Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
Số hành khách HK-2009-1246

leo_mb

@leo_mb
Bỏ theo dõi Theo dấu
Thông tin
Bài Viết
5
Chủ Đề
4
Chia sẻ
0
Nhóm
0
Người theo dõi
0
Đang theo dõi
0

Sổ hành trình — lời nhắn

Gần đây Tốt Tranh cãi

  • Rồi sau đó....(Leo_mb)
    leo_mb

    *…“

    • “ Em thật sự yêu anh phải không? Vậy thì hãy cho anh biết, anh làm sao để có thể làm em quên đi anh?”…
      Vũ thoáng lặng lẽ quay người…bước đi trước đôi mắt ngỡ ngàng của người yêu…”*
      Trước mắt nó giờ đây là cảnh chia tay của một đôi tình nhân trẻ…nhưng sâu thẳm hơn, trong tim nó..đó chính là những gì đã xảy ra với nó cách đây đúng 8 năm về trước, cái ngày mà chính tại nơi đây, con đường ven sông vào một đêm đông lạnh, và nó cũng giống như nam diễn viên trong cảnh quay hiện giờ,…đã làm đau người mình yêu…
      Nó vẫn còn nhớ cái cảm giác ngày ấy, vẫn còn nhớ câu nói ấy đã vang lên từ đôi môi nó, vang lên trong sự nghẹn đắng của con tim, nhưng nó vẫn phải nói, vẫn phải nói ra một cách tự nhiên nhất…và rồi đến tận bây giờ.. có lẽ thời gian đang dần dà làm nó hối hận chính vì những lời nói ấy…
      Nó chợt thở dài, nhớ về những ngày tháng đã qua…Nó vẫn còn nhớ như in mọi chuyện kể từ cái ngày nó nhận ra sự tồn tại của mình, và để rồi năm tháng cứ trôi giấc mơ và hiện thực cứ song song tồn tại bên cạnh nó, giúp nó nhận ra cuộc sống với nó chẳng hề đơn giản tý nào…Đến một ngày, nó được gặp người con gái mà sau này đã trở thành người yêu của nó, nó cứ ngỡ cuộc sống đã không ngược đãi với nó, đã đem một người có thể bên nó, cùng chia sẻ với nó những ngày buồn vui, nhưng tất cả chỉ là khởi đầu cho một ngọn sóng lớn, một ngọn sóng đã nhấn chìm cuộc sống nó mãi mãi, và nó đành cay đắng nói những lời ấy…Vì ai???
      …Nó được nhận về nuôi ở trại trẻ mồ côi từ năm lên tám tuổi, sau gần ba năm sống bằng nghề lụm ve chai, húp nước canh thừa từ những quán hàng rong ngoài đường phố - Ở tuổi ấy, nó nhận được nhiều hơn những đứa trẻ cùng lứa và thậm chí còn hơn cả bất kỳ ai về sự bạc bẽo của cuộc sống, cũng hiếm khi nó được mấy chị hàng rong tốt bụng cho bát mì nhỏ để vượt qua những ngày lang thang với dạ dày rỗng tuếch…Và nó vẫn còn nhớ mãi những ngày tháng bị đám trẻ lớn hơn đánh để dành lấy những lon bia, những mảnh sắt nó gom được để đem bán...Tuy bị đánh và đói thường xuyên, nhưng nó chưa bao giờ trộm hay lấy cắp bất cứ điều gì như những đứa trẻ cùng trang lứa với nó..Có lẽ đó là điểm duy nhất mà nó có: sự bình yên trong tâm hồn..Tất cả mọi chuyện ngày ấy, dường như đã in sâu vào tâm trí nó…Nhưng nó không biết nó là ai và nó tên là gì? Nó chỉ biết nó tên Trần Thanh Vũ từ lúc nó được nhận về trại trẻ..cái tên đã được một người cô ở đó đặt cho nó. Nó cứ ngỡ cuộc sống nó sẽ khá hơn, nhưng suốt những năm tháng ấy, có lẽ miếng ăn hằng ngày và nguồn kiến thức được các cô ở trại truyền đạt lại là điều hạnh phúc duy nhất nó được, ngoài những điều ấy ra, nó chỉ nhận được những trận đòn và những lời chửi rủa từ đám bạn cùng trang lứa…
      Cuộc sống của nó thật sự bước sang trang mới, có lẽ với nó là vậy, khi nó thi đậu vào một trường cấp 2 của thành phố, và điều thực sự vui hơn cả, các thầy cô ở trại đều đồng ý cho nó được học ở đó, cho nó được theo đuổi giấc mơ được học hành đến nơi đến chốn..Nhưng vẫn như những năm tháng qua, ngoài kiến thức và miếng ăn, nó vẫn phải nhận những trận đòn và sự khinh miệt từ những đứa bạn ở trường vì nó là con hoang, và thậm chí những trận đòn, những lời miệt thị ấy còn đau hơn trước..nhưng những điều đó chưa phải là tệ hại, đôi khi, sau mỗi trận đòn đau, nó còn bị đám bạn xé sách xé vở..những lần ấy, nó chỉ biết lặng lẽ trong nước mắt, nhặt lại những trang sách, trang vở để có thể tiếp tục học…Và trong những năm tháng ấy, có lẽ điều làm nó buồn hơn cả, là thầy cô ở trường cũng không ít người khinh miệt nó, có những lúc học sinh trong lớp mất thứ gì đó, thầy cô chẳng ngại ngần gì khi luôn tra xét cặp của nó đầu tiên, tuy không tìm được gì nhưng không có nghĩa là sự nghi ngờ chấm dứt…Chuyện chỉ chấm dứt khi đến một ngày, một bạn học sinh trong lớp tình cờ phát hiện ra người đã đánh cắp và báo lại thầy cô…nhưng những ánh mắt hoài nghi vẫn tiếp tục dành cho nó…
      …Một ngày, nó được được tặng hai cuốn tập từ một cô bạn gái trong lớp, nó vẫn nhớ ngày ấy là ngày 15 tháng 3. Hai con số ấy luôn tồn tại trong bất cứ quyển vở nào của nó thầm nhắc nó đừng quên, đã khiến cô bạn gái ấy nhầm tưởng là ngày sinh nhật nó. Điều đó làm nó thực sự hạnh phúc..và càng hạnh phúc hơn khi con số ấy đã đem đến cho nó 2 niềm vui sau những năm tháng lang thang..Vâng ,đó cũng là ngày nó được nhận về trại nuôi…Kể từ ngày ấy, với nó, cuộc sống đã thêm chút sắc màu, sắc màu không đậm không nhạt,nhưng đủ để nó cảm thấy ấm hơn, đủ để nó không còn cảm thấy lạc lõng như trước...Và những ngày tháng ấy vẫn được tiếp tục trong những năm học cấp 3, khi cô ấy và nó cùng học với nhau…
      Đến tận bây giờ, khi nó nhớ lại những ngày tháng của ký ức, của kỷ niệm, chưa bao giờ nó quên được những ngày tháng bên cô ấy,chưa bao giờ nó quên những gì mà nó đã cùng cô ấy trải qua.Tuy nhiên, vẫn có một điều mà chưa bao giờ nó giải thích được,đó là nó chưa bao giờ hình dung mình sẽ tả cô ấy như thế nào, sẽ nói về cô ấy ra sao, nó chỉ biết, chỉ biết cô ấy là phần không thể thiếu trong cuộc đời nó…chỉ vậy mà thôi…
      …Vốn là một người con gái xuất thân từ gia đình khá giả, nhưng không giống những đứa trẻ khác chỉ biết khinh miệt và đánh đập nó, cho dù nó đến từ đâu, thì cô ấy vẫn đối xử với nó như một người bạn thân..Có lẽ đó là điều làm cô ấy trở nên đặc biệt không chỉ với riêng nó. Bố mẹ cô ấy đều là những người có địa vị trong xã hội, nhưng lại hay vắng nhà thường xuyên,một năm mười hai tháng, có lẽ họ cũng chỉ ở nhà khoảng mười ngày,nhưng cho dù bận thế nào thì họ vẫn không quên ngày chào đời của cô con gái độc nhất trong gia đình, và nó cũng đã có dịp gặp họ trong 1 lần đến nhà dự sinh nhật của cô ấy.Hôm đó là ngày 15 tháng 7. Kể từ ngày quen cô ấy, những năm tháng cứ nhẹ nhàng trôi, cho dù khó khăn thế nào, sóng gió mà nó phải đối đầu ra sao, thì trong tim nó, vẫn luôn ẩn chứa sự thanh bình như ý nghĩa của cái tên mà cô giáo ở trại đã đặt cho nó…Và không biết tự bao giờ, nó thầm yêu cô ấy, nhưng chưa bao giờ nó dám nói ra điều đó, nó sợ nếu nói ra, nó và cô ấy sẽ không còn được bình thường như những người bạn thân, nó sợ những ngày tháng yên bình bên cô ấy sẽ xa rời nó mãi mãi,…Cuộc sống là thế, khi một người luôn chịu nhiều bất hạnh thì khi có một hạnh phúc nhỏ bé đến với họ, sẽ chẳng ai có can đảm đem nó ra đánh đổi với thứ mà họ chưa biết nó sẽ mang đến điều gì…
      Nhưng việc sống trong một căn hộ lớn, bố mẹ thường công tác, ngoài cô giúp việc ra, chẳng còn ai trong ngôi nhà, một mình giữa căn phòng lớn, có lẽ… cô ấy cũng phần nào giống nó, cũng một mình trước thế giới rộng lớn. Có phải chăng là sự tương giao giữa hai thế giới?.. Rồi một lần, nó bắt gặp cô ấy lặng lẽ khóc trong phòng,trái tim nó như quặn thắt lại, nó muốn đến bên cô ấy nhưng nó không biết phải làm thế nào, và những lúc như thế,dường như những ngày tháng bất hạnh đã qua đang chợt hiện về bao quanh nó, nó chỉ biết lặng lẽ quay lưng trước những giọt nước mắt đang rơi…Để rồi quay lưng lặng lẽ bước, nó tự trách mình quá ích kỷ, đã quá lo sợ về nỗi đau của chính mình để rồi vô tình trước những lúc cô ấy cần nó…Ngày tháng dần trôi, những chuyện của quá khứ sẽ mãi thuộc về quá khứ, nhưng chưa bao giờ nó quên ngày hôm đó, ngày mà nó nhận ra nó ích kỷ đến nhường nào,…chưa bao giờ quên những giọt nước mắt lăn trên má cô ấy…Và có lẽ, những giọt nước mắt của cô ấy, nó không chỉ rơi xuống mà dường như nó đã thấm sâu vào trái tim nó, dần dần xóa tan nỗi sợ trong tâm hồn nó…Nó hối hận vì đã quay lưng, hối hận rất nhiều…
      “ Cắt”- Tiếng nói từ môi nữ đạo diễn vang lên thoáng run run. Rời vị trí chỉ đạo,nữ đạo diễn ra hiệu cho các trợ lý nhắn mọi người nghỉ rồi cúi đầu, lặng lẽ quay bước để che đi cảm xúc của mình.
      ….
      Giờ đây, mọi người trong đoàn đã ra về sau một ngày làm việc muộn, chỉ còn nữ đạo diễn bên dòng sông, ngước mắt nhìn xa xăm…Nước mắt sau quãng thời gian ngăn trong tim, bỗng lăn dài trên má, cô lấy khăn tay cố ngăn dòng nước tuông rơi, nhưng vô ích. Cô cúi gầm mặt khóc òa…

      Nhìn cô ấy khóc trong đêm, nó chỉ biết đưa tay lên tim mình để cố ngăn nổi đau đang trổi dậy mãnh mẽ trong nó, tay nó siết chặt… Khoảnh khắc trong đêm, cả người nó đổ gục xuống bãi cỏ, tay bóp nghiến lấy phần ngực đang nhói đau như để ngăn điều gì đó đã bắt nó phải bắt nó lang thang trong 8 năm qua. Cây cỏ bắt đầu cảm nhận được những dòng nước đang rơi trên lá. Nó đang khóc...Nó tiến lại gần, lặng lẽ đối diện với người nó yêu, đối diện với nữ đạo diễn đang khóc òa, nhìn cô ấy nhưng chẳng thể làm được gì, nó cố gắng nắm lấy tay cô ấy, đặt bàn tay mình lên vai cô ấy, nhưng rồi, nó nhận ra, những gì nó làm bây giờ, có lẽ chỉ là vô nghĩa. Nó quay người chạy…
      …Hơn 8 năm trước…
      Ngồi trong lớp, nó liếc nhìn qua cô ấy, nó chợt quay người nhìn lên bảng đen và mỉm cười, một cảm giác hạnh phúc đang diễn ra trong nó. Vâng, cô ấy đã đồng ý làm người yêu nó…Quen cô ấy từ sáu năm về trước, cho đến tận bây giờ - những ngày ôn tập tốt nghiệp của năm cuối cấp, thời gian đã qua với nó như chỉ là giấc mơ, cho dù những ngày buồn, ngày khổ đau đã xảy ra suốt quãng thời gian đó, nhưng bên cô ấy, nó luôn thấy bình yên, ngày tháng sống trong đơn độc, với nó chỉ là một ngày bình thường, như một giấc mơ nhẹ nhàng trôi. Nó hiểu qua những ngày tháng ôn tập, cánh cửa đại học đang chờ nó và cô ấy cùng bước qua..Chỉ mai thôi, nó sẽ được cùng cô ấy bước vào ngành Mỹ Thuật - giấc mơ chung của hai đứa. Bỗng nhiên đầu nó chợt đau, những dòng chữ trên trang giấy thoáng chốc mờ đi, nó lắc đầu để có thể nhìn rõ hơn nhưng không khả quan, chợt nhớ đến giấy hẹn khám với bác sĩ, nó thầm nghĩ chỉ là do nó học khuya quá nên đầu hơi đau..
      Lững thững trên hè phố sau khi rời bệnh viện, nó như người không hồn, chân quờ quệch bước, nụ cười bỗng dưng biến mất hoặc mờ nhạt trong tim nó, với nó bây giờ, hạnh phúc nếu tồn tại chỉ làm nó thêm đau, cái ngày cùng người mình yêu bước vào trường đại học dường như xa vời vợi...Sự sống của nó chỉ còn từng ngày từng giây phút, bâng khuâng nó không biết liệu có nên nói sự thật cho cô ấy biết…Nó đã định nói…nhưng chợt nhớ đến ánh mắt của cô ấy, nó chẳng thế nào đủ can đảm để nói ra, và chính bản thân nó, nó cũng hiểu nó không đủ can đảm để đối diện với tương lai của nó, chỉ bởi vì tương lai bây giờ chỉ còn đếm ngược từng ngày trong bóng tối…
      Nó vẫn còn nhớ, đêm ấy - sau một buổi chiều lang thang như gã bụi nào đó,nó đã chia tay người mình yêu ngay tại con đường này- con đường ven sông vào đêm lạnh,để rồi sau đó nó lặng lẽ thu xếp đồ đạc ra đi, trời mưa phùn như đang hiểu tâm sự của nó..Nó đã chọn con đường nó sẽ đi, chọn một con đường mà nó nghĩ đó là cách tốt nhất để không mang lại nỗi đau dài cho một ai đó, và chọn một con đường chỉ riêng mình nó bước..Để rồi 8 năm lặng lẽ trôi qua, linh hồn nó vẫn phải ngày ngày lang thang, nhìn cuộc sống thực để tìm câu trả lời đúng sai cho con đường mà nó chọn..Ngày ấy, nó cứ tưởng thời gian sẽ giúp nó xóa hình bóng nó ra khỏi cô ấy, cứ tưởng con đường mà nó chọn sẽ không làm người nó yêu đau khổ đến tận bây giờ. Những gì xảy ra, khiến nó bắt đầu hối hận, nó không nghĩ khoảng thời gian qua là quá dài để quên một người, nhưng không thể quá ngắn…Trời bây giờ cũng bắt đầu mưa phùn nhẹ, mưa buồn giống cái đêm mà nó quyết định ra đi trước khi số phận vẫy gọi nó…Như chợt nhận ra điều gì đó, nó vội vàng quay người chạy đến con đường đêm sông để tìm cô ấy, nhưng chẳng có ai ngoài con sông buồn, nó lặng lẽ thở dài nhưng một phần nào đó yên tâm vì cô ấy sẽ không bị cảm lạnh…Trời vẫn cứ mưa phùn, nó ngước nhìn dòng sông, sông cũng như nó, tồn tại như không tồn tại, chỉ im lặng không nói thành lời…Thời gian đã giúp nó nhận ra quyết định của nó, cho nó biết câu trả lời của trái tim cô ấy sau 8 năm..Nó quay người rảo bước, có lẽ sau tất cả những gì đã qua, những gì đã xảy ra trong nó đêm nay, nó biết tim nó sẽ đau hơn rất nhiều, nó muốn và quyết định sẽ đi thật xa nơi này, tìm một nơi nào đó mà nó và cô ấy có thể cảm nhận ra nhau…Nhưng một lần cuối, nó muốn được tạm biệt người mình yêu theo cách nó có thể, theo cách mà đáng ra nó nên làm hồi trước..Và rồi, nó bước đến nhà cô ấy, căn nhà vẫn như xưa, bố mẹ cô ấy vẫn vắng nhà như thường lệ...Từng bước chân lên cầu thang để đến phòng cô ấy, tất cả kỷ niệm như ùa về, chợt cười và chợt khóc, nó lặng lẽ bước đến bên giường ngủ cô ấy.Đêm đã khuya, nó nhìn cô ấy ngủ, một giấc ngủ bình yên trong hạnh phúc, nó ngắm nhìn cô ấy thật lâu, và cảm nhận được người con gái lạc quan năm xưa vẫn đang ở trước mắt nó. Nó quay người cố gắng tắt đèn ngủ, nhưng chợt nhận ra mình không thể tắt..Và rồi nó chợt lặng người khi trên bàn ngủ của cô ấy có một tờ giấy báo cáo về bệnh của nó: “ một khối u ác ở não”- tờ giấy mà tám năm trước, nó cứ nghĩ mình đã đánh rơi ở một nơi nào đó,Và một tờ giấy chứa đầy những dòng chữ cô ấy vừa viết:
      “Vũ! Em muốn nói cái tên ấy ngàn lần, và cũng chừng ấy lần em muốn xóa nó khỏi trái tim mình, nhưng em không thể.Anh biết không? Từ ngày anh đi đến giờ, từng ngày trôi qua là từng ngày em muốn gặp lại anh một lần, chỉ một lần để được ngả vào vòng tay anh, nhưng em biết điều đó là không thể, phải không anh?. Em vẫn còn nhớ, em đã từng hứa nếu một ngày không có anh, em sẽ vẫn tiếp tục sống thêm một cuộc đời nữa, và gía như bây giờ, nếu như anh có thể thấy được em đã thực hiện đúng lời hứa của mình. Cuộc đời của em, và chuyện tình của chúng mình đang được viết lên phim ảnh đấy anh à! Em muốn chuyện mình có một hướng đi khác nhưng em không thể viết được, bởi vì nó không thật phải không anh? Giá như ngày ấy..giá như em có thể bên anh trong khoảng thời gian ấy…
      Hôm nay em đã hoàn thành cuộc đời mình một lần nữa như lời em đã hứa!Còn cuốn phim này, hãy để một người nào đó viết thay mình, anh nhỉ!Hẹn gặp anh ở nơi mà em sẽ đến!
      Em yêu anh”.

    Tp.HCM, ngày 1 tháng 12 năm 2011

    Trà sữa cho Tâm hồn

  • Forex-Hướng dẫn đăng ký sàn Marketiva
    leo_mb

    Cái này ko phải là rác bạn àh...
    Một kiểu của thị trường chứng khoáng, đặt trên tỷ giá các đồng tiền..
    Nếu cái này là rác thì nền kinh tế TG là rác sao:)

    Tài liệu, ebooks

  • Forex-Hướng dẫn đăng ký sàn Marketiva
    leo_mb

    Đây là một hình thức chứng khoáng,mọi người có thể tham gia thử sức đầu óc kinh tế và suy luận của mỗi người..
    Nếu bài này ko phù hợp với kinh tế..Mong AD or MOD del^^!Mình xin cảm ơn

    BONUS 5$ có hiệu lức đến ngày 31/10/2011 ae đăng ký nhận BONUS liền tay nào

    Marketiva với nhiều ưu điểm khá thú vị.
    1/ Bắt đầu giao dịch không cần vốn.
    Sau khi đăng kí và kích hoạt tài khoản ( Gửi bản Scan giấy CMND và Bank Stament, hóa đơn điện, nước,.. để xác nhận tài khoản) Trader đuơcj "cấp vốn" ngay 5$ để giao dịch.
    Điều kiện để rút tiền trong tài khOản rất đơn giản:
    Chỉ cần Trade và đạt lợi nhuận từ $2 trở lên.
    Số dư tài khoản từ $7 trở lên
    2/ Thanh toán qua hệ thống LR,WMZ
    Lần đầu tiên rút tiền, hệ thống tính phí thông qua LR,WMZ. Các lần sau không tính phí.
    3/ Giao dịch qua Flatform streamster.
    Spread trên cặp EURusd: 2 pip ; GBPusd: 4 Pip, Spread giao động
    4/ Khối lương giao dịch rất rất thấp
    Hiện nay đối với các flatform MT4, Khối lươngk giao dịch thấp nhất = 0,001 lot. Nhưng tại Marketiva, Volume xuống đến 0,00001 lot .
    Theo tôi,đây là môi trường thích hợp để các Trader vừa học vừa ứng dụng ( Chủ yếu là tính kỷ luật và rèn luyện phương pháp xác định cơ hội giao dịch)
    5/ Chương trình FOREX của Marketiva dễ sử dụng hơn MT4 rất nhiều!!!
    Giao dịch forex thư 2 đến thứ 6. CHÚ Ý DÒNG COUPON nhập 1 trong các mã mình cho ở phần trang 2 để được BONUS 5$ nhé, trade có lãi và tài khoản 7$ có thể withdraw( 7$ là phí lần đầu chuyển tiền, từ lần 2 trở đi không có phí)
    Thấy hay thì THANKS mình phát , nếu chưa có account thì đăng ký dưới link ref của mình 1 cái nhé ^^

    Mọi thắc mắc liên hệ Y!M của mình : anhmaiyeuemnhungayxuaay2110@yahoo.com

    Link đăng ký:** ĐĂNG KÝ **
    Ủng hộ dùm nhé!!!!

    Bắt đầu đăng ký account nào :

    Đầu tiên các bạn kích vào link market mình đưa ở trên nhé. Link đó sẽ đưa bạn vào trang chủ của nó .... Tạo 1 tài khoản nào -> Kick vào Open Account nha

    Tiếp theo làm hướng dẫn như trong những hình dưới nhé:

    Kick next đến trang thứ 2 nào :
    Ở phần này có phần COUPON ,đây là 1 số COUPON mình lấy được ở Marketiva , các bạn cho phần COUPON nha. CẬP NHẬT 10 mã COUPON mới cho các bạn muốn đăng ký( nhiều mã cũ quá , 1 số mã có bạn đã xài rùi nhưng ko REPLY lại cho mình biết , nên mình cập nhật mã lại )

    COUPON mới cập nhật(ngày 18/10/2011 lúc 16h30) :

    R6SMI6F1IA, 6XPGOPRU4H, NITUMNVZFG, 3ZMABK8IEK, RCOHXTUQ2A, 4OQU70XX9R,
    WM0QXUIM7L, YIDD5JBQIL, 45A13DYMPQ, ENQ8JXH2D4, TWNE3427T3, 2R5T1KOCXW,
    DAUCYJO5BK, 9NO4D0LQ3X, L7O5I14F16, 0L4RVCJ0QO, HEUO5BJKP3, C3KB878WON,
    2CCRUMPEZA, CQ31XBAQUJ

    Nếu cho mã vào phần COUPON ko nhân thì các bạn liên hệ với mình để lấy mã mới nhé Y!M: anhmaiyeuemnhungayxuaay2110

    Phần tiếp theo của trang 2 , làm giống như trong hình nha

    Sau khi đăng ký xong , đến tiết mục xác thực ACCOUNT( Chú ý: Nếu không làm phần này thì không thể chuyển tiền ra và vào account + ko thể kiếm REF)

    Cần CMND scan để xác thực tài khoản nha
    Link xác thực : https://www.marketiva.com/index.ncre...identification

    • Picture Identification Image( file 1): dùng Paint cắt ảnh có mặt bạn trên CMND đã SCAN (ảnh < 100kb)
    • Address Confirmation Image(file 2): ảnh xác nhận địa chỉ (CMND mặt trước ) (ảnh < 100kb)

    Cám ơn các bạn đã đọc bài viết này , mong rằng ae sẽ có lời từ Marketiva
    Nếu cần hỏi gì thì PM Y!M mình nhé, nếu chưa nắm bắt được tình hình kinh tế thì mình sẽ hướng dẫn bạn cách chơi an toàn(có lời chậm, ít xảy ra lỗ) !!!

    Tài liệu, ebooks

  • Bánh Tình Cờ...Leo_mb
    leo_mb

    Từng ngày lặng lẽ trôi…
    Nắng theo anh,
    Tìm em giữa biển người vô tận..
    Và dẫu cho, mỗi lần hoàng hôn buông xuống..
    Là một lần nắng đưa anh về với bóng đêm tuyệt vọng..
    Nhưng..
    chưa bao giờ anh nghĩ mình sẽ ngừng tìm kiếm em..

     **…1 ngày trước trung thu…
     Nó vẫn như người không hồn, lang thang trên khắp nẻo đường đã đi qua chỉ để tìm kiếm một điều gì đó trong vô vọng…Chỉ còn ba ngày nữa là tròn 5 năm…5 năm xa cách “một người”…Một người mà trong tim, nó không bao giờ quên, một người đã đem đến cho nó nhiều khát vọng, nhiều niềm tin trong cuộc sống…và hơn tất cả…người đó đã mang đến cho nó một tình yêu trong đời…Rồi cũng như những lần nó có thể trở về quê hương để tìm kiếm, khi hoàng hôn buông xuống, sau một ngày tìm kiếm điều đặc biệt chưa được tìm thấy trong 5 năm qua.., nó vẫn lặng lẽ ngồi một mình trong quán cafe ấy – luôn là quán cafe duy nhất mà nó vẫn đến sau một ngày lang thang..Với nó, đó không chỉ là quán café, mà còn là nơi đã cùng nó với một người ,trải qua những ngày tháng bên nhau…cùng nó gắn liền với một người với những kỷ niệm…Nó đã đến quán café này không biết bao nhiêu lần, nhưng cho đến tận bao giờ nó vẫn chưa một lần biết quán café tên gì..Bởi vì, trong tim nó và cô ấy, quán café mang tên Tình Cờ…Nó vẫn nhớ ngày quen cô ấy,mỗi lần hẹn, nó và cô ấy đều nhắc nhau trong điện thoại là gặp nhau ở quán café cũ..chỉ có thế…nhưng chưa bao giờ nói rõ tên quán café ấy tên gì…Một lần, nó hỏi cô ấy quán café ấy tên gì?..Cô ấy chỉ mỉm cười bảo có lẽ nó mang tên Tình Cờ…và “tình cờ ”ấy, đã giúp cô ấy và nó quen nhau để rồi đến với nhau…Nó cũng chưa bao giờ để ý quán café ấy tên gì…Có lẽ tên là Tình Cờ thật..**
    
    • …Gần 6 năm trước..Cũng tại quán café này…Đêm đó là đêm trung thu…
      Nó chệnh choạng bước ra khỏi quán sau cuộc đọ sức rượu Rum với đứa bạn thân.Biết là mình đã quá say,chân cao chân thấp, nó vẫy tay bắt taxi để về nhà…Nó vẫn còn nhớ đêm ấy, vừa bước vào xe,tuy lúc đó đã quá say nhưng nó vẫn nhận ra cũng có một người phụ nữ bước vào xe từ cửa bên kia..và cũng say gần như nó…Lúc đó,cả hai nhìn nhau mỉm cười không nói gì…và đến sáng hôm sau, khi tỉnh dậy trên giường nhà mình, vô tình nó nhận ra nó đã lưu số điện thoại của người phụ nữ đó vào máy mình…nó không nhớ mình đã làm điều đó vào lúc nào, nó cũng không nhớ đêm qua nó đã nói gì với cô ấy..nó chỉ nhớ cô ấy cũng say như nó…chỉ thế mà thôi…Đầu nặng trĩu vì hôm qua quá chén, có lẽ vì thế mà nó không nhớ thêm được gì khác…Và có lẽ nếu đồng hồ báo thức ko đổ chuông báo 7h thì nó cũng chẳng nhớ hôm nay nó phải lên công ty chuẩn bị số liệu để nộp cho tổng giám đốc…
      Không đủ thời gian để đến quán café lấy xe, nó vội vàng lên taxi để kịp giờ làm.Chợt nhớ đến chuyện xảy ra trên xe đêm qua…nó đánh bạo gọi vào số điện thoại mà người cô ấy đã cho nó...
      -“ Tít….t…í….t…”
      Chuông chờ bắt đầu vang lên, nó không biết chuông đã reo bao nhiêu tiếng, nhưng người đầu dây bên kia đã không bắt máy.. Và nó không hiểu tại sao sau điện thoại ấy, nó bỗng nhiên cảm nhận được sự hụt hẫng như mất mát một điều gì đó…nó cũng không biết phải diễn tả cảm xúc đó thế nào, cũng không biết mình trông chờ vào điều gì..nó thở dài và nghĩ đáng lẽ nó không nên gọi cuộc điện thoại đó.Nhưng ý nghĩ ấy chẳng thể giúp nó đỡ hụt hẫng hơn, ngồi trên ghế văn phòng suốt buổi nhưng nó chẳng làm được gì..,Nó nhớ lại đêm qua, lúc gặp cô ấy trên chuyến taxi, nó cố nhớ, cố nhớ xem chuyện gì đã xảy ra..nhưng tất cả mọi cố gắng ấy, chỉ có thể giúp nó nhớ lại nét mặt cô ấy…khá xinh và ửng hồng vì men…Bâng khuâng, nó không biết liệu cuộc gọi vừa rồi của nó có làm phiền cô ấy hay không…Cố nhớ và đặt câu hỏi nhưng không biết phải trả lời thế nào…Nó tự nhủ, có lẽ đêm qua chỉ là giấc mơ…Giấc mơ đã làm nó cảm thấy vui thật sự…
      …Ba ngày sau đó,đúng lúc nó sắp quên đi những gì đã xảy ra vào hôm trung thu ấy, nó chuẩn bị bỏ đống tài liệu đang làm dang dở vào cặp để ra về thì bỗng dưng điện thoại nó rung lên…và người gọi là người đã lên taxi cùng nó vào đêm đó…Nó vội vàng bật máy lên “allo”, đầu dây bên kia vang lên tiếng nói của người ấy:
      -“allo! Xin lỗi…”….
      ……
      …Năm tháng trôi qua... Nếu như trước đây, bạn bè trong công ty thường chê bàn làm việc của nó quá khô khan, thì giờ đây, sự khô khan ấy đã được lấp đi bởi bức ảnh chụp chung của nó và cô ấy - người đã tình cờ lên taxi cùng nó vào đêm trung thu. Nó vẫn nhớ như in cái đêm nó chụp ảnh cùng cô ấy, đó là lần đầu tiên nó và cô ấy cùng nhau đón giao thừa và cũng là đêm cô ấy đồng ý làm người yêu nó..Bên bờ sông hôm đó, pháo hoa mừng năm mới vừa được bắn lên bầu trời đầu năm, nó ôm cô ấy vào lòng và hôn lên đôi môi ấy..nụ hôn đầu năm…Nhưng ngoài tên Yến – tên của cô ấy và những kỷ niệm từ ngày mới quen..nó chẳng biết cô ấy ở đâu và làm gì..Đã bao lần nó ngỏ ý muốn về nhà cô ấy, muốn đưa cô ấy về nhà nhưng cô ấy đều lặng lẽ từ chối…Đó là sự lựa chọn của cô ấy từ ngày mới quen..Nhưng, là người yêu của nhau mà lại không biết gì hết về người yêu thì thật là kỳ…Một lần, nó muốn đưa cô ấy về nhà sau khi rời quán ca fe “Tình Cờ”..Nhưng một lần nữa cô ấy lại từ chối và bảo chưa đến thời điểm thích hợp..Những lúc như thế, nó buồn lắm nhưng không bao giờ dám biểu lộ ra chỉ vì nó không muốn cô ấy buồn..Nó biết cô ấy đã từng tổn thương trong chuyện tình cảm, và dường như nỗi đau ấy đã biến thành nỗi ám ảnh khiến cô ấy sợ..sợ sẽ phải mất người mình yêu…đó là lý do khiến cô ấy không muốn nói với nó tất cả..và đó cũng là điều khiến nó càng yêu cô ấy nhiều hơn…
      ….mười ngày trước ngày kỷ niệm 1 năm quen nhau…Cô ấy bảo sẽ dẫn nó về nhà cô ấy vào ngày trung thu – ngày hai đứa người quen nhau. Nó mỉm cười....
      ….Ba ngày trước ngày trung thu…Nó đang cầm trên tay cây bút chuẩn bị ký vào giấy đồng ý phẫu thuật khối u ác tính ở nước ngoài. Lúc cầm kết quả khám sức khỏe và biết khả năng thành công sẽ không cao, nó lặng người đi…Nhớ đến lời hẹn dẫn nó về nhà vào ngày trung thu của cô ấy, tim nó như quặn thắt, nó cố không cho nước mắt không trào ra, nhưng càng cố…nước mắt càng rơi…Quãng thời gian qua, nó cố gắng xóa đi nỗi sợ trong cô ấy, và khi nỗi sợ ấy gần như tan biến thì giờ đây,một lần nữa cô ấy sẽ chìm trong nỗi đau..vì nó..Càng nghĩ nó càng chết lặng..Nếu không phẫu thuật, nó sợ một giây phút nào đó, nó sẽ gục ngã khi ở bên cô ấy..nó không dám nghĩ đến lúc đó cô ấy sẽ thế nào…Cuộc sống với nó giờ như canh bạc..canh bạc mà nó phải tham gia..và nó đã đồng ý phẫu thuật sau trung thu..*
      …..
      ** Gần 5 năm trôi qua kể từ lần cuối nó gặp cô ấy…5 năm của biến động và tìm kiếm…Đến tận bây giờ, cô ấy vẫn là giấc mơ, là giấc mơ mà nó luôn tìm kiếm…Lặng lẽ nâng ly cafe lên môi, nó nhớ lại đêm trung thu của 5 năm trước, đêm cuối cùng nó được gặp người con gái nó yêu…**
    • Vừa bước vào quán, cô ấy đã kéo nó đến bên bàn và mỉm cười nói:
    •     “Em có cái này tặng anh..hj..”
      
      Hôm nay là ngày nó rời khỏi nhà sau khi ký giấy đồng ý phẫu thuật và nộp đơn xin nghỉ việc chỉ để ngồi trong phòng của một khách sạn... Ba ngày qua đối với nó thật dài...nó không biết qua đêm trung thu này sẽ ra sao…nhưng giờ đây, nhìn cô ấy mỉm cười hạnh phúc nó không muốn nụ cười ấy biến mất chút nào…và nụ cười ấy đã làm nó thêm niềm tin sẽ vượt qua phẫu thuật..
    •     “…”
      
      Nó chưa kịp nói thì cô ấy đã lấy một hộp bánh trung thu ra trước mặt nó và nói tiếp:
    •     “Đố anh đây là bánh gì?”
      

    Nó mỉm cười và đáp :

    •     “Bánh Trung thu chứ bánh gì..?”
      
    •     “Sai^^!Bánh Tình cờ”…hj
      
    •     ừh..Vậy bánh đó ăn bây giờ có được ko em^^!
      

      ….*
      ** Sau đêm ấy, nó bước vào ca phẫu thuật tám tiếng và có lẽ nụ cười của cô ấy đã làm cho ca phẫu thuật được thành công..Sau 2 tuần hồi sức..nó liền lên máy bay về Việt Nam, về quê hương,nhưng không một lần nó liên lạc được với cô ấy..Hằng ngày nó đến quán café ấy để đợi cô ấy, nhưng không một lần cô ấy xuất hiện. Nó hối hận vì hôm trung thu đã không về nhà cô ấy, không hỏi cô ấy nhiều hơn..Nó cố gắng tìm kiếm thông tin của cô ấy qua bức ảnh, nhưng không một chút tin tức. Cũng bao lần nó muốn đăng ảnh tìm cô ấy, nhưng chợt nhớ đến sự lựa chọn của cô ấy từ ngày đầu quen nhau: “Tình cờ” nên đành thôi…Một thời gian dài tìm kiếm, nó xin được việc và bị chuyển công tác vào nam, nhưng vào những ngày đặc biệt của nó và cô ấy..nó luôn trở về quán café “ Tình Cờ” để chờ cô ấy…chờ một sự tình cờ…Cũng như đêm nay, nó cũng đang ngồi chờ một sự tình cờ như thế..
      Và cũng mong muốn một điều tình cờ sẽ xảy ra…Từ ngày không liên lạc được với cô ấy, nó luôn bắt những cuộc điện thoại lạ đến máy nó, vẫn chờ và mong một lúc nào đó, người gọi là cô ấy.. và nó vẫn chờ đến tận hôm nay…Nhấp ly cafe lên môi thì chuông điện thoại bỗng reo, một số điện thoại lạ đang gọi vào máy, nó tự nhủ liệu có phải phép màu sẽ xuất hiện..Nó vội vàng bắt máy nhưng không phải cô ấy mà là cấp trên gọi nhắn vào nam gấp…Nó thoáng buồn vì trung thu năm nay không thể chờ cô ấy ở đây...Một lần lặng lẽ rời quán là thêm một lần nó phải chờ trong vô vọng, cũng đã có lúc nó tuyệt vọng, nhưng những lúc như thế, nó lại nhớ đến cô ấy biết bao, nhớ đến nụ cười của cô ấy…nó nhớ và nhớ rất nhiều..Với ai đó, 5 năm là một quãng thời gian không hề ngắn, nhưng với nó,thời gian có dài hơn nữa thì nó vẫn chờ, vẫn mong được gặp cô ấy một lần, cho dù cô ấy không còn yêu nó…Chỉ cần cô ấy được mỉm cười hạnh phúc..đó chính là điều nó cần…
      1h30’ bay..Chỉ là quãng thời gian ngắn ngủi so với gần 5 năm chờ đợi.Nhưng quãng thời gian ấy đã làm nó mất một cơ hội để ở lại quán café đó thêm một ngày..Và hôm nay, đã là lần trung thu thứ 5 kể từ ngày nó và cô ấy mất liên lạc..
      Vừa xuống sân bay, nó vội vàng lên công ty để xử lý công việc đến chập choạng tối mới xong. Không biết phải làm gì, nó chạy xe lang thang trên phố, ngắm những đoàn lân múa khúc sum vầy, ngắm nhìn những cặp tình nhân đi chơi trung thu..nước mắt lặng lẽ rơi.. Có lẽ nó sẽ chạy xe suốt đêm nếu như không tình cờ thấy quán café mang tên Tình Cờ…Tay cầm bánh trung thu vừa mua được, nó lặng lẽ bước vào quán kêu một ấm trà Việt..Khung cảnh bây giờ cũng giống như năm năm trước, cũng ấm trà, chiếc ghế đặt cạnh ghế của nó…không có người yêu, chỉ có sự cô đơn trống trải..Tay cầm tách trà đặt lên miệng hòa lẫn với nước mắt dài trên má,khiến hương vị trà càng cay đắng,nó cúi người ngăn giọt nước mắt đang rơi nhưng không thể…hương vị đắng đang lấn chiếm tim nó, làm nỗi đau nỗi nhớ cô ấy càng in đậm hơn..5 năm qua, nó cố kìm nén cô đơn và tuyệt vọng để tìm sự tình cờ, để được gặp cô ấy dù chỉ thoáng qua…và đêm nay,nó không thể chờ cô ấy ở quán café cũ..không thể kéo dài cảm giác chờ đợi, bởi vì nó biết chiếc ghế đặt bên cạnh sẽ mãi trống trải…Nỗi đau, nỗi nhớ cứ xâm chiếm dần lấy nó…nó cùi gầm mặt khóc…khóc lặng lẽ…

      Trong khoảnh khắc, một bàn tay lặng lẽ đặt lên vai nó từ đằng sau…nhưng nó không ngẩng mặt lên…không ngừng khóc…bởi vì nó nghĩ đó chỉ là ảo giác…Ý nghĩ ấy bắt đầu mất đi khi bàn tay lạ ấy nhẹ nhàng đặt miếng bánh vào miệng nó và nói: “ Bánh Tình Cờ vẫn ngon hơn bánh trung thu, anh nhỉ?”**

    P/s: Người con gái đó, chính là người đã tặng nó khung ảnh chụp chung của hai đứa trong đêm giao thừa hơn 5 năm trước…Và nếu một lần tình cờ nào đó, nó đọc được dòng chữ sau bức ảnh:
    “Em mãi mãi yêu anh..
    Sài Gòn…xx..xx..xx”
    Thì có lẽ….

    ---------------------------------------------------------------------

                                                                    Tp,HCM ngày 10 tháng 9 năm 2011
    

    ***Nguồn: http://www.facebook.com/note.php?saved&¬e_id=145964148831757


    Truyện

  • Nhật kí của thầy..
    leo_mb

    Kỉ niệm buồn một thời đã qua, đọng lại trên những giọt nước mắt, và sâu thẳm trong tim, nó mãi là một gì đó nhói trong tim. Và khi tâm hồn ta cô đơn trong bóng tối, vượt lên tất cả những cô đơn, vết thương ấy lại nhói đau..có phải không thầy?

    **" Hãy cho con 3 tháng nữa,chỉ 3 tháng nữa thôi, con sẽ hoàn thành kế hoạch lập nghiệp 10 năm, con sẽ về bên mẹ, sẽ kiếm cho mẹ một người con dâu hiếu thảo, một đứa cháu ngoan như mẹ hằng mong muốn..."
    Đó là những gì trong cuộc điện thoại cuối cùng tôi được nói chuyện với mẹ..Con xin lỗi..
    Tôi năm nay 32 tuổi, không phải là cái tuổi của thời trai trẻ, nhưng cũng không phải là tuổi của bậc cụ làng,bố tôi mất từ năm lên 5 trong một tai nạn giao thông.Mỗi khi nhớ về bố, tôi vẫn nhớ như in cái ngày ấy, trước khi mất ông đã nói ước gì ông mất trong thời chiến chứ không phải là bây giờ,khi trở về ông chỉ muốn vui vẻ bên mẹ con và ông dặn tôi hãy chăm sóc gia đình...
    Vâng, từ nhỏ đến lớn tôi bên mẹ, 2 mẹ con cùng sống nương tựa vào nhau, mẹ tôi là một giáo viên, bao năm giảng dạy, có lẽ phấn trắng đã làm bạc mái tóc mẹ,..
    Hồi còn nhỏ tôi từng ước mơ lớn lên sẽ kiếm thật nhiều tiền để bên mẹ...
    Và tôi đã thực hiện được điều đó...
    18 tuổi, tôi được du học sang Canada theo ngành xây dựng, và thầm hứa sau khi tốt nghiệp sẽ lập nghiệp trong vòng 10 năm,kiếm thật nhiều tiền để trở về,trở về mãi mãi...
    Sau bao nhiêu năm cố gắng,tôi đã hoàn thành một nửa kế hoạch của mình, và trong lần gọi điện về thăm mẹ năm ấy,mẹ tôi đã rất vui khi tôi học tốt, và tôi đã nói rằng chỉ còn 10 năm nữa thôi mẹ àh..Mẹ khẽ gật đầu "ưhm" trong nước mắt..Nhưng hồi ấy tôi vẫn không hiểu rằng đó là giọt nước mắt của 9 phần nhớ mong con,một phần vui vì tôi giỏi???
    Theo đuổi đam mê ngành nghề,theo đuổi theo ước mơ đã vạch sẵn từ nhỏ, có lẽ tôi đã lãng quên gia đình lúc nào không hay..đến khi chợt nhớ mới hốt hoảng gọi thăm và về thăm mẹ...
    Thời gian lặng lẽ trôi, mẹ tôi vẫn hằng ngày đến lớp, và 2 năm tôi mới có thể về quê hương...và dường như suốt những năm tháng ấy, tôi và mẹ chỉ có thể nói với nhau qua điện thoại là nhiều...
    Tôi vẫn còn nhớ ngày tôi về, mẹ mừng khôn xiết, cứ ôm hôn mãi,mẹ từng nói rằng:" không biết sau này có vợ,liệu có còn cho mẹ ôm hôn nữa không?"..và có lẽ cũng từ câu nói vu vơ ấy,mẹ cứ hỏi tôi về chuyện gia đình, về người yêu...tôi chỉ lặng lẽ trả lời:" con vẫn chưa hoàn thành kế hoạch của mình mẹ àh"
    ...Ngày tôi đi, mẹ mỉm cười chúc tôi cố lên con nhé...nhưng tôi vẫn biết mẹ đã khóc rất nhiều..Chỉ biết nhủ trong tim rằng:" đợi con ít thời gian nữa thôi mẹ nhé!"..và có gì đó trong tim tôi đã bắt đầu nhói đau..

    Chỉ còn 90 ngày nữa tôi sẽ trở về sau kế hoạch 10 năm, sẽ trở về bên mẹ mãi, sẽ kiếm một người con dâu hiếu thảo cho mẹ, sẽ có một đứa cháu để mẹ âu ơ,sẽ có một ngôi nhà mới cho mẹ con mình, sẽ chăm sóc gia đình như từng hứa với bố sau bao nhiêu năm lập nghiệp ở nước ngoài..Gọi điện cho mẹ tôi đã hét lên sung sướng:" con sắp về rồi mẹ ơi, mẹ nhớ ăn uống giữ gìn sức khỏe đợi con về, nhớ chuẩn bị món canh rau luộc, chuẩn bị cho con mẹ nhé:D"..Mẹ tôi đã "uhm" một lần nữa trong nước mắt...
    90 ngày đủ đề thiết kế một công trình, và tôi đã dự định sẽ đưa mẹ sang Canada một lần..
    89 ngày nữa, điện thoại của tôi reng liên tục, nhưng tôi đã không thể nhấc máy sau một đêm trắng làm việc...Và tôi đã gọi về sáng hôm sau, nhưng mẹ đã không bắt máy,..có lẽ mẹ đang ở trên lớp..Hãy đợi con mẹ nhé...
    83 ngày nữa, ...
    Giờ đây tôi đang đứng trước mặt mẹ, nhưng chẳng còn như ngày xưa nữa, chẳng còn những cái ôm hôn khi trở về, chẳng còn gì nữa...Tôi đã sai, đã sai,..
    Tôi ước gì biết nghĩ hơn để hiểu mẹ nghĩ gì, ước gì 10 năm trước mẹ mắng tôi là đồ bất hiếu, ước gì....Vâng, tôi là kẻ bất hiếu, đã không nghe lời khuyên của bố ngày ấy,...
    Cầm quyển sổ thu chi hằng ngày nằm lẫn trong tủ quần áo của mẹ, sau mỗi trang thu chi đều có một dòng chữ:" Chỉ còn một thời gian nữa con mình sẽ về","Mình sẽ mua thêm rau muống vào hôm nay,đứa con yêu sẽ về",.v.v.v..và nhiều hơn cả trong mỗi trang nói rằng:" mẹ nhớ con"..Tôi chợt hiểu tất cả...
    Vâng, mẹ tôi đã đi theo bố trước 90 ngày tôi trở về...**
    Trong cuộc sống,hãy ngừng lại một giây để ngoảnh lại, để nhìn về sâu thẳm của trái tim, mình đã mất gì?

    Nhật Ký Tuổi Hoa
  • 1 / 1

Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

10.542 chuyến · 36.638 lời nhắn · 29.501 hành khách

Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

Powered by NodeBB Contributors
  • Bài viết đầu tiên
    Bài viết cuối cùng