì mình chứng kiến ở sân bay Nội Bài, tôi thấy có một thứ không phát triển mà còn đang tụt xuống một cách tệ hại: đó là văn hoá sống của người Việt Nam.
Đêm đó, giữa những phương tiện vật chất hiện đại và nhiều tiền như xe hơi, thang máy, ghế ngồi, hệ thống điều hoà, trang bị của các nhân viên hàng không và an ninh cửa khẩu cùng với thời trang của những người Việt Nam có mặt ở đó lại là một hành động thiếu văn hoá trầm trọng.
Trên nền nhà bóng như mặt gương la liệt vỏ hạt hướng dương, vỏ cam, quýt và giấy gói bánh, kẹo. Và trên những dãy ghế là một số công dân Việt Nam ăn mặc đẹp, mang đồ trang sức đắt tiền, dùng điện thoại di động đời mới nhất rất điềm nhiên vứt những thứ rác kia xuống sàn. Họ là những bà, những cô và cả những cháu gái nữa. Nghĩa là đủ các thế hệ của xã hội Việt Nam với một nền kinh tế đang phát triển nhưng lại làm một điều không văn minh và thiếu văn hoá.

Hầu hết những người nước ngoài đi qua đều nhìn họ một cách ngạc nhiên. Hành động xả rác ở ngay một nơi cộng cộng giống như cửa chính của đất nước khi những vị khách quốc tế đặt chân đến ngôi nhà Việt Nam làm cho những vị khách này không thể hiểu nổi đất nước chúng ta đang sống với một lối sống như thế nào. Và không chỉ những vị khách nước ngoài mà chính những người Việt Nam có ý thức chứng kiến cảnh ấy cũng không thể hiểu nổi.
Nếu những người đó xả rác ở bếp ăn, góc sân nhà họ hay trong hẻm phố sâu của họ thì còn có một lý do nào đó để tôi tự thanh minh cho họ. Nhưng nơi họ ngang nhiên xả rác là phòng đợi sân bay quốc tế tại thủ đô của đất nước. Nơi phải nói là khá đẹp, sạch sẽ và rất đông người mà một con cún của ai đó đưa đến chưa chắc đã dám tè bậy. Những người vứt vỏ hạt hướng dương, vỏ cam quýt, giấy gói bánh kẹo không chỉ là mấy người lớn mang thói quen cũ khó thay đổi mà cả mấy người trẻ và cả các cháu nhỏ. Chính thế mà hình ảnh ấy phần nào trở thành một minh chứng cay đắng về sự thất bại trong việc giáo dục công dân ở Việt Nam.
Đây quả là điều vô cùng lo lắng về ý thức sống của người Việt Nam. Đó là một lối sống tuỳ tiện, đầy hưởng thụ cá nhân, không xấu hổ với những hành động phi văn hoá và vô trách nhiệm với các lợi ích của cộng đồng mà chúng ta nhìn thấy ở nhiều nơi, nhiều lúc và ở nhiều tầng lớp xã hội. Lối sống này giống như một tảng đá nặng kéo đôi cánh đang muốn bay lên của dân tộc. Trước một lối sống như vậy đang ngày càng lan rộng thì chúng ta lại chẳng hề để ý đến hay loan báo như loan báo về một loại virus gây bệnh mới trong khi chúng ta tổ chức quá nhiều các hoạt động chào mừng cái này chào mừng cái kia một cách tốn phí tiền của và nặng thói chủ nghĩa hình thức.
Quả thực, với nhiều cố gắng, chúng ta cũng đẩy được cỗ xe dân tộc đi được một đoạn đường nào đấy. Nhưng với nhiên liệu duy nhất cho cỗ xe dân tộc là các công dân với ý thức sống như vậy thì hỏi cỗ xe dân tộc chúng ta sẽ có thể đi nhanh, đi xa được bao lâu? -
[Clip + Image] Pháo Hoa Festival Hoa Đà Lạt 2010Hic, mình lại về SG vào đúng cái ngày quan trọng nhất,tiếc quá tiếc quá, lần sau phải ở lại trọn Festival mới được
-
Văn hóa du lịch – cái nhìn từ Festival hoa Đà LạtHeeeee, lúc lên trên đó mình đi lang thang, máy ảnh chị giữ mất lên không chụp lại. :D Chắc chuyện này còn nhiều mà. Lần sau chụp là được thôi.
Đây là hình 3 em học sinh trường Nguyễn Du :D

-
Văn hóa du lịch – cái nhìn từ Festival hoa Đà Lạtdalatcuatoi:
dl dang mất đi nhìu thứ mà có tiền cũng mua lại dcMua lại được hả???????? Thật ko?
-
Công viên XuânHương- đã xấu nay còn xấu hơnMình mới đi Festival về, cảm nhận chung là buổi trưa hơi nóng. TP đẹp thật đó, nhất là buổi đêm. Nhưng hình như Dalat hơi bị trụi thông hay sao ấy
-
Văn hóa du lịch Việt Nam – Một cái nhìn từ Festival hoa Đà Lạt 2010Festival Hoa Đà Lạt 2010 dành được nhiều sự quan tâm của chính quyền lẫn người dân cả nước. Nó thể hiện công cuộc xây dựng hình ảnh Việt Nam, một đất nước tươi đẹp với những thắng cảnh nổi tiếng, những con người thân thiện. Càng đến sát ngày khai mạc, không khí chuẩn bị ngày càng khẩn trương, du khách bắt đầu đổ về thành phố hoa, trong đó có cả tôi, một sinh viên đang học tài TP HCM. Đường phố được trang hoàng đẹp lên hẳn so với những ngày khác trong năm, đâu đâu cũng thấy hoa là hoa. Những băng rôn chào mừng, sân khấu ca nhạc… được chuẩn bị cẩn thận. Ai lên Đà Lạt lúc này đều có thể mát mắt về phong cảnh tươi đẹp của thành phố này, có thể nói là tràn ngập hoa là hoa, một thành phố yên bình bỗng trở nên tấp nập và đông nghẹt bởi dòng người và xe cộ. Thật bất ngờ khi chiều ngày 01/01/2010 tôi chứng kiến cảnh kẹt xe, một cảnh chỉ thấy ở TP HCM.
Và… đằng sau cảnh phồn hoa tươi đẹp đó, tôi thật sự đáng tiếc khi chứng kiến những cảnh mà tôi sắp kể ra ở một nơi như Đà Lạt, một nơi có thể xem là một trong những biểu tượng của nền du lịch đang lên ở nước ta. Tôi cùng vài người thân ghé chợ Đà Lạt để dùng bữa tối, nơi ăn uống là một dãy hàng ăn uống dọc bên phải con đường đi vào chợ. Phong cách phục vụ không khác gì mấy hàng quán bình dân khác, đó là cảnh chèo kéo khách vào quán, là cảnh chen chúc, khách chờ đợi đến mỏi cổ, yêu cầu của khách đôi lúc phải gần chục lần mới có thể đáp ứng. Điều đó có lẽ cũng không đáng nói tới đến, vì tôi cũng là người Việt, đã quen với cảnh đó lắm rồi, nhưng rồi có một cặp người Pháp tiến vào quán, người phụ nữ có vẻ đang mệt, họ muốn ngồi ăn uống ở quán đó như mọi khách hàng khác. Thế nhưng, họ bị từ chối thẳng thừng bằng một cái vẫy tay có thể nói là thô lỗ của một nhân viên trong quán, tôi và chị tôi tỏ vẻ không hiểu thì được nhân viên đó nói “bọn Tây nó ngồi ăn lâu lắm”. Một lí do làm cả 2 chị em tôi bất ngờ, vậy hóa ra quán đó chỉ mong đón khách nào ngồi vào ăn và nhanh chóng ra khỏi quán để đón lượt khách khác. Mấy chị em tôi ngồi ăn mà mất cả ngon. Không dừng ở đó, lúc gọi tính tiền xong nhóm người chúng tôi rời khỏi quán thì một người phụ nữ chạy theo nói với giọng Bắc chua chát“sao không trả tiền 3 tô phở, mấy người ăn xong mà không tính tiền là sao, mới có tiền cơm thôi, ăn xong rồi lẻn lặn bỏ đi hả?” . Một cách đối xử thô lỗ tôi từng thấy, lỗi tính tiền là ở họ mà, chúng tôi lúc đó cứ ngỡ là họ đã tính hết rồi, mà chúng tôi cũng đàng hoàng ra khỏi quán mà lại nói là “lẻn lặn” ra đi. Thật là bực mình. Thiết nghĩ chợ Đà Lạt là nơi ăn uống của thành phố, ban văn hóa không ra tay chấn chỉnh để xây dựng nếp văn hóa cho khu vực, nó chính là mặt diện của nền văn hóa ăn uống của thành phố. Cặp nam nữ người Pháp kia sẽ nghĩ gì khi biết lí do họ bị từ chối, họ có thể kiếm được quán ăn nào không? Hay phải vô khách sạn hay nhà hàng sang trọng? Một cách đuổi khách và cũng đang tự giết chết nền du lịch của đất nước. Tôi lại lang thang một mình bên bờ Hồ Xuân Hương để lấy cái cảm giác thoải mái lành lạnh của phố núi, nhưng rồi lại chứng kiến một cảnh vô văn hóa hết sức. Con đường bên bờ đông nghẹt khách bộ hành, tôi bắt gặp một cặp nam nữ, xe máy dựng trên bờ còn 2 người xuống sát mặt hồ để “giải quyết tâm sự”. Đúng là chỉ có ở Việt Nam, nhiều người đi bộ nhìn thấy mà tặc lưỡi không nói nên lời. Có rất nhiều du khách là người nước ngoài đến tham quan, họ sẽ nghĩ gì khi chứng kiến những gì mà tôi đã chứng kiến. Họ suy nghĩ gì trong đầu? Đau lòng thay. Festival vẫn đang diễn ra, và tôi tin là những cảnh như vậy vẫn sẽ diễn ra. Buồn cho văn hóa Việt, hình ảnh người Việt ở đâu trong mắt người nước ngoài?
Tái bút: có một việc mà tôi rất thích khi lên Đà Lạt chuyến này là chứng kiến những cô đảm nhiệm dọn dẹp vệ sinh đường phố, họ làm việc rất tích cực và cũng khuyên khách nên bỏ rác đúng nơi quy định. Tôi cũng gặp 3 em nam học sinh lớp 5 trường Nguyễn Du nhặt rác trên chùa Linh Sơn. Đó là những hình ảnh đẹp rất đáng được phát huy. -
Giá phòng trọTrùi, phải ko đó LamDongBlue, sao tốt bụng dữ dậy trời? Dù sao cũng thanks trước héng.
-
Giá phòng trọHeeee, thanks bạn, ý hay. Nhưng rẻ là bao nhiêu dậy bạn?
-
Giá phòng trọMình muốn lên Dalat chơi nhưng không biết giá phòng trọ bình dân ở vào khoảng nào vậy. Mình muốn đi chơi kiểu bụi nên rất hạn chế tài chính. Giá càng thấp càng tốt, mong mọi người cho biết thông tin
-
Chuyến Xe Định MệnhỒ, hóa ra là chuyện thật à,. mình cứ nghĩ là truyện có sẵn chứ . Vậy sao bạn không post hết một lúc để mọi người tiện đọc luôn. Mình không đánh giá văn phong nhưng post như bạn đọc không tiện lắm.
-
Offline tại sài gònTổ chức offline mà không có kế hoạch cho mọi người xem thì ai mà tham gia.
-
Chuyến Xe Định MệnhTruyện này tác giả là ai vậy bạn. Có thể kiếm trên mạng ra không vậy, bạn post ít mà lâu quá, đọc ko hứng lắm
-
Đà Lạt về đêmĐâu có đẹp lắm đâu ta. Nhìn lộn xộn quá trời mà
-
BQT Dalathoa thông báo tuyển Tình Nguyện Viên cho Box Ấp Ánh Sáng!Có thể làm online được không bạn, vì mình đang ở TP HCM.